Lời của Thiên Bình

Thảo luận trong 'Giao Lưu - Hội Họp' bắt đầu bởi meilling, 8 Tháng năm 2016.

  1. meilling

    meilling Beta Team
    • 229/213

    Tham gia ngày:
    23 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    453
    Đã được thích:
    4,061
    Điểm thành tích:
    229
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Support
    Nơi ở:
    Đại lục Valoran..:))
    Yahoo! Messenger:
    small_chibi_2310
    Skype:
    pechibi2310
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pe.mei.1
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Xin chào, hôm nay dọn dẹp một vài file word trên máy tính, vô tình tìm thấy file của bài này, vốn là một cái confession mình gửi cho page TB's Cfs từ rất lâu trước đây. Đọc xong vẫn là cảm thấy có đôi chút đau lòng trong tim. Vẫn là tự hỏi khi đó mình làm đúng hay làm sai. Tuy bây giờ, Thiên Bình trong câu chuyện đã có một chàng Thiên Bình khác bên cạnh, và Bạch Dương ấy cũng đã có một gia đình hạnh phúc, nhưng đôi khi nhớ về quá khứ, Thiên Bình vẫn là tự mỉm cười, thì ra cũng có một đoạn thời gian, một đoạn tình cảm đã khiến Thiên Bình khóc nhiều đến như vậy


    "Em là Thiên Bình, Thiên Bình là gió đấy. Gió vô hình vô dạng, gió thờ ơ lạnh nhạt, gió vô tâm vô tính. Nhưng tình yêu của gió thì chân thành lắm.

    Trước giờ cứ nghĩ, chỉ có gió mới vô tình. Bây giờ mới nhận ra, gió đâu phải vô tình, chỉ là gió khó để yêu ai, nhưng một khi đã yêu, gió yêu rất thật.

    Gió yêu lửa mất rồi, giống như em, một Thiên Bình đem lòng yêu anh, một Bạch Dương ngang bướng và tàn nhẫn.

    Em luôn cười, em luôn tỏ ra mình là một người vui vẻ. Có thể trong mắt anh, em chưa trưởng thành, em không mạnh mẽ, không cá tính như những cô gái khác anh từng quen, từng biết. Nhưng anh đâu có biết được rằng, đằng sau cái vẻ vui vẻ ấy, vô tư ấy, trẻ con ấy của em là một khuôn mặt giả tạo về những thứ được gọi là nỗi đau. Ký ức khi ấy, khiến bản thân em đau đớn đến nỗi em đã tạo ra một vẻ mặt khác, một con người khác như bây giờ. Ừ, làm sao anh hiểu được, khi mà anh có bao giờ hỏi em về điều đó đâu. Anh cứ nghĩ rằng, cuộc sống của em vô tư vô lo quá, hạnh phúc quá, không hề chịu một áp lực nào, một đau khổ nào, như cái vẻ ngoài màu hồng em biểu hiện, đúng không anh?

    Cứ cho là em vô tư đi, nhưng trái tim em không phải băng đá, nó cũng mỏng manh cũng yếu đuối lắm anh à. Cứ thấy rằng em luôn im lặng, luôn mỉm cười với anh thì anh có thể cho rằng bất cứ điều gì cũng không làm em tổn thương sao? Nhiều đêm em tự khóc một mình vì tủi thân trước sự vô tâm của anh. Lặng lẽ khóc, lặng lẽ lau nước mắt, rồi lặng lẽ chịu đựng. Vì anh. Vì em cần anh…

    Cái gì cũng có một giới hạn của nó. Tổn thương với em, đã là quá nhiều. Nỗi đau với em, đã trở nên quen thuộc. Nhưng em đâu có bắt buộc gì anh, em cũng đâu muốn anh phải lo lắng quan tâm em điều gì. Em có thể tự lo cho bản thân em mà. Em đâu phải chỉ là một đứa trẻ chỉ biết cười, chỉ biết dùng nước mắt để làm anh khó xử đâu. Anh đâu hề biết, nước mắt của em, chỉ đến khi trái tim em lạnh giá. Anh bảo em hiểu cho anh. Em hiểu chứ. Vì hiểu những áp lực anh đang gánh phải, nên em đã im lặng bên cạnh anh. Im lặng chịu đựng những gì anh khiến em tổn thương. Em cố gắng nhiều thứ để rút ngắn được khoảng cách giữa anh và em. Để em có thể đến bên cạnh anh, làm chỗ dựa cho anh mỗi khi anh mệt mỏi và cần ai đó ở bên. Em đâu đòi hỏi anh làm gì cho em như lời anh nói.

    Em làm nhiều như thế, chịu đựng nhiều như thế, vì tình cảm em dành cho anh là chân thành. Vậy mà đổi lại, chỉ là những câu nói tuyệt tình đến tàn nhẫn của anh vậy sao? Anh bảo có bao giờ em nhìn lại tình cảm ấy của em, có phải nó là tình yêu hay chỉ là vì em không muốn mất đi một người quan tâm em sao? Anh quan tâm đến em như thế nào mà là không muốn mất đi. Chỉ có em quan tâm đến anh, cần anh. Khi nghe câu nói ấy, trái tim em chợt lạnh lẽo đi nhiều lắm. Em làm nhiều thứ như thế, để nhận về được những câu nói khiến trái tim em vỡ tan, khiến nước mắt của em không thể rơi được nữa vậy sao? Vậy có là công bằng với em không hả anh? Có bao giờ anh nghĩ rằng, em cũng cần anh hiểu cho em hay không? Nhưng lúc em mệt mỏi, em cô đơn, anh có ở bên cạnh em đâu, thay vào đó, chỉ là em tự vượt qua sự cô độc ấy một mình. Vậy thì em đã làm sai cái gì, để mà nhận lại những sự thật tàn nhẫn đó?

    Anh là Bạch Dương, Bạch Dương là lửa. Lửa của sự nồng nhiệt và nóng bỏng. Em là Thiên Bình, Thiên Bình là gió. Gió của lạnh lẽo và đơn độc. Gió yêu lửa, như em yêu anh. Nhưng có lẽ, em đã khiến anh mệt mỏi, khiến anh thấy em trở thành gánh nặng. Có lẽ ngay từ đầu, em đã không chạm được vào trái tim anh như em vẫn nghĩ. Chỉ là em tự mơ mộng hão huyền mà thôi. Bây giờ, nước mắt trở nên vô nghĩa, quan tâm trở nên vô tình, tình cảm trở nên nhạt nhòa. Níu kéo với anh cũng là vô ích. Khi em nhận ra trái tim anh chưa bao giờ có em. Vậy thôi em đành buông tay vậy. Buông tay rời khỏi cuộc sống của anh, để anh có thể trở về với con người một mình của anh, về với cuộc sống chỉ biết có bản thân của anh. Để em có thể thôi đau đớn về những tổn thương vô tình anh dành cho em. Như lửa vô tình đốt cháy đi gió vậy. Em vẫn yêu thương anh, nhưng em chỉ giấu sự yêu thương đó cho một mình em biết vậy. Em không chờ đợi, không níu giữ điều gì nữa. Anh à, em đã nói, nếu yêu em, cần em, thì giữ em lại. Còn không, cứ bỏ mặc em. Bây giờ, em tự buông rồi đấy. Anh hài lòng chứ?

    Lửa à, Gió vì sự êm đềm của Lửa, Gió sẽ ra đi. Gió đi mang theo vướng bận, mang theo những gì Gió từng khiến Lửa mệt mỏi. Chỉ mong Lửa có thể vui vẻ, có thể hạnh phúc với con đường Lửa chọn nhé. Con đường ấy, không có Gió ở bên nữa……."
     
    Lib nobuzuki thích bài này.

Chia sẻ trang này

Share