[Fanfiction] Thiên Thần và Ác Quỷ

Thảo luận trong 'Tác Phẩm Đã Hoàn Thành' bắt đầu bởi HanNaBin, 12 Tháng tư 2013.

  1. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Tên truyện: Thiên Thần và Ác Quỷ.
    Tác giả: HanNaBin
    Thể loại:
    Action, Drama, Fantasy, Romance
    Số chap: 23 chap + 2 ngoài truyện.
    Disclaimer: 12 chòm sao.
    Tình trạng: Đã hoàn thành

    GTNV
    Mở đầu: Cuộc chiến 1000 năm trước.
    Chap 1: Thánh địa Thiên Đường.
    Chap 2:Lâu Đài hắc ám.
    Chap 3: Đền Thờ của các vị Thần.
    Chap 4: Lặng Thầm.
    Chap 5: Ta muốn bên Ngươi mãi...
    Chap 6: Gian tế Hắc ám.
    Chap 7: Chúa phù hộ người.
    Ngoài truyện: Quá Khứ.
    Chap 8: Nữ hoàng bóng đêm.
    Chap 9: Người quan trọng.
    Chap10: Trận chiến I.
    Chap11: Trận chiến II.
    Chap12: Trận chiến III

    Chap13: Yêu...?!
    Chap14: Lucifer
    Chap15: Vị chúa tể thật sự.

    Chap16: Chạy trốn!?
    Ngoài truyện: Quá Khứ *
    Chap17: Mong ước.
    Chap18: Hôn lễ
    Chap 19: Lời chào cuối cùng
    Chap 20: Kế thừa
    Chap 21: Cái chết I
    Chap 22: Cái chết II
    Chap 23: Cái chết III
    Tình trạng sáng tác: Hoàn thành.
    Tốc độ post: 1 tuần/chap( Có thể nhiều hơn).
    Rating: K+
    Nội dung:

    Cuộc chiến 1000 năm trước giữa các thiên thần và ác quỷ đã kết thúc từ lâu. Nhưng tất cả vẫn chưa dừng lại ở đấy.
    Một ngàn năm sau...
    Những thiên thần và ác quỷ ấy...
    Những câu chuyện của họ....
    Trách nhiệm
    Tình yêu
    Hận thù...

    Tất cả sẽ đi về đâu và những người yêu nhau có được bên nhau mãi...

    " Phải chi em chỉ là cánh hoa nhỏ bay giữa nhân thế...


    Ta nguyện là cơn gió đưa em bay đi khắp chốn trần gian..."


    [​IMG]


    P/s: Hay thì like, không hay thì cmt cho ý kiến. Do văn chương câu cú còn kém cỏi nếu có sai chính tả, nội dung không hợp lý hay viết truyện nhàm chán, xin mọi người góp ý kiến để t/g sửa chữa. Xin mọi người vào đọc tuyệt đối không viết "viết lẹ lên", "chap mới đâu bạn", "sao lâu rồi không thấy bạn post chap mới gì cả" v.v... ,"hay quá", "đặc sắc quá", "tuyệt vời", "cố lên nha bạn", "tiếp tục phát huy nha bạn" hay "chap này bạn ý đã blah blah rồi nhỉ" v.v....* thân*
    Last edited by a moderator: 4 Tháng năm 2014
  2. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    GTNV:
    [​IMG]
    1.Bạch Dương: Đại thiên thần
    " -Ta là đứa con của các vị thần. Ta xinh đẹp như ánh mặt trời chói lọi.
    - Có kẻ nào tài giỏi như ta
    - Người đứng trên tất cả
    - Không một kẻ nào dám chống lại ta."
    [​IMG]
    2.Kim Ngưu: Thần dược sư.
    " - Nàng dịu dàng như đất mẹ.
    - Hiền hòa như dòng suối mát
    - Mang trái tim bao la che chở cho bao sinh mệnh đáng thương."

    [​IMG]
    3.Song Tử: Ác quỷ - Hút linh hồn
    " - Lại đây đi những linh hồn ngu ngốc
    - Cứ yêu ta đi và quỳ xuống chân ta
    - Những kẻ rác rưởi đần độn."
    [​IMG]
    4.Cự Giải: Thần ước nguyện.
    " - Ẩn mình sau ánh hào quang của chúa trời
    - Ta kính dâng lòng trung thành cho người
    - Vứt bỏ những tình ái tầm thường
    - Kẻ đáng thương và lầm lỗi."
    [​IMG]

    5.Sư Tử: Thần chiến tranh.
    " - Ta là ngọn lửa cháy rực.
    - Trái tim ta là niềm kiêu hãnh của chiến thắng.
    - Hỡi những kẻ yếu đuối hãy vùng lên."
    [​IMG]
    6.Xử Nữ: Ác quỷ - Hắc ám.
    " - Ta sinh ra từ bóng tối.
    - Chẳng biết ánh sáng và hy vọng
    - Chỉ biết hận thù và khổ đau."
    [​IMG]
    7.Thiên bình: Thần sắc đẹp.
    " - Hỏi trên đời ai đẹp bằng ta.
    - Hỏi trên đời không ai bị ta mê hoặc.
    - Những kẻ thường trần ."
    [​IMG]
    8.Thiên Yết: Ác quỷ- Hủy diệt.
    " - Xin lỗi nàng...Ta chỉ là kẻ không có trái tim.
    - Và nàng cũng chỉ là kẻ vô tình."
    [​IMG]
    9.Nhân Mã: Thần vui vẻ.
    " - Ta như cơn gió nhẹ bay.
    - Lướt qua bao kiếp người.
    - Bỏ qua phiền muộn và sầu bi."
    [​IMG]
    10.Ma Kết: Ác quỷ - Tâm độc.
    " - Ta quỳ lạy dưới chân người.
    - Bóng đêm của đời ta
    - Kẻ lạnh lùng nhất - Diệu kì nhất."
    [​IMG]
    11.Bảo Bình: Ác quỷ - Nhãn quỷ.
    " - Nêu người là ánh sáng thì ta là bóng đen.
    - Nếu ngươi có hạnh phúc ta sẽ giết chết nó
    - Nếu ta con sống nghĩa là ngươi đã chết."
    [​IMG]
    12.Song Ngư: Ác quỷ lai.
    " - Sinh ra không được lựa chọn.
    - Để số phận quyết định sống trong bóng đêm
    - Chỉ như bông hồng đen nhỏ bé."
    Last edited: 30 Tháng mười hai 2013
  3. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Các Couple:
    Bạch dương - Thiên bình
    Kim ngưu - Ma kết
    Song tử - Nhân mã
    Cự giải - Thiên yết
    Sư tử - Xử nữ
    Bảo bình - Song ngư
  4. CrimsonV

    CrimsonV Beta Team Leader

    Tham gia ngày:
    22 Tháng tư 2012
    Bài viết:
    3,464
    Đã được thích:
    8,799
    Điểm thành tích:
    274
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Host Club Street
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    gặp rồi mà, có 2 truyện tên angel & devil hay angel PK devil trên đây rồi~
    góp ý: trình bày lại #1 đi nhé, cần đồng bộ hoá phần trình bày và để font book antiqua size 4 sẽ đẹp hơn đấy, đừng in nghiêng nhiều quá. die hình Xử Nữ và khi trích dẫn hoặc dùng dấu gạch ngang hoặc dùng ngoặc kép chứ đừng kết hợp cả 2
  5. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Mở đầu: Cuộc chiến 1000 năm trước.



    [​IMG]
    Hãy nói cho ta biết...

    Đây là mơ...

    Hay là tương lai...

    hay chỉ là ảo ảnh...

    không! Có thể đây là hiện tại của tất cả chúng ta...


    Dù là gì chăng nữa...

    Không thể cưỡng lại thời gian.

    Một tâm hồn tan vỡ.

    Một lời hứa không thể thực hiện...

    nước mắt cũng đã cạn khô.

    ...Và con tim mỗi chúng ta...Tan vỡ...


    " Phải chăng ngay từ đâu người đã tính như vậy...?"

    "..."

    " Hay do mình ta nhận lầm?"

    "..."

    " Ta chưa bao giờ ghét ngươi cả...Dù người là kẻ bẩn thỉu..."

    "..."

    " Dù biết sẽ có ngày thế này...Ta đã từng muốn từ bỏ..."

    "..."

    " sai lầm nối tiếp sai lầm..."

    "..."

    "...Ta đã hứa với người đấy rồi..."

    "..."

    " Sẽ không còn đau khổ hay cái chết..."

    "..."

    " Nếu ta không giữ lời...Ta cũng sẽ không còn nữa!"

    "..."

    Nụ cười thường trực trên đôi môi ấy...

    " So với kẻ sống cả ngàn năm như ngươi...Thời gian chỉ là giấc ngủ trưa ngắn ngủi..."

    Và tất cả đã chấm dứt...Khi cánh cửa đóng lại...Bóng tối lụi tàn...Ánh sáng lại bao trùm thế gian này.

    Những vùng đất hoang tan

    Những vũng lầy đầy máu tanh

    Những xác chết chất thành đống

    Những đau thương lẫn mất mát còn sót lại...

    Và những sinh vật ấy vẫn tiếp tục sống và tồn tại.

    Những mảnh ghép của quá khử đã dần phai nhạt theo thời gian.

    Và ở nơi nào đó vẫn vang lên tiếng hát thê lương ...

    " Nếu gặp lại lần nữa...Ta sẽ giết em bằng chính đôi tay này..."

    "...Nếu điều đó thành sự thật...Cái chết không còn đáng sợ.."

    " Chỉ tiếc ta không còn nhìn thấy nhau"
    Chap 1
    Last edited: 30 Tháng mười hai 2013
  6. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Chap 1:Thánh địa Thiên Đường.

    [​IMG]




    Thiên Đường - Thánh địa chỉ có những người được thần chọn mới được bước chân vào. Và chắc chắnrằng khi đã vào rồi, bạn chỉcó thể là người đã chết . Đó là nơi không một vết nhơ bẩn. Ngày cũng như đêm, bao trùm là ánh sángcủa thần mặt trời, nhữngngôi sao lấp lánh của thần mặt trăng. Những dòng suối lung linh kì ảo, những khóm hoa luôn tươi tắntỏa hương thơm ngát. Và kẻthống trị ở đây là những sinh vật xinh đẹp mang trên lưng đôi cánh trắng ngần. Họ được gọi là ThiênThần.


    Nơi cao nhất ở đây là nơi ngự lãm của vị Đại thiên thần - Đứa con của chúa trời, một tòa lâu đài làm bằngđá thạch anh trắngdát vàng. Ngài ngồi trên bục cao nhất, đôi cánh rộng lớn thu gọn lại sau lưng, đôi mắt chăm chăm nhìn vào những tờ giấy màu vàng sạm đặt trên bàn. Hàng lông mày khẽ rủ xuống động đậy theo nhịp thở của lồng ngực. Khi tiểu Thiên Thần bưng đến cho Ngài một tách nước suối thiêng của Thiên Đường, Ngài dừng mắt nhìn vào những tờ giấy, hàng lông mày giãn rộng, những ngón tay cầm vào quai tách, khẽ nõi.


    " Ngươi có thể thôi nhìn lén ta được không? Nó làm ta phát bệnh." Người tỏa đầy ánh hào quang ấy....


    " Hơ, tiểu thần đã thất lễ rồi..." Cô ta run sợ chăng hay đang ngại ngùng.


    " Ngươi lui ra đi!"...Một kẻ thật sự kiêu ngạo.


    Tiểu thần vội vàng tung đôi cành và bay đi mất và khuôn mặt của nàng ta đỏ ngặt.


    " Ôi chao, người lại bắt nạt mấy tiểu thần bé nhỏ của ta à?"


    Người con gái xinh đẹp tuyệt trần, mái tóc ánh bạc, đôi mắt đầy bí ẩn và thân hình quyến rũ. Nàng chạm bàn chân nhẹ nhàng xuống mặt sàn se lạnh. Sải cánh thu lại và khẽ tan biến như những hạt bụi lấp lánh li ti hoà vào không gian, lưng trần trắng nõn lộ ra sau đôi cánh. Làn môi nàng khẽ nhoẻn cười, nàng nói mà như đang hát, một giọng hát nhẹ nhàng và du dương.


    " Thiên Bình, người có vẻ rảnh rỗi tới thăm ta nhỉ?" Giọng nói bình thản, tay cầm tách trà nhâm nhi.


    Thiên Bình tiến lại gần, ngồi lên chiếc bàn, khẽ ghì tay xuống mặt bàn nói:


    " Có vẻ đến tôi cũng không thể cưỡng lại được nét đẹp hào nhoáng của ngài đấy, Bạch Dương!" Thiên Bình khẽ cười khẩy.


    "Ngươi thật to gan..."


    Bạch Dương giương đôi mắt lên nhìn Thiên Bình, và nàng cũng chẳng ngần ngại nhìn lại bằng đôi mắt tự tin đầy kiêu hãnh kia. Nhưng trong cái vẻ mặt kiêu ngạo kia của Thiên Bình lại phang phất một chút tình cảm, cái cảm giác vấn vương đang trên đôi mắt của nàng. Nàng lại cười, chỉ mím nhẹ một cách lặng lẽ. Thiên Bình lại nói, nàng nhắm nghiền đôi mắt lại như đang tưởng nhớ một hình dung.


    " Thôi bộ mặt đấy đi, người nên tập cười nhiều hơn, sẽ chẳng lâu nữa, người sẽ không thể cười được nữa đâu!" Thiên Bình bỏ đi, để lại sau những điều bất an trong BạchDương.


    *****


    Sâu thẳm trong khu rừng thiêng là một nhà thờ cổ kính, hương thơm luôn tỏa ra từ đây. Đây cũng là nơi các linh thú trú thân. Giữa khoảng đất trống vắng, những khóm hoa mọc đều trên những bãi cỏ thấp như những tấm thảm xanh chỉ để lộ con đường mòn nhấp nhô sỏi đất màu nâu sẫm. Những con sói bạc xếp thành hàng dài thẳng tắp đi trên con đường ấy, luồng gió thoảng thổi bay những cánh hoa và hương thơm nhè nhẹ.


    " Kim Ngưu..." Giọng nói vang lên,cô gái với mái tím tóc tím nhạt, cầm trên tay cây trượng với quả cầu tiên tri đó là Cự Giải - Nữ thần canh giữnhà thờ chúa linh thiêng.


    " Cô đã thấy gì rồi?" Mái tóc nâu khẽ bay, giọng nói dịu dàng tựa như làn gió nhẹ thổi đó là Kim Ngưu.


    Cự Giải im lặng hồi lâu nhìn về phía bức tượng vị chúa tối cao ánh mắt toát lên về buồn rầu lo lắng.


    " Không lâu nữa, hắn tỉnh lại và..."


    Chỉ lặng nghe những điều Cự Giải nói, Kim Ngưu có thể đoán được phần nào, cô vuốt ve con sói bạc của mình, và bước đi về phía xa, nơi cánh rừng xanh bất tận, chỉ cóhoa với cỏ và làn gió lay động, những con vật sống hòa thuận với nhau.


    *****


    Một đỉnh đồi của thiên đường, nơi có thể nhìn thấy mọi quang cảnh, có một vị thần đang nằm ườn thoải mái. Mái tóc của cônhư một ngọn lửa đỏ rực tỏa ánh hào quang khiến bao kẻ khiếp sợ. Nhưng nỗi khiếp sợ ấy lại đang lười biếng nằm ườn trên mặt cỏ, hai đôi chân vắt chéo chữ ngũ, mắt nhìn thẳng về phía bầu trời toả nắng với những đôi cánh Thiên Thần bay từ đằng xa. Nàng khẽ mở mắt lại nhắm trong yên bình, muốn ngủ lại không thể ngủ được, đầu óc nàng mơ màng những suy nghĩ mông lung.


    " Chị Sư......." Một vị thần bé nhỏ xinh xắn mãi tóc xõa tung bay đến và đạp luôn xuống người cô.


    " Tiểu Mã em làm cái gì vậy?" Cô bật dậy và hét toáng lên.


    Nhìn gương mặt tươi cười của Nhân Mã khiến cô không thể tức giận được nữa.


    " Xí, em tìm ta có việc gì?" Cô nhăn mặt hỏi.


    Nhân Mã gãi gãi đầu, lại cười toe toét: " Em quên rồi!"


    " Bụp!!!" Sư Tử cốc vào đầu Tiểu Mã một cái, cô thét lên " Á!"


    " Thật không trông chờ gì được ở em!" Sư Tử chỉ ngón tay lên trán Nhân Mã và nhẩm đọc gì đấy.


    " Đi thôi" Sư tử đứng dậy, phủi lại bộ giáp vàng của mình và kéo tay tiểu Mã đi.


    Tất cả cư dân của Thánh Địa vẫn sống trong yên bình mà hoàn toàn không biết. Những bóng đêm của quá khứ đang kéo về. Thảmhọa của 1000 năm trước lại sắp tái diễn một lần nữa. Những ngọn lửa sẽ lại cháy rực ở một nơi đâu đó trên thế gian này, cái chết lại sắp tràn ngập, những cái chết rồi lại phải chìm trong quá khứ đau thương. Dường như quá khứ cứ đeo đuổi họ mãi, không thể dứt ra, cứ chìm dần, chìm trong chết lặng rồi tan biến trong hư vô của một thời bình yên và hạnh phúc.
    Last edited: 10 Tháng một 2014
  7. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Chap 2: Lâu Đài hắc ám.

    [​IMG]


    Trái ngược với Thánh Địa của Thiên Thần thì vùng đất Hắc Ám lại là " Thiên Đường" của Ác Qỷ. Những rừng cây tồn tại trong bóng đêm bao trùm, những bông hoa héo sắc và thứ duy nhất tồn tại được là những bông hoa hồng đen. Nơi đâu cũng là màu đen u ám và tối tắm. Những chiếc đèn leo lét trên những chiếc cột treo đầu lâu. Và nơi đây luôn đầy dãy những con dơi, chúng thường kêu " Kéc..kéc..." mỗi khi có tiếng động, hay những con chó ba đầu lồng lộn nên khi chúng nhìn thấy gì đấy. Còn những bộ xác không ngừng chuyển động, những cái đầu đứt gần nửa luôn lắc bên nay sang bên kia, chúng nhìn với đôi mắt lồi thấy hắn cả con ngươi.


    Đó chỉ là một phần của vùng đất Hắc Ám. Lâu đài Hắc Ám nơi " Hoàng Tử" đang say ngủ cả ngàn năm đang yên giấc. Những màng nhện chằng chịt, những dàn hoa hồng đen leo kín cả cửa ra vào. Và nơi này đang chứa đựng những con quý mới, những kẻ làm nên trang lịch sử mới cho vùng đất lời nguyền này.


    " Hehe, không ngờ vị vua của chúng ta lại ở một mình trong tòa lâu đài to lớn như vậy..." Hắn la lên vui sướng


    " Nhìn kia, tuyệt quá, toàn hoa hồng đen..."


    " Ngươi không thể im đi được à?" Chàng trai với mái tóc vàng hét lên, tất cả chìm trong im lặng .


    " Xử Nữ, ngươi không cần tức giận vậy đâu, cứ để Song Tử vui mừng đi...Chào đón vị vua của chúng ta thức tỉnh..."


    Xử Nữ, quay mặt đi không nói lời nào nữa.


    " Á, đau quá!" Giọng nói nhỏ bé làm tiêu đi cái im lặng ngột ngạt.


    " Song Ngư, người thật hậu đậu!"


    " Tôi...xin lỗi, Bảo Bình!" Song Ngư sợ hãi co người lại, bước lùi ra xa.


    Nơi đây bao quanh là dây hoa hồng đen, mỗi chiếc gai đều chứa chất độc chết người. Xử Nữ đưa tay lên, đồng loạt tất cả dãy hoa hồng đều lụi tan thành cát bụi, để lại đằng sau là chiếc cổng sắt to lừng lững. Hắn lùi lại, nhìn vào bàn tay mình rồi lại chìm trong yên lặng.


    " Đi lối này!" Bảo Bình - anh chàng với mái tóc bạch kim xinh đẹp, gương mặt lanh tanh không chút biểu cảm, đôi mắt màu hổ phách quyến rũ.


    Tất cả đều đi theo, họ đi qua từng ngõ ngách trong tòa lâu đài, tất cả như mờ ảo với vài chiếc đèn dầu nhỏ. Đi qua biết bao nhiêu cánh cửa, những căn phòng trống rỗng đầy bụi và màng nhện. Những con dơi treo ngược mắt lóe sáng khi nhìn thấy họ rồi lũ lượt bay đi. Chúng kêu ngập không gian, chúng vui sướng hay hoảng sợ. Những con dơi kia đã chờ đợi cả mấy trăm năm qua, chờ đến một ngày có kẻ xuất hiện để xua đuổi chúng và tìm thấy một kẻ đang chìm trong giấc ngủ ngàn năm.


    " Đến nơi chưa vậy? Chán qua đi...!" Song Tử mặt xị xuống không ngừng càu nhàu.


    " Ngươi còn nói nữa ta ném ngươi xuống kia chết luôn đấy!" Xử Nữ nhìn với con mắt hình viên đạn đầy sát khí chĩa về Song Tử.


    Còn Song Ngư bé nhỏ luôn lủi thủi đi một mình, cô bé không ngừng run lên vì sợ hãi, cái lạnh lẽo đến gai người của nơi đây.


    " Đến rồi!" Bảo Bình đột nhiên dừng lại trước cánh cửa lớn.


    Kẻ đó tiến lại gần, dùng một ngón tay đẩy cánh cửa ra, tất cả dường như sáng bừng lên. Tất cả cánh cửa mở toang, cùng hương thơm kì lạ từ căn phòng.


    " Cả ngàn năm mà vẫn sạch sẽ dữ!" Song Tử thốt lên đầy ngạc nhiên, hắn bước vào đầu tiên và..." Rặc..Ầm"


    Song Tử đã bị rơi xuống hố : " Úi cha ơi, kéo ta lên cái, đau chết mất...!!!"


    " Mặc kệ hắn đi!" Xử Nữ nói rồi bước tiếp.


    Và chỉ còn lại Song Tử:" Ê, bọn bây kéo ta nào...Ê...Lũ điếc kia...!"


    Họ tiến gần đến chiếc vòng tròn ma thuật, cơ thể của người thanh niên bị cắm một thanh giáo chữ thập đã bám dích đầy bụi.


    " Rốt cuộc ta cũng đã chờ được tới ngày này, vị Vua xinh đẹp của chúng ta...!"


    Bảo Bình kéo Song Ngư lại gần và nói: " Ngươi hãy rút cây giáo đó ra!"


    Song Ngư bối rối và sợ hãi, cơ thể cô vẫn run lẩy bẩy.


    " Mau lên! Hãy nhớ ngươi là do ta mua về, ta nói gì ngươi cũng phải làm!" Bảo Bình giận dữ gào lên.


    Bàn chân nhỏ bé run sợ, tiểu Ngư bước từng bước lại gần phía vòng tròn. Khi chạm vào cơ thể, cô như bị điện giật càng vào sâu lại càng đau. Nước mắt cô tuôn rơi, cắn chặt môi chịu đựng.


    " Hự...nó chắc quá!" Song ngư chạm vào cây thánh cố gắng rút mà không được.


    Đột nhiên, " kẻ đó" lao tới phía Song Ngư:" Lũ các ngươi ta tới đây!"Song Tử hét lên.


    " A...a...Á..." Sức bay quá mạnh hắn khiến Song Ngư cùng cây giáo bay lộn vài vòng luôn. Còn hắn..." Xẹt...xẹt..."," Hô...hơ...ha...AAAAA...." Song tử bị giật cháy đen thui:" Hic...hu mái tóc nâu óng mượt của ta...khuôn mặt mĩ miều của ta...hu..hưc" Ngỏe luôn.


    " Hắn thật ngu ngốc!" Bảo Bình phán và Xử Nữ gật đầu lia lịa.


    Đột nhiên trời đất rung chuyển, tất cả sắc khí đen ùa về tụ tập tại người thanh niên kia. Lốc xoáy bao trùm lấy thân thế đó.Song Ngư và Song Tử sợ hãi ôm lấy nhau. Càng lúc càng mạnh, như hố đen muốn nuốt chửng tất cả. Những bức tường bị phá nát, cây cối ngoài kia bị cuốn theo. Mọi thứ như không thể trụ vững cho tới khi nó ngừng hẳn.


    Và khi kẻ sặc màu đen kia đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu dần hé mở sau hàng mi dài cùng mái tóc đen óng. Hắn không nói gì, hắn nhìn trông vô thức, đôi mắt không loé lên những tia sáng của sự sống. Cái dáng cao gầy chìm trong tấm áo vải đen tối, rách nát và cũ kĩ. Những cái bóng đen tụ tập dưới chân hắn, bàn tay động đậy như tiếng khớp nối kêu rắc... rắc... Hắn bắt đầu hít đều, tiếng thở mạnh dần, căng tràn lồng ngực, khí đen đột nhiên biến mất. Cả căn phòng chợt sáng bừng ánh lửa đỏ hồng.


    "Ngài đã quay trở lại với thế giới này rồi, vị chúa tể của bóng đêm!"


    " Ngươi là ai?" chiếc miệng khẽ rung lên, âm thanh như vang vọng mãi trong đầu.


    " Thần là bầy tôi trung thành của ngài, Ma Kết!" Hắn quỳ xuống, hôn lên đôi tay vị vua của hắn tỏ lòng kính trọng.


    Bóng đêm như reo mừng sự trở lại của hắn. Cả khu rừng như rít lên những tiếng rùng rợn, những con dơi bay loạn xạ, những thây ma múa may điên cuồng. Những kẻ vuisướng vì đã phải đợi quá lâu cho sự hồi sinh của vị Vua này. Một vị vua đã từng chìm trog quá khứ lại bắt đầu trỗi dậy từ trong bóng đêm. Hắn lặng lẽ như một bóng ma rồi lại gây nỗi sợ kinh hoàng cho mọi con người.
    Last edited: 10 Tháng một 2014
  8. NihoGu

    NihoGu Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    13 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    6
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    truyện hay, nội dung thoe mô típ cũ nhưng vẫn có được cái riêng biệt so với các truyện khác, tình tiết cũng hay, hội thoại lời kể nhân vật được đấy. Mình chỉ biết nhiu đấy thôi chứ chưa dám nhận xét gì nhiều, ủng hộ bạn! Cố gắng viết nhé!
  9. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Chap 3: Đền Thờ của các vị Thần.

    " Lời hứa cuối ta còn nhớ...

    Là sẽ giết nàng...Người con gái ta yêu..."

    [​IMG]
    "...Đã hứa với người đấy rồi...

    Đứa con sinh ra để phục vụ Chúa

    Tâm hồn và cả thể xác đều hiến dâng cho Người

    Kẻ luôn cầm mình trong chiếc lồng son..."




    " Cạch..." Chiếc cửa hé mở, tiếng bước chân " cộp...cộp..." tiến lại gần.


    " Bạch Dương, ngài đến tìm tôi sao?" Đôi mắt vẫn nhắm ghì, cô đang chắp tay cầu nguyện tới các vị thần.


    Bạch Dương nhìn quanh đền thờ, vẫn những ô cửa đầy màu sắc để lọt những tia sáng chiếu lên sàn bóng loáng hay những bông hoa bách hợp trắng tinh khiết tỏa hương thơm dịu mát. Mọi thứ hiện lên vẻ cổ kính sang trọng của ngôi đền.


    " Đã lâu ta không tới đây..." Bạch Dương dừng chân lại và ngước lên nhìn tượng vị Chúa cao lớn luôn tỏa ánh hào quang.


    Cự Giải buông tay, nói:" Phải, lâu thật, từ ngày Người ấy vĩnh viễn biến mất...Ngài đã không thường xuyên tới đây nữa..."


    " Ta..."


    " Hay phải chăng, Ngài đang sợ sự trở lại của "Kẻ đó", hay sự phản bội của ai đấy với Ngài?"


    "...Bông hoa Bách hợp...

    Có thể chúng thật trong sạch...

    ...nhưng sẽ bị vấy bẩn bới chính phấn hoa của chúng."


    " Ngài hãy trở về đi, lời hứa khi xưa của người đó...Tôi sẽ tiếp nối nó...Cho dù tôi chỉ là một kẻ canh giữĐền Thần..."


    *****


    " Ngài cảm thấy tốt chứ, Chúa tể Thiên Yết!" Ma Kết cúi mình.


    Hắn khẽ mở mắt, liếc nhìn Ma Kết. Làn môi mỏng mấp máy, rồi hắn lại nhằm nghiền đôi mắt và chìm dần vào mộng mị.


    Ma Kết nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng và đóng cánh cửa lại.


    " Xí, tưởng vị Vua mạnh thế nào? Trông hắn yếu xìu à?" Song Tử vắt chân ngồi và nói.


    "..."


    " Ma Kết, người ngươi tìm có thật là kẻ kém cỏi này không vậy?"


    " CHÁT!!!" một cái tát trời giáng xuống mặt Song Tử, gò má đỏ lựng.


    " Ngươi..." Song Tử tức giận lồng lên.


    Ma Kết quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu như máu:" Ta sẽ biến ngươi thành cát bụi, nếu ta còn nghe thấy câu nói đấy từ miệng ngươi!"


    Hắn bước đi, Song tử như đóng băng, chân tay cứng đờ và người run lên từng đợt. Khuôn mặt lộ nên sự sợ hãi vô cùng và những giọt mồ hôi mặn chát tuôn như mưa.


    " Ngươi thật ngu ngốc khi động vào Ma Kết!" Xử Nữ lại gần chạm nhẹ lên vai Song Tử.


    " Hả???" Song Tử bật giác như vừa tỉnh lại sau cơn ác mộng. Hắn nhìn xuống bàn tay vẫn còn run bần bật của mình.


    "...Nếu người không phải thiên thần...

    ...Còn nếu người chẳng phải Ác quỷ...

    Ta và người có thể từ bỏ tất cả hay không...?"


    " Một giấc mơ từ lâu thật lâu?" Hắn đã mở to đôi mắt ấy nhìn phía xa nơi phía đông luôn có ánh mặt trời.


    " Á..." Song Ngư giật mình nhìn người con trai to hơn mình gấp hai lần này.


    " Ngươi là ai...?" Làn môi khẽ động.


    Song Ngư sợ hãi, lùi lại vài bước, ôm lấy người mình và nói:" S..ong...Ng...ư!"


    Cái bóng hình đen tối, cái bóng đêm bao trùm lấy hắn lướt qua người cô bé và mất dần về phía xa.


    " Song Ngư người làm gì ở đây vậy?"


    " B...ảo B..ình!!!" Cô níu lấy vạt áo và đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy.


    Bảo Bình vịn chặt vai Tiểu Ngư nói:" Ngươi sao vậy?Nói!"


    "Máu...!" Cô bé mếu máo, đôi mắt rưng rưng những bọng nước có thể trào ngay lập tức." Cái chết...!!!"


    Cơ thể bán yêu của cô không thể chịu nổi cái thứ nồng nặc đầy mùi chết chóc từ hắn.


    *****


    " Thiên Bình, cô hãy xuất hiện đi!"


    " Cự Giải, cô vẫn tinh mắt như ngày nào!" Đôi môi xinh đẹp khẽ mỉm cười.


    " Nơi này vốn rất nhạt nhẽo với các người mà! Điều gì lại lôi cô tới đây?...Hay vì Bạch Dương..."


    Thiên Bình liếc nhìn, trong ánh mắt đầy ẩn ý:" Chỉ muốn tới thăm cô thôi!" Nàng nói dịu dàng pha chút buồn man mác.


    Những cơn gió lay động, tiếng những lọn cỏ va vào nhau kêu xào xạc. Ánh nắng cũng dịu đi lạ thường.


    " Tôi..." Cự Giải như muốn nói điều gì đấy.


    " Thôi nào, bỏ bộ mặt lãnh đạm ấy đi, cô sẽ bị tổn thọ đấy! Hôm nay thời tiết rất đẹp sao không ra ngoài hóng gió nhỉ?" Thiên Bình vui vẻ nói, giang đôi tay đưa về phía Cự Giải.


    " Tôi...Xin lỗi...Tôi không thể rời khỏi đây được!" Cự Giải quay mặt đi, từ chối lời mời.


    " Phải chăng..."


    Đột nhiên, ánh sáng tắt hẳn, những đám mây đen kéo về, bao trùm cả khu rừng thiêng. Tiếng gió rít lên gào thét đầy nặng nề, những thân cây cổ thụ bắt đầu lung lay. Bọn thú rừng chạy toán loạn tìm chỗ trú. Ánh sáng thần thánh như đang bị bóng đêm che khuất, những đôi mắt ngỡ ngàng trong nỗi sợ hãi thấp thỏm. Những cơn gió đập mạnh vào cánh cửa, rít lên như đang thét thảm thiết ngoài những ô kính màu sắc.


    " Thiên Bình cô hãy ở trong này!" Cự Giải vội vàng tiến về phía cánh cửa lớn, nơi những hắc khí tụ tập tại đây.


    Vừa bước ra, cô đã bị cản lại bởi những cơn gió màu đen kia. Mọi thứ như bị đảo lộn. Một khoảng tan hoang, những lọn cỏ xanh non hay những bông hoa khoe sắc đều dần lụi tàn và biến thành bụi bay đi. Mái tóc tím bay lộng trong cơn gió, nàng cố khé mở đôi mắt nhìn về phía trước, về phía đen kịt trong bóng đêm. Dáng cao gầy từ đằng xa nhạt nhoà như cái bóng đen đang tiến tới gần, nhưng Cự Giải không thể nhìn rõ đó là kẻ nào.


    " Hỡi kẻ mang trong mình sức mạnh của Ác quỷ! Tại sao ngươi lại đến quấy rầy nơi linh thiêng này!?" Cô hét to về phía hắn.


    Vạt áo đen bay phấp phới, chỉ trong phút chốc hắn đã tiến lại gần Cự Giải. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào cô:" Người không phải Cenlila...!"


    Cự Giải ngỡ ngàng khi nghe đến cái tên ấy, cái tên đã bị quá khứ lãng quên. Tên của người đã cứu cô từ vũng lầy máu rồi đưa cô về nơi này và biến mất mãi mãi.


    " Kẻ phản đồ của Chúa. Cenlila..."


    Hắn dùng một tay bấu vào cổ và nâng cô lên, nhẹ nhàng như nâng một con mèo. Cự Giải giãy giụa, tay cô bấu chặt vào cánh tay chắc khỏe của hắn.


    " Ư...ngươi.." Cô không thể nói lên lời. Hắn càng bóp chặt hơn:" Cô ta đâu?" Hắn nhìn cô trừng trừng như muốn bóp chết luôn tại đây.


    " Nói ta biết! Cenlila đâu!" Hắn nói đầy giận dữ, đôi mắt đỏ như tóe lửa.


    " Hặc...ta...Người...ấy...đã chết rồi!" Hắn như buông lỏng tay, đôi mắt hiện lên sự ngỡ ngàng, ánh mắt có thoáng chút sầu và đôi môi không ngừng mấp máy.


    Từ trong Đền Thần chiếc roi gai bay về phía hắn, nhưng hắn đã kịp lánh và lùi về phía sau.


    " Ngươi đang xúc phạm đến ta đấy!" Thiên Bình tiến ra, trên tay cầm chiếc roi đầy gai hoa hồng.


    " Thiên Yết!"


    " người có biết con gái - ai cũng là vẻ đẹp của tạo hóa không hả?"


    Từ phía khu rừng thiêng liêng, một mũi tên xé tan cơn lốc đen bay về phía Thiên Yết với tốc độ không tưởng.


    " Hãy nhận sự trừng phạt của ta! Tên Ác Quỷ kia!"


    " Cẩn thận, chúa tể Thiên Yết!" Ma Kết đột nhiên xuất hiện chặn mũi tên của Kim Ngưu.


    " Hừ...!" Thiên Yết kéo vạt áo đen quấn lấy Cự Giải biến mất theo cơn lốc đen.


    " Bọn ta sẽ còn quay lại!" Ma Kết nói xong cũng biến mất.


    Những Thiên Thần đứng đơ cứng như những pho tượng. Họ không thể đuổi theo hay không có đủ can đảm!? Sự sợ hãi sắp chiếm lính họ. Những kẻ sống theo thời gian trường tồn kia cũng không thể chống cự lại sự sắp đặt của số mệnh.

    "...Hãy giữ lời hứa của ta...

    Hãy giữ cho trái tim của kẻ đấy...

    ...Và một ngày nào đó hắn tỉnh giấc...

    Con phải chết."

    Last edited: 10 Tháng một 2014
  10. HanNaBin

    HanNaBin Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    6 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    148
    Đã được thích:
    3,618
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Family
    Facebook:
    https://www.facebook.com/pages/Hannabin/440077356118901
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Chap 4: Lặng Thầm.



    " Nếu một ngày đôi mắt này không thể mở...

    ...Và tôi không còn nhìn thấy ánh sáng từ người."

    [​IMG]




    Cự Giải tỉnh lại, nhìn quanh mình là những bức tường đen u tối. Cô nhìn ra phía cửa sổ là khu rừng hắc ám, hoảng hốt tột cùng, bước chân thật nhanh tiến về phía cửa. Cánh cửa đột nhiên mở toang, đập thật mạnh vào tường. Hắn bước vào " Cộp...cộp..." Chỉ tiếng bước chân thôi cũng khiến cô đứng tim, gương mặt tái mét, đầu gối run rẩy rồi qụy xuống sàn.


    Hắn ngồi vắt chân lên chiếc ghếvàngkhảm ngọc của mình, nhìn về phía cô:" Ma Kết kéo cô ta lại đây?" Giọng nói trầm đầy ma quái.


    Lời Thiên Yết vừa dứt, Ma Kết cầm cánh tay Cự Giải kéo về phía trước mặt Thiên Yết. Cô không thể nhìn vào mắt hắn, không thể nhìn thấy nụ cười ma mãnh ấy, hơi thở cô gấp gáp, mồ hôi bắt đầu tuôn, cái lạnh lẽo như muốn đóng băng.


    " Ta muốn nó...!" Thiên Yết nói.


    Cự Giải bất giác ngửa mặt lên, nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.


    " Ngươi muốn..." Cô bắt đầu lúng túng.


    Hắn đưa nhẹ cánh tay về phía cô, vuốt từng lọn tóc ánh tím, xoa nhẹ lên gò má rồi những ngón tay chạm xuống vùng cổ.


    " Á.." Cự giải hét lên đau đớn. 25


    " Trả lại trái tim cho ta!" Hắn đứng dạy, bóp cổ Cự Giải và nâng lên không trung một các tàn bạo.


    "Kẻ vấy bẩn, mau bỏ bàn tay kinh tởm này ra...!" Cự Giải siết chặt tay hắn, cố nói từng lời.


    " Hỡi ké bẩn thỉu kia...Hãy buông ta ra

    ...Ngươi không bao giờ chạm được vào ta..."


    Thiên Yết, hắn nhíu mày, nhìn căm phẫn về phía Cự Giải, hàm răng cắn chặt vào nhau.


    " Bẩn thỉu...!" Hắn ghì những chiếc móng sắc nhọn vào chiếc cổ nhỏ bé của cô. Hắn nâng cô lên cao hơn và ghì mạnh Cự Giải vào tường.


    " Hự..."


    " Loài người xua đuổi bọn ta...! Thiên thần các người đòi giết bọn ta...! " Tiếng phát ra từ chiếc miệng đang cắn chặt, như một thứâm thanh rít tai.


    Hắn ấn mạnh đầu cô vào tường, đôi mắt hắn tiến lại gần cô. Cự Giải nhìn thắng vào đôi mắt máu ấy, cái hận thù ấy, sự căm phẫn ấy.


    " Ta quyết không đưa nó cho người...!" Cự Giải gắng gượng nói.


    Hắn buông tay, cô ngã phịch xuống đất. Sờ lên cổ, những ngón tay hắn in hằn, rỉ máu tím bầm.


    " Giam cô ta vào hầm ngục!" Ma Kết tuân lệnh, kéo tay cô lôi đi như một tên tù nhân tầm thường.


    Cạnh cửa dần đóng, cái bóng dáng cao lớn đen tối ấy mất dần trong con ngươi của cô. Nhưng, có lẽ hình ảnh kia mới là điều khiến cô bàng hoàng nhất. Đó là khuôn mặt đang hiện diện ngay trước mặt cô, kẻ xấu xa nhất hay đáng thương nhất.


    " Hãy dừng lại đi!" Thiên Bình hét lên hoảng hốt.


    " Ta phải đi giết bọn chúng!"


    " Người điên rồi sao? Hắn không phải kẻ muốn giết là giết được đâu?" Cô kéo tay Người lại.


    " Buông ta ra mau!" Ngài gào lên đầy giận dữ.


    " Chát..." Một cái tát giữa má Bạch Dương.


    " Người hãy bĩnh tĩnh đi! Tôi không cho Người tự ý làm vậy đâu!" Cô quát thẳng mặt.


    " Ngươi dám...!" Bạch Dương gắt giọng.


    Nàng ôm lấy Người, ghì chặt khuôn mặt kiều diễu vào lồng ngực Người.


    " Tôi sẽ không để Người chết vì bất kì ai!" nàng giương đôi mắt ngấn nước lên nhìn Bạch Dương đầy buồn thương.


    " Nếu ngươi không còn nơi để về...Hãy nắm lấy tay ta...

    ...Ta sẽ thành ánh sáng cuộc đời ngươi."


    " Vì thế xin Người đừng như thế nữa!"


    Bầu trời vẫn trong xanh mà tâm hồn mỗi người lại xám xịt, những kẻ đã từng lầm lỗi.


    " Thiên Bình!" Kim Ngưu gọi.


    " Cô làm gì trong khu vườn của tôi thế!"


    Kim Ngưu vuốt nhẹ những cánh hoa hồng trắng.


    " Chúng thật đáng thương!" Kim Ngưu khẽ nói.


    " Hoa cũng đáng thương sao?" Thiên Bình ngồi xuống vắt chân bình thản hỏi.


    Những cánh hồng như ngả sắc, chúng rũ xuống.


    " Hoa đang buồn nghĩa là chủ nhân của chúng cũng không vui gì..." Kim Ngưu vừa nói vừa tưới cho từng cây thứ nước thần kì diệu.


    Thiên Bình nhìn chằm chằm vào Kim Ngưu, làn môi khẽ mở:


    " Cô ...Đã nhìn thấy kẻ đó rồi chứ?"


    Kim Ngưu khựng người lại, bình nước rơi " Bụp..." xuống đất, ánh mắt có chút ngỡ ngàng.


    Làn gió từ khu rừng thiêng bay về mang theo hương thơm của cỏ và hoa đất, thôi bay nhẹ làn tóc nâu của cô. Như gợi lại bao kí ức từ thời xa xưa lại quay về. Những rung động không đáng có, hay những cảm giác từ bỏ trách nhiệm của một thiên thần.



    " Chúng ta giống nhau! Đều yêu người không được yêu...!!!"


    " Ngươi muốn đi cùng ta...?

    Ta...thuộc về nơi này...Dù ta có yêu ngươi...!"

    Gió nhẹ chẳng thể làm đổ cây...


    Lầm lỗi không thể được tha thứ...


    Vậy cứ coi như không biết...


    Mà lờ nhau đi để tiếp tục tồn tại...


    *****


    " Hôm nay có tuyển binh, Chị không đi à?" Nhân Mã ngồi bệt xuống thảm cỏ, khua khua lọn cỏ lên mặt Sư Tử.


    Sư Tử lười biếng, cô lăn sang chỗ khác tránh xa Nhân Mã.


    " Chị Sư Tử, Cự Giải bị bắt mất mà chị không lo lắng à?" Nhân Mã giận dỗi, đánh thụp thụp vào người Sư Tử.


    " Ôi trời, ngươi không để yên cho ta ngủ được à?" Sư Tử ức chế hét lên.


    Nhân Mã bị mắng, mặt hậm hức, gào lên:" Á...á...Chị Sư mắng em...Em không chơi với chị nữa...hu...hu!" Gương mặt dễ thương của Nhân Mã trở lên méo mó, gò má ửng đỏ, trông cô như đứa con nít đang ăn vạ.


    " Cô ta sẽ không sao đâu!" Sư Tử nói:" Kẻ đó không thể giết cô ta được!"


    " Sao chị biết?" Nhân Mã nín lại, bò lại gần Sư Tử, đôi mắt mở to tròn.


    " Ái dà. con bé này biến ra cho khác cho Chị mày ngủ đi!" Sư Tử cầm cổ áo Nhân Mã ném một phát ra xa, nhìn như vì sao bay ngang qua trời vậy.


    Chỉ còn lại tiếng thét thất thanh vọng lại từ xa của Nhân Mã.



    Sư Tử nằm ngửa nhìn về phía bầu trời, đôi mắt khẽ nhắm.


    " Quá khứ thật tàn khốc...Còn tương lai quá mờ nhạt..."


    *****



    " Chỉ cần cô nói quả tim ấy đang ở đâu..."


    " ..."


    " Nếu cô không nói..."


    " ..."


    Cô vẫn im lặng quay về cửa số bé trong phòng ngục tối tăm. Những đám mây đen cứ trôi nhẹ nhàng, mà trong lòng lại bao nhiêu bão tố. Chẳng bao lâu, máu sẽ bao phủ toàn bầu trời kia, và sẽ chẳng còn ai cười được nữa.
    Last edited: 10 Tháng một 2014

Chia sẻ trang này