[Fanfiction] Niêm hoa nhất tiếu

Discussion in 'Truyện Dài Kì' started by peckanhdongdanh, Mar 19, 2014.

  1. Lara Stark

    Lara Stark Hành Tinh
    • 103/128

    Joined:
    Jun 20, 2017
    Messages:
    9
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    103
    Gender:
    Female
    Mãi mới có chương e yêu c ❤️❤️❤️❤️
    Ngân Tuyết có vẻ tâm tưởng bị chia hai lối. Một phần rất muốn Tuyết sống lại. Nhưng phần kia thì lại không muốn Tuyết thành người xấu. Có vẻ cái ích kỷ của bản thân đã thắng, nhưng không biết làm sao e có cảm giác như Ngân Tuyết sẽ thành nhân vật chủ chốt cực kỳ trong quan hệ của Dạ Phong Tình Tuyết í (như là có tốt lại đc hay không hay xấu đi, trước kia thì chỉ có thấy ông này vào thì sẽ xấu đi thôi)
    Tình Tuyết thì ... thôi. Vẫn yêu nhưng mà cũng hận, nói chung là bị giằng xé nội tâm, phần hận có lẽ đã thắng nhưng phần yêu chưa mất hoàn toàn
    Mỗi lần Dạ Phong xuất hiện là một lần thấy tội lỗi vì đã chửi rủi ông ngày trước. Bây giờ cứ thẫn thờ, ngắm cảnh mà hồn vía mất hết thì cũng chả ra người nữa. Đọc kĩ lại cả mấy chap trước e thấy cách Dạ Phong đối xử với Vân Khinh như thể... em gái tốt í. Không thể không đối xử tốt. Có thể không đến nỗi như kiểu em gái (nghe tệ quá), nhưng cũng kiểu đấy. Còn Tình Tuyết thì như kiểu phần thiếu củ linh hồn í, mất đi là sẽ thấy có vấn đề.
    Người ta nói người phụ nữ nào làm đàn ông khóc thì anh ta yêu cô ấy thật sự í. Mong là câu đấy trường hợp này vẫn đúng
    Kì Vương gia thì thâm thôi rồi e quỳ vái 3 lạy. Thái độ của Dạ thi có vẻ không kiểu ghét lắm hận lắm rồi, nhưng cứ tưởng thế nào bây giờ sang ghen thì cũng không tốt đẹp mấy. Không biết Dạ Ngọc sẽ làm gì tiếp, e hóng mạnh
    Ra chap chậm thì e vẫn đợi miễn là đừng drop nghe c
    Yêu c
     
    Last edited: Sep 30, 2017
    peckanhdongdanh likes this.
  2. peckanhdongdanh

    peckanhdongdanh Hành Tinh
    • 113/128

    Joined:
    Dec 19, 2012
    Messages:
    1,250
    Likes Received:
    10,621
    Trophy Points:
    113
    Location:
    Hà Nội
    Dạo này bận rộn nên tỷ ngâm chương mới hơi lâu :))
    Trong tâm trí của Ngân Tuyết thì Tình Tuyết luôn là thứ trong sạch nhất trên thế gian, hắn vừa muốn nàng mạnh mẽ nhưng cũng vừa muốn nàng lương thiện. Cũng khổ, Ngân Tuyết là người ngoài cuộc nhưng lại nhìn rõ Dạ Phong và Tình Tuyết nhất, hắn cũng đồng cảm với Vân Khinh.
    Tình Tuyết là không cam tâm vì bị vứt bỏ thôi. Nàng còn nhỏ mà.
    Dạ Phong ôn nhu với tất cả mọi người không trừ ai nha em. Hắn đối với Vân Khinh rất khó nói, tuy đã rơi lệ vì Tình Tuyết nhưng lại không thể quên mọi việc Vân Khinh làm cho mình. Kiểu vô cùng phân vân, càng không muốn Vân Khinh buồn :((
    Dạ Ngọc cũng chỉ muốn tác thành cho đôi uyên ương kia thôi. Dạ Thi vốn dĩ đã suy nghĩ lại sau khi nói chuyện với Vân Khinh, nhưng mà nàng vẫn luôn có tự trọng cùng sĩ diện nên cứ kiểu ấy =.= Dạ Ngọc lại cần cố gắng tiếp :))
    Tỷ không định drop đâu em :)) NHNT cũng là 1 phần thanh xuân của tỷ mà =))
     
  3. peckanhdongdanh

    peckanhdongdanh Hành Tinh
    • 113/128

    Joined:
    Dec 19, 2012
    Messages:
    1,250
    Likes Received:
    10,621
    Trophy Points:
    113
    Location:
    Hà Nội
    Chương 102: Bằng mặt không bằng lòng
    [​IMG]
    Một dải núi, một khúc sông lung linh gấm vóc
    Mơ một đời, nhớ một đời tơ bụi lạc vào chốn hồng trần
    Thủy triều lên rồi xuống quang vinh xanh ngời
    Mất rồi có, có rồi mất




    Quỳnh Nguyên đại lục


    Thánh nữ Tinh Linh Tộc là Tiêu Ngưng Sương từ nội tộc trở lại Nhân Tộc. Nàng cũng mang theo Thủ Hộ giả của Tinh Linh Tộc mới xuất hiện. Tiêu Ngưng Sương dùng Nguyên Lực Thôi Diễn vài sự kiện cho Nhân Tộc. Nàng nói Trung tâm Thánh Điện là địa phương tu luyện từ 1000 năm trước do Ngũ đại Hộ pháp lập ra cho Hiên Viên gia và Lãnh gia. Tối đa có thể chứa mười hai người đồng thời tu luyện.

    Hiên Viên gia và Lãnh gia nghe tin tức này từ Thánh nữ Tinh Linh Tộc, họ quyết định dành một suất cho Tinh Linh Tộc, một suất sẽ để các nhân thủ từ các gia tộc khác trong Phượng Vu Quốc và Nhật Nguyệt Quốc cùng tranh giành. Còn mười suất kia sẽ lựa chọn theo tiềm năng và thiên phú trong hai đại gia tộc.

    Lãnh gia sở hữu ba Hộ pháp nên họ nghiễm nhiên nhận được sáu xuất tu luyện gồm Gia chủ Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết), Dận vương Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã), Nhung Hoa công chúa Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ), Kỳ vương Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải), Trưởng lão Lãnh gia Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình), Vân Tường (Thần Nông), lại nói về Vân Tường (Thần Nông), hắn là hộ vệ mới của Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải), người này không chỉ thân thế ít điểm đáng ngờ mà còn có chiến lực hơn người, trong trận chiến Tế Thiên Quân, hắn quang mang vô hạn, không có lí do gì bỏ lỡ Vân Tường (Thần Nông).


    Về Hiên Viên gia gồm Thái nữ Hiên Viên Hàn Nguyệt (Bạch Dương), Phượng vương Phượng Y Y (Kim Ngưu), Thiên vương Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư), Tể tướng Hiên Viên Liễu.

    Một suất của Tinh Linh Tộc là Thánh tử Tiêu Huyên (Song Tử) và suất còn lại sau ba ngày tranh đấu đã thuộc về Trưởng tử Lôi gia Lôi Vũ (Sư Tử) Nhật Nguyệt Quốc.

    Sau bảy ngày mười hai người chuyển vào Thánh Điện tích cực tu luyện. Mỗi ngày sẽ có người mang công vụ đến để tiện giải quyết.

    Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) ngồi trong phòng, cơn gió thổi nhẹ khiến tóc nàng hơi rối. Gương mặt thánh khiết dịu dàng, tựa như vầng trăng trên cao, phảng phất như gió thoảng mây trôi. Giữa trán là ấn kí hoàng điệp rực rỡ. Nàng yên lặng đọc sách, hàng mi run rẩy. Cách một vách tường chính là người ấy, nhưng hình bóng ấy nàng không thể nắm bắt, chỉ có thể ngắm nhìn mỉm cười. Bàn tay chạm lên bức tường lạnh lẽo.


    “Dạ Phong.. Trong lòng chàng có ta không? Dù chỉ một chút thôi..”

    “Thủ Hộ giả, không được..” tiếng nói của Thánh nữ Tinh Linh Tộc Tiêu Ngưng Sương vang lên. Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) lập tức thu tay lại.


    Bóng hình nhỏ bé từ ngoài cửa vọt vào. Hồng y như lửa, gương mặt tuấn mĩ non nớt đỏ rực vì tuyết lạnh bên ngoài. Bộ dáng ấy khiến tâm thần nàng thoáng rung động, tựa như người kia rất quen thuộc với nàng.

    Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) thương tiếc để sách sang một bên rồi ngồi xuống, đưa tay vuốt tuyết từ trên vai tiểu hài tử xuống “Em là ai?”


    Đông Phương Vân Khuynh thở hổn hển, lập tức ôm chầm lấy Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) “Vân Uyển.. Đúng là tỷ, đúng là tỷ rồi.. Ta đã đợi tỷ rất lâu..”

    Nàng luống cuống không hiểu. Tay vỗ nhẹ lên lưng Đông Phương Vân Khuynh. Hài tử nhỏ bé này là ai? Khi Đông Phương Vân Khuynh nói rằng đã chờ nàng rất lâu, lòng khẽ nhói đau. Hài tử trước mắt chỉ tầm mười tuổi sao lại nói chờ nàng rất lâu, phải chăng có nhầm lẫn.

    “Tỷ nói chờ người kia một đời xong sẽ không chờ nữa.. Tỷ đã nói như vậy.. Ta vẫn còn nhớ như in”

    Đông Phương Vân Khuynh mím môi. Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) bình tĩnh sắp xếp lại sự việc và cho rằng hài tử này chính là cố nhân kiếp trước của mình, nụ cười ôn nhu khẽ nở trên gương mặt xinh đẹp.

    “Tỷ là Vân Khinh…” nàng giải thích.


    “Ta mặc kệ..” Đông Phương Vân Khuynh nhìn nàng, ánh mắt si mê, hắn đã chờ đợi nghìn năm, chờ đợi linh hồn nàng quay trở lại nhân gian, đã rất lâu rồi, hắn không bao giờ quên được vị tỷ tỷ hơn hắn mười tuổi nghìn năm trước.

    “Vân Khinh hay Vân Uyển thì đều là linh hồn mà ta yêu quý..” Đông Phương Vân Khuynh cười, bàn tay nắm chặt tay Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) không muốn buông. 1000 năm trước khi hắn buông tay nàng, nàng đã vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt hắn.

    “Vân Khinh.. Tỷ vẫn luôn khóc thầm?” ngón tay nhỏ bé của Đông Phương Vân Khuynh chạm lên khóe mắt nàng. Mà Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) mở to mắt nhìn người đối diện. Trái tim thổn thức.

    Tiêu Ngưng Sương bên ngoài nghe hết một lượt. Mọi chuyện ngày càng rối bời, tựa như những rắc rối đều từ Nhân Tộc mà ra. Ngay cả vị Thủ Hộ giả ngủ vùi nghìn năm khi tỉnh dậy cũng lập tức chạy đến bên Linh Điệp hộ pháp Nhân Tộc nhận cố nhân.


    “Không, tỷ không có..” nàng lập tức phủ nhận.

    Tiêu Ngưng Sương mở cửa bước vào, cười ngượng “Lãnh trưởng lão, đây là Thủ Hộ giả của Tinh Linh Tộc Đông Phương Vân Khuynh, lúc nãy có chút đường đột.. Mong ngài lượng thứ..”


    Nàng cố gắng kéo Đông Phương Vân Khuynh về phía mình nhưng bất lực.

    “Thủ Hộ giả, đi thôi..” nàng miễn cưỡng hạ giọng. Đông Phương Vân Khuynh hình dáng như hài tử nhưng Tiêu Ngưng Sương cũng không dám vô lễ, vì hắn là Thủ Hộ giả Tinh Linh Tộc, người ngủ vùi nghìn năm chờ loạn thế tỉnh lại.

    Đông Phương Vân Khuynh không muốn đi nhưng lại nghe thấy Tiêu Ngưng Sương truyền âm gì đó, ánh mắt lưu luyến nhìn Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình). Vội vàng quay lại, nhẹ nhàng hôn lên lòng bàn tay Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình).

    “Vân Khinh tỷ phải nhớ, ta là Đông Phương Vân Khuynh..”


    Nàng đứng trước cửa, Đông Phương Vân Khuynh?

    [​IMG]

    Thánh điện

    Đến giờ ngọ thiện, hạ nhân từ bên ngoài mang thức ăn đến từng phòng.

    Hiên Viên Hàn Nguyệt (Bạch Dương) tản bộ bên ngoài, gió lạnh khiến nàng tỉnh táo vài phần. Từ lúc đến đây, ánh mắt Lôi Vũ (Sư Tử) luôn đặt lên người nàng, nhưng dù hắn có nhìn nàng trăm vạn lần hay bao nhiêu nữa nàng cũng không đáp trả. Kiếp này nàng đã thề sẽ thủ hộ Hiên Viên gia, nàng sẽ không vì bất cứ thứ gì làm thay đổi quyết định ấy.


    Từ xa trông thấy bốn người Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã), Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình), Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) và Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) đang dùng Nguyên Lực cảm ứng gì đó. Cũng có vài người tò mò từ phòng xuất hiện.

    Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) là người đầu tiên mở mắt, tiếp theo là Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) và Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư), sau cùng là Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ). Bốn người họ vừa cảm nhận được khí tức hắc ám từ một địa phương xa xôi trên Quỳnh Nguyên đại lục. Khí tức này không chỉ hắc ám mà còn mang cả sự căm tức tột độ.


    “Khí tức này rất giống khí tức Hắc Phượng Hoàng” Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) lạnh nhạt buông một câu, ánh mắt vô tình nhìn về phía ba người còn lại.

    “Xem ra cô ta vẫn còn an ổn sống, không những thế còn đi gây họa”

    “Thiên vương gia.. Hôm đó chính tay Dận vương đã giết chết..” Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) nắm chặt tay nói. Chẳng lẽ Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) không chết, cái xác đó không phải Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết), rõ ràng hôm đó Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) đã đau khổ tột cùng, tựa như cả thế giới sụp đổ, nàng đã thấy tận mắt. Vậy tại sao, nàng ngước nhìn Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) nhưng không nhìn ra biểu tình của hắn. Rốt cuộc là thế nào? Là Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) bao che giúp Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) hay còn nguyên nhân nào khác.

    Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) lùi lại “Sự việc như thế nào Lãnh gia các người tự rõ.. Hắc Phượng Hoàng không giống Ma Chủng.. 1000 năm trước cô ta góp tay vào hủy thiên diệt địa không ít.. Ta nghĩ lần này hãy để Hiên Viên gia chúng ta ra tay thì hơn…” nàng cùng Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) và Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) là bằng hữu nhưng không vì thế mà dễ dàng bỏ qua việc này, thiên địa nhân gian, giang sơn gấm vóc, nam nhân của nàng đã vì nó mà không rõ bao giờ trở lại, nàng tuyệt đối không để ai làm đảo lộn trật tự đó, nàng tuyệt đối không cho phép. Giang sơn mà chàng yêu quý nay nàng sẽ bảo vệ nó.

    Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) không lên tiếng, trong lòng cảm xúc hỗn độn, không rõ vui buồn. Từ lúc cảm nhận được khí tức của Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết), hắn bỗng thở phào.

    Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) thấy biểu tình Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã), ánh mắt thoáng mờ đi.

    “Ta cũng sẽ không tha thứ cho Hắc Phượng Hoàng nếu nàng ta còn sống” Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) lên tiếng, nàng và Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) là hai kẻ giống nhau, luôn muốn tiêu diệt nguy hiểm từ trong trứng nước. Với đầu óc của Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) không khó gì nghĩ đến việc Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) còn tồn tại là do Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) cùng Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) động tay chân. Xem ra Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) chính là tâm ma của Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã), Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) nếu không chết thì Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) sẽ là kẻ bị hủy hoại đầu tiên mà Mục Nhã Vân Khinh (Thiên Bình) nhất định cũng không an phận. Hắc Phượng Hoàng phải diệt.


    Đám người còn lại đứng bên ngoài xem kịch vui, nhưng ai cũng mang tâm tư riêng.

    “Lần này ta nghĩ Lãnh gia chủ nên tự mình ra tay” Hiên Viên Hàn Nguyệt (Bạch Dương) cười nhạt.

    “Không cần Thái nữ điện hạ nhắc nhở”

    “Dận vương gia cũng thật hữu tình, vì đồ đệ nhỏ bé mà không tiếc..” Hiên Viên Liễu chẹp miệng, nàng hiểu Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) là người như thế nào. Lãnh gia ngày càng loạn, mấy vị Hộ pháp thi nhau che chở Hắc Phượng Hoàng. Nữ Thần, người xuất thế mà xem thuộc hạ mà người gửi gắm đang nghi kị lẫn nhau.

    Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) khoanh tay đứng nhìn. Xem ra Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) đã mềm lòng, sự việc Hắc Phượng Hoàng không còn đơn giản nữa. Lần này cần quyết liệt nếu không thật đáng hổ thẹn với Lãnh gia và thiên địa.


    “Lãnh Dạ Phong, Mục Nhã Vân Khinh, hai người lại đây”

    Hai người dùng cước bộ chậm rãi tiến về phía Lãnh gia chủ.

    “Ta muốn Hắc Phượng Hoàng lần này do chính tay các ngươi kết liễu… Mục Nhã Vân Khinh, nếu ngươi còn giữ tâm tư riêng một lần nữa thì hậu quả mà lời thề trung thành với Lãnh gia do thiên địa chứng giám ngươi sẽ lãnh đủ.. Còn Lãnh Dạ Phong, ta cho ngươi cơ hội một lần nữa, nên nhớ Hắc Phượng Hoàng không đơn giản như ngươi nghĩ…” Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) nhếch mi mắt “Đừng tưởng hôm đó ngươi làm gì qua mắt được ta..”

    Ngày hôm đó Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) lén lút mở đường sống cho Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) để nàng chết giả. Các Hộ pháp có thể bị qua mặt nhưng Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) khác, hắn sở hữu Thời Không chi lực nên cảm nhận được rung động trong không khí khi Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) thi triển thuật pháp, dù là giây phút nhỏ nhất, hắn định xem Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) giải quyết thế nào, không ngờ lại đẩy sự việc đi xa như vậy.

    Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) nghe nửa hiểu nửa không, nghi hoặc nhìn hai người Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã).

    “Nếu Lãnh gia không trừ khử được Hắc Phượng Hoàng non nớt ấy thì Hiên Viên gia ta sẽ ra tay” Hiên Viên Hàn Nguyệt (Bạch Dương) lúc này mới lên tiếng. Nàng lạnh nhạt cười, tín ngưỡng của nàng là bảo hộ gia tộc cùng quốc gia nên những nguy hiểm kia, nàng sẽ cố gắng dọn dẹp sạch sẽ.

    “Mộ Dung Tình Tuyết là người của Bạch Vân Giáo, nàng sẽ do chính ta xử lí, không phiền Hiên Viên gia” Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) lên tiếng.

    Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) híp mắt “Hắc Phượng Hoàng là kẻ địch của tất cả mọi người, Dận vương lấy gì đảm bảo chắc chắn sẽ giết được nàng ta..”

    “Chẳng lẽ Hiên Viên gia nghi ngờ năng lực của Lãnh gia”


    “Sự tình như nào thì Lãnh gia các người tự hiểu rõ.. Loạn thế nổ ra, trách nhiệm trừ khử hậu họa nhân gian không phiền Lãnh gia một mình gánh vác.. Hiên Viên gia không để yên cho những kẻ tọc mạch vào đại sự đâu… Dận vương gia xin ghi nhớ..”

    Không khí có phần trùng xuống.

    “Hai người thôi đi.. Về phòng tu luyện, tìm được địa điểm của Hắc Phượng Hoàng, chúng ta sẽ cùng đi” Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) lên tiếng. Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) và Lãnh Dạ Phong (Nhân Mã) đều là Hộ pháp Nhân Tộc, vậy mà hiện giờ cả hai lại có hiềm khích với nhau.

    Đám người nhìn nhau rồi rời đi. Hiên Viên Hàn Nguyệt (Bạch Dương) và Hiên Viên Liễu bắt đầu cảm thấy Lãnh gia quá mức xem thường các gia tộc khác còn đám người Lãnh Ngạo Thiên (Ma Kết) thì lại thấy Hiên Viên gia nhiều chuyện thích nhúng tay vào chuyện gia tộc khác. Quả là gia tộc càng mạnh thì lòng tự cao càng lớn.

    Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) nắm tay Phượng Y Y (Kim Ngưu) cho đỡ lạnh một góc nhìn tình hình phía trước “Em xem, Lãnh gia và Hiên Viên gia nhìn như hòa thuận nhưng mà chỉ hận không đánh nhau đến nơi..”


    “Nhưng ta và huynh lại thuộc hai gia tộc đó đấy..”

    Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) cười, dùng bàn tay ấm áp giữ lấy gương mặt của Phượng Y Y (Kim Ngưu) “Không, là Long Tộc và Phượng Tộc..”
     
  4. Lara Stark

    Lara Stark Hành Tinh
    • 103/128

    Joined:
    Jun 20, 2017
    Messages:
    9
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    103
    Gender:
    Female
    Ây da cảnh 12 người tụ họp lại chứng tỏ sắp đến hồi cao trào, và bị ngược của mọi người ha
    Tội Phong, vừa thở phào một phát lại nhận ra chính mình phải giết nàng. E cứ có cảm giác là SE nhưng toàn phải tự nhắn nhủ:”là HE mà”. Nhưng tình cảnh này bế tắc thật
    Vân Khinh và Vân Khuynh khả năng có thành cặp đc k ạ? Càng kéo dài càng thấy mệt mỏi cả ba bên á!
    Nội bộ cũng đang có vấn đề, mà Tình Tuyết hận thì mạnh vô cùng, chả biết làm sao
    C dạo này bận ạ? E ngày nào cũng lên hóng mà k thấy
    Nhưng miễn là vẫn có truyện để đọc là đc, c đừng bỏ cuộc nha
    Yêu c
     
    peckanhdongdanh likes this.
  5. peckanhdongdanh

    peckanhdongdanh Hành Tinh
    • 113/128

    Joined:
    Dec 19, 2012
    Messages:
    1,250
    Likes Received:
    10,621
    Trophy Points:
    113
    Location:
    Hà Nội
    Phong tội 1 thì Tuyết và Vân tội 10 em ạ. Vân thì nhìn người mình yêu rơi lệ và mỉm cười vì người khác, mà Tuyết thì luôn bị người mình yêu dồn đến đường cùng.
    Vân Khinh và Vân Khuynh á, nhóc đó nhỏ tuổi lắm :D
    Nội bộ giờ đang bị vài điểm không bằng lòng chia rẽ, đại khái vì đều là người có thực lực nên ai cũng tự cho mình là đúng =.=
    C dạo này bận lắm >.< Hôm nào rảnh mới ngồi viết được một ít
    C cũng đang cố gắng T.T không nỡ bỏ cuộc vì viết hơn 100c rồi
    P/s: Yêu em :))
     
    hime000pisces and Scorpio Alone like this.
  6. peckanhdongdanh

    peckanhdongdanh Hành Tinh
    • 113/128

    Joined:
    Dec 19, 2012
    Messages:
    1,250
    Likes Received:
    10,621
    Trophy Points:
    113
    Location:
    Hà Nội
    Chương 103: Mong chờ
    [​IMG]
    Chờ từ mùa hạ, chờ đến mùa thu, rồi lại chờ đến mùa kế tiếp
    Chờ đến khi trăng tròn người mới trở về bên ta
    Dù muốn gặp lại hay không, vẫn không có cách nào thôi nhớ nhung
    Bỗng nhiên muốn nhìn thấy khuôn mặt người
    Một cảm giác thật quen thuộc



    Quỳnh Nguyên đại lục


    Tử y nữ nhân khắp người đầy huyết tinh, trường kiếm trên tay thoáng run rẩy. Nàng nhắm mắt, môi nhỏ bị cắn đến bật máu. Xung quanh đều là máu cùng xác chết, nền tuyết trắng đỏ thắm. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) khụy gối, thọc sâu hai bàn tay xuống đất, cố gắng dùng tuyết lạnh xóa đi mùi huyết tinh.

    “Tuyết..” thanh âm ôn nhu vang lên.


    Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) ngừng lại, nàng cúi mặt “Ngân Tuyết…” nàng mấp máy môi.

    Ngân Tuyết gầy yếu ôm lấy nàng. Trong giá rét, khi cả hai thân thể kề cận nhau, hắn càng rõ kiếp này ngoài nàng ra hắn không thể yêu ai.

    “Ta chính là ma nữ, ai cũng nói vậy..”

    “Tình Tuyết, ma nữ nào sau khi giết người lại thất thần, có ma nữ nào sau khi giết người lại tự trách bản thân..” hắn ghì chặt nàng, khi Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) lựa chọn trở thành Hắc Phượng Hoàng cũng là lúc nàng bước chân trên con đường không có đường lui. Kiếp trước, hắn đã từng chứng kiến thứ sức mạnh kia biến nàng từ một người hiền lành thành kẻ máu lạnh như thế nào. Hắc Phượng chi lệ sẽ ngày càng lớn mạnh, nếu tinh thần của Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) không đủ mạnh sẽ bị nó thôn phệ, vĩnh viễn chìm vào tội ác.


    Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) rất hận bản thân mình, tại sao không thể khống chế cảm xúc, nàng đã giết rất nhiều người, chỉ vì có kẻ nói nàng là ma nữ. Nàng hiện tại sợ hãi chính bản thân mình, một kẻ khát máu và hiếu sát.

    Từng nghĩ sẽ trút giận lên nhân gian, phá đi vẻ đẹp phồn hoa ấy, nhưng đến khi nàng thật sự ra tay, nàng vừa sợ hãi vừa hối hận, vì vẻ đẹp ấy, nàng không nỡ.

    Nàng vươn tay nắm lấy Không Niết Kiếm, ánh mắt mông lung.


    “Nàng định làm gì?” Ngân Tuyết giữ lấy tay nàng.

    Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) cười đến run rẩy “Ta sẽ chặt đôi bàn tay này đi, ta sẽ không thể giết người được nữa.. Ngân Tuyết, đúng không?”

    Hắn hất kiếm sang một bên, ghì vai nàng khiến nàng phải đối mặt với hắn “Tình Tuyết, ta không cho phép, mạng nàng là do ta kéo về.. Nàng không được làm hại bản thân mình, dù bằng bất cứ lí do gì.. Nàng vì ta mà lấy huyết tinh của bao nhiêu người cũng vì muốn ta sống” hắn bực bội “Ta đã vì nàng mà tồn tại.. Nàng hãy vì ta một lần, hãy cố gắng mà sống.. Ta tin tưởng nàng sẽ điều khiển được sức mạnh kia..”


    Nàng cười, cười đến đau lòng. Đến cuối cùng chỉ có Ngân Tuyết tin tưởng rằng nàng sẽ điều khiển được Hắc Phượng chi lệ, đến cuối cùng chỉ có hắn bên nàng chia sẻ nỗi đau tâm thần vô tận này. Dạ Phong, người mà nàng khắc cốt ghi tâm, người mà nàng tình nguyện bỏ đi cơ hội đứng dưới ánh mặt trời, những lúc nàng cần hắn nhất, hắn đang ở đâu?

    “Ta sẽ giúp nàng chôn cất những người kia” Ngân Tuyết đỡ nàng dậy.

    Hai bóng người ẩn hiện trong tuyết, từng bia mộ được lập lên. Mộ Dung Tình Tuyết (Thiên Yết) quỳ xuống vái lạy ba cái, tội nghiệt này của nàng, những gương mặt sợ hãi khi bị nàng giết hại, đời này nàng sẽ không quên, nàng sẽ dùng nó nhắc nhở lỗi lầm bản thân.

    Cước bộ chậm rãi rời đi.

    Khung cảnh thê lương hiu quạnh phía sau cũng mờ dần.


    “Giá như.. Ta chỉ là một bông tuyết vô tri vô giác thì tốt biết bao” nàng dừng lại giữa chừng, ngửa mặt lên trời, từng bông tuyết lưu luyến đậu xuống ngũ quan xinh đẹp. Khoảnh khắc này, vừa mĩ lệ vừa thê lương.

    Ngân Tuyết cũng ngẩng đầu lên trời. Trong giây phút này, tựa như hắn trở lại 1000 năm trước, vào một ngày đẹp trời, hắn và nàng cùng nhìn lên cao ca ngợi vẻ đẹp thế gian.


    Hạ Yên Tuyết nhìn nam nhân bên cạnh rồi nhìn lên trời “Ngươi xem.. Thế gian này có gì đẹp bằng Tuyết… Sắc trắng tinh khiết nó mang, vẻ đẹp khiến bao người tôn thờ.. Giá như, ta chỉ là một bông tuyết vô tri vô giác thì tốt biết bao..”

    Hắn lắc đầu.

    “Có thể nàng không tin, mà điều này ngay cả ta cũng không tin.. Nhưng ta nghĩ, ta chính là nước mắt của nàng từ kiếp trước..” hắn nhìn nàng “Ta xuất hiện để nàng không còn phải rơi lệ, ai ngờ lại thấy nàng còn khổ tâm hơn.. Ngân Tuyết, chính là nước mắt của tuyết”


    “Nước mắt của tuyết? Tuyết cũng có nước mắt ư?” nàng mấp máy môi.

    [​IMG]

    Thánh Điện

    Gần đây nơi này xuất hiện một tiểu nhân vật là Đông Phương Vân Khuynh – Thủ hộ giả Tinh Linh Tộc. Người này tuy mang hình dáng tiểu hài tử nhưng không ai dám coi thường, nhân vật ngủ vùi nghìn năm tỉnh lại đều là quái vật. Thời đại Hồng Hoang, Ngũ đại Hộ pháp, bốn người đã xuất thế. Nếu như Tinh Linh Tộc có Thủ hộ giả thì các Tộc khác cũng sẽ có Thủ hộ giả.

    Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) tu luyện trong phòng. Quanh người phát ra vầng lam quang nhàn nhạt. Từng vòng xoáy Nguyên Lực nhẹ nhàng xuất hiện. Nàng hiện tại đã đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, so với Tứ đại Hộ Pháp, nàng có thể là mạnh nhất. Nguyên Lực tinh thuần từ không gian khác chạm vào vòng xoáy quanh Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư).


    Tựa như mặt hồ yên lặng bị một vật thể khuấy động.

    Mi ngọc hơi nhíu.

    “Yên Đan, rất nhanh thôi ta sẽ trở về cùng nàng và Trần Nhi”

    “Nhất định không được khóc, ta sẽ trở về”


    Vòng xoáy Nguyên Lực xoay vòng ngày một nhanh, lượng Nguyên Lực tinh thuần từ không gian khác bị hấp thu hết. Nàng điên cuồng muốn tìm ra nơi phát ra giọng nói ấy, chắc chắn là chàng, giọng nói này, thanh âm này, chỉ có chàng mà thôi.

    “Dạ Hàn”


    Các vòng xoáy Nguyên Lực biến mất, lam quang ảm đạm cũng biến mất ngay sau đó.

    Hiên Viên Yên Đan (Song Ngư) mở bừng mắt.

    Gương mặt nhỏ hốt hoảng. Nàng mệt mỏi chống tay lên trán, lúc nãy là thực hay là ảo giác, nàng không rõ, chỉ biến thời khắc đó tim nàng như thắt lại. Dạ Hàn, rốt cuộc chàng đang ở đâu, chàng đã tới nơi nào, ta nguyện ý chờ chàng, nguyện ý dùng cả kiếp này chờ đợi chàng, nhưng, chỉ sợ sự chờ đợi này là vô vọng. Tự vẽ lên viễn cảnh, rồi tự hủy hoại bản thân trong viễn cảnh ấy.

    Ngón tay đưa lên viên đậu đỏ trước cổ. Nàng ngước nhìn lên bầu trời xinh đẹp lạnh lẽo. Ánh mắt hướng về nơi xa xăm, tựa như có thể nhìn xuyên không gian cùng thời gian.


    “Dạ Hàn.. Ta đã nói với Trần Nhi rằng chờ khi chàng trở về.. Ba người chúng ta sẽ cùng chơi đùa..” ngừng một lát “Ta không muốn thành kẻ thất tín”

    Lúc đó, một chiều không gian khác, nam nhân mặc khôi giáp đứng trên đỉnh núi cũng khẽ mỉm cười “Ta sẽ trở về bên nàng, nhất định là thế..”


    [​IMG]

    Vân Tường (Thần Nông) từ phòng tu luyện bước ra ngoài, từ lúc sủng thú Ngũ Trảo Thiên Long nhận hắn làm chủ nhân thì luôn ngủ vùi chưa từng xuất hiện, phải chăng sủng thú này chán ghét hắn sao? Vừa đi vừa suy nghĩ.

    *Bịch* hai bóng người va phải nhau, do nền tuyết trơn trượt nên tử y bước hụt loạng choạng. Vân Tường (Thần Nông) ngỡ ngàng vươn tay đỡ lấy Cửu quận chúa. Bốn mắt giao nhau, nàng vui vẻ nở nụ cười như nắng xuân.

    “Vân Tường.. Không ngờ đúng là huynh ở nơi này” nàng nhỏ giọng, Kỳ vương gia không hề lừa nàng.

    Vân Tường (Thần Nông) vội vàng buông nàng ra đứng sang một bên “Quận chúa.. Nơi đây không phải nơi bình thường mà mọi người có thể lui tới…”


    Cửu quận chúa vẫy hạ nhân phía sau mang thức ăn tiến tới “Huynh xem, ta tới là mang cơm cho huynh…” hai má ửng hồng “Có vài món Cửu Nhi làm, hy vọng huynh sẽ thích”

    Hắn nhìn xuống bàn tay có chút dấu vết băng bó, xem ra quận chúa đã bỏ không ít tâm tư. Dù không ngon thì hắn cũng sẽ cố gắng.

    Cửu quận chúa ngượng ngùng đưa thức ăn rồi chạy đi. Nàng trước đây là tiểu cô nương nghịch ngợm nhưng kể từ khi gặp Vân Tường (Thần Nông), nàng đã thay đổi. Thiếu nữ mới lớn, trái tim nhộn nhịp vì một người.

    Nhưng hai người không biết những hành động và cử chỉ lúc nãy đã lọt vào mắt Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ). Nàng nắm chặt tay, không khí xung quanh nàng cũng lạnh đi vài phần. Khi nhìn thấy Vân Tường (Thần Nông) đỡ lấy Cửu Nhi, lại nhìn thấy Cửu Nhi ngại ngùng bên hắn như chim nhỏ. Nàng có chút chua xót không nói thành lời.


    Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) dựa lưng vào tường.

    “Hừ.. Ta đường đường là Nhất Đẳng công chúa..” nói được một nửa chợt nàng dừng lại “Rốt cuộc ta đang muốn chứng minh gì đây..”

    Vừa đúng lúc Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) đi ngang qua, bộ dáng yêu nghiệt ngày càng chói mắt. Hắn đang tính qua thăm hoàng muội sau đó sang đòi an ủi từ ai đó. Thấy Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) đang ngơ ngác dựa lưng vào một góc nàng bèn đi tới.

    “Dạ Thi..”

    “Dạ Ngọc, huynh hãy nói cho ta.. Yêu một người là như thế nào?”

    Nàng không tự chủ lên tiếng. Đến khi nói xong, Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) mở to mắt rồi lấy tay che miệng.

    Dạ Thi, ngươi điên rồi, ngươi vừa nói linh tinh gì vậy?

    Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) nghi hoặc nhìn Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ).

    “Muội, muội.. muội nói bừa thôi..” nàng lập tức quay đi tính bỏ chạy.

    Hắn nhanh tay giữ lấy cổ tay Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ), thanh âm ôn nhu vang lên “Dạ Thi.. Yêu một người là ban cho người ấy quyền làm mình đau..”

    Tính cách hai huynh muội họ không giống nhau. Trong tình yêu, nếu Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) hao tâm tổn sức khiến ái nhân động lòng thì Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) lại mặt lạnh đẩy người ta ra xa, xong sau đó lại tự buồn rồi an ủi bản thân là mình ổn.

    Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) cúi mặt, nàng ngày càng không hiểu nổi bản thân, rõ ràng rất tức giận, rõ ràng là hối hận, nhưng nàng không thể, không thể đủ dũng khí bước tới. Nàng là công chúa duy nhất của Nhật Nguyệt Quốc, là tiểu thư Lãnh gia tộc hùng mạnh, thân phận của nàng cao quý đến mức nào nàng đều hiểu.

    “Muội hiểu rồi” nàng quay người. Lãnh Dạ Ngọc (Cự Giải) biết nàng có tâm sự cũng không giữ lại, hy vọng có một ngày Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) hiểu rõ trái tim mình, hiểu rõ bản thân muốn gì.

    Đi được một quãng, tay trái đặt lên ngực. Từng dòng kí ức trở về, khi ở dưới địa phương xa lạ, một thân tàn phế, người ấy không ngại chăm sóc nàng, không ngại an ủi nàng từng khắc từng giây. Nhưng người ấy nói với nàng rằng vì nàng giống thê tử hắn nên hắn mới tốt với nàng.

    Nàng nghiến răng đập mạnh tay xuống tảng đá khiến nó vỡ thành trăm ngàn mảnh.


    Lãnh Dạ Thi (Xử Nữ) không nhận ra, nàng hận hắn không phải vì Vân Tường (Thần Nông) bỏ mặc khiến nàng bị kẻ gian hãm hại. Nàng hận hắn vì hắn tốt với nàng bởi nàng giống thê tử hắn.


     
  7. purpledream99

    purpledream99 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Dec 2, 2017
    Messages:
    1
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Chào au ạ :3 Em là độc giả từ lâu của truyện nhưng bẵng 1 thời gian bận học r mất mk nick giờ em mới quay lại để ủng hộ Au viết tiếp ạ <3
    Em cảm thấy tất cả các nhân vật trong truyện dù là cổ trang nhưng rất thực rất đời, không ai là hoàn hảo, không ai có tất cả mọi thứ.
    Người có địa vị thì thiếu tình yêu, người để hạnh phúc thì phải đánh đổi đi quá nhiều vì vậy em cảm thấy rất cảm động mỗi khi đọc truyện.
    Em cũng không biết Au định kết thúc như thế nào em nghĩ đến 70% là SE nhưng trong em vẫn hi vọng một HE hihi.
    Em rất mong Au sẽ vẫn tiếp tục ra truyện để độc giả như em đọc ạ <3
     
    peckanhdongdanh likes this.
  8. peckanhdongdanh

    peckanhdongdanh Hành Tinh
    • 113/128

    Joined:
    Dec 19, 2012
    Messages:
    1,250
    Likes Received:
    10,621
    Trophy Points:
    113
    Location:
    Hà Nội
    Sr em giờ chị mới rep ^^!
    Cảm ơn em thời gian qua đã ủng hộ chị :D
    Kết thế nào thì chị cũng kb nữa, từ đầu đã hướng là SE nhưng mà hiện tại lại muốn 1 HE cho tất cả vì họ đã chịu quá nhiều đau khổ :/
    Nhưng thôi, đến cuối cùng sẽ biết =))
     
    purpledream99 and Unusual :3 like this.
  9. Pttt71

    Pttt71 Hành Tinh
    • 100/128

    Joined:
    Thursday
    Messages:
    1
    Likes Received:
    1
    Trophy Points:
    100
    Gender:
    Female
    theo tôi thấy hai chế Tình Tuyết và Vân Khinh nên về với nhau đi. Mặc kệ cái lão Dạ Phong đó cho hắn cô độc cả đời luôn đi, bực cả mình thả thính lung tung yêu đương không rõ ràng, tình cảm thì nửa vời đến với người này lại luyến tiếc người kia.... Người đáng bị ngược đau đớn nhất chính là cái tên Dạ Phong đó ấy
     
    peckanhdongdanh likes this.

Share This Page

Share