Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

[Fanfiction] Oan gia

Discussion in 'Truyện Chưa Qua Kiểm Duyệt [Demo]' started by Christiana263, Jun 13, 2018.

  1. Christiana263

    Christiana263 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    May 21, 2018
    Messages:
    7
    Likes Received:
    5
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    [​IMG]

    Title: Oan Gia

    Author: Christiana

    Status: On-going

    Genre: Romance, HE,...

    Rating: [T]

    Length: Longfic

    Tốc độ : 1-4 tuần/chap

    Summary :

    Duyên là gì? Phận là gì?

    Yêu là gì? Hận là gì?

    Hà cớ sao bốn chữ ấy luôn gắn kết đôi ta?

    Dù không muốn gặp nhưng lúc nào cũng chạm mặt nhau

    Dù không muốn yêu nhưng cứ thế sa vào lưới tình

    Dù không muốn xa nhưng bắt buộc phải từ bỏ

    Tình yêu...

    Duyên phận...

    ...Có nghĩa là gì?

    Warning:

    -Mọi người không spam và gây war trong fic, comment trên 15 từ, tiếng Việt chuẩn

    -Có khuyết điểm gì mong mọi người ném đá nhẹ tay

    -Đọc xong fic xin mọi người góp ý kiến

    - Không re-up khi chưa được cho phép



    ***
    Chương 1

    Trên một ngọn đồi tách xa về phía ngoại ô của thành phố, ta có thể thấy được một căn nhà nằm riêng độc lập trên đỉnh đồi. Nói là căn nhà thì cũng không chính xác, phải nói là một căn biệt thự mới đúng. Căn biệt thự được xây theo phong cách Châu Âu với ba tầng và mảnh sân cỏ rộng được cắt tỉa gọn gàng cùng một chiếc hồ bơi ở sân sau, bao quanh là hàng rào cây cùng chiếc cổng cỡ lớn càng thêm phần sang trọng.

    Trong căn biệt thự rộng lớn đầy tiện nghi ấy, những người giúp việc và bảo vệ đang hết sức xôn xao để chuẩn bị cho một buổi họp mặt gia đình bởi hôm nay chính là ngày ông Triệu cùng năm phu nhân của mình trở về.

    Không chỉ có những người làm đang phải tấp nập chuẩn bị chu đáo mọi thứ, sáu tiểu thư xinh đẹp nhà họ Triệu cũng đang hết sức bận rộn để chào đón ông Triệu và mẹ của mình trở về.

    Nhân Mã, mười bốn tuổi, là chị cả trong nhà, mẹ cô là một bác sĩ nổi tiếng, xinh đẹp ở Hàn Quốc. Khi đang đi du lịch ở Nhật Bản thì vô tình gặp được ba cô – ông Triệu và sau hai tuần đã có được sản phẩm là cô trong bụng. Nhân Mã ngày thường là một cô gái năng động, hoạt bát với mái tóc cắt ngắn ngang cổ trông cực kì dễ thương và phong cách Tomboy không lẫn vào đâu được. Mọi ngày cô vẫn mặc quần đùi và áo thun hết sức năng động, nhưng hôm nay là ngày họp mặt gia đình một năm mới có một lần nên cô quyết định diện chiếc váy trắng tinh khiết, tóc thắt bím và cài một bông hoa Mẫu Đơn trông cực kì nữ tính, không những vậy cử chỉ của cô còn cực kì khác với ngày thường. Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên, bởi cô biết mẹ cô ghét nhất là những người không nữ tính.

    Bên cạnh Nhân Mã đang tập luyện “ đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” là Cự Giải, một nàng công chúa đích thực, trái ngược hoàn toàn với Nhân Mã. Xinh đẹp, dĩ nhiên là xinh đẹp. Hiền dịu, dĩ nhiên là hiền dịu. Đã vậy cô còn cực kì giỏi nấu ăn và may vá. Cự Giải, mười ba tuổi, là con gái thứ hai của nhà họ Triệu. Mẹ cô là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng người Pháp. Trong một tour diễn ở Mỹ thì gặp được ba cô và cũng hai tuần sau đã có được sản phẩm trong bụng là cô. Cự Giải lúc này đang mặc một chiếc váy liền màu hồng dài ngang đầu gối cùng mái tóc nâu dài ngang lưng trông cực kì nữ tính.

    Cùng lúc đó, trong bếp, chợt có một tiếng hét thất thanh khiến cho Nhân Mã và Cự Giải cũng phải giật mình mà chạy vào kiểm tra. Chủ nhân của tiếng hét đó không ai khác là Xử Nữ, mười một tuổi, chị tư trong gia đình, con gái của người mẫu nổi tiếng người Nga. Còn vì sao cô lại hét thì phải hỏi nguyên nhân của sự việc này, Song Tử - con gái út trong nhà. Song Tử đứng bên cạnh chiếc bàn ăn lớn, sang trọng được làm bằng gỗ xoan, mái tóc đen thẳng khẽ lung lay, tay cầm một chiếc bánh, người lấm lem bùn đất. Đối với người khác thì chuyện này cũng không đến mức phải hốt hoảng như vậy nhưng Xử Nữ thì khác, đối với một người cầu toàn như cô thì đây là một chuyện không thể chấp nhận được, lại còn đúng ngay thời điểm quan trọng như thế này nữa. Xử Nữ tay chống hông, mặt từ xanh đã chuyển về đen kịt, ánh mắt như rực lửa, gầm gừ:

    “ Song Tử ! Tốt nhất là em nên có một lời giải thích chính đáng cho việc này.”

    Song Tử mặt vẫn dửng dưng, trả lời không một chút ngập ngừng:

    “ Em giúp bà cụ sống ở dưới chân đồi, bà ấy mất mà vẫn không được gặp lại con mèo cưng nên em đi kiếm nó giúp bà ấy.”

    “Chị biết là em có thể nhìn thấy ma nhưng mà đừng có lúc nào cũng giúp họ như vậy chứ. Ý chị là, không phải giúp người khác là xấu nhưng hôm nay là ngày trọng đại, em phải chú ý chứ.”

    Xử Nữ nói một cách nhẹ nhàng, có vẻ cô đã hết giận. Song Tử chỉ im lặng không nói gì cả, phải mất một lúc cô mới ngẩng đầu lên, nói:

    “Em biết rồi. Nhưng em chỉ giúp một chút thôi mà, bà ấy gặp lại được chú mèo cưng cũng vui lắm, bà nhỉ ?”

    Nói rồi Song Tử quay sang nhìn vào một khoảng trống cười nhẹ.

    “Bà…bà ấy vẫn còn ở đây sao?”

    Xử Nữ nói một cách sợ sệt, bám chặt lấy vai của Cự Giải đang đứng bên cạnh, gì chứ trên đời này cô sợ nhất là ma a~

    “Vậy…em lên phòng thay đồ đây.”

    Song Tử nói rồi chạy nhanh lên phòng không ngoảnh lại, bỏ lại Xử Nữ vẫn đang sợ sệt cùng Nhân Mã, Cự giải ở lại. Đến khi cô đi khuất, Cự Giải mới quay sang nói nhỏ với Xử Nữ:

    “Em…đừng nên nghiêm khắc quá. Em biết là Song Tử không thích ngày hôm nay mà.”

    Xử Nữ lúc này mới khẽ giật mình, phải rồi, em ấy không thích ngày hôm nay vì…mẹ em ấy đã qua đời không rõ lý do khi em ấy mới hai tuổi. Mẹ Song Tử là một cảnh sát hình sự nổi tiếng ở Nhật, nhờ vào giác quan thứ sáu mạnh mẽ, cô có thể nói chuyện với linh hồn và chuyện đó đã giúp cô rất nhiều trong việc tìm kiếm bằng chứng phá án. Song Tử thấy được ma cũng là thừa hưởng khả năng của mẹ cô.

    Lúc này, tiếng mở cửa kèm theo tiếng nói chuyện làm cắt ngang suy nghĩ của Xử Nữ. Bạch Dương và Bảo Bình vừa trở lại sau khi đi mua thêm vài bộ quần áo mới với quản gia Băng Băng.

    Bạch Dương, mười hai tuổi là chị ba trong nhà. Mẹ cô là một đạo diễn nổi tiếng người Mỹ đã thành công trong biết bao bộ phim nổi tiếng thế giới. Bảo Bình, mười tuổi, trong nhà chỉ duy nhất lớn hơn Song Tử. Mẹ cô là chủ tịch của tập đoàn K.A – một tập đoàn rất nổi tiếng trong giới thương trường.

    Bạch Dương lúc này đang say sưa nói chuyện với Bảo Bình, vừa thấy Nhân Mã, như sực nhớ ra điều gì đó, cô mới chạy lại phụng phịu, đấm thùm thụp vào vai Nhân Mã.

    “Là chị đúng không, chị đã bỏ con nhện gớm ghiếc ấy vào túi áo em phải không? Chỉ có chị mới dám bỏ vào túi em thôi.”

    Bạch Dương bình thường là một cô bé cứng đầu, cá tính y như con trai, không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ…nhện. Mọi người trong nhà ai cũng biết chuyện này nên thường lấy nó để chọc cô, ai ngờ một cô bé mạnh mẽ như vậy lại sợ nhện chứ.

    Nhân Mã lúc này mới nhớ ra, vội quay qua ném vào người Bạch Dương thêm một con nhện giả nữa, cười hì hì, rồi co chân chạy thật nhanh, gì chứ để Bạch Dương bắt được là cô chết chắc. Cự Giải đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nhìn hai chị em đuổi nhau chạy lòng vòng tủm tỉm cười. Bảo Bình cũng không nói gì, miệng cũng không nở nụ cười nào chỉ thở dài nghĩ “ tại sao hai bà chị của mình lại trẻ con đến thế” rồi lẳng lặng cầm túi đồ mới mua, bước lên cầu thang tiến về phòng của mình.

    Một tiếng sau, trước cổng dinh thự nhà họ Triệu đã đầy ắp những chiếc xe limousine sang trọng. Từ trên xe bước xuống là năm vị phu nhân quý phái, mỗi người một vẻ, các vị phu nhân thấy đối phương thì nhẹ nhàng mỉm cười rồi chào hỏi như thường lệ.

    Triệu Hiểu Phàm cùng năm vị phu nhân từ từ tiến vào cổng, theo sau là một loạt những anh chàng vệ sĩ mặc áo đen, đeo kính râm trông cực kì ngầu a~

    Bước vào cửa chính, Bạch Dương mặc một chiếc váy màu đen, trông cô lúc này cực kì thanh lịch cùng với Nhân Mã và Cự Giải đứng ở bên trái. Bên phải là Xử Nữ cùng chiếc váy màu vàng trông vô cùng quý phái, Bảo Bình với chiếc váy màu xanh biển cũng dễ thương không kém và cuối cùng là Song Tử với bộ kimono đỏ truyền thống của Nhật Bản, trông cô lúc này không khác gì một con búp bê xinh đẹp.

    Buổi họp mặt năm nay cũng diễn ra bình thường như mọi năm, chỉ khác là hôm nay ông Triệu lại mở miệng hỏi liệu sáu cô công chúa của mình đã có dự định tương lai sẽ làm gì chưa.

    Nhân Mã đang toan mở miệng nói một cách nhanh nhảu thì sực nhớ, cô đang đóng vai thục nữ a~ liền lập tức điều chỉnh lại tư thế rồi nói một cách nhẹ nhàng:

    “ Con muốn làm bác sĩ giống mẹ. Con muốn giúp đỡ người khác.”

    Ông Triệu cùng đại phu nhân nghe vậy liền nhìn nhau mỉm cười một cách hài lòng. Rồi ông quay sang Cự Giải:

    “ Giải Nhi, còn con thì sao?”

    “ Con…muốn làm một nhân viên văn phòng bình thường thôi ạ…”

    Cự Giải nói rồi cúi mặt xuống, tiếp tục thực hiện công việc cao cả là xử lý nốt miếng bít tết trên đĩa. Ông Triệu cũng không nói gì, tiếp tục hỏi sang Bạch Dương:

    “ Còn con, tiểu Dương.”

    “ Con cũng muốn giống mẹ, làm đạo diễn”

    Bạch Dương nói một cách dõng dạc, cô đã quyết định như vậy kể từ khi thấy mẹ trong vai trò đạo diễn, oai phong cực kì, mà người ta còn nghe răm rắp theo lời mình nữa a.

    “ Con muốn làm người mẫu. Nghề đó có vẻ hợp với con.”

    Xử Nữ tuyên bố trước khi ông Triệu kịp mở lời, nối tiếp cô là Bảo Bình cũng dõng dạc nói:

    “ Con cũng sẽ làm một nhân viên văn phòng bình thường”

    Lúc này, chỉ còn lại mình Song Tử, ông Triệu cũng mở lời hỏi cô muốn làm gì trong tương lai, sau vài giây im lặng, cô khẽ nói:

    “ Cảnh sát”

    Rồi lại cúi mặt xuống chọc chọc miếng thịt bò mới ăn được một nửa trên bàn.

    Sau buổi ăn đó, mọi người lại ngồi trò chuyện về những ký ức ngày xưa, rằng ông Triệu đã rất đẹp trai, rằng các phu nhân đã gặp ông ấy như thế nào…..

    Mười năm sau,

    Nhân Mã lúc này đã tốt nghiệp và hiện đang làm bác sĩ tại bệnh viện K do mẹ cô đứng đầu. Nhân Mã do có trí thông minh vượt trội nên trong thời gian còn làm học sinh, cô đã nhảy lớp khá nhiều lần và đến năm hai mươi tuổi đã tốt nghiệp với tư cách học viên danh dự của trường y bậc nhất Trung Quốc. Năm nay cô tuy chỉ mới hai mươi tư tuổi nhưng đã tham gia vào không biết bao nhiêu dự án phẫu thuật khó dễ và khả năng thành công luôn là một trăm phần trăm. Giống như Nhân Mã, Cự Giải mới tốt nghiệp đại học nhưng không lâu sau đã được rất nhiều công ty nổi tiếng mời vào làm thực tập viên và có cơ hội được làm việc chính thức ở đó. Bạch Dương và Xử Nữ cũng đã đạt được ước mơ của mình, hiện giờ hai người đã dừng việc học và tiếp tục sự nghiệp đạo diễn cũng như người mẫu của mình. Còn Bảo Bình và Song Tử vẫn còn đang tiếp tục việc học. Về phần Bảo Bình, tuy đang là sinh viên nhưng cô đã đạt được rất nhiều giải thưởng toàn quốc, và cũng nhiều lần được các công ty nổi tiếng mời vào làm thực tập viên giống Cự Giải. Còn về phần Song Tử, cô đang là học sinh tại trường trung học bậc nhất tại Trung Quốc, học lực của cô luôn luôn đứng đầu trường và hiện cô đang làm một thám tử với biệt hiệu là Gem trên mạng, chuyên điều tra về những vụ án bí ẩn.

    Vẫn tại căn biệt thự rộng lớn nằm độc lập trên đỉnh đồi ấy, sáu cô tiểu thư xinh đẹp sau một ngày làm việc mệt mỏi hiện đang thưởng thức bữa tối một cách hết sức yên bình.

    “ Ngày mai em sẽ thử làm thực tập sinh tại tập đoàn U.R”

    Cự Giải nói với một giọng hết sức vui vẻ. Cô đã mong ngày này từ rất lâu rồi. Một cuộc sống như bao người bình thường khác – được làm một nhân viên bình thường không ai chú ý đến.

    Nghe Cự Giải nói vậy, Nhân Mã cũng cảm thấy vui lây. Gì chứ cô yêu gia đình của mình lắm a~ Rồi cô quay sang nhìn Bạch Dương hỏi:

    “ Dương Dương, em thì sao? Phim mới thế nào rồi?”

    “ Bộ phim lần này em sẽ hợp tác với Thiên Bình thì phải, em không rõ lắm. Nói trắng ra là em không quan tâm. Ai cũng được miễn là sau buổi quay đầu tiên có thể khiến em hài lòng.”

    Bạch Dương nói với giọng dửng dưng, mặt vênh lên rồi nở một nụ cười đắc thắng. Cô là đạo diễn nổi tiếng đó nha.

    “ Thiên Bình à, anh ta nổi lắm đó, cũng khá điển trai, tuy không phải gu của em”

    Bảo Bình vừa nói vừa gõ máy tính lạch cạch, haiz, cô cũng sắp ra trường rồi, không biết nên vào công ty nào đây, S.M cũng được nhưng hơi nhỏ, U.R thì có Cự Giải rồi, không nên vào, không lẽ cô lại vào công ty của bà già nhà mình, lại càng không được. Thật là đau đầu mà.

    “ Mai em không ăn ở nhà đâu, không cần đợi em”

    Song Tử bây giờ mới lên tiếng. Mai cô phải đến hiện trường vụ án để điều tra với tư cách là Gem đó nha, tuy là không ai biết cô cả nhưng không sao, đây là sở thích của cô mà.

    “ Em lại đi đến hiện trường vụ án nữa à, haiz, nhớ cẩn thận đấy, em phải mang theo áo khoác, găng tay, kìm chích điện…”

    Xử Nữ vừa thở dài vừa xổ một tràng những thứ Song Tử nên mang theo.

    “ Em biết rồi mà Nữ tỷ”

    Không để Xử Nữ nói hết, Song Tử đã cắt ngang, cô đã quá quen với việc này rồi. Để Xữ Nữ nói tiếp, chắc đến sáng mai vẫn chưa xong, chị ấy lúc nào cũng kỹ kính như vậy nhưng chính điểm này lại làm cho Song Tử thấy ấm lòng, khẽ nở một nụ cười nhẹ. Ngày mai sẽ rất vất vả a.

    Sau bữa tối gia đình, Cự Giải bước về phòng, nằm phịch xuống chiếc giường đầy êm ái, đầu suy nghĩ lung tung về ngày mai, trong lòng trống ngực đập liên hồi, thật là hồi hộp.

    Chợt,

    Điện thoại cô vang lên tiếng nhạc chuông quen thuộc,

    Hiển thị trên màn hình là dòng chữ,

    Mẹ.


    ***
    Chương 2

    Duyên là gì? Phận là gì?

    Yêu là gì? Hận là gì ?

    Hà cớ sao bốn chữ ấy luôn gắn kết đôi ta ?

    ------

    Cự Giải vẫn ngồi trên giường, tay với đến cầm điện thoại lên, không suy nghĩ mà quẹt màn hình, đưa lên tai

    « A lô ? »

    Đầu dây bên kia không phải là giọng nói nghiên nghị quen thuộc cô thường nghe mà thay vào đó lại là một giọng lạ hoắc, đầy sự lo lắng.

    « A thật may quá cô nghe máy rồi, thưa Cự Giải tiểu thư, hiện phu nhân đang bị ốm, muốn gặp mặt cô ngay ạ, phiền cô hãy bay về Pháp trong đêm nay »

    Cự Giải nghe đến đây thì thấy đầu óc choáng váng, mẹ cô bệnh mà không nói gì với cô, đến bây giờ mới cho cô biết. Cự Giải vừa lo lại vừa giận, nói nhanh với người ở đầu dây bên kia :

    « Chị đặt giúp em vé máy bay, ngay đêm nay em sẽ về Pháp »

    Nói rồi cô cúp máy, nhanh chóng vớ lấy vài bộ quần áo trong tủ, nhét nhanh vào chiếc vali hiệu Daisy do chính mẹ cô thiết kế, mặc một chiếc áo khoác rồi chạy nhanh đến sân bay.

    Sáng hôm sau,

    Bảo Bình sau một đêm tìm tòi, suy nghĩ không biết nên vào công ty nào thì thiếp đi lúc nào không hay. Đến giờ đã 7 giờ sáng, cô vẫn đang ngủ ngon lành trên chiếc giường màu xanh cỡ lớn, đầu đội chiếc mũ đầy sao, hai tay ôm trọng chú gấu pooh mà Song Tử tặng nhân ngày sinh nhật. Nếu không có ai gọi dậy thì cô có thể ngủ cả ngày luôn a~ Tưởng là vậy nhưng đời có bao giờ như là mơ, tiếng nhạc chuông điện thoại ba con gấu yêu thích đã phá vỡ giấc mộng đẹp của cô. Bảo Bình lồm cồm bò dậy, với tay lấy chiếc điện thoại đang nằm lăn lốc dưới sàn nhà, nói một cách uể oải :

    « Ai…đó… »

    Mắt lim dim đang định ngủ lại thì đã bị một giọng nói quen thuộc khủng bố cho một tràng :

    « Bảo Bình hả ? Huhu giúp chị với, em thay chị đến công ty nhận việc nhé, nghĩ đi nghĩ lại chỉ mình em là giúp được chị thôi, chị hiện đang ở Pháp nên không đến được. Em giúp chị nhé ? nhé ? Hồ sơ ở trên bàn phòng chị đó. 8 giờ là phải có mặt rồi nên em nhanh chân lên, nhớ mặc đồ của chị rồi đeo kính vào thì mọi người sẽ không nhận ra đâu. Thế nhé. Khi về chị sẽ đãi em một chầu thịt nướng. Cố giúp chị đi mà. »

    Nói rồi Cự Giải liền cúp máy, không đợi Bảo Bình trả lời, không, phải là không cho Bảo Bình trả lời mới đúng.

    Bảo Bình sau khi bị bà chị của mình khủng bố thì vẫn đang ngồi bất động trên giường, đầu ong ong. Cô mới ngủ dậy thôi mà, đầu óc vẫn chưa được tỉnh táo mà đã bảo cô thế này thế kia thì sốc cũng phải. Vài giây tiếp theo, sau khi lấy lại được tinh thần thì cô mới nhăn mặt, « làm sao mà đi thay chị ấy được cơ chứ ? » cô vừa đánh răng vừa suy nghĩ. « Nhưng nếu không đi thì Cự Giải sẽ mắng mình mất » cô vừa nghĩ đến đoạn đó, toàn bộ da gà da vịt đều nổi lên. Cự Giải bình thường hiền lành ngây ngô vậy thôi nhưng mỗi lần nổi giận thì rất đáng sợ, còn đáng sợ hơn cả Bạch Dương nữa. Cô đã được chứng kiến cảnh ấy một lần mà nhớ tới già, mỗi lần nghĩ tới lại rùng mình. Không được, cô vẫn còn muốn sống a~ Thôi được ròi, cứ làm theo lời Cự Giải vậy. Đến đâu thì đến, có gì cứ nói mình là Cự Giải thôi, còn lại Cự Giải sẽ tự giải quyết sau. Đúng vậy. Cứ quyết vậy đi.

    Sau một hồi nhìn vào gương tự nhủ mình là Cự Giải, Bảo Bình mới bước ra khỏi phòng tắm, tiến thẳng đến phòng của Cự Giải, mặc đồ, đeo kính theo đúng lời Giải nhi, rồi cầm tập hồ sơ trên bàn, nhanh chân leo lên xe của tài xế Đỗ, thắng tiến đến U.R.

    ---

    Song Tử khoác một chiếc áo khoác mỏng màu hồng trong suốt, bên trong là áo thun và váy jean, kèm theo là đôi giày converse cổ cao cực kì năng động. Hôm nay cô sẽ đến một nhà máy bỏ hoang ở phía bên kia thành phố, nơi vừa xảy ra một vụ giết người chưa rõ hung thủ. Song Tử cầm chiếc cặp đầy đủ những vật dung cần thiết do Xử Nữ chuẩn bị, chạy như bay ra khỏi nhà, thẳng tiến đến trạm xe buýt. Cô thích nhất là khoảng thời gian đi bộ đến trạm xe buýt, vừa ngắm nhìn dòng người đông đúc, vừa tận hưởng không khí nhộn nhịp. Rất là vui a.

    Song Tử vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh, không để ý là ngay trước mặt mình có một cậu con trai tóc trắng, đến lúc quay mặt lại thì chỉ còn khoảng năm centimet nữa là va phải cậu ta rồi. Song Tử dừng lại, lùi về sau một bước, cúi đầu xin lỗi, rồi nhanh chóng chạy đến điểm đợi xe buýt ngay trước mắt.

    Từ trạm xe buýt đến phía ngoại ô khoảng tầm ba mươi phút là đến nơi, trong khoảng thời gian đó, Song Tử lấy ra một cuốn sổ tay, hí hoáy ghi chép về vụ án ở nhà máy bỏ hoang, không để ý rằng phía sau lưng, có người đang âm thầm theo dõi cô. Sau khi đến được trạm dừng cuối cùng ở ngoại ô, Song Tử tiếp tục đi bộ dọc theo con đường mòn thì năm phút sau đã đến được hiện trường vụ án. Lúc này đã 12 giờ trưa, cô cũng chưa ăn gì nên hơi đói, liền ngồi tạm vào gốc cây gần đó, lấy chiếc sandwich Cự Giải chuẩn bị ra, cho vào miệng nhai ngon lành.

    « Trông ngon nhỉ ? Tôi thử miếng được chứ ? »

    Một giọng nói vang lên ngay bên cạnh Song Tử khiến cô giật mình hét lên một tiếng. Do vội vàng đứng lên, chân ngồi lâu lại đang bị tê, Song Tử không giữ được thăng bằng mà té nhào ra đất, mặt ôm hôn thắm thiết với đất mẹ.

    « Có sao không ? Chắc là đau lắm nhỉ »

    Giọng nói đó lại một lần nữa nhẹ nhàng vang lên. Song Tử lúc này mới lồm cồm bò dậy, quay lại nhìn người đang ngồi trên gốc cây với một ánh mắt rớm nước, cực kì giận dữ

    « Lại còn không đau ? Tại cậu hết đó, tự nhiên xuất hiện hại tôi dé dập mặt. Hừ »

    « Quả nhiên là cậu có thể thấy tôi »

    Cậu con trai tóc trắng đang ngồi trên gốc cây nở một nụ cười thật tươi, nói một cách vui vẻ.

    « Cậu sờ sờ ra đấy ai mà không thấy ?»

    Song Tử chống hông đứng dậy, tay xoa xoa mặt, nhìn cậu ta rồi như nhận ra gì đó A lên một tiếng.

    « Không lẽ…cậu… là ma ?»

    « Ping Poong »

    Cậu trai tóc trắng cười rồi vỗ tay, có vẻ Song Tử đoán đúng rồi.

    « Vậy…cậu muốn gì ở tôi ? »

    Song Tử ngồi xuống bên cạnh cậu ta, tay lục lục trong túi kiếm thứ gì đó.

    « Giúp tôi tìm hiểu vì sao tôi chết đi. Sau khi chết tôi bị mất hết trí nhớ rồi. Đến tên tôi là gì tôi còn chẳng nhớ nữa là. »

    Cậu trai tóc trắng nói rồi chống cằm nhìn lên trời, bộ mặt trông cực kì đáng thương a. Trông cậu ta vẫn còn trẻ, chắc tầm mười lăm tuổi, mất sớm thế này đúng là tội nghiệp a. Song Tử không nói gì, chìa ra trước mặt cậu ta mật chiếc bánh sandwich, nở một nụ cười nhẹ.

    « Ăn đi. Chị tôi nấu ngon lắm đó. Không nhớ gì đúng là khó chịu thật nhỉ. Mẹ tôi mất không rõ lý do nên tôi rất ~ rất là khó chịu luôn. Thế nên…tôi quyết định… sẽ giúp cậu. »

    Cậu trai tóc trắng không nói gì, nhìn Song Tử nở một nụ cười dịu dàng rồi cầm lấy chiếc bánh trên tay cô, đưa vào miệng nhai ngon lành. Một con ma bị mất trí nhớ như cậu thì không thể ăn thứ gì ngoài đồ ăn ở đám ma, giờ được cô cho đồ ăn thế này cậu cũng vui lên được một chút a.

    « Vì cậu không nhớ được gì hết nên tôi gọi cậu là….Pi-chan nhé ? »

    Song Tử nói rồi dí sát vào mặt cậu trai tóc trắng, vẻ mặt cực kì ~ hớn hở. Cô đã luôn thích cái tên này rồi, nghe nó cực kì dễ thương luôn đó, thôi thì cho cậu ta mượn tạm cũng đươc.

    Không thấy cậu ta nói gì, Song Tử càng lại gần hơn, miệng liên tục nói « nhé ? nhé ? », ánh mắt long lanh như cún con, bờ môi hồng hào mím lại đã vậy má còn hơi ửng đỏ, ai nhìn thấy cũng phải xiêu lòng thôi a. Cậu trai tóc trắng nhìn thấy vẻ mặt đó thì cũng chịu thua, thở dài

    « Thôi được rồi cô muốn gọi là gì thì gọi »

    « Vậy từ nay tôi sẽ gọi cậu là Pi-chan. Nhớ giúp đỡ tôi nhé »

    Song Tử nói rồi cười híp cả mắt, chìa tay ra trước mặt Pi-chan. Pi-chan không nói gì chỉ thở dài, đưa tay chạm nhẹ vào tay cô rồi thôi, lại quay sang ngắm nhìn bầu trời trong xanh, đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ « không biết cô ta có giúp được mình không »

    ---

    Bạch Dương mặc một chiếc áo thun đen cùng quần jean, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô, đầu đội một chiếc mũ nồi kèm theo là cặp kính râm. Trông cô lúc này cực kì sành điệu a. Bạch Dương bước vào trường quay, chào hỏi sơ với những người trong đoàn rồi ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc của cô, bắt đầu đọc lại kịch bản do mình sáng tác trước khi bắt đầu quay phim. Hôm nay cô sẽ làm việc với Thiên Bình và Hảo An à, chưa nghe bao giờ. Tuy là đạo diễn nhưng cô không bao giờ nhớ tên diễn viên hay những người từng làm việc với mình. Dù sao họ cũng chỉ là cấp dưới thôi mà, tại sao một người cấp trên quyền lực lại nổi tiếng như cô phải để ý đến họ chứ ? Pass. Pass. Cho qua. Không cần thiết phải nhớ làm gì.

    Đang chú tâm vào kịch bản của mình thì chợt, cuốn kịch bản bổng dưng biến mất, nằm gọn trong tay một mỹ nam đang đứng trước mặt Bạch Dương. Bạch Dương cau mày nhìn người đứng trước mặt mình. Trên đời cô ghét nhất là hai thứ, một là nhện, hai là những người phá đám trong lúc cô đang làm việc.

    « Chào Triệu đạo diễn, tôi là Thiên Bình. Cô quả xinh đẹp đúng như lời đồn »

    Thiên Bình nói rồi nở một nụ cười lịch lãm, đủ để đốn tim tất cả những cô gái đứng xung quanh, chỉ trừ Bạch Dương vẫn ngồi đó, khoanh tay trước ngực rồi nhìn anh với một ánh mắt khinh bỉ.

    « Vâng, vâng, giờ thì trả lại kịch bản cho tôi .»

    Bạch Dương nói qua loa rồi giật lại cuốn kịch bản trên tay Thiên Bình, cúi mặt xuống rồi đọc tiếp kịch bản của mình, không nhìn Thiên Bình dù chỉ là một cái liếc mắt. Nhưng đến cô cũng không ngờ được là những giây tiếp theo, Thiên Bình lại túm lấy cằm cô, kéo lên chỉ cách mặt anh ta năm centimet, nở một nụ cười quyến rũ.

    « Cô không rung động trước tôi sao ? Hiếm à nha »

    Bao nhiêu cơn giận Bạch Dương nín nhịn nãy giờ cũng đã đến lúc bùng nổ. Cô gạt tay Thiên Bình ra rồi túm chặt lấy cà vạt của hắn mặc cho những người xung quanh đều che miệng hốt hoảng. Cô nở một nụ cười như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

    « Cậu Thiên gì đó à, tôi không hiểu vì sao cậu lại có hứng thú với tôi nhưng làm ơn tránh xa tôi ra được không ? Tôi không thích dây dưa với những người như cậu. »

    Nói rồi cô mạnh tay đẩy Thiên Bình ra, thở hắt một tiếng rồi quay trở lại chiếc ghế quen thuộc, cầm cuốn kịch bản từ lâu đã rơi xuống đất, tiếp tục công việc của mình, miệng không ngừng nguyền rủa tên đàn ông xấu xa trước mặt. « Đợi quay xong cảnh một, tôi sẽ sa thải anh, dám chọc đến Bạch Dương này à »

    Thiên Bình không nói gì, nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt, miệng nhấc lên một nụ cười ma mị.

    Sau mười lăm phút đọc kịch bản, Bạch Dương bắt đầu quay cảnh đầu tiên, cảnh quay của Thiên Bình và Hảo An. Cô thầm nghĩ trong đầu « Tên này, chắc chỉ được cái mặt đẹp thôi. Đợi đó bản cô nương sẽ sa thải anh », rồi nở một nụ cười tự mãn nhìn Thiên Bình. Nhìn thấy Bạch Dương, Thiên Bình cũng không nói gì, đáp lại bằng một nụ cười nửa miệng đầy tự tin. Thách đấu với anh à, không dễ đâu~

    « Cảnh một bắt đầu »

    Bạch Dương ngồi trên chiếc ghế đạo diễn, quan sát khả năng diễn xuất của Thiên Bình. Người này…không đùa được đâu a. Diễn xuất quá hoàn hảo, không có lỗ hổng nào. Thể hiện cảm xúc của nhân vật lại cực kì tốt, khiến cho bạn diễn cũng bị cuốn theo những cử chỉ của hắn ta. Đó là lý do vì sao hắn lại nhìn cô nở nụ cười tự tin sao. Đáng ghét. Đáng ghét. Đúng là đáng ghét mà. Thế này thì làm sao sa thải hắn ta được. Quá xuất sắc. Không được. Phải tìm ra lỗi của hắn, không thì Bạch Dương đây tối nay làm sao ngủ ngon được. Đáng ghét.

    Bạch Dương ngồi trên ghế mà không ngừng rung đùi, mặt từ từ đen lại. Cô đang cực kì bực mình a.

    Thiên Bình nhanh chóng kết thúc cảnh một mà không cần phải quay lại lần hai. Anh nhanh chóng tiến đến trước mặt Bạch Dương, nở một nụ cười tự mãn

    « Triệu đạo diễn. Sao ? Thấy tôi diễn thế nào »

    Bạch Dương khóe môi run run, chẳng lẽ cô lại thua tên khốn này sao? Không được, không được. Phải nói đại một thứ gì đó thôi

    « Anh Thiên gì đó à, lúc nãy cảnh hôn tôi thấy anh diễn chưa hay lắm a. Cần phải thật thêm một chút nữa. Hay là anh không có kinh nghiệm ? Nếu là vậy thì đành chịu thôi »

    Bạch Dương rối quá hóa liều, bịa đại một lỗi mà nói, thà có còn hơn không, ít nhất cô cũng đỡ mất mặt. Thiên Bình nghe vậy nở một nụ cười thật tươi, cô gái này quả thật rất thú vị a. « Không có kinh nghiệm » sao ? Thiên Bình đây sẽ cho cô thấy tôi có kinh nghiệm hay không.

    « Vậy hẳn là Triệu đạo diễn rất có kinh nghiệm nhỉ ? »

    Nói rồi, Thiên Bình không chần chừ, vòng tay qua eo Bạch Dương, đặt lên môi cô một nụ hôn, mặc cho nhân viên trong đoàn há hốc miệng nhìn hành động của anh. Bạch Dương lúc này chỉ đứng trơ ra, dường như não cô đã ngừng hoạt động, nhìn cô vậy thôi chứ cô chưa từng có người yêu a. Nắm tay còn chưa nắm nói gì đến hôn. Vậy mà tên Thiên Bình này dám hôn cô. Bạch Dương sau khi lấy lại được lý trí liền lên gối hạ bộ, hại Thiên Bình phải khuỵu xuống vì đau.

    « Đồ khốn »

    Cô nói rồi chạy một mạch ra khỏi trường quay. Thôi rồi, nụ hôn đầu đời cô gìn giữ biết bao lâu nay thế là đi tong.




     
    Last edited: Jun 14, 2018
    Mikianna, Irene :3, Scathal and 2 others like this.

Share This Page