[Fanfiction - Shortfic] Yêu phải Em Trai Người Yêu

Thảo luận trong 'Thùng Rác' bắt đầu bởi o0lucdiep0o, 8 Tháng mười 2016.

  1. o0lucdiep0o

    o0lucdiep0o Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    25 Tháng mười hai 2014
    Bài viết:
    8
    Đã được thích:
    7
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Nơi ở:
    Hà Nội
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Tên truyện: [Fanfiction - Shortfic] Yêu phải Em Trai Người Yêu

    Tác giả: Hải

    Thể loại: hiện đại

    Rating: [K+]

    Status: continue

    Disclaimer: nhân vật không thuộc về tôi

    Length: 7 chương


    Giới thiệu nhân vật:
    - Bảo Bình
    - Cự Giải

    I. Chương Mở Đầu

    [Lời kể của Bảo Bình]
    Tôi là Bảo Bình, năm nay hai mươi bảy tuổi, hiện là kiến trúc sư của Tổng công ty kiến trúc X tập đoàn đa quốc gia Alpha.
    Theo người ngoài nhận xét, tôi là người rất dễ tính, phong khoáng. Ăn nói nhẹ nhàng, hài hước. Ngoại hình sáng sủa đẹp trai. Ờ, riêng về khoản ngoại hình tôi cũng cảm thấy đúng vậy. Vẻ đẹp của tôi mang tính chất gia truyền. Bố tôi người Việt, mẹ tôi người Anh, tôi sinh ra đã mang hai dòng máu, vẻ con lai thoạt nhìn đã nhận ra ngay. Mái tóc vàng tự nhiên đặc trưng của người Âu đã bị tôi nhuộm thành màu nâu nhạt, đôi mắt màu xanh lam cuốn hút và kỳ lạ, mũi cao, môi mỏng. Điểm duy nhất tôi thừa hưởng từ cái gen châu Á của bố là làn da. Làn da vàng, phải, nhưng có lẽ do ra nắng nhiều nên đã chuyển thành màu lúa mạch.
    Ngoài bố mẹ ra, tôi còn có một người thân. Đó là anh hai tên Kim Ngưu. Anh hơn tôi ba tuổi và đang làm trưởng khoa Nội bệnh viện 108. Tính tình thân thiện hòa đồng, anh luôn được chào đón ở bất kỳ nơi đâu. Con người anh như một tác phẩm hoàn mỹ nhất thế gian. Và anh là niềm kiêu hãnh của tôi, cũng là niềm kiêu hãnh của bố mẹ.
    Những con người tài hoa luôn bị Ông Trời ghẻ lạnh. Anh cũng vậy. Mới mấy tháng trước thôi, gia đình tôi nhận phải cú sốc lớn.
    Anh mắc phải căn bệnh ung thư não quái ác. Anh chỉ có thể sống được nhiều nhất một năm.
    Thái độ của anh khi nghe tin mình mắc phải căn bệnh thế kỷ này khiến tôi rất bất ngờ. Anh đồng ý điều trị nhưng không muốn vì điều trị mà phải nghỉ làm. Cả nhà tôi ai cũng phản đối, tôi cũng vậy. Thân đã mang bệnh rồi mà anh còn muốn chữa bệnh cho người khác nữa sao? Anh tưởng anh là thánh nhân chắc?
    Mặc gia đình tôi phản đối cỡ nào anh cũng kiên quyết làm thế. Biết làm sao được, chúng tôi đành thỏa hiệp với anh.
    Hai ngày một lần, tôi đều sắp xếp thời gian cũng như lịch làm việc để đưa anh đi kiểm tra và điều trị hóa học. Anh luôn từ chối, nói là chỉ điều trị ngay ở bệnh viện, anh đi mấy bước là đến nơi còn bắt tội tôi từ cơ quan xa xôi đưa anh lên phòng khám.
    Thế thì đã sao nào, dù cơ quan tôi có ở nửa vòng Trái Đất bên kia, tôi cũng nhất định sẽ đưa anh đến tận nơi điều trị. Có ai lại để người nhà một thân một mình đi điều trị không?
    Điều trị hóa học chỉ có tác dụng kéo dài cho anh thêm chút thời gian. Mấu chốt là ở cuộc phẫu thuật kia. Phẫu thuật não tỷ lệ thành công chỉ có 30%, đừng nói anh do dự mà chính tôi cũng ngờ vực.
    Nhưng đến một ngày kia, câu nói với gia đình một câu:

    "Con muốn làm phẫu thuật. Mong bố mẹ sẽ ủng hộ quyết định này của con."
    Nó đã không còn là lời nói bâng quơ nữa mà đã là lời thông báo của anh đến mọi người trong gia đình.
    Anh quyết tâm phẫu thuật rồi.
    Trước ngày anh phẫu thuật, tôi có đến thăm anh. Anh đã nhập viện mấy ngày trước. Lúc ấy, tôi nhớ rất rõ, anh mặc chiếc áo bệnh nhân màu xanh lam, đầu đội mũ chùm. Tóc anh vẫn chưa rụng hết nhưng chắc chắn đã rụng đi ít nhiều. Sắc mặt anh nhợt nhạt, da thịt trắng bệch. Khiến tôi phải kinh ngạc là đôi mắt anh, đôi mắt đen tràn đầy sự mong đợi. Vô cùng tĩnh lặng.

    "Bảo Bình, thực ra anh có một cô bạn gái."
    Tôi kinh ngạc, hỏi xem đấy là thần thánh phương nào. Ai lại có thể khiến người anh hoàn hảo của tôi yêu như vậy?
    "Cô ấy là Cự Giải. Là phóng viên tự do. Cô ấy rất xinh đẹp. Cô ấy chẳng khác gì mặt trời nhỏ..."
    Anh kể rất nhiều về người anh yêu. Kể về đầu tiên hai người gặp nhau ra sao, kể về lần anh tỏ tình với cô ấy. Anh kể không sót một chi tiết. Vừa kể, anh vừa cười, ánh mắt mông lung, chắc là đang nhớ về người anh yêu đi?!
    "Người ngoài đều nghĩ rằng anh hoàn hảo nhưng chỉ anh biết mình ích kỷbao nhiêu. Rõ ràng đã biết mình bị ung thư sắp chết đến nơi mà vẫn cònđi tỏ tình với cô ấy. Giờ thì tốt rồi, cô ấy yêu anh rồi. Anh chết rồi cô ấy phải làm sao?"
    Anh không ngừng tự trách. Tôi cũng nói mấy lời khuyên ngăn nhưng vô dụng. Anh đau khổ không ngừng tự trách. Anh rất yêu cô gái đấy.
    Tiếng điện thoại chợt reo lên.
    Anh nhìn lên màn hình hiển thị. Tôi thấy rõ, anh đang cười. Không phải nụ cười nhàn nhã thường ngày, không phải nụ cười anh chỉ trưng ra mỗi khi thể hiện rằng mình rất tốt, đó là nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng và chân thật nhất tôi từng gặp. Anh nghe luôn điện thoại trước mặt tôi.

    "Alo Cự Giải..."
    "Ngưu ngốc, sao dạo này anh không hay nghe máy em vậy?"

    Loa nghe đặt ở mức cao nhất đến nỗi người ngồi ở cạnh giường như tôi cũng nghe thấy rõ. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của một cô gái. Giọng nói ấy vô cùng dễ nghe khiến người ta cảm thấy thoải mái.
    "Anh dạo này bận bịu quá. Xin lỗi em nhé."
    "Không sao đâu. Em chỉ gọi điện hỏi thăm anh thôi. Em nói này nhé, anhnhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ. Đợi đến khi anh về mà em thấyngười anh không có tí da tí thịt nào là anh chết với em."

    Cô gái đó dặn dò anh rất nhiều, ngữ điệu chứa chan sự quan tâm. Anh và bạn gái nói chuyện nhau rất lâu, thi thoảng anh sẽ bật cười lên mấy tiếng. Tôi không quấy rầy, tự động mang hoa quả đi rửa rồi sẵn tiện gọt luôn cho anh. Lúc mang đĩa táo về lại phòng bệnh, anh đã cúp máy từ lúc nào. Tôi đưa từng miếng táo đến miệng anh. Thật ra anh vẫn có thể tự mình ăn được nhưng không hiểu sao tôi vẫn muốn bón cho anh.
    "Cự Giải là cô gái tốt. Bảo Bình, hứa với anh được không?"
    Tôi gật đầu. Anh muốn tôi hứa điều gì, tôi cũng sẽ hứa điều đó. Chỉ cần là điều anh mong muốn, tôi nhất định sẽ làm.
    "Giúp anh chăm sóc cô ấy, khiến cô ấy hạnh phúc."
    Tôi gậy đầu. Anh ăn hết đĩa táo, trò chuyện với tôi một lát rồi chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm tạm vào chiếc giường trống bên cạnh. Cả đêm không sao chợp mắt được.
    Ông Trời, xin ông hãy giúp anh hai con, xin ông hãy để cuộc phẫu thuật của anh hai thành công.
    Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm để ở cùng anh trước khi anh lên bàn mổ. Người thân họ hàng đến rất đông, thậm chí cậu dì ở Anh cũng bay sang đây để thăm anh. Ông bà ngoại đã luống tuổi nên không đi được, chỉ gọi điện hỏi thăm. Bố mẹ bận tiếp họ hàng, còn tôi thì mặc kệ. Người tôi quan tâm bây giờ không phải những người đến thăm hỏi mà là anh tôi. Đến khi y tá chuẩn bị đưa anh vào phòng phẫu thuật, anh kéo tôi lại, gọi nhỏ.
    "Bảo Bình"

    "Nếu phẫu thuật thất bại, xong em hãy nói với cô ấy quên anh đi. Cũng đừng kể cho cô ấy chuyện anh bị ung thư. Cô ấy dễ khóc nhè lắm, mà anh lại không muốn cô ấy khóc."
    Anh dặn dò thêm lần nữa. Tôi gật đầu, dõi mắt nhìn theo chiếc giường bệnh nhân bị kéo đi xa. Tôi chợt nhìn thấy, anh khóc. Dù đã cách xa, nhưng tôi vẫn dám chắc chắn rằng anh khóc. Bấy giờ tôi cũng không nén nổi nước mắt. Lý do tôi khóc tôi không biết, chỉ biết rằng khi nhìn anh khóc, không hiểu sao nước mắt tuôn rơi thôi.
    Cơn phẫu thuật kéo dài tám tiếng. Tám tiếng đối với tôi như tám mươi năm, nó chậm rãi trôi qua. Nó khiến tôi nổi điên trong sự chờ đợi. Cuối cùng, đèn phẫu thuật tắt, bác sĩ phẫu thuật cũng đi ra ngoài.

    "Con tôi sao rồi?"
    "Gia đình mau chuẩn bị hậu sự cho bệnh nhân."

    Nói xong, ông bác sĩ mặt mày lạnh tanh rời đi. Tôi chết lặng.
    Anh tôi... chết rồi?!?!?!
    Mẹ tôi không ngừng la hét gọi tên anh, trước cửa phòng phẫu thuật, không khí trầm thấp, tang thương. Tôi vừa cười vừa khóc như kẻ điên ngồi thụp xuống ghế. Kẻ sĩ như tôi cũng có lúc thần kinh như thế này. Cả đời tôi cũng chưa từng tưởng tượng ra mình có lúc như thế.
    Đám tang anh hai tôi cô bạn gái anh không đến. Phải rồi, cô ta có biết anh bị ung thư đâu.
    Tôi chợt không hiểu sao lại căm giận cô ta. Dù biết cô ta không có lỗi nhưng tôi vẫn rất giận.
    Đến ngày thứ ba, ngày anh chôn cất, tôi ôm linh ảnh anh, vừa đi vừa vuốt ve. Anh trong ảnh nở nụ cười hiền từ, không giống với nụ cười lúc ở bệnh viện tôi nhìn thấy, nụ cười này cũng đẹp nhưng không biết làm sao tôi thấy ngứa mắt. Lúc quan tài đặt xuống hố, đáy lòng tôi vẫn mong rằng cô bạn gái anh sẽ xuất hiện. Cô ta sẽ chạy lại, khóc lóc, náo loạn... nhưng đến tận giây phút cuối cùng này, cô ta vẫn không xuất hiện.
    Cự Giải, cô biết không, anh tôi luôn muốn gặp cô lần cuối.
    Ngày thứ sáu sau khi anh mất, tôi đến bệnh viện thu dọn đồ đạc giùm anh. Anh đi rồi vậy mà chưa đầy một ngày đã có người khác lên thay. Ừ thì tôi biết khoa anh cần có người tiếp quản nhanh chóng nhưng có thể hay không đừng nhanh như vậy chứ.
    Khi tôi đang chất đồ lên cốp xe, chợt nhìn thấy hai cô gái nọ có ngoại hình bắt mắt. Thứ thu hút tôi tất nhiên không phải ngoài hinhg họ mà là cô gái tự xưng là "Cự Giải" kia.
    - Chị ơi, cho em hỏi anh Kim Ngưu đã về chưa ạ? Anh ấy nói với em hôm nay là anh ấy về rồi.
    Y tá kia là Song Tử, cấp dưới của anh. Tôi hay đến chỗ anh nên quen biết cô ấy.
    - Em là gì của Trưởng... à, bác sĩ Kim Ngưu?
    - Em là Cự Giải. Umm, em có hẹn với anh ấy.
    - Thật ra, bác sĩ Kim Ngưu đã... - Song Tử ngập ngừng nói đã bị tôi lớn tiếng chặn lại.
    - Song Tử.
    - Ồ anh Bảo Bình cũng ở đây à? - Song Tử kinh ngạc nhìn tôi. Cô ấy có lẽ không biết tôi tại sao lại xuất hiện ở đây. Tôi cười xã giao, gật đâu thay lời chào.
    - Có việc gì cứ để em nói với cô gái này. Em có việc gì thì cứ đi làm trước đi.
    Song Tử liếc nhìn sang Cự Giải rồi khó hiểu nhìn tôi, thận trọng gật đầu rồi đi xa.
    - Chào cô, cô là Cự Giải?
    - Vâng. Xin hỏi anh là? - cô ấy dè dặt đáp.
    Người yêu anh hai rất xinh đẹp. Vẻ đẹp của cô ấy vô cùng tự nhiên, thoải mái. Tóc đen nhánh búi cao, mắt đen, môi đỏ hồng, da trắng. Cô ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng, váy yếm bò toát lên vẻ trẻ trung.
    - Tôi là Bảo Bình... em trai Kim Ngưu.
    Tôi trả lời. Cô gái đó kinh ngạc nhưng sau cũng chấn tĩnh lại. Có lẽ cô ấy biết anh có một người em trai khác biệt ngoại hình là tôi.
    - Có thể cho tôi hỏi Kim Ngưu anh ấy bao giờ về được không? - Cô ấy khẩn thiết nói. Đôi mắt to, chớp chớp như đang cầu xin tôi.
    - Anh ấy đi rồi.
    Tôi cụp mắt che dấu vẻ đau buồn.
    Anh ấy đi rồi...
    - Đi đâu? - Cô ấy bất ngờ lắm, miệng há hốc, mắt đã to lại còn trợn tròn xoe.
    - Anh Quốc. - Tôi thản nhiên nói dối không chớp mắt - Anh tôi nhắn tôi nói với cô rằng hãy quên anh ấy đi.
    - Vậy nhờ anh nhắn với anh ấy là không thể nhé. - Cô ấy đờ người. Nụ cười thân thiện chợt trở nên lạnh lùng, quay người rời đi.
    Cô ấy có lẽ không hiểu được tại sao anh hai bỗng dưng biến mất và càng không hiểu sao tôi lại đến truyền lời.
    Tôi bấy giờ mới hiểu ra tại sao anh mình yêu cô ấy đến thế. Cô ấy như thiên thần, xinh đẹp, trong sáng. Và đặc biệt khiến tôi cảm động là lời nói sau cùng của cô ấy: Không thể.
    Không thể quên anh hai.
    Tình yêu cô ấy dành cho anh hai nhiều như tình yêu anh hai dành cho cô ấy.
    Khi cô ấy đi rồi, tôi buồn rầu nhìn lên trời xanh. Bây giờ, angiờ tôi đang ở trên kia.
    Anh có vui không?
    Anh vẫn luôn theo dõi chúng tôi chứ?
    - Anh ơi, người anh yêu rất yêu anh. Cô ấy e là cả đời sẽ không quên được anh.
    - Anh ơi, điều em hứa với anh. Nhất định em sẽ thực hiện được.

    II. Chương 1

    Cự Giải mất liên lạc với bạn trai. Hơn một năm trôi qua, dù cô có tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể gặp lại anh. Anh rốt cuộc đã đi đâu? Anh có nhớ đến cô không? Nếu nhớ, tại sao anh lại không liên lạc cho cô?
    Cô đã đến nơi làm việc của anh nhiều lần nhưng câu trả lời vẫn chỉ là: "Bác sĩ Ngưu đi công tác rồi." Cô, không chấp nhận lý do này.
    Lúc trước, dù có cách xa bao nhiêu đi nữa, anh vẫn đều đặn gọi điện cho cô. Còn bây giờ thì ngay cả một tin nhắn thôi cô cũng không nhận được. Anh không nhớ cô sao? Anh quên cô rồi sao? Hay anh muốn chia tay cô?!...
    Cự Giải rất sợ. Lần đầu tiên, cô đem lòng yêu một người đàn ông. Người ấy cớ sao lại bặt vô âm tín?! Kim Ngưu ơi, em xin anh mau gọi điện lại cho em. Làm ơn, nhắn tin thôi cũng được. Để em biết anh vẫn còn nhớ tới em.
    .
    .
    .
    Ngày Chủ nhật như bao ngày khác, Cự Giải lại đến Khoa Nội tìm gặp anh. Tiếp cô vẫn là cô y tá trẻ trung xinh xắn hôm nào. Cô ấy đang bận ghi chép sổ sách, ngẩng đầu lên trông thấy cô, Song Tử không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, cô ấy nở nụ cười chuẩn mực:
    - Cự Giải, bác sĩ Kim Ngưu vẫn chưa về.
    Đáy lòng cô buồn bã. Coi như anh đi công tác đi nhưng sao lâu như vậy vẫn chưa về?
    - Anh ấy không gặp chuyện gì chứ?
    Cô gái xinh đẹp trước mặt Song Tử mỗi sáng chủ nhật đều đến chỗ cô. Câu hỏi đầu tiên là: "Bác sĩ Kim Ngưu đi công tác về chưa?", câu hỏi thứ hai chính là: "Anh ấy không gặp chuyện gì chứ?". Suốt một năm này, cô ấy luôn kiên trì chạy đến bệnh viện chỉ để hỏi tin tức về bác sĩ Kim Ngưu. Song Tử buồn rầu, cắn chặt môi dưới. Nhiều lúc cô chỉ muốn nói thẳng với Cự Giải rằng người yêu cô không còn trên thế gian nữa. Nghĩ là vậy thôi chứ cô làm gì có đủ can đảm để thốt lên lời chứ. Huống chi cô đã hứa với người đàn ông đó sẽ giữ bí mật không nói ra...
    - Bác sĩ vẫn rất tốt.
    Câu trả lời qua loa không đủ đáp ứng cho sự bất an của Cự Giải. Cô trằn trọc suy nghĩ. Anh vẫn tốt thì sao lại không gọi điện cho cô?
    Rời khỏi bệnh viện, cô đến một quán cà phê nọ. Cô đã đến đây rất nhiều lần, gần như sáng Chủ nhật nào cũng đến đây bởi từ chỗ này có thể thấy rõ cổng lớn của bệnh viện anh.
    Phục vụ quán cà phê là một cô gái tên Ma Kết. Thấy Cự Giải, cô nàng không được hỏi cũng tự động mang lên một ly nước chanh.
    - Của chị này.
    Cự Giải tròn mắt ngạc nhiên, sau cũng cười khanh khách, nói giọng đùa cợt:
    - Em vẫn nhớ sở thích của chị à.
    - Em cũng đến chịu chị. Ai lại vào một quán chỉ có bán cà phê lại gọi một ly nước chanh.
    Ma Kết cảm thán. Nhìn lại người chị hơn mình năm tuổi, cô chợt nhớ lại cái ngày cô gặp chị ấy.

    Hôm ấy, có lẽ là một ngày mưa to. Sấm rền vang, những tia sét lóe sáng, rạch ngang bầu trời Hà Nội. Mưa lớn, từng giọt nặng trĩu rơi. Quán cà phê hôm ấy khá vắng khách. Chiếc cửa được kéo ra, chiếc chuông đồng nhỏ treo trước cửa khẽ kêu leng keng vui tai. Người bước vào là một cô gái thân mình ướt sũng. Khuôn mặt thiên sứ tái nhợt, bên khuôn mặt cô gái còn vương mấy giọt nước.
    "Xin hỏi quý khách dùng gì?"
    Ma Kết tiên lại gần, nở nụ cười thân thiện nhưng trong lòng không mấy ưng ý khi thấy bộ dạng khách ướt như chuột này.
    "Một ly nước chanh."
    Giọng cô gái nhỏ như tiếng muỗi.

    "Thưa quý khách, chỗ chúng tôi chỉ phục vụ cà phê..."- Ma Kết lấy làm khó xử, nhìn cô gái với ánh mắt kỳ quặc.

    "Xin cho tôi một ly nước chanh." - Cô gái lặp lại câu nói mình một cách kiên quyết.
    "Thưa quý khách, chỗ chúng tôi chỉ phục vụ cà phê..." - Ma Kết lặp lại lời nói một lần nữa.
    Chưa kịp nói xong, tiếng nức nở của cô gái đã vang lên:
    "Xin cho tôi một ly nước chanh." - Cô gái gục đầu xuống bàn, bờ vai nhỏ bé run lên từng cơn. Ma Kết vừa bối rối vừa hoảng hốt không biết nên xử lý tình huống này ra sao. Cô nhìn quanh thấy các vị khách khác đang tò mò quay lại nhìn, cô đành chạy lại quầy thu ngân cầu cứu quản lý:
    "Anh Bạch Dương, phải làm sao đây?"
    "Còn làm gì nữa. Không mau đi làm một ly nước chanh cho vị khách kia."
    Bạch Dương cau mày phân phó. Cô gái Ma Kết này thật không hiểu chuyện gì cả.
    Mười lăm phút sau, một ly nước chanh đã được mang lên. Ma Kết cẩn thận đặt ly nước xuống bàn, dè dặt lay nhẹ vai cô gái.
    "Cảm ơn."- Cô gái ngừng khóc, giương đôi mắt đỏ hoe nhìn cô. Gương mặt xinh đẹp đầm đìa nước trông càng cuốn hút, lay động lòng người.
    Khi quay lại quầy tiếp tân, Ma Kết lén lút nhìn trộm về phía cô gái. Cô đã nghe thấy âm thanh đau thương, thổn thức vô cùng. Cái vị khách kỳ quặc kia miệng không ngừng lẩm bẩm tên một ai đó. Cô ấy đang nói gì vậy? Cô ấy gọi tên ai đó chăng? Umm, trông cô ấy giống như bị thất tình vậy.
    Ma Kết không ngừng tự nhủ bản thân không cần để ý đến cô gái đó nữa nhưng không hiểu sao vẫn cảm thấy thương thương cô gái đó. Khi chia tay, người chịu tổn thương luôn là con gái. Cô thở dài.
    Vị khách đó ngồi tầm một tiếng rồi kêu thanh toán. Qủa nhiên đã khóc sưng hết cả mắt rồi.
    “Em ơi, bao nhiêu chị gửi?”
    “Không cần đâu ạ.”
    Cô gái ấy ngạc nhiên rồi miễn cưỡng nở nụ cười. Trước khi cô gái rời đi, Ma Kết bặm môi, đột nhiên nói:
    “Chị ơi, sau này có chuyện gì, chị cứ đến đây.”
    Không chỉ cô gái mà chính cả Ma Kết cũng bất ngờ. ô đang làm cái gì đây chứ?
    “Ừ.”
    Và quả nhiên từ đó về sau, cô gái đó đến thật. Chủ Nhật nào cô ấy cũng đến, gọi một ly nước chanh rồi ngồi thẫn thờ cả buổi nhìn ra cửa sổ. Và dần dà Ma Kết cũng biết được loáng thoáng rằng cô gái đó là đang chờ người yêu mình. Anh ta đi biệt tăm biệt tích, thế à cô gái này cũng cứng đầu chờ. Nên nói cô ấy là chung thủy, son sắc hay là ngu ngốc đây?!

    - Rảnh không? Ngồi xuống trò chuyện chị một lát.
    - Lát nhé. Bây giờ cửa hàng đang đông khách.
    Cự Giải không miễn cưỡng cô bé thêm liền ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ. Trước cửa bệnh viện đông người qua lại, toàn những gương mặt xa lạ. Cô đang mong chờ gì đây? Chẳng lẽ cô vẫn còn ảo tưởng rằng sẽ tìm thấy được bóng hình quen thuộc cô nhớ nhung hàng đêm ư? Không, không, điều đó hết sức phi lý. Cô không thể nào gặp lại anh. Cô đang làm việc dư thừa gì đây?
    Đã hơn một năm trôi qua, cô chỉ biết ngây ngốc ngồi ở quán cà phê này tìm kiếm bóng hình anh. Mà anh, thì chưa bao giờ xuất hiện. Kim Ngưu, anh ấy đang ở đâu rồi?
    Cự Giải xoa trán, một hơi uống hết ly nước chanh. Vị thanh mát dịu nhẹ của chanh tươi khiến cô tỉnh táo hẳn.
    Hôm nay là kỷ niệm một năm ngày hai người hẹn hò. Nếu anh không đến, cô nghĩ cuộc tình của hai người nên chấm dứt thôi. Cô không thể cứ mãi nhớ thương một người đàn ông biệt tăm biệt tích.
    Ông Trời ơi, xin hãy cho con được gặp lại anh ấy. Dù chỉ một lần cũng được.
    Dường như Ông Trời đã nghe được lời cầu nguyện của cô, trước cổng bệnh viện 108, một người đàn ông tóc đen dừng chân lại. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần âu thẳng thớm. Nước da lúa mạch khỏe khoắn, ngũ quan anh tuấn khiến bao người đi qua phải quay lại nhìn.
    Cự Giải ngây người, mắt mở to nhìn chằm chằm vào người đàn ông anh tuấn ấy. Anh ta cũng bất ngờ quay người, đôi mắt hẹp dài xếch lên liếc qua ô cửa kính quán cà phê nọ.
    Cự Giải ôm chặt miệng, nước mắt ầng ậc. Cô không nhìn kỹ đã vội chạy nhanh khỏi quán cà phê.
    - Chị... - Ma Kết đứng gần đó thấy cô chạy như ma đuổi ra khoi quán liền tròn mắt hô nhỏ.
    Cô ấy không hiểu cô vì sao phải chạy nhanh như thế. Chỉ có cô biết. Kim Ngưu, anh ấy quay lại rồi.
    - Kim Ngưu.
    Cô khóc nức nở nhào vào lòng người đàn ông. Người cô luôn nhớ thương, cuối cùng anh ấy cũng quay lại rồi. Mặc kệ đám đông xung quanh đang chỉ trỏ, cô bật khóc lớn. Họ sao có thể hiểu được tâm trạng nhớ nhung người yêu da diết của cô chứ? Nhưng Kim Ngưu của cô thật kỳ lạ, anh ấy không hề thốt lên câu gì, không hề ôm lấy vai cô vỗ về an ủi.
    Khi đã lấy lại lý trí, Cự Giải ngẩng đầu lên. Đầu chợt tê buốt, đôi mắt long lanh tràn ngập bi thương.
    - Cô gì ơi...
    Giọng nói người đàn ông miễn cưỡng vô cùng, đôi mắt xanh toát lên vẻ ái ngại. Đôi mắt xanh ấy mới đẹp làm sao, nhưng đôi mắt của Kim Ngưu là màu đen láy cơ.
    Người đàn ông trước mặt cô, ngoại hình có đến tám - chín phần giống anh nhưng đáng tiếc, lại không phải là anh.
    Kim Ngưu anh ấy đã không xuất hiện.
     
    kimthachlinh and Tuong vy xanh like this.

Chia sẻ trang này

Share