Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

How long.?

Discussion in 'Cảm Xúc' started by AxitMVyy, Sep 18, 2017.

  1. AxitMVyy

    AxitMVyy Hành Tinh
    • 103/128

    Joined:
    Dec 19, 2016
    Messages:
    13
    Likes Received:
    53
    Trophy Points:
    103
    Gender:
    Female
    Occupation:
    Tác giả viết dạo
    Location:
    Nơi có nắng, gió và thính đong đầy
    Vẫn là buổi sáng Chủ nhật tươi sáng, nắng vàng trải đều khắp mọi nơi, cũng trải đều khắp những tiếng cười vui vẻ.
    Em nằm nhoài trên ghế sofa. Bản nhạc của Beethoven đang chạy, chiếc đài cũ kỹ đôi lúc vang lên những tiếng rì rì chậm chạp. Lọ thuốc đau đầu vứt lăn lóc cùng một mớ hỗn tạp, bông gạc, băng dính, thuốc nhỏ mắt,. . .Em vươn mình lên một chút. Chà, nắng vàng quá. Chiếc rèm cửa mỏng manh không ngăn được tia nắng lọt vào căn phòng. Giơ cánh tay đau nhức lên che đôi mắt, có khi phải thay rèm mới đi thôi.
    Chợt nghe tiếng điện thoại rung. Bới tung đống đồ lộn xộn, cuối cùng vẫn tìm thấy điện thoại ở dưới chiếc áo gió. Vài ba cuộc gọi nhỡ, tin nhắn, messenger của mấy đứa bạn. Toàn trách móc, mắng mỏ rằng, sao mày lớn rồi mà cứ như con nít ấy, không biết chăm sóc mình gì cả, tao gọi cũng không nghe. Đọc rồi hơi cười, cảm ơn đám bạn vẫn ở bên vào những ngày thế này.
    Cảm ơn nhé.
    Rồi em thấy người ấy đang hoạt động trên facebook. Lòng chợt sợ hãi như phản xạ. Vẫn còn biệt hiệu trái tim, màu sắc cuộc trò chuyện vẫn không đổi. Em run run bấm vào tài khoản của anh. Tin nhắn từ một tuần trước rằng, chúng mình rời xa nhau nhé.
    Em không hỏi anh tại sao. Vì em biết câu trả lời của anh.
    Anh vẫn chẳng hề thay đổi. Quan tâm em, cùng tâm sự thâu đêm, rồi lại xa cách nhiều ngày sau đó. Rồi anh vẫn nhắn những câu hỏi vào đêm khuya hay trưa muộn, làm em muốn từ bỏ, lại chiếu cho em một tia hy vọng. Từ những ngày quen nhau, em cảm thấy nhẹ nhõm hơn thật nhiều. Chẳng còn thấp thỏm lo lắng rằng, liệu người còn thương mình nữa hay không ? Người chẳng khác trước là bao, vẫn làm em chênh vênh như thế, lo sợ rằng bao lâu nữa mới được thâu đêm cùng anh trò chuyện ngày qua ngày. Anh vẫn seen tin nhắn của em, không trả lời.
    Bởi vì anh biết, dù ra sao đi nữa, em vẫn luôn ở đây chờ đợi anh, phải không ?