[Fanfiction - OS] Không có em là những ngày trống trải

Discussion in 'Truyện Ngắn' started by Clazy Cat, Jul 21, 2016.

  1. Clazy Cat

    Clazy Cat Hành Tinh
    • 279/213

    Joined:
    Feb 20, 2015
    Messages:
    1,165
    Likes Received:
    4,215
    Trophy Points:
    279
    Gender:
    Male
    Occupation:
    Ai muốn hưởng Thụ thì hãy thành Công
    Location:
    D4 - Cao trung Yên Hoà


    KHÔNG CÓ EM LÀ NHỮNG NGÀY TRỐNG TRẢI


    Author: Clazy Cat

    Category: Fluff, point of view, OE

    Rating: K+

    Length: One shot

    Status: Finished

    Warning:
    Em nào định trộm/edit/tha lôi fiction đi chỗ khác thì làm ơn báo cho mình cái, không thì đừng hỏi tại sao mình lại xồn xồn lên khi các em ăn cướp con hàng của mình :))


    Author's note:
    Tuy là one shot nhưng vì được viết trong 30' nên sẽ có chỗ không ổn, chắc chắn không ổn, và khá sơ xài. Có gì mong các readers bỏ qua cho...


    _________________--_________________


    Thiên Yết thương yêu...


    Phải, anh đã từng yêu em, yêu em rất nhiều. Cảm ơn em những ngày tháng vừa qua, nó thật sự khiến anh hạnh phúc.

    Anh nhớ mỗi nụ hôn của em vào mỗi buổi sáng, trong hương trà xanh thơm ngát. Nhớ cái ôm siết đầy bất ngờ từ đằng sau của em khi anh đang đánh vật với đống tài liệu ở công ty. Anh sẽ không quên hương vị đó, ngọt ngào và ám ảnh như em vậy. Nhưng tất cả những thứ ấy, anh sẽ cất sâu vào ngăn tủ kí ức, và chỉ như vậy mà thôi.

    Anh biết em yêu anh, rất nhiều là đằng khác. Nhưng sau những ngày tháng mình hạnh phúc bên nhau, nụ cười trên môi em ít dần đi. Cho dù em ở đây, ngay bên cạnh anh, nhưng hình bóng của em vẫn thật nhạt nhòa xa cách, như thể bị mây đen bao phủ vậy. Rồi số lần chúng mình cãi nhau nhiều thêm. Anh cũng không rõ lí do tại sao nữa.
    Cho đến một ngày, khi anh đang từ công ty trở về ...

    Đập vào mắt anh là hình ảnh em - cùng một gã trai khác, đang cười nói vui vẻ.

    Con tim anh choáng váng...


    Em cười với hắn, cùng cái nụ cười mà em đã trao anh từ rất lâu về trước. Anh hụt hẫng, anh thẫn thờ cùng với cảm giác chán ngán thất vọng. Anh nhận ra một điều: có lẽ em không cần anh nữa rồi! Ngày hôm sau, anh nói lời chia tay. Em nói em không quên được anh, em còn yêu anh rất nhiều ...


    Anh cười cay đắng. Em nói em yêu anh trong khi đang tay trong tay với một gã trai khác? Anh lặng lẽ kéo vali, bước ra bậc cửa, rời xa căn nhà của chúng ta.


    Dường như anh nghe tiếng nước mắt em rớt bên thềm...


    Anh nói em phải học cách quên đi quá khứ, quên đi cả thói quen có anh trong cuộc sống. Vậy mà em, vẫn không quên được anh xuất sắc như anh vẫn hằng mong đợi. Thiên Yết, dừng lại tại đây là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta. Mình không hợp nhau, hay vết thương ta gây ra cho nhau là quá lớn. Hy vọng không có anh, em vẫn biết chăm lo cho bản thân. Còn anh, sẽ lại quay cuồng trong công việc và thi thoảng tim sẽ lại nhói lên vì ai đó. Thời gian sẽ giúp cả hai ta tĩnh tâm lại. Anh chờ em, chờ tình yêu của chúng ta quay trở lại, không còn dối lừa và cay đắng.


    Không có em, là những ngày trống trải...

    _________________________


    Cl.C - Mùa đông 2015
     
    Last edited: Aug 19, 2017
  2. Paris Aquarius

    Paris Aquarius Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Jul 6, 2016
    Messages:
    3
    Likes Received:
    66
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    buôn tám tùm lum
    Location:
    Sống trên mây
    hay wá!!!Bạn còn viết truyện nào nữa không?Mình cũng muốn viết nhưng ngu quá không biết kiếm đủ điểm kiểu gì để viết nữa!Đọc hoài mà vẫn không hiểu.Vậy nên mình viết truyện trên trang wattpad,nếu bạn có dùng wattpad thì nhớ đọc truyện của mình nhé!
     
    Last edited: Sep 16, 2016
    Clazy Cat likes this.
  3. Clazy Cat

    Clazy Cat Hành Tinh
    • 279/213

    Joined:
    Feb 20, 2015
    Messages:
    1,165
    Likes Received:
    4,215
    Trophy Points:
    279
    Gender:
    Male
    Occupation:
    Ai muốn hưởng Thụ thì hãy thành Công
    Location:
    D4 - Cao trung Yên Hoà
    Đầu tiên là cảm ơn bạn đã quan tâm fic mình :)) nhưng comment ngắn như này là spam đấy, edit lại cho dài ra nhé (>20 từ) và comt ko dùng teen code
    P/S: nếu hay có thể cho t/g 1 like thay vì comt ngắn như này đc ko bạn? :))
     
    Paris Aquarius likes this.
  4. Seven007

    Seven007 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Jan 7, 2018
    Messages:
    2
    Likes Received:
    86
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Male
    Occupation:
    Linh động
    Location:
    Âm Dương dị giới
    Xin chào tác giả OS "Không có em là những ngày trống trải"

    Tôi tình cờ lạc bước vào đây, có lẽ nói "tình cờ" cũng không hẳn. Tiêu đề fic có chút khiến tôi tò mò. Đối với fic hay fanfic mà nói, tiêu đề luôn là thứ đầu tiên tạo dấu ấn với người đọc. Đương nhiên, không phải lúc nào nó cũng tỉ lệ thuận với chất lượng fic. Quay lại fic của cậu, "Không có em là những ngày trống trải" tên fic thật dài, là một lời khẳng định chăng? Tâm trạng nhân vật "anh" đã phần nào được thể hiện qua tiêu đề này. Nhưng cá nhân tôi lại không thích điều đó cho lắm. Thử nghĩ mà xem, so với một hộp quà không gắn tờ note nào, và một hộp quà đã ghi sẵn "bên trong là một cái lọ", cậu sẽ thấy hứng thú với hộp quà nào hơn? Tiêu đề của cậu gặp phải vấn đề này. Nó đã nói quá rõ những gì fic sẽ mang lại cho độc giả, khiến sự thích thú hay tò mò giảm đi khá nhiều.

    Tôi mạn phép đặt lại thành "Ngày không em" hay "Lời tự tình", cậu thấy sao? Xin lỗi nếu nó không hợp ý cậu!

    Nói về tiêu đề như thế là đủ, bây giờ bàn về cái fic.

    Nội dung fic này khá đơn giản, nếu không muốn nói, chỉ đơn thuần là lời tự sự của chàng trai không may bị phản bội. Xin hỏi lúc viết fic, cậu có lên cốt truyện? Hay nghĩ thế nào thì viết thế ấy? Và đọc dòng note, cậu có nói viết nó trong 30', hơi vội nên có sai sót, mong được bỏ quá? Với tôi, phàm đã bắt tay viết cái gì, không bao giờ tôi tha thứ cho sự cẩu thả. Bản thân cậu là tác giả, là cha mẹ đẻ của đứa con tinh thần này, cậu còn không muốn trau chuốt nó thì ai sẽ làm thay cậu đây? Xin lỗi nếu tôi có quá lời, nhưng kì thực đối với tôi đây không-thể-coi là fic hay fanfic hay bất kì thứ gì đại loại vậy. Nói đó là những dòng "nhật kí" hay lời tâm sự của một người thì đúng hơn đấy!

    Oneshot, người ta cứ nghĩ muốn ném cái gì vào cũng được, viết cái gì cũng được, rồi đặt cho nó cái tên Oneshot là xong. Riết rồi người ta quên mất, Oneshot thực chất chính là Longfic hoặc Shortfic co nhỏ lại mà thôi. Nếu Longfic và Shortfic có nhiều tình huống, nhiều mâu thuẫn phải giải quyết thì Oneshot chỉ có một. Ở fic của cậu, có tình huống không? Có mâu thuẫn có cao trào và giải quyết mâu thuẫn không? Có! Nhưng đáng tiếc, tất cả lại rất mờ nhạt, thoáng qua. Hơn thế, chọn điểm nhìn từ nhân vật "anh", chọn cách kể chuyện theo hướng ngôi thứ nhất số ít càng khiến câu chuyện 1 chiều, phiến diện. (Tôi sẽ giải thích điều này sau)

    Đáng lẽ đây sẽ là câu chuyện rất bi thương, y như cái tên của nó. Cảm giác bị người mình yêu, vẫn hằng tin tưởng quay lưng phản bội đau đớn thế nào? Choáng váng ra sao? Nhân vật "anh" của cậu có không? Có! Tôi có thể thấy điều đó thông qua những hồi ức của anh ta, những nỗi nhớ một thời xa vắng ùa về khiến nỗi đau đớn càng thêm chua chát. Tuy nhiên, tôi vẫn băn khoăn tự hỏi, một người yêu "em" nhiều như vậy, nhớ từng kỉ niệm nhỏ nhặt nhất về "em", lại có thể dễ dàng tin rằng "em" phản bội mình chỉ vì cô ấy cười với một chàng trai khác sao?
    Hai đoạn này tôi có thể hiểu cậu đang cố gắng giải thích lí do vì sao chàng trai quyết định rời xa cô gái. Nhưng, liệu có vội vàng quá không? Khi hai người yêu nhau đã lâu, dù chỉ một thay đổi nhỏ của người mình yêu cũng dễ dàng nhận ra. Ở đây, tôi có thể thấy chàng trai là người rất có mắt quan sát. Anh ta nhận ra những thay đổi dù nhỏ nhặt của cô gái. Nhưng tại sao lại không cố tìm hiểu lí do, mà phải để tận đến khi "tình cờ" nhìn thấy sự phản bội kia? Thường thì, chỉ cần người mình yêu ít cười đi, chàng trai đã rơi vào trạng thái lo lắng, bồn chồn không yên, tự hỏi mình có làm gì phật lòng cô ấy không? Và thường sẽ cố gắng tìm hiểu nguyên do để khiến mối quan hệ trở lại như trước. Đó mới chính là 2 người yêu nhau chân thành, là tình song phương.

    Còn tình tiết của cậu, tôi chỉ thấy nó khá khiên cưỡng và áp đặt. Bên cạnh đó cũng khiến hình tượng nhân vật anh trở thành kẻ cuồng công việc, vô tâm trong cảm nhận của tôi.

    Ở đoạn này, tôi có thể hiểu rằng cô gái đã nhận ra lỗi lầm của mình, nhận ra vị trí của người cũ là không thể thay thế. Nhưng nội tâm cô ấy ra sao? Đã như thế nào mà hối hận? Đáng tiếc, tôi chẳng hề thấy trong fic cậu. Đó cũng chính là điểm yếu cực lớn khi cậu chọn điểm nhìn một phía để viết, nhất là fic thể loại tình cảm. Tất nhiên, nếu viết khéo, không phải không thể thể hiện nội tâm nhân vật. Cậu hoàn toàn có thể biểu hiện điều đó qua hành động, lời nói của nhân vật. Nhưng fic này, từ đầu đến cuối chỉ là một mình "anh" độc thoại, đã vậy còn đi qua rất lướt những tình tiết quan trọng.

    Về cái kết của fic, tôi thực sự không thích một chút nào.

    Rõ ràng, phía trên là bao đau đớn, bàng hoàng, sửng sốt của chàng trai khi bị phảm bội. Thậm chí anh ta còn dứt khoát xách vali đi ra khỏi nhà chung mà chẳng hề chần chừ. Tôi tự hỏi điều gì đủ sức tác động vào trái tim đã chết của anh ta, khiến anh ta suy nghĩ lại? Vì cô gái có biểu hiện hối hận, tha thiết muốn quay lại? Hay trong lòng anh ta vẫn còn tình cảm? Vậy ngay từ đầu tại sao không cố gắng giải quyết mâu thuẫn, cứu vãn tình thế mà vội vàng rời đi? Cậu có thấy mâu thuẫn trong cách viết không?

    Một điều nữa, đó là về cách diễn đạt của cậu.

    Chỉ 1 câu mà mắc đến 2 lỗi: thứ nhất, lặp từ "mỗi". Thứ hai "nụ hôn...trong hương trà xanh thơm ngát", cậu có thấy nó tối nghĩa không? Nếu muốn diễn đạt nụ hôn của cô gái có hương trà xanh thì chi bằng viết thành "nụ hôn mang hương trà xanh anh chẳng thể quên" ít ra còn đỡ rối.

    Câu này, tôi tự hỏi, hai người này làm cùng công ty, cùng phòng luôn? Và khi chàng trai đang bận bịu đầu tắt mặt tối, phải "đánh vật với đống tài liệu" mà cô gái không một lời hỏi thăm, không một ly nước tiếp sức, chạy ra "ôm siết"? Cô ấy nên biết nếu mình làm vậy chỉ khiến người yêu thêm phiền và công việc anh ta sẽ bị đình trệ trong vài phút chứ? Tôi nghĩ một người yêu và hiểu nhau sẽ không bao giờ làm vậy.

    Đó là những gì tôi nghĩ và cảm nhận được. Nếu có quá lời, tôi cũng chẳng còn lời nào khác ngoài xin thứ lỗi!

    Ngày an!
     
  5. Clazy Cat

    Clazy Cat Hành Tinh
    • 279/213

    Joined:
    Feb 20, 2015
    Messages:
    1,165
    Likes Received:
    4,215
    Trophy Points:
    279
    Gender:
    Male
    Occupation:
    Ai muốn hưởng Thụ thì hãy thành Công
    Location:
    D4 - Cao trung Yên Hoà
    Phần trả lời tôi để luôn trong thẻ quote nhé

    Xin lỗi vì ngâm cái comt lâu quá :)) Hay tôi cứ viết ra những gì mình nghĩ, tốt hơn là xoá đi rồi viết lại. Để anh 7 phải đào lên cái fic từ thời 2015 lại ngại quas. Hình như anh 7 thích Nam Cao thì phải, tư tưởng đậm chất Nam Cao :))

    Giải thích cho sự thiếu sót trong fic, từ nhân vật cho đến tình tiết truyện,
    tôi có thể nói vốn dĩ OS này không phải một OS "chân chính". Đây là bài dự thi cho event "Thư gửi Thiên Yết" từ hồi xa lắm. Với độ dài và chất lượng như vậy, tôi đã rất băn khoăn không biết có nên post truyện hay không, nhưng một người bạn đặc biệt đã cho tôi lí do để làm điều đó, vì thế tôi coi OS này như một kỷ niệm vậy : > Cho dù không tốt vẫn có thể nhận góp ý từ mọi người. Về khoản title, đúng là tôi đã làm hơi ẩu (chủ yếu muốn nhấn nạng cho trùng khớp với kết tr) Cái này thì chắc phải xin lỗi độc giả thật rồi : (( Đồng ý tình tiết trong truyện hơi gượng ép và thiếu logic, tâm lý nv cũng không được khai thác triệt để. Việc chọn ngôi kể thứ nhất cũng để giới hạn câu chuyện trong một bức thư nhỏ. Như đã nói ở trên, về cơ bản tôi không định viết OS này thành fanfiction, có lẽ nhiều mặt chưa đạt tiêu chuẩn một fanfic cần có.

    Tôi nghĩ comment của anh 7 cốt để tôi áp dụng cho những tác phẩm sau này, vì cho dù có nhận xét kỹ hơn nữa thì OS trên cũng không sửa lại được đâu nhỉ? Hy vọng a cảm thấy ổn thỏa với reply này, và cảm ơn vì đã giúp tôi phần nào cải thiện cách viết OS của mình :)) Một lần nữa, thành thật xin lỗi các độc giả vì đã để các bạn đọc một OS thiếu hoàn thiện như vậy.

    Have a nice day
     
  6. Seven007

    Seven007 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Jan 7, 2018
    Messages:
    2
    Likes Received:
    86
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Male
    Occupation:
    Linh động
    Location:
    Âm Dương dị giới
    Hm...có vẻ như cậu chưa hiểu đúng ý tôi lắm?
    1. Tôi không nói title của cậu tồi, chỉ nói nó có chút vấn đề, đó là làm lộ mạch truyện. Điều duy nhất khiến tôi muốn đọc fic, đó là câu hỏi: "trống trải là loại cảm giác thế nào?" tôi muốn xem cậu giải quyết nó ra sao trong fic. Nhưng đáng tiếc, tôi chưa thấy được điều này. "Tò mò" tôi dùng ở đây chính là ý này, chứ không bảo fic cậu khiến tôi tò mò về nội dung. Nội dung tôi đã đoán được phần nào qua Title rồi.

    2.Tình tiết "khiên cưỡng và gượng ép" ở đây tôi nói chính là cái lí do mà cậu cố tìm ra để nhân vật "anh" biết mình bị phản bội. Cậu có đọc kĩ cái quote đó chứ?
    Chứ tôi không hề bảo chia tay người yêu, vùi đầu vào công việc là sai!

    3.
    Câu này tôi cá nhiều người đọc sẽ bị hiểu lầm rằng hai người bọn họ đang ở công ty, làm chung một phòng. Nếu cậu không muốn người đọc hiểu nhầm, thiếu gì cách để miêu tả?

    Giả dụ: "Anh chẳng thể quên mùi sách cũ lẩn quất khi hai chúng ta ngồi đối diện nhau, nhìn thật sâu vào mắt đối phương, khe khẽ cười" hoặc "Hẳn em đã quên rồi, tại phòng sách ấy, những cái ôm và mẩu chuyện cười nho nhỏ?" Có rõ ràng hơn không?

    4. Nếu thật sự đây là bản demo dự thi event, đáng lẽ cậu nên note nó ngay từ đầu để độc giả đỡ nhầm lẫn với Oneshot trong Fanfic. Tôi thực sự không hề thích những tác giả vô trách nhiệm. Có thể tôi hơi nặng lời. Nhưng bất kì thứ gì cậu viết ra, cậu nên trân quý nó, từng câu từng chữ một. Đừng bao giờ đăng bản nháp hay những thứ gọi-là-dự-án hay bất kì thứ gì đại loại vậy lên cho độc giả đọc. Người dễ dãi có thể đọc, lướt qua, không bình phẩm gì nhiều. Nhưng chính những độc giả quá ư dễ dãi đó sẽ khiến cậu sống mãi trong ảo tưởng, và rồi đến một ngày cậu sẽ đau lòng khi nhận ra mình vẫn mãi giậm chân tại chỗ trong khi người khác đã tiến một bước rất dài. Đến lúc đó, sẽ chẳng còn ai chỉ ra cho cậu những thứ họ thấy vô lí nữa, mà chỉ lặng im mặc kệ cậu.

    P.s: Xin lỗi nếu tôi có quá lời! Tôi thực sự muốn cậu tốt lên, muốn câu chuyện của cậu chặt chẽ và "thật, chân thật". Cậu có tố chất! Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng đừng để tố chất đó mai một hay bị ngủ quên.

    P.s 2: Cậu có muốn tôi cmt "Đấu" và "Độc thoại trong gương" ?
     

Share This Page

Share