Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

những năm tháng không yên.

Discussion in 'Nhật Kí' started by Sapphire Dragonknight, Nov 12, 2016.

  1. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [Cần phải lắng nghe]
    Song Tử tuy đã qua đi cái thời trẻ trâu kể cả về độ tuổi lẫn tiềm thức lâu lắm rồi; song nói gì thì nói, cậu cũng chỉ là một thằng nam sinh mười bảy tuổi. Nói huỵch toẹt ra, so với một số người thì cậu vẫn còn trẻ con chán.

    (Được rồi; mấy người đó dường như đã quên bẫng đi khá nhiều thứ hay ho ở cậu.

    Óc nhìn xa và tầm nhìn chiến lược không hề thua kém gì mẹ. Khả năng phân tích/suy luận các vụ án được thừa hưởng từ ba thì chẳng thể chê vào đâu được. Cả cái cách cậu suy nghĩ và tư duy ít nhiều cũng đã bỏ xa lũ đực rựa đồng lứa được một đoạn an toàn.

    ---câu hỏi ở đây là, tại sao?)

    (Song Tử đoán là mình đã kiềm chế khá nhiều trong việc ngăn cản bản thân mình có ý định làm tổn hại gì tới mấy người kia---nhưng rồi cậu chỉ lặng lẽ ghim lại trong lòng.)

    (Bởi vì người lớn không làm như vậy.)

    Máu ganh đua của Song Tử không quá cao như những gì bạn vẫn thường mường tượng ở một đứa cái tôi cao ngút trời này, ấy là chưa nói đến thái độ của cậu về chuyện chạy theo thành tích nằm ngấp nghé giữa "không-quan-tâm" và "làm-chuyện-đó-có-lợi-gì-không?". Xét ở khía cạnh khác, cậu quan tâm tới việc người ta/cậu học được gì trong cả quá trình hơn là nhận được những gì sau-tất-cả.

    (Sở dĩ cậu không có máu ganh đua cho lắm---vì cậu biết chắc chắn phần thắng sẽ thuộc về mình, hoặc không.)

    (Chừng nào mọi thứ còn trong tầm tay của Song Tử, thì cái cảm giác đi trước mọi người một bước trong cậu sẵn sàng lu mờ những gì không cần thiết khác.)


    Cơ mà, dù có bao biện đến mấy thì suy cho cùng, cậu thừa nhận mình chán ghét cái cảm giác thất bại lẫn thua cuộc. Và khi là một đứa trẻ, bạn sẽ không muốn thua kém bất kỳ ai.

    Ấy vậy mà đứa trẻ đó, lại buộc bản thân công nhận một người.

    Song Tử buộc phải công nhận rằng, Bảo Bình giỏi hơn cậu - giỏi hơn về cái gì không cần biết; quan trọng là cậu thấy điều đó. Cậu biết con bé là như vậy đấy, nhưng cái việc đoan chắc nước cờ của con bé thì gần như bất khả thi. Chính xác hơn nữa, cái cách con bé đối đãi với người ta rõ ràng khá dễ đoán, nhưng khi tiếp xúc với Song Tử thì khả năng phòng bị dường như lại nâng cấp lên hẳn hoi n bậc. Là vì Song Tử có khả năng đưa level của người đối diện lên một tầm cao mới để nói chuyện mà không ngại chuyện đẳng cấp khác biệt, hay chỉ đơn giản đầu óc cậu thật sự rẽ lối khác mỗi lần bên cạnh Bảo Bình?

    ---Lạ một điều, cậu không cảm thấy bực lắm vì chuyện đó. Cậu chấp nhận một cách nhẹ nhàng, như một lẽ thường tình; dĩ nhiên là vẫn không quên trêu đứa bạn vài ba cái cho bõ tức.Và mỗi lần như vậy, ngay lập tức cậu bắt gặp cái vẻ sừng cồ tức cười của Bảo Bình, rồi nghe con bé ngoác miệng ra la làng đầy cục súc, "Chó má, sao mày thua tao một tí mày ngủ đếch ngon à, thể mẹ nào cứ bằng tao hoài thế?!"

    Và mỗi lần như vậy, khuôn miệng bao giờ cũng mím chặt thành một đường thẳng của Song Tử lại hơi nhếch lên - biểu hiện có một chút thoả mãn nào đó, cậu cứ thế chụp đầu con bé mà đáp lại, "Ừ, tại vì mày làm đéo gì có cửa qua mặt tao."

    Cậu cảm thấy như được an ủi, một phần.



     
    Frank Killer likes this.
  2. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [Tháng 6]

    Mượn từ ss Frodo, mình nghĩ cũng gần 2 năm trôi qua cũng đủ để mình hiểu mấy bạn chẻ trong xe đạp.

    1 - Song Tử
    2 - Bảo Bình
    3 - Sư Tử
    4 - Ma Kết
    5 - Bạch Dương
    1. Bạn đã sáng tạo ra số 4 như thế nào?
    - Với một đứa bao giờ cũng lấy những người từng quen làm hình mẫu nhân vật như mình thì, Ma Kết dựa trên một cậu bạn học cấp 1. Ừ và khi đó xe đạp đang thiếu người, và mình nhớ tới cậu ta. Vậy thôi.
    - Ma Kết là một nhân vật mình giấu khá kỹ, và là một trong những người mình mất ít thời gian để hoàn chỉnh nhất. Chỉ đơn giản, mình đã nghĩ đến việc Bảo Bình cần có chỗ dựa, cần có ai đó làm cho Song Tử có thể tỉnh ngộ được - và cứ thế, Ma Kết bước vào câu chuyện.

    2. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu số 1 và số 3 sống trong cùng một nhà?
    - Tụi nó chính xác đang ở chung một nhà. Bởi vì không ưa nhau là bao nên cũng tránh chạm mặt nhau hết sức có thể; trừ phi có chuyện cần giải quyết với nhau. Ở chung phòng ngủ, đứa nào dậy sớm hơn sẽ tắt báo thức của đứa kia, và buổi sáng bắt đầu bằng những cái lườm rách mặt; chuyện học là chuyện riêng, không ai xen vào công việc của ai. Nếu ba mẹ không có nhà, thì Sư Tử sẽ là người nấu ăn cho Song Tử. Đôi lúc sẽ cùng nhau xem phim và tranh luận. Sư Tử thích thơ Xuân Quỳnh nên lâu lâu lại dán mấy mẩu note ghi thơ lên tường, và Song Tử cũng sẽ dừng lại đôi ba phút để suy ngẫm.


    3. Bạn thích và ghét nhất điều gì ở số 3?
    - Mình thích khá nhiều điều ở Sư Tử. Thích nhất vẫn là cách cậu xác định đâu là chừng mực.
    - Ghét nhất, có lẽ là vì cậu để quá khứ đeo bám mình quá nhiều và chấp nhận điều đó dễ dàng.

    4. Tài lẻ đặc biệt của số 5 là gì?
    - Thả thính vô tình tốt, khả năng tưởng tượng cốt truyện ngôn tình phong phú, cảm hoá người khác giới và organ.

    5. Số 2, 3 và 5: đen, trắng, xám, ai gần nhất với màu gì?
    (đen là nhân vật phản diện, trắng là chính diện, và xám là nhân vật trung tính, không nghiêng về một phe nhất định. Hãy xác định màu GẦN NHẤT với tính cách của nhân vật nhà bạn)
    - Thành thật mà nói thì Sư Tử sẽ là trắng, Bạch Dương màu đen và Bảo Bình là màu xám.


    6. Nếu số 2 và số 4 hẹn hò thì sao?
    - Hai tên này là bạn thời cấp Một, nên việc hiểu nhau hoàn toàn không gặp vấn đề gì; Bảo Bình khâm phục chuyện Ma Kết nhìn thế giới bằng con mắt của lý trí và kho tàng kiến thức vật lý của cậu, trong khi đó Ma Kết thầm ngưỡng mộ khi cô bạn mình có sự hiểu biết rộng trên hầu hết mọi lĩnh vực và cái cách con bé biến chúng trở thành riêng mình - nhìn nhận sự thật khoan dung hơn, và ứng dụng tình cảm vào những điều tưởng chừng như khô khan đó.

    Cả hai đều có tham vọng rất lớn và sự ham học hỏi điên cuồng, nên hẹn hò kiểu gì cũng chỉ đâm đầu vào sách vở rồi tranh luận này nọ. Và Ma Kết sẽ mua cho Bảo Bình một vài bông hoa, Bảo Bình sẽ rec cho Ma Kết một số cuốn truyện hay; thỉnh thoảng cả hai cũng sẽ kéo nhau vào vài ba quán thức ăn nhanh để tiết kiệm túi tiền. Trái với Song Bảo - Ma Kết thích đi bộ. Hai đứa có khi sẽ ra bờ sông dạo quanh, cùng nhau nghe nhạc chung từ headphone, sau đó lại vòng vào một rạp phim vắng xem hoạt hình và kết thúc buổi hẹn.

    7. Mối quan hệ giữa số 1 và số 5 là gì?
    - Ex, có lẽ - nhưng mình vẫn chưa chắc lắm liệu cảm xúc của vài tháng năm hai đứa 12 tuổi có đủ để gọi như thế hay không. Song Tử vẫn còn chút cảm tình với Bạch Dương - đủ lớn để người ta cho là tình cảm nam nữ, và Bạch Dương có đôi chút rung động vì cậu. Nhưng cả hai suy cho cùng vẫn không thể tiến xa hơn cái quan hệ bạn-cùng-lớp, người-đã-từng-thương được.

    8. Mô tả một chút về ngoại hình số 4 đi.
    - Cao, thực sự rất cao. Cậu khá gầy, có đeo kính đen. Gu thời trang có lẽ chỉ thua Cự Giải và Xử Nữ. Có lẽ là gương mặt có hơi hình sự một tí nên hay doạ trẻ con vậy đó.

    9. Trong 5 người này bạn thấy mình giống ai nhất? Tại sao vậy?
    - Song Tử kết hợp với Bảo Bình =)) Mình vẫn thấy phần Bảo Bình nhỉnh hơn - có lẽ là vì tính hay nghĩ ngợi vẩn vơ của con bé, nhưng tính cố chấp của mình lại hao hao Song Tử.

    10. Số 1 sẽ làm gì nếu số 2 gặp nguy hiểm?
    - Câu này thú vị nè =)))) Đúng chóc 2 đứa này luôn.
    - Song Tử vốn tsun bome nên kiểu gì cũng trưng ra bản mặt tỉnh bơ trước đã, nhưng rõ ràng đã đứng ngồi không yên rồi. Thằng này sẽ cố gắng không manh động mà bình tĩnh tìm cách giải quyết, để rồi khi con Bảo qua được cơn nguy hiểm thì thay vì nói, "Sao mày không đi quách cho rồi?!", con người cục suck kia chỉ lườm đứa bạn như này, "Nếu ngu như vậy thì mày sẽ không phải là Bảo Bình mà tao biết đâu". Và bonus thêm vấn đề là ở chỗ Song Tử quan niệm thế này: nhất định Bảo Bình sẽ không làm cho cậu cảm thấy lo lắng.



     
    Frank Killer likes this.
  3. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [sau ánh hào quang.]
    Tay trái xoa bóp phần vai bên phải của mình, gương mặt của Fukuyama Jun dường như nhăn nhúm lại mỗi khi những ngón tay cậu ấn vào vài chỗ cơ bị căng đau điếng.

    "Cậu đã vất vả rồi!" Kamiya Hiroshi nhẹ gật đầu với Jun, và cậu lặp lại cái cách Kamiya chào hỏi mình như thể đáp lễ.

    Kamiya đến ngồi ngay bên cạnh Jun, và ngay lập tức thả lỏng cả hai chân mình cho đến khi phần gót chạm xuống mặt sàn. Mấy ngón tay dịu dàng nhấn vào hai bên đầu gối với vẻ thoải mái vô cùng.

    Chẳng hề ngạc nhiên chút nào khi hai người trông rã rời cả ra như vậy. Event ních hơi người, và đêm hôm đó người tham dự đông đến nỗi tựa hồ như choán hết cả chỗ cho không khí trong Maihama Amphitheater. Tất cả dàn diễn viên lồng tiếng dường như lướt trên cả từng đợt sóng của tiếng hò reo phấn khích, chúng đổ ra tứ phía và rồi quyện lẫn làm một với tâm trạng khoan khoái của con người ta nơi buổi diễn. Chỉ sau khi mọi thứ đã kết thúc, mọi người mới cảm thấy sự hiện diện của sự mệt mỏi làm cơ thể họ nặng trịch, và nhận thức rõ ràng được một sự thật rằng hầu hết ai ở trong tầm tuổi mình đều phải chịu đựng cảm giác kiệt sức hơn thế bội lần.

    Ono Daisuke bước vào sau cùng. Anh ném mình một cái phịch xuống dải sofa rồi thở hắt, thậm chí còn chẳng buồn kìm lại tiếng rên rỉ vì mệt lử đi kia. Anh tựa đầu vào lưng ghế, nằm ườn người ra phía trước trông uể oải hết sức.

    "—vất vả rồiiiii..." Ono lầm bầm với vẻ lười biếng, tưởng chừng như anh đang cất tiếng nói với bản thân hơn là hai con người ngồi gần đấy.

    "Hôm nay thật sự rất tuyệt vời. Tôi cảm thấy rõ ràng là vậy." Kamiya quan sát tướng nằm của Ono - cứ như tên đó hoàn toàn sẵn sàng cho việc sải cánh mà bay lỡ như tạ người mình tuột luôn xuống đất vậy.

    "Đúng không? Em hiểu mà." Fukuyama tán thành với lời bình của Kamiya.

    Kamiya quay sang Fukuyama, "Có khi vì đây là event cuối cùng nhỉ?"

    "Có khi vì đây là event cuối cùng." Jun gật gù, cậu trả lời Kamiya bằng một câu gần như y hệt câu hỏi của anh. Cậu vẫn đang xoa bóp vai mình - bấy giờ đã sang phần vai trái, rồi bắt đầu huýt sáo.

    "Lưng của tui đau quá trời," Ono phàn nàn, đoạn dụi mi mắt của mình. "Không, thậm chí còn cảm giác như tui mất luôn cái lưng rồi...Tôi không còn cảm thấy được lưng của tui ở đâu nữa, Kamiya-saaaaaaaan—ui! Đau tui! "

    Kamiya thụi vào cánh tay Ono, trúng ngay chóc vào phần da thịt ẩn dưới da. Mặt khác, gần như có thể chắc chắn rằng cơn đau của Ono rõ ràng là do anh gây ra chứ chưa cần biết đến lý do nội quan nào.

    "Ngồi thẳng lên!" Kamiya ra lệnh.

    Với nỗ lực gần như đạt đến mức vĩ đại, Ono cuối cùng cũng đánh bật được cảm giác uể oải dai dẳng đeo bám anh nãy giờ, tập trung toàn bộ ý chí của mình để chỉnh đốn lại tư thế ngồi. Lưng của Ono không còn dựa vào sofa nữa, điệu bộ nom thẳng thớn hẳn ra. Đoạn, Kamiya quay người sang bên cạnh, hơi chúi mình về phía trước, ngón tay cái anh tỳ vào điểm nào đó trên tấm lưng rộng của Ono - anh cảm tưởng như đó là phần lưng mà người ta dễ bị căng nhất.

    "Chỗ này hở?"

    "Hơi ở phía trên một tí, Kamiya-san. Lên, lên thêm chút nữa. A—đúng rồi, chỗ đó! Chỗ đó đó!"

    Từng ngón tay mảnh dẻ của Kamiya cứ như thế lần lượt nhấn lên lưng của Ono. Động tác của hai tay nhanh thoăn thoắt, trông tự nhiên đến nỗi cứ như anh đã làm điều này vô số lần rồi. Và xui xẻo thay, dường như họ quên béng mất Fukuyama, người chứng kiến cảnh tượng mùi mẫn giữa hai người từ nãy đến giờ với đôi mắt chẳng hề chớp lấy một lần.

    Lúc đó, Fukuyama Jun ấn nhẹ môi mình và nở một nụ cười toe toét rộng đến cả mang tai, nếp cười nơi khoé miệng hằn sâu trên đôi má.

    "Ái chà...Có một cô vợ chắc hẳn tốt ghê hén!"

    Nói là thế nhưng chẳng hiểu sao cậu vẫn cứ đổ quạu.

    fin.
    —darkredlightblue & rinfiora, Those Two: After Event Moments
    dịch bởi mình & đã có sự cho phép của tác giả bản Eng. Đã đăng trên Wattpad với acc @dear_my_heroes

    Lần đầu tiên dịch fic và cảm thấy hơi là lạ---nhất là đối với một con đang trong writeblock và Anh đần bome như mình. Nhưng sau cùng thì mình cảm thấy vui.

    Đây là một oneshot ngắn mình lụm trên AO3 - hai bạn tác giả lại là ổ sìn fandom nổi tiếng trên tumblr nên viết ra được những điều thật như thế này về OnKm thật không phải là lạ. Nghe đâu bạn tác giả bản gốc/tiếng Bahama thì viết mừng ngày sinh nhật JunJun, ấy vậy trong oneshot này người phải bấm bụng đi làm third-wheel, thiệt tình là cảm thấy rất tội :cough:

    (ừa thì ship JunJun với ai thì thuyền đó cũng sẽ tự đẩy tự bể---
    ---lý do mà JunJun bằng tuổi chú D nhưng mình vẫn chưa thể gọi là chú, là vì Jun koo đơn.)

    Tóm lại fic là màn đấm bóp lưng gì đấy của Kamiyan sau khi đánh đấm mắng mỏ OnoD cho chán chê khi event đã kết thúc, còn JunJun cũng đau lưng gần chết mà vẫn phải đứng ngắm couple seiyuu quốc dân mùi mẫn.
    Trong warning bên AO3 thì này là anime event nào đó, mình đoán chắc là Working!! nên bộ ba mới ngồi chung như vậy.

    Mình giữ nguyên hai từ trong tiếng Anh như
    Maihama Amphitheater - vì theo tiếng Nhật thì địa danh này được viết bằng Katakana ở chữ Amphitheater nên mình cũng để y xì vậy luôn; event vừa được viết bằng kata vừa là thuật ngữ của giới seiyuu & A-M nên có không dịch sang tiếng Việt chắc cũng ổn. "Kamiya-san" của chú D thì mình không có ý định dịch ngay từ đầu - vì này là nét đặc trưng của lão D rồi, cả nếu dịch mà không để lại hậu tố cũng không hay nên quyết định giữ lại. Cậu vất vả rồi nguyên văn trong bản Eng là Otsukaresama, còn có nghĩa là Cậu đã làm tốt rồi. Nhưng vì người nói câu này là Kamiyan nên mình dịch theo lối ban đầu cho phù hợp với tính cách của chú.

    Còn về phần xưng hô---urgh, giả như có sub event/dịch mấy mẩu chuyện thiệt của mấy ổng thì mình thường dùng tui - cậu/anh gì đó, nhưng trong fic mình nghĩ nên bớt cục suc đi =))) Và bùm, Kamiyan xưng "tôi", OnoD xưng "tui" và JunJun xưng mình là "em" với Kamiyan.

    Nói chung dù ngắn nhưng truyện dễ thương vì phản ánh một OnKm rất thật, và dù ngắn nhưng nó đã hành mình lên bờ xuống ruộng cả ngày trời—

    —mình bắt đầu cảm thấy ưng dịch fic hơn là viết. Và deadline cho xe đạp chapter 1 thì dí sát đít rồi.

     
    Frank Killer likes this.
  4. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [Không có mùa xuân.]

    Cuối cùng chap 1 Xe đạp cũng đăng rồi. Và mình thì mệt rã rời.

    Khụ lần năng suất nhất của mình từ trước đến nay---17 pages Watt trong chưa đầy 24 giờ đồng hồ.

    Mình tính ngày 21 mới đăng---sinh nhật Song Tử và sinh nhật chị Frank. Nhưng sớm một chút hy vọng vẫn ổn---


    "Chẳng ai lấy đi mùa xuân của cậu cả, phải chăng chỉ có cậu tự đánh mất đi mùa xuân năm ấy của mình."


     
    Frank Killer likes this.
  5. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [懐かしい。]
    Bởi vì Nữ quàng và Quàng tử mới comeback nên mình gần như lặn lội trong fandom và rớt cmnr plot fic ra ngoài rồi.
    Chap 1 với POV của Song Koo Đơn, vậy chap 2 sẽ là spotlight của Bảo Bình.

    Sắp xếp sẵn plot mà khi gội đầu nó tuột theo dòng nước mất rồi, nên mình thử viết lại ra giấy, và nhận ra như vậy còn dễ mất hứng hơn haha.

    Inspiration lần này của mình là "Uso to Mirai to" của Quàng tử, bài này thực sự thực sự rất hợp với POV của Bảo Bình - luôn mong muốn được nhìn thấy những gì Song Tử muốn thấy, muốn chạm tay đến những gì Song Tử muốn có được, và muốn khám phá tất cả những lời nói dối của Song Tử. Để rồi thời gian qua đi, không biết Bảo Bình đã nhận ra điều gì mà rút lại những ý định đó, tự tìm ra lối đi cho riêng mình và để lại "Tương lai và những lời nói dối."

    Con bé nói, con bé thích những người dịu dàng. "Nhưng người tao thích đếch có thằng nào dịu dàng với tao."

    Đó là một câu chuyện buồn, ban đầu ai cũng cười con bé nhưng đó thật sự là một câu chuyện buồn.



     
    Frank Killer likes this.
  6. Sapphire Dragonknight

    Sapphire Dragonknight Chợ Giời Team
    • 299/213

    Joined:
    Sep 7, 2014
    Messages:
    1,125
    Likes Received:
    5,284
    Trophy Points:
    299
    Gender:
    Female
    Location:
    Those Years
    [Lập thu]
    7/8 đối với mình thì là sinh nhật của rất nhiều người.
    Nhưng suy cho cùng thì chỉ có hai.
    "Ta có tự hỏi, cái ngày mà ta---ừm, tưởng đâu chuyển đi á, mi hình như không quan tâm lắm, ha.

    À hay là mi chui vô trong WC khóc một mình? Mà bỏ đi, mi tim sắt thấy mẹ, làm chi có chuyện khóc lóc hihi."

    "―Là bởi vì ta biết nếu mi chuyển đi thiệt, mi sẽ không làm như rứa."

    Đáng lẽ phải dài hơn, nhưng vừa rồi trời có mưa một tí, và mình thì nhớ lại chút ít về lần nói chuyện hôm đó.

    Mình vẫn hay nói, "Hắn dịu dàng với tất cả đứa con gái, chừa mỗi ta ra." Nhưng đến giờ nhìn lại, mới thấy nó tốt với mình biết bao nhiêu. Nó dịu dàng với mình biết bao nhiêu.


    Ấy vậy mà mình lại bác bỏ sự dịu dàng đó. Tới bây giờ, mình chỉ nói được lời cảm ơn, chứ chưa từng nói câu xin lỗi.

    Đúng hơn mình từng hứa với nó, "Ta sẽ cảm ơn mi hai lần. Lần một là ở đây, vừa nãy. Lần hai, là ngày cuối cùng tụi mình học lớp Chín. Lúc nớ, cà hai lại ở một mình."

    Gần lên lớp Chín rồi, và cả hai đứa có khi lại một mình. Bởi vỉ mình thì chuyển đi rồi.

    Rốt cuộc lời cuối cùng mình dành cho nó, cũng vỏn vẹn hai chữ, "Thằng hèn." Rốt cuộc sau tất cả, nó và mình cũng không là gì hết. Không có gì cả.
    Nè, thì bây chừ ta đã chuyển đi rồi, đã không khóc nữa, đã không nói chi hết.
    Như rứa thì mi đã tin ta chưa?

     
    Frank Killer likes this.

Share This Page