Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

[ Fanfiction ] Nữ nhân khuynh thành

Discussion in 'Truyện Chưa Qua Kiểm Duyệt [Demo]' started by waterlilly, Feb 9, 2018.

?

Bạn thích couple nào?

  1. Bạch Dương - Song Tử

    0 vote(s)
    0.0%
  2. Kim Ngưu - Song Ngư

    1 vote(s)
    33.3%
  3. Sư Tử - Nhân Mã

    0 vote(s)
    0.0%
  4. Thiên Yết - Thiên Bình

    2 vote(s)
    66.7%
  5. Ma Kết - Xử Nữ

    0 vote(s)
    0.0%
  6. Bảo Bình - Cự Giaỉ

    0 vote(s)
    0.0%
  1. waterlilly

    waterlilly Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Apr 20, 2016
    Messages:
    9
    Likes Received:
    5
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    [​IMG]
    Tittle: Nữ nhân khuynh thành
    Author: Waterlilly
    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả
    Status: On - going
    Category: Cổ đại, cung đấu, ngược tâm, ngược thân
    Rating: T
    Length: Short - fic
    Warning:
    - Tuân thủ nội quy Box MBM
    - Nếu bạn đã đi qua, xin vui lòng để lại cho au một vài nhận xét. Cảm ơn bạn.
    - Vì đây là truyện ngắn nên tình tiết diễn biến sẽ có thể hơi nhanh, t
    hêm nữa là sau khi hoàn chỉnh fic, au sẽ tìm hình ảnh và đăng sau, mong mọi người thông cảm cho au nha!

    Nhân vật:

    1. Bạch Dương (22 tuổi): đại thiếu gia nhà Tể tướng. Thông minh, anh tuấn, văn võ song toàn.
    2. Kim Ngưu ( 18 tuổi ): lục hoàng tử, có mẫu phi là người đứng đầu hậu cung nhưng luôn tỏ ra khiêm tốn, nhu nhược. Là một người võ nghệ tinh anh.
    3. Song Tử ( 17 tuổi ): thiên kim nhà Quốc sư, sau khi a mã quy tiên được nhập cung sắc phong Tiệp dư. Si tình, luôn phải sống một cách trốn tránh bởi quá khứ không mấy tốt đẹp.
    4. Cự Giải ( 16 tuổi): thiên kim nhà Tể tướng, muội muội ruột của Bạch Dương. Ngây thơ, hồn nhiên, ngốc nghếch, khá chung tình.
    5. Sư Tử ( 22 tuổi): nhị hoàng tử, mẫu thân là Đức phi Nương Nương, phi tần luôn bị vua cha ghẻ lạnh, sinh ra chán ghét Hoàng cung, thường sống ngoài mặt trận. Băng lãnh, ngang tàn, dễ gây thù oán với nhiều người.
    6. Xử Nữ ( 19 tuổi): trưởng công chúa nước láng giềng, có muội muội là Mãn Thy công chúa. Là một nữ nhân tài hoa, dung mạo khuynh quốc khuynh thành.
    7. Thiên Bình ( 20 tuổi): kĩ nữ An Mộng Lâu, hoa nhường nguyệt thẹn, am hiểu thơ ca, là nữ nhân đẹp nhất kinh thành.
    8. Thiên Yết ( 22 tuổi ): Trấn Vương gia, con trai thứ mười một của Tiên đế, kiêu ngạo, ham mê tửu sắc, thường lui tới các nơi không đứng đắn để " thưởng hoa chén nguyệt".
    9. Nhân Mã ( 17 tuổi): nhị công chúa nước láng giềng, hiệu là Mãn Thy, xinh đẹp đài các, thích cải trang thành nam nhân, sống nơi chiến trường đẫm máu đã lâu nên tính cách có hơi khác thường.
    10. Ma Kết ( 20 tuổi) : hoàng thái tử, ca ca ruột của Thiên Bình. Ôn nhu, khoáng đạt, tinh thông kinh sử, là một tay chơi cờ tuyệt đỉnh.
    11. Bảo Bình ( 22 tuổi ): huynh đệ kết nghĩa của Bạch Dương, gia thế không rõ ràng, thông hiểu thơ ca, hào hoa phong nhã, luôn bị Cự Giaỉ bám lấy như một chiếc đuôi.
    12. Song Ngư ( 17 tuổi): thiên kim nhà Châu Quốc công. Thông minh sắc sảo, nụ cười " bán nữ bán yêu ", rất được lòng Thái Hậu, nhưng đối với Hoàng Hậu lại là một cái gai trong mắt.


    Chương 1:

    Ngày mười lăm tháng chạp, Xử Nữ cùng cha là Hoàng đế Hoa quốc nhận được lời mời tham dự yến tiệc từ Dương quốc, một nước láng giềng ở phía nam, liền đồng ý tham gia rồi nhanh chóng cho người chuẩn bị ngựa và hành lí. Tại đây, Xử Nữ được chiêm ngưỡng các tiết mục vô cùng đặc sắc. Hoàng Thái tử Ma Kết của Dương quốc, một tay chơi cờ cao thâm khiến tất cả mọi người đều thán phục và khen ngợi hết lời . Hoàng Thượng được một phen đắc ý, liên tục vỗ tay tán thưởng con trai mình khiến Hoàng đế Hoa quốc vô cùng khó chịu. Lúc đó, một vị quan khách ngồi phía ngoài cùng bất chợt lên tiếng:

    - Nghe danh Xử Nữ công chúa là một nữ nhân tài hoa nức tiếng, chi bằng hãy đứng ra tỉ thí với Hoàng Thái tử để chúng thần được mở rộng tầm mắt.

    Xử Nữ khẽ liếc nhìn vua cha, có vẻ ông không muốn nhưng như vậy là đang để họ đắc ý, liền chậm rãi gạt bỏ ánh mắt kia và đứng dậy tiến về phía bàn cờ. Một canh giờ sau vẫn bất phân thắng bại, nếu cứ tiếp tục như vậy không khí sẽ lại càng nặng nề hơn, Hoàng Thượng liền lên tiếng dừng ván cờ để mời rượu quan khách. Xử Nữ ngày hôm đó dường như đã bị mê hoặc bởi nam nhân đó, liền xin vua cha ở lại, lấy cớ để dạo chơi và học hỏi rồi sẽ về sau. Ông chấp nhận và gửi gắm con gái cho Hoàng Thượng. Hoàng Thượng xem nàng như con gái ruột, hết mực yêu thương và tạo mọi điều kiện tốt nhất để nàng học tập. Khi hỏi muốn theo học sư, nàng chỉ đáp muốn theo hầu Hoàng Thái tử. Có lẽ mối nhân duyên giữa hai người bắt đầu từ đây. Một Thái tử ôn nhu với một công chúa thông minh sắc sảo, quả là hợp tình hợp lí. Thời gian nối tiếp thời gian, một tháng trời đã trôi qua, sợi tơ duyên giữa nàng và hắn ngày càng bền chặt. Hai người tâm đầu ý hợp, ân cần quan tâm lẫn nhau, chỉ sợ là sống giữa chốn hậu cung này bão tố không biết khi nào sẽ ập đến.



    Vài hôm sau, tiểu thiên kim nhà Châu Quốc công là Song Ngư vào cung thăm Hoàng Thái Hậu. Nàng đối với Thái Hậu một mực hiếu kính, người đối với nàng lại càng thêm yêu thương, trân quí. Hoàng Thái tử là một bậc đế quân ôn nhu, thông minh tuyệt đỉnh, Thái Hậu có ý muốn gả nàng cho hắn, lập làm Thái tử phi. Nhưng khi nghe tin Hoàng Thái tử có tình ý với công chúa láng giềng, bà có chút bực dọc trong lòng nhưng không dám nói mà chỉ lặng lẽ quan sát từ phía sau. Ngày hôm đó, Song Ngư cùng Thái Hậu rải bước trong Hoa viên, vô tình gặp Hoàng Thái tử và công chúa láng giềng đang ngồi bên thủy tọa hòa đàn. Song Ngư ánh mắt khác hẳn, nhìn chằm chằm vào Xử Nữ, không thốt lên lời. Thái Hậu thấy cháu gái có biểu cảm không tốt liền dẫn nàng đi khỏi. Càng ở lâu sẽ càng thấy ấm ức trong lòng, bà hy vọng sau này Ma Kết có thay đổi lựa chọn hòng lập nàng ta làm Thái tử phi thì cháu gái bà ít nhất cháu gái bà cũng phải được phong Trắc phi để bà được yên lòng.

    Trời tầm xế chiều, Thái Hậu có tiễn nàng đến cửa cung rồi sau đó mới quay gót về Từ Ninh cung của mình. Song Ngư tuy là nữ nhân nhưng cưỡi ngựa bắn cung đều đã được thử qua. Nàng huýt một hơi dài, tuấn mã yêu thích của nàng xuất hiện. Chỉ trong một nốt nhạc, nàng đã yên vị trên nó và phi thẳng hướng theo lối mòn về phủ. Khi đi qua cánh rừng, bỗng thấy như có thứ gì lướt ngang, nàng đánh tiếng và phát hiện Lục hoàng tử đang trêu chọc nàng. Hắn cười không ngớt và rủ nàng đua ngựa cùng hắn. Lướt qua tán lá, qua từng nhành cây, cảnh hoàng hôn bỗng chốc lại hiện ra trước mắt. Hai người dừng lại trước một con đèo nhỏ, tận hưởng ánh mặt trời đang dần lặn xuống như một quả cầu lửa đỏ rực. Hắn yêu nàng, yêu từ thuở nhỏ, yêu cách nàng nói chuyện, yêu sự thông minh, dũng cảm mà sắc sảo của nàng. Nữ nhân như vậy, thế gian này đối với hắn chỉ tồn tại một mình nàng. Hắn biết nàng rung động trước Đại ca hắn, có chút ganh tị với Đại ca nhưng không dám nói ra tình cảm của mình với nàng.

    - Lục ca rảnh rỗi đi đâu đấy?

    - Ta hay trốn khỏi cung để tìm kiếm thú vui của riêng mình.

    - Con người Lục ca thú vị thật, nữ nhân nào mà vinh dự làm tân nương của Lục ca, chắc sẽ hạnh phúc lắm!

    Hắn cười ôn nhu nhìn nàng:

    - Muốn thử không?

    - Nói gì vậy, Lục ca đừng có trêu muội đó chứ. Muội không dễ dãi như ngày xưa đâu nhé !

    Kim Ngưu thấy mình thật ngốc vì trót nói ra điều đó. Yêu nàng, tương tư nàng, nhưng nàng cũng chỉ xem hắn như ca ca nàng. Tình này của hắn, liệu có thể tiếp tục nảy sinh không?


    *An Mộng lâu*


    Thiên Yết nức tiếng kinh thành là kẻ trăng hoa, ăn chơi vô độ. Lúc này hắn đang nằm sưởi nắng trên nóc thanh lâu, hai bên hai vò rượu quý. Tính ra đã mấy tháng trời hắn chưa vào cung thăm Hoàng Thượng cùng các huynh đệ lần nào. Ma Kết chắc vẫn cứ điềm đạm như xưa, cái tên nhị tiểu tử chắc vẫn lưu lạc ngoài chiến trường, chẳng lần nào vào cung là gặp mặt. Phải rồi, còn bà Thái Hậu lắm mưu nhiều kế đó nữa, nếu không phải vì bà ta mà ngạch nương hắn không phải chết một cách oan uổng. Càng nghĩ càng thấy hận. Xem ra hắn không nên quay về thì hơn.

    Bỗng văng vẳng bên tai tiếng đàn.

    Tiếng đàn hay quá, là nữ nhân nào đây. Hắn lần theo tiếng đàn, đến một hoa viên sau thanh lâu. Suối róc rách, gió đìu hiu, khúc Hải Đường này quả là cực phẩm cầm trong truyền thuyết. Lấp ló sau tán lá, một nữ nhân vận lam y tóc búi gọn gàng, hoa nhường nguyệt thẹn, nhan sắc diễm lệ đến lạ thường. Hắn đăm chiêu nhìn nàng không chớp mắt. Nghe nói An Mộng lâu này có tuyệt sắc giai nhân nhưng chưa lần nào dám ra mặt, thật khó tin là hắn đã gặp được nàng.

    Tú bà từ đâu xuất hiện.

    - Bình Nhi, ra giúp dì chút việc đi con!

    Thì ra nàng tên Bình Nhi, cái tên ấn tượng lắm. Hắn sẽ khắc nhớ cái tên này. Để rồi xem, nàng chính xác là thuộc về ta.

    Ngay ngày hôm sau, Thiên Yết xuất hiện trước thanh lâu với bộ y phục màu rêu, trông rất hào hoa pha chút ma mị của bậc Đế vương. Không giống những lần khác, lần này hắn trực tiếp đòi gặp cực phẩm lầu và trả cho tú bà ba lượng vàng, hòng làm quen với nàng ta. Hết cách, dù sao chỗ này cũng là chỗ làm ăn có tiếng trong kinh thành, bà liền cho gọi Thiên Bình trang điểm và sẵn sàng phục vụ Trấn Vương gia. Thiên Bình xuất hiện với một bộ y phục màu trắng xanh, thanh tao thoát tục như thần tiên hạ phàm. Thiên Yết nhìn theo dáng vẻ của nàng, rất đẹp, thật không uổng phí số tiền hắn bỏ ra.

    - Hôm nay bổn vương chỉ muốn nói chuyện bình thường, nàng chỉ cần trả lời câu hỏi của bổn vương, những thứ khác không bận tâm.

    - Nếu biết, tiểu nữ sẽ trả lời thành thật.

    - Nàng là tự nguyện muốn làm kĩ nữ?

    - Gia đình ta có ơn với tú bà, nhưng không thể trả bằng tiền, phụ thân phụ mẫu liền chọn cách bán ta vào An Mộng lâu, sống với tư cách là con gái của tú bà.

    - Suốt chừng đó thời gian, nàng vẫn còn trong sạch? - Hắn cười nhếch mép, vẻ mặt yêu mị lộ rõ. Thật xấu xa.

    - Chẳng giấu gì Vương gia, tiểu nữ vào thanh lâu từ khi lên tám tuổi, am hiểu kinh thư, nhưng chưa từng hầu hạ bất cứ một nam nhân nào. Tiểu nữ chỉ dám đàn hát, nhảy múa khi thanh lâu có hội.

    - Vậy bổn vương là nam nhân đầu tiên?

    - Người muốn hiểu sao cũng được, nhưng chắc là vậy đó !

    Hai người nhìn nhau, bắt gặp ánh mắt của nhau. Đã lâu lắm rồi kể từ khi người cũ phản bội, Thiên Yết lại có được cảm giác này. Xinh đẹp có, sắc sảo có, nữ nhân này thật rất bí ẩn. Dù nàng là kỹ nữ nhưng tâm hồn nàng rất đẹp. Hắn thấy ẩn trong nàng là một người không hề đơn giản. Nữ nhân này, thật khiến hắn muốn tìm hiểu. Còn đối với nàng, hắn vừa oai phong lẫm liệt lại thật ngang tàn ma mị, nàng đang nghĩ, nếu đụng tới một kẻ thế này liệu là có lợi hay có hại không?

    Hắn vội đứng dậy, đón lấy trường bào lam đặt trên ghế, nhanh chóng khoác lên mình. Lướt qua nàng, hắn ôn nhu ghé nói nhỏ vào bên tai nàng:'' Bình Nhi, nàng quả không tầm thường. Có thể bây giờ nàng không có ấn tượng đẹp với kẻ trăng hoa như bổn vương, nhưng bổn vương chắc chắn sẽ khiến nàng tự nguyện yêu bổn vương cho bằng được.''

    Nói đoạn hắn quay phắt đi, nhanh như một cơn gió, để lại nàng ngơ ngác phía sau, mùi hương của hắn còn vương trên cơ thể nàng. Con người này, vừa khó đoán vừa dễ đoán, cả câu sau của hắn cũng có chút ma mị.




    *Phủ Tể Tướng*

    Cự Giaỉ ngồi ngay ngắn trên bàn, tay khéo léo chép kinh văn. Bảo Bình ngồi phía đối diện, chiết phiến khẽ phe phẩy, đọc luận văn, thỉnh thoảng lại đưa mắt liếc nhìn nữ nhân đang cặm cụi phía bên kia. Bạch Dương là huynh đệ tốt của hắn, có ý muốn nhờ hắn dạy bảo tiểu muội mình chuyện học hành, cũng nhờ vậy mà Cự Giaỉ khá lên rất nhiều.

    - Bảo ca ca, xem muội viết đúng chưa? - Cự Giaỉ đưa cuốn tập nàng vừa viết cho Bảo Bình, mắt lấp lánh. Thực sự mà nói, sau ba tháng khổ công rèn luyện, nàng từ một cô gái ngốc nghếch trở nên thông minh hơn hẳn. Không biết là do hắn truyền đạt quá hay hay do bề ngoài thư sinh hào hoa phong nhã kia mà nàng quyết tâm học hành, trở thành nữ quan triều đình. Trong quá trình học, nàng chẳng biết từ bao giờ đã nảy sinh tình cảm với '' thầy '' của mình, dù nàng là Thiên Kim con nhà danh giá chỉ mới mười sáu tuổi, còn hắn chỉ là một người không rõ gia thế.

    - Khá lắm Giaỉ tiểu muội. Cứ như vậy chắc sẽ thành nữ quan mất thôi.

    Cự Giaỉ dịu dàng đáp, có chút đượm buồn:

    - Nhờ có Bảo ca ca cả thôi. Nhưng mà, Giaỉ nhi có chuyện muốn nói với ca !

    - Muội nói đi...

    - Nếu Giaỉ nhi trở thành nữ quan, có phải Bảo ca ca sẽ bỏ Giaỉ nhi phải không, sẽ không dạy học cho Giaỉ nhi nữa?

    Đặt cuốn kinh văn xuống bàn, Bảo Bình đưa mắt nhìn nàng, cười ôn nhu:

    - Muội thành nữ quan, đương là sẽ phải học tiếp. Kiến thức là vô tận, trong cung có rất nhiều quan văn, muội có thể bái sư. Còn ta, ta chỉ thể lưu lạc giữa chốn nhân gian, không thể tiếp tục cùng muội.

    Chợt nàng chạy tới ôm lấy cánh tay hắn, như không muốn rời xa, nàng nói:

    - Không, nếu trở thành nữ quan mà phải xa Bảo ca ca, thế thì muội thà không thi.

    - Đừng nói vậy, trở thành nữ quan rồi sẽ đem lại vinh dự cho muội, cho cả Mạc gia. Bảo ca ca ta cũng sẽ rất tự hào vì muội. - Hắn đưa tay xoa đầu nàng, cái đầu bánh bao này biết bao lần bị hắn dùng chiết phiến gõ lên, đôi lúc thương nó quá.

    - ...


    - Đừng khóc tiểu muội, rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

    Hắn đưa tay lau nước mắt cho nàng, nhìn nàng, nở nụ cười với nàng, tựa như ngày đầu hắn gặp nàng. Ba tháng trôi qua, đau khổ có, vui vẻ có, giây phút này liệu có còn không?

    - Bảo ca ca, ca sẽ rời khỏi đây?

    - Xin lỗi tiểu muội, ta ...

    Cự Giaỉ không đáp, nước mắt chỉ lăn dài trên hai gò má ửng hồng. Nàng cúi xuống, không dám đối mặt với hắn, khẽ nói:

    - Chắc có lẽ muội phải nói thôi...

    - Sao cơ?

    - Giaỉ nhi thích Bảo ca ca!

    - Giaỉ tiểu muội..., muội...

    - Sáng ngày kia muội sẽ lên kinh thi, lần này là lần gặp cuối cùng. Hy vọng sau này, khi gặp lại, Bảo ca sẽ vẫn có thể đối tốt với muội.

    Đoạn, nàng nhón chân lên, khẽ hôn lên cánh môi anh đào của hắn như một lời từ biệt. Nụ hôn lướt nhanh như chuồn chuồn nước trên mặt hồ thu. Hai hàng nước mắt chảy dài, nàng lẳng lặng bước vào khuê phòng, nằm gục xuống giường, khóc không thành tiếng. Không ai nghĩ một nữ nhân mười sáu tuổi lại có thể làm ra chuyện này. Nàng khiến hắn một phen đỏ mặt ngượng ngùng, khẽ đưa tay chạm lên môi mình, cười ôn nhu nhìn về phía khuê phòng, nơi tấm rèm đang khẽ tung bay.

    Bạch Dương đã trông thấy tất cả, con bé chịu nói ra suy nghĩ của mình rồi. Hắn biết nàng đơn phương cả một tháng nay nhưng không lên g, sợ tiếng, sợ nàng lại vì chuyện này lại giận hắn. Chuyện tình của muội muội lại khiến hắn nhớ về nữ nhân ấy nhiều hơn. Đã lâu lắm rồi, hắn chưa được gặp nàng, không biết bây giờ cuộc sống trong cung liệu có yên ổn không?



    Chương 2:


    * Hoàng cung*

    Song Tử một mình thưởng ngoạn Nghi Lâm viên. Hoàng Thượng biết nàng thích mẫu đơn nên cho người trồng rất nhiều. Mẫu đơn ở đây thực rất đẹp, nhưng nàng vẫn thích tự mình vào rừng tìm chúng hơn. Nhớ ngày đó vì mải chơi lạc vào rừng, nàng và hắn tìm được một nơi trồng rất nhiều mẫu đơn, chỉ là chúng không đẹp như được Hoàng đế ban tặng như bây giờ. Thuần nhi - a hoàn hồi môn của nàng theo sau, tay khẽ phẩy quạt cho nàng. Năm nay thời tiết thay đổi, muà đông năm nay có phần ấm hơn năm ngoái, khiến nàng càng nhớ phụ mẫu nhiều hơn. Bỗng một tên thái giám bên ngoài chạy vào bẩm báo, là kỷ niệm sinh thần Hoàng Thượng. Nàng cũng không quan tâm lắm
    về việc này, nhưng tiệc lớn như vậy chắc hắn cũng sẽ tham gia, càng nghĩ sâu càng thấy quả là một dịp tốt để gặp lại.

    Thuần nhi giúp nàng chải tóc, thay y phục. Đỗ quyên vàng sẽ hợp với váy vàng, điểm tô một chút trâm tóc lấp lánh cùng một vài chi tiết cam vàng tinh xảo, nàng khá hài lòng về vẻ ngoài của mình.

    Xong xuôi, nàng quay gót đi khỏi Nghi Lâm viên của mình. Đúng như nàng nghĩ, bàn tiệc được tổ chức thịnh soạn, không khí náo nhiệt như Tết Nguyên tiêu mấy năm trước hắn và nàng cùng trốn khỏi phủ dạo chơi bên tây hồ. Nghĩ lại làm nàng nhớ khi ấy quá. Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang bên tai nàng. Cự Giải đây mà, nàng trông xinh đẹp, đáng yêu quá. Nàng vận bộ y phục màu lục, thêu đóa ly tinh khiết, càng tôn lên vẻ đẹp thuở mười sáu của nàng. Sau khi nói chuyện một lúc lâu với Giải, Song Tử mới chợt để ý đến không thấy sự góp mặt của Bạch Dương, gặng hỏi thì Cự Giải bảo rằng hắn còn bận chút việc với Mạc Tể Tướng. Hoàng Hậu từ xa trông thấy nàng, vốn đã không chút cảm tình liền đến chọc ghẹo vài câu rồi quay đi. Cự Giải không giấu khỏi tức giận, muốn dạy cho bà ta một bài học nhưng nhớ đến các qui tắc lễ nghĩa lại thôi.

    Phía xa xa là Xử Nữ và Ma Kết cùng tản bộ. Hai người cười nói một cách vui vẻ, không chú ý đến đằng kia có người đang ngậm đắng nuốt cay. Song Ngư hôm nay vận bộ y phục màu đỏ rực như muốn thiêu đốt cả một khoảng không, nàng nhan sắc khuynh thành, miệng cười sắc sảo, mày phượng, tóc đen, làn da trắng hồng thật khiến nam nhân tất thảy quỳ rạp. Nhưng cả loạt nam nhân kia, nàng chỉ ao ước có được chút thành ý của hắn.

    Tiệc bắt đầu, Song Ngư rời tay Thái Hậu, tiến đến ngồi phía bàn tiệc của lục hoàng tử. Kim Ngưu trông thấy nàng, không giấu được vẻ vui sướng, liên tục găp thức ăn cho nàng. Cả buổi chỉ thấy cười, nói với liếc là chính.

    - Lục ca, Đại ca sẽ lập công chúa Hoa quốc làm Thái tử phi sao?

    - Muội hỏi chuyện đó để làm gì?

    - Mà thôi, quên đi - Nàng vội xua tay gắp thức ăn vào chén cho hắn, giục hắn ăn nhanh khỏi nguội. Hành động đó của nàng thật khiến hắn cảm động a ~ . Từ trước tới giờ, đến một miếng ăn xin nàng cũng khó nữa, vậy mà nay lại...

    Cả buổi tiệc, Song Tử liên tục nhìn ngó xung quanh để tìm Bạch Dương nhưng vẫn không thể một chút tin tức gì về hắn. Nàng có vẻ buồn nhưng nhờ có Cự Giaỉ an ủi cũng bớt được phần nào. Lão thập nhất Thiên Yết hôm nay vẫn không có mặt, cũng tốt, giữa Hoàng Thượng và hắn bao lâu nay đã không có cảm tình gì, e là gặp mặt lại xảy ra chuyện. Bữa tiệc hôm nay còn có sự góp mặt của Hoàng đế Hoa quốc. Lâu lắm rồi mới gặp lại Xử Nử, ông cũng vô cùng hào hứng, cười nói rất vui vẻ. Thấy con gái mình và Hoàng Thái tử có vẻ thân mật, ông cũng có chút nghi ngờ, chỉ mong suy nghĩ của mình là đúng. Thành đôi thật cũng tốt, ông cũng chỉ hy vọng con gái mình được gả cho một minh quân như Hoàng Thái tử kia.

    Tiệc tàn, Đường Tiệp dư Song Tử xin phép về cung cùng Cự Giaỉ. Về đến Nghi Lâm viên, nàng vô cùng bất ngờ khi Bạch Dương đã chờ sẵn trong khuê phòng của nàng. Cự Giaỉ biết mình nên rút lui, bèn nhanh chóng di chuyển ra phía ngoài chờ trước. Hai người gặp nhau, trong lòng thì háo hức muốn nói chuyện nhưng thời điểm này, khi trước mặt hắn không còn là Song Tử trong sáng, thuần khiết thuở đầu, tâm trạng hắn ngày càng buồn hơn. Nàng là phi tử của Hoàng đế rồi, sao hắn dám lấy tư cách gì để theo đuổi nàng đây. Nhưng rồi sự mong ngóng chờ đợi của nàng đã thôi thúc hắn, phải chạy đến ôm nàng bằng được. Yêu nàng, nhớ nàng, trân trọng nàng, dù nàng có là ai, là Đường Thiên kim hay Đường Tiệp dư, hắn quên tất cả những danh hiệu đó của nàng. Chỉ cần biết người hắn yêu lúc này và mãi mãi, là Đường Song Tử mà thôi.

    - Nói đi, Hoàng Thượng có khiến nàng chịu khổ không, có dành tình yêu cho nàng nhiều như ta không, nàng vẫn còn trong sạch để gặp ta không, mọi thứ nàng cần ta đều có thể cho nàng, nhưng tại sao, người nàng theo lại là tên Hoàng đế đó? Hắn không chịu buông tha cho Song Tử của ta mặc dù sở hữu hàng vạn mỹ nữ bên cạnh...

    - Đừng nói nữa, nếu chúng ta cứ tiếp tục thế này, Hoàng Thượng sẽ giết huynh mất. Xin huynh, đừng nói nữa, hãy đi khỏi nơi này...

    - Không, ta quyết không rời xa nàng một lần nào hết. Nếu nàng còn yêu ta, hãy cùng bỏ trốn đi. Ta sẽ đưa nàng đến một nơi mà không ai tìm thấy nàng, để rồi quên đi những cảm giác đau khổ nơi Hoàng cung, quên đi quá khứ...

    Nói đến đây, Song Tử bèn vùng vẫy và thoát khỏi vòng tay của Bạch Dương. Nàng không thể làm thế, Hoàng Thượng đã ban đặc ân đó cho nàng, sao nàng có thể từ chối. Nhưng người nàng yêu là hắn, cứ tiếp tục như vậy chẳng khác nào là đi ngược lại với trái tim mình. Nàng biết phải làm sao khi mọi rắc rối đều đổ dồn hết lên mình, giá như chưa từng có tình cảm với hắn, chưa từng yêu hắn đến như vậy. Khi cao trào dồn lên đến đỉnh điểm, hắn không thể chịu đựng được nữa mà cưỡng hôn nàng. Nụ hôn day dưa không ngừng, gương mặt nàng đỏ bừng, cả khuê phòng ngột ngạt như đổ lửa, đến khi không thở được hắn mới buông nàng ra. Môi nàng đầy ướt át, nếu không vì kìm chếmà bộ y phục kia chắc cũng đã bị hắn cởi bỏ từ lúc nào. Nàng vô tình tát hắn, hắn tự hỏi sao nàng dám làm vậy? Là hắn sai vì quá yêu nàng sao, hay vì bây giờ nàng là Tiệp dư rồi, là người của Hoàng Thượng rồi nên làm như vậy sẽ hủy hoại thanh danh của nàng. Hắn không nói gì, quá tức giận mà đã đẩy cửa phòng và đi thẳng ra khỏi cung của nàng. Cự Giaỉ ngơ ngác nhìn theo sau, chuyện tình của huynh muội nhà nàng sao ai cũng phải lâm li thế này? Nàng ôm lấy Song Tử đang khóc thút thít bên trong, sao lại cực khổ như vậy. Chữ tình trong nhân gian là vậy sao, bản thân nàng cũng khóc như thế khi chia tay Bảo Bình, mọi thứ đang dần biến mất vào hư không.




    Trở lại với Thiên Bình, sau khi bị hắc Vương gia Thiên Yết hù dọa một phen, đầu óc nàng bây giờ đều thơ thẩn trên mây,mãi không chịu đáp xuống đất. Tú bà sai nàng ra chợ mua vài món đồ giúp bà, còn dặn dò kĩ là phải dùng khăn che mặt để lũ nam nhân đáng ghét kia không đến gần. Nàng đương nhiên tuân theo, chỉ là dung mạo của nàng có dùng vải màn che phủ cũng không hết khỏi xinh đẹp. Phiên chợ vô cùng náo nhiệt, khi đi qua một gánh xiếc dạo, mấy kẻ phun lửa múa rồng muốn tìm một cô nương lên cùng biểu diễn không may lại gặp trúng nàng. Tú bà đã dặn kĩ không được đi với kẻ lạ, tội là nàng yêu đuối quá thể, còn lũ người múa xiếc thân hình lại vạm vỡ, không tài nào địch với sức mạnh của bọn chúng, liền bị chúng kéo vào. Nàng không chịu, giằng co một hồi lâu làm chiếc khăn che mặt rơi xuống đất, làm lộ ra gương mặt khuynh quốc khuynh thành. Nhan sắc diễm lệ của nàng làm mấy kẻ bợm nhậu xung quanh nhận ra chính là Thiên Bình cô nương của An Mộng Lâu. Một cảnh tượng hỗn loạn xảy ra giữa phiên chợ kinh thành. Mấy kẻ ngông cuồng liên tục kéo nàng đi, còn gạ gẫm mua nàng với giá ngàn vàng. Nàng chỉ biết bật khóc và kêu cứu. Bất ngờ một giọng nói quen thuộc vang lên. Nam nhân lục y với trường kiếm chỉ trong phút chốc đã diệt sạch những kẻ không đứng đắn kia. Khi hắn người lại, nàng mới nhận ra đó chẳng phải Hắc vương đêm hôm đó sao. Nàng thực đã hiểu sai vì hắn. Hắn tiến tới gần nàng, dõng dạc nói:

    - Kẻ nào dám đụng đến nữ nhân của Bổn Vương, ta quyết đến cùng với kẻ đó.

    Thiên Bình chỉ biết tròn mắt nhìn Thiên Yết, kẻ háo sắc này dám nói lời đó trước thiên hạ, thật chẳng ra sao. Mặc cho mọi người liên tục hưởng ứng, Thiên Bình nhanh chóng rời khỏi nhưng bị gã Hắc vương giữ tay lại:'' Này, còn không biết cảm ơn đến một lời? Bị Bổn vương làm cho mê hoặc, rồi định trốn đó sao?''

    Nàng vội gạt tay hắn ra, cố lấy được bình tĩnh rồi vui vẻ đáp:

    - Đa tạ Vương gia! Thật không hổ danh Trấn Vương oai phong lừng lẫy, nổi danh khắp kinh thành. Không biết tiểu nữ nên đền ơn Vương gia thế nào?

    - A ha ha... Bình Nhi cô nương quá khen. Ta là Trấn Vương gia, còn ai giàu có hơn ta nữa - Rồi hắn nở nụ cười yêu mị xấu xa đầy nham hiểm tiến đến gần nàng - Chi bằng cô nương dùng thân báo đáp, bổn vương chỉ cần vậy là đủ... ''

    Cả kinh thành rộ lên tiếng xì xào. Nam nhân như vậy, nên đồng ý đi thôi... Thiên Bình không giấu khỏi tức giận, nàng không đáp mà cố gắng chen khỏi đám người nhiều chuyện kia. Biết nàng đang xấu hổ, hắn không ngần ngại đuổi theo nàng, huýt một hơi dài và nhấc bổng nàng yên vị trên con tuấn mã chạy về phía thung lũng phía tây.

    Mặc nàng vùng vẫy, hắn vẫn ôm chặt lấy nàng, càng vùng vẫy, đầu hắn càng tựa vào vai nàng. Nàng chưa từng trên yên ngựa lần nào, lại còn ở cạnh nam nhân phúc hắc như hắn, thật khó chịu a~ Hắn siết cương ngựa dừng lại ở cạnh thác nước, phong cảnh ở đây là tuyệt nhất rồi. Hắn muốn ngắm phong cảnh với nàng, còn nàng thì nhăn nhó bực bội, nữ nhân này thật khiến hắn khổ tâm hết sức.

    - Sao lại đưa ta đến đây?

    - Muốn ngắm phong cảnh?

    - Đưa ta về rồi Người ngắm phong cảnh cũng được mà!

    - Có mĩ nhân ngắm phong cảnh mới thú vi - Hắn cúi xuống đặt cằm lên vai nàng, một cách ôn nhu, khác hẳn với phong cách lúc chiến đấu với đám ngang tàn lúc nãy.

    Rồi hắn đỡ lấy nàng, giúp nàng xuống ngựa. Dìu nàng ngồi, hắn dùng khinh công thoắt một cái đã trèo lên cây, hái lấy mấy trái đào ném xuống cho nàng. Nàng chỉ biết nhìn theo thân ảnh leo trèo của hắn, miệng khẽ cười. Xem ra, gã phúc hắc này không tệ như nàng nghĩ. Xong xuôi, hắn lao xuống ngồi bên cạnh nàng. Đưa đào cho nàng, hắn nói:

    - Nhận lấy, công sức của Bổn vương, liệu mà ăn hết!

    - Tiểu nữ không dám ăn đồ của người lạ.

    - Lì lợm nhỉ, ta thích đấy! Này - Hắn cầm lấy trái đào để sát miệng nàng - Để Bổn Vương giúp.

    - Không! - Nàng lắc đầu

    - Đừng trách Bổn vương xấu xa - Rồi hắn dùng tay chạm lên gương mặt nàng, ghét sát môi mình đặt lên môi nàng. Ý định đó chưa được thực hiện thì bị nàng đẩy ra xa, cầm lấy mấy trái đào cho vào miệng, đành ngậm cục tức mà ăn cho có lệ.

    Hắn nhìn nàng mà cười gian xảo, khẽ chạm lên môi mình:

    - Vậy có phải tốt hơn không!









































     
    Last edited: Feb 24, 2018 at 2:06 PM

Share This Page