[Fiction] Những câu chuyện RẤT ngắn của tôi

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi lonelygirl, 17 Tháng năm 2013.

  1. AquariusGirlS2

    AquariusGirlS2 Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    23 Tháng hai 2013
    Bài viết:
    100
    Đã được thích:
    129
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Thành phố tương lai
    Yahoo! Messenger:
    darkmagiciangirl_2301@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    truyện rất có nghĩa nàng ạ, ta vừa đọc vừa suy ngẫm mà cảm thấy man mác buồn sao ấy ... Nếu đây là truyện ngắn, ta mong nàng hãy post thật nhiều câu chuyện nàng nhé ..
    p/s : ta hóng truyện nàng :)
    lonelygirl thích bài này.
  2. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Truyện thứ bảy]
    ĐÔI MẮT

    Hắn nhìn chính mình trong gương.

    Mọi thứ đều hoàn hảo, ngoại trừ đôi mắt.

    Đôi mắt hắn vô cảm và mờ đục.

    Khi người ta nói với hắn về đôi mắt ấy…

    Hắn chỉ cười khẩy.

    Và giờ, hắn đã nhìn thấy đôi mắt ấy trong gương.

    Lần đầu tiên hắn nhìn vào đôi mắt của chính hắn sau ngày gia đình hắn tan vỡ.

    Lệ rơi…

    Hắn không nhìn, hắn sợ phải nhìn nó.

    Bởi vì đó chính là đôi mắt của mẹ hắn khi ba bỏ nhà theo ả tình nhân.

    _____________


    [Truyện thứ tám]
    NGHE

    Nó nằm im.

    Quanh nó là bóng tối bao trùm.

    Nó không thấy thứ ánh sáng nào cả, vì đôi mắt nó đã không còn.

    Và nó lắng tai nghe.

    Nó không thấy, nhưng nó vẫn nghe được, và nó nghe được nhiều thứ mà người bình thường không hề nghe thấy.

    Tiếng mưa thủ thỉ…

    Tiếng nắng múa vui…

    Tiếng chim trò chuyện…

    Và nhiều thứ khác.

    Nó cười.

    Nó hạnh phúc với những gì nó đang có.

    _____________

    Last edited: 30 Tháng một 2014
  3. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Truyện thứ chín]
    BỨC ẢNH CŨ

    Gã thờ ơ lướt mắt qua những dãy hàng quán.

    Bỗng, đập vào mắt gã là một bức ảnh đã cũ.

    Là gã.

    Bức ảnh cũ chụp cảnh gã đang đọc sách, rất chăm chú, bên dưới là chữ kí của người chụp.

    Gã biết chữ kí đó là của ai.

    Một người bạn cũ mà gã đã bỏ rơi khi cả hai cùng học đại học. Lúc ấy, gã chỉ lo chơi đùa với những người bạn mới, bỏ mặc hắn một mình buồn bã dõi theo hắn.

    Chợt bần thần.

    Gã nhìn tên cửa hiệu – nơi dán bức ảnh đó…

    “Memories”

    Và …

    Gã thấp thoáng nhìn thấy bóng người bạn bị gã bỏ rơi năm nào đang vẫy tay với gã.

    Lòng quặn đau… hối hận…

    _____________


    [Truyện thứ mười]
    MƯA

    Nhỏ mỉm cười thật nhẹ, đưa bàn tay gầy guộc đón những hạt mưa.

    Mưa rơi thật đẹp. Từng hạt nước tinh khiết nhẹ nhàng ngã xuống lòng bàn tay đã đầy vết chai sần. Nó yêu mưa, một phần vì mưa rất đẹp, một phần vì…

    Mẹ đang hòa trong cơn mưa.

    Nó nghe đứa bạn thân bảo rằng, khi một người qua đời lúc trời mưa, họ sẽ hóa thân vào những giọt mưa ấy.

    Nó tin, và nó luôn mong mưa mau đến.

    Để nó được gặp mẹ.

    Mắt cay cay…

    Nó thì thầm với cơn mưa…

    “Con nhớ mẹ lắm, mẹ ơi…”

    _____________

    Last edited: 30 Tháng một 2014
  4. Annais

    Annais Hiền như tê giác :x

    Tham gia ngày:
    12 Tháng tám 2012
    Bài viết:
    1,120
    Đã được thích:
    3,584
    Điểm thành tích:
    113
    Chòm Sao:
    Thiên Yết
    Drabble ! Series Drabble. Đấy là genre của cái topic này.
  5. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Thanks bạn nhiều nhé! Mình sẽ sửa lại ngay khi có thể.
    hanazono and Annais like this.
  6. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Truyện thứ mười một]
    CON HOANG

    Hắn lầm lũi bước đi trên con phố vắng, mặc kệ cơn mưa đang rả rích.

    Hắn dầm mưa…

    Đôi mắt hắn trống rỗng vô hồn, những tiếng nói cay nghiệt vang lên bên tai…

    “Mày là đồ con hoang!”, “Cút đi! Đồ con hoang!”,…

    Những lời nói ấy, là nhát dao…

    Cứa vào trái tim rỉ máu của hắn.

    Con hoang… không phải là con người sao?

    Mẹ hắn… là bị gã khốn kia hại.

    Và sau đó, gã đã dựng nên một vở kịch tuyệt vời, rằng mẹ hắn chuốc rượu gã để gã mất kiểm soát về hành động của bản thân.

    Đúng là một gã khốn!

    _____________


    [Truyện thứ mười hai]
    CHIẾC Ô

    Nhỏ thu mình lại dưới mái hiên, tay cầm xấp vé số run run. Ngoài trời, mưa đang rơi, gió thổi to đến nỗi cây cối đã hơi lắc lư.

    Làm sao bán được hết vé số bây giờ?

    Nhỏ lo lắng nghĩ thầm, lệ bất giác chảy.

    “Cô bé! Ô nè!”

    Nhỏ nhìn về phía phát ra tiếng nói. Người thanh niên nhìn nhỏ mỉm cười ấm áp. Nhỏ thấy trái tim mình như nghẹn lại, lòng trở nên ấm hơn.

    “Anh không mang tiền, không mua vé số giúp em được. Em cầm ô này mà về nhé!”

    Rụt rè đưa tay nhận ô, nó nhìn anh vẻ biết ơn.

    Chưa kịp nói lời cảm ơn thì anh đã chạy mất, dáng hòa vào làn mưa trắng xóa.

    “Anh thật tốt…”

    Nó thì thầm khe khẽ với cơn mưa, môi thoáng nụ cười.

    Nụ cười đầu tiên sau ngày nó bị chính cha ruột ruồng bỏ.

    _____________

    Last edited: 30 Tháng một 2014
  7. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Truyện thứ mười ba]
    ĐIÊN

    Đôi mắt hắn vô hồn, nhìn vào cõi hư không.

    Bàn tay gầy guộc túm chặt lấy song sắt lạnh lẽo.

    Hắn nhìn ra bầu trời xanh ngoài kia, nơi những cánh chim đang lượn vòng.

    Và đôi môi khẽ nở một nụ cười ngây ngốc.

    Hắn muốn thoát khỏi cái lồng chật hẹp của bệnh viện tâm thần này, để bay ra kia, để được tự do.

    Hắn điên, nhưng không có nghĩa là hắn không khao khát tự do.

    _____________


    [Truyện thứ mười bốn]
    MẶT NẠ

    Nó mỉm cười tươi tắn với đám bạn rồi bước về nhà.

    Nụ cười đó duy trì cho đến lúc nó bước vào phòng, rồi vụt tắt.

    Cái vẻ mặt rạng rỡ đã biến mất, thay vào đó là nét lạnh lẽo cô độc.

    Nó khẽ nhếch môi, nụ cười nhạt mà tang thương.

    Mặt nạ…

    Nó đeo chiếc mặt nạ vui cười, nhưng ẩn sâu bên trong…

    Là sự cô độc.

    _____________

    Last edited: 30 Tháng một 2014
  8. LeoMidori

    LeoMidori Hành Tinh

    Tham gia ngày:
    18 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    532
    Đã được thích:
    1,060
    Điểm thành tích:
    113
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Tui ở nhà tui
    Chòm Sao:
    Sư Tử
    Thik những truyện ngắn thế này này, nhiều thể loại đọc không bị ngán :)
    Mình cũng mún viết mà sao ko viết được
  9. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Đầu tiên, thanks bạn vì đã thích những truyện này của mình.
    Thứ hai, phiền bạn sửa lại comt của bạn. Bạn đang viết teencode đấy.
    Dù sao thì, vẫn cảm ơn vì đã ủng hộ. :)
  10. lonelygirl

    lonelygirl Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    16 Tháng ba 2013
    Bài viết:
    809
    Đã được thích:
    3,769
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Truyện thứ mười lăm]
    ĐẠI DƯƠNG
    Nhỏ bước đi trên cát vàng với đôi chân trần, thoái mái tận hưởng sự mịn màng của cát và cái lạnh của nước biển.

    Nhỏ dừng lại một chút, rồi bắt đầu bước xuống biển.

    Một bước… Hai bước… Ba bước…

    Mười một bước… Mười hai bước… Mười ba bước…

    Cứ thế, nhỏ cứ bước dần xuống biển, tiến về phía đại dương bao la kia.

    Tạm biệt, những đau khổ của cuộc đời này.

    Tạm biệt, tất cả.

    Quay về với đại dương bao la, để nước biển ôm ấp lấy thân xác, để không còn phải vướng bận chuyện thế gian…

    _____________

    [Truyện thứ mười sáu]

    LỬA
    Bóng đêm tăm tối rũ xuống muôn nơi, bao trùm lấy tất cả.

    Sự tịch mịch kéo dài mãi…

    Đến bao giờ?

    Vạn vật tự hỏi, rằng đến bao giờ sẽ nhìn thấy ánh sáng?

    Đến bao giờ bóng đêm biến mất?

    Chúa cười…

    Đến khi lửa cháy lên.

    Hãy để ngọn lửa tâm hồn cháy lên, bạn nhé. Để ánh sáng rực rỡ của lửa thắp sáng tâm hồn, xua đi bóng đêm ảm đạm đang dần chiếm lấy con người bạn.

    Hãy để lửa cháy…

    _____________
    Last edited: 30 Tháng một 2014

Chia sẻ trang này