Hà Nội và nỗi nhớ mùa thu...

Thảo luận trong 'Cảm Xúc' bắt đầu bởi Paris Aquarius, 12 Tháng mười 2016.

  1. Paris Aquarius

    Paris Aquarius Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    6 Tháng bảy 2016
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    buôn tám tùm lum
    Nơi ở:
    Sống trên mây
    Tôi là người Hải Phòng,sống trên đất phố cảng,phố hoa phượng đỏ.Nhưng trong thâm tâm tôi lại luôn dậy lên một tình cảm yêu mến đối với Hà Nội-thủ đô phồn hoa và văn minh của Việt Nam.Dù mới chỉ tới đây vài lần trong kì nghỉ hè mỗi năm thôi,nhưng thực sự Hà Nội đã truyền cho tôi rất nhiều cảm hứng để viết ra mấy dòng này.
    Tôi đã từng đi Nha Trang,Đà Lạt,Tp Hồ Chí Minh hay Bình Phước,nhưng Hà Nội là nơi vẫn luôn đem tôi lại gắn kết với nó một cách gần gũi nhất.Hà Nội đẹp lắm!Trung tâm thành phố mọc lên cao,thấp những khu đô thị sầm uất,những khu mua sắm mang đậm phong cách Châu Âu do tôi cảm nhận vậy.Đường phố tấp nập người và xe qua lại,tạo nên sự náo nhiệt ồn ã cho cái thủ đô phồn hoa này.Mỗi lần tới thăm Hà Nội,tôi đều qua Văn miếu Quốc Tử Giám-trường Đại học đầu tiên của Việt Nam,qua lăng Bác,dạo Hồ Tây và Hồ Gươm.Tôi lại rất có tâm hồn ăn uống nên có lẽ món khoái nhất của tôi là kem Tràng Tiền.Nhưng tâm sự thật,tôi thích ngắm Hà Nội về đêm hơn,nhất là vào mùa thu thơ mộng.Dùng cái từ thơ mộng thì có hơi sến,nhưng văn mà!Không sến và làm quá thì đâu phải là văn!
    Tôi có lên Hà Nội vào mùa thu năm tôi..bao nhiêu tuổi tôi cũng chả nhớ rõ,để dự sinh nhật của đứa em họ.Xong,tôi ở đó chơi mấy ngày luôn.Tối,tôi ngủ ở nhà bác cả cùng với nhỏ em tôi.Nhà bác cả ở tầng gần trên cùng trong khu tập thể dân cư.Uây,phải công nhận cái phòng ngủ đẹp vl ra,nó có cả giường tầng-cái giường mà tôi luôn muốn có.Chẳng qua phòng ngủ ở nhà của tôi ếu có giường tầng,xung quanh toàn tủ gỗ,bàn học cộng thêm cái giá sách chả liên quan.Âu,sorrê nha,lạc đề!
    Tôi vẫn nhớ cái tối hôm đó(don't nghĩ bậy nha!) tôi thức tới 1h đêm để nói chuyện với nhỏ em họ,tay cầm quyển truyện của Nguyễn Nhật Ánh,nhảy lên thành cửa sổ ngồi nhìn ra Hà Nội đêm.Và cái hình ảnh tuyệt đẹp đó đã in đậm dấu ấn trong tôi cho tới tận bây giờ.Đường phố không còn một a,chỉ thấp thoáng mấy ánh đèn đường sáng rọi,có cảm giác như nó sẽ dẫn ta đi theo với một khoảnh khắc có thể là khá lãng mạn.Đi chơi khắp 36 phố phường các Hàng,vào chợ Đồng Xuân hay tới Times City tôi đều có...nói chung là mọi thứ cứ rối tung rối mù,chả biết cái gì ra cái gì hay nói đúng hơn là tôi không cảm nhận rõ nét vẻ đẹp của Hà Nội.Nhưng khi về đêm tôi như bao quát được toàn thành phố(nói quá)đồng nghĩa với việc vẻ tươi đẹp vốn có của Hà Nội đã đong đầy qua đôi mắt tôi.(Xin lỗi các bạn,câu văn của mình có những từ không được hay{đúng} cho lắm!).Rồi cả mùi hương của hoa sữa nữa,nó nồng một cách dịu dàng,nồng nhưng tôi yêu thích.Cái nét đặc trưng mỗi mùa thu tới theo tôi thì đó là hương hoa sữa,là mùi cốm mới và là những kí ức đẹp.Sinh ra vào tháng mùa xuân,sống ở thành phố nổi tiếng hoa phượng đỏ mùa hè,nhưng tôi lại thích mùa thu Hà Nội.Sở thích mà!Tôi là cái đứa hay mơ mộng và tưởng tượng kì ảo(nhưng không ATSM)vậy nên khi ngồi bên cửa sổ,nhắm mắt và cảm nhận hương hoa sữa hòa quyện với cảnh đẹp nên thơ của Hà Nội thì chắc có lẽ không ai là không thấy tâm hồn thảnh thơi,riêng tôi cái cảm nhận đó mới khó phai làm sao!
    Đây là mấy dòng tôi đang viết khi ngồi học(chắc rảnh),lên hứng thì cứ phun hết ra thôi!=))))Mà phải là buổi tối không khí tràn ngập mới cảm nhận được điều đó để có thể viết lại,chứ nếu nắng nóng gay gắt giữa trưa có mà cảm nhận bằng niềm tin!
    Thôi,viết nhiều,tám nhiều tired cmnl rồi.hẹn gặp lại sau!Muahaha=)))^^
     

Chia sẻ trang này

Share