[Fanfiction] Thượng Thiện Nhược Thủy

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi Puevigreven, 22 Tháng tám 2016.

?

Truyện của ta có ổn không?

  1. 31 vote(s)
    86.1%
  2. không

    5 vote(s)
    13.9%
  1. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã

    [Faniction] Thượng Thiện Nhược Thủy


    [​IMG] \​
    Quyến luyến tựa một chén nước trong
    Mang bao tư vị ở trong lòng
    Cần chi phải biết tên người đó
    Chỉ xin say đắm tận trong lòng
    Nhân gian luân hồi bao nhiêu kiếp
    Cô độc cũng hay, khỏi chờ mong
    Chẳng sợ mộng đẹp thành mây khói
    Chỉ lo hồi ức hóa hư không.
    Tác giả: Vỹ Ca

    Độ dài: Truyện dài

    Thể loại: Cổ đại, ngôn tình

    Tình trạng: Đang tiến hành

    Rating: [T]

    Warnings:

    > Do ta thấy không nhiều truyện có Yết nữ hay là Kết nữ nên sẽ cố gắng gây dựng thêm nhiều nhân vật từ 12 chòm sao. Có thể là 24 chẳng hạn (hơi tham quá thì phải). Truyện sẽ rắc rối hơn bình thường cũng vì thế.
    (chuyển về tên bình thường)
    > Sẽ có nhân vật chính nhân vật phụ, người ác kẻ xấu. Đây không phải thế giới màu hồng nên đừng buồn khi thấy chòm sao của mình thiếu đất diễn hay là trở nên độc ác. (chuyển về tên thường)
    > Truyện được viết xem kẽ hồi ức và hiện tại nên càng rắc rối hơn.



    Phần mở đầu:


    [​IMG]

    Cốc...cốc...cốc.

    Âm thanh từ chiếc mộc ngư vang lên đều đều, chậm rãi. Thi thoảng, một vài tiếng chuông được đánh lên ngân nga hòa cùng cái âm thanh vừa giòn lại âm vang sâu lắng kia tạo nên cảm giác an tâm cho khách thập phương đến thắp nhang bái phật.

    Khói hương nghi ngút? Không, Thái Âm tự này không phải là một ngôi chùa bình thường mà khói hương nghi ngút. Trên bát hương nào cũng cắm hương nhưng không khi nào có quá một cây hương đang cháy. Mùi hương trầm cũng không thơm nức mà chỉ nhẹ nhàng thoang thoảng mà thôi.

    Tịch mịch ư? U trầm ư? Tốt, đời người đâu dễ kiếm tìm cái tịch mịch u trầm này cho được. Nơi này chẳng phải quá tốt cho người muốn cắt đứt nghiệt duyên hay sao?

    "Mẫu thân, người mau trốn đi."

    "..."

    "Phụ Hoàng sắp đến giết người đó."

    "..."

    Tiếng chiếc dùi gỗ nện vào mộc ngư tròn tròn vẫn đều đều vang lên. Chuỗi niệm châu bằng thảo mộc trên tay vẫn không ngừng xoay vòng. Không phải đời người cũng xoay vòng như vậy sao? Sinh ra từ hư không rồi rất nhanh lại về với hư không?

    "Cửu thúc lỡ tay giết chết Cửu Vương Phi. Phụ Hoàng rất tức giận còn nói sẽ giết chết mẫu thân. Người mau trốn đi."

    Chuỗi niệm châu trên tay đứt phựt một cái. Một trăm linh tám hạt châu rơi xuống sàn gỗ nghe rõ tiếng 'cạch cạch cạch'. Khóe miệng người khẽ cười, người vẫn cứ ngồi yên như thế. Đôi mắt nhắm nghiền kia không mở ra lấy một lần.

    Đã đến lúc phải kết thúc mọi chuyện. Người đó cũng đã kết thúc được, có lẽ ta cũng nên kết thúc.




    Mục Lục:
    Giới thiệu nhân vật 1
    Giới thiệu nhân vật 2

    Chap 1

    Chap 2
    Chap 3
    Chap 4
    Chap 5
    Chap 6
    Chap 7





     

    Các file đính kèm:

    Last edited: 20 Tháng ba 2017
  2. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Giới Thiệu Nhân Vật (1)
    (bổ sung dần dần)
    1. Lục Thủy Bình (Bảo Bình):

    Một khởi đầu muộn màng
    Một mối thù sâu nặng chẳng thể quên
    Một tình yêu mãnh liệt mà thầm lặng
    Máu, nước mắt, hận thù... Tất cả tạo nên thứ gọi là hạnh phúc.

    [​IMG]

    Ta ngốc nghếch, ta khờ dại, ta yêu thương kẻ thù hết lòng, vì hắn mà hi sinh tất cả.
    Chẳng lẽ, chẳng lẽ số phận ta là phải như thế sao?



    2. Quân Vỹ Ca (Nhân Mã):

    Trước khi gặp được người, đời ta là bóng tối

    Sau khi gặp người, bóng tối lại dày thêm
    Người là men rượu nồng mang đến cho ta đau đớn
    Vì cớ chi mà cứ u mê bất ngộ đây?

    [​IMG]

    Quân tốt sinh ra chỉ để lợi dụng chứ đâu phải sinh ra để yêu đương với quân tướng kia chứ. Ta nên sớm nhận ra ý nghĩa của bàn cờ này.



    3. Diệp Uyển Quân (Xử Nữ):

    Chuyện hôm qua như dòng nước chảy về đông
    Mãi xa ta không sao giữ được...
    ...Gió sớm mai thổi đi bốn phương
    Xưa nay chỉ thấy người nay cười có ai nghe thấy người xưa khóc đâu...

    [​IMG]

    Ta thay đổi là vì ai? Chẳng phải là vì các người ép ta hay sao? Vậy mà giờ lại nói ta đổi khác, ta đáng sợ? Ở trong hậu cung của người mà hiền lành như xưa, quả là không tưởng.



    4. Mạc Thiên Ân (Thiên Yết):

    Khẽ thở dài tỉnh giấc mộng giang sơn, bóng hình ai tan như làn sương khói.
    Liệu dùng cả đời có thể đổi lấy chút hơi ấm ngày xưa
    Lá rơi một tầng, lệ rơi một giọt
    Lỡ mất hoa khai tự trách cũng được gì

    [​IMG]

    Đúng, ta vẫn luôn lợi dụng nàng. Đúng, ta vẫn luôn tàn nhẫn với nàng. Nhưng giờ, ta ân hận rồi, ta ân hận lắm rồi.



    5. Tần Tiểu Ngư (Song Ngư):

    Ngồi trước hiên thả nỗi tương tư theo gió đông
    Là người vô tình hay ta đa tình đây
    Nếu đã là vô duyên thì ta cũng chẳng oán trách
    Chỉ mong được làm cái bóng theo gót người tận kiếp tương tư


    [​IMG]

    Ta có thể dùng tất cả những gì mình có để bảo hộ chàng ấy, thậm chí là cả tính mạng. Đúng, chàng ấy không hề để tâm đến ta, không hề thích ta. Nhưng có sao, chỉ cần nhìn thấy chàng ấy cũng đủ rồi.




     
    Last edited: 20 Tháng ba 2017
  3. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Chap 1

    [​IMG]


    Tiếng sấm gào thét trên bầu trời đen đặc chẳng khác nào tiếng trống trận vang vọng giữa tầng không. Thủy Bình vẫn thường bắt gặp những âm thanh như vậy trong giấc mộng mỗi đêm. Tiếng trống vang vang hòa cùng với tiếng la hét chói tai của đại quân như muốn phá tan cả tòa thành cũ kỹ rêu phong. Bầu trời âm u đùng đục in hằn tận sâu thẳm nơi đáy mắt người phụ nữ trung tuổi kia. Bà khoác trên mình bộ y phục lụa trắng, kiểu cách đơn giản nhưng nhìn qua cũng biết giá trị của nó thế nào, suối tóc đổ xuống hai vai khẽ khàng chạm vào khuôn mặt tiểu hài nhi trên tay bà ta.

    Máu, máu chảy đỏ rực khắp nơi, máu nhuộm thắm đôi mắt tiểu hài nhi đó, tiếng khóc thét của nó như xé tan bầu không khí lạnh lẽo này.

    Bất giác, một giọt nước mắt chảy xuống gò má xanh xao của Thủy Bình, nhưng rồi rất nhanh đôi mắt đen láy của nàng lại nheo lại để nhìn rõ mọi thứ trong đêm.

    Đúng, đứa trẻ trong mộng cảnh đó chính là Thủy Bình, đứa trẻ đáng thương của ngày đó giờ đã lớn hơn rất nhiều và cũng chẳng còn chút tàn dư gì của một vị tiểu thư con gái Định Quốc tướng quân gì đó. Giờ đây chỉ còn một Lục Thủy Bình, một cô nhi vượt qua màn đêm mưa gió để đến kinh thành mà kiếm chút nguồn sống hoặc là kiếm chút ít ánh sáng chiếu lên cuộc đời mình.

    Sống lăn lộn trong cái thế giới đầy rẫy phức tạp như thế này không thể nào cho phép Thủy Bình run sợ trước sấm sét như những cô nương nhà khác được. Người ta nói rằng con người là sản phẩm của hoàn cảnh, điều này có vẻ đúng với Thủy Bình. Dáng người nhỏ nhắn để dễ dàng luồn lách trong đám đông, dễ dàng chạy khỏi những trận đòn của người ta. Gương mặt mạnh mẽ để không bị bắt nạt bởi đám con trai. Đó chính là nàng, Lục Thủy Bình.

    Nhớ ngày trước Thủy Bình từng theo đám người của Trương lão đại đi ăn xin kiếm sống. Những trận đòn roi ngày ấy không đủ giết chết nàng thì giờ có gì có thể khiến nàng gục ngã được. Nàng từng nghĩ rằng số phận lấy đi của nàng mọi thứ nhưng cho đến giờ, Thủy Bình mới nhận ra rằng chính số phận bi thương đã mang lại cho nàng sự mạnh mẽ, sự cứng rắn mà đến nam nhân chưa chắc đã có được. Hơn ai hết, Thủy Bình hiểu rằng mình vẫn cần phải mạnh mẽ hơn, chỉ có thể mới có thể sống trong thế giới ngày một đảo điên này.

    Hôm nay, ngày rằm tháng bảy, ngày mà những cô hồn dã quỷ kéo nhau về âm ti địa ngục sau những ngày thoải mái bay lượn khắp trần thế, cái ngày mà đến những nam nhân mạnh mẽ còn phải e ngại việc ra ngoài thì Thủy Bình lại bước những bước chậm chạp dưới màn mưa giông kinh người.

    Nghe nói rằng cơn giông này sớm đã được thất hoàng tử đoán trước từ mấy ngày rồi. Người ta vẫn thường ca ngợi con người này tài giỏi nhưng mà xét về khả năng đoán trước cường độ của cơn giông thì con người này cũng chưa thể coi là một nhà tiên tri được.

    Tiếng gió rít, tiếng cây cối gãy đổ rạp xuống răng rắc nghe thấy sợ. Hình như, hình như là Thủy Bình vừa bước vào địa phận của một nghĩa địa thì phải.

    Uỳnh…uỳnh…

    Thủy Bình ngồi xụp xuống, hai bàn tay nhỏ nhắn bịt chặt lấy tai. Hai vành tai nàng đỏ ửng lên, phần vì cái lạnh của nước mưa thấm vào đó, phần vì hồi sáng vừa mới bị một người nhéo tai.

    Xoẹt…xoẹt…

    Hai tia sét sáng chói rạch hai đường ngoằn nghèo lên bầu trời. Bầu trời vừa thấp lại vừa đen kia hình như là bị sự chấn động của hai tiếng sấm lớn vừa rồi làm cho vỡ tan thành cả trăm ngàn mảnh. Cũng may là chúng còn e sợ bị vỡ vụn hơn nữa mà không rơi xuống trần gian.

    Thủy Bình nhắm nghiền hai mắt lại, nàng sợ, nàng rất sợ bị tia sét kia đánh trúng vào người. Hồi trước, nàng từng nghe nói rằng người làm chuyện xấu nhất định sẽ bị ông trời cho Thiên Lôi đánh chết. Mà cái chết do sét đánh có vẻ cũng đáng sợ hơn là những cái chết khác thì phải.

    Thủy Bình đã từng làm chuyện xấu? Nàng đã từng hại người? Ờ, ờ. Hình…hình như là có thì phải. Nhưng mà đâu có đến lỗi phải chết thảm thương như vậy? Nàng mà phải bị trời đánh thì lũ tham quan ô lại kia chắc chắn phải chết mấy trăm ngàn lần rồi mới phải là đạo.

    Sét lại đánh xuống, Thủy Bình dù đã cố gắng bịt chặt hai tai lại nhưng vẫn quên nhắm mắt. Có lẽ vì thế mà nàng vẫn nhìn thấy những tia sét nhỏ lướt qua trước mặt mình. Thiên Lôi gần như là đánh xuống đầu nàng đến nơi rồi.

    Hình như là có cái gì bị sét đánh ở gần đây? Đúng rồi, cây cổ thụ trước mặt nàng vừa mới bị tia sét kia đánh trúng.

    Thủy Bình nằm hẳn xuống, nàng sợ, sợ lắm rồi. Lần này thì dù có là trời đi chăng nữa thì cũng chẳng có ai có thể ép nàng mở mắt ra. Thủy Bình nhủ thầm như vậy nhưng mà, nhưng mà tại sao trong đầu nàng lúc này lại là cảnh tưởng mình bị sét đánh trúng kia chứ, rồi người ta sẽ vùi thây nàng xuống nghĩa địa này, rồi sau đó sẽ có kẻ bật ngôi mộ tạm ấy lên mà chặt đi bàn tay của nàng.

    Hu hu, thật là đáng sợ, thật là đáng sợ quá trời.

    Mở mắt ra tránh cái cảnh tượng quỷ quái xui xẻo đó, đôi mắt của Thủy Bình bị nước mưa làm nhòa đi mấy phần. Cái thân cổ thụ đang cháy trong mưa kia cũng trở nên không chân thực.

    Trời ơi, cái gì thế kia?

    Không phải là mình hoa mắt đó chứ?

    Thủy Bình dụi dụi hai mắt nhưng cái cảnh tượng trước mặt nàng vẫn không hề thay đổi, vẫn không hề chân thực một chút nào.

    Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi, gốc cổ thụ vẫn cháy bừng bừng như có ai đó đã đổ cả ngàn bình dầu vào. Xa xa, một bóng trắng lướt đi chậm chạp hơn bất cứ thứ gì trên đời. Cái bóng đó bị màn mưa che đi hai ba phần càng thêm mờ nhạt, mờ nhạt đến rợn người.

    Không phải là…

    Không phải là… mình…mình gặp…gặp… m…m…a…ma…ma đấy chứ?

    “Nam mô a di đà phật. Nam mô a di đà phật.”

    Như nhớ ra thứ gì, Thủy Bình lục tìm trong chiếc túi đeo bên hông lấy đã ướt sũng nước mưa ra một chuỗi tràng hạt nhỏ đeo vừa vào cổ tay, nàng giơ ra trước mặt miệng lẩm bẩm những lời niệm Phật như vừa nãy.

    Nữ quỷ kia, người đừng hòng qua đây. Muốn sống thì đừng qua đây.

    Có lẽ do sự linh nghiệm của chuỗi tràng hạt đã được khai quang trên tay Thủy Bình mà nữ quỷ kia không dám tiến lại gần nàng thêm. Cô ta lê thân đi hướng khác, vẫn cái dáng người lếch thếch đó, vẫn cái cảm giác lạnh người mà nữ quỷ đó mang đến, nhưng sao Thủy Bình lại cảm thấy khó chịu đến như thế kia chứ? Cái cảm giác khó chịu này hình như là tang thương. Đúng, là tang thương, tang thương khó tả.

    Mưa ngớt hơn rồi thì phải, gió cũng giảm rồi đi thì phải. Thủy Bình hình như nhìn rõ nữ quỷ kia hơn. Y phục lụa trắng ôm lấy thân thể đầy đặn. Nói đầy đặn là so với ma với quỷ thôi chứ nếu như so với con người thì thân hình đó không gọi là đẹp thì ai có thể gọi là đẹp đây, ít nhất là so với thân hình gầy nhom của Thủy Bình lúc này. Tóc dài và hình như trên lưng áo kia là rất nhiều, rất nhiều những vệt máu đỏ rực. Máu đã hơi mờ đi vì nước mưa thấm vào nhưng mà vẫn còn rất rõ ràng.

    Rầm một cái, thân ảnh của nữ quỷ đó đổ xuống nền đất nhão nhoét. Giờ thì nữ quỷ đó cũng giống như Thủy Bình, cũng nằm dưới nền đất bẩn thỉu. Mà xét cho cùng thì Thủy Bình cũng đã bao giờ được người ta coi là con người đâu. Nàng có gì khác biệt với nữ quỷ kia chứ? Không, chẳng có, nàng và cô ta cũng giống nhau mà thôi.

    “Ha ha ha…” Tiếng cười như xé tan màn mưa, xé tan tất cả những gì đang tồn tại bao gồm cả Thủy Bình đang nằm dưới nền đất ướt nhẹp mà giơ chuỗi tràng hạt lên cao.

    “Các người quay lưng lại với ta? Ta chẳng cần. Cho dù cả thế giới này quay lưng lại với ta, ta cũng sẽ tự yêu thương lấy mình. Nhất định như thế. Diệp Uyển Quân này nói là sẽ làm.”

    Tên cô ta là Diệp Uyển Quân?

    Thủy Bình quên hết sợ hãi mà tiến lại gần nữ quỷ đó, có thứ gì đó thúc ép nàng tiến lại gần nữ quỷ tên Diệp Uyển Quân đó.

    Thịch thịch thịch, trái tim trong lồng ngực dồn dập đập như muốn thúc giục những bước chân của nàng.

    Xoẹt…uỳnh…

    Thủy Bình sợ hãi quay lưng lại.

    Chỗ nàng vừa nằm bị sét đánh bật tung lên. Đất bắn tung tóe, một cái hố được hình thành ngay tại chỗ đầu nàng kê lên khi nãy. Nếu như, nếu như nàng không tiến lại gần nữ quỷ kia thì có lẽ giờ nàng cũng đã thành một nữ quỷ giống cô ta mất rồi. Xét cho cùng thì nàng phải cảm ơn nữ quỷ đó mới phải. Mà biết đâu đây không phải là nữ quỷ mà là thần may mắn của nàng thì sao. Nghĩ vậy, Thủy Bình mạnh dạn hơn trong từng bước chân.

    ***

    “Ngươi dám trái lời ta?”

    “…”

    “Ra ngoài mau.”

    “…”

    “Ngươi có thả tay ra không thì bảo?”

    “…”

    “Ra ngoài mau.”

    “Chủ nhân, đừng ép em.”

    Cuối cùng thì tiểu cô nương kia cũng phải lên tiếng. Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự cố chấp của nàng làm cho nam nhân đang lôi lôi kéo kéo với nàng kia hơi dễ chịu một chút. Cái dễ chịu trên nét mặt của hắn biểu hiện rất rõ ràng nhưng mà trong đêm giông tố như thế này thì Vỹ Ca chẳng thể nào nhìn ra cả.

    Ánh chớp xanh ngắt lóe lên giữa không gian lạnh lẽo đậm mùi cô đơn như lóe lên chút ánh sáng nhàn nhạt cho cái âm u của biệt viện này.

    Thiên Ân không phải là một người bình thường, hắn tuyệt đối không thể để cho bàn dân thiên hạ biết chuyện mình ở chung với một nha đầu được. Hơn thế nàng ta lại có một thân phận đặc biệt, rất đặc biệt. Chính vì cái lẽ đó mà Vỹ Ca luôn phải sống cách biệt với thế giới bên ngoài mặc dù nàng còn quá trẻ để sống một cuộc sống như vậy. Ở cái tuổi này, đáng ra nàng phải chạy nhảy tung tăng khắp nơi hoặc chí ít thì cũng có thể gặp mặt và trò chuyện với vài ba người khác chứ không phải là như thế này.

    Ngay sau một tia chớp sáng như vậy bao giờ cũng là một tiếng sấm rung chuyển đất trời. Đúng, tiếng sấm lần này quả là không phụ lòng tia sét đã mang nó đến thế giới này, nói cách khác thì tiếng sấm này chẳng khác gì tiếng nổ ở Đông Giao năm xưa.

    “A…a…a…”

    Bàn tay của ai kia như vô tình lại như hữu ý mà ôm chặt lấy Thiên Ân, mười đầu ngón tay mềm mại bám vào vai hắn như ấn chúng toàn bộ huyệt đạo trên người của hắn. Có lẽ chính vì thế mà hắn cứ như ngây người ra mà tiếp nhận cái ôm xiết của nàng.

    Đã lâu lắm rồi Thiết Ân không còn được ai ôm chặt như vậy. Nhớ ngày đó, ngày mà cái vụ nổ ở Đông Giao cướp đi Thiên Cầm của hắn, nàng cũng ôm hắn chặt như vậy.

    Bàn tay nhơm nhớp đầy máu siết chặt lấy đôi vai hắn, mùi tanh tưởi của máu vây lấy hắn choán đầy tâm trí hắn, gương mặt xanh xao của nàng cũng như chìm sâu vào tận đáy lòng của hắn.

    Người ta vẫn nói rằng hình ảnh của một con người trong mắt người khác sẽ rất nhanh phai nhạt và chỉ có hai lần là mãi không thể phai đi. Đó chính là ấn tượng đầu tiên và hình ảnh cuối cùng. Đúng vậy, có lẽ cả đời này Thiên Ân có thể quên đi nhiều thứ nhưng hình ảnh Thiên Cầm thoi thóp trong lòng hắn thì dù có gột rửa cách mấy cũng chẳng thể quên.

    Hắn có yêu nàng hay không ngay hắn cũng chẳng biết nhưng mà hắn tin rằng đã từng có chút tình cảm đó nảy nở giữa cả hai. Nếu như, chỉ là nếu như người nàng thích là hắn chứ không phải Thiên Vũ thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng mà

    “Thiên... Thiên" Thiên Cầm mở to đôi mắt sáng như ánh sao, nàng nhìn Thiên Ân, nàng nhìn hắn bằng tất cả sự ngưỡng mộ, niềm yêu thương mà cả đời này hắn ước mong có được. "Thiên Vũ, huynh…huynh…huynh có thấy…thấy hối hận vì…vì…vì đối với ta như thế này không?”

    Cuối cùng thì trong lòng nàng vẫn là người đó, đến cuối cùng thì trong lòng nàng vẫn không có chỗ cho Thiên Ân. Nằm trong vòng tay của hắn mà nàng vẫn còn gọi cái tên đó. Quá hay. Người cả đời chăm sóc nàng không bằng một người cả đời không quan tâm đến nàng. Quá hay.

    Tiếng sấm lại khô khốc vang lên mang Thiên Ân về với thực tại, mang hắn về với biệt viện lạnh giá cùng với một tiểu cô nương đang vòng tay ôm chặt lấy hắn. Trong hồi ức, một nữ nhân ôm chặt hắn bằng đôi bàn tay nhuốm đầy máu. Và thực tại, một nữ nhân khác cũng đang ôm lấy hắn. Chỉ có điều, với hắn thì người con gái này không phải sinh ra để hắn trân trọng, càng không phải sinh ra để hắn yêu đương.

    “Buông ra.”

    “Chủ nhân, em…em…em sợ lắm.” Vỹ Ca lắp bắp đáp lại nhưng ánh mắt lại không có nét sợ hãi. Phải thôi, nàng sao phải sợ chứ. Chẳng phải là lúc này nàng đang ở trong lòng người đàn ông mà nàng tôn sùng nhất đời sao, vậy vì cớ gì mà nàng phải sợ hãi kia chứ. Nàng dù có chết trong vòng tay của người đó cũng đâu có gì để oán thán.

    Hình như là hắn là người đàn ông đầu tiên trong cuộc đời nàng, người đàn ông thực sự đầu tiên trong đời nàng mới phải. Trước khi có hắn trong đời, đời nàng là một màu đen, một màu đen đè nặng xuống trái tim. Rồi hắn xuất hiện, mang cho nàng chút tươi sáng. Nhưng, có lẽ với hắn, nàng không thể có một tia hy vọng nào. Sao đâu, nhìn thấy hắn, dùng hai bàn tay bảo hộ hắn không phải là một điều hạnh phúc sao?

    Thiên Ân không nói lời nào mà cũng chẳng gỡ tay Vỹ Ca ra như trước đây, như những lần nàng vô tình chạm phải người hắn. Có một lần Thiên Ân hướng dẫn nàng luyện kiếm trong hoa viên. Những cơn mưa liên tục trong mấy ngày làm cho dưới nền sân nát đá xanh xuất hiện rất nhiều những cây rêu nhỏ xíu xanh rì. Đẹp thì đẹp thật đấy nhưng mà với việc luyện kiến mà nói thì chúng hoàn toàn không được chào đón chút nào. Vỹ Ca nhón chân thật cao, mũi giày của nàng chạm nền sân ẩm ướt đầy những cây rêu li ti. Thân mình nàng lướt nhẹ tựa một cánh anh đào đang bay theo gió lạnh cuối xuân, nàng sắp ngã. Hình như là lúc đó hắn có đưa tay ra. Như người chết đuối vớ được cọc, Vỹ Ca túm thật chặt lấy bàn tay đó. Nhưng ai biết được ai kia đang nghĩ gì mà gạt bàn tay của nàng ra mặc cho nàng ngã xuống.

    Nàng quả không hiểu vì sao lần này chủ nhân của nàng lại cho nàng một cơ hội như vậy. Trong lòng nàng dấy lên một chút cảm xúc không tên nào đó. Và rồi thứ cảm xúc đó trở nên mạnh mẽ hơn khi mà bàn tay của ai kia đặt lên người nàng. Vỹ Ca cảm thấy có chút không chân thực. Nàng như đang phiêu diêu giữa một thế giới hư ảo trong tưởng tượng. Cho đến khi một lực đủ lớn làm nàng chới với đổ thẳng vào lòng chủ nhân của mình thì nàng mới bắt đầu thấy có chút chút chân thực.

    Thiên Ân đang muốn nhấc bổng Vỹ Ca lên? Hình như là vậy. Hắn đang muốn làm gì?

    Mưa vẫn rơi, gió vẫn rít.

    “Chủ nhân, em không muốn.”

    Nữ tử nhỏ bé giữa màn mưa ngước lên nhìn nam nhân đang đứng trên cao. Nàng là Vỹ Ca, là một trong ba sát thủ mà Thiên Ân nuôi lớn. Nàng, Nhất Vũ, Đại Huyền là ba sát thủ trong tay Cửu hoàng tử Thiên Ân nhưng chỉ có mình nàng là được chính tay hắn dìu dắt từng chút một. Là nàng kém cỏi hơn họ hay là có chút gì đó khác thường? Vỹ Ca chẳng biết. Thứ nàng biết chỉ là ngày đông chí năm đó, hắn khoác trên mình chiếc áo lông thú đến đưa nàng đi và từ đó trở về sau, nàng chỉ có hắn mà thôi. Còn với hắn, nàng là gì thì bản thân nàng cũng chẳng thể biết rõ được. Một con tốt? Hay là pháo là xe đây? Có lẽ nàng là một con mã thì đúng hơn nhưng dù thế nào đi chăng nữa thì với nàng hắn hoàn toàn chỉ có hai chữ “lợi dụng” mà thôi.

    “Phạt ngươi ở đó cả đêm.” Nói rồi Thiên Ân quay lưng đi vào trong mặc kệ Vỹ Ca ở đó không chút xót thương nào hết.

    Giữa trời đất tối tăm, con người trở nên nhỏ bé biết bao nhất lại là một cô gái nhỏ như nàng. Giữa đêm giông tố như thế này, nàng lại càng thêm phần nhỏ bé.

    Uỳnh…uỳnh…uỳnh.

    “A…a…a…”

    Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi, người vẫn ngồi đó giữa màn mưa gió.

    Cái gì vậy trời?

    Là quỷ sao?

    Không phải chứ?

    “CÓ QUỶ, CÓ QUỶ. CHỦ NHÂN, CỨU EM. CỨ EM VỚI…”

    ***

    “Tiểu Ngư, về sớm vậy?”

    “Liên quan đến cô sao?”

    Đoạn đối thoại giữa Hạ Thủy và Tiểu Ngư lúc nào cũng bắt đầu nhanh và kết thúc chóng vánh như vậy đấy. Nói chung thì Tiểu Ngư có thể nói chuyện cởi mở với bất cứ cô nương nào của Di Hồng Viện trừ Hạ Thủy ra.

    Kể cũng lạ, ngư - thủy chẳng phải là có một mối quan hệ khăng khít lắm sao. Vậy mà. Mà cái tên Tiểu Ngư này hình như là cũng không được bình thường cho lắm. Đầy đủ cái tên của nàng ta là Tần Tiểu Ngư.

    Hồi trước Tiểu Ngư có hỏi mẫu thân của mình nhưng mà bà ta chỉ cười mà nói rằng hồi ốm nghén nàng, bà chỉ thích ăn có cá chép hầm mà thôi. Nói rồi bà ta bật cười thật lớn làm Tiểu Ngư đỏ ửng cả hai má. Rõ ràng là trước mặt bao nhiêu kỹ nữ mà lại nói như vậy, mẫu thân của nàng cũng thật là kỳ.

    Hình như là thấy Tiểu Ngư có vẻ ngượng ngập, mẫu thân của nàng lại nói thêm vào một câu căn bản là như thế này: “Đáng lí là gọi con là Lý Tiểu Ngư nhưng mà ở trong thành thì Tần đại quan nhân là giàu có nhất. Nếu như sau này ta già đi, không tiếp khách được thì sẽ mang con đến nhận bừa là của ông ta. Ha ha ha. Tần với hầm thì cũng chẳng khác nhau là mấy.”

    Lúc nghe mẫu thân nói thế, Tiểu Ngư quả muốn hầm luôn cả cái Di Hồng Viện này đi cho rồi. “Chẳng phải là giờ người đã già lắm rồi sao? Giờ thì còn tiếp khách gì nữa sao không mang con đến gặp ông ta?”

    Tiểu Ngư bước vào phòng, nàng đóng sập cửa lại. Hôm nay, nàng lại đến Đường phủ. Nghĩ đến Đường phủ, Tiểu Ngư lại tức đến xám cả mặt mũi, về đến nơi lại còn gặp phải Hạ Thủy nữa chứ. Mà vì sao Tiểu Ngư lại đến Đường phủ? Cái gì ở trên đời cũng tồn tại một câu chuyện của nó. Có thể là rất bí hiểm, có thể là rất bình thường.

    Mấy ngày trước, Tiểu Ngư đến trường với tâm trạng rất tốt. Đừng đặt câu hỏi rằng tại sao một nữ tử lại đến trường học bởi vì thực ra nó có nguyên nhân sâu và xa hơn, chỉ biết rằng Tiểu Ngư là nữ tử duy nhất học tại trường học của Tần lão gia mở - một trường học rất tốt.

    Vừa đi, Tiểu Ngư vừa cắn chiếc bánh bao nhân thịt vừa mua của người ta. Bánh bao rất ngon có điều là nó không có số được nàng ăn một cách an lành, có thể nói là Tiểu Ngư không có số được ăn bánh bao ngon lành.

    “Tiểu Ngư đó á? Con gái của kỹ nữ mà cũng bày đặt đi học. Sao không học luôn mẫu thân của cô ta mà làm kỹ nữ đi. Bầu ngực ấy, cái mông ấy mà chạm vào thì chắc ta chết quá.”

    “Đúng là rất ngon.”

    Nghe được những lời này, Tiểu Ngư suýt nữa thì mắc nghẹn. Nàng không thể ngờ được trên đời này lại có loại người đê tiện như thế. Suy nghĩ thiển cận, đầu óc tối tăm, hai gã này đáng lý phải mang đi bổ đầu ra mà lấy bộ não đi rửa. Nghĩ vậy, Tiểu Ngư bước đến trước mặt hai gã kia.

    “Vừa nói gì?”

    “Ta nói sai?”

    Tiểu Ngư không nói không rằng nhắm thẳng giữa hai mắt tên Tào Khang mà đấm một cái khiến cho hắn kêu lớn quá trời.

    Dám nói ta không ra gì sao? To gan thật.
    Ta cho ngươi nói này.

    “Ngươi” Chưa kịp nói hết câu thì Tào Khang đã bị Tiểu Ngư nhét luôn cái bánh bao đang ăn dở vào miệng kèm theo một câu nói chắc nịch mùi thuốc súng. “Lần sau thì nhớ kêu gia nhân đi nhặt thây của nhà ngươi về.”

    Đến tận lúc này thì Kim Tuấn Kiệt ở bên cạnh mới lên tiếng. Ý hắn rõ ràng là đang ghen tị với sự may mắn của Tào Khang. “Cô không ăn thì có thể cho ta, sao lại làm như vậy?” À, ra vậy. Thì ra là tên này nói ngon là nói cái bánh bao. Vậy mà để người ta hiểu lầm.

    “Ngươi cũng cùng một giuộc với hắn.” Nói rồi Tần Tiểu Ngư tặng cho Kim Tuấn Kiệt một cú đấm y chang tên Tào Khang kia.

    Không biết Tiểu Ngư có phải là có vấn đề gì về tâm lý hay sao không mà cứ gặp mặt nam nhân nào là căm thù nam nhân đó. Với nàng thì ai cũng là kẻ xấu, ai cũng là kẻ háo sắc bạc tình. Thực ra mà nói thì với một cô gái sinh ra và lớn lên trong kỹ viện, sớm tối nhìn thấy những cảnh tượng bướm lả ong lơi, ngày ngày nhìn thấy những gã đàn ông đến rồi đi, hứa rồi quên thì suy nghĩ của Tiểu Ngư cũng có phần bình thường. Nhưng mà, ngay cả gã khờ họ Kim mà cũng nghĩ là kẻ xấu thì có lẽ Tiểu Ngư hơi không có mắt nhìn người thật.

    Với Kim Tuấn Kiệt mà nói thì để một nữ nhân đánh là một chuyện không thể chấp nhận được. Hắn giơ tay định đánh lại nhưng mà suy cho cùng thì cô ta là nữ nhân, hắn sao có thể ra tay chứ. Nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn là không nên xuống tay đánh người.

    “Ta làm gì cô?”

    “Ngươi còn muốn nói?” Tần Tiểu Ngư không ngần ngại đập cho Kim Tuấn Kiệt một cái nữa.

    Mọi chuyện cũng chỉ quanh quẩn quanh việc đánh cãi nhau của mấy người trẻ tuổi thừa sức lực kia nếu như không có câu nói có tính sát thương cao của tên Tào Khang kia. Đại ý của hắn là nói Tiểu Ngư không có cha dạy dỗ.

    Chạm vào lòng tự trọng, Tiểu Ngư lập tức bỏ buổi học mà quay về gặp mẫu thân.

    “Cha của con là ai?”

    “Hỏi thừa.”

    “Mẹ nói cho con nghe đi.”

    “Tiểu Ngư, con cần gì phải biết mấy chuyện đó.”

    “Mẹ, mẹ có tin là con đốt luôn cái Di Hồng Viện này của mẹ không?”

    “Thôi được rồi, là Đường lão gia.”

    “Đường lão gia?”

    “Phải.”

    Vậy là Tiểu Ngư bắt đầu những ngày tháng mặt dày bám theo Đường lão gia. Nàng đến Đường phủ mỗi ngày và hình như là từ đó Tiểu Ngư chẳng có tâm trạng đi học nữa. Đi học làm gì khi mà phụ thân của nàng là đại quan của triều đình. Đi học làm gì khi mà sau này nàng sẽ là một tiểu thư.

    Đường lão gia, một người có lòng tự trọng hơn trời làm sao có thể chấp nhận một đứa con gái từ trên trời rơi xuống kia chứ, nhất là khi đó lại là một đứa có gái xuất thân bất minh.

    Lần nào cũng bị đuổi như đuổi tà, Tiểu Ngư hình như cũng bắt đầu nản lòng rồi.

    ***

    Nhắm mắt lại, định nghỉ ngơi một lát trước khi về đến kinh thành, Song Tử dựa lưng vào khung xe ngựa. Mấy tháng nay ở biên cương Song Tử đã trải qua tất thảy những khổ cực. Đói có, khát có, buồn bã có, lo sợ cũng có. Có lẽ cực nhất đối với hắn là phải tu tâm dưỡng tính, doanh trại mà, nữ nhân ở đâu ra kia chứ. Nếu biết trước sẽ khổ như thế thì có lẽ Song Tử đã nghe lời mẫu thân mà nằm yên trong Đường phủ chứ chẳng mỏi miệng đòi đi như vậy. Cơ bản là hắn không thể sống thiếu nữ nhân.

    Nghĩ đến hai từ “nữ nhân”, Song Tử đột nhiên mở bừng hai mắt. Chẳng phải trước mặt hắn đang là một nữ nhân sao, một nữ nhân chỉ cách hắn tầm một thước mà thôi.

    Song Tử nhìn đi nhìn lại cô nương đang ngắm nghiền mắt mà hắn còn chưa kịp biết danh tính. Cũng may mà đôi mắt của hắn xưa này luôn biết cách nhận diện nữ nhi, nếu không thì có lẽ hắn đã mặc kệ nàng ta nằm ở lề đường cho đến khi lũ sói hoang đến tha đi.

    Đúng, cô gái này không những không có vẻ ngoài của nữ nhân mà lại còn ướt đẫm nước mưa và bùn đất. Hình như trên người nàng ta còn có dính cả máu. Nếu như đó là máu của nàng ta thì có lẽ là do bị thú hoang tấn công còn nếu những vết máu đó là của kẻ khác thì người con gái này thật không đơn giản.

    Chớp chớp mắt vài cái, Song Tử chợt nhận ra rằng phía sau lớp bùn đất dính trên mặt kia là một làn da trắng và có vẻ rất mềm mại. Cái mũi gọn gàng, đôi môi cũng gọn gàng nhỏ nhắn và ẩn dưới hàng mi cong vút kia, có lẽ cũng là một đôi mắt đẹp. Song Tử khẽ nở một nụ cười trước khi đưa tay lên đai lưng của mình.

    Hắn đang cởi đai lưng? Không, không giống. Hay là hắn đang rút lấy con dao? Ừm, cũng không phải. À, Song Tử đang rút lấy cái túi đựng nước bằng da dê. Rút nút ra, hắn đổ một chút vào lòng bàn tay.

    Không biết có phải là ảo giác hay không mà khi Song Tử chạm vào hai má của cô nương đó thì một luồng khí mát mẻ thổi đến người hắn làm hắn như bừng tỉnh.

    Cô gái này, cô gái này

    Hắn thở gấp gáp theo từng nhịp đập của trái tim, bàn tay nắm chặt lại thành hai nắm đấm. Song Tử khẽ nuốt nước bọt một cái làm cho yết hầu khẽ khàng dao động lên xuống. Đôi mắt hắn long lanh nhìn nàng, hai đầu lông mày đậm lại như chụm lại giống như đang đấu tranh tư tưởng.

    “Không, không được.”

    Đúng lúc này, cô nương đó khẽ khàng lắp bắp đôi môi khô nẻ. Nàng nói quá nhỏ làm Song Tử chẳng tài nào nghe thấy. Theo lẽ thường, hắn cúi xuống ghé sát tai vào miệng nàng cho đến khi nghe thấy hai tiếng “Chủ nhân” khẽ khàng như mây trắng lướt qua bầu trời xanh, nhỏ nhẹ như nước chảy qua ống nứa nhỏ.

    “Chủ…nhân” Nàng ta lại gọi khẽ khàng. “Cứu…em với.”

    Nàng là ai? Nàng ở đâu đến? Vì sao nàng lại ra nông nỗi này? Mấy câu hỏi đó cứ luẩn quẩn quanh đầu óc Song Tử làm cho hắn thấy thật khó chịu. Ba tiếng ‘cứu em với’ của nàng sao mà ám ảnh đến thế, ba tiếng ‘cứu em với’ đó của nàng làm cho Song Tử nghĩ suốt cả một canh giờ. Rõ ràng nàng là một mỹ nữ, rõ ràng nàng vừa gặp chuyện chẳng hay. Nếu như là hắn, hắn có đến cứu nàng không nhỉ? Chắc là có, mặ kệ những nguy hiểm có thể xảy ra. Nếu như hắn cứu được nàng, nàng và hắn liệu có chuyện gì không nhỉ?

    “Tránh xa ta ra.”

    Giọng nàng lạnh nhạt đầy cứng rắn làm Song Tử như bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man. Tại sao khi nãy còn yếu đuối kêu cứu mà giờ giọng đã cứng rắn đến như vậy chứ?

    “Ngươi, ngươi mang ta đi đâu thế này?”

    Song Tử cười, hàm răng trắng của hắn lộ ra.

    “Rõ ràng ngươi là người xấu.” Nàng dùng hết sức đẩy hắn rồi vén tấm vải che kín cửa vào của xe ngựa lên. Hình như là nàng đang muốn nhảy khỏi chiếc xe ngựa đang chạy.

    “Này, ta cứu nàng. Vậy mà nàng lại xô ngã ta. Giờ thì ai là người xấu đây?”

    “Ngươi, ngươi cứu ta?”

    “Phải.”

    “Nàng là ai? Vì sao lại bị thương đầy mình như thế?”

    “Ta là Vỹ” Chữ ‘Ca’ chưa kịp nói ra ngoài thì đã bị nuốt vào trong cổ họng. Nàng quả là không nên nói cho người trước mặt biết tên. Chủ nhân chẳng từng nói rằng không nên tin tưởng người khác quá sao. Vỹ Ca cười giả. “Ta là Vỹ.”

    “Song Tử, Đường Song Tử.”

    “Ta đâu có hỏi tên của ngươi.”

    Vỹ Ca nhìn Song Tử đầy dò xét. Nàng không biết có nên tin tưởng con người này không. Gương mặt không quá lớn với những đường nét góc cạnh khá rõ nét? Đôi mắt dài tựa như hai hai giọt nước trong vắt nhìn thấy đáy dưới đôi lông mày đậm? Đôi môi mỏng? Những nam nhân như vậy là người như thế nào nhỉ? Vỹ Ca dù có nghĩ mấy cũng không nhớ được. Ngày học nhìn nhận con người chẳng phải là nàng dùng cả buổi để vẽ lại chủ nhân sao? Giờ nghĩ lại, lúc đó thật là ngốc nghếch.

    “Sao nhìn ta như vậy? Không phải là thích ta đấy chứ?” Ai đó được dịp lên mặt. “Ta cứu nàng nhưng đừng nghĩ có thể lấy thân báo đáp nhanh như thế chứ?”

    “Khùng điên.”

    Dường như cảm thấy nói chuyện với con người này không hợp, ai đó liền quay đi hướng khác, nàng vén rèm cửa ra nhìn ra ngoài. Bên ngoài, trời xanh mây trắng, cây cối xanh tươi.
    Rõ ràng khi bị bắt đi, trời còn mưa lớn lắm mà. Sao có trời có thể trong xanh nhanh như vậy được chứ? Lúc trốn khỏi chỗ đó vẫn còn mưa mà. Tại sao? Tại sao?

    Vỹ Ca nhớ lại lúc nàng bị đám người đó bắt đi.

    Lúc đó, nàng cũng kêu cứu rất to mà sao chủ nhân lại chẳng thèm để tâm chứ? Mọi chuyện như tái hiện thật rõ thật rõ trước mặt nàng giống như là nàng vẫn còn đang trong cái đêm mưa gió đó.

    “CỨU…CỨU…CỨU EM.”

    Một bàn tay bịt chặt miệng nàng, nước mưa lạnh giá từ trên bầu trời rơi xuống khuôn mặt nàng đau rát. Cái lạnh lùng nãy giờ chỉ vây quanh nàng giờ đây mới có đủ thời gian ngấm vào người Vỹ Ca. Có phải là trước sự sợ hãi thì những cảm giác khó chịu kia mới có cơ hội được bộc lộ ra hết? Có phải là sự rèn luyện của chủ nhân đã khiến cho nàng trở thành một nữ hán tử? Đây là con người mà nàng muốn? Không, nàng không hề mong muốn mình trở nên như thế này. Nhưng, nhưng mà chủ nhân của nàng lại cần những điều này ở nàng. Vậy cũng được, vậy nàng sẽ giống như những gì chủ nhân muốn.

    “Dù thế nào đi chăng nữa cũng không được cầu cứu. Ngươi là sát thủ, ngươi là kẻ đi săn, ngươi là người mạnh nhất…”

    Đúng, nàng là sát thủ, nàng là kẻ mạnh nhất, nàng sẽ không kêu cứu nữa, nàng nhất định sẽ thoát khỏi chuyện này, bằng sức lực của bản thân. Biết đâu mọi chuyện là do chủ nhân sắp đặt để thử thách nàng, có thể lắm chứ.

    Vỹ Ca vòng tay qua đầu ôm chặt lấy cổ của đối phương. Hình như là hắn không bịt mặt.

    Tên này không phải sát thủ thông thường? Hắn mạnh đến mức không cần thiết phải dùng khăn che mặt sao? Hay là hắn không phải là sát thủ?

    Đó là những suy nghĩ cuối cùng của Vỹ Ca trước khi bất tỉnh nhân sự.

    Khi mở mắt ra được thì đã gần sáng. Vỹ Ca thực sự chẳng thấy gì ngoài một gian phòng trống rỗng. Phía ngoài của cánh cửa sổ, bầu trời vẫn đen đặc tối sầm, hình như là trời vẫn còn mưa lớn lắm. Thứ mà khiến nàng biết trời sắp sáng có lẽ là tiếng gà gáy xa xăm nghe thật xa vời. Chắc nơi mà nàng đang ở gần lắm cũng cách thôn xóm vài ba dặm.

    Vỹ Ca khẽ cựa quậy thì chợt phát hiện ra rằng mình đang bị trói. Dây trói không chặt lắm nhưng do dầm lâu trong nước mưa lạnh giá nên cơ thể nàng có cảm giác ê ẩm lạnh cứng, thành thử sợi dây trói kia cứ thít vào da thịt. Muốn thoát thân bây giờ cũng thật là khó khăn.

    Tiếng mài dao bên tai hòa cùng tiếng nước chảy nghe thật ghê sợ.

    Là sao đây? Rốt cục, mọi chuyện là thế nào?

    Cho đến khi tiếng mài dao không còn nữa thì Vỹ Ca mới nhớ đến một chuyện. Ngày trước, khi còn chưa trở thành sát thủ của chủ nhân, nàng đã từng bị bán cho chủ của một tiệm ăn. Không phải là để làm người phục vụ cũng chẳng phải là làm người canh lửa mà là để, để làm thức ăn cho người ta. Nàng cũng chẳng biết nàng cùng với Nhất Vũ và Đại Huyền trốn thoát khỏi đó như thế nào nữa.

    “Không lẽ, không lẽ là?”

    Ánh sáng của con dao lóe lên trong đêm tối. Ánh sáng của vô thường quỷ đó như muốn mang con người xuống tận mười tám tầng địa ngục. Vỹ Ca không muốn chết như thế, nàng không thể chết như thế. Dù có chết thì nàng cũng phải chết vì chủ nhân cũng phải nhìn người thêm một lần nữa.

    Muốn sống lúc này nhất định phải thật cố gắng. Nghĩ vậy, nàng dùng hết sức lực thoát thân. Sợi dây trói cứng nhắc cứ im lặng nằm trên cổ tay mặc cho bàn tay nhỏ bé kia cố gắng gồng lên. Cho đến khi con dao sáng lên sắc xanh kia kề vào cổ nàng thì một luồng khí từ đâu xuất hiện trong huyết mạch rồi lan dần lan dần.

    Pặc…pặc…pặc…

    Dây trói đứt tung tóe.

    Là một sát thủ, là một kẻ đi săn, là kẻ mạnh nhất, Vỹ Ca biết cách giết người, biết cách khiến cho cái địa ngục u tối này trở thành địa ngục máu một cách đúng nghĩa.

    Máu ướt đẫm y phục, mùi máu tanh tưởi vừa nồng vừa đượm bốc lên, màu máu đỏ rực hòa cùng màu nước mưa trở nên hồng hồng sắc anh đào. Máu trên y phục của nàng là của nàng hay của những kẻ kia? Không biết nhưng lúc này quả là nàng đang rất mệt mỏi, rất khó chịu. Là do dầm mưa hay là do những vết thương cả sâu cả nông trên người kia? Có lẽ là cả hai.

    Mưa, mưa vẫn rơi. Nước mưa trong vắt xuyên qua những đám lá trúc thuôn dài đượm một sắc xanh ngọc bích, nước mưa trong vắt chạm vào mặt nàng. Nàng nằm đó chờ đợi. Nàng chờ gì? Chờ chủ nhân đến? Chờ đợi cái chết? Hay là chờ đợi những hạt mưa mát lạnh xua bớt đi cái nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể đang sốt sình sịch kia?

    “Chủ nhân, cuối cùng người cũng đến.”

    “…”

    “Chủ nhân, sao người lại nhìn em như vậy? Người giận em ư?”

    “…”

    “Chủ nhân, em xin lỗi.”

    “…”

    Trong mơ hồ, Thiên Mã nhận ra hình bóng của chủ nhân, nàng nhận ra mùi hương trên người chàng. Chàng đứng đó nhìn nàng, chàng đứng đó không chút thương tâm, không chút tình cảm. Chàng đứng đó như tượng đá, lạnh và đẹp đẽ biết bao.

     
    Last edited: 20 Tháng ba 2017
  4. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã

    Chap 2


    [​IMG]



    “Vỹ, nàng đang nghĩ cái gì mà cứ thần người ra như thế?”

    Phút bối rối không biết nói gì cuối cùng cũng trôi qua, với Vỹ Ca mà nói thì nó quả nhiên dài tựa ngàn năm. Đúng, là Vỹ Ca không biết nói sao với anh chàng tên Song Tử này cả. Chẳng lẽ nàng lại nói rằng đang suy nghĩ xem hắn ta có phải người tốt hay là kẻ xấu sao? Hay là nói rằng nàng đang tính xem trốn khỏi hắn như thế nào? Nghĩ đi nghĩ lại, Vỹ Ca cảm thấy cứ im lặng như thế này vẫn là lựa chọn tốt nhất. Nhưng mà Song Tử này cũng không giống nam nhân bình thường, ít nhất thì hắn rất khác so với chủ nhân của Vỹ Ca, hắn có thể nói chuyện một mình cho đến khi nào đối phương bắt chuyện lại mới chịu thôi. Thấy Vỹ Ca im lặng, Song Tử nói tiếp:
    “Có phải là nàng không biết phải làm thế nào báo đáp ta không?”

    “…”

    “Thôi, ta không cần gì hết.”

    “…”

    “Ta nói thật đó. Nàng chắc không biết Đường gia ở kinh thành lớn thế nào đâu. Tiền ta thực sự không thiếu.”

    “Nói nhiều như vậy, không phải là ngươi muốn ngủ với ta một đêm đấy chứ?” Vỹ Ca cau mày nhìn Song Tử, nàng quả nhiên bị sự đeo bám này của hắn làm cho hết bình tĩnh nổi, nàng hằn giọng nhả từng từ từng chữ một.

    Trước đây, chủ nhân từng dẫn theo nàng đến Pháp Vân Tự, người khí ấy từng đặt vào lòng bàn tay của nàng một cuốn sách với bìa màu trắng. Thông thường nhìn thấy thứ gì đó màu trắng, Vỹ Ca liền cảm thấy nó liên quan đến sương khói, đến cái gì đó hư vô kiểu như lý luận nhà Phật. Khi ấy ngốc nghếch, nàng không rõ sát thủ và Phật pháp có gì liên quan nhưng đến khi hiểu được thì nàng đã không còn có thể làm lại quãng thời gian đó nữa.

    “Ngươi cần phải học thêm cách nhẫn nại. Mang về mà nghiên cứu đi.”

    Có lẽ cuốn sách về thiền đó vẫn chưa thể nào ảnh hưởng đến Vỹ Ca được, cho đến tận bây giờ nàng vẫn chẳng thể nào bình tĩnh trước mọi thứ như chủ nhân của mình được.

    “Nàng, nàng, nàng thật là?” Song Tử méo miệng. Hắn trước giờ từng gặp rất nhiều nữ nhân. Tiểu thư khuê các có, thôn nữ dịu dàng có, sơn nữ khỏe khoắn có, kỹ nữ gợi tình cũng có, nhưng chưa ai lại nói ra những lời như thế này hết. Người con gái này quả rất thẳng thắn, thậm chí thẳng thắn đến mức không mấy người chấp nhận được.

    Đúng, Song Tử đã để mắt đến nàng. Không phải vì nhan sắc, những nữ nhân trước đây hắn gặp cũng có rất nhiều người đẹp hơn nàng. Cái hắn thích là nội tâm của nàng, cái mà ngay từ khi nghe thấy ba tiếng ‘cứu em với’ từ miệng nàng, hắn đã không thể dứt ra khỏi suy nghĩ muốn ở bên nàng. Nàng càng giương ra gai nhọn, hắn càng thích nàng hơn, càng muốn có được nàng hơn. Có ai nói rằng Đường Song Tử không thích cái cảm giác được chinh phục nữ nhân đâu. Thực sự thì hắn rất muốn được ngủ cùng với nàng nhưng mà như vậy sao được chứ, hắn thực cảm thấy bản thân mình trân trọng nàng nhiều hơn là ham muốn xác thịt.

    “Sao? Ta biết tỏng trong bụng ngươi đang nghĩ cái gì?” Vỹ Ca cười khẩy có vẻ rất bình tâm nhưng ai biết trong lòng nàng đang rối bời đến mức nào.

    “Ta là chính nhân quân tử. Sao có thể như những gì nàng nói.” Song Tử vỗ ngực nói đầy tự hào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì bốn chữ ‘chính nhân quân tử’ kia quả hơi nực cười. Đường Song Tử qua lại cùng bao nữ nhân, nhưng hắn đã cho ai danh phận? Hình như là vẫn chưa có ai cả. Cái hắn cho người ta chắc chỉ là những lời ngon tiếng ngọt, chút hy vọng mong manh và rồi là sự thất vọng. Hắn chưa từng làm hại đời con gái của cô nương nào nhưng trái tim của họ quả nhiên đã chẳng còn nguyên vẹn mỗi khi hắn rời đi.

    “Ngươi nói ngươi họ Đường?”

    “Phải. Nàng họ gì?”

    Đường gia ở kinh thành?

    Không phải là Đường Diệu Tổ đấy chứ?

    Vỹ Ca hình như đã từng nghe nói qua về người đàn ông này, ông ta là thừa tướng đương triều. Một vị muội muội là Nguyên Quân quận chúa, người mà đường xa vạn dặm lặn lội sang tận Tần Quốc kết thân. Muội muội thứ hai của ông ta là Đường Quý Phi được đương kim thánh thượng sủng ái vô cùng. Con trai lớn của ông ta, Đường Diệu Sư thống lĩnh ba quân. Con trai thứ là Đường Bảo Bình, hình bộ thượng thư, trong số sáu vị thượng thư tại nhiệm, hắn là người trẻ tuổi nhất, tài năng cũng có vẻ hơn nhất. Ái nữ của Đường lão gia là ngọc diện mỹ nữ Đường Song Song, nữ nhân xinh đẹp bậc nhất kinh thành. Còn Đường Song Tử thì Vỹ Ca quả chưa từng nghe qua.

    “Quân.” Vỹ Ca tùy tiện đưa ra một họ chứ họ thực của nàng, nàng cũng chẳng biết. Nói rồi nàng lại quay ra ngoài ngắm cảnh. “Nghe nói cô cô của ngươi làm phi tần. Chắc cô cô của ngươi phải xinh đẹp lắm nhỉ?”

    Nghe thấy nàng nhắc đến vị cô cô đáng tự hào của mình, Đường Song Tử bật cười thành tiếng. Hắn còn chưa có khoe khoang mà nàng đã tự mình nhắc đến rồi, như vậy không phải là quá hay sao. Vẻ cười thoáng qua trên gương mặt hắn. “Chắc là hồi trẻ cô cô rất xinh đẹp.”

    Vậy là đúng rồi. Vậy thì hắn nhất định sẽ đến chỗ chủ nhân. Ta sẽ theo hắn đến gặp người. Nhưng, nhưng mà

    Vỹ Ca chợt ngẩn người, nàng không biết sẽ đối diện với chủ nhân của mình thế nào, nàng cũng chẳng biết chủ nhân sẽ tức giận đến mức nào. Có thể người sẽ mắng và bắt phạt nàng, cũng có thể người sẽ đuổi nàng đi tức thì. Với nàng, chủ nhân luôn không nói lý lẽ, không khi nào nói lý lẽ.

    “Lại ngây người ra rồi.”

    Bị Song Tử vỗ vào vai một cái, Vỹ Ca chợt bừng tỉnh. “Này, làm gì vậy.”

    Song Tử cười cười, hắn thực sự không biết cô gái này có cái gì mà lại có thể hấp dẫn hắn đến như vậy.

    “Sao nàng biết cô cô ta là phi tần?”

    Vỹ Ca im lặng giây lát. “Đường gia của ngươi, ta cũng biết chút chút.” Câu nói này của nàng quả làm cho Song Tử có chút vui vui trong lòng, hắn biểu hiện ra mặt sự ngạc nhiên nhưng ẩn chứa chút hào hứng, phải là vẻ vui thích mới phải nhưng rất nhanh ánh mắt vui thích đó bị hắn dấu nhẹm đi. “Nàng biết ta?”

    “Nhưng mà ta hoàn toàn chưa nghe đến tên của ngươi bao giờ.”

    “Nàng.” Song Tử tức giận giơ ngón tay lên, đôi môi hắn mím lại giật giật, đôi tròng mắt cũng rưng rưng.

    Thật là tức chết đi mà.

    Bình tĩnh, bình tĩnh. Song Tử tự trấn an bản thân kèm theo một hơi thật sâu.

    “Mà nàng hỏi vậy để làm gì?”

    Vỹ Ca tiện miệng nói bừa ra một lý do mà dù có là ai cũng chẳng thể nào tin được cái lý do này. “Tại ta cũng muốn làm phi tần.” Nói rồi nàng còn nở một nụ cười tươi, nụ cười tươi quá mức này thực sự chỉ cần tinh ý một chút là nhận ra rằng Vỹ Ca đang diễn kịch.

    Song Tử không nói gì nữa, Vỹ Ca cũng bị sự im lặng này bịt miệng. Cả hai cùng im lặng, hình như là hai người họ im lặng cho đến khi chiếc xe ngựa lăn hai bánh xe tròn tròn của mình vào trong thành.

    Rõ ràng là Vỹ Ca không có ý gì nhưng mà mãi cho đến sau này nàng vẫn không thể nào tha thứ cho mình vì cái câu nói này. Mà con người âu cũng có số, muốn tránh cũng chẳng được.

    ***

    “Nhất Vũ, sao ngươi lâu thế? Lề mà lề mề.” Giọng nói đỏng đảnh của nữ nhân kia khiến Nhất Vũ không tài nào chịu nổi. Hắn đâu phải là nô bộc riêng của nàng ta? Thứ mà hắn cần làm càng không phải là đi theo nàng ta mà khuôn cả cái chợ này về phủ. Đường phủ đâu thiếu thứ gì, trên đời phàm thứ gì có thể mua được, Đường phủ đều đã có, Vậy tại sao Đường tiểu thư lại ham thích mua đồ thế này kia chứ? Mà toàn là những thứ không có gì là quý giá. Sau này có thành thân, Nhất Vũ cũng chẳng bao giờ nghĩ đến cô nương giống như là Đường tiểu thư này.

    Tuy nghĩ như vậy nhưng Nhất Vũ vẫn không tỏ ra chút xíu nào bất mãn, hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười. Có thể là do thân phận hiện giờ không cho phép mà cũng có thể là do một nguyên nhân nào đó mà hắn không muốn nghĩ đến.

    “Tiểu thư, chờ chút.” Hắn rảo bước đi về phía trước, hắn không phải là không thể đuổi theo cô gái đó mà là cái đống đồ cô ta chất lên người hắn quả là chất cao như núi. Nói là chất cao như núi là nói quá nhưng mà chất cao hơn đầu của hắn thì là sự thật. “Người đừng đi nhanh như thế chứ.”

    “Ngươi đi gì mà lâu như thế chứ? Ta là nữ nhân mà còn đi nhanh hơn ngươi.” Song Song quay lại túm lấy tay Nhất Vũ, khuôn mặt tựa hoa tựa ngọc của nàng khẽ hiện lên vài phần trách cứ lại kèm thêm ba phần trêu ghẹo, nói chung là nàng đang rất vui thích.

    Song Song không nhớ là mình biết Nhất Vũ từ khi nào, nàng cũng chẳng biết là vì sao mình lại thích cùng con người này đi dạo phố, thích cùng hắn ăn bánh uống trà hay chỉ đơn giản là ngồi cùng nhau ngắm trăng sao, nàng thích cùng với hắn làm mọi chuyện mà một nam một nữ cơ bản có thể làm được, chỉ ngoại trừ việc nào đó là nàng chưa nghĩ tới.

    Không lẽ nàng thích hắn? Không, không thể. Nàng đường đường là Đường Song Song, ngọc diện mỹ nữ của kinh thành, chẳng có lý do gì để thích một kẻ như Nhất Vũ cả. Mà hắn cũng có gì xứng với nàng đâu kia chứ. Hắn là gia nhân của Đường phủ, xét về thân phận thì nàng và hắn quá khác xa. Hắn cũng không anh tuấn hảo soái gì cho cam. Nói chung là Song Song chỉ có thể coi Nhất Vũ là người của mình, tùy ý sai bảo, tùy ý làm những gì mình thích. Dường như nàng cảm thấy Nhất Vũ dễ dàng để thân hơn là các ca ca của nàng.

    “Tiểu thư, chúng ta về thôi.”

    “Nhất Vũ.”

    Bốn con mắt đột nhiên quay về phía phát ra giọng nữ cao vút kia.

    Không thể, không thể nào.

    Song Song tròn xoe đôi mắt, nàng không thể nào tưởng tượng được rằng tên gia nhân có phần 'khù khờ' này của nàng lại có thể quen thân với một cô nương xinh đẹp như vậy. Không quen thân, tại sao lại gọi hắn thân thiết đến như thế? Không quen thân, tại sao lại cười vui như thế khi gặp được hắn. Và nàng lại càng không thể nào tưởng tượng được, trái tim của mình lại thắt chặt lại, tức tức trong lồng ngực. Không phải đây là tảng đá đè nặng trong lồng ngực mà người ta vẫn nói chứ? Không phải là nàng đang ghen đấy chứ?

    Tại sao? Không thể nào. Ta không thích hắn. Người ta thích không phải là hắn, tuyệt đối không phải là hắn.

    “Nhất Vũ, huynh bỏ ta ở lại hang đá đó như vậy mà được à?” Nữ nhân kia nở một nụ cười đầy hàm ý, nàng ta đi một vòng quanh Nhất Vũ rồi lại lượn một vòng quanh Song Song, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng khác thường. “Hay là do có mỹ nhân khác rồi.” Nói rồi nàng thở dài một hơi.

    “Ta không quen cô.” Nhất Vũ xám mặt, hắn quay đi mà không quên túm lấy tay Song Song mà lôi đi. “Chúng ta về phủ thôi.”

    “Quay lại đây cho ta.” Nữ nhân kia tức giận thét lên. Nàng ta chẳng còn giữ thể diện nữa mà kéo tà váy đuổi theo hai con người đang đi vội vã kia.

    ***

    Sáng, trời đã sáng. Ánh sáng đầu tiên của mặt trời len qua đám lá trúc xanh rì xuyên qua chiếc cửa sổ tròn tròn chiếu vào phòng. Nhờ thế mà cái lạnh giá của căn phòng như giảm bớt vài ba phần. Cái giá lạnh như một con mèo co cụm lại chốn trong một góc. Những tia sáng tiếp theo luồn qua khe cửa chiếu vào phòng tạo lên những vệt sáng thẳng tắp. Nếu tinh mắt, ta có thể nhìn thấy những hạt bụi nhỏ li ti bay lơ lưng trong những vệt nắng ấy. Những khoảng nắng nho nhỏ song song chiếu xuống sàn nhà tạo nên những đốm sáng tròn tròn in trên sàn gỗ. Những đốm sáng chiếu xuống sàn sưởi ấm cho sàn nhà và làm cho sàn nhà bốc hết hơi nước thấm sâu trong lớp gỗ của những cơn mưa mấy ngày qua. Một mùi hương thơm đến lạ lùng, là mùi nắng mới. Mùi nắng mới khiến Uyển Quân bừng tỉnh nhưng đôi mắt của nàng vẫn cứ như muốn chìn sâu trong giấc ngủ say.

    Những đốm nắng chạy chầm chậm trên sàn gỗ. Đột nhiên chúng dừng lại. Một đốm nắng chiếu thẳng vào vết máu loang đỏ rực trên sàn. Có vẻ như những giọt máu được chảy ra từ đêm hôm qua. Một vài đốm nắng chạy trên vai áo xanh nhạt của một người, một tia nắng tinh nghịch chiếu thẳng vào khuôn mặt hắn. Một làn da căng mịn, một mái tóc đen nhánh, một gương mặt đẹp như ngọc.

    Hắn là ai mà lại ngủ gục bên giường của Uyển Quân? Hắn là ai mà lại có dung mạo phi phàm đến như thế? Hắn là ai mà lại mang nàng về chăm sóc khi nàng mất đi tất cả mọi thứ. Không biết nhưng bàn tay đang nắm thật chặt tay nàng kia chẳng phải đã nói rõ một điều rằng nam nhân này thực sự rất để tâm đến Uyển Quân.

    Giây khắc im lặng kết thúc khi đôi mắt tròn xoe của nàng bừng mở, bất giác đôi môi khô nẻ của nàng mấp máy thành tiếng. “Nước, nước, nước.”

    Có phải là mỗi khi tỉnh dậy sau khi hôn mê, câu cửa miệng của người ta sẽ là nước?

    “Uyển Uyển, ngươi tỉnh rồi?” Nam nhân kia giật mình bừng tỉnh. Hắn nhìn thẳng vào gương mặt xanh xao của nàng, đôi mắt trong vắt như nước suối của hắn có chút dao động. “Chờ ta, ta sẽ lấy nước cho ngươi.”

    Mặc kệ đối phương vồn vã hỏi han, mặc kệ đối phương quan tâm, ai đó chỉ lạnh lùng “hừ” lạnh một cái không hơn không kém. Nàng khẽ rút tay lại, gương mặt cũng không có chút biểu cảm nào. “Đừng có chạm vào ta.” Nếu là trước đây, Uyển Quân nhất định sẽ cười nói với hắn, dù có thể không quen biết nhưng nàng vẫn sẽ rất vui vẻ nhưng giờ đã khác. Trải qua nhiều chuyện như vậy, Uyển Quân quả chỉ còn biết co người lại mà giương nanh vuốt ra mà thôi.

    “Uyển Uyển.”

    “TA NÓI LÀ ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO TA.” Diệp Uyển Quân gắt lên, nàng hình như mất đi bình tĩnh mất rồi.
    Đúng, nàng có quen con người này, phải nói là nàng và hắn có quá nhiều chuyện để nói mới đủ. Ân có, oán cũng có. Có lẽ, nếu phải chọn một người mà mình hi vọng không gặp qua nhất thì với nàng, câu trả lời sẽ là hắn, Mạc Thiên Vũ.

    Ánh sáng ngoài cửa chiếu vào phòng sưởi ấm căn phòng nhưng không thể sưởi ấm trái tim của hai con người đang ở trong phòng kia.

    “Mà, mà ngươi cũng đừng gọi tên ta nữa.”

    “Ngươi hận ta lắm? Ta đã làm gì sai?” Mạc Thiên Vũ đứng bật dậy, hắn thực sự rất muốn biết vì sao mà quan hệ giữa hắn và nàng lại trở lên như thế. Hắn muốn biết làm thế nào thì nàng sẽ ở lại bên hắn. Đúng, hắn cần nàng, hắn cần một người con gái như nàng ở bên, lương thiện, yếu đuối, đáng để cho hắn bảo vệ.

    “Đúng, ta rất hận ngươi. Ngay từ lúc đầu tiên gặp ngươi, ta đã căm ghét ngươi rồi.” Uyển Quân nói trong nước mắt. Hình như là nàng, hình như là nàng còn rất thích hắn, rất thích hắn.

    Khóe môi ai đó khẽ nhếch lên một nụ cười khổ. “Vậy à?”

    Hắn quay lưng bước ra ngoài mà chẳng buồn ngoái đầu nhìn lại nàng một cái. Trong đáy mắt nàng, bóng lưng của Mạc Thiên Vũ vẫn như ngày xưa, vẫn cô độc và lạnh lùng như thế.

    Nắng và gió mang hồi ức thổi vào phòng.

    “Tiểu Anh, đi dạo phố với ta.”

    “Vâng tiểu thư.”

    Uyển Quân lôi nha đầu Tiểu Anh ra khỏi phủ. Ánh mặt trời chiếu xuống khóm trúc tỏa ra xung quanh sắc xanh như ngọc bích nhưng làm sao có thể sánh với sắc xanh của y phục mà Diệp Uyển Quân mặc trên mình.

    “Tiền của ngươi đây.” Nữ tử ăn vận đơn sơ mỉm cười rút trong tay áo ra mấy đồng bạc, nàng cười rất tươi, trên mặt cũng hiện rõ vẻ hiền lành thân thiện.

    “Nó giờ là của ta.” Uyển Quân giơ tay giật lấy cây trâm trên tay nữ tử kia. Đoạt được cây trâm, nàng mới cười nhạt một cái trước khi quăng cho người phụ nữ bán trâm mấy đồng bạc.

    “Cô không thể ăn cướp của người ta như vậy được.” Nữ nhân kia mím chặt đôi môi hồng sắc hoa đào lại, hai đầu lông mày cũng không hẹn mà chụm lại, vẻ mặt tức giận vô cùng. Người đẹp dù có tức giận vẫn tràn đầy khí chất mỹ miều, cái này quả nhiên không sai.

    Thấy nữ nhân trước mặt dám phản kháng lại mình, Uyển Quân bật cười một tiếng nghe chói tai. “Ha ha ha. Dám tranh đồ của ta? Ngươi có biết phụ thân ta là thái sư không?” Giọng của Uyển Quân không quá cứng cỏi nhưng cũng chẳng quá yếu ớt, rất giống với những hiệp nữ thường xuất hiện trong truyện mà người ta vẫn lôi ra kể ở quán trà để kiếm chút tiền ăn qua ngày. Nhưng mà đối thủ của nàng cũng chẳng phải dạng vừa. Gương mặt thân thiện cùng nụ cười hiền lành của nữ nhân kia, chẳng mấy chốc biến thành một bộ mặt hung hăng nhưng vẫn toát ra khí chất thần tiên.

    “Thái sư thì mặc thái sư, ta chẳng sợ.” Vừa nói, nữ tử bạch y vừa cướp lại cây trâm kia.

    Người phụ nữ bán trâm hoảng sợ vô cùng. Cô nương áo trắng kia có thể không sợ thái sư đại nhân những bà thì rất sợ. Nếu như làm mất lòng đại quan, chắc bà chỉ còn có nước nhảy xuống sông mà chết đi thôi. Nếu như cứ để mọi chuyện ầm ĩ như thế này, sớm muộn gì thì quan quân cũng sẽ đến. Và

    Nghĩ vậy, bà cười giả xua xua tay nói với hai vị cô nương kia. “Hai cô nương, tôi vẫn còn rất nhiều những cây trâm đẹp, hai người có thể lựa chọn. Đừng vì chuyện này mà”

    “Không.” Hai người đồng thanh đáp.

    Chuyện mỗi ngày một gay go phức tạp. Hai cô nương vẻ ngoài xinh đẹp bao nhiêu thì lại ngang ngược bấy nhiêu. Không ai có thể nhường cho đối phương một chút nào. Cũng chính lúc đó, một người đã xuất hiện giải quyết tình hình trước mắt.

    “Thiền Nhu, muội lại gây chuyện với người ta.” Thanh âm như nước đó làm hai cô nương đang tranh cãi kia phải quay lại. Mạc Thiên Vũ gieo vào lòng Uyển Quân một cái gì đó lạ lùng vô cùng. Giọng nói điềm tĩnh như dòng nước nhưng lại có một sức mạnh mà không dễ dàng cảm nhận được. Có lẽ giọng nói của hắn là thứ mà nàng không thể nào quên được dù có thể nào đi chăng nữa.

    Nữ tử bận đồ trắng thốt lên trong vô thức một chữ “Thiên” rồi ngay lập tức ngưng lại như thể vừa nhớ ra thứ gì đó rất quan trọng. Gương mặt cũng như bàn tay đang giơ lên trở nên mềm nhũn như bánh đa gặp nước. “Thiên Dương, huynh phải lấy lại công bằng cho muội. Là cô ta”

    Mạc Thiên Vũ không để ý đến lời nói của Mạc Thiền Nhu, hắn khẽ nhếch khóe miệng lên một nụ cười không rõ ý tứ. Đôi mắt được xem là thâm sâu của hắn nhìn về phía Uyển Quân làm nàng hơi lạnh sống lưng. Nàng lúc này phải gọi là không rét mà run mới đúng.

    “Diệp nhị cô nương, tiểu muội của ta đắc tội với cô nương rồi.”

    Uyển Quân lùi lại một hai bước, cảm giác của nàng lúc này không còn là lạnh sống lưng nữa mà đột ngột chuyển thành lo sợ vô cùng. Nàng lúc này thật giống như một kẻ đi ăn trộm lại bị bắt gặp đúng lúc đang cầm túi tiền đang buộc trên đai lưng của người ta.

    “Nhưng mà đường đường là ái nữ của Thái Úy đại nhân lại giành đồ của một nữ nhân tầm thường.” Vẫn giọng nói trầm mặc như nước nhưng mà dòng nước bây giờ không còn là mặt hồ Lục Thủy yên lặng mà nay đã giống như một con sóng mạnh mẽ giữa đại dương, tuyệt nhiên không cho người ta một lối thoát nào hết. “Như vậy không phải là”

    Đến lúc này, Thiền Nhu mới lấy lại được thế chủ động, đôi môi hồng dịu dàng kia cũng vì thế mà hé ra một nụ cười hoa nhường nguyệt thẹn. Cặp mắt đen huyền cũng hướng về phía Uyển Quân mà phóng ra hàng ngàn vạn lưỡi dao sắc bén. “Không phải là thật là mất mặt sao?”

    Diệp Uyển Quân chỉ “Hừ” một tiếng trước khi bỏ đi. Mái tóc dài như thác đổ khẽ bay theo gió càng làm cho khung cảnh trở lên thập phần hoàn mỹ.

    ***

    Công đường của hình bộ, khung cảnh nhàm chán vây lấy từng người một. Những người lính đứng canh giữ bên ngoài nhàm chán, những nhân viên công vụ đứng hai bên công đường cũng nhàm chán thở những hơi dài thườn thượt, viên thư lại ngồi một bên cũng không khác bọn họ. Ngay cả hình bộ thượng thư trẻ tuổi cũng nhàm chán ngồi trên cao mà như đang nằm cả lên bàn. Cả công đường chìm trong luồng chán nản khí vô cùng dày đặc.

    “Thôi, bãi đường đi.” Đường Bảo Bình ngồi tử tế lại, hắn chỉnh lại quan phục cho thật tươm tất. Trong hắn cũng gần gần có được vẻ ngoài của Hình bộ thượng thư rồi. Nói là gần gần tức nghĩa là có chút chút thiếu sót. Cái thiếu sót chết người đó chẳng phải là gương mặt ngái ngủ kia sao? “Dù gì thì cũng không có gì?”

    Đường Bảo Bình không phải là người mạnh mẽ trí dũng song toàn như đại ca của hắn, Đường Diệu Sư. Hắn cũng không có cái vẻ thư sinh ngốc giống như tiểu đệ Song Tử của mình. Hắn là hắn, thông minh kiệt xuất.

    Thực ra để mà trao quyền vào tay người trẻ tuổi như Bảo Bình, hoàng đế cũng vô cùng lo lắng. Vẫn biết hắn có tài nhưng mà làm sao dám chắc người trẻ tuổi sẽ làm tốt mọi thứ chứ. Thế là Hoàng Đế quyết định nghe theo lời của Thái sư thử thách hắn bằng việc giải quyết mọi việc kiện cáo của ba tháng gần nhất.

    Ba tháng gần nhất, hai trăm có lẻ vụ kiện quả không dễ dàng.

    Ngày đầu tiên, trước cửa công đường nhao nhao những người. Nhiều cô nương muốn đến thưởng thức dung mạo của vị thượng thư trẻ tuổi này. Có những người chỉ muốn đến xem cho vui. Những người có dính đến kiện cáo tưởng nhiều lại hóa ra không đáng kể.

    Thế mà ngày đầu tiên đó, Bảo Bình lại đến trễ vô cùng. Mũ mão nằm lệch trên đầu, quan phục không tươm tất giống như khoác vội lên người.

    “Hôm nay bản quan thấy mệt mỏi. Không xử.”

    “Ơ, THẾ LÀ THẾ NÀO NHỈ?” Mọi người nhao nhao lên như ong vỡ tổ nhưng ai làm gì được Thượng thư họ Đường kia chứ? Vậy là hắn đường hoàng bỏ đi trước mắt chúng dân.

    Các cô nương bị bộ dạng không được chỉn chu của hắn làm thất vọng, những người ham vui bị sự lười nhác của hắn làm cho thất vọng, những người có dính líu đến kiện tụng cũng thất vọng vì sự thờ ơ của hắn. Tóm lại là mọi người được dịp thất vọng vô cùng âu cũng vì Đường Bảo Bình mà ra cả.

    Chính vì sự thất vọng cao như núi kia mà ngày thứ hai, số lượng người đến giảm đi hai phần.

    Ngày thứ ba, số lượng người còn lại chắc chỉ còn một phần mười ngày đầu tiên.

    Bảo Bình ngồi xuống ghế, hai đầu lông mày chụm lại. Ngay sau tiếng “Bốp” của miếng gỗ đập xuống mặt bàn là giọng nói lãnh đạm của hắn. “Dương Lý thị, ngươi hãy nói xem lúc đó chồng người chết như thế nào?”

    Người đàn bà quỳ dưới công đường không dám ngẩng mặt lên, thị cứ cúi mặt như thể sợ bị người khác nhìn ra cái gì đó bất lợi cho mình. Thi nói, giọng nhẹ nhàng. “Hồi bẩm đại nhân, hôm đó tướng công của thảo dân là Dương lang đến nhà của Lưu Đức để đóng bàn ghế thuê cho hắn. Đến tận chiều tối mà vẫn còn chưa về. Thảo dân lo quá bèn đến nhà hắn tìm tướng công. Thật không ngờ, thật không ngờ lại thấy chàng nằm chết ngay ở cổng sau nhà hắn.” Nói đến đó, giọng của thị như nghẹn lại.

    “Hừm, ngươi ngẩng mặt lên bản quan xem nào.”

    Dương Lý thị ngẩng mặt lên, những sợi tóc vương trên gương mặt trái xoan của thị che đi một phần gương mặt có thể coi là đẹp của thị. Đôi mắt hơi nhỏ quả là có hơi đỏ, mặt mũi cũng tèm nhem chứng tỏ rằng thị quả thật đã khóc.

    Nhưng, nhưng có gì đó rất lạ.

    “Hừ, ngươi có bằng chứng nào chứng tỏ chồng ngươi bị người ta giết chết hay không?” Bảo Bình trầm ngâm suy nghĩ, hắn không thể nào lý giải được điều lạ lùng mà mình đã dự cảm được.

    “Thảo dân dám chắc là phu quân của mình bị tên họ Lưu đó giết hại.” Dương Lý thị nói chắc như đinh đóng cột, thị còn nhổm dậy mà chỉ thẳng vào mặt của bị cáo Lưu Đức.

    Lưu Đức thực ra vốn là một thư sinh trói gà không chặt. Nói y hại chết người khó tin một, nói y hại chết Dương Lâm cao lớn kia thì quả là khó tin mười.

    “Lưu Đức, ngươi nói lại cho bản quan nghe chuyện của ngày hôm đó.”

    “Thảo dân, không làm gì hết. Thảo dân chỉ” Lưu Đức ngập ngừng không nói tiếp.

    “Ngươi chỉ đánh lộn cùng với Dương Lâm thôi có phải không? Nhà ngươi và hắn trước đây cùng đến nhà họ Lý hỏi Lý Tiểu Uyển về làm vợ nhưng lão Lý lại chọn Dương Lâm? Hôm trước hắn đến nhà của ngươi đóng bàn ghế đã xảy ra mâu thuẫn? Ngươi chỉ cùng hắn đánh lộn thôi phải không?” Bảo Bình cười lạnh một cái. “Rồi người đã vô tình giết chết hắn có phải không?”

    “Không, thảo dân bị oan. Thảo dân không làm gì hết.”

    “Bốp” Tiếng đập bàn cắt ngang những lời kêu oan của Lưu Đức.

    “ĐỪNG CÓ GIÀ MỒM.” Bảo Bình lớn tiếng quát. Ngay sau đó, những nhân viên công vụ đứng hai bên hô thật to hai tiếng “UY VŨ” nghe thật rùng mình. Người ta nói rằng hai từ này có sức uy hiếp tinh thần mạnh không sao tả được. Chỉ cần nhìn bộ dạng khúm núm lo sợ của Lưu Đức là đủ nhận thấy được câu nói này đúng được bao nhiêu phần.

    Một số người bỏ về, một số người nghi ngại lời phán của Bảo Bình nhưng vẫn tò mò muốn xem tiếp xem hắn xử án như thế nào.

    Bảo Bình khẽ nhếch môi một cái. “Đến nước này mà vẫn còn chối tội sao? Ngươi không phải là có ý chê cười bản quan không biết dụng hình hay sao?” Dường như tin rằng Hình bộ thượng thư này không phân biệt được thị phi nên Lưu Đức đành im lặng không kêu oan thêm nữa.

    Với mọi người thì sự im lặng này được mặc định là nhận tội.

    Bảo Bình lúc này ngồi xuống ghế, hắn đánh mắt nhìn xung quanh. Ánh mắt hắn không nhìn biểu hiện của Lưu Đức mà lại nhìn biểu hiện của người đàn bà đang quỳ kia. Rất nhanh, hắn bắt gặp ánh mắt liếc vội thị dành cho một người trong đám người đứng ngoài cửa công đường.

    Rất nhiều người thở dài nhìn Lưu Đức ngán ngẩm. “Haiz, cũng chỉ vì đàn bà mà ra nông nỗi.”

    Cho đến lúc này, Bảo Bình vẫn yên lặng quan sát mọi người. Hắn chợt thấy giữa đám người đang thở dài tiếc thay cho một phu tử có tài, có một nụ cười không rõ ràng.

    “Dương Lý thị, nhà ngươi thông dâm cũng Lưu Đức. Bị Dương Lâm phát hiện nên giết hắn để bịt đầu mối.” Bảo Bình nói mà không thèm nhìn bộ dạng chết đứng của người đàn bà họ Lý. Hắn vẫn đang tìm kiếm chủ nhân của nụ cười kia, nụ cười vẫn còn duy trì.

    “Thảo dân”

    “CÒN CHỐI CÃI.” Bảo Bình đập “bốp” một cái xuống bàn. “Mau đưa hai người họ đi.”

    Ngày tiếp theo, Bảo Bình xử hai chục vụ án khác.

    Ngày tiếp theo nữa, hắn vẫn xử án như bình thường.

    Cho đến ngày thứ mười, đột nhiên Bảo Bình lại lôi vụ án của Dương Lâm ra xử lại lần hai.

    “Dương Lý thị, ngươi có gì để nói không?”

    “Hồi bẩm đại nhân, dân phụ nhận tội. Là dân phụ thông dâm hại chết tướng công của mình.” Dương Lý thị cúi mặt y chang lần xử đầu tiên, giọng nói của thị cũng ngập ngừng đầy sự tủi hổ nhẫn nhục. Nói đến đó, thi quay mặt lại phía sau nở ra một nụ cười quái dị vô cùng. Không ai biết thị cười cái gì cũng chẳng ai biết thị cười với ai. Quả thực chỉ có một người biết những điều đó. Hắn vẫn mỉm cười nụ cười y chang ngày hôm trước.

    Dương Lý thị quay lại dùng ánh mắt bi thương nhìn Bảo Bình. “Nhưng, nhưng mà người chủ mưu không phải là Lưu Đức, dân phụ, là dân phụ đã cố tình đổ tội cho huynh ấy. Tất cả là lỗi của dân phụ.” Thị nói trong làn nước mắt.

    Đã ra đến như thế này rồi mà còn không truy đến tận gốc thì sao có thể là Đường Bảo Bình kia chứ. Hắn lạnh lùng nhìn Lý Tiểu Uyển. Đúng là thị làm chuyện sai trái nhưng mà không thể hoàn toàn trách thị được. Nói thực ra thì cái việc thì mù quáng bao che cho tên gian phu kia kể cũng đáng thương.

    “Lý Tiểu Uyển, ngươi vừa nói ngươi thông dâm hại chết tướng công. Vậy thì gian phu đâu, bản qua không tin rằng chỉ mình người có thể giết chết được Dương Lâm.” Bảo Bình nói đến đó đột nhiên đưa mắt nhìn về phía người đàn ông mà hắn nghi ngờ là gian phu. Nụ cười hơi nhạt đi nhưng vẻ mặt hắn vẫn không hề biến sắc. Nhận thấy điều đó, Bảo Bình lại hắng giọng nói tiếp. “Người thử nghĩ xem, dù cho ngươi có bao che thế nào thì hắn cũng không đứng ra giúp đỡ ngươi. Hà tất phải vì một người đàn ông không có trách nhiệm như thế mà hy sinh bản thân.”

    Người đàn bà đau khổ kia lại kín đáo đánh ánh mắt ra ngoài. Cái ánh mắt van xin đó của thị như chạm vào gã gian phu kia nhưng gần như là không nhận được đáp trả.

    “Là dân phụ tự mình sắp xếp. Không liên quan đến bất cứ ai hết.”

    Cho đến lần thứ ba lên công đường, Dương Lý thị mới nói ra tên họ của gian phu kia. Lần này thị không còn quỳ được như những lần trước được nữa mà chỉ có thể nằm giữa công đường. Cái nhan sắc hơn người của thị hiện cũng chẳng còn, thay vào đó là sự tiều tụy đến thê thảm. Mau me quanh người nhuộm đỏ cả chiếc áo tù nhân trắng xám.

    “Đại nhân nói đúng, dân phụ không phải một mình giết chết tướng công.” Lý Tiểu Uyển nói rất khó khăn. “Đại nhân nói đúng, vì một người đàn ông nhẫn tâm như thế mà hy sinh quả không đáng.”

    Nói rồi thị khẽ khép đôi mắt lại để cho hai giọt nước mắt chảy xuống. Một lần nữa, thị quay lại phía sau. Ánh mắt lại dừng tại đó những người đã đi đâu mất rồi. Thị đã sai, thị cứ nghĩ rằng tình yêu của mình, sự hy sinh của mình có thể đổi lấy tình yêu của người đó những cái mà thị nhận lại chỉ là sự nhẫn tâm, nhẫn tâm đến mức ai ai cũng phải nổi giận.

    “Người chủ mưu là Lưu Nhân.”

    Rất nhanh, Lưu Nhân bị bắt về quy án. Vụ án khép lại nhưng thực sự nó khiến cho Bảo Bình và rất nhiều người đau lòng. Trên thế gian này, có lẽ con người là tàn nhẫn nhất, độc ác nhất.

    Vậy là chưa đầy nửa tháng, tất thảy các vụ án đều được Bảo Bình ‘dọn đẹp’ không một dấu vết. Thế nên là giờ đây công đường của hình bộ mới choán đầy nhàm chán khí như vậy.

    Trên đường về Đường phủ, Bảo Bình không ngừng chép miệng hắn thực sự nghĩ không ra một chuyện. Tại làm sao mà hắn lại không hề vui khi ngồi trên cái ghế này. Chẳng phải trước đây đi điều tra vụng trộm những vụ án mạng, hắn vẫn thấy rất vui hay sao? Chẳng lẽ khi ngồi ở cái ghế này sẽ không còn cảm giác hạnh phúc khi giải mã từng vụ án? Sẽ không còn cảm giác hồi hộp khi đối diện với hiểm nguy?

    “Bảo Bình, ngươi đây rồi. Ta tìm ngươi mãi.” Cô gái mặc y phục đỏ bắt mắt từ đằng sau chạy đến gần Bảo Bình, nàng bật cười thành tiếng túm lấy vai hắn làm cho bộ quan phục vừa được kéo chỉn chu bị lệch đi chút ít khiến cho hắn không chịu được phải thốt lên. “Bạch Dương, cô dọa chết ta đấy.”

    Bạch Dương cười cười, nàng khoác tay lên vai Bảo Bình mà đi như thể họ là hai huynh đệ bôn tẩu trên giang hồ. “Lâu rồi không gặp ngươi. Xem ra ngươi vẫn nhát gan như ngày xưa.”

    Bảo Binh “Hừ” lạnh một tiếng, Mặt hắn tỏ rõ thái độ khó chịu, tay của hắn cũng không chút do dự mà gạt cánh tay đang khoác trên vai mình của Bạch Dương ra. “Lâu lâu của cô chắc là cũng phải được một chục ngày ấy nhỉ?”

    Câu nói này của Bảo Bình làm cho Bạch Dương nhớ lại chuyện mấy ngày trước, khi mà nàng vượt qua nguy hiểm trùng trùng để đến kinh thành tìm hắn.

    Trong ánh nắng nhàn nhạt sắc vàng của tháng bảy, Bạch Dương đứng trước cửa Đường phủ. Mái tóc dài tựa cành dương liễu rủ xuống mặt hồ của nàng được sắc đỏ của bộ y phục làm cho trở nên huyền ảo hơn bao giờ hết.

    “Đường Bảo Bình, được lắm.” Bàn tay ai kia nắm thành hình quyền, cánh môi dưới của ai kia cũng bị cắn đến hồng ửng lên.

    “Nhị ca, thả muội xuống.”

    “Ai là nhị ca của cô?” Bảo Bình đẩy Tần Tiểu Ngư ra xa nhưng thật không may lại làm Tiểu Ngư luống cuống ngã xuống đường. Khiến cho nàng ta không chịu được mà gào lên thảm thiết. “Nhị ca, sao lại đẩy ngã muội chứ?”

    “Ta chỉ có một muội muội là Song Song. Cô là ai mà tự dưng lại đến đây nhận họ hàng?” Bảo Bình dứt khoát không nhìn nhận Tiểu Ngư, hắn cũng không có ý định sẽ đỡ nàng ta dậy.

    Tất cả những hành động đó làm sao có thể nằm ngoài tầm quan sát của Bạch Dương chứ.

    “Này, Bảo Bình, ngươi có phải nam nhân không? Làm gì mà lại ra tay mạnh với một cô gái như thế chứ?” Không kiềm chế được, Bạch Dương hùng hổ tiến về phía bảo Bình và Tiểu Ngư, nàng dịu dàng đỡ Tiểu Ngư dậy, dáng người nhỏ nhắn của Tiểu Ngư trong tà áo trắng xanh quả khiến cho Bạch Dương cảm thấy phải bảo vệ cho nàng ta mặc dù Bạch Dương cũng là nữ nhi.

    Phủi sạch bụi bẩn dính trên y phục của Tiểu Ngư, Bạch Dương mới quay sang xử lý Bảo Bình.

     
    Last edited: 21 Tháng ba 2017
  5. Kylie Gosselin

    Kylie Gosselin Hành Tinh
    • 128/170

    Tham gia ngày:
    4 Tháng bảy 2016
    Bài viết:
    113
    Đã được thích:
    364
    Điểm thành tích:
    128
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Author
    Nơi ở:
    Wonderland
    Ai nha, truyện nàng hay quá đi mất :x:x:x Hai chương đầu chưa có gì mới mẻ cho lắm, mong đợi các chương tiếp theo của nàng a~ Truyện mượt, không có lỗi chính tả, tuy nhiên ta thấy nó hơi... ngắn thì phải? Đọc chưa được thích mắt cho lắm. Btw cảm ơn nàng vì đã cho Mã nữ nha~ Ta thích cả Song Tử lẫn Thiên Yết luôn =)) Có chương mới nhớ gọi ta một tiếng nha.
    Thân~
     
  6. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Ồ, nàng là Nhân Mã à? Vậy thì cứ chuẩn bị tinh thần mà chịu ngược đi nhé. Không ý mình là Thiên Mã, còn Nhân Mã nam thì chắc không bị ngược lắm đâu.
    Khi nào có chap mới thì mình sẽ cố gắng nhớ đến bạn ạ.
    Thân
    Quên mất, cảm ơn vì đã ghé qua fic.
     
    Elsa Ayano and thienthanvaacquy like this.
  7. AquariusHHA

    AquariusHHA Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng một 2015
    Bài viết:
    49
    Đã được thích:
    320
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Trộm sương sườn
    Nơi ở:
    Đại Trúc Phong - Thanh Vân Sơn
    Pu càng ngày càng mạo hiểm, 24 nhân vật ta chưa bao giờ nghĩ mình có thể xoay sở được, cầu mong với tài điều khiển tiết tấu và xây dựng tình tiết siêu phàm của nàng sẽ làm fic đặc biệt hơn, tuyến nhân vật sẽ lồng vào nhau để truyện không bị loãng nhé! Với lại ta nghĩ nhân vật chính nhiều như vậy chắc là nên tạo một bối cảnh rộng, hoành tráng lắm thì nó mới đỡ bị gượng gạo!

    Lỗi chính tả (vì truyện là của Pu phải soi kĩ vì chẳng có j để nói): "nát" đá xanh -> lát . "một đứa có gái xuất thân bất minh" -> con gái. "Dù thế nào đi chàng nữa cũng không được cầu cứu" -> đi chăng nữa. "Ánh sáng của con dao léo lên trong đêm tối" -> lóe lên. "Hay là chờ đợi những hạt mưa mát lạnh xưa bớt cái nống hầm hập tỏa ra từ cơ thể đang sốt sình sịch kia?" -> nóng hầm hập

    Văn phong thì nàng siêu đẳng rồi, ta thì ít đọc ngôn tình, cung đấu,... thế nên thấy nó hơi bị dài dòng, hơi nhiều "giải thích" (ý kiến cá nhân thôi, nàng không phải để tâm đâu) nhưng mà được cái siêu mượt. Ta thích cái đoạn của Thiên Mã và Thiên Yết, tâm tình của Thiên Yết phải nói nàng tả cực nhập tâm, cực trơn tru. Nghe có vẻ Thiên Yết hơi kiêu ngạo, hơi nội tâm, lại hơi thâm sâu khó lường ấy (hơi ngược Thiên Mã, khổ thân nàng ta!).

    Tình tiết: Truyện của nàng kết cấu bao giờ cũng phức tạp lại thu hút!!! Vì thế nên mong nàng ra chap nhanh một chút không ta sẽ quên mất đọc đến đâu rồi, não ta dạo này bộ nhớ hết lưu lượng!!! Nhân vật Thủy Bình (cung của ta đương nhiên ta để ý) lúc đầu ta thấy là nữ cường sau đấy lại thấy giống bánh bèo lạc quan, ngây thơ =))). Đấy là lúc đầu thôi theo kinh nhiệm đọc được phân nửa truyện trước của Pu thì chắc chắn sẽ không ít bất ngờ. Với lại ảnh Thủy Bình hơi mờ mờ hay nàng lấy cái nhỏ hơn là được, nhìn hơi hại mắt, ahihi.

    P/s: Phải viết hết, phải viết hết. Pu phải hoàn thành truyện này đi! Ta ủng hộ nhiệt tình.
     
  8. gorjessnm

    gorjessnm Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    14 Tháng năm 2015
    Bài viết:
    330
    Đã được thích:
    394
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Ủng hộ truyện mới của Pu
    nhưng mà có Thiên Mã, Địa Mã, Nhân Mã, lắm Mã vậy nàng bảo ta nên bám váy bạn trẻ nào đây?
     
    Puevigreven thích bài này.
  9. Puevigreven

    Puevigreven Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    245
    Đã được thích:
    1,958
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    không công việc
    Nơi ở:
    Không nhà
    Facebook:
    https://www.facebook.com/profile.php?id=100010037326231
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Trời ơi, giờ ta mới biết là nàng cũng ưa màu mè đến như thế đấy ^^
    Màu hồng ngây thơ này hình như là hơi bị làm mắt ta không điều tiết được thì phải.
    24 nhân vật thực ra cũng không hẳn thế đâu. Nếu có thì chắc là ta sẽ phải phân bổ lại một số nhân vật sẽ ít đất diễn hơn những nhân vật khác chứ ta quả chẳng kham nổi. Hà hà.
    Nàng nói ta chăm chứ ta cực lười, khi đọc lại đã thấy lỗi cũng chẳng buồn sửa phải để nàng chỉ ra. Hì hì.
    Dù sao cũng cảm ơn nàng đã lưu lại cho ta một nhận xét dài quá xá thế này.
    Ủa, Thủy Bình của nàng không phải nữ cường đâu, chỉ là biết mạnh mẽ cứng rắn lúc cần thôi à (nước mà, mềm nhũn)

    Giới thiệu cho nàng chút nhá. Thiên Mã là nữ sát thủ kiêm tình nhân của Thiên Yết nhưng còn lâu mới đến đoạn đó, còn ăn trái đắng nhiều. Còn Nhân Mã thì là một sát thủ nam. Nàng muốn chọn ai để theo thì theo. Còn Địa Mã chỉ là thêm vào cho đủ bộ thiên - địa - nhân thôi, mới cả số ba có vẻ cũng được hơn là số hai. Hà hà.
     
    sagitgemini and gorjessnm like this.
  10. Canceria

    Canceria Thiên hạ vô song
    • 966/213

    Tham gia ngày:
    24 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    4,318
    Đã được thích:
    26,979
    Điểm thành tích:
    966
    Nghề nghiệp:
    Thất nghiệp
    Nơi ở:
    Ngõ Không Số
    Trang chủ:
    Facebook:
    https://www.facebook.com/canceria.au/
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    Vào fic bởi cái tên, lại thích fic vì cái văn án. Thượng thiện nhược thủy, quốc sắc thiên hương. Quyến luyến như bát nước trong trẻo không tạp niệm nhưng lại ẩn chứa nhiều tư vị trong đó. Chẳng sợ mộng đẹp sẽ vỡ tan, chỉ e hoài niệm sau cuối hóa tro tàn :)) Bản thân rất thích bài hát này, mà cũng có rất nhiều kỳ niệm với bài hát này, cho nên nhất định sẽ follow truyện :3 Coi có vẻ sẽ ngược dữ a ._.
     

Chia sẻ trang này

Share