[Fanfiction] Trung học Chấn Hoa

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi Mint93, 17 Tháng sáu 2017.

?

Bạn sẽ theo dõi truyện của mình chứ?

This poll will close on 18 Tháng năm 2019 lúc 06:13.
  1. Có vì nó tạm được.

    33 vote(s)
    84.6%
  2. Không.

    6 vote(s)
    15.4%
  1. Mint93

    Mint93 Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng sáu 2017
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    290
    Điểm thành tích:
    108
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Genius Lab
    Chòm Sao:
    Thủy Bình

    Cảm ơn bạn nhiều.
    Tình tiết Thiên Bình với Ma Kết thì Thiên Bình ăn bở thật =)), nói ăn bở thì hơi quá. Lúc viết tớ cũng chỉ nghĩ đơn giản là Thiên Bình thắc mắc thôi :)).
    Còn việc dán sticker bản thân tớ cũng làm rồi, tập thể dục dán đầy hai tay áo, cưng như trứng hứng như hoa rồi chạy lung tung lang tang cuối giờ nó rớt sạch...

    Cảm ơn cậu đã khen tớ về văn phong :'(.

    À, việc Xử Nữ nhớ tên cũng 1 phần muốn gắng kết hai bạn đầu bàn khó ở làm bạn để bớt cô đơn ý, nhưng làm Xử Nữ nhớ được tên cũng quan trọng lắm nha :">. Nếu ngẫm nghĩ kỹ thì tình bạn của Thiên Bình và Nhân Mã đều được Xử Nữ vô tình gắn kết lại.

    Cảm ơn cậu đã comment :">

    *bobo nhẹ*
     
    Maito2611 thích bài này.
  2. GODDOG

    GODDOG Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    1 Tháng sáu 2017
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    3
    Nghề nghiệp:
    CEO Ị Và Ăn.Corp
    Nơi ở:
    Bãi Rác
    Nói sao nhể ? Ừm .... Truyện của bạn mang cho mình một cảm giác khá mới lạ . Lối hành văn như pha trộn giữa một chút ngôn tình và teenfic . Có vài câu khá hay trong truyện , điển hình như :
    Trong truyện còn một đoạn mình thấy khó chịu :
    Có lẽ đa phần người đọc đều thấy ok , nhưng với mình thấy câu này khá vô duyên . Nó hơi thô với đoạn trước và nghe khá trẻ con . Theo mình thì để là " Nó đánh mạnh mỗi thằng một cái " còn câu dưới bỏ thì sẽ hợp hơn . Dù sao chỉ là ý kiến cá nhân thôi nha ~
    Mình thích cách xây dựng nhân vật của bạn . Mỗi người đều có một màu sắc riêng và mình thấy màu của Bảo Bình là cái màu dị nhất.Con bé nó hồn nhiên đến ngu ngốc , bướng bỉnh và "điên theo cách của một fangirl".Nó luôn nghĩ ra một điều khiến mình phì cười , đặc biệt là lúc nó chạy chậm để sticker không rơi ra ý.
    Thằng bạn Song Ngư của con Bảo Bình cũng đặc biệt không kém.Mình phải công nhận nó khó ở thật.Mặc dù nó có thể mua ngay một chai nước ở gần đó nhưng không , nó lại vòng vèo đi đâu rồi mang về một ly nước đá và bắt con bé chờ đá tan .Chỉ điều đó thôi cũng khiến mình gắn tên Song Ngư vào danh sách những thằng bạn khó ở rồi . Tuy nhiên sự khó ở ấy lại đáng yêu dấy chứ .
    Nhân Mã cũng thuộc dạng như Bảo Bình . Có vẻ con bé cứng đầu hơn một chút và là một đứa dễ lừa
    Thiên Bình...Mình cảm thấy con bé đấy cực kì lạnh lùng nhưng sau khi đọc hết thì mình kết luận : tsundere
    Xử Nữ nhạt nhưng không vô vị .Cách để lột tả nó chính xác nhất là giống vị nước canh rau muống khi chưa cho gia vị .Nên cho thằng bé nước mắm nhiều hơn.
    Cuối cùng là anh cà phê Ma Kết.Anh ấy không xuất hiện nhiều mấy,cảm giác anh ấy như nhân vật phụ vậy.
    Về phần chính tả và trình bày thì khá ổn.Tuy nhiên cỡ chữ của chap 4 cực kì bé và khó đọc.
    Mình nhận xét thế thôi.Đặt gạch hóng tiếp.Nếu được thì có chap mới thì hú mình một tiếng nhé !
     
    Mint93 thích bài này.
  3. Mint93

    Mint93 Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng sáu 2017
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    290
    Điểm thành tích:
    108
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Genius Lab
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Author's note:
    Tớ vẫn sẽ cố viết thật dài.
    Tại sao tớ đặt tựa tiếng anh?
    Vì tên tựa đề là tên bài hát tớ hay nghe và tớ thích nó ( bài hát có thể sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của tớ khi viết nữa).
    Tại sao tớ đổi hình đại diện của Ma Kết? Vì tấm đó thần thái đẹp hơn tấm trước hehe, cũng không thay đổi nhiều quá đâu, vẫn là ảnh, mũi và mắt vẫn đẹp.


    ===========

    [​IMG]

    Chương 6: So Far Away (Tạm dịch: Quá đỗi xa vời)

    Trường trung học Chấn Hoa được xây giữa trung tâm thành phố Đài Bắc phồn vinh, mỗi khi tan học là trước cổng trường rất nhộn nhịp, xe hơi xe máy đều đỗ san sát nhau. Bảo Bình, Song Ngư, Thiên Bình đều ở trung tâm thành phố nên không bất ngờ về mấy vụ đó, tụi nó vẫn cố lách người và thoát ra được, riêng Nhân Mã và Xử Nữ lại không ở trung tâm thành phố nên lúc đầu hơi bối rối.

    Lớp 10A7. Lớp ít thành viên nhất khối 10, một lớp bình thường không nổi trội, thầy giáo chủ nhiệm cũng không đặc biệt nhưng không khí của lớp luôn thoải mái. Thầy giáo chủ nhiệm tên Bang Diệp, dạy môn Hóa. Thầy đã qua tuổi ba mươi nhưng vẫn chưa có vợ và thường được Nhân Mã trêu ghẹo.

    Thầy Diệp đã chỉ định ban cán sự dựa vào thành tích cấp hai. Lớp trưởng là một bạn nữ tóc ngắn tên Dương Gia, lớp phó học tập giao cho một bạn nam mũm mĩm tên An Nhiên, lớp phó thể thao là Xử Nữ. Trong lúc rảnh rỗi thầy cũng tự đề cử Song Ngư làm sao đỏ của khối mười, lúc thằng bé được xướng tên, con bé Bảo Bình cười như được mùa.

    Nhiệm vụ sao đỏ rất đơn giản, bắt những học sinh vi phạm nội quy.

    Sau buổi sinh nhật của Xử Nữ. Bảo Bình đã chủ động bắt chuyện với Nhân Mã và Thiên Bình, nó luôn cố tạo ra chuyện để nói và đã trót kể tất tần tật về kiếp fangirl của nó cho Nhân Mã và sợ con bé giận nhưng Nhân Mã không hề giận, còn hưởng ứng nữa cơ. Thiên Bình chắc chắn 100% là Nhân Mã không biết gì đâu.

    Thiên Bình mới đầu luôn nghĩ tính cách của Nhân Mã và Bảo Bình giống nhau nhưng bây giờ đã khác. Nhân Mã luôn nhiệt tình với bất cứ ai mà nó gặp và luôn khiến họ thoải mái khi nói chuyện. Bảo Bình luôn e dè, ngại bắt chuyện nhưng một khi đã thân thì nó luôn nói và làm theo cách của nó.

    Dạo gần đây Thiên Bình có học làm bánh ở tiệm Potato Graden của Ma Kết và anh ta luôn nói với nó rằng.

    “Khi bắt tay làm một chiếc bánh nào đó, phải bắt đầu bằng tâm trạng vui vẻ, cất mọi phiền muộn đi. Tinh thần vui vẻ sẽ tạo ra linh hồn cho chiếc bánh, cho dù đó là một chiếc bánh mì bình thường.”

    Ngày 19 tháng 9.

    6 : 45 AM.

    Và hôm nay, Thiên Bình có hẹn với Ma Kết để tìm hiểu thêm về những chiếc bánh. Nó diện một chiếc áo hoodie, quần dài, giày converse cổ cao màu đen và một chiếc khăn choàng cổ. Nó đang đứng trước tiệm bánh cùng với ly cà phê nóng trên tay, một ly cà phê nóng vào buổi sáng luôn giúp con người thoải mái hơn.

    “Đi thôi” Ma Kết bước ra. Anh ta diện một chiếc áo khoác dày phũ lên vai, bên trong là áo thun đen, quần ống rộng và một đôi sandal đơn giản.

    “Đi đâu vậy?” Nó ngờ vực hỏi.

    “Đi ăn bánh.”

    Hả?

    Đúng như Ma Kết nói, anh ta dẫn nó ra trung tâm thành phố, ghé những tiệm bánh có tiếng để ăn. Khi ngồi trong một tiệm bánh Pháp, anh ta nói với Thiên Bình.

    “Ở Pháp, bánh mì Baguette là món thông dụng như bữa cơm hàng ngày. Đó là niềm tự hào của Pháp”

    Nó ngồi đối diện với vẻ mặt bình thản. Phục vụ đem ra hai dĩa bánh mì Baguatte được cắt nhỏ, thơm phức đặt lên bàn và rời đi. Ma Kết cất giọng trầm.

    “Tất cả bánh mì Baguette đều là bánh mì Pháp nhưng không phải bánh mì Pháp nào cũng là Baguette. Nhớ nhé.”

    Thiên Bình gật đầu, lấy nĩa ghim một miếng bánh và cắn nhẹ, cảm nhận đầu tiên là giòn rụm bên ngoài mềm mại bên trong, vị bơ nhè nhẹ khiến nó rất vừa miệng. Sau khi rời khỏi tiệm, Ma Kết dẫn Thiên Bình vào vài tiệm bánh ngọt nữa, nó đã được thử rất nhiều loại bánh khác nhau, bánh ngọt, bánh mì lát mỏng đến những loại bánh nó không biết tên.

    11 : 40 AM.

    Ánh nắng buổi trưa phủ lên thành phố một màu vàng chóe như phủ một lớp bơ dày đặc.

    Thiên Bình để ý Ma Kết có làn da rám nâu chân chất, dáng người gầy và cao, khuôn mặt chuẩn tỉ lệ vàng (5:5) ít khuyết điểm, nhìn anh ta bây giờ không khác gì nhân vật từ anime bước ra cả.

    “Tôi thiết nghĩ nếu anh không làm chủ tiệm bánh mà làm người mẫu, chắc sẽ nổi tiếng lắm đó. Tôi cá rằng rất nhiều công ty giải trí sẽ săn đón anh.”

    Anh ta cười “Vậy á? Nhưng tôi không hứng thú lắm.”

    “Tôi hỏi anh được chứ? Tại sao anh dẫn tôi đi ăn nhiều chỗ vậy? Nó có liên quan đến việc làm bánh hả?” Nó hỏi.

    “Những tiệm mà tôi dẫn cô đi đều là tiệm mà trước đây tôi từng đến. Cô có cảm giác gì khi ăn không?”

    Nó đáp ngay “Không... à trừ tiệm bánh Pháp đầu tiên, tôi cứ ngỡ là do mình lần đầu đến đó.”

    Ma Kết vui mừng vỗ vai nó như hài lòng lắm “Do cảm xúc của thợ bánh đấy. Tiệm đầu tiên là được dựng bởi một đầu bếp người Pháp, bạn của thầy tôi đó. Những chiếc bánh ông ấy làm ra luôn khiến người khác vui vẻ. Còn những tiệm bánh sau đó đều chỉ mang vị ngọt của bánh nhưng không mang cảm xúc gì nhiều do người làm bánh luôn có tâm lý làm thật nhanh để khách không phải đợi lâu. Rồi, buổi đi ăn đến đây kết thúc, để tôi đưa cô về nhà.”

    Nó vội từ chối “Không cần, tôi tự về nhà được. Tạm biệt.”

    Vừa dứt lời, nó vội chạy về hướng có trạm xe buýt.

    ==============

    Gần cuối tháng chín là bắt đầu thời kì ôn tập cho học kì I vào đầu tháng mười. Thầy Bang Diệp luôn cố phổ cập cho những học sinh bị mất căn bản môn Hóa và đồng ý dạy thêm giờ. Thầy biết Nhân Mã và Song Ngư rất tệ môn Hóa nên đã bắt buộc hai đứa phải có mặt ở lớp dạy thêm của thầy.

    Bảo Bình và Xử Nữ vốn rất yếu môn Toán, mất căn bản trầm trọng. Trí nhớ của Xử Nữ lại không tốt nên nó phải ôn tập gấp hai, ba lần người thường. Vì lo lắng cho kì thi nên Bảo Bình đã đầu tư một cuốn bài tập nâng cao về Toán nhưng chưa làm hết nó đã mua cuốn khác.

    “Sao này ra trường cũng chỉ nhớ cộng, trừ, nhân, chia thôi mà? Làm méo gì phải nhớ những công thức phức tạp thế???” Bảo Bình chán nản nói khi đang làm bài tập Toán.

    Thầy dạy Toán khó tính và hay nói móc Bảo Bình nên nó rất có ác cảm với thầy.

    Trước ngày thi một ngày, lúc vừa tan học nhà trường đã yêu cầu học sinh dọn dẹp ngăn bàn, lau dọn phòng học thật sạch sẽ. Song Ngư vì là sao đỏ nên không tham gia dọn dẹp nên chỉ đứng canh cùng với thầy chủ nhiệm, thằng bé có một cuốn sổ tay riêng và lúc rảnh rỗi thằng bé sẽ viết cái gì đó vào cuốn sổ.

    Cuốn sổ, nó không cho ai động vào cả.

    Kể một tí thành tích khi Song Ngư làm sao đỏ của khối 10. Thằng bé bắt được mười hai học sinh nam tóc dài qua mang tai và bảy học sinh nữ xỏ thêm khuyên tai, nhuộm tóc.

    Và điều gì đến cũng sẽ đến.


    Ngày 1 tháng 10.

    Nét mặt ai cũng lo lắng khi bước vào lớp riêng Thiên Bình vẫn bình thản tựa mặt hồ chưa bị khuấy động. Nó đó giờ đều vậy, nó đều im lặng trong các kì thi vì nó nghĩ nếu lo lắng chỉ tạo thêm áp lực cho bản thân thôi.

    Kì thi học kì I kéo dài một tuần. Một tuần đầy địa ngục.

    Môn đầu tiên là môn Hóa, Bảo Bình và Xử Nữ có thể chiến đấu được với nó còn Nhân Mã và Song Ngư luôn thận trọng mỗi khi chọn đáp án trắc nghiệm. Cứ như đang chơi game sinh tồn vậy. Nếu chơi giỏi, biết cách chiến đấu với quái vật thì sẽ sống rất lâu.

    Thi xong môn Hóa là đến môn Toán và cuối cùng là Vật Lý. Quả là mông lung nhưng không phải là một trò đùa.

    Sau một tuần vật lộn với kì thi thì cuối cùng đã có kết quả.

    Lúc nhận bài kiểm tra đa số học sinh lớp 10A7 đều cất gọn trong cặp hoặc vò nát nó đi, không dám nhìn trực tiếp số điểm. Và tiếp theo là phần công bố bảng xếp hạng, phần này còn tệ hơn này.

    Phác Thiên Bình hạng 3 trên 18.

    Trịnh Bảo Bình hạng 13 trên 18.

    Kim Nhân Mã hạng 15 trên 18.

    Mân Song Ngư hạng 10 trên 18.

    Kim Xử Nữ hạng 17 trên 18.

    Dương Gia là lớp trưởng nên dĩ nhiên là đứng đầu lớp, cậu bạn An Nhiên là phó học tập nên hạng nhì cũng không có gì đáng nói, cho đến khi nhìn thấy tên Phác Thiên Bình thì hầu như mọi ánh mắt đều tập trung về con bé, con bé chỉ biết ngẩng mặt lên và nở một nụ cười gượng gạo.

    “Các mày thấy chưa? Bạn cùng bàn của tao giỏi chưa?” Nhân Mã được một phen đứng trước lớp hãnh diện, lúc bài kiểm tra được phát ra nó đã thấy số điểm của Thiên Bình rồi và da gà da vịt thi nhau nổi hết lên.

    “Hạng 13 chắc mẹ tao không la mắng gì đâu nhỉ? Tao cũng cố hết sức rồi mà” Bảo Bình buồn bã nói khi thấy bảng xếp hạng ở trên chiếc bảng đen.

    Song Ngư vỗ vai nó an ủi “Tí ra về tao đặt mua concept book của BTS cho, đừng buồn nữa, thứ hạng chỉ là thứ hạng thôi mà”

    “Thật á? Bộ đó mắc lắm đó...” Con bé có vẻ vui vẻ hơn và bắt đầu cười.

    Song Ngư gật đầu chắc chắn.

    Xử Nữ ngồi yên chỗ, đưa mắt nhìn thứ hạng trên bảng và thở một hơi dài.

    Tiết thứ ba là thể dục nên cả lớp đi xuống phòng thể dục.

    “Hôm nay chúng ta sẽ chơi bóng rổ, ai tự tin về bản thân thì bước lên để tôi chia đội. Ai muốn xem thì ngồi bên tay phải của tôi.”

    Song Ngư cười tươi bước lên phía trước, hôm nay thằng bé trông rất tràn trề năng lượng khác hẳn so với bộ dạng buồn ngủ ngày thường. Song Ngư có dáng người nhỏ con, không cao như những bạn nam cùng lứa nhưng cũng không quá thấp bé, thằng bé có cái miệng mèo đặc trưng, mỗi lần cười là như một con mèo con ý.

    “Song Ngư nhỏ con thế bộ chơi bóng rổ được sao?” Cậu bạn mũm mĩm An Nhiên khẽ nâng kính dò xét.

    Bảo Bình gật đầu chắc nịch “Nhìn cậu ấy nhỏ con thế thôi chứ cậu ấy thường chơi ở vị trí hậu vệ dẫn bóng và hậu vệ ghi điểm đó.”

    An Nhiên vẫn chưa tin tưởng lắm.

    Hiệp một bắt đầu, thầy vừa thổi còi, Song Ngư đã nhảy vọt lên giành bóng về đội, một người nhồi bóng rồi chuyền qua cho Song Ngư, thằng bé nhận bóng liền ném vào rổ của đối phương ở cự li xa.

    Ba điểm đầu tiên.

    Sau khi ăn ba điểm đầu tiên, đội đối phương bắt đầu đề phòng Song Ngư nhưng đó không phải là vấn đề với thằng bé. Thằng bé tận dụng thân hình nhỏ con lách qua những đứa bự con và nhảy lên ném bóng vào rổ.

    Được thêm hai điểm.

    Từ một trận đối kháng bình thường, bây giờ không khác gì một trận đấu thực sự. Tám con người còn lại của lớp, nam có nữ có đã chăm chú vào trận đấu lúc nào không hay, la hét muốn rung sàn. Ánh mắt của lớp phó thể thao đang dõi theo Song Ngư, nó nhận thấy Song Ngư luôn di chuyển nhịp nhàng trong sân bóng rổ, không có một động tác thừa nào, cái dáng người nhỏ con đó luôn là người ghi điểm cho đội.

    Mỗi lần ném bóng vào rổ Song Ngư đều nở một nụ cười tươi đến nỗi lộ hết cả răng.

    Cuối cùng, trận đấu kết thúc với tỉ số 24 - 13. Chiến thắng thuộc về đội Song Ngư.

    “Hộc... hộc... hộc” Song Ngư cúi người thở mệt nhọc, nó sẵn sàng nằm tại đó nếu có thể. Hôm nay nó đã xài hết năng lượng vào bóng rổ rồi.

    Thầy thể dục vỗ vai nó khen ngợi “Em làm tốt lắm, tôi rất ấn tượng” kèm theo ngón tay cái giơ lên.

    Bảo Bình vội đem nước đến cho nó, ân cần mở sẵn nắp “Mày chơi tốt lắm, nè, uống đi, cần tao bóp chân không?”

    Nó không nói, chỉ kịp gật đầu và cầm lấy chai nước, Bảo Bình vội bóp chân cho nó, hết sức nhẹ nhàng và cẩn thận. Cậu bạn An Nhiên đằng xa không khỏi bất ngờ với sự hăng hái của Song Ngư, cứ há hốc mồm mãi.

    “Tao cứ ngỡ chân mình đông cứng rồi đấy!” Nó cố nói kèm theo những hơi thở hồng hộc.

    “Tớ không ngờ cậu chơi cừ vậy luôn đó. Xử Nữ quả nói không sai mà” Nhân Mã lóng ngóng bước lạ cùng với Thiên Bình.

    “Xử Nữ đâu?” Song Ngư hỏi.

    “Nó than mệt nên về lớp rồi.”

    “Xem ra tổ của chúng ta toàn quái vật rồi nhỉ? Hết ba người đều ở CLB Thể Thao rồi.” Thiên Bình bên cạnh phân tích.

    “Khi nào có đại hội thể thao Xử Nữ sẽ trổ tài cho các mày xem, nó mạnh lắm đó, tao bảo đảm”

    “Thì có ai bảo Xử Nữ yếu đâu? Nó cao to vạm vỡ thế kia mà” Thiên Bình đáp lại hết sức nghiêm túc

    “Ờ...”

    Bảo Bình không nói cũng không cười, tiếp tục bóp chân cho đứa bạn. Từ góc nhìn của Song Ngư, thằng bé có thể thấy con bé đang lo lắng cái gì đó. Lúc ra về Song Ngư đã hỏi nó.

    “Có chuyện gì với mày hả?”

    Bảo Bình lắc đầu, vẫn bước đi bình thản.

    “Thật không?”

    Bảo Bình gật đầu rồi lại từ từ lắc đầu.

    “Đừng giấu tao, tao đâu phải biết mày một hai ngày. Nói!” Ánh mắt rất quyết liệt khiến con bé có chút bối rối.

    Bảo Bình xoay mặt nhìn Song Ngư, nó lắp bắp “ Tao không biết diễn tả thế nào nữa...”

    Song Ngư bắt đầu bình thản nhìn con bé, ánh mắt đã không còn quyết liệt như ban nãy, nếu nó tiếp tục nhìn với ánh mắt đó hay lên giọng quát nạt có thể sẽ làm con bé khó chịu và im lặng luôn.

    “Khi tao thấy Nhân Mã và Thiên Bình nói chuyện với nhau á... tao cảm thấy họ thật tuyệt. Tao cũng muốn làm bạn thân của họ nhưng khi tao có ý nghĩ đó thì tao lại tự thấy bản thân mình không hợp với họ. Tao cũng bắt chuyện với họ rồi nhưng tao vẫn cảm thấy bản thân mình không hợp với họ... không thể hòa hợp với họ...”

    “Vậy ý mày là họ vẫn tuyệt khi chỉ có hai người và mày không nên xen vào?”

    Con bé gật đầu.

    Song Ngư thở dài một hơi rồi nói “Hừm... tao nghĩ Nhân Mã lẫn Thiên Bình rất quý mày đó, thử mở lòng của chính mày xem, nói chuyện với họ và chia sẻ với họ những tâm ý của mày. Tao không rảnh để quan tâm chuyện con gái nhưng thấy mày cứ lẩn quẩn giữa mớ suy nghĩ của bản thân khiến tao khó chịu.”

    Nó chưa dừng “Từ khi bốn tuổi mày đã luôn lẽo đẽo theo tao với nụ cười tươi tắn, luôn kể tao nghe những thứ mày biết mặc dù méo quan tâm đến việc tao có quan tâm không. Mày luôn là con người lạc quan hết phần thiên hạ luôn mà, không phải sao? Chẳng ai có thể tác động cảm xúc của mày ngoài bản thân mày cả. Nhớ hồi cấp hai không? Khi có tin đồn tao và mày á, tao nhớ rõ mồn một là mày vẫn vui vẻ nói chuyện với tao cơ mà? Mày ngốc vừa thôi”

    Mặt Bảo Bình đỏ tía vì sự ngượng ngùng, con bé mím môi, nhẹ nhàng đưa tay lên vai Song Ngư.

    “Cảm ơn mày.”


    ========

    Để tớ công bố chiều cao của sáu chòm sao cho các cậu dễ hình dung.

    Mân Song Ngư: 1m74

    Kim Ma Kết: 1m78

    Kim Xử Nữ: 1m81

    Phác Thiên Bình: 1m67

    Kim Nhân Mã: 1m72

    Trịnh Bảo Bình: 1m63

    =======

    Tớ cũng xin lỗi nếu tớ diễn tả sai cách chơi của bóng rổ.

    Nụ cười mèo con của Song Ngư (hình ảnh chỉ mang tính chất dễ hình dung)

    [​IMG]
     
    Last edited: 23 Tháng bảy 2017 lúc 08:22
  4. Hỏa Ngọc

    Hỏa Ngọc Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    31 Tháng bảy 2014
    Bài viết:
    170
    Đã được thích:
    348
    Điểm thành tích:
    18
    Nghề nghiệp:
    Lập trình viên
    Nơi ở:
    One piece
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Ngọc comment nè

    Ngọc ấn tượng với cái sum nha. Hình bạn chọn cũng đẹp , trình bày thoáng nè , cách diễn biến nữa , càng đọc Ngọc càng trông chờ vào diễn biến chương sau á . Bảo Bình cá tính dị thật nhưng nó rất riêng , khiến người đọc thoải mái chứ không gò bó , Nhân Mã như viên vitamin í , lúc con bé muốn thân với Thiên Bình và đã làm hết sức mình , Nhân Mã luôn chăm sóc Xử Nữ nhỉ?

    Thiên Bình thì thôi rồi , có một chỗ ghi điểm đối với Ngọc là hình ảnh Thiên Bình rất đẹp , ánh mắt cực hút người luôn , càng về sau con bé có vẻ không ít nói lạnh nhạt nữa nhưng cách nói chuyện vẫn lạnh lùng và có tí gì đó kiêu ngạo. 1 like

    Ngọc rất ngưỡng mộ tình bạn của Bảo Bình và Song Ngư nga ~~ . Cái ly đá viên đúng là buồn cười lắm luôn . Song Ngư cũng thông minh đấy chứ , biết cách đuổi Bảo Bình đi . Lúc bạn diễn tả Song Ngư chơi bóng rổ thì chưa phiêu mấy nhưng cũng khiến Ngọc bất ngờ , chắc bạn tìm hiểu nhiều lắm nhỉ ?

    Couple rất dễ đoán nhưng có lẽ khó đến với nhau lắm nhỉ ? Câu văn từ chương 1 đến chương 6 đang dần dần tiến bộ đó nha, chương cũng được kéo dài ra nữa.

    Dạo này nhiều fic Xử Nữ x Nhân Mã ghê =))
     
    Mei An An and Mint93 like this.
  5. ShizukuCan2468

    ShizukuCan2468 Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    1 Tháng năm 2017
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp
    Nơi ở:
    Thiên đường của những thánh otaku
    Ta vào comment mấy câu nè

    Hình nhân vật đẹp, mỗi người đều có một màu sắc riêng, ta ấn tượng với Bảo Bình nhất, tính cách bả dị y như chị họ ta( Chị ý cũng là cung Bảo Bình ). Một sự trùng hợp không hề nhẹ nữa là hồi cấp I ta có quen đứa bạn( cung Thiên Bình a ) lúc đầu gặp thì max lạnh lùng, ai cũng bảo là nó kiêu, nhưng mà lúc thân hơn thấy đáng yêu phết. Đúng chuẩn Tsundere rồi

    Cách trình bày thoáng, diễn biến ổn, một số lỗi có trong fic thì mọi người đã nhắc rùi nên hổng nói lại nữa.
    Ta đoán au là A.R.M.Y phải không? Ảnh avatar của au là Min Yoongi trong nhóm BTS, cả cái ảnh nụ cười mèo con nữa. Mà Yoongi cũng là cung Song Ngư, ảnh cũng cao 1m74 nên....:-? Ta nghi lắm.....

    Sorry nếu ta nói sai gì nhé •-•
    Lót gạch hóng :brick000:
     
    Last edited: 14 Tháng bảy 2017
    Mint93 thích bài này.
  6. Mint93

    Mint93 Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng sáu 2017
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    290
    Điểm thành tích:
    108
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Genius Lab
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Chương 7: Hội bạn gái

    [​IMG]

    “Trong vô vàng những kỷ niệm được lưu giữ từ những tháng ngày qua
    ... Tớ lại nhớ đến ngày đầu tớ gặp các cậu”
    Nói được câu cảm ơn khó lắm chứ và ngoài câu đó ra con bé không biết nói gì cả. Mặt con bé đỏ tía nên vừa dứt câu đã liên tục gãi đầu gãi tai.

    “Về thôi” Song Ngư nói, thằng bé chợt bước đi nhanh hơn bình thường khiến con bé phải chạy theo sau để bắt kịp.

    Suốt quảng đường còn lại, không ai cất giọng mở lời nữa.

    Trước khi vào nhà, Bảo Bình vẫy tay chào đứa bạn một cái. Vừa bước vào nhà thì mẹ của con bé đã hỏi thăm.

    “Bảng xếp hạng có chưa? Con xếp hạng mấy?”

    “Mười ba ạ” Bảo Bình cởi chiếc áo khoác giữ ấm ra, vừa trả lời xong là chạy nhanh lên gác.

    “Mười ba? Con học tệ vậy? Chắc mẹ sẽ thuê giáo sư về cho con. Thật tình...”

    “Chỉ tốn tiền thôi mẹ ơi.” Giọng con bé vọng xuống.

    Bảo Bình xoay người cởi chiếc áo khoác màu nâu, đặt lên bàn. Con bé vừa định nằm xuống giường bỗng chợt thấy cuốn album HYYH pt.1 của BTS đang đặt cạnh chiếc áo. Con bé không ngần ngại cầm lấy.

    Đôi mắt nâu nhạt chăm chú nhìn vào từng bức ảnh rồi chợt bật cười. Đây là album đầu tiên của con bé, là album khiến con bé phải nhịn ăn nhịn mặc để mua. Lúc con bé vừa dặt album thành công và chờ album về, nó luôn kể với Song Ngư và đã mua album một lần là sẽ mua lần thứ hai. Đó là một chuỗi thời gian Bảo Bình tiết kiệm tiền triệt để, cho dù đứa bạn thân rủ nó đi chơi, đi ăn hay xem phim là đều có câu trả lời giống nhau là:

    “Dẹp, tao hết tiền rồi!”

    “Mày nghèo đến thế cơ á? Để làm gì vậy?”

    “Đi concert”

    Song Ngư còn thấy Bảo Bình luôn thay đổi hình nền điện thoại với tần suất mỗi ngày một hình khác nhau. Chẳng bù cho Song Ngư, hình nền điện thoại của nó đó giờ vẫn là hình mặc định.

    “Song Ngư ah, mày biết tao muốn có một tình bạn trong fandom đến nhường nào không?”

    “Không”

    “Tình bạn trong fandom, chẳng cần gì ngoài hai chữ tin tưởng, vì ngoài lòng tin ra chẳng có gì chứng minh được sự tồn tại của nhau cả. Từ việc yêu thương, ủng hộ cùng một người rồi cả hai từ từ thành bạn bè, rồi chia sẻ những việc hằng ngày cho dù chưa gặp nhau ngoài đời...”

    “Vậy mày tìm được chưa?”

    “Chưa.”

    Mẹ của Bảo Bình mở cửa phòng bước vào cùng với ly sữa trên tay nhưng nhận thấy con đã ngủ nên bà nhẹ nhàng bước ra.

    =====
    6 : 30 AM. Ngày 10 tháng 10.

    Sáng hôm sau.

    Tiếng chim hót líu lo trên cành cây trụi lá. Mùa đông bây giờ mới đúng nghĩa là mùa đông vì tuyết rơi rất nhiều, gió thổi càng lạnh còn ánh nắng buổi sáng thì quá yếu ớt nên không thể sưởi ấm cho muôn vật.

    Bảo Bình giật mình ngồi dậy với bộ đồng phục chưa thay, vừa hất tóc vuốt mặt xong là hoảng hốt chạy xuống phòng tắm để tắm gội rồi “phi” thật nhanh ra khỏi nhà, bỏ luôn cả bữa sáng, bỏ luôn cả Song Ngư. Cũng phải, con bé không thể để Song Ngư thấy bộ dạng tóc chưa khô, quần áo thì chưa ủi, chỉ kịp đội lên đầu một chiếc nón len và quấn khăn choàng vào cổ

    Xem ra phải ghé tiệm bánh đầu ngõ trường Chấn Hoa rồi

    6 : 56 AM.

    Tiệm bánh Potato Graden C&D.

    Tiếng giày kêu lách cách trên con đường xám, đã bao lâu rồi nó mới đi một mình trên con đường này?

    ‘Ding’

    Bảo Bình đẩy cửa bước vào tiệm bánh và theo thói quen nó lại quay mặt nhìn sang bên trái, nó thấy Thiên Bình đang ngồi bấm điện thoại ngay bàn gần cửa sổ. Bảo Bình nhanh chóng quay sang phải, tại sao chứ? Tại sao lại ngại? Từng nói chuyện rồi mà? Thiên Bình đâu có ăn thịt người đâu?

    “Nếu cậu không tìm được chỗ nào vừa ý thì lại đây” Thiên Bình dù bấm điện thoại nhưng vẫn thấy.

    Bảo Bình mím môi, bước đến chỗ của cô bạn, đưa mắt nhìn quanh tiệm rồi tự nhủ bây giờ chưa có nhiều khách nhỉ? Bảo Bình chưa đến đây bao giờ và cũng không dám đến vì chính sách “tiết kiệm hết sức có thể”. Con bé cũng nghe nhiều bạn cùng khối nói là anh chủ quán này đẹp trai lắm nhưng chưa gặp và con bé cũng không tin lắm. Từ khi thích BTS, con bé đã có một sức mạnh đó là miễn nhiễm với “trai đẹp”.

    “Đẹp trai quá ah!!!” Bảo Bình vừa hét xong là vội lấy tay che miệng. Trợn tròn mắt nhìn anh chàng đang đi lại.

    Thiên Bình ngồi đối diện chỉ biết thở dài, lại một nạn nhân nữa bị dính thính. Ma Kết chớp mắt ngạc nhiên nhìn con bé.

    “Ai nói với anh là anh giống Kim Taehyung của BTS chưa?”

    Anh ta lắc đầu ngây thơ.

    “Anh nên lên mạng tìm kiếm ngay. Anh chỉ khác Taehyung ở chỗ là Taehyung có nốt ruồi ngay dưới mũi thôi đó... thật không thể tin được...” Bảo Bình đang không thể kiềm chế bản thân, cứ há hốc mồm miết.

    “À rồi. Giờ quý khách có thể gọi món không?” Ma Kết cố giữ giọng dịu dàng hết sức có thể.

    “Em có thể gọi anh là Vantae chứ? Đi mà... đi mà nha nha, em tên Bảo Bình ạ. Còn về bánh... bánh nào cũng được ạ.” Ánh mắt rụt rè ban đầu giờ đã thành ánh mắt cuồng nhiệt rồi.

    Ma Kết tiếp tục gãi đầu, cố trả lời “Vantae cũng được... và tôi tên Ma Kết”

    Thiên Bình ngạc nhiên quay phắt sang anh ta “Anh tên Ma Kết? Thật á?”

    “Ừ. Hình như hai ta chưa giới thiệu bản thân thì phải haha. Vậy mà tôi với cô cứ đi chung với nhau như đúng rồi í”

    “Tôi tên Thiên Bình. Tôi cũng bất ngờ đó, cái gì không quên mà đi quên giới thiệu”

    “Vantae ah, em đói rồi” Bảo Bình nũng nịu chen ngang và Ma Kết nhanh chóng vào trong.

    Đợi khi bóng dáng Ma Kết mất hút, Thiên Bình mới hỏi con bé “Tại sao lại là Vantae?”

    “Vì đó là biệt danh mới của Taehyung ý, Taehyung có sở thích với nghệ thuật mà. Anh ý còn dự triển lãm của họa sĩ Van Gogh nữa cơ.” Bảo Bình tự hào kể.

    “Có ảnh không?”

    Bảo Bình tự tin gật đầu, đem chiếc điện thoại ra và mở tệp ảnh Taehyung. Thiên Bình đã mở to mắt khi nhìn anh chàng vì quả thật rất giống Ma Kết và con bé cũng nhận ra được một điều, đó là thần thái. Bản thân con bé cũng từng là người mẫu cho studio nên con bé đã phải học qua một lớp diễn xuất để diễn trước ống kính, con bé chắc chắn rằng để có được thần thái xuất thần như trong ảnh, anh chàng đã phải học tập nhiều lắm.

    “Sống mười sáu năm trên đời, đây là lần đầu tớ mở to mắt thế này đấy”

    Bảo Bình bật cười khi nghe cô bạn nói thế. Một lúc sau Ma Kết đem ra một chiếc bánh kẹp đầy bơ, nóng hổi và thơm phưng phức cùng với ly trà đào ngọt ngào. Ma Kết nghĩ đến cái tên Vantae mà con bé Bảo Bình đặt, nếu suy nghĩ đơn giản thì tên đó cũng hay đấy chứ.

    “Thiên Bình, cậu biết không? Taehyung đã nói bản thân là hổ nhưng cả thế giới đều nói anh ấy là cún con đó.”

    Vừa dứt câu, Bảo Bình cắn thêm một miếng bánh kẹp, trong khi nó thoải mái trò chuyện cùng với Thiên Bình và ăn bánh thì Song Ngư đang đợi nó ở trước cửa nhà. Sau khi trả tiền cho bữa ăn, Bảo Bình đã chào Ma Kết hết sức thận trọng rồi mới rời khỏi tiệm.

    “Thiên Bình, mẫu người lý tưởng của cậu là gì?” Bảo Bình đang đi song song cùng cô bạn, hỏi.

    “Tớ không có, tớ cũng từng thử đặt ra tiêu chuẩn và khi có người hoàn toàn phù hợp thì tự nhiên tớ không thích nữa. Cứ thuận vào định mệnh thôi” Thiên Bình nhàn nhã trả lời.

    Hôm nay Nhân Mã và Xử Nữ đi học chung, lâu rồi hai đứa mới đi cùng nhau đến trường, bình thường Nhân Mã đều sang nhà Thiên Bình để dẫn bạn đi học. Mối quan hệ giữa Thiên Bình và Nhân Mã rất lạ, Nhân Mã có một năng lực siêu nhiên đó là chỉ đứng thở thôi cũng khiến mọi vật xung quanh hư hao, rất nhiều lần Thiên Bình la mắng con bé vì siêu năng lực đó, chẳng hạn như cây son Thiên Bình mới mua đặt trên bàn để tiện ngắm, Nhân Mã thấy lạ cầm lấy rồi đặt lại chỗ cũ và khi Thiên Bình mở nắp ra thì son bên trong đã gãy.

    Xử Nữ không nói gì cả, thằng bé luôn ít nói nên ít khi mở lời. Hôm qua thằng bé nói về bảng xếp hạng cho bác Kim, tưởng rằng bác Kim sẽ la mắng nhưng không, bác cười to và khen thằng bé rằng.

    “Áp chót là tốt rồi con ạ. Cố gắng lên!”

    “Hôm qua mày có kể cho gia đình nghe về bảng xếp hạng học kì chưa?” Xử Nữ đột nhiên cất giọng.

    “Rồi. Mẹ tao cũng căng dữ lắm còn cha tao vui lắm, cha tao còn nói không cần thành tích chỉ cần tao thấy vui thôi”

    Lớp 10A7

    7 : 30 AM.


    Chương trình lớp mười sau học kì I không quá nhàm chán nhưng không hiểu sao chiếc cặp của đứa nào đứa nấy lại nặng quá đỗi. Đám con trai vốn đã khỏe nên không có vấn đề với chiếc cặp căng phồng, chứ đám con gái lại khác (trừ Nhân Mã ra). Đối với những đứa mà học trên lầu thì việc vác chiếc cặp đi học không khác gì cực hình cả.

    Môn đầu tiên là Ngữ Văn, giáo viên cho học sinh tự học và đề nghị hai bạn cùng bàn một đôi cho dễ trao đổi, do Xử Nữ ngồi một mình và lại học yếu nên giáo viên đã bảo Dương Gia kèm Xử Nữ. Bảo Bình lúc mới vào lớp đã định mở lời xin lỗi Song Ngư nhưng thằng bé nói không sao, chủ động mở sách ra.

    “Mày biết không? Anh chủ tiệm đầu ngõ á giống Kim Taehyung lắm í. Đẹp vô thực luôn...” Bảo Bình nói lí nhí bên cạnh thằng bé.

    Mắt Song Ngư đảo một vòng rồi ậm ừ, tiếp tục nhìn vào cuốn sách.

    “Anh ta đẹp trai lắm đó. Đây là lần thứ hai tao thấy một người đẹp trai vậy đó”

    “Vậy đó là lý do mày đi học sớm không đợi tao?” Song Ngư hậm hực nói.

    Bảo Bình vội lắc đầu và tự nhận biết bản thân không nên nói gì nữa. Bảo Bình không thể nào nói với thằng bạn việc con bé đi học trước là vì không muốn Song Ngư nhìn thấy bộ dạng bê bối của con bé vào lúc sáng. Đó là tâm lý bình thường của con gái mà, dù gặp bất cứ ai đi nữa thì vẫn muốn họ nhìn mình trong bộ dạng đẹp nhất.

    “Ê... ê Thiên Bình.” Nhân Mã lí nhí gọi Thiên Bình.

    Hử?

    “Tớ nghe đám con gái trong khối mười nói là cậu đang cưa cẩm Ma Kết và muốn hẹn hò với anh ta. Phải vậy không?”

    Thiên Bình trừng mắt nhìn sang “Đéo nhé.”

    Mặt Nhân Mã tái mét, sững sờ nhìn cô bạn.

    “Tớ chỉ học làm bánh thôi. ”

    Thấy nét mặt của Nhân Mã không ổn nên Thiên Bình nói thêm. Con người thật lạ lùng, luôn mặc định cô A đi với anh B là cô A có ý đồ với anh B mặc dù cô A chẳng có gì hết, tuy là tin đồn truyền miệng nhưng cũng làm cả khối người tin rồi.

    Con người chỉ tin vào những gì mình muốn thì phải.

    Thiên Bình bất giác thở một hơi dài.

    Ở bàn dưới cùng là Dương Gia và Xử Nữ. Dương Gia là một cô bé có mái tóc ngắn ngang vai ôm trọn khuôn mặt xinh xắn, đường nét gương mặt đậm chất gái Đài Loan. Cô bé ấy từng tỏ tình với Song Ngư nhưng đã bị từ chối, làm bạn cũng không cho nên cô bé đã từ bỏ. Dương Gia rất muốn xin lỗi Bảo Bình vì đã lợi dụng con bé nhưng chưa có cơ hội nào cả.


    “Nhắc lại lần thứ n, tớ tên là Dương Gia. Được chứ?”

    Xử Nữ gật gù rồi một hai ba giây sau lại hỏi “Cậu tên gì?”

    “Dương Gia. Tớ không hiểu sao cậu có thể vào Chấn Hoa đấy. Đến bao giờ mới tập trung vào bài đây?”

    Xử Nữ thở dài “Tớ nghĩ thay vì cứ rườm rà phần giới thiệu thì chúng ta bắt đầu bài học luôn đi.”

    Dương Gia mệt mỏi gật đầu.

    Giờ ra chơi như giải nguy cho đám học sinh thoát khỏi các tiết học nhàm chán. Trước khi ra ngoài Song Ngư có nhắc “nhẹ” là hôm nay Bảo Bình và Nhân Mã phải đi đổ rác cho lớp nếu không sẽ vào sổ đỏ. Cuối cùng Nhân Mã cầm một bên thùng, Bảo Bình cầm một bên thùng vác ra ngoài, vì lớp của hai đứa ở trên lầu nên việc đi xuống rất khó khăn.

    Trên đường đi Nhân Mã hay Bảo Bình không ai mở lời cả, giữa đường thì bên tay cầm của Nhân Mã bị gãy làm thùng rác bị nghiêng một bên khiến Nhân Mã mất đà xém té.

    Siêu năng lực hiệu quả thật.

    “Cậu không sao chứ?” Bảo Bình vội hỏi.

    “Tớ ổn”

    “Có cần vào phòng y tế không?” Bảo Bình cầm tay Nhân Mã giúp con bé đứng dậy.

    Nhân Mã lắc đầu “Đi tiếp đi, gần đến nơi rồi mà”

    Chỗ tay cầm của Nhân Mã bị gãy nên việc cầm nắm rất khó, Nhân Mã chạy đi đâu đó đem về một cái bọc bự và đổ hết rác vào bọc rồi một tay cầm lên. Bảo Bình hoàn toàn đứng hình, do sức của con bé yếu hay Nhân Mã quá mạnh?

    “Dồn vô bọc dễ xách hơn đó, để tớ cầm luôn cho.”

    Khi đến khu đỗ rác, vừa quăng bọc rác đi. Bảo Bình đột nhiên lên tiếng.

    “Mẹ tớ nói hồi nhỏ nhặt tớ ở bãi rác. Và tớ đang đứng ở nơi tớ được sinh ra. Hì”

    Bây giờ đến lượt Nhân Mã đứng hình.

    Lúc về lớp Nhân Mã khoe với các bạn cùng lớp về thành quả “cái thùng sứt quai” và nhanh chóng được Song Ngư liệt vào sổ đỏ vì tội phá hoại của công.

    “Do cái thùng tự gãy mà. Đâu phải tại tao đâu ? Ủa kì vậy?” Giờ Nhân Mã chỉ biết khóc thầm.

    Khi chuông tan học vừa reo, Dương Gia len lỏi giữa đám bạn để bước qua chỗ Bảo Bình. Cô bé gọi:

    “Tí nữa đợi tớ nhé ở hành lang nhé. Tớ đi nộp sổ đầu bài rồi quay lại sau.”

    Bảo Bình tuy gật đầu nhưng vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì chỉ kịp bảo với Song Ngư rằng cứ đợi con bé ngoài cổng trường trước. Bây giờ, Bảo Bình đang loay hoay ở ngoài hành lang để đợi Dương Gia nói chuyện, mà có chuyện gì để nói nhỉ? Hay về chuyện hồi đầu năm?

    “Bảo Bình, xin lỗi vì làm cậu đợi.” Dương Gia chạy đến.

    “Cậu kiếm tớ có việc gì vậy?”

    “Tớ... tớ thành thật xin lỗi vì chuyện đầu năm học nhiều lắm” Dương Gia cúi người khiến Bảo Bình bối rối.

    “Không sao... không sao, dù sao tớ cũng không để tâm lắm.”

    “Tớ đã rất muốn xin lỗi từ lâu rồi nhưng... tớ không đủ can đảm” Dương Gia giải thích

    Bảo Bình liên tục nói không sao, mặt của con bé cũng đang đỏ dần lên.

    “Tớ rất vui khi thấy cậu có thể chơi thân với Thiên Bình và Nhân Mã đó. Họ đã là bạn thân của cậu rồi đúng không?”

    Có phải là do ngẫu nhiên không khi mà từ cầu thang đi lên là Thiên Bình và Nhân Mã, chẳng là Thiên Bình quên lấy đồ nên phải quay lại lớp và vô tình nghe được cuộc nói chuyện, hai người cũng biết lịch sự nên vừa nghe giọng của Dương Gia đã tự thụt lùi ra đằng sau.

    Bảo Bình đáp ngay “Họ không phải là bạn của tớ”

    Nhân Mã và Thiên Bình đều nghe rất rõ, con bé Nhân Mã định xông ra làm rõ nhưng Thiên Bình ngăn lại rồi kéo chạy ngược xuống cầu thang rời khỏi đó. Thiên Bình đang bực, bực đến nỗi không nói được gì và cũng thấy buồn nữa. Tại sao vậy?

    “Ơ? Thật sao?” Dương Gia ngỡ ngàng.

    “Hai người họ... luôn nói chuyện với tớ, luôn cho tớ cảm giác ấm áp. Nếu nhìn vào ai cũng có thể thấy hai người họ thực sự rất hợp nhau và đó là lý do tớ không thể để bản thân đi quá xa... tớ rất thích họ, thực sự thích họ nhưng tớ không đủ can đảm để nhận là bạn thân của họ... tớ sợ mình quá tham lam...”

    Vừa nói, Bảo Bình vừa đan tay vào nhau, mặt tiếp tục đỏ dần lên.

    ...

    “Song Ngư. Đợi lâu không?”

    “Xong rồi hả? Haizz...”

    Để hai đứa con gái nói chuyện với nhau quả là sai lầm.

    ======

    Author's note: Tớ xin lỗi vì quay xung quanh nhân vật Bảo Bình hoài. Tớ rất thích nhân vật Nhân Mã nhưng chưa đến hồi ẻm lên sàn, chắc cỡ chương 15 hay 16 gì đó, hi vọng đủ sức hehe.

    Dương Gia

    [​IMG]
     
    Last edited: 16 Tháng bảy 2017
  7. harunohappy2015

    harunohappy2015 Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng mười một 2016
    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Nơi ở:
    Phan Thiết - Bình Thuận
    Hello t/g, mình đọc xong mấy chap của t/g liền com cho t/g vài dòng đây
    Banner đẹp, văn phong khá mượt, cái mình ấn tượng ở fic này là nội dung, có thể không hoa hè màu mè nhưng fic đã diễn tả những cảm xúc rất đỗi bình dị và đời thường của các nv . Hãy cố gắng phát huy
    Túm cái quần lại là hóng chap nhá :big_smil:
     
    Mint93 thích bài này.
  8. Mint93

    Mint93 Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng sáu 2017
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    290
    Điểm thành tích:
    108
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Genius Lab
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Chương 8: Những người bạn thân

    [​IMG]

    “Có ước mơ tựa như cánh buồm

    Chờ cơn gió vút lên”


    7 : 00 PM.

    Gió lạnh rít lên từng cơn, luồn lách qua mọi ngóc ngách con đường Bắc Điền, đồng thời khiến mái tóc xõa dài Nhân Mã tung bay. Con bé đang ngồi bệt trước cửa nhà trông vô cùng sầu đời

    Từ đằng xa chạy lại là Xử Nữ, nó mặc đồ thể dục cơ bản, đội trên đầu một chiếc mũ lưỡi trai đen, đột nhiên dừng lại trước nhà con bạn, vừa lấy khăn lau mồ hôi vừa hỏi.

    “Sao ngồi buồn so vậy? Cần tao an ủi không?”

    Nói xong Xử Nữ ngồi xuống cạnh con bạn.

    “Không thèm!” Nhân Mã phụng phịu xoay mặt sang chỗ khác

    “Hồi nhỏ, mỗi lần có chuyện gì buồn mày đều ngồi trước cửa nhà mà.”

    “Sao mày chạy bộ giờ này á?”

    “Đây là lịch thực tập mới. Đừng đánh trống lảng nữa, nói đi.” Xử Nữ bình thản chống tay nhìn

    Nhân Mã kể chuyện hồi chiều cho Xử Nữ.

    “Đó... chuyện là vậy đó.”

    Xử Nữ ậm ừ vài cái rồi hỏi “Hai đứa bây đã nghe hết cuộc nói chuyện chưa?”

    Con bé sau khi nghe xong chợt ngơ ra, lắc đầu lia lịa.

    “Vậy là hiểu rồi ha. Ngày mai cứ đến lớp rồi hỏi trực tiếp xem. Nếu nhỏ đó ghét hai đứa mày thật thì tao sẽ an ủi mày tiếp” Xử Nữ nói xong liền ngồi dậy phủi mông chạy đi mất hút.

    “Tao không thèm đâu.”

    Nhân Mã hứ một tiếng. Nếu có thể quay ngược thời gian chắc chắn con bé sẽ quay về thời điểm đó để có thể nghe toàn bộ câu chuyện giữa nhỏ Bảo Bình và nhỏ lớp trưởng. Đang bận rộn với mớ suy nghĩ thì mẹ Nhân Mã gọi to làm con bé tức tốc chạy vào nhà.

    Là Thiên Bình gọi cho nó.

    “Tớ nghe nè.”

    “Đang làm gì đó? Đang học hả?”

    “Không có...”

    “Tớ buồn quá... tớ có thể qua ngủ nhà cậu không?”

    “Được chứ. Bây giờ còn sớm nên cậu qua nhanh đi, tớ chuẩn bị chỗ cho.”

    Thiên Bình ừ nhẹ rồi cúp máy, Nhân Mã đặt điện thoại lại trên bàn, xuống nhà chuẩn bị chăn gối. Khoảng mười lăm phút sau Thiên Bình đã có mặt tại nhà Nhân Mã. Lúc con bé ra đón bạn cũng không cười nổi nữa, hai đứa đang có chung tâm trạng.

    “Tay cậu bị sao vậy?” Nhân Mã hỏi khi Thiên Bình đang thoa kem dưỡng ẩm.

    “Hồi chiều tớ đập trứng gà ở tiệm bánh không cẩn thận bị vỏ khứa vào tay, không để lại thẹo đâu.” Thiên Bình nhún vai.

    Đã đến giờ đi ngủ.

    Nhân Mã có giường mà không chịu nằm, dọn hết chăn gối xuống nằm cạnh cô bạn. Thiên Bình nói qua nhà bạn ngủ nhưng mắt cứ mở thao láo, mà mở mắt không thể gọi là ngủ nữa, nằm lâu càng khó chịu nên Thiên Bình ngồi dậy.

    “Khó chịu quá.”

    “Ừ”

    “Có lẽ chúng ta hơi quá, đáng lý nên nghe tiếp câu chuyện nhưng...” Thiên Bình dừng đột ngột, đưa tay che mặt “Tớ thật sự sợ phải nghe tiếp, sợ nghe những lời không muốn nghe...”

    Nhân Mã bật dậy “Bạn thân... trước khi gọi nhau bạn thân thì phải làm gì trước nữa sao?”

    Thiên Bình ngồi kế bên cười thầm, chẳng biết trả lời sao, tự hỏi từ khi nào chủ đề nói chuyện của hai đứa chỉ xoay quanh nhỏ Bảo Bình vậy? Buồn cười thật đó.

    “Đi ngủ đi. Mai đi hỏi nhỏ đó”

    =====

    Sáng hôm sau. Ngày 11 tháng 10.

    Dự báo thời tiết nói hôm nay khí trời rất đẹp, tuyết không rơi nhiều, gió cũng ít nên đám học sinh trường Chấn Hoa chỉ cần áo khoác đồng phục chứ không cần áo giữ ấm nữa, nhưng có nhiều phụ huynh sợ rằng con mình sẽ bệnh nên vẫn bắt con em khoác thêm áo, như mẹ của Song Ngư. Dạo này Song Ngư trông mệt mỏi hơn bình thường, gần như nằm liệt giường luôn.

    “Ổn không mày?” Bảo Bình nghiêng đầu nhìn

    “Ổn mà.” Song Ngư hắt xì khi vừa nói xong.

    “Hay ghé tiệm bánh đầu ngõ uống gì đó giữ ấm đi.”

    Song Ngư gật đầu thay vì trả lời, thằng bé biết con nhỏ nói thế vì con nhỏ muốn gặp anh chủ quán.

    “Vantae à à ơi.” Bảo Bình vừa mở cửa đã hét lớn.

    Ma Kết vẫn chưa quen với cái biệt danh đó lắm nên một giây đầu đã tự hỏi Vantae là ai. Anh để ý đằng sau con bé là một thằng con trai với đôi mắt lờ đờ, vẻ mặt khó chịu như chẳng muốn ai chạm vào mình.

    “Hai đứa cần gì?” Ma Kết đặt một ly soda màu xanh cho bàn gần đó rồi đi lại hai đứa.

    Mặt Bảo Bình nóng ran khi anh ta bước lại, không khác gì fan gặp thần tượng ngoài đời. Mặc kệ đứa kế bên như thế nào, Song Ngư vẫn cố nói.

    “Cà phê Americano”

    “Gì... gì cũng được ạ”

    Ma Kết hí hoáy ghi vào cuốn sổ rồi đi vào trong. Bảo Bình đã bình thường trở lại và đang đưa mắt nhìn xung quanh như đang tìm ai đó. Phải, con bé đang tìm Thiên Bình lẫn Nhân Mã nhưng không thấy hai người đâu cả.

    Bảy phút sau Ma Kết đưa cho Bảo Bình ly chanh mật ong và Song Ngư ly cà phê Americano.

    “Uống cà phê xong có khá hơn không nhóc?” Anh cười nhẹ

    “Không, mệt hơn”

    Bảo Bình ngồi kế bên cau mài nhìn. Sau khi rời khỏi quán, đang chuẩn bị bước lên cầu thang đi lên lớp, con bé vội níu áo Song Ngư lại. Hỏi

    “Sao mày lại nói chuyện như vậy với Vantae? Anh ta hỏi thăm thôi mà.”

    Song Ngư bơ đẹp đứa bạn, dửng dưng như chẳng nghe thấy gì, vẫn đều đều bước lên cầu thang. Bảo Bình đứng phía dưới ngơ ngẩn không hiểu tại sao Song Ngư lại làm vậy, con trai cũng khó hiểu đâu kém gì con gái đâu.

    “Bảo Bình.” Nhân Mã từ đằng sau vỗ vai, đứng kế bên là Thiên Bình, vẻ mặt hai đứa nghiêm trọng lắm.

    “Cậu có thích bọn mình không?” Nhân Mã sốt sắng hỏi

    Bảo Bình suy nghĩ một lát rồi nói “Không hẳn là thích...”

    “Đủ rồi, đi thôi. Xem ra bọn tớ đã làm phiền bạn rồi!”

    Thiên Bình lạnh giọng, kéo tay Nhân Mã bước lên cầu thang không ngoảnh mặt lại. Bảo Bình một lần nữa đứng phía dưới ngẩn ngơ, có phải họ đã hiểu? Có phải chỉ đơn giản như vậy? Nhưng tại sao trông buồn thế? Hừm, con trai hay con gái đều khó hiểu hết.

    Theo học Chấn Hoa gần ba tháng, Nhân Mã nhận thấy thầy cô Chấn Hoa có một điểm chung đó là bài trong sách thì không giảng, toàn giảng những điều mà sách không có. Thiên Bình luôn nhắc nhở phải soạn bài, ừ thì có soạn nhưng đều phản tác dụng.

    Nhân Mã cắn răng, thôi thì để dòng đời xô đẩy vậy. Thầy Bang Diệp vừa quay mặt để viết bài, Nhân Mã định gọi Thiên Bình ăn vụng, vừa định cất giọng chợt bắt gặp ánh mắt của cô bạn nên thôi.

    Ánh mắt xa xăm, mơ hồ khiến Nhân Mã biết không nên hỏi gì cả.

    Nhân Mã nằm dài ra bàn, có vẻ con bé quên đứa bạn thân hồi nhỏ ở đằng sau rồi.

    “Tại sao cậu lại nói không hẳn? Có phải bọn mình đã quá tự tin nghĩ rằng cậu thích bọn mình?”

    Song Ngư đang rất mệt, mệt đến nỗi không thể cầm cây viết và Bảo Bình đang chép bài hộ. Được một tí lại quay sang hỏi thăm.

    Song Ngư đã mua cuốn concept book của BTS cho Bảo Bình. Cuốn đó thực sự rất đắt, không những đắt mà còn chát nữa, lúc đầu chỉ hứa đại để làm con bé vui lên nhưng hứa được phải làm được nên đành bỏ tiền mua về. Lúc cầm cuốn concept book trên tay, Bảo Bình đã khóc.

    Làm Bảo Bình khóc dễ ghê.

    “Tao vừa viết một bài... chỉ một đoạn thôi... mày muốn xem chứ?”

    Bảo Bình gật đầu nhẹ, tiếp tục chép bài.

    Song Ngư lấy trong cặp ra một cuốn sổ nhỏ quen thuộc, cuốn sổ đó dùng để sáng tác. Song Ngư cũng từng nói với Bảo Bình rằng muốn làm việc với âm nhạc mà. Cẩn thận lật từng trang, đưa cho Bảo Bình một trang gần cuối cuốn sổ.

    “Đây. Chỉ lời bài hát thôi”

    Bảo Bình tạm ngưng mọi hoạt động, cầm lấy cuốn sổ.

    Your World

    Dạo này cậu sống thế nào rồi?
    Nhân sinh ngoài kia vẫn nhàm chán như nhau
    Nếu một mai cậu bị nhạo báng thì hãy nhớ đến những điều đó
    Bất cứ nơi đâu cậu bước đến, đó chính là đế chế của cậu
    Bài hát này, xin dành tặng cho những người trẻ. Những kẻ đang ôm ấp giấc mơ cháy bỏng
    Cưng à, thế giới này không phải của cưng sao?
    Lắm kẻ bảo anh rằng “Anh có được thành quả chỉ sau một đêm thôi ư?”
    Cứ kệ chúng nó
    Anh cũng muốn hái hoa thơm quả ngọt sớm lắm chứ
    Dù sao thì, trên thế giới không tồn tại truyện cổ tích đâu.
    Nhưng theo kinh nghiệm đúc kết của anh thì thành công như con ốc sên vậy, đến chậm lắm cưng à.


    “Tại sao một viên đá như mày lại có thể viết ra lời hát như vậy?” Nghe giọng có vẻ nể lắm

    “Vì tao là viên kim cương bị nhầm là viên đá”

    Song Ngư thở mệt nhọc, nhanh tay lấy lại cuốn sổ khi lờ mờ nhận ra con bé đang định lật xem tiếp.

    “Mày biết không? Cha mẹ tao không ủng hộ tao trên con đường âm nhạc... hụ hụ vì... họ nói quá ảo huyền...”

    “Thầy ơi, bạn Song Ngư không khỏe. Em đỡ bạn ấy xuống phòng y tế được không?”

    Bảo Bình bật dậy lớn giọng khiến thầy Diệp giật mình, thầy dịu dàng ra hiệu cho hai đứa ra ngoài. Đang bước xuống cầu thang, Bảo Bình thủ thỉ.

    “Có tao ủng hộ mà.”

    Song Ngư bật cười, nụ cười chính thằng bé cũng không rõ, chỉ biết là mặt đang nóng lên.

    =====

    Sau khi uống thuốc của cô y tế đưa cho, Song Ngư trở nên mệt hơn bình thường nên cô bảo nó nằm nghỉ. Bảo Bình cũng nhanh chóng về lớp chép bài. Vào giờ ra chơi, Bảo Bình đã mua hai ổ bánh mì ngọt để tặng Nhân Mã và Thiên Bình, tìm hoài không thấy hai bạn ấy đâu nên đành chạy xuống phòng y tế cho Song Ngư nhưng bị cô y tế cấm.

    Thế là một mình Bảo Bình xử hai ổ bánh mì. Đặt mông lên chiếc ghế đá gần gốc cây, vừa ăn, con bé vừa nghĩ đến vẻ mặt buồn hiu của hai bạn, chắc phải có hiểu lầm gì đó nên hai bạn mới buồn vậy.

    Có phải là vì mình? Có phải là lúc sáng...? Nghĩ đến đây, con bé không còn tâm trạng ăn nữa, lao vụt đi tìm hai bạn.

    Thiên Bình và Nhân Mã đang ở sau trường. Nhân Mã nằm dài trên bãi cỏ, ngước nhìn đám mây đang lượn lờ trên bầu trời xanh biếc, thật bình yên. Thiên Bình ngồi lặng lẽ nhìn vết thương ở tay, chợt nhớ đến chuyện hôm qua.

    ...

    Nếu được hỏi Thiên Bình có thích làm bánh không, 100% con bé sẽ nói “Không”, nếu hỏi vì sao lại tiếp tục học, 100% con bé sẽ im lặng. Dường như việc lui tới tiệm bánh vào sáu giờ chiều mỗi ngày đã thành thói quen mất rồi.

    Con người làm việc chung lâu ngày dễ có cảm tình mà.

    Thiên Bình đã làm xong ba chiếc bánh cupcake hương nho, đưa cho Ma Kết nếm thử. Ở Ma Kết có điểm gì đó rất giản dị, mặc dù vẻ đẹp của anh ta không giản dị tẹo nào, đó là gu ăn mặc. Thiên Bình chắc chắn rằng Ma Kết luôn chấp niệm mãnh liệt với quần ống rộng, áo thun xẻ tà, dép lê vì đã gần ba tháng ở đây, ngày nào anh ta cũng mặc như thế.

    Có khi phối thêm áo khoác dài hoặc thay đổi áo len cổ cao nhưng quần ống rộng và dép lê vẫn mãi trường tồn. Dĩ nhiên Thiên Bình từng hỏi rồi, anh ta nói là

    “Tôi là người chuộng sự thoải mái, ghét sự gò bó”

    “Tâm trạng của cô không tốt đúng không?” Ma Kết hỏi khi vừa cắn một miếng

    “Mùi vị tệ lắm hả?”

    Anh ta lắc đầu “Không. Chỉ là không có cảm giác gì thôi”

    Thiên Bình cúi mặt xuống, con bé muốn nói không nhưng nghĩ lại im lặng sẽ tốt hơn vì nếu nói gì đó vào lúc này chẳng khác nào thừa nhận là có cả

    “Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì với cô. Sau này, có thể cô sẽ gặp những chuyện rất vô lý và kết quả như thế nào là đều do cô. Nên tự mình cố gắng để giải quyết”

    Có cần nghiêm túc đến vậy không?

    ...

    “Thiên Bình, Nhân Mã!” Bảo Bình gọi lớn, cuối cùng đã tìm thấy hai bạn, con bé thở hổn hển, từ từ bước lại.

    Hai đứa giật mình quay mặt về phía nhỏ bạn, đôi mắt mở to cùng với sự hồi hộp khó tả.

    “Hai cậu buồn... là vì mình phải không?” Giọng Bảo Bình nghe rất khó khăn.

    Thiên Bình mím môi “Không phải cậu đã nói với Dương Gia, bọn tớ không phải bạn thân của cậu sao? Không phải cậu không quý bọn tớ sao?”

    Đúng là họ đã hiểu lầm thật rồi. Nhân Mã ngồi dậy, lấy tay lau nước mắt.

    “Không phải mà, mình đối với hai cậu không hẳn là thích mà là rất thích nên... đừng buồn nữa mà...”

    “Vậy tại sao cậu lại nói không phải là bạn của bọn tớ?” Thiên Bình tiếp tục hỏi

    “Vì mình sợ... sẽ phá tình bạn của hai người nên...” Nước mắt Bảo Bình chực ứa ra

    Lúc này Nhân Mã không chịu nổi, lớn giọng “Bảo Bình, cậu cũng là bạn thân của bọn mình mà. Ngay từ khi dự sinh nhật của Xử Nữ, cậu đã là bạn rồi.”

    Bảo Bình chợt im lặng. Thiên Bình mỉm cười, ôm chầm lấy con bé, thủ thỉ “Cậu là cô gái ngốc, ngốc hơn cả Nhân Mã, ngốc nhất trong đám con gái tớ từng gặp.”

    Ừ, đúng thật.

    Nhân Mã bật khóc rồi nhào vào ôm chặt hai đứa bạn “Ôm tập thể, ôm tập thể nào”

    Chuông reo kết thúc buổi ra chơi, nhiều học sinh tự hỏi tại sao giờ ra chơi hôm nay dài thế? Nhưng đối với ba cô gái tổ một của lớp 10A7, thực sự rất ngắn. Xử Nữ tỉnh giấc, ngẩng đầu lên nhìn cách ba đứa con gái ôm chầm lấy nhau, nó mỉm cười.

    “Xem ra mày không cần tao an ủi nữa đâu nhỉ?”

    =======

    Đoạn rap mà Song Ngư viết tớ dựa vào bài Your World của The Quiett, một producer có tiếng trong làng hiphop underground từ Hàn Quốc. Bài hát rất ý nghĩa nữa, hợp với truyện của tớ.

    Các cậu có thể xem ở đây



    (Đây không phải PR trá hình)
     
    Last edited: 23 Tháng bảy 2017 lúc 08:09

Chia sẻ trang này

Share