[Fiction] Quỷ tóc đỏ

Thảo luận trong 'Lưu Trữ' bắt đầu bởi Vanessaoith, 4 Tháng mười 2016.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Vanessaoith

    Vanessaoith Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    20 Tháng chín 2016
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 7

    Đúng sớm mai chúng tôi lên đường thật.

    Chỉ vài tiếng sau là người nhà Anh Vũ đến, cậu ta nghe được từ người làng báo vậy khi đã yên vị tại kinh thành. Thằng nhóc giấu nhà giấu cửa đáo để, không biết có phải cưới mấy cô vợ rồi nên ngại dẫn tôi về rồi bị các nàng mắng hay không.

    Cậu cho tôi ở một nhà trọ bên rìa hồ, gần với quán ăn ngày trước câu lạc bộ xuyên không gì gì ấy tụ tập, bảo để tiện cho đi lại kẻo nhìn mặt tôi ngu ngu mà bị người ta lừa bán đi. Tôi chỉ véo cậu ta mấy nhát, đáp lại rằng nhìn được mặt tôi thì họ cũng chạy biến rồi.

    Đã mấy ngày rồi Vũ không sang thăm tôi. Tôi chán gần chết, chẳng dám đi loăng quăng vì sợ ai nhìn thấy được vẻ “diễm lệ dưới nắng mai” của mình. Thân lo không xong, mà tôi còn chẳng dám cho người vào hầu hạ cho đến tận tối.

    Thành Thăng Long về đêm cũng không đẹp như tôi hằng tưởng tượng, không có đèn lồng, không có những gian hàng hay ho, không cả có những người dân qua lại. Cứ đến giới nghiêm là mọi quán xá đều tắt đèn, tiếng ả đào hát đêm cũng ngớt dần, người dân đóng chặt cửa và rồi mọi thứ chỉ còn lại ánh trăng vằng vặc. Giờ thì tôi cũng thấu được cảm giác người xưa, các cụ chỉ biết đêm đến là bình trăng tỏ nỗi lòng, thơ sâu sắc đến ngàn đời sau vẫn phải cảm thụ. Tôi thì không được giỏi giang như vậy, không làm thơ được, cũng chẳng thể biết tỏ nỗi buồn cho ai.

    Một đêm nữa lại trôi qua, tôi lại thấy nhớ gia đình, bạn bè. Nhớ cả gia đình mợ Hai.

    Đến ngày thứ sáu thì cậu ta cũng vác xác đến gặp tôi. Vẫn cái răng khểnh và nụ cười khoe lúm đồng tiền, Anh Vũ nói cậu ta dạo này bận bịu quá, không thể đi lung tung.

    “Có quà cho cô này.” Cậu ta thấy tôi có dấu hiệu giận lẫy, bắt đầu lái sang chủ đề khác.

    “Hửm, cũng biết mua đồ tạ lỗi với tôi à?”

    Tôi chỉ đợi thế là sáng mắt lên, nhảy bỏ tới gần mà xem. Nhưng chưa sáng được quá năm giây, nụ cười trên môi tắt ngúm.

    “Cái khỉ gì đây?”

    Anh Vũ hả hê nhìn khuôn mặt méo xệch của tôi, tiếp tục huyên thuyên.

    “Là những bộ luật gây bất lợi đến những người không thạo văn hóa nơi đây như chúng ta. Anh chàng dậy thì chưa triệt để của cô làm đấy, dịch rất hoàn hảo từ Hán tự sang chữ Quốc ngữ. Đọc và nghiền ngẫm cho cẩn thận vào kẻo uổng công người ta.”

    Tôi chỉ biết trưng gương mặt chảy thượt đáp lại lời cậu ta, lết thết lôi cả bọc sách về giường, giả đò giở ra mấy trang cho người ta thấy mình biết đọc.

    Nhưng mở ra thì thôi rồi, cơ man chữ là chữ, hơn nữa lại không phải từ bút bi hay bút máy. Không giống bút lông lắm bởi nét thanh mảnh, chữ cậu Trịnh Công Sơn Fake I ấy cũng khá đẹp, nhưng tôi nhìn vào chỉ biết hoa cả mắt. Đến giấy còn chẳng tốt bằng giấy trường, trang này dễ bị dây mực sang trang sau, đối với tôi là một thử thách mắt đến cực hạn.

    Khóc dở mếu dở còn chưa xong, bên ngoài đã có tiếng đập cửa.

    “Dương Anh Vũ, mau mở cửa đi, em biết chàng trong này mà!”

    Tôi giật điếng mình vì chất giọng cao thánh thót của cô gái ngoài kia, bàng hoàng quay ra nhìn gương mặt cắt không giọt máu của cậu ta. Hóa ra đến chỗ tôi chỉ để trốn gái, tưởng mua quà hóa ra cũng chỉ là vài ba bọc sách. Tôi trời sinh tính tình ngay thẳng rạch ròi, cậu ta có lòng thì mình cũng có dạ.

    Thế là chẳng đợi vài giây sau, tôi đã lon ton ra mở cửa.

    “Anh Vũ, chàng- “

    Cô gái xấu sổ nhảy bổ vào tôi, nhưng rồi nhận ra mình thất lễ bèn e thẹn cúi đầu. Tôi giả vờ ngái ngủ, tay che miệng một cú ngáp thật dài.

    “Cô cần tìm gì sao?”

    Cô ta chỉ giữ ý tứ được vài giây đầu, sau khi nhìn thấy bản mặt Anh Vũ đang tái mét thì xô ngã tôi sang một bên. Người ả trông rõ tiểu thư đài các mà sức mạnh như mấy mẹ lực điền, tôi bị đẩy đến đau xương nhức cốt.

    “Chàng bỏ buổi hẹn với em chỉ để đi tìm con ả đó?” Người thiếu nữ nhảy bổ đến trước mặt cậu ta mà lay, nước mắt nước mũi đã tự động tèm lem khắp mặt. “Ả rốt cuộc là ai? Tình nhân thứ mấy của chàng? Ả đã quyến rũ chàng thế nào, mà để chàng mờ mắt, quên đi người con gái quan trọng nhất đời mình?”

    Tôi dù đau nhưng nghe cô nàng nói thì cằm đã chạm đến đất, mắt trợn trừng như hai quả trứng gà luộc. Tôi không biết ngôn tình ngày xưa đã phát triển đến mức này, sự psychology của cô nàng cũng không phải hạng bình thường. Anh Vũ sau khi tránh được một ngàn lẻ một chiêu cào cấu, bắt lấy cổ tay nàng rồi kéo tuột ra ngoài.

    “Đừng làm loạn nữa. Để tôi dẫn nàng đi chơi bù.”

    Tôi hơi rợn trước câu sến lụa của cậu, nhưng rồi tự nhủ đây là cổ đại, xưng hô vậy cũng chẳng chết ai. Chỉ là quen với cách nói dân dã ở quê cậu ta, giờ lên kinh, cách nói của người dân lại “Tàu” thêm vài chút. Tôi ngượng miệng không nói được bèn vẫy khăn chào tạm biệt hai người, an tâm đóng cửa đánh thêm một giấc.

    Nhưng cô ta không buông tha cho tôi dễ dàng như vậy. Ả tưởng tôi vẫy khăn chào tình nhân, bèn nhảy sang cắn xé tôi không thương tiếc.

    “Con cóc ghẻ này, mày đã làm gì chàng rồi? Cái loại ngoại tộc dơ bẩn đừng chạm vào người chàng! Nếu tao đến không kịp thời, nhìn xem, mày và Anh Vũ sẽ còn đến ngưỡng nào nữa!”

    “Thôi đi, Trịnh Lục Diệp! Tôi với cô kia chỉ là đồng hương, nàng dừng ngay kiểu cư xử ấy đi.”

    “Chàng mắng em sao?” Tiểu thư lá xanh tiếp tục đóng phim Đài Loan. “Chàng vì ả mà nổi nóng với em? Em là vợ đính ước của chàng cơ mà? Hay chàng thực sự muốn hủy hôn giữa hai nhà, để em không còn lấy một thanh danh nào nữa để gả đi?”

    “Tôi đâu có nói thế…”

    “Nhưng lòng chàng muốn thế. Chàng muốn bỏ em để đi với cô ta, phải không? Ả thì có điểm gì để chàng phải để ý? Em thì thua kém ả ở điểm gì, chàng nói đi? Tại sao, tại sao chứ?”

    Đến đây thì tôi không chịu được nữa, tống phắt vị hôn thê của Anh Vũ ra ngoài.

    “Tại vì tao đẹp. Đấy là chân lý, con điên ạ. Diệp Lục thì nên ở ngoài nắng mà quang hợp, đừng chui vào góc tối cắn người.”

    Nói rồi đóng sập cánh cửa, mặc xác người đồng chí đứng ngoài có thể tử trận bất cứ lúc nào.

    Nắng đã lên đến đỉnh đầu. Tôi nằm lì trong nhà trọ, buồn chán đến mức tự ngược đãi bản thân bằng cách lôi sách ra đọc. Giấy đã nát, mùi mực tàu ngai ngái trên sách còn kinh khủng hơn. Dẫu có quen với dạng chữ, tôi cũng không thể hiểu hết được nội dung cuốn luật này. Trịnh Công Sơn dặn tôi ăn nói như ở quê cũng được, hiện đại chút cũng chẳng sao, tuyệt đối không được bắt chước phim chưởng. Người dân ở đây rất kị bọn gián điệp phía Bắc, để họ thấy tôi làm chuyện gì ngớ ngẩn, nhất định sẽ báo quan tống tôi vào tù.

    Tôi rùng mình, chợt nhớ đến hôm đầu tiên đến Thăng Long.

    Nếu không có Anh Vũ, tôi ắt sẽ chết rất thảm khốc.

    Sự bất an làm tôi lật thêm vài trang tiếp theo. Tôi gần như mắc hết tội lỗi trong luật cấm. Càng nghĩ càng thêm lo sợ, may mà cái ý định quyến rũ vua tôi còn chưa thực hiện, không thì chết mười kiếp trước khi leo đến bậc phi tần hạng bét.

    Giấc mơ xuyên không như ngôn tình của tôi chợt tan thành mây khói. Nếu xuyên về đây không được ăn sung mặc sướng, không có vàng bạc ngọc ngà, không gặp được soái ca, vậy tôi thà sống ở kiếp học sinh còn sướng gấp chục lần.

    Đang nằm vắt vẻo trên chiếc sạp bằng tre, bụng tôi chợt đau lên dữ dội. Trán tôi lấm tấm mồ hôi, thân dưới quặn thắt như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

    Không cần nhìn, tôi cũng đã đoán được thảm cảnh gì tiếp theo.

    Kì “đèn đỏ”của tôi đã đến rồi!
     
    Last edited: 24 Tháng hai 2017
  2. Vanessaoith

    Vanessaoith Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    20 Tháng chín 2016
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 8

    Đêm hôm ấy, tôi đã có một giấc mơ lạ kì.


    Dù bụng vẫn quặn đau dữ dội, nhưng xung quanh tôi đã không còn là quán trọ nữa. Khoảng không bao trọn một màu tối hun hút, trông giống như một mật đạo tôi hay thấy trong phim truyền hình. Đang không hiểu chuyện gì xảy ra, đột nhiên xuất hiện một gã cao lớn mặc đồ đen tuyền, áo choàng theo style Hogwarts trùm quá nửa mặt.


    "Mày là ác linh phương nào?"


    Gã hằn học giương đôi mắt sâu hoắm, đen kịt không thấy chút tia sáng, cho dù bên tường vẫn còn vài cây nến mập mờ. Cảm nhận thấy trên người gã còn mấy phần sát khí, tôi bèn ngoan ngoãn trả lời.


    "Dạ, cháu là người, chưa chết. Đến từ đồng bằng sông Hồng cách đây một khoảng không xa."


    "Nói láo!" Hắn đập bàn, người nhẹ bẫng lao vút lại phía tôi nằm. "Khai thật mau! Mày là quỷ phương nào đến đây làm loạn? Trong sổ Nam Tào không thấy tên mày, đừng nghĩ có thể đơm đặt nhiều lời."


    Tôi nghe vậy liền thất kinh.


    "C-Cái gì mà Nam Tào cơ? Ông là Diêm Vương phiên bản Voldemort à?"


    "Ai cho mày gọi thẳng tên Đại vương như thế?" Hắn ghé sát mặt tôi, hằm hè ra hơi lạnh đến run người. Bàn tay xương xẩu bóp chặt cằm tôi, lạnh đến nỗi quai hàm cứng đơ.


    "Trong các bản cáo của chúa quỷ đất Nam cũng không thấy mày. Là đám dị nhân phương Bắc sai mày tới?"


    Thấy hắn trông có vẻ là hàng thật, tôi chỉ biết khóc lóc kêu than.


    "Ông tha cho cháu, cháu là đứa xuyên không đến đây chứ có biết cái quần gì đâu mà ông cứ quỷ Nam quỷ Bắc. Cháu ngu lắm, ông thuyết âm mưu thế cháu nào hiểu nổi."


    "Xuyên không là cái gì?"


    "Là từ thời không này đến thời không kia. Cháu đến từ vài trăm năm sau, Nam Tào không ghi là đúng rồi."


    Hắn lại được thể ghì chặt hơn.


    "Vậy cút về thời mày, nhanh! Để một kẻ ngoài luồng nhởn nhơ khắp nơi như mày, quả đáng xấu hổ với Âm ti."


    "Được thì cháu đã đi. Ở đây gì cũng chẳng có, vừa bất tiện vừa xấu xí đến ngu người. Giờ ông có cho được cháu về thì train to Busan cháu cũng đi."


    “Mày nói có thật không?”

    “Thật.”

    “Vậy đợi đấy. Để tao về tìm cách, sau đó sẽ trả mày về đúng luân hồi. Từ giờ đến lúc đó, nếu mày dám gây đảo lộn trật tự bất kì thứ gì liên quan đến số mệnh người dân nơi đây, bầy quỷ đói dưới âm giới sẽ chờ mày.”

    Nói rồi gã phất vạt áo choàng, biến mất vào khoảng không.

    Còn tôi thì giật bắn mình, choàng mở mắt bật dậy. Giờ đã quá canh ba, trời đã bắt đầu nhá nhem sáng. Tôi thở không ra hơi, mồ hôi chảy dài trên trán.

    Mẹ kiếp!

    Có đứa nào xuyên không mà gặp phải số con rệp như tôi không!??


    ***

    Quán trà bên hồ Tả Vọng mới sớm ra đã đông đúc người. Tôi trùm kín mặt, lặng lẽ bước theo người hầu dẫn đến một căn phòng đã được đặt sẵn. Nơi đây là địa điểm họp hàng tháng của câu lạc bộ xuyên không, cái này tôi còn nhớ, cũng nhận ra đã hơn một tháng chưa đến nơi này.

    Quả nhiên bên trong đã có vài người đang chờ sẵn. Tạ Thu Dung vẫn xinh đẹp như ngày nào, chị ngồi ngay ngắn tại chiếc bàn chính, chén nước nghi ngút mới chỉ vơi đi đôi chút. Bên cạnh là cậu chàng thư kí Trịnh Công Sơn, vẫn cái bản mặt nghiêm túc làm người khác phải đổ mồ hôi. Giang Đào đã ngất ngưởng chén mấy cái bánh, trong khi anh chàng võ trạng nguyên đã nhảy xồ vào tôi khóc lóc như con xa mẹ lâu ngày.

    Tôi cởi chiếc áo choàng, khéo léo tránh cho ánh nắng không rọi vào mặt. Bằng một cách thuần thục, tôi quỳ xuống như những võ sĩ samurai, đầu chạm hẳn đất.

    “Thỉnh mọi người giúp em qua khỏi kiếp nạn này.”

    Thấy thái độ nghiêm túc quá đỗi của tôi, Dung hoảng hồn. “Đã có chuyện gì rồi?”

    “Em sắp chết rồi.”

    “Sao thế?”

    “Bà dì em đến rồi.”

    “Thì sao?”

    “Nơi này không có Diana.”

    Tiếng phụt nước cất lên đầy thánh thoát, Trịnh Công Sơn đã sặc. Tôi nghiêm mặt, đây là vấn đề hết sức nghiêm trọng, không phải chuyện đáng để đùa. Bằng một ánh mắt hết sức van lơn, tôi nhìn Dung, chỉ mong chị có thể giúp tôi thoát khỏi kiếp con rệp này.

    Dường như hiểu ra ý tôi, Tạ Thu Dung đứng dậy, kéo tôi ra ngoài.

    “Em đã gặp chuyện gì rồi? Có gây loạn gì không đấy?”

    “Em bị đe dọa bởi một gã thần chết gì gì đó. Hắn phát hiện ra em không có trong sổ Nam Tào mà tự dưng mọc lên, nên đến răn đe không được làm đảo lộn thứ gì. Nếu không, sẽ tống xuống âm giới làm mồi cho quỷ.”

    Mặt Dung tái đi phân nửa.

    “Sống bao nhiêu năm để lách luật triều đình, đến tôi còn chưa nghĩ đến phải lách cả luật âm phủ thế này.”

    Đặt mình xuống hiên nhà, chị nói tiếp. “Này Vy, nghe đây. Nếu chuyện này có thật, em không chỉ sống sao cho đúng luật pháp nữa đâu. Mỗi người có một số mệnh, mỗi hành động bây giờ là ảnh hưởng đến cả thế hệ con cháu đời sau. Khi ta về nơi này không phải chỉ né thay đổi lịch sử là xong, mà còn cả những tác động không đúng hướng nữa. Tuyệt đối không được làm gì quá phận, nếu không, sẽ càng xáo tung lên mà thôi.”

    Tôi nghe xong cũng mông lung hiểu được một phần. “Tức là bây giờ em triệt sản cụ tổ em, thì cả dòng họ nhà em sẽ biến mất?”

    “Đúng vậy.”

    Giờ thì vấn đề hoàn toàn nghiêm trọng rồi đây.

    Mê cung tôi đang mắc kẹt không phải mê cung thường, mà còn làm bằng chuỗi domino!

    Đang khóc không ra nước mắt, đột nhiên Thu Dung kéo tôi lại, đặt vào tay tôi một bọc vải đỏ dày thật dày.

    “Diana thời cổ đại đấy. Đây chỉ là phần vỏ, còn khi dùng, em phải nhét thêm nhân vào, tỉ dụ như tro sạch, xơ chuối, xơ mướp đều được. Thay đều đặn như mình hay làm, dùng xong thì đem giặt đi, đỡ mất hàng đống giẻ màn tạm bợ.”

    Tôi cảm kích nhận lấy, nhưng miệng vẫn méo xệch không thôi.

    Ở cái nơi khỉ gió này mà cảnh đẹp không được thăm thú, đồ dùng thì nghèo nàn, công nghệ tiên tiến càng không chút dấu vết. Hơn nữa tính mạng tôi cứ nằm lơ lửng trên sợi tơ, làm cái gì sai cũng trở thành mồi cho quỷ đói.

    Giờ thì quỳ lạy, có cho tiền tôi cũng đếch dám xuyên không nữa. Mấy mẹ viết ngôn tình chỉ toàn lừa người, lừa người mà thôi!
     
    Last edited: 9 Tháng ba 2017
  3. Vanessaoith

    Vanessaoith Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    20 Tháng chín 2016
    Bài viết:
    17
    Đã được thích:
    89
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Chương 9


    Giờ hẹn đã trễ quá nửa, mà Anh Vũ vẫn chẳng thấy đâu.

    Tôi nhấp ngụm nước ăn miếng bánh, âm thầm ngó nghiêng xung quanh. Thu Dung nhờ Trịnh Công Sơn nhồi nhét vào đầu tôi hàng đống luật, khiến tôi tai úp tai mở thành một mớ bòng bong. Tranh thủ khi anh ta còn đang sửa lại một số chữ Hán tự sang Quốc ngữ, tôi ngó ngàng sang hai kẻ còn lại.

    Bích Hạnh nhìn tôi hau háu, nước mắt chỉ chực trào trên gương mặt rám nâu lực điền, khiến tóc gáy tôi đồng loạt dựng đứng. Có thể thấy cậu ta cũng nhọ y như tôi, khi bản thân bánh bèo yếu đuối tự dưng nhảy vào thân một gã to xác. Tôi chợt nghĩ đến cảnh người ta tỉ thí võ công, có khi cậu ta chỉ che mặt khóc thôi, đối phương đã sẵn sàng chịu thua vì ngộ độc con mắt.

    Nhưng võ trạng nguyên đương triều thì cái gì cũng có, bổng lộc nhiều như mưa. Chung quy cũng không hẩm hiu bằng cái thân này.

    Đang ngẩn người ra, bỗng Giang Đào ném cho tôi một mẩu giấy.

    “Ê người mới. Đã thăm thú hết kinh thành chưa? Khi nào tôi chỉ cho chỗ này, hay lắm.”

    Tính tôi thì ham vui, thấy người ta rủ rê thì cũng sáng mắt lên, gật đầu cái rụp. Gần tháng nay tôi chỉ biết ru rú trong nhà tránh ánh nắng mặt trời, đã đi được đến đâu mà thăm với chả thú?

    Hai đứa vừa ra hiệu vừa nhìn nhau cười hề hề, Trịnh Công Sơn từ đâu ra đã gõ cốp vào đầu tôi một nhát.

    “Cô có hiểu tôi vừa nói gì không?”

    Tôi lắp bắp chữa ngượng. “Ừ thì… đến chỗ ăn trộm sẽ bị chặt hết ngón chân?”

    “Điều đó tôi đã nhắc cách đây gần mười lăm phút trước rồi.” Cậu ta thở hắt. “Đẳng cấp xã hội thời này phân biệt rất rõ rệt. Không như ở quê tên Anh Vũ kia, ở kinh thành, luật nào phải nghiêm ra luật đấy. Đừng lôi tư tưởng mọi người bình đẳng vào xã hội này. Phát ngôn lung tung bừa bãi, nhẹ thì bị vả miệng, mạnh thì nộp tiền, đánh bằng trượng.”

    “Dạ thưa, đã rõ.”

    “Nhanh hiểu thế là được.” Cậu ta bê nguyên chồng sách lên đưa tôi. “Cộng với chồng hôm trước, về cô cứ nghiên cứu dần dần là ổn.”

    Tôi méo mỏ nhìn đống sách còn nhiều gấp đôi sách ôn thi đại học của mình, chỉ biết ngậm ngùi gạt lệ.

    Đang lúc mọi người đang hàn huyên và giãi bày rắc rối nhờ hai đại boss xử lí, bỗng bên ngoài rèm có tiếng ẩu đả lộn xộn vô cùng.

    “Trịnh tiểu thư, đây là nơi của khách quý, mong cô đừng tự tiện xông vào…”

    “Bỏ ra! Tôi nói các ông là bỏ ra cơ mà? Tôi không có thì giờ đôi co với mấy ông, tôi còn phải đi vạch mặt con quỷ đó…”

    Mặt Trịnh Công Sơn có chút tai tái. Chẳng đợi vài giây sau, cô nàng “lá xanh” đã hừng hực khí thế xông vào, dúi đầu tôi xuống mặt bàn, rồi sau đó xồng xộc kéo ra ngoài.

    Lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời tôi được chứng kiến đánh ghen ngoài đời thưc, nhưng không bao giờ nghĩ đến đối tượng lại là mình. Con ả này không biết lấy sức mạnh đâu ra mà khỏe như trâu vật, không để tôi có sức mà phản kháng. Ả giật phăng cái vải trùm đầu của tôi ra ngoài, lúc bấy giờ, tôi mới nhận ra mình đang đứng giữa trời nắng chang chang.

    Không chỉ mặt, mà cả chân, tay tôi đều hóa thành đỏ ửng, da dẻ nhăn nhúm, lở loét đến kinh hoàng.

    Mặc dù bản thân không cảm thấy gì, nhưng nhìn cơ thể mình thành ra thế này, tôi chỉ muốn đập đầu tự ngất.

    “Đấy! Tôi nói có sai đâu? Ả vốn là con quỷ cái hoành hành nơi đây tháng trước, dùng yêu thuật thành đàn bà để mê hoặc các người.”

    Tôi đứng như trời trồng giữa hàng bao ánh nhìn chòng chọc. Người tụ lại mỗi lúc một đông, tiếng xôn xao hoang mang vọng lại, tôi thấy tai mình như ù đi.

    “Khá khen cho mày dám đủ bản lĩnh đi dụ dỗ Anh Vũ.” Ả giương đôi mắt lên đầy kiêu hãnh. “Để rồi dám đụng vào tao, con quỷ ranh ạ. Mày không biết, sau ngày hôm đó, tao đã sai người đi điều tra về mày khắp nơi, chỉ để đợi đến ngày này. Quỷ thì nên về nơi của quỷ, đừng ở kinh thành mà hại người.”

    Nói rồi, ả bắt đầu tung một vốc tỏi đã giã vào người tôi.

    Mặt tôi đen đi quá nửa. Ả vứt thứ trắng trắng bốc mùi ấy lên người tôi?

    Chưa kịp phản kháng, Trịnh Lục Diệp đã hất nguyên vò rượu gạo.

    “Tỏi chưa đủ làm mày chết à? Vậy thì rượu gạo xem sao?”

    Người tôi vừa dính nhơm nhớp, vừa tỏa ra hơi nóng từ rượu nồng, quyện lại với hương tỏi khiến tôi muốn nôn.

    “Sao mày lắm tà khí thế? Ngần đấy chưa đủ cho mày chết à?” Ả bắt đầu mất kiên nhẫn. “Nhưng đừng đắc ý. Thầy pháp có bảo, muốn triệt để phải dùng máu chó- "

    “Máu chó cái con mẹ mày!”

    Tôi điên tiết đạp cho ả một nhát giữa xương sườn. Trịnh Lục Diệp mất đà ngã chúi vào sạp rau ven đường, đầu tóc dính bê bết đầy rau với rợ. Mọi người xung quanh chợt rộn rạo lên, tôi đành quơ bừa lí do, cố tình nói thật to. “Tao là người, con điên ạ. Mày chưa nhìn thấy người bị bệnh riêng bao giờ à? Còn cố tình moi ra cho thiên hạ nhìn, đồ thất học.”

    “Mày dám đánh tao?”

    Diệp Lục sau khi đã quang hợp đủ chất xanh bèn nhào lên toan túm tóc tôi lại. Nhưng chưa kịp đánh, từ trên lầu đã có kẻ đổ trà vào giữa đầu cô nàng.

    “Á! Nóng… nóng! Kẻ nào, kẻ nào dám động vào tiểu thư họ Trịnh đây?”

    “Trịnh Lục Diệp.” Tiếng Trịnh Công Sơn không chút mảy may cảm xúc, nhưng trong đó, tôi có thể thấy một sự uy hiếp đến kinh hồn.

    “Dạ? A-Anh cả?”

    Con hổ cái sau khi bị vặt rang nanh chợt biến thành con mèo ngoan ngoãn. Cô ả tái mét mặt mày, miệng lắp bắp không nên lời. “S-Sao anh lại ở đây? Em tưởng, anh đã vào triều từ sớm nay…”

    “Để rồi cô đi gây loạn khắp nơi? Cô tư, để tôi nói cho cô biết, nếu không tự về đóng cửa sám hối trong vòng một tháng, cha sẽ tự mình đến hỏi thăm cô đây.”

    “M-Một tháng? Anh cả, anh là người rộng lượng, tha cho em lần này thôi, được không? Em ở nhà một tháng, nhỡ đâu con quỷ cái này cướp mất Anh Vũ, em biết sống sao?”

    Trịnh Công Sơn nhấc gót quay đi, không nói đến hai lần.

    Trước giờ tôi đã nể gã trai kì lạ này, giờ lại càng biết ơn hơn. Ngầu quá thể. Tư chất ấy, thần thái ấy, rồi cả đầu óc, sự tỉ mỉ ấy, tôi và cậu ta đúng là cả một khoảng cách xa. Sống đến giờ tôi biết thế nào gọi là kẻ tài thực sự. Thấy cậu ta xuống lầu, tôi mới tót lại cảm ơn.

    Gã trai cởi áo, phủ cả tấm áo ngoài lên đầu tôi.

    "Choàng tạm lấy. Giờ đương lắm người chú ý, để tôi đưa cô về."

    Trịnh Công Sơn dùng hương liệu gì tôi cũng chẳng rõ, chỉ biết chúng thơm đến lạ thường.

    Mặt tôi chợt nóng ran. Cậu ta phất tay gọi tôi lại gần, tôi chỉ biết lẽo đẽo đi theo, chốc lát đã hòa mình vào dòng người đông đúc.
     
    Mary Russell and HotaruCapricorn like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này

Share