Ngày xám

Thảo luận trong 'Cảm Xúc' bắt đầu bởi Ashley Frocher, 8 Tháng hai 2016.

  1. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Ngày 8 tháng 2
    Normal space


    Đối mặt với bốn bức tường, tôi chịu sự đè nén của sự chán nản vô cùng nặng nề. Bất chấp thời gian và không gian, cái buồn nó lao tới tôi. Nhanh lắm, chỉ trong nháy mắt, nó quấn lấy tôi, như mọi ngày. Tôi vẫn đang ngồi co ro trong góc phòng, đón nhận sự buồn bã thường lệ. Tôi gục mặt xuống như để cảm nhận nỗi đau xuyên qua tâm hồn.

    Tôi chẳng thấy lạ. Tôi chỉ thấy quen thuộc. Tôi thốt ra câu "Đến rồi à" một cách rất bình thường. Tôi biết nó sẽ đến. Bây giờ, khi chia tay với tuổi hồn nhiên để đến tuổi biết buồn, tôi vẫn thấy lâng lâng lạ kì. Có lẽ, tôi bước vào tuổi biết buồn sớm hơn nhiều so với tôi nghĩ. Chẳng sao cả! Chẳng phải là tôi mạnh mẽ đón nhận tuổi biết buồn mà là tôi không quan tâm tới nó. Tôi không cho cái tuổi biết buồn là sự đánh dấu của quá trình trưởng thành, ai cũng phải buồn, vậy thôi. Đó là quy luật, nguyên tắc của cuộc sống. Không thể né tránh nó. Cũng không thể chạy trốn. Biết thế mà tôi vẫn đang cố chạy khỏi cái trách nghiệm của hạnh phúc. Tôi cứ chạy, vô phương vô hướng và dừng lại ở một ngõ cụt.

    Chẳng ai giúp tôi chỉ phương hướng. Hay là tại tôi không lên tiếng? Chắc vậy. Tôi cũng chả lên tiếng bởi quanh tôi không có ai. Hay là tại tôi không nhớ tới họ? Chắc vậy. Tôi không phủ nhận. Chỉ tôi, tại tôi nên mới đau đớn thế này. Những đám mây u ám trên đầu tôi, chúng đang nhảy múa. Những tiếng khóc trong lòng tôi, chúng đang hát. Tất cả, một bài ca bi thảm ghê rợn mà tôi hay nghe cũng bật lên. Nó hay đến nỗi cổ họng tôi nghẹn lại, tôi cố mím chặt môi để không thốt lên những tiếng nấc đau đớn. Rồi khi bài ca đó kết thúc, tôi lại đi. Tôi cũng không biết tôi đang đi đâu...

    Bước qua những sự thật, những giả dối. Toàn những dàn dựng, những mặt nạ. Tôi cắn môi để không bật ra tiếng khóc. Tôi như vỡ nát. Tôi đi trong chính tôi, tôi đi qua từng ý nghĩ, từng suy tư. Sau rồi, tôi thật thảm hại. Tôi chỉ ngồi than thân trách phận. Tôi chạy qua mỗi ngày để cố gắng tồn tại. Trong thế giới hỗn độn, không có chỗ cho kẻ mơ mộng. Thực tế! Cốt lõi của sự thành công và thịnh vượng! Không phải. Tôi không cần thứ đó. Thực tế, tôi biết chắc rằng tôi sẽ chẳng chạy được đi đâu nữa. Thế giới rộng lớn lắm cơ mà? Song thực chất, nó rất nhỏ bé. Nhưng đối với người mơ mộng, thế giới không chỉ có một. Tôi gặp những gương mặt sáng sủa, những nụ cười hồn nhiên... nhưng tôi không tin nó. Tôi không tin vào bất cứ thứ gì. Tôi hành xử lạ lùng để tồn tại. Mà tồn tại trong cái thế giới này làm gì chứ. Tôi không có mục đích, hay là tồn tại vì một ước mơ rằng có một cuộc sống bình yên thực sự. Phải rồi. Có lẽ vậy. Nhưng không có đâu. Không bao giờ có cả. Tôi không thể xoay hướng suy nghĩ của mình sang tích cực. Cái tâm hồn này đã hen rỉ, đã bị rách nát. Tôi không khâu nó lại nữa. Nó sẽ lại như cũ. Nó sẽ chỉ còn một màu đen u tối và xám xịt. Và rồi... sẽ chẳng còn một tâm hồn nào như thế nữa...

     
    Last edited: 9 Tháng hai 2016
    cuocdoi and Shinku Sociu like this.
  2. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Ngày 9 tháng 2
    Slow motion


    Tiếng cười không ngừng vang lên. Trong những ngày Tết, tôi chả có hứng thú. Thái độ của tôi gây khó chịu cho mọi người xung quanh.


    Nắng hanh hao qua những ngày Tết giá giá. Tôi không ra ngoài nhiều. Mà tôi có đi đâu đâu. Cứ rú rú trong phòng mà nằm nghĩ linh tinh. Tôi cần một thứ gì đó. Thuốc an thần chăng? Mấy ngày nay tôi cũng chả ngủ được. Chẳng phải là do quá háo hức với Tết, tôi chỉ mong Tết qua nhanh. Tôi không thích Tết. Thêm tuổi mới hay thế này thế nọ. Tôi càng nghĩ nhiều, tiêu cực hơn. Tưởng như đã già đi. Chẳng phải tôi yêu tuổi trẻ con hồn nhiên trong sáng. Tôi chả cần. Tiền lì xì ư? Tôi không còn nhỏ nữa. Chỉ là cái xác thôi. Đâu ai biết rằng, tâm hồn này đã cũ kĩ từ bao giờ?

    Thật lâu quá. Thời gian cứ đi chậm rãi. Cứ theo như thường lệ. Nó lại đến. Nó đến nhưng rất chậm. Như còn lưu luyến điều gì đó. Tôi dang tay ra đón cái buồn một cách rất bình thường. Chẳng thể từ chối được. Tôi không bật bài ca đó nữa. Tôi không có hứng nghe nhạc. Mọi việc đã quá đỗi vô hình với tôi. Quá đỗi chậm rãi và bình tĩnh. Ổn. Mọi việc đều ổn. Theo cái lạ. Rất lạ. Rất khó hiểu.

    Tôi chả buồn mở miệng. Chả buồn đi ngủ. Chìm vào những mộng tưởng xa vời về một ngày nào đó, thật bình yên. Chìm vào nó để tận hưởng nỗi đau khi vô vọng mà nói rằng "nó sẽ không bao giờ xảy ra". Cái gối đã nổi những đốm đen bẩn thỉu do những giọt nước mắt mà từng đêm ấm ức đã để lại. Ẩm mốc. Tôi thay cái gối khác và biết rằng nó sẽ lại như thế.


    Khi đối diện với bức tường màu xanh lạnh lẽo, tôi thấy ổn, nếu không nói là chán nản. Tôi nghe những lời khoe khang về nhà mình của bố mẹ mà tôi thấy chán nản vô cùng. Đi đâu cũng thế. Anh tôi thì đã đi làm. Cái lợi gì cũng nói hết ra, không sai một chữ. "Cháu nó làm gần nhà, mỗi tháng lương khá cao... " giữa bữa cơm như thế, nếu đủ can đảm, tôi muốn bỏ luôn bữa cơm. Tôi thấy thật xấu hổ vô cùng. Thật buồn bã và chán nản. Chẳng phải tôi ghen tị, chỉ là tôi thấy chán nản. Tôi thấy rõ điều đó trên mặt anh trai. Hẳn là như vậy. Bố mẹ tự hào vì con cái, tôi trân trọng điều đó. Nhưng mà cái gì cũng khoe khoang như vậy, thì người ta nghĩ sao đây?

    Tôi thực không muốn qua tâm tới người khác nghĩ gì. Nhưng cái bản tính nhạy cảm cứ trực trong tôi. Tôi luôn chờ tới cái ngày mà tôi nói với nó rằng: "ngươi bị sa thải". Tôi sẽ tốt hơn nếu không có nó. Cái gối sẽ không bị bẩn nữa, tôi cũng sẽ không phải nghe những bài ca đó nữa. Nhưng một câu đó, sao mà tôi không đủ mạnh mẽ để thốt lên được. Hãy để nó đi đi. Tôi chẳng cần nó. Tôi chẳng cần thêm tuổi. Mãi ở cái tuổi này là một quyết định hết sức lớn lao mà tôi chưa thể lựa chọn được. Kết thúc ở đây thôi. Thời gian hẵng cứ từ từ trôi. Để khi tôi có suy nghĩ thấu đáo, tôi nghĩ tôi sẽ ổn. Có lẽ vậy. Hoặc là không. Liệu tôi có mạnh mẽ hơn? Chỉ thế thôi. Tôi sẽ không còn phải hèn nhát cắn chặt môi trong bóng tối nữa, tôi cũng sẽ chẳng còn than thân trách phận nữa. Nhưng mà sao lại khó đến thế? Đôi chân đã bị gãy, tâm can đã bị dằng xé, làm sao để đứng dậy được?
     
  3. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Ngày 10 tháng 2
    Avoidant

    Tết là có khách. Đông vui nhộn nhịp. Tôi ăn thật nhanh rồi lao lên gác. Tôi chẳng thích hợp với không khí ở đó. Tôi khóa cửa lại. Đã lâu rồi tôi có thói quen khóa trái cửa như vậy. Tôi cần ở một mình. Một mình với cái buồn. Tôi tránh xa tất cả sự ồn ào náo nhiệt của ngày Tết. Tôi thì lúc nào cũng vậy. Dù là ngày lễ, dù sinh nhật, dù ngày nghỉ, tôi luôn muốn ở một mình. Tôi cô đơn lạc lõng vào những dòng kí tự, nơi tôi có thể thả hồn trong những suy nghĩ miên man. Tôi nghe bài ca đau lòng cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày mà không thấy mỏi. Tôi nhiều lần gào lên những tiếng nấc bị ngắt quãng trong im lặng và vô thức mà đau đớn xuyên tận tim tận tủy. Tôi đã nhiều lần như thế. Để làm gì. Chỉ mất thời gian và sức lực. Thời gian rất quan trọng. Thời gian. Ai cũng muốn có thời gian. Thời gian hiện lên làm cho con người ta bao nhiêu háo hức, mong chờ hay mệt mỏi sợ hãi, có khi là chán nản, buồn bã. Thời gian. Nó nắm mọi quyền lực. Như một vị vua tối cao, điều khiển mọi thứ, quyết định mọi thứ. Lạnh lùng lướt qua, kiêu ngạo không chờ mội ai, cũng chẳng hơi đâu mà chào một ai. Chẳng ai có thể sánh ngang.

    Buồn tới rồi. Thời gian đưa nó tới.

    Tôi cảm nhận mọi thứ theo nhiều hướng tiêu cực. Tôi tồn tại trong lo âu suy nghĩ. Tôi tự tạo ra một cái lồng nhốt sự vui vẻ, sự thân thiện và hài hước của mình vào đó. Vì thế nên người ta mới chỉ thấy nó chứ không biết nó đã bị giam cầm. Chẳng mấy lâu sau, tất cả sẽ thành tro bụi, sẽ tan biến vào hư vô. Tôi muốn tránh né thế giới tới nỗi muốn biến mất. Tôi chẳng còn thiết tha gì nữa. Nhưng tôi không đủ can đảm. Thế lại là một điều lạ. Và tôi không thích nó.
     
    Last edited: 10 Tháng hai 2016
    Shinku Sociu thích bài này.
  4. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Ngày 11 tháng 2
    Black page


    Chẳng cần đợi hết ngày, chẳng cần đợi cái buồn tới. Sau khi nghe những điều mà tôi thấy khó chịu, tôi cười thật lớn, cười như một người điên. Phải rồi, những thứ đó cũng vớ vẩn giống như ngươi vậy. Cười để thể hiện rằng điều đó thật ngu ngốc. Các ngươi nghĩ ta ân hận ư? Vậy các ngươi có ân hận không khi đối xử với ta như vậy? Hả? Ôi! Gia đình! Nó là gì? Tôi có được có quyền quyết định kể cả một việc nhỏ như một thành viên trong gia đình không? Ta còn không cả có quyền quyết định ta có được phép có mặt trên đời này hay không?

    Mắng chửi vô ích. Nói gì đi chứ? Im lặng để tạo sự áp lực ư? Tạo sự áp lực để ta thấy đau đớn mà khóc ư? Bỏ đi! Ta không khóc vì con người !!! Tôi sẽ cười. Cười mãi. Sẽ như một sự chống đối bị khinh bỉ, bị ghẻ lạnh. Bị chỉ trích và bị phản bội. Những yếu đuối và sợ hãi bộc phát lan truyền khắp từng thớ thịt. Tê tê... Rồi không sao nữa. Sẽ chẳng sao nữa, sẽ chẳng đau nữa, nếu tôi chết. Nhưng chết đau lắm. Nhưng chết lại được giải thoát, giải thoát khỏi những u mê gian dối khỏi thế giới hỗn độn nhưng lại bị nhốt vào một màn đen tối tăm vô ảo.

    Tôi đã không chết. Mà tôi cũng chẳng sống. Mà cũng không đứng giữa hai ranh giới. Tôi còn chẳng biết gì nữa. Không tôi không muốn biết. Về thế giới này, về sự thảm hại của tôi, về tâm hồn mục nát của tôi, về sự hối hả của thời gian... sẽ nhanh chóng kết thúc, sẽ nhanh chóng bị phá hủy bởi những con người kia. Tôi không muốn thấy, tôi không muốn nghĩ. Vậy mà nó cứ đến. Sự mệt mỏi khi chạy đua cùng với ý nghĩ tiêu cực. Tôi rớt thẳng xuống một cái hố không đáy. Cứ như thế cho đến tận bây giờ. Tôi vẫn chống cự mà biết rằng chuyện này sẽ chẳng đi tới đâu. Tôi không thể thoải mái dù một giây phút nào. Tôi nghĩ. Tôi cứ nghĩ. Mòn theo thời gian. Tôi vẫn là tôi. Cảm xúc của tôi không cách nào người ta hiểu được. Bởi nó là cảm xúc tôi tạo ra. Tôi tự tạo cho mình những màn kịch vui vẻ mà người ta chỉ biết đắm chìm vào đó chứ không suy nghĩ. Tôi tự than vãn với cuộc đời, với số phận. Tôi tự quy cho mình rằng mỗi ngày trôi qua là một màu xám u tối mà phức tạp. Tôi tự. Tôi tự hết. Tôi không cần. Tôi chẳng muốn. Chỉ là tôi tự thôi! Chỉ là tôi tự. Sự dằn vặt nào đó mà tôi không biết, tôi mở lòng với nó. Sự yếu đuối nó là một biểu tượng cho tôi. Sự bi quan, nó là đại diện cho tôi. Tôi chẳng thể đuổi chúng nó. Tôi chẳng thể làm gì cả. Tất cả chỉ là một màn đêm vô tận...
     
    Last edited: 6 Tháng mười hai 2016
    Shinku Sociu thích bài này.
  5. cuocdoi

    cuocdoi Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    29 Tháng một 2016
    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    1,368
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    lừa đảo
    Nơi ở:
    tội ác
    ngốc thật ! Nhưng một phần nào đó tôi cũng giống cậu
     
    Ashley Frocher thích bài này.
  6. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Qua những gì hiển thị trên nick của cậu, tôi đoán là vậy.
     
  7. cuocdoi

    cuocdoi Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    29 Tháng một 2016
    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    1,368
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    lừa đảo
    Nơi ở:
    tội ác
    vậy cậu có biết vì sao tôi nói cậu ngốc không ?
     
  8. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    Tôi hiểu theo nhiều nghĩa. Muốn nói chuyện qua tường nhà tôi nhé! Ở đây được coi là spam đó!
     
    Last edited: 6 Tháng mười hai 2016
  9. bobbylockwood

    bobbylockwood Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    12 Tháng năm 2017
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Mình đã đọc hết các post trên, không phải với sự kiên nhẫn mà là hứng thú. Có nhiều điều mình muốn biết về bạn thông qua những bài viết ở đây, dù mình hoàn toàn có thể lần mò wall của bạn. Các bài viết rất gợi mở và ấn tượng mặc dù có chung một gam màu u uẩn. :cuoi::cuoi::cuoi:
     

Chia sẻ trang này

Share