[Fanfiction] So...I'll make you love me!

Discussion in 'Thùng Rác' started by Inuyashamushroom, Jul 24, 2013.

  1. Nguyenlinhchi10a3

    Nguyenlinhchi10a3 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Oct 10, 2013
    Messages:
    14
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    học sinh
    Location:
    Hà Nội
    mình đã đọc phần giới thiệu nhân vật và couples của bạn . Phải nói là nó cũng khá là mới lạ và thú vị . Mong bạn sớm ra những chap mới . Cảm ơn bạn nhiều
     
    Inuyashamushroom likes this.
  2. cobemuadong12321

    cobemuadong12321 Thiên Thạch
    • 33/43

    Joined:
    Oct 12, 2013
    Messages:
    31
    Likes Received:
    136
    Trophy Points:
    33
    Gender:
    Female
    Occupation:
    công chúa loài gió
    Location:
    Nơi gió lang thang
    truyện hay hóng cháp
     
    Inuyashamushroom likes this.
  3. Inuyashamushroom

    Inuyashamushroom Thiên Thể
    • 63/64

    Joined:
    Jul 4, 2013
    Messages:
    144
    Likes Received:
    454
    Trophy Points:
    63
    Gender:
    Female
    Occupation:
    Ăn bám xã hội
    Location:
    Động Nấm
    Yahoo! Messenger:
    Inuyasha_mushroom@yahoo.com.vn
    CHAP 1 : RẮC RỐI Ở SÂN BAY!
    [​IMG]

    Một ngày đẹp trời, đẹp đến khó tả, thật ra thì ngày nào chả đẹp! Chỉ là do ai đó rất thích nướng trến giường nên không kịp ngắm được cảnh đẹp đó mỗi sáng mà thôi… Nhưng dù sao chuyện đó thì có là gì với một người không quan tâm như nhỏ đâu nhỉ? Những gì nhỏ quan tâm chỉ có việc ngủ của mình mà thôi! Chậc, tạm gác chuyện đó một bên cái đã, nếu nhỏ không tận hưởng cái khoảnh khắc đẹp đẽ đấy thì chúng ta sẽ thay nhỏ tận hưởng vậy! Hãy thử nhắm mắt và cảm giác sự ấm áp của tia nắng ban mai ôm ấp ngón tay út của mình và kèm theo cảm giác khoan khoái đó là một sự đê mê khó tả với từng gợn gió vuốt nhẹ nhàng qua mái tóc đến mang tai ta. Và cứ thế, lặng lẽ tận hưởng cái giây phút mà thiên nhiên ban tặng làm ta quên cả thời gian…

    “Hôm nay em đi câu cá, hôm nay em đi câu cá! Lá la lá là!!!” Bỗng chốc tiếng nhạc chờ điện thoại của ai vang lên làm mất đi bầu không khí yên lặng và dễ chịu đó, thay vào đó là tiếng càu nhàu của chủ nhân của chiếc điện thoại Samsung galaxy s3 kia cất lên :

    - Oáp! T…Thằng nàoo ở đầu đây bên kia đấyy…? Mới sáng sớm mà không để cho người khác ngủ là saooo??? – Chả là cô nhóc này đây vẫn còn đang ngái ngủ, nên dù tức lắm giọng nói vẫn hết chi là buồn cười!

    - Thằng này này! E hèm! Chị xin lỗi vì đã làm hỏng giấc ngủ của em nhé!!! Hờ hờ! Cơ mà em vẫn còn ngủ cơ đấy!!! – Nội dung lời nói thì có vẻ hối lỗi lắm đấy, nhưng mà nếu xét về nội dung và giọng điệu thì hoàn toàn đối lập, chủ nhân đầu dây điện thoại bên kia sở hữu một giọng nói cực kì đanh thép mà có thể khiến cho cô gái đang ngái ngủ này đây chợt tỉnh giấc trong chốc lát.

    - L..là chị ạ? À ờ..không sao đâu chị, em cũng vừa mới ngủ dậy đây! Cơ mà chị gọi cho em làm cái gì vậy? – Cô nàng ngái ngủ của chúng ta giờ đây đã tỉnh hẳn và hỏi một câu hỏi rất chi là ngây thơ! Ngây thơ đến nỗi mà vô tình làm cho núi lửa bên đầu dây kia sắp nổ tung!

    - EM CÒN HỎI NỮA À??? HÔM NAY CHÚNG TA PHẢI ĐẾN SÂN BAY ĐỂ ĐÓN THIÊN YẾT ĐÓ!!!! ĐÃ HIỂU CHƯA HẢ? NẾU HIỂU RỒI THÌ LẾT CÁI MÔNG EM ĐẾN CHỖ BỌN CHỊ ĐI! CHO HẲN BA MƯƠI PHÚT ĐẤY! NHANHHH! CỘP!!! – Ái da, đúng là sức công phá kinh khủng thật! Có khi còn hơn cả núi lửa khi phun trào luôn ấy chứ, cả tiếng cúp máy cũng thật là dứt khoát và đầy sức mãnh liệt, cũng may là chưa thấy vẻ mặt, chứ nếu thấy rồi thì không biết nhân vật còn đang ngồi bệt ở trên giường này sẽ ra sao đây nữa!!! Chắc cũng sẽ bị đánh một trận nhừ tử không ra mặt mũi cũng nên!

    Trở lại với cô gái đang ngồi bất động trên giường kia, sau một hồi đần thối ra mấy phút thì cũng lấy tay đập đập vào tai để kiểm tra xem tình hình sức khoẻ của cái màng nhĩ mình. Kết quả, dù có tai có hơi ù tí, nhưng chẳng có xây xác gì mấy, cũng cho là may với cái mạng quèn này! Yên tâm với lỗ tai mình, cô nàng mới bắt đầu đứng dậy, sửa soạn lại bản thân, chải lại bờ tóc rối như tổ quạ màu nâu dài hạt dẻ và thay đi bộ đồ ngủ màu tím than của mình. Đầu tiên, nàng ta mở tủ đồ ra, nơi mà nhiều người xem như là ngôi nhà của những bộ cánh của mình đây thì nàng cứ lấy tay lia lia một hồi trước hàng trăm bộ đồ của mình mà cứ đắn đo mãi rồi chả chọn được cái bộ nào vừa ý và lại tự nhủ thầm “Mai mình phải đi mua vài bộ đồ khác mới được! Chứ bây giờ cũng chẳng có bộ đồ nào đẹp hết thì cứ nhắm mắt quất đại một bộ vậy!” Đúng là hết nói nổi với cái con người này, trong khi chị em của mình đang lăm le đe doạ mình ở sân bay thế đấy, vậy mà vẫn nhởn nhơ xem lại mấy bộ quần áo của mình. Ít nhất thì hôm nay cũng chính vì lí do thế mà cô nhóc chỉ cần mười phút để chọn đồ cho mình thôi, nàng diện cho mình một bộ váy đen bó sát người, để lộ bờ vai trắng ngần, nhưng vì là một người khá nhạy cảm nên nàng đã lấy đại một cái áo khoác nào đó màu xanh dương nhạt, ngắn ngang ngực khoác vào người. Trông rất trưởng thành và lịch lãm, xét ra thì bộ đồ này cũng liệt vào danh sách những bộ đồ cần phải tân trang lại của nhỏ thì phải! Tiếp đến sau việc chọn đồ thì cô lại ngồi yên vị vào chiếc bàn trang điểm của mình, và sau vài phút tô tô, trát trát, lấy lại nhan sắc trẻ trung thường ngày, thì nàng đã sẵn sàng để lên đường. “Chậc để xem nào còn mười tám phút nữa, vậy thì còn sớm, lo gì, cơ mà nếu lỡ đến trễ thì lại bị ức hiếp màng nhĩ nữa cho coi, đến sớm một hôm vậy!” Kết thúc dòng suy nghĩ của mình, nàng gọi cho mình một chiếc taxi và kêu bác tài phóng với tốc độ nhanh nhất để đến sân bay.

    ~ o0o ~

    Ở một nơi ồn ào náo nhiệt nào đó, mọi người ở đây đều có cảm giác phấn khởi, và vui sướng. Mà cũng phải thôi, vì mục đích của họ đến đây là để đón người thân thuộc của mình sau một thời gian dài xa nhau mà. Những cô tiếp viên diện áo gi – lê trắng, áo khoắc đen, váy ngắn màu xám nhạt đậm phong cách rất nghiêm túc trong công việc của mình. Xa xa một chút, ta có thể thấy hai cái loa phát thanh màu trắng được nối với nhau và gán cao lên cái cột, nhằm mục đích thông báo chuyến bay cho từng người. Đứng gần nó, đập vào mắt ta cái bảng màu đen thông báo các toa sân bay, địa điểm, thời gian bay cho khách hàng. Và đặc biệt một điều là ở đây cực kì rộng. Phải một nơi rộng, nơi dùng để đón người thân và làm thủ tục để bay đi bay về, không phải nơi nào khác, đó chính là cái sân bay Agikota của Nhật. Quay một trăm tám mươi độ về đằng sau, có những cô nàng tốp bốn tốp ba gì đó đang xếp hàng ngang và mắt luôn hướng về của ra vào, đó chính là những nhân vật chính đáng yêu của chúng ta.

    - Chị ơi! Sao đến bây giờ mà em nó vẫn chưa tới vậy? – Cô bé với mái tóc đỏ rực lửa được búi vài lọn tóc trông tràn đầy nhựa sống sốt ruột hỏi gấp, mong sẽ nhận được một câu trả lời có thể trấn an lòng mình lại.

    - Đừng hỏi chị! Hỏi chị Xử kìa! Chị làm sao mà biết được, với cái tính khí của nó thì có trời mới biết! – Cô gái có mái tóc tím nhàn nhạt trả lời, đôi mắt long lanh, dịu dàng thì cứ chớp chớp hoài không dứt, cứ ngóng chờ ai đó đến, chỉ tay về phía một cô nàng đang cau có và có vẻ mặt không hài lòng đứng ngay cạnh mình.

    Cuối xuống nhìn người chị đang ngồi càm đi ràm lại một câu “Hừm được lắm, còn mười phút nữa, xem em có đến kịp không, fufufu~” rồi cứ loay hoay nhìn cái đồng hồ một mình nãy giờ, cả bọn đứng than ngắn thở dài rồi cầu mong cho nhỏ em, cô chị của mình được yên thân. Cô nhóc đứng đằng sau cô bé tóc đỏ cười trừ : “ Hình như là còn hai mươi phút nữa, máy bay mới hạ cánh mà, cũng không cần phải vội vậy đâu ha mấy chị!” bằng một giọng nói rất ngây thơ, hồn nhiên, nhưng đáp lại lời an ủi đó là cái tiếng ho khan của bà chị đang nhìn đồng hồ kia.

    - Biết là hai mươi phút nữa máy bay sẽ hạ cánh, nhưng cũng phải chuẩn bị một chút chứ, không ngờ cái con nhỏ này không những quên mất ngày quan trọng như vậy mà còn không mở mồm nói lời xin lỗi chị nó nữa chứ! Thật là bực mình quá đi mà! – Cô gái có mái tóc trắng xóa lên tiếng, đôi mắt hồng ngọc ánh lên ngọn lửa giận dữ, và liên tục dùng cái chân nhỏ bé, xinh xinh của mình dậm mạnh xuống sàn nhà.

    - Chị đừng tức giận quá, kẻo lại không cao được lên đó! – Cả ba người còn lại đồng thanh phán lên một câu bằng một giọng điệu vừa nghiêm túc vừa cợt nhã làm cho không gian đã căng thẳng lại càng căng thẳng hơn, sát khí của cô nàng tóc trắng, thấp bé nhất bọn tỏa ra lan rộng khắp cả cái sân bay. Thời gian thì như chìm trong lắng đọng hoà quyện với sự sỡ hãi và đầy hối hận của những cô nàng vừa nói về “chiều cao” của ai đó.

    Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, hay đúng hơn là trong tình trạng “vạn cân treo sợi chỉ” thì vị cứu tinh của những cô nàng dây đã xuất hiện. Người ấy đang cười với một khuôn mặt khả ái nhất có thể. Người ấy đang xõa mái tóc dài, nâu hạt dẻ của mình thong dong trước gió. Người ấy diện một bộ váy đen bó sát người và cái khoác màu xanh ở ngoài nhìn trông rất phong cách. Người ấy đang vẫy tay và đang tiến lại chỗ bốn bọn họ. Người ấy, cái người mà đang tạo ra cái dáng vẻ “tinh tinh” à không “minh tinh” sáng chói kia, phải không ai khác đó chính là người mà mọi người đang dài cổ mong đợi, người mà đang làm cho cô bạn tóc trắng đây chả thèm ăn tươi nuốt sống ba cô em tốt số của mình nữa. Chính xác hơn là người mà cô bạn thấp bé đang muốn nhìn thấy và xé xác nhất. Vâng! Và chị ấy đã dừng bước cùng với một khuôn mặt hết chi bình thản và chẳng thấy một nét nào có thể gọi là hối lỗi được sất!

    - Đến rồi đó hả? Em đi trễ một phút ba mươi giây và bốn mươi sao đó nhá! Định tính sao đây hả? – Hất mặt lên, cô nàng diện bộ cánh màu xanh lam nhẹ có hoa văn rất dễ thương cộng thêm cái quần bó sát màu trắng tỏ vẻ kiêu kì với ánh mắt hồng ngọc ánh lên nét dạy đời của một người chị, nhưng so với kích thước chiều cao thì chẳng giống gì cả.

    - Em hiểu nỗi lòng của chị, Xử à! Nhưng dù có hất mặt lên thì chị cũng không cao hơn em được đâu! – Bằng một giọng điệu bỡn cợt và nội dung lời nói cũng đểu nhất có thể, cô nàng tóc nâu lấy tay che miệng cười khúc khích với cặp mắt mèo nâu nhạt nhìn cô chị mình một cách khinh bỉ không kể đâu cho hết.

    - Em...Em...Em...Oa...oa...oa! Giải Giải ơi! Chị bị bắt nạt! Hức! – Khi nghe thấy người khác lại động vào nỗi đau muôn thuở của mình thì cô gái tóc trắng mới tỏa sát khí đáng sợ hồi nào thì bây giờ trở nên yếu đuối và nhõng nhẽo hơn bao giờ hết. Cô tiến lại và dụi dụi đầu vào hõm của cô gái có mái tóc tím nhẹ nhàng đang diện một chiếc áo sơ mi màu trắng, áo ngoài mày kem nhẹ và chiếc váy xòe hồng tím trông nữ tính và thật điệu đà. Nhìn cảnh hai người an ủi nhau mà mọi người phải bật khóc vì xúc động. Ôi tình chị em thật tình “củm” biết bao! Không để cô gái bé xinh kia chờ đợi, cô nàng tóc tím cũng lấy tay xoa xoa bờ tóc, lay động ánh mắt thật dịu dàng và nói ra một câu hết chi là sến súa! “ Ngoan nào, đừng khóc nữa! Giải Giải thương, Giải Giải thương mà!” Làm cho ai đó đang ở bên cạnh họ phải nôn thốc nôn tháo trước cảnh tượng này! Đúng! Đó chính là cô nàng có mái tóc đỏ rực bên cạnh. Vốn là một người mạnh mẽ, kị nhất những điều sến súa và diếm dúa, cô gái diện quần soóc khoe cặp đùi trắng nõn nà cùng với chiếc áo phông màu nâu cô điển xấu số đã giải cứu cho mấy em thức ăn mình vừa nuốt được hồi sáng, nào là cơm này, nào là cá này, nào là rau này, nhưng mọi người nên lưu ý là những thứ này chẳ sạch sẽ gì đâu. Và để ngừng tình trạng này tiếp tục, cô bé có mái tóc xanh màu nước biển có vẻ đẹp như mỹ nhân ngư cuống cuồng và đành phải hi sinh em gấu bông trên tay mình để mà làm cái “xô” dự bị với một số kiến thức em ấy được biết là “vải có thể thấm được chất lỏng” vầng, quả là một cách thông minh! Chứng kiến cảnh này cũng đã hơn mấy phút, cô gái tóc nâu, cũng là đạo diễn đã dàn dựng lên cái cảnh phim này đây đề nghị dừng lại bởi dàn diễn viên đã diễn quá khích, làm cho kịch bản đi lệch theo một chiều hướng khác.

    - Ố kề! Mọi người làm ơn xì tốp dùm em cái! Kẻo về nhà em gặp ác mộng thì chết! Em đến sân bay đúng giờ ấy chứ chỉ là cái sân bay rộng quá, mất một phút mới tìm được các chị đấy! – Cô gái tóc nâu ngao ngán nói, biện minh và giải thích lí do đến trễ một phút của mình.

    - Không! Không phải! Một phút gì chứ! Là một phút, ba mươi giây bốn mươi sao mới đúng! – Người mang tên Xử Nữ với mái tóc trắng phất phơ đốp lại, lúc này cô trông rất cứng đầu và trẻ con đến nực cười.

    - Dạ vâng! Là vì em phải tốn mất một phút, ba mươi giây và bốn mươi sao để tìm các chị! Được chưa ạ, chị Xử? – Cô nàng tóc nâu kia cũng ngang ngược không kém, mặc dù lần này dùng lời lẽ lễ phép nhưng thái độ vẫn cứ nhởn nhơ như lúc đầu. Và chuyện gì xảy ra nó cũng sẽ đến, cả hai cô gái cứ trừng trừng nhìn nhau, phải nói rằng là họ đang có một trận đấu mắt rất quyết liệt và đầy cam go.

    - Chị Bình! Chị Xử! Hai người dừng lại được rồi! Dù sao hôm nay cũng là ngày quan trọng mà! Không nên cãi nhau đâu! – Lúc bấy giờ cô bé nhỏ nhắn có mái tóc xanh dương lên tiếng! Tay nắm chặc vào cái quần lửng màu đỏ chói, một tay thì giật giật cái áo cổ rộng màu xanh lá cây chủ đạo với hình xương con cá ở chính giữa, và mắt thì ngước nhìn hai người chị của mình bằng ánh mắt giận dữ, nhưng giọng điệu và lời lẽ thì đúng là hợp lí thật! Nhưng mà hình như “mỹ nhân ngư” vẫn còn thương cho con gấu bông đang nằm sải lai và nồng nặc mùi hôi của những bé thức ăn thừa của ai đó thì phải, mắt cô bé đúng là ánh lên ngọn lửa đang bùng nổ nhưng nếu để ý kĩ sẽ thấy bọng nước trong khoe mắt càng ngày càng lớn.

    - Hể? Giờ mới để ý! Hình như cũng gần đến giờ rồi kìa! Mọi người chuẩn bị đi là vừa á! – Vầng! Và sau khi lấy lại tinh thần sau một hồi tốn sinh khí để làm ba cái chuyện vớ vẩn gì đấy, cô gái tóc đỏ sực nhớ ra nhiệm vụ của mình và nhắc nhở cả bọn để chỗ hẹn!

    Sực nhớ là hôm nay có chuyện quan trọng, cô nàng váy đen, người mà được gọi là Thiên Bình kia, làm dấu tay tạm đình chiến hôm nay với cô nàng tóc trắng – Xử Nữ. Cả bọn, cộng thêm em tóc nâu thì bây giờ đã có năm người tất cả rồi, họ đi đến chỗ chờ và đón người thân, và hôm nay quỷ tha ma bắt thế nào mà nhiều người thế không biết, và càng ngày càng đông mới chết chứ. Các nàng của chúng ta đã phải đấu tranh vất vả để có một đứng nhất định, người thì chen bên này, lấn bên kia, cứ gầm gừ với người bên cạnh với một thông điệp “Mi mà dám cướp chỗ ta, thì sẽ không được người thân nữa đâu!” làm ai nấy cũng phải lép vế, nhường chỗ cho các nàng. Phải nói là con gái bây giờ thật là... Nhưng chuyện đó cứ để sau đi đã, các nhân vật của chúng ta rốt cuộc cũng đã có một chỗ đứng ưng ý, nhưng điều họ cảm thấy bực mình là đã một tiếng trôi qua rồi mà chả thấy người mình muốn gặp đâu, điên lắm cơ, nhưng mà họ vẫn cố kiên nhẫn chờ đợi, điều này chứng tỏ cái người mà họ đang dài cổ để đợi thực sự là một nhân vật rất quan trọng với mình...

    “Hai tiếng trôi qua” Vẫn tiếp tục ngóng chờ, sức chờ đợi thật đáng kinh ngạc!

    “Hai tiếng ba mươi phút trôi qua” Ôi! Nể phục làm sao, nhưng sao vẻ mặt từng người tự nhiên lại có ý định bỏ cuộc thế này?

    “Vầng, và ba tiếng rốt cuộc cũng trôi đi” Các nàng thực sự đang điên người lắm đây, đụng vào thì chỉ có chết thôi, và họ đã lết từng bước của mình đến ghế ngồi gần đó, phải chăng họ đã bỏ cuộc?

    - Em đó quá à chị Giải ơi! – Cô bé có mái tóc xanh dương lên tiếng, đôi mắt ươn ướt ánh vẻ ngây thơ, hồn nhiên và cứ ôm cái bụng reo liên hồi của mình trông đến tội.

    - Chị cũng đói như em vậy, tay chân bủn rủn luôn rồi đó! – Cô nàng tóc tím tên Giải từ tốn nói, giọng điệu run rẩy, toàn thân thì run bần bật, nhưng run ở đây không phải vì lạnh, vì sợ mà là vì đói.

    - Có chuyện gì mà lâu vậy chị Xử? Đáng lẽ bây giờ em nó cũng phải ra rồi chứ? – Cô nàng tóc đỏ cũng sốt ruột không kém, lay lay đôi mắt đỏ nâu như muốn chết đói của mình, cúi xuống nhìn người con gái tóc trắng đang ngồi thẫn thờ bấm tay nào đó.

    - “...” – Đáp trả lại lời nói của cô gái tóc đỏ chói lóa kia là một sự im lặng lạ kì của cô nàng tóc trắng.

    - Ai da! Lỡ như chị ấy có việc bận thì sao? Chị Xử thử kiểm tra điện thoại của mình xem sao! – Nhận thấy tình hình không được tốt, cô nàng tên Thiên Bình đang vắt chéo chân, hất tóc ra đằng sau kia trả lời, vừa mới dứt lời xong, chưa được một giây thì đã thấy người bên cạnh mình – tức cô nàng thấp bé nhất bọn, vội vã lục tung cái túi xách màu nâu của mình lên để tìm cái điện thoại. Sau năm giây sau thì cuối cùng bé Iphone s5 của nàng cũng đã nằm yên trong lòng bàn tay, hất mái tóc trắng sang một bên, cô gái nọ bấm phím số bốn rồi áp lên tai mình.

    “Tút..Tút..Tút..Số máy quý khách hiện không liên lạc được xin hãy gọi lại sau”

    “Bíp”

    “Tút..Tút..Tút..Số máy quý khách hiện không liên lạc được xin hãy gọi lại sau”

    “Bíp”

    “Tút..Tút..Tút..Số máy quý khách hiện không liên lạc được xin hãy gọi lại sau”

    “.......................”

    Thật tình đã muốn bỏ cuộc, họ thực sự rất mệt mỏi, đứng chờ suốt từ sáng đến giờ ở sân bay, vất vả chen chúc, không được nghỉ để ăn trưa nữa, thực sự họ không còn sức lực để bực mình nữa rồi, nhất là cô nàng tóc trắng xóa mang tên Xử Nữ, lấy bàn tay bé nhỏ của mình bấm nút gọi hàng trăm lần nhưng chẳng thấy ai ở đầu dây bên kia bắt máy cả, cái cảm giác vừa mệt, vừa lo lắng và vừa sốt ruột khiến cho cô dường như bị bàn tay nào vô hình nào đó nhấn chìm xuống không gian riêng tư của mình, không nghe được gì, không thấy được gì, không cảm giác được gì, điều đó chứng minh tình trạng hiện giờ của cô thực sự rất tệ, nhưng biết mình là chị cả càng không thể bỏ cuộc dễ dàng thế được nên dù chỉ có một chút hy vọng, cô cũng bấm số gọi liên tục mong sẽ nghe được tiếng ai đó bên đầu dây bên kia. Ông trời đúng quả là không phụ lòng người tốt, bỗng chốc đã có tiếng nói từ đầu dây bên kia, nhưng có điều nội dung và giọng điệu nói của người đó lại là câu nói mà chị cả của chúng ta được nghe thấy nhiều nhất trong ngày, “Số máy quý khách hiện không liên lạc được xin hãy gọi lại sau...”. Cánh tay bắt đầu run run bần bật, đôi mắt nhìn bàn phím điện thoại bắt đầu mờ đi, cô đang chuẩn bị gọi thêm cuộc điện thoại lần thứ hai mươi mốt thì tự nhiên thò đâu ra một cánh tay và bàn tay ấy lập tức chộp lấy điện thoại của cô.

    - EM...EM LÀM CÁI KHỈ GÌ VẬY HẢ???? – Quay qua người đang ngồi dửng dưng cầm điện thoại của mình, ánh mắt màu hồng ruby của cô ánh lên chút giận dữ, và sự mất bình tĩnh càng ngày càng lỗ rõ trên gương mặt thiên thần của cô.

    - Ngồi kiểm tra tin nhắn chứ còn làm gì nữa! Bây giờ có gọi cũng vô ích, chắc nó có việc bận rồi, mà nếu có việc bận thì nó cũng đã gửi tin cho bọn mình rồi! Đúng chứ? – Vẫn cái thái độ đó, vẫn cái dáng vẻ vắt chéo hai chân đó, cô gái đang cầm trên tay con Iphone s5 của người chị vừa lướt đôi mắt màu nâu sậm của mình trên chiếc điện thoại vừa giải thích một cách thản nhiên, bình tĩnh cho các chị em ngây ngô của mình.

    - Hừm...Cũng có thể lắm chứ! Thế có tin nhắn gì mới không hả Bình nhi? – Cô nàng tóc tím tỏ thái độ đồng tình, tay phải vỗ liên tục vào người của cô chị cả để an ủi , còn tay kia thì nắm chặt chiếc váy xòe hồng tím của mình làm cho mảnh vải trở nên nhầu nhĩ trong chốc lát.

    - Đợi em chút! À có rồi đây! Để xem...E hèm... “Gửi chị Xử, chả biết hôm nay ăn phải cái gì mà em xui cực luôn ý, chả là em đã đến giờ bay rồi ý chứ nhưng....” – Đang đọc giữa chừng, tự nhiên cô nàng im bặt, lặng đi hồi sau, sắc mặt của cô càng tối sầm lại, chả nói chả rằng cô hướng về phía cô nàng tóc đỏ chiếc điện thoại và nói một câu mà không có thể nào lạnh lùng hơn cả “Đọc đi!”

    - Có chuyện gì à? Xem nào... – Đón lấy chiếc Iphone s5 từ tay đứa em gàn dở của mình, cô nàng tóc đỏ lướt ánh mắt lên trên màn hình và từ tốn đọc lên từng chữ : “ Gửi chị Xử, chả biết hôm nay ăn phải cái gì mà em xui cực luôn ý, chả là em đã đến giờ bay rồi ý chứ nhưng tự nhiên bên bộ phận hàng không có vấn đề gì mà giờ bay của em tự nhiên bị hoãn lại. Hầy! Nếu mà trễ mười, mười lăm phút thì không nói đằng này họ lại hoãn đến tận năm tiếng mới kinh chứ! Kiểu này chắc khoảng năm giờ chiều em mới về được! Chị nhớ nói hộ mọi người ở nhà dùm em nhá! Thân! Yêu chị nhất!”

    Và chả nói cũng biết không gian nơi đây bỗng im lặng tĩnh mịch một cách đáng sợ, rồi không khí chông chốc lại phảng phất hơi thở của địa ngục từ đâu bay đến, từng âm thanh man rợ vô hình từ đâu vang vọng trong tâm trí của mỗi người, rồi từ đâu một bàn tay ma quái đã bóp đi trái tim đang chứa một chút hy vọng nhỏ nhoi ấy của năm người bọn họ...

    “Kiểu này chắc khoảng năm giờ chiều em mới về được!”

    “Khoảng năm giờ chiều em mới về được!”

    “Năm giờ chiều...”

    Cuộc đời nó mới éo le làm sao, không biết lỗi của ai đây nữa, lỗi do người chị tóc trắng quên không kiểm tra tin nhắn, lỗi do người quan trọng kia chọn ngày bay không đúng hay do thái độ làm ăn mất dạy của bọn làm bên hàng không đây nhỉ? Nhưng dù ai đúng hay sai thì bây giờ phải nói tình trạng của từng cá nhân trong năm người bọn họ thật sự rất tồi tệ!

    - Mã nhi em! Tin nhắn đấy được gửi lúc mấy giờ vậy? – Cô chị cả tiếng, phá vỡ cái không khí căng thẳng não nề này, thay vào đó là giọng nói còn đáng sợ hơn hẳn, xung quanh người cô thì sặc mùi hôi hám của sát khí.

    - Ơ...À...Tin nhắn này được gửi lúc mười hai giờ trưa ạ, và bây giờ đã là... ba giờ rồi, chị Xử! – Lóng nga lóng ngóng một hồi, cô gái có mái tóc đỏ rực trả lời, nhưng hình như hồn vẫn còn chưa trở lại, giọng nói cô còn có chút run vì bực và có sự thều thào vì mệt mỏi.

    Không gian lại một lần nữa rơi vào sự yên lặng rùng mình ấy, mọi người xung quanh luôn bị sát khí của cả năm cô nàng đấy làm cho lạnh gáy, ai đi qua cũng phải choàng khăn lên người để giữ ấm, cái sân bay dường như gần trở thành cái ngọn núi tuyết băng giá nào đó trong truyền thuyết “bà chúa tuyết”. Nhận thấy xung quanh mình không còn hơi thở của sự sống nữa, cô gái có mái tóc trắng mở to đôi mắt màu hồng vươn cơ thể nhỏ bé của mình đứng dậy, hướng đôi chân mình về phía cửa ra vào một cách thờ ơ.

    - Chị Xử! Chị định đi đâu vậy? – Trở lại với mỹ nhân ngư của chúng ta, sau một hồi thất thần, hồn của cô nàng cũng bay lại với thể xác, đúng ngay lúc cô chị mình định bỏ đi. Rung nhẹ mái tóc xanh biển mượt mà, cô dùng giọng nói trong veo của mình hỏi ngây ngô.

    - ĐI VỀ! – Không quay đầu về phía sau, cô nàng tóc trắng lạnh lùng đáp, đôi mắt vô tâm vẫn cứ hướng về phía trước, đôi chân vẫn còn chậm rãi đi từ từ.

    “Chờ tụi em với!”
    Không ngần ngại đáp lại cái dáng vẻ lạnh như băng của cô chị mình, cả đám còn lại đồng thanh vang lên, nhanh như cắt đứng dậy và chạy thật nhanh đuổi theo chỗ người chị, và cứ thế, bóng dáng họ hòa vào đám đông của dòng người ấy...

    ~ END CHAP 1 ~

    P/s : Sorry mọi người vì up chap muộn! *cuối đầu tạ lỗi*

    [​IMG]
     
  4. Nguyenlinhchi10a3

    Nguyenlinhchi10a3 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Oct 10, 2013
    Messages:
    14
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    học sinh
    Location:
    Hà Nội
    bạn viết hay lắm . Cố gắng ra chap mới mau nhé . Mình rất nóng lòng muốn đọc tiếp truyện của bạn .
     
    Inuyashamushroom likes this.
  5. Nguyenlinhchi10a3

    Nguyenlinhchi10a3 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Oct 10, 2013
    Messages:
    14
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    học sinh
    Location:
    Hà Nội
    nếu được mình có thể hỏi bạn sẽ sắp xếp thế nào cho cặp Xử Nữ và Ma Kết được không ? Khi đọc lại phần GTNV của bạn mình thấy đây là một cặp rất thú vị nhưng cũng rất khó để làm cho truyện thật hay . Chúc bạn sẽ làm tốt điều đó .
     
    Inuyashamushroom likes this.
  6. tina52113

    tina52113 Hành Tinh
    • 163/170

    Joined:
    Aug 16, 2013
    Messages:
    167
    Likes Received:
    514
    Trophy Points:
    163
    Gender:
    Female
    Yahoo! Messenger:
    tina270201@gmail.com
    Ôi trời! Song Ngư - bảo Bình ư!!!!!!!!! Mình yêu tác giả wá !!!!!!!!!! Trong nhiều câu truyện mình đọc thì cp rất hiếm thấy!!! OMG !!!!! Ungr hộ hết sức và hết mình
     
  7. Nguyenlinhchi10a3

    Nguyenlinhchi10a3 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Oct 10, 2013
    Messages:
    14
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    học sinh
    Location:
    Hà Nội
    Nếu được thì mỗi tuần bạn ra một chap nhé . Mình mong truyện của bạn .
     
    Inuyashamushroom likes this.
  8. kashaki

    kashaki Thiên Thạch
    • 43/0

    Joined:
    Sep 20, 2013
    Messages:
    133
    Likes Received:
    201
    Trophy Points:
    43
    Gender:
    Female
    Occupation:
    student
    Location:
    nhà chứ đâu
    hí hí,dốt tiếng anh nên chưa hỉu rõ mấy,dịch dịch đại khái à,đọc chap 1 mới hỉu 1 chút.học dốt nó tội ở chỗ ấy
     
    Inuyashamushroom likes this.
  9. kashaki

    kashaki Thiên Thạch
    • 43/0

    Joined:
    Sep 20, 2013
    Messages:
    133
    Likes Received:
    201
    Trophy Points:
    43
    Gender:
    Female
    Occupation:
    student
    Location:
    nhà chứ đâu
    cự giải của mềnh,hé hé.mấy phần GTNV của bạn hay đó,miêu tả nhân vật rất hay,thích nhất ở chỗ dài,hehe
     
    Inuyashamushroom likes this.
  10. Nguyenlinhchi10a3

    Nguyenlinhchi10a3 Thiên Thạch
    • 3/11

    Joined:
    Oct 10, 2013
    Messages:
    14
    Likes Received:
    12
    Trophy Points:
    3
    Gender:
    Female
    Occupation:
    học sinh
    Location:
    Hà Nội
    sắp hết tuần rồi đó bạn . Ra chap mới nhanh lên nhé
     
    Inuyashamushroom likes this.

Share This Page

Share