[Sưu tầm] Những bài thơ về nhân vật Thúy Vân trong Truyện Kiều

Thảo luận trong 'Văn Học' bắt đầu bởi XiaoHong, 13 Tháng tám 2014.

?

Theo bạn, Thúy Vân đáng giận hay đáng thương?

  1. Đáng giận

    0 vote(s)
    0.0%
  2. Đáng thương

    60.0%
  3. Vừa đáng giận vừa đáng thương

    20.0%
  4. Không đáng giận cũng không đáng thương

    0 vote(s)
    0.0%
  5. Ý kiến khác

    20.0%
  1. XiaoHong

    XiaoHong Thiên Thạch
    • 3/0

    Tham gia ngày:
    26 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    130
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Độc Hành Hiệp
    Nơi ở:
    Hư Vô
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Xưa nay nhắc đến Truyện Kiều, người ta thường nhắc đến Thúy Kiều - biểu tượng của một trang hồng nhan bạc mệnh muôn thuở. Có lẽ vì thế mà mọi người không mấy mặn mà với em gái Thúy Kiều - Thúy Vân. Nhiều nhà thơ đã nghiệt ngã với cô cả trong những vần thơ.
    1. Thúy Vân - Nguyễn Hữu Khanh

    Tình chị, thôi em đã hiểu rồi
    “Giả vờ” mà thử hỏi nhau chơi
    Tơ duyên nếu chấp người hôm nọ
    Không lạy thì em cũng chịu lời
    Mây thua nước tóc, tuyết nhường da
    Cười nói đoan trang thế mới là
    Tài sắc mặn mà đành kém chị
    Nhân duyên, phúc lộc chị nhường ta

    2. Vịnh Thúy Vân - Dương Mạnh Huy
    Cái số dì Vân tốt lạ lùng
    Sẵn nong, sẵn né, sẵn con bồng
    Thoa vàng nguyền ước nhờ duyên chị
    Thềm ngọc vinh hoa hưởng phúc chồng.
    Giữ vật của chung đâu lại có
    Xót người mệnh bạc nhớ chăng không?
    Chàng Kim ngảnh lại lan hay cúc
    Chẳng mặn mà chi cũng bóng hồng

    3. Môtip Thúy Vân - Vương Trọng
    Người đầy đặn, má bầu bánh đúc
    Không thích đàn, chả thiết gì thơ
    Đặt mình xuống, là quên trời đất
    Ngáy thường nhiều hơn những giấc mơ.

    Nhà có chuyện, như người ngoài cuộc
    Vẫn ăn no, ngủ kỹ như không
    Chẳng hò hẹn, chẳng cần thề thốt
    Chẳng yêu đương em cũng lấy được chồng...

    Ta lạc lõng giữa cuộc đời trần tục
    Thi ca ơi, người phù phiếm vô ngần
    Quanh ngày tháng phố phường ta gặp
    Vắng Thuý Kiều và chen chúc Thuý Vân!


    Tuy nhiên, nhiều nhà thơ đã đồng cảm với Vân, coi cô là một hồng nhan, mặn mà đoan trang chẳng kém gì chị mà lại thiệt thòi chuyện tình duyên.

    1. Tâm sự nàng Thúy Vân - Trương Nam Hương

    Nghĩ thương lời chị dặn dò
    Mười lăm năm đắm con đò xuân xanh
    Chị yêu lệ chảy đã đành
    Chớ em nước mắt đâu dành chàng Kim

    Ơ kìa! Sao chị ngồi im
    Máu còn biết chảy về tim để hồng
    Lấy người yêu chị làm chồng
    Đời em thế thắt một vòng oan khiên

    Sụt sùi ướt cỏ Đạm Tiên
    Chị thương kẻ khuất, đừng quên người còn
    Mấp mô số phận vuông tròn
    Đất không thể nhốt linh hồn đòi yêu

    Là em nói vậy thôi Kiều
    Sánh sao đời chị ba chiều bão giông
    Con đò đời chị về không
    Chở theo nước mắt đáy sông Tiền Đường

    Chị nhiều hờn giận yêu thương
    Vầng trăng còn lấm mùi hương hẹn hò
    Em chưa được thế bao giờ
    Tiết trinh thương chị đánh lừa con tim

    Em thành vợ của chàng Kim
    Ngồi ru giọt máu tượng hình chị trao
    Giấu đầy đêm, nỗi khát khao
    Kiều ơi, em đợi kiếp nào để yêu!
    2. Giọt lệ nàng Vân - Đặng Quốc Khánh
    Một lời chị cậy trao duyên
    Chẳng yêu – em phải trọn nguyền chàng Kim
    Gối chăn xô lệch bao đêm
    Nỗi đau hạnh phúc im lìm, Kiều ơi!

    Chị dù luân lạc xa xôi
    Vẫn làm đau đáu mắt người tình xưa
    Còn em là vợ - như thừa
    Lấy người yêu chị sớm trưa bẽ bàng!

    Bao lần chị trổi tiếng đàn
    Cung Thương rỏ máu lỡ làng bi thương
    Em không lụy kiếp đoạn trường
    Mười lăm năm vẫn phấn hương nhạt màu

    Em không là mối tình đầu
    Không là tình cuối – sao sầu triền miên
    Chị từng xót mộ Đạm Tiên
    Có đau vì đứa em hiền thế thân?

    Đa đoan Kiều vướng nợ trần
    Vân em – cũng bóng mây Tần thế thôi!
    Sóng Tiền Đường cuốn chị trôi
    Ba trăm năm biết ai người khóc em

    3. Tâm sự Thúy Vân - Nguyệt Linh
    Thương cha mẹ, nghĩ ngậm ngùi
    Vâng lời chị cậy để rồi đớn đau..
    Mười lăm năm mối tình đầu
    Đồng sàng dị mộng đêm thâu lệ tràn

    Héo tàn theo dấu thời gian
    Nào ai đồng cảm sẻ san nỗi niềm
    Chị dù nhiều nỗi truân chuyên
    Bao người yêu chị tiếp thêm máu hồng

    Còn em tuy được tấm chồng
    Vấn vương tình chị, mặn nồng sao đây
    Bao nhiêu năm - mấy ngàn ngày
    Chỉ mong được chút ngát say hương tình

    Kiếp người duyên nợ ba sinh
    Cô đơn giỡn với bóng mình lẻ loi
    Em như một áng mây trôi
    Phương trời xa mãi để rồi khát khao

    Chữ tình duyên phận thế nào
    "Kiều ơi" em phải làm sao bây giờ ?

    4. Nỗi buồn Thúy Vân - Đặng Quốc Huy
    Nhắc Kiều lại nghĩ đến Vân
    Vương gia ái nữ nghĩa nhân đủ đường.
    Ngẫm đi ngẫm lại mới thương,
    Vì đâu Vân mãi vấn vương cuộc tình?

    “Kể từ sau tiết thanh minh,
    Thì em mang tiếng vô tình, vô tâm.
    Thời gian cuộn chảy âm thầm,
    Vì ai trả nghĩa lặng câm tiếng lòng?

    Phai phôi những giấc mơ hồng,
    Chồng em yêu chị có là chồng em?
    Vậy mà nhìn kĩ thử xem,
    Thế gian mai mỉa rằng em may nhờ.

    Thấu chăng bao nỗi mong chờ?
    Ngày đêm khao khát bến bờ con tim.
    Biết chăng ngọc nát trâm chìm?
    Hoa tàn nhụy rữa chàng Kim lạnh lùng.

    Hé môi cũng chút thẹn thùng,
    Dám so với chị mười phần truân chuyên.
    Chị vì chữ hiếu lỡ duyên,
    Chị trăm sóng gió, em riêng một phần.

    Đạm Tiên chị khóc mấy lần,
    Chỉ xin chị khóc một lần cho em.
    Mười lăm năm chẳng ấm êm,
    Chiều nay em đứng bên thềm hi sinh..”

    Nhân tình nhất trọng, nhất khinh,
    Thiên hương gãy cánh tiết trinh cũng nhường.
    Kể chi thêm nỗi chán chường,
    Cho Vân chỗ đứng Đoạn Trường Tân Thanh!

    5. Nghĩ cùng Thúy Vân ngày Kim - Kiều hội ngộ
    Trong tàng tàng chén cúc dở say
    Mười lăm năm biệt li
    Gia đình Kiều gặp mặt
    Ai sẽ nói lời?
    Sau mọi lời rốt cuộc
    Khi Thúy Kiều lưu lạc đã về kia
    Vương Ông nói trước ư?
    Hay Kim Trọng vịn vào vầng trăng thề hẹn
    Hay Thúy Kiều còn đây lời cậy mượn
    Phút lưu ly nhờ em lấy hộ chồng?
    Giây phút Thúy Vân bị đẩy đến ngõ cùng
    Trao trả chồng chị ư? Là phận em? Là lý?
    Nhưng với Vân mười lăm năm cũng thế
    Bao gió thề, trăng hẹn, bấy canh thâu
    Mười lăm năm xuân sắc ấy là đâu
    Không là biển Vân cũng không là đá
    Dứt một khúc tình đi nào phải dễ
    Vân đứng lên
    Người thứ nhất nói lời
    Cao cả là Vân
    Vẫn thân phận ở đời
    Ơi, các nhà phẩm bình sâu sắc
    Trong xếp hàng, trong những tên người nhắc
    Hình như người nghiệt ngã với tên Vân

    6. Thúy Vân - Hoàng Dân

    Bán mình chị cứu cả nhà
    Ơn này phúc đẳng hà sa muôn đời
    Nhưng mà đau lắm chị ơi
    Cả em và chị nửa đời dở dang
    Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang
    Đàn ông chỉ có một chàng thôi ư?

    Nhân vật Thúy Vân đáng giận hay đáng thương, có lẽ chỉ mình Nguyễn Du trả lời được. Với riêng tôi, dù có những lúc Thúy Vân hiện ra kém sâu sắc, mặn mà, tôi vẫn nghĩ Vân cũng có những nỗi đau riêng cần được sẻ chia và thấu hiểu.



    Nguồn Zing Blog

     
  2. ChaosEris

    ChaosEris Hành Tinh
    • 113/128

    Tham gia ngày:
    30 Tháng một 2012
    Bài viết:
    1,672
    Đã được thích:
    1,974
    Điểm thành tích:
    113
    Mỗi người có 1 tài sắc trời cho
    Nào có phải phàm nhân tạo thành
    Sao nhân gian chẳng hiểu ý lành
    Lại mang họa kiếp nỡ đành chia xa
    Chuyện là tình chị duyên em
    Số ấy chắc đã có từ trước kia
    Nào ai có hiểu bằng người trong
    Chỉ mong người ngoài hai từ "cảm thông"
    Không lẽ khó quá thành viễn vong?
    Người ơi người hỡi có hiểu không nào?
    Lúc thì tâng bốc lúc thì hạ mông
    Lúc thì khen Kiều tài sắc toàn tài
    Có nhan có hiếu nên người ta thương
    Thế rồi Vân bị vứt ngoài, dư thừa thành thải nên người ta khinh!
    Tới thời nay mới hiểu cái tình,
    Oan Vân nghiệt trước dần dần giải ra
    Vung tình cho chị để được gì?
    Chị về em lại trả phu cho người.
    Một mình lẻ bóng đơn côi,
    Vì trinh vì tiết nên thôi tìm tình!
    Tình người chẳng phải tình mình
    Yêu không được người mới là cái đau
    Kiều từ thánh nữ thời xưa, thời nay hóa dấm để người ta khinh.
    Vân từ thứ nữ bất tài nay thành công phượng cho người vuốt lông!
    Vuốt lông rồi lại "vuốt mông", vuốt một hồi trụi lơ xơ cứng.
    Người đời quẩy mông ngoáy đích quay đi chẳng thương tình.


    Người ơi người hỡi, lạy miệng thế nhân
    Có thực yêu Kiều phục Vân ?
    Hay chỉ chú ý theo dòng trào lưu?
    Trào lưu hết thì Vân Kiều hóa thành cát bụi.
    Ai lại sẽ thành thí nghiệm của thế gian?
     
    Last edited: 17 Tháng ba 2017

Chia sẻ trang này

Share