[Fiction] Sống giản đơn, sao lại không?

Thảo luận trong 'Thùng Rác' bắt đầu bởi TRÁC NGHI, 31 Tháng mười 2012.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. TRÁC NGHI

    TRÁC NGHI Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    15 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    255
    Đã được thích:
    497
    Điểm thành tích:
    93
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    SỐNG GIẢN ĐƠN, SAO LẠI KHÔNG?
    Tựa: Sống giản đơn, sao lại không?
    Tác giả: SÚP LƠ
    Rating: K
    Tình trạng: hòan thành
    Nhân vật theo trí tưởng tượng của tác giả

    Bật tung cửa sổ mở quạt hết cỡ, Bình đang cố xua đi cái bầu không khí nóng oi ả đang bao lấy nó hay đúng hơn là cái không khí u ám đang toát ra từ nó lúc này đây. Nó vừa cãi nhau một trận kịch liệt với hội bạn.



    Quán Su, một giờ trước đó.



    Nó hẹn cả bọn đến đây để thảo luận về đề tài mà cả nhóm sẽ thuyết trình trước lớp. Cả bọn trễ hẹn năm phút, nó khó chịu ra mặt, với một người sống đầy nguyện tắc như nó thì dù một phút vẫn là trễ, và dù lí do hội bạn đưa ra có hợp lí thế nào đi chăng nữa vẫn không khỏi làm nó bực mình. Với nó trong vòng quay của xã hội hiện đại, ai nhanh thì sẽ thắng và kẻ chậm tức bị bỏ lại. Vì thế nó không muốn làm lãng phí đi thời gian của mình hay đúng hơn là không muốn bị đào thải. Nhưng điều đó với nó lúc ấy vẫn có là gì nếu Minh không thẳng tay phê bình bài của nó và Yên không yêu cầu nó viết lại. Lòng tự ái cao vút cùng cơn giận cố kiềm nén tự nãy đến giờ bộc phát, nó gạt phăng đi lời của Yên, đòi rút khỏi nhóm và cứ thế mang bài của mình về. Nó nghe vẫn lại ở phía sau tiếng thở dài của An: “Bình thay đổi rồi!”



    Trời vừa nắng gắt bỗng dưng lại nổi mưa tầm tả như trêu ngươi, nó chẳng buồn đóng lại cửa sổ, chỉ với tay tắt chiếc quạt tự nãy đến giờ đang hoạt động hết công suất, rồi đưa mắt nhìn miên man qua làn mưa. Nó tự hỏi thay đổi là gì? Nó vẫn là thế, một Bình đầy tự tin và kiêu hãnh, một Bình chẳng bao giờ bị khó khăn gì đánh bại, một Bình chay lì, một Bình thực tế, một Bình luôn khiến mọi người phải ganh tỵ, phải ước ao. Không! Nó không thay đổi! Nó biết mà…nhưng…liệu có đúng không?



    “Bình ơi! Bình à! Đi học thôi!” tiếng cái An giục nó đi học như vân vẫn đâu đây. Nó chơi thân với An từ ngày còn bé, ngày ấy, mỗi sáng An lại đến nhà cùng nó đi học với lí do “Bình thì phải đi cùng An chứ!” rồi cười tít mắt. Ngày ấy cả hai dính với nhau như sam, ngày ấy…ơ thế đã tự bao giờ nó bỏ cái thói quen chờ An mỗi sáng rồi?



    “Bình ngốc quá, bực mình ghê!” Mình vẫn hay kêu ca mỗi khi nó nhờ giảng bài. Minh lúc nào chẵng thế, ăn nói thẳng tuột, nhăn nhó mỗi khi nó nhờ nhưng vẫn giúp nó với lí do “Ai bảo bà tên Bình chi, giúp vì cái tên hợp với tui thôi đó, Bình Minh mà!” nhưng nó biết, bên trong lớp vỏ xù xì, cộc cằn của tên con trai này, là một trái tim thiệt ấm. Bình bất giác mỉm cười rồi lẩm bẩm, bao lâu rồi nó không còn nhờ Minh giảng bài? Bao lâu rồi nó không còn thói quen quay xuống bàn Minh mỗi khi trống tiết? Bao lâu rồi…?



    “Woa! Vậy là bốn đứa tụi mình lại được học cùng cấp ba rùi!” ngày nhận giấy báo nhập học, Yên đã líu ríu câu này bên tai nó suốt. Nó biết Yên từ cuối năm lớp tám, cái cô bạn trẻ con từng cãi nhau một trận với nó vì nghĩ lớp nó đá bóng ăn gian, không ngờ lại là một cán bộ gương mẫu nổi tiếng thét ra lửa và nghiêm túc cực kì, đôi lúc khiến Bình phát sợ. Ừ nhỉ đã tự bao giờ nó quên mất điều đó? Quên mất cô bạn Yên đáng yêu ngày ấy của cả bọn…



    Bên ngoài mưa vẫn rơi không ngớt, nó mở vội ngăn kéo, tìm lại kho báu nhỏ ngày nào của mình. Một cơ ngơi đầy ấp thiệp viết tay của hội bạn thuở nào, nét chữ thân thương và những câu chúc ngô nghê quen thuộc, những bức ảnh cả hội đùa nghịch, cùng những nụ cười trong veo như nắng,… Một loạt kí ức bổng ùa về như những thước phim quay chậm, từng kí ức, từng khoảnh khắc như vẫn còn đây. Nó bất chợt thấy mình khóc tự bao giờ. Có lẽ nó đã thay đổi, thay đổi quá nhiều đến mức nó không còn nhận ra chính mình. Ảo mộng về cái gọi là hoàn hảo cùng những áp lực cuộc sống đã cuốn nó trôi đi quá xa.



    Mưa tạnh, đóng lại cửa sổ, vơ vội chiếc áo khoác, Bình thấy mình đang chạy thật nhanh hướng về quán Su quen thuộc, trong tay là xấp tài liệu và chiếc điện thoại vừa có ba cuộc gọi đi.



    Những người bạn thân xung quanh, những hạnh phúc nhỏ nhoi bên cạnh, có đôi lúc ta không kịp nhận ra. Sống chậm lại một chút, nghĩ khác đi một chút và yêu thương nhiều hơn một chút, sao lại không, bạn nhỉ?


    SÚP LƠ
  2. TRÁC NGHI

    TRÁC NGHI Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    15 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    255
    Đã được thích:
    497
    Điểm thành tích:
    93
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Truyện này do SÚP LƠ viết và nhờ mình đăng lên thôi, các bạn đọc rồi cho ý kiến dùm nó nhé.

    Chân thành cảm ơn và chúc mọi người nhiều sức khỏe.
  3. p3_linh

    p3_linh Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    24 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    151
    Đã được thích:
    101
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    nhà
    Yahoo! Messenger:
    pethOangoc
    Facebook:
    http://www.facebook.com/linh.ngo.359126?ref=ts&fref=ts
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    t/g ơi cái tên p3_linh của mình mún đổi thành tên khác thì phải làm sao vậy?
  4. p3_linh

    p3_linh Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    24 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    151
    Đã được thích:
    101
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    nhà
    Yahoo! Messenger:
    pethOangoc
    Facebook:
    http://www.facebook.com/linh.ngo.359126?ref=ts&fref=ts
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    t/g nè mấy cái chữ màu đen chỗ chữ kí nàng là j zị
  5. TRÁC NGHI

    TRÁC NGHI Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    15 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    255
    Đã được thích:
    497
    Điểm thành tích:
    93
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    À! Là truyện sắp ra lò á mà. Màu hồng là ra rồi, đăng rồi, còn màu đen là ra rồi nhưng chưa đăng, có khi chỉ mới viết một chút thôi chưa có hoàn thành. Nàng đón đọc nha.
    p3_linh thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này