Could not execute callback PhuongPH_Plug::adsterra() - Method does not match prefix: get, is, has, render, view, return, print, show, display.

[Fanfiction] Búp Bê Sống

Discussion in 'Truyện Dài Kì' started by linhgem2696, Dec 17, 2017.

?

Bạn ấn tượng với những nhân vật nào trong truyện?

  1. Aries - Phù thuỷ nỉ non

    8.5%
  2. Taurus - Nam tước bóng đêm

    4.3%
  3. Gemini - Quý cô thời đại mới

    14.9%
  4. Cancerico - Chàng trai hoa

    8.5%
  5. Leon - Phế phẩm không thể bị phế

    6.4%
  6. Virgo - Nữ thần tượng tạc

    10.6%
  7. Librian - Bá tước trong tranh

    12.8%
  8. Scorpion - Nàng hầu ám tro

    21.3%
  9. Sagittarius - Quạ đen phục quỷ

    12.8%
  10. Capricorn - Rối công nhảy múa

    8.5%
  11. Aquarius - Nam tước kiêu căng

    8.5%
  12. Prisces - Cô chủ nhỏ

    23.4%
  13. Tất cả

    14.9%
Multiple votes are allowed.
  1. Gem Arin

    Gem Arin Hành Tinh
    • 103/128

    Joined:
    Apr 30, 2015
    Messages:
    46
    Likes Received:
    83
    Trophy Points:
    103
    Gender:
    Female
    Occupation:
    Kween
    Location:
    The Forbidden Forest
    Chap này nhân vật chính là 2 quý cô Aries và Gemini kìa hị hị :>
    Ở nơi đó tọa mình một cái lán nhỏ xập xệ, được bao bọc bởi những tấm ván gỗ đã mục ruỗng qua thời gian. ~> em không thích từ bao bọc lắm, dùng nó trong hoàn cảnh này cảm giác cái lán chỉ là một khối không khí còn đống ván gỗ đã che và bọc xung quanh khối không khí đó? Anw chị dùng từ miêu tả hay vl ạ :3
    Tuyết Gãy là quyển sách? Cái lán? Hay là một hồn ma lang thang dẫn dụ Aries vào đây thế :v dù có thế nào thì tại sao Aries lại chịu chấp nhận trong khi nàng không thích nhỉ?
    Ngài Bất Động có phải 1 chòm sao khác không thế ạ? Ngài (có lẽ) hơi bị ngầu mỗi tội xuất hiện trước Aries thì tàn tạ quá =))))
    lại còn phải xin ở nhờ nữa hỏng hết hình tượng thật sự :3
    Phù thuỷ được làm từ sương, và chị miêu tả đoạn cuối Aries bợt nhợt dần đi, có phải do cứu Ngài Bất Động mà bị tan biến như thế không ạ?
    Couple em thích nhất đây rồiiiii (một phần cũng là cung của mình nữa :>) nhưng mà thật sự thì trai ngầu gái xinh không đến với nhau phí lắmmmmm :v
    ~> đúng ra phải là xuýt xoa ạ
    Đoạn miêu tả bản thân nghe chị Gemini như đang tự luyến btw =)))
    ~> lại lỗi chính tả ạ, chắc do chị type nhanh
    Anh Sagi biến từ quạ sang người chỉ để cứu chị Gemini ư huhuuu ngầu vl <3 chỉ có điều biến ra như nào lại thành tuềnh toàng lôi thôi lếch thếch thế kia :v Chị cũng lại phũ quá, phẩy tay như xua chó ấy :3 Mà theo như CS thì anh Sagi tiếp cận chị là có mục đích, chỉ là không biết mục đích tốt hay xấu thôi :))
    Hẳn mỗi con búp bê luân phiên biến thành người thật trong khoảng 8 tiếng đồng hồ ạ (em nghĩ mấy chuyện đấy xảy ra không đến mức dài 2 3 tiếng đâu) và mỗi lúc thì lại là 2-3 con búp bê được biến hình? Em đợi đến lúc mà Libra chuyển động được trong tranh như mấy bức tranh phù thuỷ :3
    Chap này chị miêu tả hay thực sự (phải nói lại chứ), hint cũng tung nhưng mà không có được hường thắm :v có khi lại còn hơi ảm đạm chứ anh nam nào cũng xơ xác tàn tạ lôi thôi đến gặp chị nữ thế này :3 again, hỏng hết cả sự ngầu lòi trước đấy dày công vun đắp :3
     
    linhgem2696 likes this.
  2. linhgem2696

    linhgem2696 Thiên Thể
    • 63/64

    Joined:
    Jul 3, 2012
    Messages:
    232
    Likes Received:
    744
    Trophy Points:
    63
    Gender:
    Female
    Ôi huhu :(( Đọc com của em thấy xúc động thật sự T.T Mấy lỗi em chỉ ra chị sẽ sửa lại ngay thôi :3
    Cái đoạn Gemini là vì nó không nhận ra nó ý. Chị chỉ định nhấn mạnh vậy thôi ai ngờ em thấy giống tự luyến =))
    Ngài Bất Động thì em đoán đúng một vế rồi :)) Còn vế nào thì đợi chương khác giải thích cho em nha xD
    Không phải búp bê luân phiên biến thành người đâu em, tất cả đều biến thành người một lúc đó. Thế nên chị để thời gian dài tận 12 tiếng một tháng cơ. Nếu em nhớ từ chương V chị có nhắc đến 7 giờ tối ý, là thời gian bắt đầu cho đến 7 giờ sáng đó :> Còn hint là chỉ tung nhiều cho Gem với Sag thôi, vì chúng nó sẽ giày vò nhau nhiều =))
    Hihi thật cảm ơn em vì bài com này :x Làm chị có thêm động lực viết tiếp quá <3 :’<
     
    Gem Arin likes this.
  3. linhgem2696

    linhgem2696 Thiên Thể
    • 63/64

    Joined:
    Jul 3, 2012
    Messages:
    232
    Likes Received:
    744
    Trophy Points:
    63
    Gender:
    Female


    Chương VII: Công lý


    - Aquarius, tôi đã nói rồi. Anh không thể nhanh chóng kết tội một ai đó khi không có bằng chứng.

    Giữa gian phòng lập lờ ẩn hiện dưới bóng trăng còn đọng lại vài thanh trầm khàn quyện một vẻ nam tính. Librian nghiêng đầu ngó cái điệu bộ đi đi lại lại của ngài nam tước từ trong khung tranh mạ vàng của mình, điềm đạm mà nhắc nhở.

    - Vậy ngươi thì có bằng chứng cho việc hắn ta vô tội hay chăng?

    Aquarius khựng người đứng lại, liếc chằm chằm cái vẻ bình thản tới tội nghiệp của ngài bá tước. Ngồi một chỗ trong cái khung tranh ẩm ương bụi mù mà nhìn ngắm căn phòng thay đổi qua hằng thập kỷ. Chà ôi, hắn ta lúc nào cũng cho mình cao quý và hiểu biết sâu rộng lắm. Nhưng chàng không phục, vậy đấy!

    Chí ít thì Aquarius còn thấy nhiều thứ hơn hắn qua những ô cửa sổ phòng Cô Chủ, được tìm đọc về thế giới ngoài kia qua một loại tư liệu mới mang tên báo chí, và nếu có hứng sẽ ra ngoài tản mát tận hưởng khí trời. Vậy nghĩ xem, ai mới là kẻ biết nhiều hơn đây?

    Chẳng ai buồn để ý đến đối phương nữa, mỗi người bắt đầu chìm vào những suy nghĩ khác nhau, nhưng cuối cùng vẫn hướng chung về một đích đến. Dù sao thì, cả hai đều là những kẻ tò mò và yêu thích sự thật.

    - Chúng tôi đã ở đó, chứng kiến Leon cắt dây và đẩy tiểu thư Rosalette ngã xuống dưới.

    Tony, chú gấu bông nhỏ rách bươm cả một mảng đầu nằm lặng trên kệ tủ cũ, cất tiếng nói. Thảm hại tới mức, nhích người chút thôi nó cũng làm rơi mất một đống bông gòn nhồi bên trong.

    - Đấy! Đấy! Ta nói ngươi còn không tin.

    Aquarius ngồi phịch xuống chiếc giường vốn khổng lồ của Cô Chủ, giờ đã thật nhỏ bé làm sao so với thân hình lực lưỡng của một con người trưởng thành. Chàng hếch miệng cười khành khạch, hướng khuôn cằm ngạo nghễ của mình về phía Librian mà ra vẻ. Nếu có một ngày, hai người bọn họ hòa hợp được với nhau, thì thế giới ắt hẳn đã đến kỳ tận thế.

    - Khoan đã nào Tony, ngày hôm đó tôi nhớ là anh nằm hướng ra cửa sổ, xung quanh cũng sạch sẽ chứ chẳng vương vãi bông. Vậy anh đã quay đầu kiểu gì để làm chứng cho điều đó?

    Phải rồi, Tony được đặt nằm quay lưng với hộp nhạc của Capricorn, đầu hướng thẳng ra khung cửa sổ. Hay đấy, một con gấu mong manh như nó nếu muốn chứng kiến toàn bộ câu chuyện sẽ mất nhiều hơn chỉ một mẩu bông gòn.

    - Mấy người bạn trên này kể tôi nghe. Không tin cứ hỏi họ mà xem.

    Nó thản nhiên đáp, cứ như thể nó chẳng làm gì sai. Mà cũng đúng, nó có làm gì sai đâu cơ chứ.

    - Đúng đúng, là hắn ta đó, tên phế phẩm xấu xí và kiêu căng.

    - Tôi chứng kiến nữa mà.

    Một đám đồ chơi khác nhao nhao lên như cái chợ. Lũ quê mùa và kệch cỡm với đủ những vết trầy xấu xí trên cơ thể. Nhưng không sao lắm, chúng đang đứng về phía Aquarius, và chàng thấy điều đó cũng không tồi.

    - Chà, vậy đó. Thế là có đủ nhân chứng rồi nhé. Leon đích xác là kẻ có tội.

    Chống hai tay ra sau đỡ lấy tấm lưng nằm ngả ngớn, Aquarius thảy một điệu cười khinh bỉ tặng cho Librian. Ánh nến leo lét nơi đầu giường trườn bò trên gương mặt hắn, tự hoạ lên cái vẻ kiêu căng chìm trong màn đêm mộng mị.

    - Tôi không nghĩ vậy đâu anh Vincent. Chuyện này còn quá nhiều điều nghi vấn. Chẳng ai thật sự đưa ra được bằng chứng, và chúng ta cũng không thể tin vào lời những kẻ không nhìn được gì trong bóng tối hay luôn ghen ghét cậu Sebastian.

    Đám phế phẩm trên kệ tủ bắt đầu lớn tiếng hơn cả khi nãy, nhốn nháo lời ra tiếng vào, gườm gườm ngài bá tước vì những lời lẽ mà chúng cho rằng thật xúc phạm. Nhưng Librian đâu có để tâm, chàng bắt đầu ngáp, rồi chậm chạp chớp khẽ đôi mắt mệt mỏi của mình. Có vẻ như, đã đến giờ đi ngủ rồi.

    - Tôi khuyên anh không nên bận tâm tới tước hiệu làm gì cả, chúng dù sao cũng chỉ là một cái mác chẳng đánh giá được con người anh đâu.

    Aquarius thấy nóng rát hai gò má và vành tai, hàm răng tự khi nào nghiến vào nhau trèo trẹo. Chàng đang muốn, rất muốn tên bá tước ngang tàn cùng khung tranh xấu xí của hắn biến mất khỏi căn phòng này, ngay lập tức. Nếu có một ngày, ngài bá tước Mongrette hào phóng của đám đồ chơi được biến thành con người cao quý, chàng sẽ đích thân dùng đôi tay trần mà khoét rỗng con mắt đui mù của hắn ra và ném vào cái lò than của Scorpion, cho chúng cứ phải ngắm nhìn nước da ngăm bẩn thỉu đó mãi như một hình phạt.

    Chàng ghét hắn thấu tận xương tủy, bắt đầu từ cái danh hiệu bá tước cao hơn chàng một nấc.

    "... Đức Mẹ trên cao mang đôi mắt nạm lấy những vì sao,

    Lấp lánh soi đường cho những linh hồn lạc bước.

    Đêm nối ngày ta cùng nhau nguyện ước,

    Rạch nát màn đêm vết sẹo của công bằng,

    Cho bóng tối đẩy lùi về quá khứ,

    Cho nhân gian ngân suốt tiếng hoan ca."

    Lời cầu nguyện của Virgo vừa dứt, sự tĩnh lặng đột ngột ùa về trong căn phòng nhỏ. Tiếng lạo xạo di chuyển giữa rừng quân bài tú vừa hay ngưng bặt, ngấm tắt những giọt nhạc cuối cùng tí tách tuôn rơi từ máy phát đĩa. Tất cả, chìm vào với bóng trăng rằm cô đơn rọi đến từ bên ngoài cửa sổ.

    - Boong, 12 giờ.

    Đám đồ chơi cùng chìm vào giấc ngủ. Chúng vỗn dĩ chẳng có việc gì làm và có thói quen đi ngủ cùng lúc với nữ thần của bọn chúng. Sống như đồ chơi khá là tẻ nhạt, hầu như chẳng thể đi lại hay hoạt động nhiều, chủ yếu quanh quẩn tán phét và tạo dáng thật đẹp như một tạo phẩm kiêu kỳ đáng ngưỡng mộ.

    Nhưng dù sao, chúng vẫn rỗng từ bên trong.

    —-

    "Scorpion, cô có thêm việc phải làm rồi đấy"
    "Ngài nghĩ rằng, tôi không biết những chuyện ngài đang làm hay sao?"

    "Ồ không không, cô biết chứ.

    Vậy nên, tôi buộc phải yêu cầu cô đến bìa rừng lấy nó vào rạng sáng mai."
    "Khoan đã, không phải người chịu trách nhiệm là-"

    "Cô thấy không? Cô không thể đoán biết được mọi việc."

    "Nếu tôi từ chối?"

    "Không có lựa chọn đâu, thưa quý cô Winfrey đáng kính"

    Rầm.

    Cánh cửa sau mốc xì của tòa lâu đài Jacques bật tung trong tuyệt vọng. Thời gian khiến nó chẳng còn trụ nổi trước cú huých mạnh bạo của kẻ lao tới từ phía bên kia. Ai đó hung hăng xông ra từ căn bếp bập bùng lửa, trợn đặc hai lòng mắt sang màu đen kịt tối tăm.

    - CÔ VỪA NÓI CHUYỆN VỚI AI!?!

    Aquarius gầm lên giữa màn đêm tĩnh lặng, mặc cho ánh trăng tròn trịa chảy trên người chàng như tráng một lớp tráng bạc lung linh. Chàng quay ngang quay dọc, nhìn xuống mảnh sân rồi lại hướng mắt lên vòm trời sao sáng. Chẳng có ai, chẳng có ai ngoài ả hầu dơ bẩn và nước da tối mịt chìm trong sương.

    - Nam tước Vincent?! Ngài làm gì ở đây...

    Cơn gió thu cuối cùng sượt ngang qua tóc nàng, như tìm cách moi móc những bí mật xấu xí đằng sau đó. Nhưng xem ra, nàng đã giấu chúng khá kỹ.

    Scorpion giật thót mình với sự xuất hiện bất ngờ của ngài nam tước búp bê. Hắn đang làm gì ở đây, trong bộ dạng hung tợn như một con quái thú đói mồi gớm ghiếc thế này? Nàng xin thề, rằng dẫu kẻ trước mắt có xấu bụng tới đâu, hắn vẫn chưa một lần tỏ ra mạnh bạo đến vậy.

    - ... với con dao đó?

    Lưỡi dao ánh lên sáng quắc, vô tình chặt một đường sắc lẹm lên câu hỏi chẳng liền mạch của nàng hầu. Câm nín dán chặt hai con ngươi lên cơ thể đang run run thở phì phò trong cơn phẫn nộ, nàng chẳng tài nào đủ dũng khí đối mặt với con ác quỷ xa lạ kia. Hắn làm nàng sợ hãi, chẳng còn là một quý ông khó ở của ngày thường.

    - Lông quạ sao?

    Aquarius lạnh lùng tóm lấy một sợi lông đen nhánh vờn trong không trung, đưa lên mũi hít mạnh một lần. Scorpion nín thinh, chẳng dám sờ tay lên ngực chỉnh đốn lại trái tim đang phập phồng thở gấp. Nàng bị ánh mắt sắc lạnh như gươm của hắn gặm nhấm, từ từ tan vào cái se lạnh những ngày đầu đông, trước hai chấm màu đỏ au như than sáng lấp lánh trong đôi khuyên tai nọ.

    Chẳng cần đến một con dao, hắn có thể siết nàng bằng ánh mắt đó cho đến khi nàng ngừng thở. Cái nhìn căm lạnh mà thấu suốt tâm hồn vẩn đục của nàng hầu, chỉ chút xíu nữa thôi sẽ lôi sạch những bí mật cất sau gấu áo như cách nàng lôi thận hay tim của một con gà tây ra khỏi bụng. Nhầy nhụa và nhớp nháp phát khiếp.

    Nhưng rồi, con dã thú nọ chán nản bỏ vào trong, quăng trả lại nàng chiếc lông đen xấu hoắc. Và khi đó nàng biết, đích nhắm của hắn chẳng phải nàng.

    Scorpion thở hắt, rẽ một đường hơi tỏa đặc trong sương đêm. Và nàng lại hướng mắt lên ngọn cây sồi tắm đẫm trăng khuya, rung rinh trong từng kẽ lá mỏng mảnh. Con quạ đó đúng thật chỉ đem đến toàn vận rủi. Kể cho nàng biết trước mục đích hành động của nó, Scorpion cũng chẳng tài nào đoán ra nó sẽ chặn đứng sự can thiệp của nàng như thế nào, hay sắp xếp nàng vào đâu trong cái kế hoạch điên rồ của nó.

    Nàng cũng chẳng khác nào những con búp bê đang bị nó nắm thóp.

    —-

    Cơn đau thoáng chốc xẹt ngang, ngấm trào trong từng thớ thịt.

    Thứ chất lỏng nóng hổi chảy xiêu vẹo không thẳng thớm, nghiến đè lên từng tế bào đang rời rạc kéo đẩy nhau. Rồi tới vệt cắt thứ hai, hất ngược từ dưới lên vắt gần qua bầu mắt...

    Cứ như vậy cho đến nhát cứa cuối cùng, găm sâu qua từng vết thương đang hở toác và nóng rẫy. Librian cũng chẳng nhớ nổi số thứ tự của nó nữa, buộc phải hứng chịu sự tra tấn chẳng một nguyên do.

    Cả gương mặt chàng đằm trong những máu, và máu, và những tiếng ho khan khù khụ, và lại máu.

    Xa vời những gam màu đen bạc của căn phòng từ khung tranh đứng, tầm nhìn của chàng bá tước run run hẹp dần vào với màn đêm bao la phía sau lưng. Tất cả những thứ còn gom lại được trong trí nhớ, chỉ vỏn vẹn hai chấm tròn đỏ au kỳ dị khi tỏ khi mờ lấn lướt trước ngươi mắt.

    Chúng hả hê tròng ghẹo cái vẻ thảm bại của chàng như một trò vui.

    Librian biết đó là ai rồi, nhưng lại quá muộn để thốt lên một lời cầu cứu. Và chàng cũng sẽ chẳng làm vậy đâu. Một bá tước ngênh ngang như chàng sẽ không để bất cứ câu từ nhục nhã nào vuột ra khỏi miệng.

    Chỉ tiếc rằng, chàng đi nhưng chưa kịp để lại một lời từ biệt với nữ thần của chàng.

    ---

    - AI... AI ĐÃ GÂY RA CHUYỆN NÀY!?!

    Sáng tinh mơ, trời tờ mờ chuyển rét. Đó chẳng còn là một ngày nắng đẹp với những vệt nắng ươm mật như mọi lần mà nhuộm lẫy một màu xám rêu đến lạ. Gian phòng đương chìm trong ắng yên bị âm giọng cao vút của Cô Chủ nhỏ xé đến toạc rách, lẩy bẩy vỡ vụn theo từng tiếng nấc nghẹn không tròn vành của em.

    Scorpion vừa bước tới sảnh chính liền lao vội lên tận phòng Prisces, còn chẳng kịp cởi bỏ tấm áo choàng đã bám đầy lá khô và bụi gió. Nàng vừa trở về từ cánh rừng thông, với một lọ dung dịch màu trắng sữa giấu trong vạt áo. Nhưng tất cả, tất cả đều chẳng quan trọng bằng nàng tiểu thư bé nhỏ của bọn họ.

    Nàng đã sớm có dự cảm xấu cho ngày hôm nay.

    Prisces đứng chết lặng trong bộ đồng phục nâu kem của trường trung học nữ sinh Belle, hai mắt trợn căng tới khô khốc thâu lấy những điều em thương còn sót lại mảng tường xám giông. Buông thõng hai cánh tay gầy guộc trong bất lực, em không nghĩ mình còn đủ vững vàng để che lại khuôn miệng sắp rơi tuột xuống nền sàn lạnh ngắt.

    - Ôi trời đất, là ai đã làm chuyện này?!

    - Thật khủng khiếp, cả cuộc đời tôi chưa từng chứng kiến điều gì dã man hơn như vậy.

    - Cầm thú!

    Đám đồ chơi lóc chóc trong một góc phòng, nhao nhao đưa lời cảm thán cho tội ác khủng khiếp khởi nguồn từ màn đêm sóng gió. Chẳng một ai, chẳng một ai biết chuyện gì đã xảy ra khi mọi người cùng say giấc. Là do kẻ nọ hành động êm như ru, hay bọn chúng quá mệt mỏi với những trận cãi vã của hai người kia mà thiếp đi vào cõi vĩnh hằng trong chốc lát?

    Một trong hai, kẻ đang trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, là ngài nam tước Mongrette. Mà thậm chí, bọn chúng còn chẳng dám chắc, người đó có đúng là ngài không. Trong khung tranh thân thuộc nọ chỉ vương lại mảnh vải tranh nát bươm bấu víu lấy nhau thành từng dải lỏng lẻo chạm sàn phòng, chỗ liền chỗ đứt chẳng khác nào một tấm giẻ lau. Thế tại sao bọn chúng cho rằng đó là Librian?

    Khung tranh mạ vàng nằm ngay ngắn chính giữa bức tường phòng ngủ, nơi vinh quang duy nhất dành độc cho vị bá tước oai phong.

    Và kẻ tình nghi gần như duy nhất, chẳng ai khác, chính là nam tước Vincent, người mang tư thù quá lớn với một bức tranh hiền hòa như bá tước Mongrette. Ai ai cũng hướng tầm mắt của mình về phía hắn, kẻ ngồi im lìm trên chiếc ghế đẩu quen thuộc mà trùm lên người tấm khoác lặng câm đến giả dối. Hắn chẳng lên tiếng, cũng chẳng buồn nhúc nhích,

    Tội nghiệp Cô Chủ, tội nghiệp Prisces!

    Tâm hồn đó sẽ lại khuyết thêm một mảng hình màu tím đượm son sắt, nơi vốn dĩ được trấn giữ bởi một linh thể quật cường như Librian.

    - A... Ai...?

    Em lắp bắp chẳng nên nổi một từ, thây kệ dòng nước mắt trong suốt tự khi nào lăn dài trên gò má. Ngài... Ngài bá tước oai nghiêm của em đâu mất rồi? Tất cả đều là của em, đều là của em cơ mà. Không một kẻ nào có quyền tước đi những thứ thuộc sở hữu của Prisces, hay chí ít là làm hại chúng. Em sẽ phát điên cho chúng thấy, em phải thị uy cho chúng sợ, để chúng biết, em là Prisces chứ không phải bất kỳ ai khác!

    Vì em là Prisces.

    Nước da căng bóng thường ngày hằn nổi những nếp gấp nhăn nhúm, xô đẩy nhau dúm dó lại nơi đầu cánh mũi và lông mày. Chúng nhuộm dần thành một màu hồng tía, lan nhanh từ khuôn mặt tròn trĩnh xuống tận mười đầu ngón tay đang bấu siết lấy nhau. Em nheo đôi mắt xanh lịm của mình nhìn chăm chăm vào màu tím thẫm còn sót lại đâu đó trên bức vẽ, biết đâu rằng đó vẫn là đôi mắt rực rỡ vẹn nguyên may mắn bị kẻ thủ ác bỏ quên.

    - Tôi đã rạch nát bức tranh đó.

    Scorpion quỳ rạp xuống sàn phòng toát lạnh, thả rơi tấm áo choàng rêu xanh trên nền gỗ lát mịn những đường vân. Nàng nhắm nghiền đôi mắt mình lại, buông tâm hồn thả theo tiếng gió hun hút ngoài rặng cây, ngoan ngoãn ngồi im đợi chờ một hình phạt xứng tầm đến từ Cô Chủ nhỏ. Nàng sẽ chẳng còn lời nào để nói thêm hay bào chữa cho hành động của mình cả, đơn giản vì đầu óc nàng đang trống rỗng.

    Tất thảy sự ngạc nhiên tụ lại về Scorpion, chẳng khác nào một rãnh cống thoát nước nhơ nhuốc nằm giữa phiên chợ hỗn tạp người qua. Prisces ngẩn người nhìn nàng, lũ đồ chơi chứng kiến cuộc cãi vã nhìn nàng, những kẻ được ban phát đặc ân càng kinh ngạc nhìn nàng. Thậm chí, ngay cả Aquarius cũng chìa cái bản mặt vô hồn của một con búp bê chẳng thể cử động nhìn nàng.

    Cả gian phòng nín lặng chờ đợi một phản ứng của Cô Chủ.

    Prisces chạy vụt ra khỏi phòng mà chẳng buồn nói một lời, phả vào không gian thêm cái lặng yên tới nghẹt thở.

    Scorpion vẫn quỳ mọp ở đó, với một vẻ ăn năn giả tạo đến mức ai cũng nhìn ra. Nhưng cũng không ai có ý định bênh vực nàng cả, vì đơn giản, chúng không quan tâm đến sự hiện diện của Scorpion trong căn nhà này.

    Người duy nhất quan tâm đến công lý, có vẻ đã chết.

    Người duy nhất thấy hả hê về điều này, lại không thể cử động.

    Và người duy nhất sẽ cất tiếng cầu nguyện, lại chưa tỉnh giấc.

    Rốt cuộc, cũng chẳng ai có bất cứ động thái nào hướng tới nàng.

    ...

    Keng.

    Em trở lại...

    ...với thanh kiếm bóng loáng lăm lăm trên tay.

    Em nhìn ả với đôi mắt lạnh căm hơn băng giá, vung thật cao lưỡi kiếm lên quá đầu và tựa ả làm đích ngắm. Em sẽ chém bay đầu ả với thanh kiếm đáng tự hào của cha, để cha biết mình đã sai lầm tới ngưỡng nào khi để một con hầu quái đản như thế can thiệp vào cuộc đời em.

    Cứ vậy đi, ả ta phải chết vì đã chọc giận ngài bá tước.

    Có bao giờ em nghĩ mình thật bảnh trong cái dáng cầm kiếm hay chưa? Bằng mái tóc đỏ hung kiêu ngạo cùng đôi mắt xanh sáng quắc như lưỡi gươm, em khẽ rít lên như con thú nhỏ bị thương, nhưng dứt khoát lấy phắt cái mạng hủi của ả hầu nhơ nhuốc. Em sẽ là nàng hiệp sĩ uy nghi trên con chiến mã, vùng vẫy trong những giấc cổ tích hiếm hoi mà em mơ.

    Một nàng hiệp sĩ vì chính nghĩa.

    - Prisces! Cùng đi học nào.

    Thanh kiếm vừa cứa tới một mảng thịt bên cần cổ trái. Có ai đó cất giọng gọi em.

    Chất giọng ngọt lịm âm vang như kéo đến bên em một áng cầu vồng tuyệt sắc.

    - Prisces? Cậu sắp giết người?

    Một cô bé trạc tuổi em, đứng ngay ngắn trước cửa phòng trong bộ đồng phục trường Belle. Cô bé nghiêng đầu cười, một nụ cười thanh khiết chói lòa trong đôi mắt xám sáng reo vui vừa ngó thấy cô bạn thân. Mái tóc đen nhánh được buộc cao hai bên, thả những lọn xoăn tít màu gỗ mun bước ra từ cổ tích, xinh đẹp và đáng yêu như nàng Bạch Tuyết của anh em nhà Grim.

    Annie, người bạn thân gần như duy nhất của Prisces. Cô bé nhìn em với gương mặt ngây ngô đến lạ, rồi lại ngó xuống nàng hầu Scorpion với một thanh kiếm cứa sát cổ tới rỉ máu. Cô bé cười nhẹ, một điệu cười như trấn an kẻ đối diện mình.

    Prisces thấy lòng mình lâng lâng thoải mái, mọi bực dọc tan vào với nụ cười nhẹ bẫng của người bạn thân. Em bắt đầu nới lỏng lòng bàn tay, đánh rơi thanh kiếm nhuốm máu xuống sàn phòng đánh kẻng. Một vài tia sáng ngày mới chật vật lẩn vào phòng, chiếu nhẹ lên lòng bàn tay trắng ngần của nàng tiểu thư nhỏ.

    Em quên thật rồi, chuyện gì vừa xảy ra vậy nhỉ?

    - Đi thôi, chúng ta trễ giờ rồi.

    Prisces xách chiếc cặp da lên tay ngay khi vừa nghe tiếng quả lắc đồng đồ đánh một tiếng giòn giã. Em níu lấy khuỷu tay người bạn và kéo cô bé ra khỏi đống hỗn độn trong phòng mình một cách thản nhiên nhất, như thể nó vẫn mãi là nơi yên bình mà em hằng ưa thích.

    —-

    "Đừng hòng tiếp cận em gái ta."

    Lời cảnh tỉnh trầm ổn hòa vào với bóng tối, khi tỏ khi mờ thay cho cái bóng ngạo nghễ lẩn giữa dãy hành lang thiếu đèn. Chẳng khó gì nhận ra vóc dáng lêu nghêu của ngài nam tước Jacques trong truyền thuyết, một kẻ ưa bầu bạn với bóng đêm hơn là con người. Hắn tựa nhẹ vào thành cầu thanh, chiếu cặp mắt sắc lạnh của mình xuống hai cái bóng nhỏ tíu tít ra tới gần cửa.

    Sẽ chẳng ai nghe được lời thầm thì cảnh báo nọ, ngoại trừ kẻ duy nhất có đôi mắt sáng bạc trong đêm. Nó nhìn hắn, bằng cặp mắt giễu cợt cái vẻ thảm bại của ngài nam tước trước khi vui vẻ bước ra với bầu trời thẫm xịt một màu nó ưa thích.

    Nó, là người bạn của bầu trời.

    Hết chương VII

    Hi vọng các bạn chém chương này nhiệt tình, vì chính tác giả còn thấy chương vụn một cách khó đỡ TwT
     
  4. CLP21liran

    CLP21liran Tiểu Lang Staff Member
    • 424/213

    Joined:
    May 10, 2014
    Messages:
    614
    Likes Received:
    4,230
    Trophy Points:
    424
    Occupation:
    Khóc mướn
    Location:
    Gia đình biến thái so cute ( ̄▽ ̄)
    ss à, hy vọng ss còn nhớ đến con reader hay cmt cho ss này :)))
    forum có thời gian đóng băng nên em không lên thường xuyên nữa, không ngờ trong lúc đó ss lại ra tận hai chap rồi :'( Cơ mà đọc siêu phê luôn, đặc biệt là chap mới nhất ấy, Pri với Scor làm em bất ngờ kinh khủng luôn, hai người tưởng chừng vô hại nhất lại toàn làm những điều unpredictable (bé Pri còn định ra tay giết người nữa cơ mà :)) ) Nhưng mà em vẫn đau lòng cho ngài bá tước quá, bị xé nát như vậy liệu có cách nào hồi sinh ngài không, hay là cũng sẽ mang những vết sẹo như Seb? Và đọc chap về quý cô Gem xong em cũng tò mò kinh khủng, liệu rằng những con búp bê này trước đây có phải là người, sau đó vì bị trúng thuật nên trở thành búp bê và bây giờ họ được sống dậy nhưng chuyện xưa lại chẳng nhớ gì cả? Tất cả những thắc mắc này đành phải chờ ss từ từ giải đáp thôi :3
    hy vọng ss đừng drop fic, vì vẫn có những độc giả trung thành như em vẫn đang kê gối nằm chờ chap của ss đây ạ :3
     
    linhgem2696 and Maerza Jin like this.
  5. linhgem2696

    linhgem2696 Thiên Thể
    • 63/64

    Joined:
    Jul 3, 2012
    Messages:
    232
    Likes Received:
    744
    Trophy Points:
    63
    Gender:
    Female
    Khụ khụ... Sao mà quên em nổi ;( Truyện ss đăng trên này có mỗi em với vài bạn theo dõi thôi mà ;) Ss muốn khai thác các nhân vật khác lắm mà chẳng hiểu sao mấy chuyện kỳ dị cứ trôi hết về Pri với Sco ấy, hi vọng sẽ có nhiều đột phá hơn ở những chương sau x) Thấy com của em ss vui khủng khiếp luôn, cứ nghĩ em đã bỏ quên truyện rồi kia. hehe cảm ơn babe nhiều :x
     
    CLP21liran and Frank Killer like this.

Share This Page