[Fiction] Cậu cứ đi, tôi sẽ đợi

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Cancer Wind, 20 Tháng ba 2017.

  1. Cancer Wind

    Cancer Wind Hành Tinh
    • 213/213

    Tham gia ngày:
    20 Tháng hai 2014
    Bài viết:
    382
    Đã được thích:
    1,805
    Điểm thành tích:
    213
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Wanderer
    Nơi ở:
    Vũ trụ bao la
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100006701498178
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    [​IMG]

    Title: Cậu cứ đi, tôi sẽ đợi
    Author: Kei Kan
    Disclaimer: Nhân vật thuộc quyền sở hữu của tôi
    Category: Daily life
    Rating: K+
    Length: Oneshot
    Status: Finished
    Warning:
    Tuân thủ nội quy box MBM
    Nói không với teencode và tiếng Việt không dấu
    Comt trên 15 từ, không spam trong topic
    Không Re-postchuyển ver khi chưa có sự đồng ý của tác giả

    ----------------------------------------------------------------

    1

    Lần đầu tiên khi tôi gặp Nguyệt An, vô tình nhìn thấy cô ấy đang khóc.

    Cô ấy ngồi trên băng ghế chờ xe buýt, lặng im khóc, nước mắt cứ thế rơi xuống, không một tiếng nấc.

    Mưa tạt vào người mà cô ấy lại có vẻ không hề quan tâm.

    Hôm ấy tôi che ô đi đến siêu thị mua vài thứ lặt vặt cho mẹ, lúc bước đến gần nhà chờ xe buýt thì trông thấy cô ấy. Tôi thoáng bối rối, không biết nên tiếp tục bước đến hay rời đi, nên tôi đành đứng ngây ngốc cạnh bên nhà chờ, lẳng lặng nhìn theo.

    Lẽ ra tôi có thể đi qua luôn, bận tâm làm gì một người không quen biết? Nhưng không hiểu sao tôi lại không thể bước đi tiếp, bỏ cô gái lạ mặt đang khóc ấy lại một mình.

    Tôi nhớ đã có ai từng nói con gái ghét nhất là có người trông thấy mình khóc nhưng trong lòng lại chờ mong sẽ có một người đến bên lau nước mắt cho mình, dịu dàng cho nàng mượn một bờ vai.

    Tôi nghĩ, có khi mình cũng nên cho cô ấy một chỗ dựa để giải tỏa hết nỗi lòng, lại chợt giật mình nhận ra chúng tôi không hề quen biết nhau, có khi cô lại hiểu lầm tôi là một gã xấu xa thì khổ. Vì vậy, tôi chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn theo cô, cho đến khi xe buýt đỗ vào bến, cô liền đứng dậy, bước lên chuyến xe buýt ấy. Xe chạy mất hút, tôi vẫn đứng ngốc nhìn theo, trong lòng tảng đá đang đè nặng vẫn chưa được dỡ xuống.

    Vì một người lạ chưa từng quen mà buồn, thật kì lạ làm sao.

    Tôi đứng thêm một lúc, chợt nhớ ra chuyện cần làm, liền vội vã chạy đến siêu thị. Ngày hôm đó về trễ, mẹ cằn nhằn một lúc lâu mà tôi lúc đó lại chẳng hề nghe được lấy một chữ, trong đầu chỉ có hình ảnh của cô gái lạ mặt trong nhà chờ xe ấy.

    Những ngày sau đó đôi lúc chợt nhớ lại ngày hôm ấy, tôi vẫn còn thấy áy náy cùng hối hận. Một cô gái ngồi khóc ngoài đường, mấy người chú ý đến cô ấy?

    Nhưng là một người lạ, tôi có thể làm gì hơn cho cô ấy được đây?

    Hai ý nghĩ đối lập cứ lởn vởn trong đầu tôi không biến đi, cho đến lúc gặp lại cô một lần nữa.

    Tôi có thể gọi đó là nhân duyên không?

    2

    “Xin chào mọi người, tớ là Nguyệt An. Tớ vừa chuyển đến, mong mọi người giúp đỡ!”

    Tôi ngây người nhìn chằm chằm cô bạn đang đứng trên bục giảng, cô ấy vừa cúi đầu chào sau lời giới thiệu. Chẳng phải cô ấy là người hôm trước khóc ở nhà chờ xe buýt đó sao? Bộ dạng của cô gái ngày mưa đó và cô bạn đang đứng trước mặt tôi đây hoàn toàn khác nhau. Nguyệt An của hôm trước ảm đạm bao nhiêu thì hôm nay lại tươi tắn bấy nhiêu. Chắc hẳn cô ấy đã vượt qua nỗi buồn hôm trước rồi, tôi tự nhủ.

    “An, em xuống ngồi cạnh bạn Nhật Phong nhé? Là bạn nam đeo kính ngồi cuối lớp, dãy giữa ấy.”

    Trong lúc lơ mơ, tôi chợt nghe loáng thoáng thấy tên mình liền sực tỉnh, vừa nhìn lên đã thấy cô ấy bước gần đến chỗ tôi rồi.

    Tôi vội lấy cặp mình khỏi chiếc ghế trống cạnh bên, chỗ ngồi cạnh tôi vốn không có ai hết nên tôi thường quăng bừa cặp mình qua đấy. Thấy vẻ bối rối của tôi, Nguyệt An chỉ cười rồi nhẹ nhàng ngồi vào chỗ. Tôi thấy tim mình thoáng đập nhanh một nhịp, tuy không phải lần đầu tôi ngồi cùng bàn với con gái nhưng quả thực tôi vẫn thấy hơi ngượng ngùng.

    “Cám ơn cậu ngày hôm ấy đã đứng đợi cho đến khi tớ lên xe buýt nhé!”

    Nguyệt An đẩy quyển tập sang chỗ tôi, lập tức tôi thấy gương mặt mình nóng nóng. Thì ra không phải chỉ mình tôi nhận ra cô ấy.

    “Tớ có làm gì đâu mà cậu cảm ơn? Khách sáo quá!”

    Tôi viết nhanh một dòng chữ, đẩy quyển vở trở lại chỗ Nguyệt An. Cô ấy chỉ nhún vai, lần này không trao đổi trong vở nữa mà thì thầm vào tai tôi.

    “Cậu thực sự đã giúp tớ rất nhiều đấy, cám ơn cậu!”

    Và không để cho tôi kịp nói thêm lời nào, Nguyệt An đã quay mặt lại tập trung lên bảng, lấy quyển vở lúc nãy ghi tựa bài mới.

    Tôi cũng không nhìn sang cô ấy nữa, cố gắng chú tâm vào bài học, nhưng không hiểu sao nhịp tim vẫn đập rộn ràng.

    3

    Nguyệt An thích uống trà sữa, dăm ba bữa tôi lại thấy cô ấy cầm một ly, vừa uống lại vừa ngây ra suy ngẫm cái gì đấy. Mà thường hơn là buổi sáng sau khi làm kiểm tra hay phát bài, y như rằng chiều hôm đấy cô ấy lại nhâm nhi một ly trà sữa.

    “Uống trà sữa nhiều không tốt.”

    Tôi nhìn cô ấy vừa uống xong một ly trà sữa, mới ra ngoài quẳng cái ly nhựa vào thùng rác trở về chỗ, cau mày nói.

    “Ừ, biết rồi.”

    “Biết mà vẫn uống?”

    “Có chút chuyện buồn thôi.”

    “Cậu giải sầu bằng trà sữa?”

    “Ừ.”

    “Không sợ mập sao?”

    “Uầy, uống hoài có mập lên chút nào đâu. Không cần lo!”

    Nguyệt An cười khì khì nhưng đôi mắt cô ấy lại không cười chút nào. Người ta vẫn nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, muốn biết tâm trạng một người ra sao, hãy nhìn vào mắt của người ấy. Nguyệt An thì lúc nào ánh mắt cũng buồn, cô ấy nói từ bé đã như thế rồi, mẹ cô cũng thường bảo với cô: “Con gái mắt một mí không hẳn là xấu, chỉ là nhìn vào thấy mắt mày buồn quá con ạ, phải ráng mở to mắt lên.”. Cô ấy theo lời, lúc nào cũng cố gắng mở to mắt nhưng dù có như thế tôi vẫn thấy nó thật buồn. Có những người sinh ra đã buồn, dù là đang vui hay đang buồn thật thì người ngoài nhìn vào vẫn thấy họ đang buồn. Nguyệt An là một người như thế.

    Cô ấy lại còn rất hay ngụy tạo cho mình một nụ cười. Ngoài trừ lần nhìn thấy cô khóc ở nhà chờ xe buýt đó, hầu như ngày nào tôi cũng thấy Nguyệt An cười. Lấy nụ cười làm động lực để sống, cô ấy vẫn thường nói như thế, cũng là để người ta không lo lắng cho mình. Chỉ khi cô ấy uống trà sữa đó mới là những lúc An buồn đến độ không thể cười được nữa mà phải mượn một thứ gì đó để giải sầu.

    “Buồn cứ kể với tớ, đừng uống trà sữa nữa, không tốt đâu.”

    “Kể với cậu cũng vô ích, con trai làm sao hiểu được con gái chứ?”

    “Cậu chưa kể sao biết tớ không hiểu?”

    “Cậu thực sự sẽ không hiểu đâu.”

    Nguyệt An cười, nụ cười ấy khiến trái tim tôi chợt thắt lại. Tôi nhìn cô gái trước mặt, tự hỏi cô ấy đã chịu biết bao nhiêu nỗi buồn một mình rồi? Cô ấy không phải dạng người sẽ kể với ai đó phiền muộn của bản thân, thà một mình cô ấy buồn còn hơn là kéo người khác vào bầu không khí ảm đạm của cô. Nguyệt An từng nói với tôi như thế, rằng thế giới của tớ là màu xám, của các cậu là màu xanh, tớ không muốn màu xám của mình nhiễm vào sắc xanh của các cậu, như vậy thực sự rất phiền. Tôi lại không muốn An cứ chịu đựng như thế, nhưng cũng không có cách nào khiến cô ấy nói ra. Nguyệt An là một cô gái rất cố chấp, cố chấp đến độ có thể tự tổn thương chính mình.

    Giá như cô ấy có thể mở lòng hơn, tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ không buồn đến như vậy.

    4

    “Một đứa con gái mười tám tuổi mà chán đời thì lạ lắm cậu nhỉ?”

    Nguyệt An ngồi trên chiếc xích đu sau vườn trường, vừa nói vừa đung đưa hai chân, tưởng chừng như cô ấy đang vui vẻ lắm.

    Chúng tôi vẫn thường cùng nhau ra sau vườn trường, ở đó có trồng mấy chậu thuốc nam, mà Nguyệt An lại thích mê loại cây đó. Tôi không có hứng thú gì với chúng, nhưng lại đi cùng với Nguyệt An chỉ vì lời rủ rê của cô ấy, một phần tôi cũng không muốn cô ấy đi một mình, một phần là tôi muốn ở riêng bên cạnh cô ấy.

    “Cậu chán đời à?”. Tôi nheo mắt, hỏi.

    “Một chút.”

    “Vì sao?”

    “Không biết. Chỉ là thấy chán thôi, không có lí do gì đặc biệt cả.”

    Nguyệt An nhún nhún vai, lại mỉm cười. Tôi có chút lo lắng, nhìn cô ấy chằm chằm. Cô gái này thường có những suy nghĩ không giống ai, ai biết cô ấy có làm thật những gì cô ấy đang nghĩ không chứ.

    “Không cần nhìn tớ như thế, tớ sẽ không làm gì dại dột đâu!”

    Nguyệt An vỗ vai tôi, ra vẻ tớ hiểu cậu đang nghĩ gì mà, rồi quay lưng đi trước. Tôi chạy vài bước đã bắt kịp cô ấy, chậm rãi đi song song bên Nguyệt An, vẫn không thôi lo lắng về cô gái này. Nguyệt An hay tùy hứng, tôi lại sợ những người tùy hứng như thế. Không thể nắm bắt được suy nghĩ cùng hành động của họ, đó mới là mối lo.

    “Mẹ tớ chỉ có tớ thôi.”

    “Ừ.”

    “Nên tớ sẽ không làm gì đâu, thật mà. Cậu phải tin tớ chứ?”

    “Ừ, tớ tin cậu.”

    “Cái mặt như thế mà bảo là tin à?”

    Nguyệt An cau mày nhưng vẫn mỉm cười. Tôi vẫn không thể trút hết nỗi lo lắng trong lòng mình xuống. Kể từ khi quen biết cô bạn này, không biết tôi đã lo lắng cho cô ấy bao nhiêu lần, cái cô gái này không lúc nào khiến người ta yên tâm được.

    Tôi nhún nhún vai trước cái lườm sắc lẹm của cô ấy. Mặc kệ cậu, tôi cứ lo cho cậu đấy, thì sao?

    5

    “Tớ sẽ rời khỏi đây, Phong à!”

    Một ngày cuối mùa xuân, vào giữa lúc chúng tôi đang cấp tốc ôn thi Đại học, Nguyệt An nói như thế với tôi.

    Tôi đánh rơi cả cây bút đang cầm, sững sờ nhìn cô ấy. Vẫn cái nụ cười bình thản ấy, Nguyệt An nhìn thẳng vào mắt tôi, nói tiếp.

    “Tớ vẫn thi Đại học mà, chỉ là tớ nghĩ tớ sẽ bảo lưu kết quả thi một năm để đi đây đi đó. Nhà tớ cho phép rồi.”

    “Cậu muốn đi đâu?”

    “Chưa biết. Lên xe và đi bừa đến một thành phố khác thôi.”

    “Vì cậu chán nơi đây à?”

    “Không, chỉ là muốn thăm thú đây đó thôi.”

    Tôi im lặng. Nhất thời không biết phải nói gì với cô ấy. Nguyệt An dường như nhận ra tôi đang lo lắng, liền trấn an.

    “Không cần phải lo đâu, tớ biết tự chăm sóc bản thân mà.”

    “Cậu nghĩ một thân con gái đi một mình tớ sẽ không lo sao?”

    “Có mẹ tớ đi cùng, vậy cậu yên tâm chưa?”

    Nếu tớ nói chưa thì sao? Tôi thầm nghĩ trong lòng nhưng không nói ra. Ai biết cô ấy đi rồi có trở về hay không? Hay là cô đã tìm thấy một chốn bình yên nào đó rồi ở lì nơi ấy luôn thì sao? Ai biết tôi có còn gặp lại cô ấy hay không? Tôi thật sự, thật sự không an tâm một chút nào!

    “Nơi này là nhà của tớ, đi đến đâu rồi cũng sẽ về thôi.”

    “….”. Vậy thì cậu đừng đi nữa, ở đây luôn thì có sao đâu?

    “Phong sẽ không giận tớ chứ?”

    “Nếu đó là ước muốn của cậu thì tớ có thể giận được sao?”

    Tôi thở dài, nhìn thẳng vào mắt cô ấy. Từ lâu tôi đã không xem cô ấy là một người bạn nữa. Đoạn tình cảm này tôi định sẽ nói sau khi cả hai thi Đại học xong. Bây giờ thì cô ấy thi xong sẽ đi, tôi còn có thể nói gì sao?

    “Bao giờ cậu đi?”

    “Ngay ngày thi xong.”

    Tôi nhìn cô ấy, thở dài lần nữa. Đúng như tôi nghĩ, sẽ không kịp nói gì mà. Nguyệt An nhìn tôi, ánh mắt cô ấy thoáng buồn.

    “Cứ đi đến bất cứ nơi nào cậu muốn, nếu mệt rồi thì về đây, vẫn còn tớ đợi cậu.”

    Không muốn cô ấy phải bối rối thêm, tôi mỉm cười, ánh mắt kiên định. Một lời này nói ra, ba phần là trấn an, bảy phần là mong đợi. Dù cho như thế nào tớ vẫn sẽ đợi cậu. Vậy nên, cậu nhất định phải về nhé!

    Nguyệt An thoáng ngẩn ngơ nhìn tôi. Nhưng rồi cô ấy cũng mỉm cười, gật đầu.

    “Tớ biết!”

    6

    Một ngày mưa tháng Bảy. Nhật Phong che ô, đi giữa cơn mưa mùa hạ trắng xóa. Anh đi ngang qua bến xe buýt năm xưa, nơi đó không có người nhưng anh lại như nhìn thấy hình ảnh một cô gái ngồi bên trong đó, cả người ướt lướt thướt vì những giọt mưa bụi bắn vào, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má. Cho đến tận ngày tiễn cô ấy ra sân bay, anh vẫn không biết lí do của những giọt nước mắt ngày hôm đó, cô ấy đã rời đi, đến một nơi rất xa rồi. Nhật Phong thở dài, đã ba năm từ ngày Nguyệt An rời đi, anh vẫn không nhận được một chút tin tức nào của cô ấy.

    Cô ấy đã hứa sẽ trở về, Nhật Phong thầm nghĩ, và anh vẫn tin Nguyệt An sẽ trở về. Chỉ là…đã ba năm qua, anh không biết cô ấy đã trưởng thành như thế nào, có còn là cô gái giấu nhẹm mọi thứ trong lòng mình hay đã tìm được một ai khác mà mở lòng ra với hắn rồi. Nhật Phong âm thầm thở dài. Lẽ ra ngày hôm ấy anh nên nói với cô ấy tình cảm ngày đó mới đúng.

    Anh đi đến siêu thị, mua vài thứ lặt vặt. Tối nay mẹ anh lại trổ tài nấu ăn, và anh lại phải chạy vặt. Tình huống này khá giống như năm đó, chỉ khác là anh không còn nhìn thấy cô gái ngồi khóc một mình trong cơn mưa nữa. Nhật Phong rời siêu thị với mớ đồ lỉnh kỉnh trên tay. Dạo gần đây tần suất nhớ Nguyệt An của anh tăng lên quá mức rồi.

    Anh đứng đợi ở bên lề đường, đèn dành cho người đi bộ vẫn còn hiện màu đỏ. Lơ đễnh nhìn về phía bên kia, anh trông thấy một cô gái cũng đang đứng đợi sang đường, tay cầm một cái ô trong suốt. Anh sững người lại, nhìn cô ấy thật lâu.

    Đèn bật màu xanh. Dòng người vội vã ùa xuống lòng đường. Duy chỉ có Nhật Phong cùng cô gái lạ mặt vẫn đứng đó.

    Anh giật mình trấn tĩnh, đèn sang đường nhấp nháy sắp chuyển màu, anh mới vội vã chạy đi. Cô gái cầm cái ô trong suốt vẫn đứng đó, mỉm cười.

    Nhật Phong vừa sang được bên kia đường, đèn vừa hay chuyển đỏ. Anh thở hổn hển, nhìn cô gái trước mặt mình thật lâu.

    “Tớ về rồi!”

    Cô ấy mỉm cười. Nhật Phong cũng cười, anh khẽ khàng đưa tay lau đi những giọt nước trên gương mặt cô ấy.

    “Nguyệt An, mừng cậu trở về!”

    The End
     
    Last edited: 30 Tháng ba 2017

Chia sẻ trang này

Share