[Fiction] Prisoner

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi Alison Juordan XoX, 4 Tháng tám 2015.

?

Các bạn hài lòng về fic của mình không?

  1. Rất hài lòng! Viết tiếp đê bạn.

    69.6%
  2. Cũng bình thường. Cố gắng lên là thớt làm được.

    26.1%
  3. Không hài lòng lắm đâu.

    0 vote(s)
    0.0%
  4. Không phải thể loại mình thích.

    4.3%
  1. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết

    Chap XI: Mask

    PicsArt_07-05-09.45.20.jpg
    Designed by Alis


    Chap này thiên về miêu tả sự chuyển biến của các thế lực trước cuộc chiến lớn, vì vậy tiết tấu hơi nhanh, thông cảm.

    Erman Anderson ngồi yên vị trên chiếc ghế Hội đồng.

    Ngài đan tay trầm tư, sự bình thản tỏ rõ trên khuôn mặt. Mái tóc Erman vẫn suôn mượt một màu đen óng. Dưới cằm người đàn ông hơn ba mươi tuổi có một chút râu lởm chởm nhưng không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp và sự trẻ trung của ngài.

    Quả thực ngài rất điển trai với gương mặt góc cạnh nam tính, sống mũi cao và đôi mày kiên định. Còn ánh mắt sâu thẳm màu xanh lục, ẩn dưới cặp kiếng lại toát lên một vẻ gì đó thật nghiêm nghị, cao quý.

    Ngài khoác hờ chiếc áo trắng trên vai, trông thật trang trọng cùng vest và giày da.

    Căn phòng hội đồng khá trống vắng, với tấm trần cao rộng, được trang trí hoạ tiết kinh thánh và hoa văn vàng uốn lượn. Dưới sàn nhà lạnh chỉ lót một tấm thảm nhung màu đỏ thẫm. Không có gì nhiều. Chỉ vỏn vẹn vài bức tranh treo tường và mấy cái đèn cột.

    Kê chính giữa, trước ô của sổ là chiếc bàn làm việc của Hội trưởng. Thậm chí đồ dùng của ngài cũng cực kì giản đơn với cái ghế tựa lưng, vài cái bút lông và mấy xấp giấy tờ.


    "Cốc cốc"


    Ai đó bước vào phòng làm việc của ngài.

    "Hội trưởng!" một thanh niên xuất hiện.

    "Gì vậy Simon?" ngài chống cằm hỏi.

    "Xin hãy đốc xuất một đội quân lục soát quanh vùng khu Bảy" Người thư kí trẻ có mặt nạ nửa mặt tâu. Cậu ta cúi gập người.


    "Khu kinh thành đó sao, có gì ở đó?" Ngài vui vẻ.

    "Thưa ngài, tôi có người đưa tin, hội Crimeries đang lẩn trốn tại đó."

    Vừa nghe tới cái tên, mắt ngài bừng sáng.

    "Ta tưởng thủ lĩnh của chúng bị bắt lâu rồi?" Giọng nói ngài thay đổi. Trầm hơn và đầy ma mị.

    Simon khẽ đằng hắng.

    "Thưa, thực ra, chúng vẫn còn hoạt động sau khi tan rã, và thủ lĩnh của chúng hiện giờ đã được tạm tha để kết hợp cùng Gone Gate." Simon nói. "Tôi cần bắt hết được bọn chúng"


    Erman khẽ mỉm cười, gật gật đầu. Khoát tay ra lệnh thả tám trăm lính, con số mà ngài chưa bao giờ chạm tới.


    ....



    Simon dường như đã hài lòng, cậu ta cúi đầu tạ ơn và bước nhanh ra khỏi căn phòng.


    "Hội trưởng có vẻ tín nhiệm tên thư ký non nớt ấy?" -Một giọng nói lạ cất lên.


    Erman ngẩng dậy, mỉm cười.


    Một người đàn ông cũng tầm tuổi ấy, đứng dựa ở góc cửa, mái tóc dài màu khói buộc gọn sau gáy. Đôi mắt người đó sắc bén, dáng thân cao cao, vạt áo trắng thả dài xuống đất. Có vẻ là một thân cận của Erman.

    "Đội trưởng đội V, Lucas, ờ thì, chắc vậy... Tôi thấy thằng bé cũng khá mà, haha. Không phải Simon mới vào được hai năm thôi sao? Leo được lên vị trí đẹp như hiện tại là cả một sự nỗ lực. " Ngài tươi tỉnh nói.


    Nhưng Lucas trông có vẻ không vui lắm. Hắn bước tới, rọi đôi mắt xám đục ngầu vào ngài. Có vẻ gì đó chờ đợi và không hài lòng.


    "Vậy chẳng lẽ cái ngôi đang trống ấy, ngài sẽ trao cho tên nhóc ấy?" Lucas nghiêng đầu. Mái tóc khói rớt sang một bên tai.


    "Ừm..." Erman đáng kính nhíu mày. "Không, không thể, vì cái ngôi ấy,... tôi đã nhắm vào người khác rồi. Là Maniac." Ngài dương đôi mắt vô hồn lên, có chút gì thất vọng.

    Hoặc cực kì thất vọng.

    Thấy được câu trả lời thì Lucas khá ưng thuận. Đội trưởng V ngay lập tức rời khỏi căn phòng và biến mất chỉ sau nháy mắt.


    ___________
    ___________________________
    _____________________________________________


    Simon bước lẹ trên dãy hành lang dài dằng dặc. Mái tóc màu đồng vướng vào chiếc mặt nạ đen lạnh lẽo. Cậu cố kéo cổ áo cao hơn, kéo hai tay áo xuống để che đi đôi bàn tay mình. Có hơi kì lạ khi Hội trưởng dễ dàng thông qua lời đề nghị của cậu. Nhưng đó chưa phải vấn đề lớn nhất.


    Chợt. Một cô gái bước ra từ một căn phòng, chạm mặt cậu ngay tại hành lang.


    Maniac. Người có khả năng thừa kế ngôi Quỷ Toạ


    Đó là một người đàn chị, có lẽ hơn cậu nhiều tuổi. Bởi chưa ai biết được tuổi thật của cô gái ấy. Cô ta luôn đeo một chiếc mặt nạ màu trắng toát, che dấu gương mặt. Mái tóc tím xoăn lọn, dài, thả thướt tha xuống hai vai. Thân hình cô ta thì rất đẹp, những đường cong được tôn lên nhờ áo thun mỏng xuyên thấu, sơvin trong chiếc quần âu màu đen nhã nhặn.

    Nếu cô ta không che mặt, chắc hẳn sẽ rất được mắt cánh đàn ông. Mà thậm chí hiện giờ cũng ối bọn lính dưới cấp đang thương thầm trộm nhớ cô ấy. Không chỉ đẹp mà còn giỏi giang, cô ta luôn chiếm mọi thành tích và nổi bật trong mắt Hội trưởng. Một con cáo ranh mãnh.


    Simon cúi gập đầu chào.


    Nhưng cô ta lờ và bỏ đi.


    Simon hướng về cô ta, có gì đó sùng kính, biết ơn lẫn ghen tức (?)

    Cùng lúc đó, đội trưởng đội II Noah chạy tới.


    "Đờ mờ mày có nhanh lên không!? Erman cho quân rồi thì mau cùng tao dẫn quân về khu Bảy chứ?" Noah gào lên, mắt trợn ngược nảy lửa.

    Simon làu bàu và chạy theo ngay.

    Trời trong và nhẹ. Có chút gió thổi dịu nhẹ. Bọn họ đang đi từ khu Sáu về khu Bảy.


    Simon ê mông trên xe ngựa. Cậu chán chường dựa đầu vào hốc cửa, ngắm cảnh. Noah bên cạnh, ngáy ầm ĩ. Lần này bắt bọn Lay và Bree, đội hai đích thân ra tay. Hiếm khi nào mà một đội trưởng như Noah lại phải xung trận. Cậu đã cố thuyết phục anh ta, và chắc ngài Erman cũng hiểu điều đó. Bởi không ai biết khả năng của Crimeries tường tận như cậu.


    Simon đã có một tướng quân và một đội quân tám trăm người. Cơ hội này qua tốt để hoàn thành mục tiêu. Nhưng chẳng hiểu sao, vẫn còn chút gì đó mông lung về chiến thắng tuyệt đối này.

    Eland sẽ chẳng để yên cho cậu. Cậu biết.


    Gió lặng. Cậu ngoái ra đằng sau xe ngựa, cả một đội quân hùng vĩ giáp sắt bạc, cờ chiến đang rồng rắn nối đuôi nhau.


    Một lần nữa, Simon thấy tự tin trở lại.


    Trận này Hội đồng phải thắng.


    Rồi cái ngôi Quỷ Toạ sẽ về tay cậu chứ không phải ai khác.



    Ngũ toạ : năm người thừa hưởng ý chí của Bộ Ngũ Vĩ Đại, gồm:

    Vương toạ:

    Hiện tại: đức vua Dallathos
    .
    Chưa có người kế nhiệm

    Quỷ toạ:

    Hiện tại: Chưa tiết lộ
    .
    Chưa có người kế nhiệm

    Tiên toạ:

    Hiện tại: Nermes

    .
    Chưa có người kế nhiệm

    Ngục toạ:

    Hiện tại: Jerdon Xavier
    .
    Người kế nhiệm: Collum

    Minh toạ:

    Hiện tại: Chưa tiết lộ
    .
    Chưa có người kế nhiệm


    Chẳng mấy chốc, đoàn binh lính đã tới được rìa khu Bảy. Một chiếc cổng khổng lồ và bức tường thành vĩ đại mở ra trước mắt.

    Nhìn từ xa đã đáng sợ, đến gần thì lại thấy bức tường này lớn như một dải sóng thần dữ tợn và lạnh lẽo. Ước chừng độ dày của cổng và lớp đá thành là khoảng sáu mét. Còn chiều cao thì chọc trời, thậm chí còn xuyên cả tầng sương mù. Các tảng đá tường vuông vức chặn đè lên nhau chắc chắn, dường như là bất khả xâm phạm. Chiếc cổng thì vừa đồ sộ vừa nặng nề, xây từ gỗ Nolen, loại gỗ nặng nhất thế giới.

    Simon phì cười.

    Quả nhiên là bọn nhà giàu. Tốn từng này ngân sách chỉ để bảo vệ được cái gọi là cao quý của mình. Chỉ để ngăn mình với bọn dân nghèo, khắc thêm sự phân biệt tầng lớp trong xã hội. Trong khi trái tim của họ còn bẩn tưởi hơn tất cả đám dân thường như cậu.


    Xe ngựa và đoàn lính dừng trước cổng. So với mức đồ sộ của Thành khu Bảy, cái xe ngựa chỉ bé tí như con kiến.


    Simon nhảy khỏi xe. Trời hơi lạnh. Thời tiết ở Pergondia khá thất thường.


    Cậu bước tới trạm bảo vệ, thò mặt vào khung cửa và giơ tấm hiệu lên. Một sĩ quan xuất hiện và đính chính đoàn quân Pergons, xong xuôi thì hạ lệnh mở cổng.


    Chiếc cổng gỗ bắt đầu rùng rình nhúc nhích. Hai bên cánh cổng chậm chạp lui vào bên trong thành, tạo ra một khe hở. Simon thấy mặt đất rung lên theo từng động cơ. Khe hở cũng được mở rộng hơn, sĩ quan để cho họ vào.

    Khu Bảy, khu của kinh thành quý tộc, những tầng lớp thượng lưu giàu có và vua chúa.

    Chưa bao giờ Simon đặt được một gót chân đến đây. Vì vậy nghĩ tới việc đang khoác tấm áo trắng là cái vé để vào, cậu thấy khá nực cười.


    Không khí nơi này khác hẳn.


    Không có tiếng ồn ã, cười đùa, không có tấp nập chợ búa.
    Quả nhiên, ngăn cách qua bức tường ấy là một thế giới hoàn toàn khác biệt.

    Đường phố lát đá, vắng vẻ. Những hàng chậu cảnh bày trí khắp nơi, những cửa hàng bán vải vóc, trang phục đắt đỏ cùng nhà hàng thì san sát nhau khắp ngả.


    Cậu thấy các bá tước, tiểu thư ăn mặc diêm dúa, trang điểm phấn son đang trang nhã đi dạo, mua sắm. Họ có những kiểu tóc bồng bềnh, sặc sỡ đến kì quặc. Trang phục nam thì áo tuxedo, áo nhung xếp, quần âu, giày da, giày đế cao như đi hội. Nữ thì bất chấp ngày thường, ăn vận váy dự tiệc đủ hoa hoè hoa sói với các vạt váy gấp nếp tỉ mỉ. Mấy bà cô đó trát bột đầy mặt, trông y hệt bọn hề đáng sợ mà cậu vẫn thấy trên phố hồi bé. Nhưng lớp trang điểm vẫn chẳng là gì so với những bộ tóc giả xanh đỏ xoăn tít, búi lọn cùng mũ lông chim rườm rà.

    Simon cảm thấy ngột ngạt trước những cái khoát tay, vẩy quạt lông và cử chỉ tinh tế của họ. Họ làm cậu muốn ói. Đôi trưởng Noah lượn lờ bên cạnh cũng chẳng khác cậu làm bao.

    Trên đường đi, bà này cô nọ đứng trò chuyện, điệu bộ uốn éo, mỗi bà dắt tay một đứa nhỏ. Có vẻ là đang khoe con cái đây.

    Simon lướt qua, chỉ khẽ nhìn những đứa trẻ tươm tất áo quần với sách vở trên tay...


    ____________________________________

    "Hừm... Chia ra làm tám đội đi. Ba đội ở lại trại. Hai đội đi thám thính. Hai đội đi lục soát khu vực, còn đội tinh nhuệ thì theo bọn ta lên cung vua." Noah lè nhè nói, ngồi vắt chân trên ghế.

    Đám binh lính tâu lệnh, chia đội ra dựng trại trong rừng và làm nhiệm vụ.

    Đội lính trăm người tinh nhuệ nhất đều mặc giáp sắt bạc, đầu đội mũ sắt, chỉnh tề hàng lối đi theo Noah và Simon.

    Đường lên kinh thành không quá xa. Cung điện nhà vua chính là trung tâm khu Bảy. Vì thế đường đến đó đã được xây dựng rộng rãi, tiện cho bất cứ sứ giả nước nào trong khi đến thăm.

    Thì ra, cung vua đồ sộ như vậy. Nơi quan trọng nhất của một đất nước được dựng to lớn hệt như lâu đài cổ tích mà mẹ vẫn đọc cho Simon trước khi đi ngủ.

    Những cộ tháp cao cắm cờ Pergondia, những toà nhà cổ kính nhấp nhô và bờ tường dát gạch trắng ngà. Trông lâu đài thật tuyệt đẹp và hùng vĩ, có gì đó thật đáng ngưỡng mộ, đáng nể phục. Nếu dùng một ngày để ca ngợi sự to lớn của cung điện thì chắc cũng chả kể hết.


    Cậu đi theo Noah vào lâu đài trong sự tiếp đón nồng nhiệt của hội kị binh hoàng gia. Tất cả cờ hoa tung lên cùng tiếng kèn chào đón.


    Tất nhiên, Hội đồng là tổ chức chính trị lớn nhất của Pergondia. Không yêu quý mới là lạ.


    Nhưng đáp lại, Simon chỉ lặng lẽ kéo cao cổ áo, cố vươn mình đi nhanh hơn.


    Tiếng giáp lạch cạnh của đoàn lính liên tiếp kêu vọng khắp dãy hành lang lạnh lẽo. Sàn lát đá hoa cương màu mận chín và những cửa sổ lớn đầy sắc màu hiện ra. Cửa sổ như những lăng kính vạn hoa với hình ảnh kinh thánh ẩn hiện trên đó. Hình ảnh của những thiên thần cùng thánh giá rọi vào bờ mi khô cằn của cậu.


    Một cái gì đó khiến tâm trí cậu mông lung hơn ban đầu...


    "Tâu bệ hạ, chúng thần là Người của Hội đồng Pergons, xin yết kiến!" Noah cúi đầu. Cậu cũng làm theo.

    "Xin Yết Kiến!!!" Hàng trăm người đằng sau quỳ rạp xuống đất, tiếng giáp lẻng xẻng va xuống nền nhà.

    Đức vua Dallathos kính mến và già cỗi gật nhẹ đầu. Ông vui vẻ cười, những nếp nhăn và da thịt xệ xuống vì tuổi già.


    " Miễn lễ, vậy các ngươi có cần gì sao?" Vua Dallathos hỏi, giọng nói ông thực vang và đầy nội lực.


    "Thưa, xin đức vua cho phép chúng thần được giải quyết một số công việc nội bộ. Thần muốn ngài cho phép được hành sự trong khu Bảy."

    Có cái gì lấp lánh trong đôi mắt tinh tường của đứa vua. Ông đứng dậy khỏi ngai.

    "Ta có được biết không?"

    Noah ngập ngừng. Anh ta cúi đầu, dường như không muốn nói.

    "Là Crimeries thưa ngài. Chúng thần cần bắt được họ." Simon thưa hộ. Ánh mắt quả quyết nhìn thẳng vào Dallathos.

    Ấy vậy đức vua chỉ phì cười. "Chuyện bé cỏn con mà cũng đi thưa, Hội đồng dạo này làm ăn nghiêm khắc quá. Được, cứ làm những gì ngươi muốn, nhưng chỉ trong giới hạn." Ông nói.


    "Đa tạ đức vua!!!"


    Đám binh lính nghe được thì lấy làm mừng, cả tướng lẫn lính từ từ rút ra khỏi lâu đài.

    ___________________________

    Sảnh hoàng gia lại trống trơn. Ánh nắng dịu rọi xuống mặt sảnh lạnh lẽo qua ô của sổ. Vua Dallathos trầm ngâm trên ngai vàng.

    Có tiếng khóc thút thít phía tấm rèm nhung sau ngai của ngài.

    "Cháu đang khóc à Bree?" Vua hỏi, đứng dậy vạch tấm rèm ra hai bên.

    Cô bé có mái tóc xanh rêu cúi mình ôm gối khóc. Bên cạnh là một cô bé khác có mái tóc rực đỏ, cũng ngồi ủ rũ.

    " Ôi đức vua, cháu đã nghe cái gì thế này? Một người bạn cũ của chúng cháu đang muốn bắt cháu? Cháu biết cậu ta sẽ phản bội." Lay thẫn thờ.

    Vua Dallathos không có vẻ gì ngạc nhiên mấy, nhưng ông ngồi xuống và xoa mái tóc hai đứa trẻ.

    "Sẽ có nhiều sự phản bội. Nhưng chính điều đó sẽ làm ta trưởng thành. Chính ta còn bị cơ mà." Dallathos hiền hậu. Trông vua chẳng khác một ông cụ bình thường là bao. Vẫn những nếp nhăn và mái tóc màu sương muối. Chẳng có chút gì đáng sợ hay kinh khủng như mọi người vẫn kể.

    Bree gạt nước mắt, cố gượng cười.

    Cháu ước anh Eland ở đây.

    __________________________________________________



    Cùng lúc đó...

    Cỗ xe ngựa bóng ma cũng dừng ngay cổng thành khu Bảy.

    Hai con ngựa ô hung tợn gõ móng lộp cộp xuống đất, ánh mắt như phát sáng và hơi thở phì phò như khè lửa.

    Collum nhảy xuống, điềm đạm bước tới trạm bảo vệ.

    Thằng bé vẫn nguyên bộ đồ sơmi cắm thùng trong quần nỉ có dây. Trên vai nhóc khoác hờ tấm áo choàng đen và cài bông hoa thẫm màu trên ngực áo. Mái tóc Collum luôn xoăn xoăn và rối bời, khuôn miệng cứ toe toét cười và đôi mắt thì sâu như muốn nuốt gọn mọi đối phương.

    Đêm qua thằng bé ngủ rất ngon, đặc biệt là sau một ngày bị tên khốn Zico cho nếm mùi thất bại và để Eland đội dự bị chiếm mất công, chẳng những thế còn phải nhờ đến dự giúp đỡ của người ngoài mới hoàn thành nhiệm vụ.

    Collum cảm thấy tràn trề sức sống, đủ để triệu hồi roi điện quật nát mặt một người xấu số nào đó.

    Đùa thôi!

    Roi da thôi cũng được. Collum cười



    Cốc cốc!

    Sĩ quan thò mặt ra khỏi hốc cửa. Không có ai cả? Và rồi cúi xuống thì ông thấy cái đầu đen thùi lùi của một đứa nhóc.


    "Cục phó Gone Gate. Hãy mở cổng." Collum líu lô ra lệnh, giơ tấm bảng hiệu để chứng minh.


    Sĩ quan chăm chú rồi ôm đầu.

    "Trời, Cục phó Gone Gate chỉ là trẻ con sao? Lệch lạc thế nhỉ, sáng nay Hội đồng còn mang tám trăm người tới, không biết có chuyện gì nữa."


    Bất chợt, khuôn miệng Collum cong lên đầy thích thú.




    Cánh cổng được mở ra một lần nữa, chiếc xe ngựa được đánh chầm chậm vào bên trong thành phố. Eland đang ngủ rũ rượi trong chiếc xe thì đột nhiên rơi xuống sàn. Nó lười biếng ngồi dậy gãi gãi đầu. Cả đêm qua nó mất ngủ.


    Không phải chỉ tại tật mộng du nói mớ của Collum mà còn là vì vụ của Simon. Nhưng quả nhiên vì quá mệt mỏi mà nó lăn lóc cả buổi sáng.


    Cả Claudia và Arlet cũng không tỉnh táo cho lắm. Trông hai cô gái mặt khá xuống sắc, tóc tai bù rù.
    Vì vậy, người ngủ ngon nhất, Collum, đành đánh xe hộ từ khu Ba tới tận khu Bảy. Không chắc thằng bé nó vui vẻ mấy nhưng ít ra chúng đi đúng lộ trình.


    "Này, Ngươi nói đúng ghê Eland. Tên Simon đó cũng không phải dạng vừa, hắn mang tận tám trăm quân tới đây. Chúng nhanh một bước." Collum nói trong khi dắt ngựa vào bãi.


    "Tận tám trăm cơ à?" Eland ngáp. "Tao đánh hết từng đó là cứu được Lay và Bree rồi nhỉ?"


    Collum chỉ gật gù. Đúng là không gì làm Eland bận tâm ngoài chuyện gia đình.


    Nhưng ngược lại, Claudia từ xa chạy đến, hốt hoảng. Cô nàng bắt đầu tuôn ra một tràng lo lắng, một tràng lý lẽ về hậu quả của việc coi thường đối thủ, rồi bắt mọi người phải lập kế hoạch tác chiến, kế hoạch cứu người,...blah, ...blah.

    Eland thì gào thét là không cần thứ đó nó vẫn làm tốt. Thế là hai đứa đánh nhau như chó với mèo.

    Về việc gặp đức vua, Collum cũng chẳng bận tâm mấy. Dallathos quý thằng bé lắm, chuyện Collum quay trở lại chỉ như khách quý thăm nhà thôi, không cần lên cung điện tâu làm gì.



    Và trong khi cả bọn đang chuẩn bị thì Arlet đã khởi động từ lâu.


    Khu Bảy này, đối với cô thì rõ hơn lòng bàn tay.
    Cô vừa đi lục soát ở một số nơi. Đồng thời xem xét tin tức nhưng chẳng thấy gì nhiều ngoài bọn lính Hội đồng lẩn trốn lộ liễu trong những ngóc ngách.


    Đột nhiên, có người đàn bà đi huých vào vai Arlet. Chưa kịp nói gì, bà già diêm dúa màu mè ấy dã kịp liếc cho cô cái nhìn khinh miệt đầy kì thị trước khi bỏ đi.


    "Nếu ăn mặc như thế này, có lẽ hơi nguy hiểm." Cô nhìn xuống bộ đồ bó sát màu đen.


    Ngoái nhìn quanh, cô thấy ngay một cửa hàng váy dạ hội. Tuyệt!

    Cô nhảy vào trong, tóm lấy vài bộ váy. Đây rồi, mũ lông, guốc và một chiếc quạt.

    Walah! Trong gương hiện giờ là một quý cô khác lạ trong chiếc váy bồng vừa kì quặc vừa thời thượng, mái tóc đen dài cùng đồ trang trí lỉnh kỉnh lấp lánh.

    Arlet cười hì, bước ra khỏi cửa hàng, phất một cái mở quạt và che hờ chiếc quạt hồng trên đôi môi mình.

    Cô thích thú nghĩ thầm. Đây sẽ là một cuộc chiến rúng động cả quốc gia. Được một nửa chặng đường rồi. Kế hoạch của Collum và Claudia đã được nửa chặng rồi.

    Không còn có thể quay đầu lại nữa.



    End chap XI

     
    Last edited: 27 Tháng bảy 2016
  2. fungi127

    fungi127 Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    12 Tháng chín 2015
    Bài viết:
    140
    Đã được thích:
    1,257
    Điểm thành tích:
    118
    Nghề nghiệp:
    đếm lá xuân rơi
    Nơi ở:
    TG's metamorphosis
    Éc sặc, tuôi kết chị Arlet ùi đấy, tưởng chụy ấy nghiêm túc lắm... nghe xong oánh luôn bà cô kia chứ.... muah ha ha ha ha ha ha ha...
    E hèm, chủ đề chính trước. Mơn cô đã chịu ra chap sớm vì con lầy chầy biến thoái nhưng cũng rất xênh gái, như tuôi =))
    Văn phong cô cũng vẫn rất tốt a~ lỗi chính tả hơm thấy; mà thoai kệ mía nó đê. Cô chau chuốt lắm mò :v
    Chả Simon không hiểu gì mà thâm thù dữ dội, không lẽ chỉ nguyên cái chức Quỷ tọa ấy thoai à. Mà sao Lay và Bree lại được ở chỗ cung vua vại? Claudia và Eland như oan gia ấy nhỉ, tuôi kết chúng nó ùi :v cái vụ xưng hô cô dùng rất gút đấy :v lại còn đờ mờ =))
    Tôi yew cô quớ ợ. Chờ chap nhá.
     
    Alison Juordan XoX thích bài này.
  3. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    Dợ cô, Arlet oánh bà đó lúc nào :)) ???
     
    fungi127 thích bài này.
  4. fungi127

    fungi127 Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    12 Tháng chín 2015
    Bài viết:
    140
    Đã được thích:
    1,257
    Điểm thành tích:
    118
    Nghề nghiệp:
    đếm lá xuân rơi
    Nơi ở:
    TG's metamorphosis
    Đấy là tuôu tưởng thế, không ngờ bà chị này phởn đi mặc mấy bộ... =)) óa há há!!!
     
    Alison Juordan XoX thích bài này.
  5. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    Chap XII :

    (Hồi ức. Người kể: Lay)


    Lay đá hòn sỏi sang một bên. Bụng dạ con bé nôn nao đến lạ. Nó lảo đảo để đứng vững, đống vụn đá cứ đâm thẳng vào bàn chân nó.

    Xung quanh mịt mù một màu xám ngắt, đường đen lại và nứt rộng, cả khoảng không trống rỗng với vài thân cây héo quắt đầy hận thù. Lay lại càng đau bụng, nó ôm chặt lấy bao tử, phía trước là vài xác người bẹp dí dưới mảng đất cằn cỗi đen xì.

    "Con ác quỉ...! Xem mày đã làm gì?!" Giọng người đàn bà cất lên. Lay rùng mình quay lại, chợt sợ hãi.

    "Mẹ?"

    Nhưng nó chưa kịp làm gì, những viên sỏi gạch đã tới tấp hất vào người nó. Bà già giận dữ ấy cùng đám dân làng ra sức xua đuổi con bé tội nghiệp.

    Lay chỉ biết gập mình lại, ôm lấy đầu trước cơn mưa sỏi đầy đau đớn.

    Mẹ nó, người đàn bà rách mướp khốn khổ ấy, đôi mắt bà điên dại một màu đục, mái tóc rối bù cháy khét. Bà ta ra sức ném những thứ khác để đuổi nó đi.


    "Mày giết quân Hội đồng rồi! Xem mày đã làm gì, khốn nạn! Chúng sẽ trả thù làng mất. Mày hại tất cả rồi!!!" Đám đông hỗn độn kêu lên. Cảnh làng buồn tan tác.

    Lay chẳng cảm thấy gì cả. Da thịt nó đã hóa đồng, trái tim nó đã hóa sắt. Nó nhìn người mẹ kia lần cuối, có cái gì đầy thương xót, nhưng rồi trước sự cay nghiệt của dân làng, nó quay mình lê bước.

    "CÚT! CÚT!"

    Đôi chân sưng tấy trên đám tro lạnh, nó c
    hầm chậm đi qua vài cái xác dưới đất, khẽ nhìn đám lính hội đồng. Buồn rầu lẫn hả hê khoét đọng trên lòng mắt đỏ ngầu của nó. Lay biết mình đã làm gì, nó không thể ở lại đây nữa.

    Con bé với mái tóc đỏ rực như ngọn lửa cứ vậy đi sâu vào cánh rừng tối tăm, bỏ lại sau lưng những người mà nó đã từng coi là gia đình.


    .
    .
    .

    Vượt qua khu rừng tăm tối, đường mòn mở ra trước mắt rộng mênh mông.


    Lay cảm thấy đói và mệt. Tuy không còn đau bụng nhưng giờ dạ dày nó lại đang gào thét. Nó cũng lạnh nữa, trải qua cả đêm ở rừng trong bộ áo mỏng tang chẳng phải dễ dàng gì, thậm chí có khi nó còn suýt chết lạnh. Môi Lay khô như một mẩu vỏ cây nứt nẻ, da mặt trầy và rộp lên, cánh tay, cẳng chân bầm dập vết đá đập. Không những vậy, mùi hôi bắt đầy nồng lên khắp thân thể con bé.

    Cơ mà thà thế này, nó còn cảm thấy thanh thản.


    Nó cứ đi mãi trên đường cát cho đến khi một chiếc xe ngựa chở hàng lọc cọc chạy tới.

    Người đàn ông nhìn Lay đầy thương tình rồi cho nó lên thùng xe đi nhờ.

    Lay nghĩ:" Ồ ổn thôi!" Rồi nhảy phóc lên thùng. Trông ông lái xe cũng không phải là người ghê lắm, mà nếu đây có là một vụ bắt cóc gì đó thì con bé cũng chả để tâm.

    Lay chui sâu vào khoang hàng lớn đen thui. Thân hình gầy còm của đứa trẻ mười tuổi lọt thỏm giữa đống xốp và đồ đạc nặng. Vài rương gỗ xếp đống, một số khác là lô vải vóc và vũ khí như đao kiếm. Cơ mà hiện giờ nó chỉ ước trên đây có đồ bỏ bụng. Nghĩ vậy nó bắt đầu lần mò các hộp xem có lương thực hay không.

    " Ai đấy?" Tiếng thỏ thẻ vang lên. Lay giật bắn quay về phía phát ra âm thanh.

    Có người. Có người trên này giống nó. Có lẽ cũng là người quá giang? Nó không biết, chỉ chần chừ đợi dáng người kia ló ra khỏi góc tối.

    À. Một con bé.

    Mái tóc con bé màu xanh lá, tóm hai bên. Con bé thậm chí còn thấp hơn nó, khuôn mặt hiền và khá sạch sẽ.

    Lay tần ngần. " Tôi đi nhờ thôi."


    "Vậy muốn ngồi với tớ không? ...Có vẻ cậu đang đói. Cậu có thể ăn chỗ lương khô này." Con bé đó dịch sang một bên.


    Không còn cách nào chối bỏ, cơ thể mệt rũ của Lay dựa xuống cạnh cái rương, đứa trẻ kia đưa nó bọc lương khô, và nó chẳng cần e dè, bắt đầu ăn như chưa bao giờ được ăn.


    "Tớ là Bree. Mới mười tuổi thôi, còn cậu?"

    "Lay, cũng vậy."

    "... Sao cậu đi có một mình thế?" Bree hỏi nó.

    Và nó lặng im. Ánh sáng le lói qua các khe thùng rọi lên khuôn mặt mờ ảo của nó. Có gì buồn rầu và hỗn độn đến khó tả. "Bỏ nhà."

    Thấy vậy Bree yên lại, nói:
    " Tớ cũng bỏ nhà đi được hai ngày rồi. Cha mẹ định bán tớ cho một quý tộc. Nên tớ chạy trốn."

    Lay lấy làm ngạc nhiên.

    "Tớ... Tớ là... là một demigon, và họ sẵn sàng... đấu giá hay bán demigon chỉ vì năng lực." Bree chậm rãi. Nhìn như đang khóc.


    Điều đó cũng dễ hiểu. Bree chỉ như nó, mới mười tuổi. Và khi gặp phải tình huống đó, chẳng cô bé nào đủ sắt đá để giữ kín nỗi lòng của mình với bất cứ ai, hoặc kể cả với một người xa lạ. Chúng chỉ là những đứa trẻ, chúng có quyền được khóc, được yêu thương.

    Nhưng làm sao Lay có thể nói tất cả hoàn cảnh của mình với một con bé vừa gặp mới mấy phút?! Điều đó thật kì quặc. Nó không phải một con người yếu đuối. Vả lại nó còn khác Bree, khác rất nhiều. Bởi lý do Bree bỏ nhà là vì bố mẹ thấy con bé có giá. Còn nó bị xua đuổi là vì người ta coi nó như ác quỉ.


    Tuổi thơ Lay bao phủ bởi màu xám. Màu xám của tro tàn, của cỏ dại, của những cánh đồng không được mùa. Màu xám của cái ghế, của cái cửa sắt, của ánh đèn mờ trong căn phòng tối. Và màu xám đục trong đôi mắt điên dại của mẹ nó.


    Lay cũng chả muốn nhớ lại.

    Nó dựa lưng vào rương, quay vào góc và bắt đầu nhắm mắt. Nó không muốn nói chuyện với Bree hay làm bất cứ điều gì khác, cũng chả cần ai phải thương hại.


    Hiện giờ, chỉ cần lắng nghe tiếng bánh xe lạch cạch nhịp nhàng như đưa nôi là nó yên lòng rồi...


    .
    .
    .

    Khi đã đến điểm cuối cùng của chuyến hành trình, ông tài xế gọi hai đứa dậy. Đồng thời ngay lúc đó, hàng chục người thanh niên nhảy lên thùng xe và dỡ đống hàng xuống.

    Lay đứng nhìn bọn họ làm việc hăng say, trầm trồ trước nhịp sống sôi động. Cảnh vật mới mẻ hiện ra trước mắt nó, những dãy bán hàng hai bên đường, những dòng người đi lại mua sắm tấp nập. Nó nghe thấy tiếng đàn ai chơi giữa phố, tiếng chào đón vui tai vang trong không gian, thấy ánh hoàng hôn lặng lẽ ôm lấy quảng trường xa xa. Thấy những bé gái nô đùa quanh đài phun nước, thấy từng cánh chim sải rộng trên bầu trời ...


    Chợt, dòng nước mằn mặn trào khỏi hai mắt nó. Nó đứng, môi bặm chặt, đôi mày trĩu xuống. Đứng trước cảnh tượng đẹp như vậy, Lay chỉ muốn khóc thét lên. Rằng nó đã phải chịu từng ấy đau đớn, trong khi thế gian lại tồn tại một nơi tuyệt vời thế này. Suốt mười năm ròng, mười năm mang màu xám cằn cỗi. Mười năm cô độc ... và giờ, nó thấy bản thân như được giải phóng khỏi một cơn ác mộng dài...

    Sáng hôm sau, một buổi sáng tinh mơ phang phảng chút hơi lạnh. Lay mở mắt và chui khỏi đống hàng hoá. Bree nằm thở phía dưới đống bìa kia. Hôm qua người dân tốt bụng đã cho chúng ở lại kho hàng. Lay đạp vào người con bé kia, làm Bree bật dậy. Chúng bắt đầu đếm xem số tiền mà chúng mang đi được là bao nhiêu : 100 Roune - tất cả đều là của Bree, một số tiền không nhỏ, nhờ lấy được từ gia đình lúc con bé cố chạy trốn. Rồi chúng quyết định tìm tạm một căn gác để trú ẩn.

    Thật may sao, người đàn ông trở hàng tốt bụng đã mời hai đứa bé về sống ở nhà kho của ông. Lay và Bree, những ngày tháng yên bình của chúng cứ thế mở ra. Chúng được ăn uống, được ngủ nghê. Và nhờ ông lão, chúng được làm việc để kiếm tiền. Hàng ngày làm những công việc ngoài vườn nhà, cho bò ăn, bán sữa ngoài chợ, hoặc có lúc hai đứa theo ông khi có những giao dịch hàng hoá. Tất cả những việc mà ông đưa, chúng đều làm và được ông trả lương. Vì vậy, chúng biết ơn ông nhiều lắm.

    Càng ngày, Lay càng thân với Bree. Chúng làm gì cũng có nhau, bất kể trong công việc hay sinh hoạt, dù vất vả, cũng chẳng nề hà. Đều là những đứa trẻ đi bụi, rời bỏ mảnh đất quê hương, đều cô độc giữa chính gia đình, liệu có ai ngờ hai con người này lại đến với nhau một cách tình cờ như thế? mỗi khi nó thấy ánh sáng mùa hè le lói qua cây táo góc vườn, thấy đôi mắt nheo nheo của ông, thấy xô sữa đầy dưới nề cỏ và tiếng cười như nắc nẻ của Bree mỗi khi nó pha trò thì Lay lại thấy thật yêu đời. Nó không muốn những tháng ngày ấy biến mất, nó không thể để mất niềm hạnh phúc đầu tiên của mình...
    .
    .
    Chiều đó là một chiều đầy gió. Bầu trời đen dần, hơi thở của mùa đông xua hết những chiếc lá táo teo tóp còn sót lại. Lay chạy vội vào kho và mở cửa chuồng, ngay sau đó, cô bò Liasa được Bree dắt vào bên trong. Nó bật đèn dầu lên, màu vàng toả sáng một mảng kho ấm áp. Hai đứa trẻ ngã ra trên đống rơm, nhìn lên trần nhà với ánh mắt lấp lánh.

    Đông đã đến, Lay nhắm mắt, đã một năm trôi qua, kể từ cái ngày nó từ mặt người đàn bà điên đó. Đã một năm kể từ khi nó thoát khỏi lớp nền xám tối tăm đáng ghê tởm. Niềm vui, sự đau đớn như lẫn lộn trong ngực nó. Lay thở hắt ra.

    "Bree à,... Tôi đã sẵn sàng kể cho cậu về cuộc sống trước kia của tớ. Tôi đã không có cơ hội..."

    Bree mủm mỉm cười sau lớp rơm, mái tóc xanh của con bé xoà ra hai bên. Đằng sau, quý cô Liasa gật gù như đang lắng nghe.

    " Từ khi chào đời... Tất cả mọi người đã xa lánh tôi. Tôi không giống với họ, vì cả làng chưa có ai là Demigon, tôi tuyệt nhiên trở thành một con quái vật." Lay nhắm nghiền mắt. "Mẹ tôi trở nên điên khùng vì áp lực từ dân làng. Cứ ngày nào người ta trì triết bà vì bà sinh ra tôi, là ngày đấy tôi bị nhốt xuống tầng hầm..."

    Bree không nói gì, con bé lặng thinh.

    "Tôi nhớ chiếc ghế sắt mà bà ta trói tôi, căn phòng màu xám chật đến ngộp thở. Chỉ tôi cùng bốn bức tường. Và những chiếc roi da, khi bà ta nổi cơn điên mỗi buổi chiều..." Đôi mắt nó mơ hồ.

    Gió đập vào những cánh cửa. Lùa ánh đèn dầu le lói.

    "Chuyện gì đã xảy ra tiếp đó?"

    "..., Vì ngôi làng quá nghèo, hội đồng được cử đến để di tản và dỡ nhà đi. Họ đánh dân làng, phá nát tất cả. Tôi... Tôi đã mất kiểm soát. Tôi đã giết chết họ. Cả thảy ba người. " Giọng Lay chua chát. Nó bất giác co người lại như một đứa trẻ, việc nói ra điều này chẳng hề dễ dãi, và cũng chẳng giống nó một chút nào cả...
    .
    .
    Mùa xuân đến, cũng là lúc ông chủ làm ăn thất bát. Ông vô tình mắc một món nợ làm ăn với bọn địa chủ giàu có. Vì vậy tài sản trong nhà phải bán sạch. Liasa cũng bị lấy đi. Thêm nữa, bệnh tình tuổi già càng khiến người đàn ông ấy yếu dần.
    Lay ngày nào cũng phải đón tiếp bọn tay sai của gã địa chủ đến phá phách, chửi bới. Có những hôm hai đứa trẻ chẳng dám vác mặt về nhà, nhưng thương ông chủ bệnh tật, chúng vẫn cố chăm sóc ông. Tuy nhiên, như một quy luật tất yếu, con người sinh ra thì cũng sẽ có ngày phải chết, chẳng điều gì có thể níu giữ được ông thêm nữa.

    Cuối mùa xuân năm ấy, ông lão tốt bụng lìa đời...

    Lay không biết nó và Bree đã mất bao nhiêu nước mắt. Chúng khóc bên cỗ quan tài của ông suốt mấy ngày đêm, không ăn không ngủ. Bởi trong cuộc đời, từ khi sinh ra đến giờ, chưa một người nào đối xử tốt với chúng như vậy. Việc mất ông là nỗi mất mát lớn nhất mà hai đứa trẻ phải nếm trải, và chúng chưa thể chấp nhận cú sốc ấy...
    .
    .
    "Bọn người làm kia, mau nôn hết tiền ra đây, chúng tao sẽ phá sập ngôi nhà này đấy!!! Thằng già đó chết rồi thì cũng đừng nghĩ tao không nhớ mặt chúng mày." Tiếng hằm hè ở dưới cửa làm Bree phát khiếp. Con bé thắt vội chiếc túi với một số quần áo lộn tùng phèo trong đó. Ở góc phòng, Lay gom hết số thức ăn còn lại vào bao tải để chuẩn bị tẩu thoát. Tim nó như đập thủng cả lồng ngực mỗi khi tiếng phá cửa vang lên. Mồ hôi vã ra, nó cuống cuồng đưa đôi tay run rẩy của mình buộc bao tải lại. Xong xuôi, Lay chạy ra cửa sổ, lấy thanh gỗ nậy hai cánh ra, rồi cùng Bree nhảy xuống khu vườn bên dưới.

    "Bọn tao sẽ vào, khốn khiếp!"

    Lay kéo tay Bree chạy thục mạng qua mảnh vườn, tiến đến lối thoát nhỏ dưới các hàng rào, lòng thấp thỏm bởi giọng gầm uy hiếp của đám đòi nợ. Nó đập cái hốc ở rào ra, đẩy Bree chui vào, đồng thời ném đống đồ qua. Đến lượt Lay, nó vội vã lùa cơ thể gầy nhẳng sang bên kia rào một cách dễ dàng.

    Có tiếng hét lớn phía trên tầng hai. Dường như mấy gã đã nhìn thấy nó. Lay căng thẳng tột độ, thúc bạn mình chạy thật nhanh. Chúng băng qua nhà dân, chẳng mấy chốc đâm được ra ngoài đường phố. Nhưng người ta vẫn đuổi theo đằng sau, nên không còn cách nào khác, Bree cùng nó vắt chân lên chạy xen vào đám đông. Vừa chạy vừa thở, nó liên tục ngoái đầu lại phía sau nhưng không thấy ai cả.
    Bất thình lình cơ thể nó khựng lại, ai đó tóm chặt lấy người nó, nhấc lên không trung.
    "Chạy đâu cho thoát?!" -Thằng cha râu ria dán đôi mắt long sòng sọc vào khuôn mặt nó. Lay khiếp đản không nói lên lời, tay chân giãy đạp hòng thoát khỏi hắn.

    Nó đang nghĩ mình toi chắc rồi thì hắn đột nhiên hét lên và buông nó ra. Bree từ đằng sau ôm một cái xẻng dài, mặt thất thần, kéo tay nó chạy tiếp. Chúng quả là oan uổng, cực kì oan uổng! Có ai nợ tiền bọn nó đâu mà lại bị truy sát thế này chứ?! Ông chủ mất rồi mà người làm cũng chẳng tha nữa, đúng là không phải con người mà!
    Trời càng ngày càng tối, bị theo đuổi, hai đứa trẻ đành bất lực trốn sâu vào các ngóc ngách. Giờ chỉ còn tiếng gót giày sót lại trên nền đá lạnh, Lay bực bội đến phát khóc, còn Bree thì đã khóc rồi. Con bé sụt sùi bám theo bạn mình, hai tay ôm khư khư cái túi.

    "Cùng đường rồi." Lay tuyệt vọng dừng lại. Trước mặt nó là tấm rào cuối cùng. Một ngõ cụt. Nếu chúng không đi tiếp, nếu quay đầu lại, rất có thể chúng sẽ bị bắt. Tấm tường rào sắt cao ba mét, nhìn xuyên sang bên kia là một con đường đi thẳng vào rừng. Lối thoát ở ngay trước mắt, nhưng sao lại cách trở tới vậy?

    Những giọt mưa bắt đầu rơi xuống. Cái ngõ đang bí bách lại càng trở nên ẩm ướt, Lay quan sát xung quanh. Khi mưa rơi nặng hạt thành cơn, nước cuộn lại ở mái nhà trên kia, rơi xuống theo đường máng dài bám chéo tường nhà. Trùng hợp thay, điểm tiếp xúc giữa cái máng và bức rào kia là rất gần.

    Đường máng chéo bám theo tường... Có cái gì đó loé lên trong đầu nó. Lay chạy vội ra kiểm tra độ bền của máng. Rồi nó vui sướng cười khúc khích. " Ta trèo lên cái này đi!"

    Mưa rơi nhiều gấp đôi ban đầu. Lay dẫn đầu, men theo tường từng tý một, chân nó nhón nhón trên cái máng đầy nước mưa trơn trượt. May thay cái máng làm bằng sắt, và may là bức tường có những khoảng gồ ghề mà hai đứa trèo lên dễ dàng.

    "Bree, chúng ta sắp qua được rồi..." Lay ngoái lại. Nhưng rồi m
    ột tiếng thét vang lên, Bree ngã xuống đất. Đám đòi nợ tóm lấy chân con bé, lôi xềnh xệch trên nền đất làm con bé chẳng thể phản ứng được. Lay thất thần, bỏ bức tường đang trèo dở mà nhảy xuống đất. Nó chạy theo Bree và với lấy bàn tay con bé.

    "BREE!" Nó kéo Bree về phía mình. Bất chợt, một tên giẫm nghiến lên bàn tay Lay, nó kêu lên và lùi nhanh lại. Lại là tên râu ria ấy, hắn đạp chân lên mặt nó dí xuống đất. Lớp nước bùn dính nhơm nhớp lên khuôn mặt Lay, nó rít lên nguyền rủa, nửa con mắt nhìn thấy hình ảnh mờ mờ của Bree đang bị bọn chúng bắt giữ. Lại một cái đá vào cằm, nó lăn về một bên trong bộ quần áo ướp sũng, ho sù sụ. Mưa toan rơi lộp độp vào mặt nó, Lay thấy máu mũi của mình hoà vào dòng nước dơ bẩn.


    "TIỀN! TIỀN! TIỀN! TẤT CẢ CHỈ LÀ TIỀN THÔI! TIỀN HIỂU KHÔNG?! NÔN RA CON SÚC VẬT" Hắn ta bóp lấy má nó. Cái mặt xấu xí và những cái răng vàng khè áp sát vào Lay.

    Nước mưa tát vào mặt Lay. Khung cảnh màu xám nhanh chóng bao trùm lấy trí óc nó. Màu xám ngắt, y hệt quá khứ đáng ghê tởm ấy vậy... Những cái đau và tiếng hú hét...


    "KHỐN KHIẾP !!!" Lay gào lên đầy phẫn nộ. Đôi mắt nó đỏ quạch như màu máu, đồng tử muốn nổ tung bởi sự căm phẫn, uất hận. Lồng ngực nó gầm gừ như tiếng một con chó dại, mái tóc bê bết bùn - một con điên chẳng khác gì mẹ nó. Lay gào lên những tiếng kêu khó hiểu, vùng vằng khiến tên kia bực mình. Hắn ta tát một cái, Lay ngã xuống nền, nước mưa tràn vào cả lỗ tai, tiếng tim đập và tiếng Bree khóc như hoà vào làm một.


    Chợt.


    Không gian tĩnh lại.


    Lòng mắt đỏ giờ trở nên đen ngòm tựa một cái hồ sâu. Những giọt nước mưa ngừng rơi xuống đất. Nó bất động như một con rối không còn kiểm soát.

    Trong một giây, tất cả mọi thứ đều xảy ra. Thân hình tên khốn đó nằm bên cạnh nó. Cái mặt cười dở đầy râu ấy. Máu và máu. Nó thấy thêm cái gì như bộ ruột. Một vài cái gì bắn ra như gan và tim. Nhưng nó không chắc.
    Máu. Máu. Máu...
    Máu khắp nơi. Một giây, và thế giới đảo điên ấy chẳng hề có hồi kết.

    Những giọt nước mưa lại bắt đầu rơi. Nó thấy Bree trong khoé mắt bé nhỏ của nó.


    Lay mỉm cười và nhắm mắt.


    Bụng nó đau, nhưng những giấc mơ sau đó đến với nó thật ngọt ngào...



    End chap XII
     
    Last edited: 11 Tháng một 2017
  6. P33ssl0v3P

    P33ssl0v3P Đẹp trai nhất hệ mặt trời
    • 881/213

    Tham gia ngày:
    11 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    490
    Đã được thích:
    1,450
    Điểm thành tích:
    881
    Nơi ở:
    đâu?
    Truyện của bạn rất lạ, văn phong rất hợp gu mình :>>
    Mình góp ý là bạn đừng xuống dòng nhiều quá, dấu ngăn cách cũng nên gọn gàng hơn nè.
    Thể loại của fic là drama, tầm mấy chương đầu thì mình chưa thấy nó drama cho lắm, hy vọng càng về sau sẽ càng đẩy mạnh cách tình tiết, kịch liệt hơn nữa.
    À, bạn ra chap chăm quá *hâm mộ-ing~*
    Chúc fic đông khách !
    #Bạn nên chỉnh font chữ nữa =))
     
  7. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    Tình hình là rất tình hình!
    Prisoner đã bơi được đến chap 11.

    Okay, hoan hô cho tui nào! *clap clap*. Nhưng từ từ đã, bạn có thấy gì không? Để ý kĩ số trang ấy: 4 trang! Vậy có nghĩa là tất cả 11 chap của tui đều nằm gọn trong 4 trang ấy, bao gồm cả còm men của độc giả.

    Mà tui tự nghĩ, độ dài mỗi chap của tui đâu có ngắn (trừ chap 5 ra), vậy sao số trang lại có thể ít như thế ~(´Д` )
    Tui cũng chăm ra chap bỏ mợ lên được, có dám lười biếng đâu ( ̄ー ̄). Truyện thì nội dụng lẫn viết đều tốt xừ luôn ế.

    Vì vậy suy cho cùng, nguyên nhân là do quá ít người đọc. Tổng comt trong Fic cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, chỉ có lượt like là kha khá... Tất nhiên là tui vô cùng, vô cùng, vô cùng cảm ơn mấy người đáng yêu đó bỏ thời gian đọc và comt cho tui ☆〜(ゝ。∂)*tung bông* Tuy vậy nhưng nhìn vào lượt xem cùng với blah blah thứ khác thì lại cảm thấy đắng mề không hề nhẹ ( ̄ー ̄)

    Tui cũng biết số phận cái fic này rồi cũng sẽ ngụp lặn, bởi nó chẳng liên quan gì đến 12 chòm sao, nội dung cũng kén người xem, mà chap thì dài đến nỗi vừa đọc vừa ỉa cũng chẳng xong trước khi giật nước (~_~ ) bản thân tui cũng biết, đu fic người khác
    chẳng dễ dàng gì. Bình thường mà vào fic nào đó, tui cũng chỉ lướt cái banner , rồi phắn ε=ε=ε=ε=ε=ε=┌(; ̄◇ ̄)┘ Còn thích lắm, hâm mộ lắm, cũng chỉ đu được một thời gian, xong bỏ vì hóng mốc mặt mà chủ topic lười ( ̄(工) ̄). Và đó, nói vậy để bày tỏ lòng hâm mộ của tui tới những bạn dám đọc dám đợi Prisoner, dám comt những lời nhận xét cho tui (☻-☻)

    Này, đừng tưởng tui sẽ bỏ nhé. Không bao giờ _φ( ̄ー ̄ ) ! Đối với tui, Prisoner là một đứa con tinh thần mà tui dồn hết khả năng, trí tuệ và tâm huyết vào nó, như một mục đích mà mấy người đặt ra để sống ấy, bỏ viết đồng nghĩa với chết. Bởi thế mà, dù lượt xem, lượt like, lượt còm có lận đận đến đâu, thì con đường tui viết Prisoner cũng sẽ chẳng bị thao túng. *mặt dày*

    Thế nhé, tui viết cái mẩu tin éo liên quan này, để nói với cái bạn rằng cứ tiếp tục đi, vì tui sẽ đi theo fic đến chap cuối cùng (chắc viết đến đại học cũng chưa xong mất :)) ) .

    Hãy cố gắng đu, đọc, và yêu Prisoner, lôi thêm người xem vào lại càng tốt :))

    Thân gửi từ Alis aka Joure soái ca ♡

    P/s: Nhìn ava mới của tui đi, bạn tui fanart Eland và Claudia trong chap 1 đọ!
     
    Last edited: 16 Tháng mười hai 2016
    Asura Shino thích bài này.
  8. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết


    Bree là người duy nhất còn tỉnh táo. Con bé nằm trên nền gạch ướt át, ngắm nhìn trời mưa trong vô vọng. Cơ thể nó không còn hoạt động, chỉ còn bờ môi là có thể tự động run rẩy vì lạnh. Nó và Lay đã nằm dưới mưa khoảng một tiếng đồng hồ rồi, nằm với vài cái xác chết dúm. Nó cảm thấy kinh hoàng, cơ mà không phải cái gì Bree cũng hãi, nó còn sợ gián hơn mấy đường ruột bê bết máu đang vắt trên chân mình, nó tin là vậy. Nên bây giờ vẫn đề lớn nhất là cứu hai đứa ra khỏi cái chiến trường đẫm mưa này, không Bree sẽ chết vì cảm lạnh trước khi cứu được Lay tội nghiệp đang ngất dở đằng kia.

    Nhưng chân tay nó cứng đờ như thanh củi ngấm nước. Mưa không có dấu hiệu ngừng và chuẩn bị lụt.
    Bree lúc lắc mình, chẳng hề hấn. Dường như tứ chi nó đã đông lại vì bị đánh quá nhiều. Con bé nghĩ nó đã vô cùng kiệt sức rồi, đến hơi thở còn khó khăn, nói chi là cùng vác Lay qua bên kia rào? Tuy không muốn nhưng nước tiếp tục rơi thẳng vô mắt Bree, mí mắt sưng húp choán lấy con ngươi màu xanh đục khiến nó vô tình rơi vào vô thức.


    .
    "."

    "Này, tỉnh rồi hả?"

    "Vv.. Vâng.?" Bree lí nhí. Đôi mắt con bé mở to như hai con ốc, hoảng sợ nhìn người con trai đang ngồi trước mặt. Nó cũng đồng thời nhận ra mình đang nằm trên một tấm phản với chăn ấm áp, trong căn phòng gỗ nhỏ kín đáo tràn đày ánh nến vàng .

    Ngồi cạnh chỗ nó nằm, người con trai đó cao lớn với mái tóc màu gỗ sồi, gương mặt có vẻ hiền, nhưng cũng không kém sự tinh ranh ma quái. Đôi mắt anh nâu và trong như hai trái ôliu mọng nước, cặp lông mày rậm cùng những vết trầy, bầm da trên má. Anh ta tên là Eland.

    _______

    Eland dẫn nó đến nơi đặt thân hình gầy còm của Lay. Người con bé thoi thóp và tím ngắt như đã chết. Nhìn đứa bạn thân hiện giờ không chút động dậy, có cái gì nghẹn lại trong cổ nó. Tức giận và thương xót. Bree quỳ xuống đất, hai tay năm lấy bàn tay của Lay đầy gượng ép.

    "Sao cậu nỡ để tớ phải làm việc này chứ?" Nó chằm chặp xuống mặt sàn, miệng bắt đầu lẩm nhẩm một câu hát vu vơ. Nghe đâu như một bài thánh ca, run rẩy thốt ra qua các kẽ răng nó. Và trước ánh mắt ngỡ ngàng của Eland, làn da nó sáng lên một màu xanh lá huyền ảo, những bông hoa lấp lánh toả ra từ đầu ngón tay nó, truyền vào cơ thể Lay. Miệng Bree vẫn không ngừng hát, và mí mắt nó nhắm nghiền, đưa những cánh hoa màu xanh kia lan toả ra không khí. Hương thơm thảo mộc dịu nhẹ man mác khắp nơi, quyện vào ánh sáng ấm áp của những cây nến vàng.

    ". Em là một Demigon." Eland mở tròn con mắt, quan sát những tia sáng xanh lan trên làn da của đứa bé tóc đỏ. Ánh sáng đi đến đâu, vết thương vội biến mất ngay tức khắc.

    Bree ngừng hát. Sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt nó. Nó buông tay Lay ra và khẽ chỉnh lại cặp mắt kính, quay lại nhìn Eland. "Đúng, và demigon có làm phiền tới anh không?"

    Người con trai nhoẻn miệng cười:
    "Không hề. Anh ganh tỵ vãi, ước gì mình cũng là demigon giống em !"

    "Đừng đùa." Bree cãi, nhưng có gì đó khiến nó vui, và, ừ... Đỏ mặt. Nó vội chăm chút vào Lay, người vẫn đang ngủ, nhưng có vẻ khá hơn.







     
    Last edited: 21 Tháng ba 2017
    Asura Shino thích bài này.
  9. Asura Shino

    Asura Shino Beta Team
    • 135/170

    Tham gia ngày:
    17 Tháng mười 2015
    Bài viết:
    352
    Đã được thích:
    1,994
    Điểm thành tích:
    135
    Nghề nghiệp:
    Thả thính
    Nơi ở:
    Gehenna
    Chòm Sao:
    Thiên Yết
    Mãi đến h mới vô comment cho thiếm được T_T
    Nội dung thì theo tuôi là khá ổn r, cơ mà cách diễn đạt tui nghĩ là nên nâng cao thêm tí cho hay (cũng k phải là thiếm diễn đạt chưa ổn, cơ mà tui thấy nâng càng nhiều càng tốt, về phần từ ngữ ấy OvO)
    chap này có đúng 1 page, hay thiếm viết được bnhiêu đăng nhiêu đó r bổ sung dần v T_T ... :v
    Mà anyways, cố lên thím >_<
     
    Alison Juordan XoX thích bài này.
  10. Alison Juordan XoX

    Alison Juordan XoX Chợ Giời Team
    • 78/85

    Tham gia ngày:
    9 Tháng ba 2015
    Bài viết:
    291
    Đã được thích:
    1,386
    Điểm thành tích:
    78
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Inspirit and Starlight
    Nơi ở:
    Trại con lai
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    Ừ dần dần đó... Xin lỗi :(( đang bận ôn kiểm tra mấy tuần nay
     
    Asura Shino thích bài này.

Chia sẻ trang này

Share