Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

Tháng 7 không ở lại.

Discussion in 'Cảm Xúc' started by RynLepp :xx, Jul 22, 2017.

  1. RynLepp :xx

    RynLepp :xx Thiên Thạch
    • 8/11

    Joined:
    Apr 29, 2017
    Messages:
    76
    Likes Received:
    292
    Trophy Points:
    8
    Gender:
    Female
    Occupation:
    Khỉ Mốc đoạn tình =)))
    Location:
    Korean
    - Trước sau định nghĩa "yêu" của em và anh khác nhau. Định nghĩa từ "thương" cũng khác nhau như thế. Không thể với tới anh, chỉ là vĩnh viễn ôm trọn đơn phương. Có lẽ em nghĩ đó là khoản cách hoàn hảo giữa anh và em, giữa hai người có một cái ràng buộc họ hàng rễ mớ. Em không với tới anh và em cũng không cố gắng để với, bởi vì em biết sẽ chẳng ai quan tâm mối tình đơn phương trái với quy luật này của em.
    Nếu nói là yêu anh cũng không phải. Em chưa lớn, chưa đủ hiểu sự đời, chưa đủ để đòi "yêu" anh. Em còn bé, em vẫn còn cùng lũ bạn trong thời kỳ mới lớn, vẫn còn thích thần tượng. Em đã từng nghĩ nó chỉ là nhất thời, rằng sẽ không phải là rung động. Nhưng sau khi quen anh, em cũng nhận ra không mối tình nào hợp cảnh, và em cũng nhận ra không mối tình câm nào cũng dễ dàng chôn chặt trong lòng và vĩnh viễn quên đi.
    Vốn là một đứa mê trai, em nghĩ anh cũng chỉ có sắc đẹp tầm thường.
    Vốn dĩ thích anh không phải là vì nhan sắc, vì chắc chắn em sẽ không quan tâm.
    Vốn dĩ những điểm chung của anh với em không khiến em quan tâm là mấy. Nó chỉ là những điểm cộng ít ỏi. Chẳng nhiều.
    Đặc biệt vốn không có, nhưng sao em cứ thấy sự khơi sáng nơi anh.
    Sự tài tình.
    Em đã biết được loại người của anh, em đã suýt cưa đổ được anh. Rồi nhận ra, em chỉ là một con nhóc tầm thường, khiến anh coi thường bằng nửa con mắt. Em đã tưởng những tràng cười kia là mũi tên đã cắm vào tim anh, rồi nhận ra đó chỉ là những tràng cười giễu cợt. Em tự hỏi mình đã coi đây là cái trò chơi như thế nào, tưởng mình là đứa con gái sát trai ra sao. Rồi em nhận ra đó chỉ là mình tự tưởng tượng. Những cái kiểu như ấn tượng ấy, vốn dĩ chỉ là những mũi tên quặt quẹo, chẳng trúng hồng tâm, rồi sẽ khiến người ta quên đi ngay trong tức khắc.
    Còn em, sẽ mãi ôm mộng tưởng.
    Và khi thấy người đó thích người khác, sẽ lại ôm những thương đau.
    .
    .
    .
    Em không dám thương anh. Không dám yêu anh gì cả. Vậy thì lựa chọn tiến gần anh để ôm mộng tưởng và thương đau, ôm những nhục nhã hay lựa chọn rời xa anh để tiến vào bóng đêm buốt lạnh ?
    Cố gắng để gây ấn tượng với anh, thì cũng có.
    Nhưng đến khi biết anh có chị ấy, em lại thấy tổn thương.
    Em chỉ là một con em họ.
    Một con nhóc thích gây trò.
    Dẫu sao vẫn chỉ là anh em họ hàng.
    Dẫu sao vẫn vậy.


    Nên em không dám tiến gần anh để bị bỏ rơi và hứng chịu thương đau, không lựa chọn thương anh âm thầm.
    Em sẽ lựa chọn chôn chặt mối tình câm này, sẽ lựa chọn nhìn anh ở xa em, không cố gắng chộp anh cho riêng mình.
    Anh vốn dĩ không phải của em.
    Không bao giờ như vậy.


    Em không bao giờ là một người tốt với anh.
    Em xin lỗi vì đã cố tỏ vẻ, làm cho anh khó chịu.
    Em không dám viết tiếp nữa.
    Em không còn thích anh, không dám thương anh, không thể yêu anh được.
    Em chỉ quan tâm anh.
    Theo cách là anh em.
    .
    .
    .
    Em còn nhiều điều muốn nói, nhưng thế này đã đủ nói hộ lòng em.
    Thương đau.
    Tháng 7 của em đầy kỷ niệm với anh, đầy những cái nắm tay. Em đã từng nghĩ đó từng là những cái nắm tay tình yêu, nhưng tình yêu giờ còn quá mơ hồ với em, em nhận ra em đã mộng tưởng điều đó thế nào. Những ngày tháng ngắn ngủi của em ở bà ngoại đã kết thúc rồi anh à. Rồi sớm thôi, anh cũng sẽ rời xa nơi đó. Khi em trở về, em sẽ nuối tiếc thế nào, sẽ nhớ tháng 7 của hai chúng ta.
    Chúng ta sẽ lớn, rồi sẽ ngậm ngùi.
    Hoặc chỉ mình em.
    Chỉ đơn giản là tháng 7 không thể kéo dài mãi, như những ngày của em ở nơi ta gặp nhau và đi qua nhau như những người tình.
    Chỉ đơn giản ta là anh em.
    [​IMG]
     

Share This Page