[Fiction] Mùa đổ ngoài hiên

Discussion in 'Truyện Dài Kì' started by Âu Dương Sảnh, Sep 24, 2016.

  1. Siêu Nhân 95

    Siêu Nhân 95 Thiên Thạch
    • 1/11

    Joined:
    Mar 28, 2017
    Messages:
    1
    Likes Received:
    0
    Trophy Points:
    1
    Gender:
    Male
    Bạn ơi bao giờ bạn són ra chap mới thế, mình hóng quá đi mất @@
     
  2. Âu Dương Sảnh

    Âu Dương Sảnh Mạnh Bà Staff Member Quản Lý Chung
    • 143/170

    Joined:
    Jan 1, 2012
    Messages:
    918
    Likes Received:
    4,724
    Trophy Points:
    143
    Chương 8: Trên sân trường, trong quán cũ

    Nhưng một cô gái đã dành hết thanh xuân cho một người thì người đó đối với cô ấy còn có thể chỉ là bạn được hay sao?

    [​IMG]




    Nỗi buồn rơi dưới gót giày - Dũng Hà


    Tháng 11, Hà Nội bắt đầu trở lạnh. Từng cơn gió mùa chớm gõ cửa nhắc ai ra đường cũng đừng quên mang một chiếc áo khoác nhẹ theo. Những chiều thu nắng vàng đã đi ngủ, đắp lên mình chiếc chăn dày bằng mây xám. Cả thành phố dường như cũng hạ nhiệt, bình thản chậm rãi bước vào mùa đông.

    Sau vài ngày không liên lạc, anh lại là người chủ động gọi cho cô. Hai người gặp nhau nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến những chuyện đã xảy ra. Cứ như một quy ước ngầm, không ai đào bới lại vết thương quá khứ.

    Vào một ngày giữa tháng, anh đưa cho cô xem thư ngỏ của ngôi trường cấp ba hai người từng học. Họ chúc mừng thành công của anh và có ý muốn mời anh về giao lưu vào ngày nhà giáo. Đó là một cách tri ân, cũng là nguyện vọng lớn nhất của anh sau tám năm chưa từng một lần quay lại. Cô cầm lá thư trên tay, đọc đi đọc lại từng con chữ phảng phất hơi thở của nơi ghi dấu thanh xuân, lòng không tránh khỏi khoảng lặng. Vậy là tờ báo của cô lại sắp có một tin bài hấp dẫn về người nghệ sĩ trẻ quay lại thăm trường. Thế nhưng chính cô cũng không rõ xúc cảm của bản thân, vì hơn ai hết cô hiểu rõ, có những hoài niệm sắp trở về cùng hai người trên sân trường cũ.

    Ngày nhà giáo, cô cùng anh trở về trường. Khỏi phải nói, mọi người ai cũng đều hân hoan khi đón chào một ngôi sao trẻ. Người vui nhất chắc hẳn là thầy cô của anh khi thấy thằng bé lắm tài nhiều tật năm nào giờ đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Thầy giáo chủ nhiệm cũ tóc đã bạc gần hết, nhìn anh bằng đôi mắt hằn đầy vết chân chim. Những bản kiểm điểm, những sổ đầu bài năm nào không thiếu tên, sau tám năm giờ lại đứng ở đây, chỉ là không còn vẻ láu cá ngược ngạo của thời niên thiếu. Thầy nhìn anh, xúc động. Đôi mắt của người lái con đò tri thức ngập đầy hạnh phúc khi nhìn lại những chuyến đò mình đã đưa qua bên kia sông, những khát vọng đã cập bến thành công, những hoài bão đã thành hiện thực. Những cánh chim bay đi đến hôm nay trở lại đây, bên bến sông tri thức năm nào từng đi qua để xin tri ân lại người đã dìu dắt bao thế hệ. Thế rồi, thầy lén quay đi, đưa tay áo lên chấm nước mắt.

    Theo sau anh vẫn luôn là cô, nhưng lại ở một trạng thái hoàn toàn khác. Cô cũng gặp lại những thầy cô giáo cũ, nhưng không như anh đã đi rất lâu, mỗi năm cô đều về trường vào ngày nhà giáo. Cảm giác bản thân vẫn chưa thể xa nơi này, thầy cô vẫn dõi theo mình trưởng thành thật chậm rãi. Mỗi năm đều như vậy, cô đứng giữa từng thế hệ, nhìn từng gương mặt non nớt rồi sẽ lớn lên và có thể không còn mặc bộ đồng phục kia vào giờ này năm sau. Chúng không biết, bộ đồng phục mà chúng đang nghĩ là rất nóng, rất xấu kia, thực ra lại là một thứ vô giá. Ở trong đó là từng giọt mồ hôi, có thể cả nước mắt và máu nhiệt huyết của những tháng ngày thanh xuân tươi xanh nhất. Những tháng ngày không thể quay lại, chẳng thể xin thêm, rồi sẽ vĩnh viễn nằm lại đó. Để sau này cho dù có mặc lên mình lần nữa, cảm giác cũng không còn được như ngày còn trên ghế nhà trường.

    Cô lọt thỏm giữa đám đông, nhìn như một bà cô già trong đám trẻ. Ở kia, thầy phụ trách đoàn đang cầm quyển sổ xanh chạy quanh chỉ chỏ. Hai bên thảm đỏ, những nữ sinh mặc áo dài trắng ôm hoa trên tay chuẩn bị lễ tri ân. Trong phòng giáo viên, hẳn là thầy thể dục đang tìm chìa khóa để mở trộm cổng cho cựu học sinh được sớm vào trường. Nghĩ đến đó, cô phì cười. Phải rồi, mỗi năm đều vậy, khung cảnh này, mỗi năm cô đều im lặng mà ghi nhớ triệt để. Cô rất sợ mình sẽ quên, sợ mất đi cái cảm giác thuộc về nơi này. Vì ở trong đám đông những người vẫn rất trẻ kia, quả thực cô lạc lõng. Cho dù có các bạn học cũ đi cùng, cô cũng vẫn sợ một ngày mình sẽ mất dấu thanh xuân ở đây. Bởi có một người đã đem một nửa cùng những kí ức đẹp đi, nửa còn lại nếu không giữ gìn cẩn thận, có lẽ rồi cũng sẽ ra đi nốt.

    Ấy là những năm trước.

    Năm nay thì không.

    Vẫn là những gương mặt non nớt trong bộ đồng phục quen thuộc. Thế nhưng cảm giác của cô giờ đây thật khác. Cô nghĩ, nếu hôm nay mình cũng mặc áo dài trắng, đứng lẫn giữa sân trường này chắc sẽ chẳng khác gì những đàn em kia. Bản thân cũng không còn trầm mặc mà nhìn khung cảnh xung quanh, ánh mắt hôm nay chỉ hướng về một phía.

    Trên sân khấu, trước những tràng pháo tay và tiếng cổ vũ huyên náo đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, anh nở nụ cười quen thuộc làm đôi mắt chỉ còn một đường chỉ.

    Hôm nay, anh cũng ở đây.

    Giống như nhiều năm về trước, anh ở trên sân khấu ngày nhà giáo đánh đàn cho một cô bạn có giọng hát trong veo. Tuy đó không phải là cô nhưng cô vẫn luôn nhìn những ngón tay đã chai sần của anh bấm trên từng dây nhạc.

    Nhiều năm về trước hay bây giờ, cô đều mỉm cười như thế.

    Trong khi cô đang đứng nhìn và tự cười như một đứa ngớ ngẩn thì bạn học cũ của cô, dưới sự giúp đỡ của các thầy cô giáo cũ đã vào được trường. Chúng nó lén lút từ đằng sau vồ vào người cô, hệt như những năm về trước. Chỉ có điều một vài đứa đã có con để chào các cô chú, thậm chí là hai đứa. Bạn bè công việc đều ổn định, đứa bét nhất cũng đã có nửa kia hay tìm được vài đối tượng chống ế. Chỉ có cô là vẫn lông bông, lương tòa soạn ba cọc ba đồng. Điểm chung duy nhất tìm được giữa chúng nó với cô là tuổi trẻ. Tuổi trẻ đã cùng nhau trải qua.

    Bất chợt, đám bạn của cô nhìn thấy anh trên sân khấu. Không ai bảo ai, mặt đứa nào cũng tối sầm vào, ánh mắt nếu có thể giết người thì cô đã lập tức tan xác trong vòng vây của mấy bà chằn lửa:

    -Mày! – Một đứa hùng dũng quạt thẳng vào mặt cô – Vẫn còn lưu luyến cái thằng sở khanh ấy à?

    -Đếch hiểu luôn, nó cho cô ăn bùa mê thuốc lú gì mà bao nhiêu năm vẫn quay lại thế? – Đứa khác tiếp lời.

    Rồi mỗi đứa một câu, mang anh ra chặt chém không thương tiếc. Cô thì im lặng chẳng nói gì, chỉ thi thoảng đưa mắt liếc anh đang đứng trên sân khấu. Đến chừng mọi người nhận ra khuôn mặt buồn rười rượi của cô thì mới dừng lại. Lúc này, cô mới nói, đôi mắt cụp xuống:

    -Tao có gì với nó đâu. Bên tòa soạn gửi theo thôi.

    Cả đám nhìn nhau một lúc, trong lòng vẫn đầy ngờ vực:

    -Thế là nó với cái con mà lần trước lên báo đấy à?

    -Không biết – Cô nhún vai – Chịu!

    -Hay là vẫn với cái con bạch cốt tinh kia? Đùa chứ, nghĩ đến cái mặt con đấy là tao lại muốn chửi thề.

    -Chả phải – Cô lại lắc đầu – Chúng nó vừa sang bên kia là chia tay luôn rồi.

    Dường như chỉ chờ có thế, cả đám cùng cười phá lên:

    -Ối xời, ngon! Quả báo sao mà lại đến nhanh thế. Một con giật bồ, một thằng sở khanh, thế là phải đạo rồi.

    -Không mày ạ - Một đứa khác vội ngắt lời – Tao lại thấy hơi phí. Hai đứa đấy bắt cặp với nhau thì bớt bao nhiêu người khổ.

    -Ều, ban đầu thằng Nam có như thế đâu nhờ, đúng là chả ai lấy thước đi đo lòng người, cháy nhà mới ra mặt chuột.

    -Thế mà vẫn còn dám tìm về đây, thật, mặt dày như cái thớt.

    -Thôi đi, chúng mày đừng nhắc lại nữa. Chả phải tại nó thì con An khổ thế này à? Đáng nhẽ mày đang đứng trên kia kìa chứ chả phải nó đâu An ạ. Không thì bây giờ mày cũng có tên có tuổi chứ nhếch nhác thảm hại thế này à?

    Đám bà chằn xót bạn, càng chửi càng chua ngoa. Cô nghe mà hai tai ù đi, một tiếng thở dài bị đè trong lồng ngực. Trên sân khấu, anh vẫn vui vẻ rạng rỡ, có lẽ sẽ chẳng hiểu được cảm giác lúc này của cô.

    Sau khi buổi lễ kết thúc, sân trường chỉ còn lại mấy đứa học sinh đang nhặt ghế nhựa của lớp mình về. Có đứa chưa tìm đủ, chạy dáo dác vòng quanh. Những thanh âm ồn ào khi nãy tan biến cho cả ngôi trường im lặng nghỉ ngơi. Giữa khoảng lặng mênh mông ấy, thi thoảng gió lại xô vào lá làm những người còn lưu luyến nơi này thoáng giật mình. Năm nào cũng thế, ở cuối những ồn ào tấp nập, sân trường chỉ còn lại mình cô và tiếng gió xác xơ. Cô không rõ mình đang tìm cái gì ở đây, cũng không hiểu còn lại gì để có thể tìm được. Là một chút kí ức khi cô cùng anh ngồi giữa sân trường trước ngày tận thế, hay là khoảnh khắc cô tỉnh lại trên vai anh vào buổi tối mùa đông ấy. Khi cô ngơ ngác, khi anh nắm lấy bàn tay với những ngón dài lạnh khô. Hay đơn giản hơn, chỉ là những kỉ niệm thời niên thiếu ở nơi này cũng bè bạn?

    -Chưa muốn về à?

    Bất chợt, anh bước đến từ đằng sau, mặc chiếc sơ mi trắng và trên vai là cây đàn guitar. Nếu cô cũng đang mặc áo trắng, có khi sẽ bị bác bảo vệ ra đuổi ngay vì nhầm tưởng hai đứa học sinh còn làm gì ở đây mà chưa về. Đáng tiếc là không, cô không mặc áo trắng. Minh chứng rõ ràng rằng đây không phải một đoạn hồi ức, rằng thời gian đã qua đi. Cho dù anh vẫn thế, nhưng cô thì không mất rồi.

    Hai người cứ lặng lẽ, đứng nhìn cột bóng rổ cô đơn giữa sân trường.

    Sẽ không còn quả bóng nào ở đây cho anh ghi điểm.

    Cũng sẽ không còn khoảnh khắc kéo cô vào ngực rồi dụi cằm lên đỉnh đầu cô.

    Kí ức đã qua không thể quên còn lỗi lầm đã qua thì không thể sửa chữa.

    Lỗi lầm tuổi trẻ đã kéo dài sợi dây duyên nợ giữa hai người.

    Khi anh chuẩn bị bảo cô “Về thôi” thì bỗng điện thoại cô có tin nhắn.

    Tôi muốn nói rõ chuyện hôm trước. Lần cuối cùng! 3h chiều nay ở quán cũ, tôi đợi.

    Trước một số điện thoại lạ và tin nhắn sặc mùi giang hồ thế này, phản ứng của bất kì ai cũng là cho ngay vào danh sách hạn chế. Thế nhưng, gần như lập tức, cô đoán ra người ở bên kia. Và anh, khi thấy sắc mặt biến đổi của cô cũng đã kịp nhìn vào màn hình để nhận ra vài con số quen thuộc:

    -Cái gì thế? – Anh hỏi.

    Cô không nói không rằng, đút điện thoại vào túi rồi đi về phía cổng trường. Lập tức anh đuổi theo ngăn lại:

    -Trả lời anh! Có chuyện gì?

    Cô nhìn chòng chọc vào anh với ánh mắt lạnh lẽo rồi thở hắt ra một hơi. Anh thì tiếp tục hỏi:

    -Chuyện của anh với Ánh cũng là My kể cho em đúng không?

    Không đáp, cũng có nghĩa là thừa nhận.

    -My còn nói gì với em? Hai người gặp nhau từ bao giờ?

    Anh nắm lấy hai vai cô xoay ra trước mặt mình hỏi bằng giọng rất mất kiểm soát. Đôi mắt mở to, vẻ nôn nóng, lo sợ hiện rõ. Trái lại với anh, cô vẫn rất bình thản, nhìn anh lạnh ngắt:

    -Anh với My, với Ánh hay với ai tôi đều không quan tâm. Tôi cũng nói với cô ấy rồi, tôi không hứng thú, không muốn biết và sẽ không nhắc lại nữa. Nếu cô ấy còn chưa rõ thì anh nhắn lại với cô ấy hộ tôi.

    Nói đoạn đưa tay vào giữa hai cánh tay anh đang giữ lấy vai mình hất ra rồi đi thẳng về phía cổng trường, không quay nhìn lại dù chỉ một lần. Có thể vì cô sợ, sợ thấy hình ảnh anh đang đứng lại trên sân với chiếc áo trắng sẽ gợi nhớ lại những tháng năm tuổi trẻ. Sợ bản thân sẽ không thể kìm lòng.

    Những chiều đầu đông, bầu trời luôn ủ dột mơ màng. Thành phố chưa kịp quen với những trận gió mùa thay thế cơn heo may nên hình như buồn lắm. Con người cũng đầy vẻ mệt mỏi giữa thời khắc giao mùa, trôi qua sau lớp kính của quán cafe nơi góc phố. Hoàng My cứ mải nhìn dòng người, tay khuấy ly đen nóng trong vô thức. Trong đầu cô lúc này hình như trống rỗng, không hiểu bản thân đang làm gì ở đây, càng không hiểu mình mong gì sau tin nhắn ấy. Tự cô cũng biết, chẳng đời nào Thụy An lại gặp mình một lần nữa chỉ để nói những chuyện mà chính cô ta không muốn nhắc lại. Vậy mà cô vẫn đến đây, thậm chí còn đến rất sớm, và đợi một cách ngớ ngẩn thế này. Nghĩ đến đó tự nhiên lại không nhịn nổi mà phì cười, cười sự ngốc nghếch của chính mình.

    Tiếng kêu dữ dội của chiếc chuông đồng treo trên cửa khiến Hoàng My giật mình. Cô vẫn không tin Thụy An sẽ đến, và dù có thì cũng sẽ không phải đẩy cửa một cách bạo lực như thế chỉ để bày tỏ sự bất mãn với mình.

    Người vừa đến khuôn mặt đầy phẫn nộ, sầm sập đi thẳng về phía cô khiến cô không khỏi ngạc nhiên:

    -Cậu đến đây làm gì? – Cô buông chiếc thìa trong tay, đứng dậy khi người ấy đã bước đến đối diện mình.

    -Tớ đến đây làm gì? Thế cậu đến đây làm gì?

    Anh hỏi như chuẩn bị phát tiết ra sự tức giận mà tám năm qua cô chưa từng nhìn thấy. Điều đó khiến cô không khỏi hoang mang, hai bàn tay run run toát đầy mồ hôi lạnh. Kí ức về đêm nhạc hội trong Nhà hát Lớn vẫn chưa biến mất.

    -Tớ... có hẹn – Cô đánh mắt đi chỗ khác.

    -Hẹn? Nhắn một cái tin mệnh lệnh, đào bới lại chuyện cũ của người ta mà cũng là hẹn à? Nếu là cậu cậu có đến không? – Anh cắn môi, đôi mắt dữ dằn nhìn cô – Cậu có thấy cậu hành xử quá trớn rồi không?

    Hoàng My lúc này có vẻ cũng không muốn né tránh nữa, cô quay ra nhìn thẳng vào anh, cao giọng cãi lại:

    -Tớ quá trớn? Còn cậu thì sao? Cậu quát tớ giữa sảnh nhà hát, lại còn định bỏ về trước khi tớ lên sân khấu. Thế là không quá trớn à?

    -Nếu thế thì cũng là lỗi của tớ, chẳng liên quan gì đến An. Cậu hẹn cô ấy đến đây để làm gì?

    -Để làm gì cậu biết làm cái gì? Mà thế này thì càng tốt, đang sợ nói cho cậu biết trước cậu lại phá đám, giờ chẳng rủ cậu cũng tự đến, đợi cô ta đến rồi ba mặt một lời luôn.

    Hoàng My nói đến đó mới giật mình nhận ra đã quá lời, đành cắn môi không dám thêm câu nào nữa. Thế nhưng có vẻ đã không còn kịp. Anh đứng trước mặt như một ngọn núi lửa sắp phun trào, hai nắm tay run run siết lại, cảm tưởng có thể cho cô ăn cái tát bất kì lúc nào. Nếu cô là một thằng con trai thì chắc chắn đã ăn rồi. Anh nghiến răng:

    - Cậu có biết cậu đang làm gì không? Cậu nghĩ cậu là ai mà đào bới chuyện cũ của tôi lên thế hả? Chuyện của chúng tôi không liên quan đến cậu, đến bao giờ cậu mới bỏ được cái tính tiểu thư muốn gì cũng phải làm bằng được mới thôi...

    -Im đi!

    Giữa dòng cảm xúc đang chực bùng nổ của anh, bỗng Hoàng My gào lên, ngắt lời. Đôi mắt cô đỏ hoe, rưng rưng chuẩn bị trào ra hai dòng lệ.

    -Đúng rồi đấy, tôi chẳng là gì, chẳng là ai để có quyền đào bới chuyện cũ của hai người. Tôi chỉ là cái loại tiểu thư đỏng đảnh, muốn gan trời trứng muỗi cũng phải có bằng được.

    ...

    Thế còn anh thì sao? Đã bao giờ anh nhìn lại anh chưa? Nhìn lại xem tám năm qua ai là người ở bên anh chưa? Ai là người đầu trần chạy trong tuyết đi mua dây đàn cho anh, ai là người ngủ gục ở giường anh lúc anh ốm, ai là người từng ấy năm ở bên anh nơi đất khách quê người? Là ai? Có phải tôi không? Anh đã từng quan tâm chưa? Thế mà vừa về đến đây gặp lại đứa con gái ấy là anh sẵn sàng đá tôi lăn quay sang một bên, kệ luôn cả tôi đã dùng tám năm đẹp nhất đời cho anh. Anh nói xem, chuyện ấy thì có liên quan đến tôi không?

    Một chiều đông quán vắng chỉ có hai người. Hoàng My nói đến đó thì nước mắt lã chã rơi. Anh lặng im nghe hết, sau cùng buông hai nắm tay nãy giờ siết chặt, cười nhạt một tiếng. Thì ra tám năm qua là vậy, có mình anh ngu ngốc nghĩ hai người là bạn. Nhưng một cô gái đã dành hết thanh xuân cho một người thì người đó đối với cô ấy còn có thể chỉ là bạn được hay sao? Hay là anh đã biết nhưng vẫn cố tình giả điếc giả câm để không phải đối diện với tình cảm ấy? Chợt, anh tự hỏi, nếu mình sớm đã đối diện thì liệu mọi chuyện có khác không, hay tình cảm vẫn là không thể một lời nói thích là thích, nói quên là quên. Phải rồi, nếu dễ dàng kiểm soát được như vậy, có lẽ anh với An cũng không đi đến bước đường hôm nay.

    Tiếng chuông đồng lại một lần nữa hiu hắt vang lên. Thụy An đã chứng kiến hết cảnh tượng vừa rồi, lặng lẽ mở cửa bước vào. Cô chậm rãi đi đến trước mặt hai người, dùng ánh mắt không vui không buồn đã dùng trong tám năm qua, nhìn một lượt. Dường như những xung đột đó, những khúc mắc đó, những ai oán đó của họ, so với trường đoạn cô đã trải qua thì chẳng đáng để phải bàng hoàng.

    -Xin lỗi, tôi đến muộn.

    Sự xuất hiện của Thụy An khiến hai nhân vật còn lại đều không ngờ. Và có lẽ ngay cả bản thân cô cũng không ngờ là mình vẫn còn can đảm để đến đây một lần nữa, dù biết lần đối mặt này sẽ chẳng yên ổn chút nào.

    -Cô đến là tốt rồi – Giọng Hoàng My vẫn còn nghèn nghẹn – Hôm nay có cả Nam ở đây, coi như tôi xin cô nói rõ ra cho tôi biết mối quan hệ của hai người. Chỉ một lần này thôi.

    Hai nắm tay anh lại siết vào, đôi mắt nhắm chặt. Trái lại, Thụy An vô cùng bình thản, mỉm cười nhìn hai người rồi gật gù, nói chậm rãi:

    -Tôi cũng không muốn kéo dài chuyện này. Lần trước lùm xùm ở Nhà Hát Lớn tôi cũng bị cơ quan cảnh cáo. Thế nên hôm nay không phải vì cô xin tôi, mà là tôi xin hai người cho tôi được yên ổn.

    Đến đó thì dừng lại, đôi mắt chuyển hướng, xoáy thẳng vào anh:

    -Nếu cô đã muốn biết thì tôi cũng không ngại. Giới thiệu với cô, đây là bạn học cũ, đồng thời là bạn trai cũ của tôi, người đã có mặt cùng tôi trong ba năm phổ thông, ba năm trường nhạc. Đây cũng là người đã đá tôi lăn lóc sau khi có được học bổng từ trường đại học của cô.

    Không gian chợt rơi vào khoảng lặng chết chóc. Tuy cũng đã lờ mờ đoán ra nhưng khi biết được sự thật, Hoàng My vẫn bất ngờ thoảng thốt. Anh cúi mặt không lên tiếng còn Thụy An thì giữ nguyên vẻ bình thản:

    -Quên nữa chứ, người yêu mà vừa vào trường đã chia tay của anh cũng là bạn học cùng lớp dương cầm với tôi. Người mà bố là tiến sĩ nhạc cổ điển còn nhà thì có hơn nửa cái gia phả thân thế đồ sộ ấy, trong kì thi tuyển chọn cuối cùng kém tôi tận 5 điểm nhưng lại lập tức có bằng tiếng Đức C2 để lấy học bổng, thế mới tài.

    Hoàng My như không tin nổi vào tai mình, hai tay run run khi nghe Thụy An tóm tắt giai đoạn khó khăn nhất tuổi trẻ của mình chỉ bằng vài câu ngắn gọn. Thụy An thì vẫn thản nhiên như thể chính mình cũng không nhớ cái cảm giác mất đi học bổng ước vọng suốt ba năm một cách đắng chát, hay cảm giác khi biết anh có bạn gái mới chỉ một ngày sau khi chia tay như thế nào. Kì thực, cô vẫn nhớ rõ ràng từng chút.

    -Cô có muốn biết thêm gì nữa không?

    Thụy An hỏi lại trước khi cúi chào rồi quay bước. Tiếng chiếc chuông đồng là thanh âm đánh động duy nhất giữa khoảng lặng này. Hoàng My thẫn thờ nhìn theo cho đến khi cái bóng cô đơn ấy biến mất giữa ngã tư. Rồi cô run run quay sang nhìn anh. Anh vẫn cúi mặt, hai tay siết chặt.

    -Có thật không? – Cô hỏi, những mong cứu vớt được chút gì đó mà chính cô cũng không biết là gì – Vừa rồi có phải là thật không?

    Vừa nói, My vừa lao đến siết lấy hai cánh tay anh lay mạnh. Nhìn khuôn mặt anh thẫn thờ không chút cảm xúc, tự cô cũng hiểu ra câu trả lời.

    -Phải! Đều là thật. Tôi là thằng tham vàng bỏ ngãi, bỏ bạn gái đã gắn bó mấy năm để đến với cái người vừa nhiều tiền hơn, vừa thể lực hơn rồi khi sang được Đức thì lại bị cô ta đá. Đáng đời tôi chưa? Vừa lòng cậu chưa?

    Anh gào lên như muốn trút ra hết dằn vặt, ân hận trong tám năm vừa rồi. Nó cũng là cú chốt hạ khiến Hoàng My sụp đổ hẳn. Thì ra đây là những gì cô muốn biết ư? Là nỗi đau tuổi trẻ của một cô gái, là sự hổ thẹn cắn rứt của một chàng trai. Là vết sẹo họ đã cố giấu nhưng lại bị cô vạch ra cho kỳ được. Mãi mãi về sau, cô phải ghi nhớ lấy bài học: Điều người khác đã không muốn nói, tốt nhất đừng cố biết tận tường. Nó là tổn thương người ta, tổn thương chính mình, là vết rạn không thể lành cho một mối quan hệ.

    Hai cánh tay cô từ từ lơi ra rồi buông thõng, cả người đổ xuống ghế. Anh cắn chặt môi quay người lao về phía cửa, không nói thêm lời nào. Tiếng chuông đồng vang lên như thanh âm tan vỡ cuối cùng của cả ba người.

    > Chương 9


    Chào các cậu, tớ là tác giả. Nói sao nhỉ, ở chương trước tớ đã chia sẻ về bài "Đôi bờ" của ca sĩ Lê Cát Trọng Lý và hy vọng nó là một ngoại lệ được chấp nhận. Thế mà fail các cậu ạ =)) Tớ mới phát hiện ra bài "Nỗi buồn rơi dưới gót giày" là nhạc ngoại được ca sĩ Dũng Hà viết lại lời Việt cách đây mấy bữa thôi. Nhưng đã ấp ủ từ lâu rồi, giờ chọn bài khác sao được, mà sao hợp. Thôi đành an bài thế này vậy!

    Truyện cũng đã được gần nửa chặng đường, tớ chỉ muốn hỏi xem các bạn ở Hà Nội hoặc đã từng đến Hà Nội, các bạn có nhận ra được ngôi trường cấp 3 hình tượng trong truyện là trường nào không? Và cả quán cafe ở góc phố Quang Trung nữa?

    Thôi thì cũng đã gần hết ngày. Chúc mừng sinh nhật Bác! Và chúc các cậu đọc truyện vui vẻ. Bye!

     
  3. Canceria

    Canceria Thiên hạ vô song
    • 966/213

    Joined:
    Sep 24, 2012
    Messages:
    4,373
    Likes Received:
    27,400
    Trophy Points:
    966
    Occupation:
    Thất nghiệp
    Location:
    Ngõ Không Số
    Home Page:
    Facebook:
    https://www.facebook.com/canceria.au/
    =)) Can muốn nói là Can có nhận ra ngôi trường cấp 3 này, nhưng mà Can biết thì là bình thường =)) Không biết có bạn nào nữa nhận ra không, nhưng Can thấy trên 4rum mình chắc chắn cũng có bạn rất quen thuộc với chỗ này. Quán cafe thì không đoán nổi :)) Tại vì cafe HN đi quá nhiều chỗ, nơi nào cũng hơi giống giống nhau, không thể nhớ nổi luôn
     
  4. Âu Dương Sảnh

    Âu Dương Sảnh Mạnh Bà Staff Member Quản Lý Chung
    • 143/170

    Joined:
    Jan 1, 2012
    Messages:
    918
    Likes Received:
    4,724
    Trophy Points:
    143
    Tranh thủ có tí thời gian lên rep comment :">

    Chị thấy sau cmt này hình như em không onl diễn đàn nữa =)) Nhưng vẫn cảm ơn em đã yêu thích truyện của chị nhé. Em sẽ càng yêu Hà Nội qua những chương tiếp theo. Hy vọng em vẫn ủng hộ chị.

    Ahihi, em biết là Can sẽ nhận ra mà. Và em nghĩ đúng như lời Can nói, sẽ có nhiều bạn quen thuộc với chỗ này, đặc biệt là các bạn đã lên cấp 3 ở Hà Nội thì biết chắc luôn. Còn quán cafe thì thật ra bây giờ đã không còn nữa, chỉ còn chút ít hình tượng ngày xưa thôi. Qua MV này có lẽ mọi người sẽ phần nào nhận ra được quán cafe ấy.

     
  5. Mèo mun

    Mèo mun Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Apr 30, 2017
    Messages:
    10
    Likes Received:
    10
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Male
     
    Âu Dương Sảnh likes this.
  6. Hoshi Akari

    Hoshi Akari Hành Tinh
    • 118/128

    Joined:
    Aug 1, 2016
    Messages:
    446
    Likes Received:
    1,694
    Trophy Points:
    118
    Occupation:
    Con cá phá rối
    Location:
    Đại dương
    Facebook:
    https://www.facebook.com/minhthu0303
    A, trước hết là em xin lỗi vì đã để cái comment cho chị lâu như thế.
    Viết comt cho chị tốt (và tốn) chất xám ghê gớm : ))

    Em thích mọi thứ ở truyện của chị, từ các nhân vật, đến những cái chị miêu tả, đến cả cách hành văn và trình bày. Em thích việc mỗi chương chị đăng kèm theo một bài nhạc. Nó tạo cảm hứng nhiều lắm lắm. Em cũng thích việc chị dùng tranh theo một phong cách của một họa sĩ để làm bìa chương nữa. Nó thống nhất. Với những pic đó nhìn hơi cổ và hoài niệm, em từng nghĩ nó không hợp. Nhưng bây giờ thì không, em thấy thích cái tính hơi hoài niệm của nó. Em là con người của Thành phố Hồ Chí Minh nhộn nhịp, chị là người Hà Nội; hai thành phố lớn của nước nhưng lại khác xa nhau. Mà qua truyện của chị, em có cảm giác là mình thật sự yêu Hà Nội hơn một chút.

    Em thích cái chất chị xây dựng cho An. Nhân vật An không phải là loại người gì đặc biệt trong cuộc sống mà trái lại còn rất bình thường, bình thường hơn cả bình thường như Hoàng My nhận xét ấy. Nhưng mà cái bình thường đó để lại ấn tượng, kiểu như bất cứ ai cũng có thể tìm thấy một phần nào đó của mình trong Thụy An. Ở Thụy An có "gì đó" mạnh mẽ cứng rắn mà cũng nhẹ nhàng, mềm mỏng. Cô nàng tưởng mình đã quên hết rồi nhưng có chuyện xảy ra lại rất hoài niệm. Cái này khá giống em, nên em thích.

    Nhiều người đọc truyện của chị hẳn là ghét Hoàng My, có vẻ cô ấy là nhân vật phản diện, em nghĩ vậy. Mà đối với em, nhân vật phản diện luôn có những cái đáng để nghĩ về. My - suy cho cùng cũng chẳng phải con người ác độc hay thật sự phản diện. Em thấy Hoàng My khá thẳng thắn, bộc trực, cô ta cũng đã hết lòng vì Nam trong một quãng thời gian khá dài mà, cô ta cũng khá biết điều, cũng biết suy nghĩ. Cách chị dựng nhân vật làm em rất thích luôn. Chị có thể đặt My vào vai phản diện, nhưng lại để một số người đọc cảm thông cho My. Nếu không trong hoàn cảnh như vậy, có lẽ My cũng không trở thành phản diện rồi.

    Em có đọc sơ mấy comt trước của người khác, hình như ít ai nói về Nam. Em không biết người khác thế nào, nhưng với em thì cái cậu Tống Hoài Nam đó là nhân vật phản diện. Cậu ta lấy đi rất rất rất nhiều thứ của An rồi, cậu ta còn dám quay lại làm phiền nàng An nữa. Tóm lại cái cuộc sống bình thường êm đềm của An bị xáo trộn cũng tại Nam. Cậu ta hài hước, láu cá nhưng tính ra thì tội nặng lắm. Nhưng như thế mới có truyện cho em đọc = )) Nên thôi. Nói chung, em phục hết mức tài năng miêu tả nhân vật của chị. Cho dù là chính diện hay phản diện thì em đều thích hết.

    Truyện của chị gợi nhiều. Em chưa học cấp 3 nữa, chưa trải qua bao giờ, chưa thật sự hiểu hai từ "thanh xuân" rốt cuộc là gì mà người ta lại nghĩ nhiều về nó như vậy. Mà mỗi lần đọc truyện của chị em có cảm giác như "sống" trong nó. Wue, nói kiểu thế này có hơi sến súa haha, nhưng mà nó thật. Em có cảm giác như những hình ảnh đó nó ở ngay trước mắt, nó thật cực kì, giống như một cuốn phim quay chậm. Thì, lối văn của chị nhẹ nhàng nhưng không nhàm chán, và nó cực kì chân thật luôn. Cái gợi đầu tiên là phong cảnh và kỉ niệm của An. Cái gợi thứ hai là về những cảm xúc của nhân vật. Và cái gợi em thích nhất là những bài học nhỏ nhỏ rút ra được. Có vài câu rất chất, rất triết lý, thậm chí em còn ghi lại để đọc lại cơ.

    Chị đan xen giữa kỉ niệm và thực tại, em khá thích cách làm đó. Nó là cho câu chuyện hài hòa, không quá bi quan cũng không quá "tăng động". Những lúc chị nói về kí ức của An, kỉ niệm thời cấp 3 ấy, em kiểu vừa đọc vừa muốn phát cuồng : v Vì có chỗ nó ngọt cực kì, có chỗ nó dễ thương, và có chỗ rấttt là đẹp, đẹp đến mức không ngờ, đến nỗi em muốn có bạn trai : )) Rồi quay về thực tại lại là giọng trầm trầm buồn buồn đó. Chị đan xen như vậy em nghĩ là chặt chẽ, kiểu như vừa muốn nhớ lại vừa muốn quên đi. Cái tội duy nhất của nó là đôi khi tâm trạng em nó theo không kịp với tâm trạng của truyện. Nhiều lúc đọc phản ứng không kịp ấy. Nhưng mà bù lại, câu chuyện cứ nhẹ nhàng đều đều như thế thì mạch cảm xúc cũng không đứt

    Nói về nhân vật phụ, em thích bác trưởng phòng : )) Sau này đi làm mà gặp được một người có tâm như vậy cũng đáng mừng. Mấy chi tiết về ông trưởng phòng đó làm em cười gần chết haha. Chị viết vừa trầm vừa lắng nhưng cũng vừa hài hước, vui vẻ nữa. Chung là cuốn hút lắm.

    Mấy bài nhạc nghe thấm lắm chị. Vừa đọc vừa nghe nhạc cảm hứng dâng trào. Mấy bài nhạc của chị hợp chủ đề lắm. Mà thú thật thì nhờ đó em mới biết tới nhạc indie, rồi từ đấy em thích luôn dòng nhạc này. Mà em thắc mắc, chị có học piano không?

    Trình bày đẹp đúng là tạo ấn tượng mạnh : v Font Times là số một, màu đen là số một, yayy. Tóm lại, em thích fic này từ đầu đến đuôi.

    Em ủ hơi lâu, tại em nghĩ mãi chẳng phải viết cái gì, viết rồi xóa, viết xong thấy không ưng rồi xóa tiếp. Mà lẽ ra em cũng viết xong rồi, chỉ vì thi đó, xin lỗi chị nhiều nha.

    À, trong #1 có lỗi, chỗ "Đôi dòng tâm hự từ tác giả" đó, chị sửa đi. :"3

    Chắc em chỉ viết được thế. Hình như giai đoạn này chị Sảnh đang thi, chị thi tốt nha, rồi đăng chương mới cho em đọc nữa.
     
  7. Âu Dương Sảnh

    Âu Dương Sảnh Mạnh Bà Staff Member Quản Lý Chung
    • 143/170

    Joined:
    Jan 1, 2012
    Messages:
    918
    Likes Received:
    4,724
    Trophy Points:
    143
    [

    Hự! Mấy đời rồi đi viết truyện cho bàn dân đọc chùa mới có một cái com có tâm thế này. Chị suýt khóc thật đấy =))

    Cảm ơn em đã yêu thích và viết cho chị những cảm nhận này. Thú thật là chị viết xong chắc cũng nửa năm đến một năm rồi, sửa lên sửa xuống, tháo ra tra vào thêm bớt các kiểu. Nhưng những lời này thật sự làm chị có quyết tâm chăm chút nó và chăm up hơn :v

    Nghe đồn em mới đỗ vào cấp 3. Nếu đúng như vậy thì chào mừng em đến với những năm tháng thanh xuân đẹp nhất. Và biết đâu em còn có một câu chuyện đẹp, có hậu hơn nhiều thì sao? Riêng câu chuyện này có lẽ đã qua đoạn cứ nhẹ nhàng hồi tưởng. Sắp đến những nút thắt và biến động tương đối quan trọng. Và chị tin là em sắp có cái nhìn mới về bạn nam chính rồi. Ở câu chuyện này cho đến phút cuối sẽ luôn có những bất ngờ làm độc giả phải thay đổi tâm trạng.

    Riêng về piano thì chị có biết chơi. Một ít, không siêu phàm như các bạn trong truyện :)) Nhưng chị muốn biết vì sao em lại hỏi chị như thế? Và có lẽ chị sắp up chương mới đấy nên để có chương rồi com rep chị một thể, được không?

    Vấn đề #1 thì tôi tuyên bố cho bàn dân biết chỗ ấy là tôi cố tình nhé, sao không ai hiểu tâm ý của tôi mà cứ bắt lỗi vậy :'(

    Và chị chưa thi xong thật... nhưng vẫn cảm ơn lời chúc của em. Chúc em có một khởi đầu mới ở một bầu trời mới thật vui vẻ!
     
    Hoshi Akari and Cancer Wind like this.
  8. Cancer472

    Cancer472 Beta Team
    • 104/128

    Joined:
    Jun 10, 2015
    Messages:
    475
    Likes Received:
    1,482
    Trophy Points:
    104
    Gender:
    Female
    Occupation:
    Rảnh rỗi cả ngày
    Location:
    Chảy mỡ ở nhà
    Nhìn cái comt có tâm dài ngoằng trên kia làm em mất hết hứng comt :v Hói ơi tại sao :v

    Em đã ngồi cày hết truyện trong một tối, và chợt nhận ra truyện của ss hay ghê gớm. Nó nhẹ nhàng và hơi buồn, như tháng 9 Hà Nội ấy (mặc dù tháng 9 năm ngoái vẫn nóng ơi là nóng, nhưng cứ coi như nó mát mát buồn buồn vậy :))). Tuy nhiên không biết tâm trạng em đang bất ổn thế nào mà đọc truyện của ss làm em sợ cấp 3. Đẹp thì đẹp thật, nhưng cứ buồn buồn và mờ mịt sao ấy. Sợ nó như cấp 2.

    Em thường tìm truyện có nhân vật giống mình, cho dễ đồng cảm. Nhân vật phụ cũng được. Trong truyện của ss không ai giống em cả, thế mà em vẫn đọc. Lạ hơn nữa, cá nhân em không thích Thuỵ An aka nhân vật chính. Em có một ác cảm to lớn với Thuỵ An khi đọc những chương đầu, chắc vì An trầm quá. Em chỉ thích có mỗi ông trưởng phòng :))

    P.s: thật ra em chỉ comt để hỏi trường trong truyện có phải trường Phan Đình Phùng?
     
  9. Âu Dương Sảnh

    Âu Dương Sảnh Mạnh Bà Staff Member Quản Lý Chung
    • 143/170

    Joined:
    Jan 1, 2012
    Messages:
    918
    Likes Received:
    4,724
    Trophy Points:
    143
    Chương 9: Thế rồi mình không đợi được nhau

    Có lẽ vậy cũng tốt, vì thanh xuân của ai cũng công bằng, dù đáng hay không đáng nhớ thế nào cũng chỉ có thể sống một lần trong cả đời người mà thôi.

    [​IMG]



    Về phía mưa - Thế Bảo

    Trên đời này vốn không có gì tự nhiên đến, tự nhiên đi, tự nhiên xảy ra hay tự nhiên biến mất. Bất kì điều gì cũng có lý do, và để có được cái kia thì phải dùng cái này đánh đổi. Ví dụ như muốn bước chân vào cánh cửa trường đại học, bạn phải trả bằng ba năm cố gắng hết mình. Muốn trở thành một nghệ sĩ thực thụ, bạn phải đánh đổi bằng bàn tay đầy những vết chai sần biến dạng. Và muốn có được hào quang của một ngôi sao, hãy chấp nhận tự do cá nhân là một thứ gì xa xỉ.

    Một ngày sau cuộc hẹn ở quán cafe, hình ảnh của ba người xuất hiện ngập tràn trên các mặt báo. Những dòng tít đại loại nói về một chuyện tình mà Thụy An đóng vai kẻ thứ ba, chàng nghệ sĩ trẻ là tên sở khanh còn Hoàng My hệt cô gái đáng thương bị hại. Một chốc, hai ngôi sao chẳng mất đồng xu nào mà cũng được lăng xê, chễm chễ trên đủ loại báo giấy, báo mạng. Không ai rõ đầu cua tai nheo ra sao nhưng mỗi người đều đặt ra một cái thuyết âm mưu đầy gay cấn. Cuối cùng kẻ tội đồ trong bất kì câu chuyện nào vẫn luôn là người thứ ba, dù chỉ là “tiểu tam” trên giả thiết cũng sẽ lĩnh đủ gạch đá, xà beng, củ đậu bay các loại.

    Thụy An lập tức bị đình chỉ công tác, dừng ngay loạt bài hợp tác của tòa soạn với anh. Cô đến cơ quan vào một chiều gió để nhận kỉ luật. Kỉ luật vì lí do gì, cô chẳng biết. Người trong cuộc cũng không biết, ấy vậy mà người ta hình như ai cũng biết hộ cô. Biết cô là kẻ thứ ba, biết anh vì cô mà không ngại gây gổ to tiếng với người đã gắn bó bao năm ngay giữa quán xá. Và cô, một phóng viên vô danh, sẽ chẳng ai tin cô mới là nhân vật nữ chính. Nữ chính của một bộ phim đầy bi kịch.

    Thụy An ghé qua phòng tin sau khi đã bị nhận cảnh cáo mức hai. Bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ trở lại nơi này, ngồi bên góc bàn kia như chưa từng đi qua những ngày anh trở lại. Chỉ như ai đó rút đi năm nay của cô mất vài tháng, sau khi bị trưởng phòng ném tập hồ sơ vào mặt, cô uể oải vặn mình vài cái là đã đến hôm nay. Phải, chính thế.

    Mọi người đang túm tụm giữa phòng xem một tờ báo. Nghe tiếng mở cửa ban đầu còn tưởng là lão trưởng phòng quay về nên giật mình giấu vội. Nhưng thấy người đến là Thụy An thì ai nấy đều tái mặt, cảm giác còn sợ hãi hơn cả lão trưởng phòng.

    -Em chào mọi người.

    Cô nở một nụ cười nhạt thếch, đầy mệt mỏi. Mọi người nhìn nhau mấy lượt rồi ai nấy cũng đều cố nặn ra một nụ cười méo mó đáp lại. Họ không ngờ hôm nay cô lại đến, càng không ngờ đúng vào lúc mọi người đang hiếu kì bàn tán chuyện của cô:

    -Mọi người đang xem cái gì đấy ạ?

    Thụy An nhìn vào tờ báo Trần Khang vừa giấu ra sau lưng, hỏi. Thấy vậy, ai nấy đều lúng túng, chả ai biết đáp lại ra làm sao. Phải mất mấy giây, cậu Khang mới như cái điện thoại hết sạch pin vừa được sạc, hồi lại:

    -Có gì đâu, lá cải ấy mà.

    Nói đoạn vo tròn rồi ném về phía sọt rác ở gần mình. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, tờ báo nhàu nát đập vào miệng sọt, lượn một vòng rồi lại lăn ra ngoài. Chưa ai kịp giải quyết, Thụy An đã bước tới nhặt nó lên, trải phẳng ra đọc. Ngay trang thứ hai là dòng tít lớn in đỏ chói: Đại chiến hoa hồng hay chiêu trò showbiz kèm với hình ảnh của cả ba người chình ình đến phần ba trang báo.

    Thụy An cứ tần ngần nhìn vào mặt giấy nhàu nát, không đọc, không nghĩ, không gì cả, chỉ lặng lẽ cầm mãi nó trên tay khiến mọi người trong phòng ai nấy đều toát mồ hôi hột. Sau mấy hồi đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Trần Khang đóng vai trò phá đám:

    -Bọn lá cải đúng là của nợ của tội, đến cái tên bài cũng không nghĩ ra mà đặt cho tử tế.

    Rồi giật luôn tờ báo trên tay Thụy An, vo tròn lần nữa phi thẳng vào sọt. Lần này với cự ly gần, tờ báo phóng thẳng một đường, nằm yên vị giữa đám giấy rác. Thụy An nhìn tờ báo nhàu nhì đó thì đầu ong ong, lòng dấy lên một vọng tưởng hoang đường rằng mọi chuyện phiền phức cũng sẽ có thể vo tròn rồi ném vào sọt rác như thế. Hoặc tệ hơn thì cô tình nguyện làm tờ báo đó, nằm yên vị trong sọt rác cũng được, mặc kệ đời.

    Cô ném tờ giấy cảnh cáo vào ngăn rồi gục đầu xuống bàn. Không khóc, không thở dài, không than vãn, chỉ đơn giản như cúi xuống ngủ gật trong lớp hồi cấp ba. Cô mong lắm, cầu xin ông trời khi cô tỉnh lại, làm ơn xung quanh không phải là bốn bức tường tòa soạn xám xịt chán ngắt này, cũng không phải cuộc sống bộn bề mệt mỏi, không phải đống giấy tờ bay loạn lung tung. Giá mà bức tường trước mặt là bảng đen ghi đầy những tích phân, hình phẳng, giá mà những giấy tờ kia là những tờ đề ôn thi đại học, giá mà cô vừa ngủ gật trong lớp, tỉnh dậy vẫn là đang ở trong lớp thôi. Giá mà như thế.

    Nhưng cuộc sống không có nhiều giá mà đến vậy.

    Người đến vỗ vai cô kéo dậy là Trần Khang, lúc này đang xách túi chuẩn bị ra về. Mùa đông, trời tối rất nhanh. Nhìn ra bên ngoài đã nhập nhoạng, cô không ngờ là mình lại chìm vào những mộng tưởng hoang đường kia lâu đến như vậy. Trong một chốc không thể nhận ra được mình đang ở đâu, đang làm gì, đang muốn gì, hệt cái máy tính bị treo, muốn dùng tiếp chỉ có thể khởi động lại.

    Trần Khang đợi chán chê không thấy cô tự khởi động, cuối cùng đành phải giúp cô:

    -Đứng dậy, đi!

    Nói đoạn vỗ vỗ mấy cái vào khuôn mặt đang nghệt ra như ngỗng của cô rồi lôi đứng dậy, kéo tay rời khỏi tòa soạn.

    Đến tận khi ngồi sau xe cậu ta rồi, cô vẫn đờ đẫn như người mất hồn. Tất cả kí ức cô còn nhận thức được là cậu ta dí vào mặt mình cái mũ bảo hiểm, nhưng cô không cầm lấy mà cứ đứng đực ra. Thế là cậu ta lại phải đội cho cô, rồi còn hỏi đến bốn năm lần muốn đi đâu mà cô cũng không đáp. Nếu như ngày thường, hẳn Trần Khang sẽ phải châm chọc cô bằng vài câu báng bổ. Nhưng hôm nay thì không. Lần đầu tiên, cậu ta xuất hiện trong mắt cô là một người đàn ông ân cần thật sự chứ không phải là thằng trẻ con lớn suốt ngày chạy vòng quanh lải nhải trong phòng.

    -Này!

    Cô chỉ thật sự tỉnh lại sau khi bị cậu ta cầm cả tờ thực đơn gõ vào đầu. Nhìn quanh bốn phía, ánh đèn vàng mỏng, cây dương cầm nhỏ và dòng người trôi qua sau tấm kính phản chiếu vô số đèn pha của đủ loại phương tiện. Không biết sau khi lòng vòng hết bao nhiêu cây số, hít bao nhiêu khói bụi của phố phường giờ tan tầm, cô lại nói là cô muốn đến quán cafe ở góc phố Quang Trung. Và cũng chính góc bàn này, nơi đã ghi dấu biết bao hồi ức của tuổi trẻ. Chỉ có điều, người ở phía đối diện đã không còn là anh.

    -Tôi hỏi năm lần rồi đấy? Cô uống gì? Lần thứ sáu: uống gì?

    Trần Khang hai tay cầm hai cạnh của tờ menu dí sát vào mặt cô. Chẳng cần xem, cô đã thuộc lòng từng tên đồ uống ở đây. Và dù cho đến tận sau này, cô cũng luôn luôn chỉ muốn gọi một món:

    -Trà sữa bạc hà!

    Cô bé phục vụ cầm bút ghi vội vàng rồi chạy vào trong quầy, mất hút. Thụy An giờ mới như hoàn hồn, đưa mắt nhìn quanh một vòng quán nhỏ. Vẫn ấm áp, vẫn quen thuộc, vẫn bé nhỏ lọt thỏm giữa thành phố đông đúc, ồn ào. Và góc đằng kia vẫn là cây đàn dương cầm cô đã đánh hàng trăm bản nhạc. Cô vẫn còn nhớ khi anh và cô cùng ngồi trên một chiếc ghế để nghe cô đàn La Campanella. Từ lúc đánh sai lung tung đến khi từng nốt nhạc đều đã thuộc nằm lòng. Những tháng năm anh đã luôn bên cô, nghe từng nốt nhạc từ sai đến khi thành đúng. Anh ngồi bên, anh lắng nghe, anh bật cười. Anh trẻ, và cô cũng thế.

    -Sao lại thích cái đồ uống trẻ con này nhỉ? Tôi là tôi chúa ghét luôn!

    Cô giật mình khi Trần Khang phía đối diện lên tiếng. Anh ta đỡ lấy ly trà sữa cô bé phục vụ vừa mang đến, đặt xuống bàn.

    -Ai bắt anh gọi cùng tôi mà kêu – Thụy An hừ mũi.

    -Chả nhẽ cô gọi tôi lại không gọi. Thế chả có tí thành tâm nào cả. An ủi cũng phải tử tế chứ.

    Cô sững người, hình như vừa bắt gặp một khoảnh khắc nào đó rất quen thuộc.

    -Thật chứ, mình thì ghét mà chả hiểu sao cứ thích. Không gọi cùng thì lại bảo không có thành tâm.

    Người đối diện cũng đã từng nói với cô như thế vào những ngày tuổi trẻ. Là một sự ngẫu nhiên tàn nhẫn hay do cô luôn nghĩ về nó quá nhiều.

    -Của chị đây ạ!

    Cô bé phục vụ đặt ly trà sữa xuống trước mặt Thụy An khi Trần Khang vừa đẩy ly của mình về phía cô. Hai ly cùng chứa một thứ chất lỏng màu xanh nhạt, nhìn sơ qua chẳng khác gì nhau, có điều chiếc ly cô bé kia đưa cho Thụy An có cuốn thêm một lớp giấy xung quanh. Trần Khang nhìn, mặt ngắn tũn. Cô bé thấy vậy, vội phân bua:

    -Không ạ, hai ly giống nhau đấy ạ, chẳng khác gì đâu. Nhưng chị, em sợ chị bị ướt tay.

    Lúc này đến lượt Thụy An mặt nghệt ra, càng nghe càng khó hiểu.

    -Tại vì em nhận ra chị - Cô bé nhìn vào Thụy An – Hồi trước có một anh ngày nào cũng đến gọi trà sữa bạc hà, phải đến một tuần ấy. Em làm ca sáng mà tối em qua đây cũng chưa thấy anh ấy về nữa. Anh ấy bảo bạn gái anh ấy không thích bị ướt tay nhơm nhớp, chị ấy khó chịu nên phải cuốn giấy vào chẳng cốc đổ mồ hôi chị không thích. Nguyên văn luôn – Cô cười mơ mộng – Người ân cần thế giờ hiếm lắm nên em ấn tượng hai anh chị cực.

    Thụy An nghe, mỗi chữ đều là một gáo nước lạnh, dội vào cô giữa ngày mùa đông này. Cô nhớ ra rồi, hôm đầu tiên gặp cô bé phục vụ cũng lấy giấy cuốn quanh chiếc cốc. Và ngày trước, dù cô không bao giờ để ý nhưng cốc của cô luôn có một lớp giấy hoặc nylon bên ngoài. Hóa ra đã từng có người luôn âm thầm quan tâm, nhớ thay cô những thói quen ngớ ngẩn và sợ cô khó chịu từ những điều nhỏ nhất.

    Cô bé phục vụ thấy đôi mắt đỏ ửng của Thụy An thì ngơ ngác ấp úng, không hiểu mình vừa nói gì sai. Trần Khang thấy vậy vội xua tay, ra dấu cho cô bé đi chỗ khác. Đến khi cái bóng khuất hẳn, cậu ta mới gượng gạo cười chữa cháy:

    -Con bé ấy... đúng thật thà không phải lối. Thấy đi cùng anh này mà lại kể chuyện với anh khác...

    Trần Khang nói không hết nổi câu khi nhìn thấy sắc mặt mỗi lúc một tệ của Thụy An. Cô cúi gằm, toàn thân co lại như con mèo nhỏ vừa đi qua một cơn bão khủng khiếp. Những kí ức đáng sợ, chẳng bao giờ buông tha:

    -Cô thích anh ta thật phải không?

    Như ngòi nổ đã cháy đến cùng, nghe xong câu hỏi của Khang, cô bật khóc. Sao cô lại vô dụng thế, hết lần này đến lần khác, gặp chuyện không giải quyết được chỉ biết ngồi khóc. Rồi còn khóc trước mặt người khác, khóc trước mặt đồng nghiệp nam. Thế nhưng lúc này cô còn quan tâm người khác để làm gì, vết thương của cô tưởng đã thành sẹo, giờ lại rách toạc ra, lớn đến không thể lớn hơn được nữa. Bây giờ cô chỉ nên quan tâm đến mình, cũng chỉ có thể quan tâm đến mình thôi.

    Nhìn từng giọt nước mắt của Thụy An rơi xuống khi cô gật đầu, Trần Khang bỗng thấy vô cùng khó xử. Cuối cùng biết chẳng thể làm gì hơn, cậu ta thở dài một hơi rồi đứng dậy bước đến ngồi cạnh cô, trực tiếp ấn đầu cô vào vai mình. Thụy An cũng chẳng chối từ, cứ thế gục vào vai cậu mà khóc. Cảnh tượng hệt như trong kí ức, tám năm trước khi biết mình trượt mất học bổng mà bản thân đã luôn cố gắng một cách phi thường, cô đã gục vào vai anh khóc cũng ngay tại đây.

    Tám năm về trước, cô không phải là một kẻ tầm thường, an phận, cũng không bàng quan, hờ hững như bây giờ. Cô trong kí ức ngày đó là một thiếu nữ xinh xắn, nhiều tài lẻ, học ở ngôi trường ngưỡng vọng của biết bao người. Vào cái độ tuổi đẹp nhất cuộc đời, cô đã sống với những ước mơ cháy bỏng cùng nỗ lực phi thường. Hơn thế nữa, cô còn là học sinh xuất sắc nhất lớp piano niên khóa đó nhiều năm liên tiếp. Ai cũng tin cô sẽ nắm chắc học bổng thường niên, sẽ có cơ hội sang Đức rồi bay cao bay xa đến thế nào thì chưa thể tưởng tượng.

    Và hơn thế nữa, mọi người đều nghĩ anh và cô sẽ trở thành một cặp đôi điển hình, một câu chuyện đẹp từ những ngày còn cùng nhau cắp sách. Cả nhạc khóa đều nghĩ vậy, cả ngôi trường cấp ba cũng nghĩ vậy.

    Thế nhưng ông trời lại không nghĩ vậy. Mọi thứ sau cùng vẫn sụp đổ.

    Cô tuy có điểm số đứng đầu nhưng vẫn phải ngậm ngùi nhìn học bổng rơi vào tay người có chứng chỉ ngoại ngữ cao hơn mình hai bậc. Người đẻ ra đã được ngậm chìa khóa vàng để vào đời, từ gia đình bề thế đến tương lai rộng mở, vậy mà vẫn phải có bằng được khe cửa hẹp cuối cùng của cô. Vì duy nhất một thứ cô có mà người ta lại không có. Tại sao người như cô ta lại phải đến tận đây để học nâng cao nhạc lý, tại sao nhất định phải có được học bổng này trong khi gia đình hoàn toàn có điều kiện cho nhiều học bổng danh giá hơn. Nếu không phải tại anh, nếu không từng gặp anh trong buổi du ca đường phố, nếu anh không cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại một đường chỉ...

    Và nếu như anh không bỏ rơi cô để đến với cô ta, có lẽ dù tụt lại phía sau, cô cũng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

    Ngày hay tin mình trượt học bổng, cô cũng ngồi đây, tựa vào vai anh khóc như thế này. Thế nhưng cô vẫn tin tưởng vào hồ sơ thi ngôn ngữ Đức đế tiếp tục con đường của mình. Cô không muốn mình chỉ vì một thất bại mà bị đánh thụt lùi thảm hại.

    Ngày hai người chia tay, cũng tại đây, anh bỏ đi không quay đầu lại, mộng tưởng cuối cùng của cô sụp đổ hoàn toàn.

    Rồi ngày thi cũng đến, cô cầm tờ phiếu thi trong tay, lấy hết can đảm bước vào phòng thi. Bằng tất cả nghị lực và quyết tâm học trong hai tháng cuối cùng, cô đỗ đại học, ngành ngôn ngữ Đức.

    Để rồi cuộc đời chính thức bước sang trang mới. Trang của ngày hôm nay.

    Nhìn cây đàn mà mình từng chơi kê nơi góc quán, những ảo ảnh thanh xuân lại ngoan cố quay về. Có người từng hỏi, năm đó cô cũng đã nộp hồ sơ thi vào Học viên âm nhạc Quốc gia, sao lại không thi? Sau cùng cô chỉ có thể cười mà không đáp. Phải trả lời thế nào đây? Trả lời rằng bản thân đã vấp ngã một lần vì âm nhạc nên không muốn một cuộc sống lửng lơ, mộng mơ cùng âm nhạc nữa? Trả lời rằng cô của năm 18 tuổi đã cứng đầu tự cho rằng mình hoàn toàn có thể bước trên một con đường khác chứ không cứ phải chơi đàn, không cứ phải như bọn họ. Đều không phải, hoặc chính cô cũng không rõ. Nhưng chắc chắn một điều rằng cô tin tưởng bản thân có thể sống tốt, cũng tự nhắc nhở mình từ nay về sau sẽ không chơi đàn nữa, cô không thể chơi đàn nữa. Vì mỗi phím đàn, mỗi thanh âm đó luôn gợi cô nhớ về trường đoạn tuổi trẻ mà mình đã cố gắng, đã nỗ lực. Những nốt nhạc rắc rối, những tờ nhạc lý dài dằng dặc, những bài kí âm từng luyện tập, tất cả vẫn sẽ thật rõ ràng. Và anh, ngày tháng cùng anh, nụ cười của anh, cả sự phản bội đắng ngắt của anh, dù là hôm qua, hôm nay hay mãi mãi sau này thì cũng vẫn sẽ rất rõ.


    Cuộc sống của cô sau ngày hôm đó lại trở về với quỹ đạo bình thường. Không có anh, cô đã quen tám năm như thế. Nhưng sau vài tháng bị cảm xúc chi phối, những ngày đầu thật sự cô vẫn chưa thể lấy lại thăng bằng. May mắn thay, có Trần Khang. Cậu ta từ thằng ế mốc ế meo chuyên càm ràm mấy chuyện của chị em phụ nữ, bỗng chốc trở thành một người bạn gần gũi, ân cần. Mỗi chiều tan sở, Trần Khang đều đưa cô về. Và nếu cô muốn đi lượn lòng vòng thì cậu ta cũng không ngại. Căn hộ chung cư thuê theo tháng, cô vứt đó về với bố mẹ vài hôm. Lý do cô dọn ra ngoài ở riêng là vì thời gian đầu mới ra trường công việc chưa ổn định, giờ giấc bị lệch vài múi so với dải GMT +7. Nghĩ bố mẹ đã lớn tuổi không thể sống kiểu thanh niên, hơn nữa cũng đến lúc nên tự lập nên cô dọn ra ở cùng với mấy đứa bạn đại học. Nhưng rồi cũng chỉ một thời gian, đứa thì về quê, đứa học thạc sĩ, đứa lại lấy chồng, sau cùng còn có mình cô đơn độc chống chọi với ông chủ nhà khó tính. Cũng may đến lúc kiếm được công việc bàn giấy đầu tiên, cô đã chuyển hẳn sang đây thuê căn hộ chung cư. Thế nhưng suy cho cùng vẫn phải thừa nhận một điều đơn giản: chẳng nơi đâu bằng nhà.

    Ngôi nhà bé nhỏ của cô nằm bên rìa những ồn ào của đô thị. Sát đê sông Hồng, cô có thể cảm nhận được gió mang theo cả phù sa. Ngoài kia tiếng người đi về chợ đầu mỗi mỗi đêm vẫn nhộn nhịp lạ. Và cả tiếng tàu hỏa chạy trên cây cầu cổ, đã lâu rồi cô không được nằm yên trong đêm nghe tiếng còi tàu vang vọng. Những tháng năm tuổi trẻ, thậm chí cô có thể nhớ được lúc mấy giờ là tàu đi đâu hay từ đâu về. Và trước khi dãy nhà cao tầng được xây lên, chuyện ngớ ngẩn như đứng vẫy vẫy tàu chạy qua là một thói quen cô vô cùng yêu thích.

    Hình như những giấc mơ đã kiệt cùng cho đến chết đang sống lại.

    Cô cũng vì thế mà có thể gặm nhấm những bình yên đang vẫy gọi mình.

    Mỗi ngày đều đi làm, tập trung cố gắng. Chiều về cùng mẹ nấu cơm, được bố bật cho nghe vài bản tình ca đã cũ. Khi rửa bát nhẩn nha hát một cách ngớ ngẩn. Cô thấy trong mình hạnh phúc đang tìm về. Hoặc, chính cô đang ru mình chìm vào trong những êm đềm ấy.

    Thế rồi vào một ngày trời đã rét hẳn, điện thoại của Thụy An bất chợt run lên. Trong vài câu ngắn gọn, anh xin cô một cuộc hẹn cuối cùng để gỡ nốt những nút thắt của hai người. Nó làm cô nhớ đến tin nhắn của Hoàng My, nội dung cũng tương tự và đã cho cô một phen muối mặt ê chề. Thế nhưng sau cùng, cô vẫn quyết định sẽ đến, cùng lắm là thêm một biên bản cảnh cáo nữa rồi đuổi việc, thế thôi. Còn hơn là cả đời không bao giờ cắt được món nợ dai dẳng này.

    Anh ngồi ở góc bàn cũ, mặc một chiếc sơ mi bên trong áo len màu xanh thẫm, ly cafe đen sóng sánh trước mặt. Thấy cô, anh khẽ mỉm cười. Cô thì không biểu cảm, chỉ lặng lẽ bước đến ngồi về phía đối diện. Rồi hai người im lặng rất lâu.

    -Có vẻ khó nói chuyện quá nhỉ - Mãi sau, anh mới là người mở đầu - Thôi thì để cho thoải mái, hôm nay hãy cứ coi như giữa chúng mình chưa có gì xảy ra, được không?

    Nghe xong câu hỏi, lại nhìn cái điệu bộ cười rất gượng gạo như một thiếu niên của anh, cô không ngạc nhiên, không giật mình, cũng không phản đối. Cô hiểu, có lẽ đây là lần cuối cùng mà hai người có thể “coi như chưa có gì xảy ra”. Dưới ánh đèn vàng mỏng, cô lặng lẽ gật đầu.

    -Anh cũng không biết phải mở đầu thế nào nữa, vì nói cái gì lúc này cũng rất nhàm tai...

    Anh chép miệng sau hồi lâu im lặng, những ngón tay chai sần biến dạng chạy dọc trên quai cốc cafe:

    -... thế nhưng anh vẫn muốn xin lỗi em. Với em thì xin lỗi bao nhiêu lần cũng không đủ... mà em chắc cũng chẳng muốn nghe anh xin lỗi, nhưng anh vẫn phải nói rõ ràng một lần: anh xin lỗi em!

    Mấy lời này của anh chợt làm cô nhớ đến một câu thoại trên phim đã từng nghe: người ta có thể dễ dàng tha thứ cho kẻ thù, nhưng không thể tha thứ cho những người thân yêu khi họ đã làm tổn thương mình. Thế nên đúng, cô chẳng cần nghe xin lỗi từ anh, vì dù cho có thế nào thì anh cũng không bao giờ được cô tha thứ.

    -Xin lỗi, tám năm trước đã làm cho em thất vọng, rồi tám năm sau lại làm em phải đau lòng. Lần này anh lại sai mất rồi. Có lẽ... anh không nên quay về xuất hiện trước mặt em mới phải – Giọng anh rất nhẹ, nhưng cảm xúc nơi đáy mắt lại không cách nào che giấu được - Anh cứ nghĩ hai chúng mình vẫn có thể sửa chữa lại những sai lầm ngày xưa nên anh đã luôn cố gắng mà không cần biết em nghĩ thế nào, em có muốn không. Thế nhưng hóa ra càng cố thì mọi chuyện càng trở nên tồi tệ... Rồi... anh nhận ra là không thể nào quay về như trước được. Chúng mình đã không còn là chúng mình của ngày xưa nữa, đúng không? Đã tám năm qua đi rồi.

    Bây giờ anh mới nhận ra ư? Hay anh đã luôn biết từ đầu nhưng vẫn cứng đầu cố chấp?

    -Sai lầm của anh là không thể sửa chữa. Hôm ở Nhà Hát Lớn, em đã tát anh một cái rất phải. Em nói, anh là thằng chỉ biết làm theo ý mình mà không cần biết người khác thế nào. Anh chỉ muốn trút bỏ được cảm giác tội lỗi của mình chứ không nghĩ trong khoảng thời gian tám năm em đã sống thế nào, đã nghĩ những gì. Anh cũng không biết là em đã có ai chưa.

    Nói đến đó cô chợt thấy giọng anh nghẹn lại, hai mắt cũng đỏ lên.

    -Anh đã thấy người bạn đồng nghiệp của em – Trên mặt anh chợt phảng phất một sự cắn rứt, hối hận - Mỗi buổi chiều anh đều nhìn thấy cậu ta trước khi đèo em đi còn đội mũ bảo hiểm rồi gạt thanh để chân ra cho em, điều mà anh chưa bao giờ làm được. Anh cũng thấy em khóc trên vai cậu ta ở đây sau cái ngày chuyện của bọn mình bị đưa lên báo. Anh nhớ tám năm về trước em cũng khóc với anh như thế. Rồi... anh bỏ lại em.

    Thì ra những ngày qua anh vẫn âm thầm theo sát cô, thậm chí còn biết cả Trần Khang mỗi ngày đều đưa cô về nữa. Vậy có phải là công bằng không, khi anh đã biết được cảm giác lúc cô nhìn anh đèo sau xe người con gái đó tám năm về trước?

    -Anh thua rồi! – Vừa nói, anh vừa cúi xuống nhìn mười đầu ngón tay đã biến dạng của mình, cười cay đắng - Tám năm qua anh đã cố gắng để khi gặp lại em có thể cho em được mọi thứ, có thể nói vì em anh đã luôn cố gắng chiến thắng tuyệt đối. Nhưng sau cùng anh lại quên thứ quan trọng nhất: anh đã mất đi tình cảm của em rồi. Em sẽ không còn quan tâm anh cố gắng hay chiến thắng thế nào, cũng không còn cần anh nữa. Anh không muốn, nhưng buộc phải thừa nhận thôi. Thế nên hôm nay... mình chính thức chia tay nhé.

    Ngoài trời chợt nổi lên một cơn gió lớn cuốn theo trận mưa lá đổ xuống đường. Cũng như khi hai người chia tay tám năm trước, trời nổi gió rất lớn, mây vần vũ nhưng không mưa.

    -Anh tệ quá phải không? Một câu chia tay mà tám năm mới nói được, đã làm phí hoài tuổi trẻ của em mất rồi. Hứa với anh từ nay về sau sẽ sống thật tốt cuộc sống của em có được không? Anh cũng hứa sẽ không bao giờ làm phiền em, không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa. Và chuyện hôm nay, em yên tâm sẽ không ai biết được đâu.

    Cô không biết rằng, đằng sau tấm màn rất hiếm khi kéo xuống che khung cửa kính đã rất đỗi quen thuộc kia là người quản lý của anh cũng mấy vệ sĩ đang quắc mắt bốn bề để tránh đám phóng viên lá cải. Có lẽ, đây là việc cuối cùng anh có thể làm cho cô. Và cũng có lẽ, đây là lần cuối cùng cô nên cảm ơn anh.

    -Có phải hôm nay anh đã nói quá nhiều rồi không? Lần cuối cùng, xin lỗi em nhé! Rồi... sẽ có người sửa chữa những sai lầm của anh – Anh đưa tay về phía trước, dịu dàng gạt những sợi tóc đang lòa xòa trước mặt cô. Nhìn đôi mắt ngân ngấn của cô, có lẽ đó là cảm giác day dứt nhất đời mà anh không bao giờ quên được – Đừng khóc. Em từng nói cả đời này cũng không cần gặp lại anh nữa cơ mà. Em còn khóc, anh sẽ còn xuất hiện đấy. Nhìn em thế này, anh không chịu nổi đâu.

    Lần cuối cùng, đây sẽ là lần cuối cùng cô để cho quá khứ chi phối. Sẽ là lần cuối cùng trước khi chôn chặt tuổi thanh xuân đã chết của mình. Tất cả những gì liên quan đến câu chuyện này, đều cũng là lần cuối cùng.

    -Anh biết, anh không thể, cũng không có tư cách nói câu sẽ không bao giờ làm em khóc, nhưng cho anh xin em một lần cuối, xin em đừng bao giờ để anh thấy em phải khóc nữa, được không? Từ giờ anh không... – Anh chợt nghẹn lại, không nói được. Không xuất hiện trước mặt em nữa, không làm phiền em nữa, hay không thể quan tâm, không bảo vệ em được nữa? Dù có là gì thì đến cuối cùng anh vẫn không thể nói được – Lần này anh sẽ hiểu được cảm giác của em tám năm trước bị bỏ lại. Em về đi!

    Nhìn cánh tay anh từ từ thu lại, cô cắn môi thật chặt, đôi mắt đỏ hoe cố mở ra thật lớn để nhìn thẳng vào anh. Nhìn vào anh một lần nữa, nhìn vào người mà cô đã từng nghĩ sẽ cùng nhau vượt qua cả một quãng đời. Chỉ là quãng đời ấy, thực sự quá ngắn, những mộng tưởng hoang đường như mãi mãi bên ai đó vĩnh viễn chỉ có thể sống cùng thanh xuân. Thanh xuân ấy hôm nay đã lùi bước, như cánh tay anh từ từ co lại, thu lại và buông xuống rồi. Là hai người họ không cách nào vượt qua hiện tại tàn nhẫn, không cách nào cứu lấy thanh xuân sau vết thương chí mạng năm xưa. Đến cuối cùng chỉ có thể nhìn nó hấp hối, từ từ xa rời thực tại. Có lẽ vậy cũng tốt, vì thanh xuân của ai cũng công bằng, dù đáng hay không đáng nhớ thế nào cũng chỉ có thể sống một lần trong cả đời người mà thôi.

    Cô hít một hơi lấy dũng khí trước khi đứng bật dậy bỏ đi. Chỉ còn anh ngồi đó, những ngón tay chai sần biến dạng đan vào nhau, đôi mắt đỏ ửng. Hình như bên tai, anh vẫn nghe thấy vang vẳng tiếng cô ríu rít đằng sau yên xe mình vào một ngày của tám năm về trước.

    -Sao anh chẳng nói gì thế? Buồn thay em à? Lo gì, em còn thi tiếng Đức cơ mà. Em sẽ học thạc sĩ, tiến sĩ bên ấy. Biết đâu lại học nhạc bên ấy tiếp thì sao? Mà bên ấy còn không mất tiền học nhờ, thoải mái luôn...

    Chiếc xe của họ phanh kít lại trước cửa quán. Người ngồi đằng trước vẫn im lặng làm cô vừa tò mò, vừa lo lắng. Mãi không thấy anh nói gì, cô nhảy xuống xe, nắm lấy cánh tay anh lay lay:

    -Này! Làm sao? Anh đỗ rồi mà còn lo cái gì?

    Nhìn khuôn mặt cô đang cố tỏ ra vui vẻ dù thất vọng trong lòng bao ngày, rất lâu sau, anh mới có thể nói:

    -Từ giờ về sau mình đừng gặp nhau nữa!

    Một cơn gió lớn kéo theo trận mưa lá đổ xuống. Những chiếc lá vẫn xanh nhưng không tài nào chống chọi lại giông bão bất ngờ. Cô giật mình, ngơ ngác hỏi lại:

    -Anh nói cái gì cơ?

    Thế nhưng gương mặt anh vẫn bình thản, lạnh ngắt. Ngay cả khi nhắc lại rõ ràng đến từng câu từng chữ, khuôn mặt đó cũng không biến sắc lấy một lần:

    -Từ giờ về sau đừng gặp nhau nữa đi. Anh không muốn kéo dài chuyện này nữa rồi.

    Dù vẫn không tin vào tai mình nhưng cô dằn lòng phải giữ bình tình. Mấy giây sau, cô cắn môi, hỏi lại:

    -Lý do?

    -Giờ mỗi người có một con đường riêng, chuyện này rồi sẽ chẳng đi đến đâu cả.

    Cô thật muốn cười lớn:

    -Thế mà cũng là lý do à?

    Anh lạnh lùng, đáp lại:

    -Đấy chính là lý do.

    Rồi đạp xe đi thẳng, bỏ lại cô một mình giữa ngã tư ồn ã. Bỗng tất cả trống rỗng, ngay cả âm thanh bốn bề cũng lặng hết đi. Rồi chợt má cô có giọt nóng lăn qua. Giữa ngã tư, cô thấy mình thật thừa thãi, nhỏ bé. Hai tay ôm lấy bờ vai đang run lên, người cô co lại, thất thần ngồi xuống vỉa hè. Nước mắt cứ thế chảy dài trên má.

    Sau tám năm, hôm nay vị trí của họ đã hoán đổi. Người ra đi thành người ở lại và người bị bỏ lại năm đó lại thành người quay đi. Cuối cùng cô đã hiểu, thì ra cảm giác của đi hay ở đều như vậy, đều là một lần chết từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng. Thật tâm cô muốn biết, tám năm trước khi bỏ đi anh có như cô lúc này không? Rồi tám năm sau khi bị bỏ lại, anh có như cô ngày trước không? Thế nhưng điều đó còn quan trọng gì. Tất cả đã chấm dứt rồi. Hôm nay, họ đã chính thức chia tay. Trước khi đoạn ruột thừa vỡ ra, cắt bỏ nó tuy đau nhưng cần thiết. Hai người họ, thật sự đã cắt bỏ nhau rồi.

    Cô cắn môi thật mạnh, vẫy một chiếc taxi để cắt đám đuôi lá cải đang đuổi đằng sau.

    > Chương 10
     
  10. Mèo mun

    Mèo mun Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Apr 30, 2017
    Messages:
    10
    Likes Received:
    10
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Male
    Ôi chồi ôi ~ Chị đã trở lại và lợi hại hơn xưa !!!:x
    Phong độ của chị vẫn tốt như ngày nào. Hừm, cái tít "Đại chiến hoa hồng hay chiêu trò showbiz", ây dà, nghe hệt như một vụ scandal nóng hổi có thật vậy.=))
    Chap này, tên Nam khó ưa kia đã bị chị dìm chìm nghỉm luôn rồi, đúng ý em ghê luôn á ! Chị hãy dìm hắn thật nhiều nữa vào, để cho chừa cái thói lăng nhăng.
    Tội nghiệp Thụy An dễ thương quớ *chấm nước mắt* Mong cho ẻm mau mau tai qua nạn khỏi, sự nghiệp lên như diều gặp gió ~ À mà này, em ship cặp Thụy An - Trần Khang nha :beauty00-60: Chị ơi, làm ơn hãy cho bé Khang và bé An về chung một nhà đi ~:smile000:
    Ây dà, chị miêu tả tâm trạng nhân vật thiệt là quá đỉnh. Em đọc mà suýt khóc mấy lần. Hu hu, đừng hành hạ bé An nữa !!!:too_sad0-67: Chị có hành thì hành tên Nam ấy.
    Thôi em lượn đây. Bái bai chị :-h
    Quên: đặt gạch hóng chap. :smile000::brick000::brick000::brick000:
    ~ Thân ~
     
    Âu Dương Sảnh likes this.

Share This Page

Share