[Fanfiction] Sao đổi ngôi

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi petran97, 25 Tháng chín 2012.

?

Mình nên viết tiếp không ?

  1. Hay . Viết tiếp nữa nha ^^

    79.4%
  2. Cũng được . Viết tiếp đy

    15.0%
  3. Không

    10.3%
Multiple votes are allowed.
  1. thykimnguu03

    thykimnguu03 Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    24 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    14
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Thành phố của Nắng, Mang tên Bóng đêm
    Yahoo! Messenger:
    mt.kimnguu@yahoo.com.vn
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    Đọc truyện của tác giả lâu rồi, hóng chap cũng nhiều rồi. Đất diễn hình như chưa đều lắm. Thiên Bình với Kim Ngưu cũng ít. Nhưng văn phong nàng mượt quá ta bắt không được lỗi nào *Cười*. Nàng sớm ra chap nhé! Ta hóng chap của nàng.
  2. DarkDragon Dreyar

    DarkDragon Dreyar Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    21 Tháng sáu 2013
    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    54
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Tenroujima
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Có chap mới~Đỉnh rồi! Truyện của nàng đọc càng lúc càng gây cho người khác tò mò và cảm thấy kì thú đấy! Phát huy hết sức nhé! Nàng tả nội tâm của nhân vật và nội dung cốt truyện rất xuất sắc, nhưng thỉnh thoảng còn vài chổ khựng lại và vài lỗi ngữ pháp,chính tả _mà thôi đây là vấn đề nhỏ nên nàng cũng đừng bận tâm làm chi. Thế nhé...mà nàng ra chap mới nhanh nhanh tí nào! *hóng_ing*
  3. yuishirakawa11

    yuishirakawa11 Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    13 Tháng mười 2013
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    24
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Secrets never to be told !! ^^
    Yahoo! Messenger:
    yuishirakawa11@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    Chào tác giả! Mình đọc cũng như nghiện truyện này từ rất rất lâu rồi cơ nhưng hôm nay mới tạo được cái tài khoản để lên comment. Xin lỗi tác giả vì toàn đọc chùa nha!
    Truyện rất hay, mình cũng là Kim Ngưu nên rất thích truyện do tác giả là Ngưu nữ viết. Với lại mình very very very like couple Yết-Ngưu nên có thể nói truyện này là số 1 đối với mình. Nhưng dạo gần đây tác giả ra cháp chậm quá, Yết- Ngưu cũng thấy ít xuất hiện nữa, mà couple làm mình tò mò nhất truyện là Sư Tử đấy, chả biết tác giả định cho Sư couple với anh nào đây. Mà tới bao giờ 2 idol mới tái xuất giang hồ nhỉ! Mong! Mong! Mong!
    nguu nhi cute and Canceria like this.
  4. cobemuadong12321

    cobemuadong12321 Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    12 Tháng mười 2013
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    128
    Điểm thành tích:
    33
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Nơi gió lang thang
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Truyện bạn tôi xin góp ý:
    -Phần sum hay
    -Hình nhân vật đẹp,dễ thương
    -hóng cháp
    ~Chúc tác giả mau ra cháp 33 nha~
  5. petran97

    petran97 ▬♥JenTaurus♥▬

    Tham gia ngày:
    14 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    1,511
    Đã được thích:
    5,453
    Điểm thành tích:
    133
    Nơi ở:
    3 giới ( nhân , thượng , ngục )
    Yahoo! Messenger:
    pejen_ngok.nevercry19597
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    cHAP 31

    -Ra lâu mà đọc lại thấy tệ tệ sao ý :(
    .........
    Chap 32: "Tớ muốn nói..."

    "Bíp..."
    "Bíp..."
    _Qua...qua... úi!!!
    Nhân Mã vừa đi dọc hành lang, vừa cầm điện thoại chơi game mà không thèm để ý xung quanh cũng như trước mặt. Miệng cô cứ oang oang với cái tần số volume khá cao, người thì nghiêng ngả theo đường đua xe chạy trong game.
    _Mã, đừng chơi nữa! Hình như máy có mess đó! - Thiên Bình đi bên cạnh nhắc.
    Rõ là, máy cứ kêu tiếng báo có mess mới thế mà cô nhóc chẳng thèm để tâm, cứ chúi vào trò đua xe kia.
    _Xời, tí em xem sau! - Nhân Mã không quan tâm, đáp.
    Đang đến đoạn gây cấn, cô nào bỏ được chứ! Ít nhất thì phải để cô phá kỉ lục của Bảo Bình đã.
    Thiên Bình bĩu môi rồi mặc kệ, không nói nữa. Vì có nói chắc chắn cũng bay vào lỗ tai bên này rồi chui qua lỗ bên kia của Nhân Mã rồi bay hết.
    Hai người vừa rẽ sang bên trái hành lang thì đã chạm mặt một người đi đối diện. Thiên Bình trông thấy đã đứng khựng lại. Riêng Nhân Mã do vẫn dán mắt vào máy game nên chẳng mảy may để ý. Đến khi đụng phải thứ gì đó chặn đường, cô mới nhăn mặt mà nhìn lên, định lên tiếng mắng ai to gan dám chặn đường cô thì cô đã cau mày lại rồi hơi lùi về sau, đứng ngang Thiên Bình.
    _Hi, đúng là có duyên với em thật đó. Lại gặp rồi, Nhân Mã! - Ara đứng đối diện Nhân Mã, môi nở nụ cười.
    Cô ta đang ôm cặp và trên tay là một sấp giấy, thoang thoáng có thể nhìn thấy vài chữ trên đó "Hội thao……"
    Nhân Mã trông thấy mới sực nhớ đến Xử Nữ. Hình như anh ta có nhắc đến việc đến phòng Hội Trưởng để bàn bạc về vấn đề này. Nhân Mã vội tắt game để xem mess. Có gần chục tin nhắn đến của Xử Nữ. Cô nhăn mặt, dùng tay gõ nhẹ lên trán. Sao cô có thể quên được chứ??? Thể nào cũng bị tên đó mắng một trận nữa thôi!!!
    _Em phải lên phòng Hội trưởng đây. Chị với Bảo cứ đến quán trước đi! - Nhân Mã nói với Thiên Bình rồi quay mặt chạy đi, không thèm đến xỉa đến Ara.
    Nụ cười trên môi Ara dần tắt đi, ánh mắt hằn lên thù hận cứ nhìn chăm chăm Nhân Mã, chỉ đến khi Thiên Bình quay mặt nhìn, cô ta mới vội nở lại nụ cười.
    _Thật là, không thèm trả lời lại chị nữa! - Ara nhún vai, khẽ thở dài. - Em chắc là Thiên Bình nhỉ? Em cao thật, lại xinh xắn nữa!
    Cô ta chuyển hướng sang Thiên Bình, vẻ mặt vô cùng thân thiện.
    _V….Vâng - Thiên Bình gật nhẹ đầu đáp. - Chị là…..
    _Chị là Ara, nguyên là cựu thư kí hội trưởng, hiện tại thì có vẻ Nhân Mã đang giữ chức đó!
    Dù không có lộ liễu, nhưng Thiên Bình có thể cảm thấy sự thù hằn trong lời nói của cô ta. Vốn là người công chúng, từng tiếp xúc với rất nhiều người, dù là ít hay nhiều cô cũng có thể phán đoán được vẻ mặt ấy ẩn chứa điều gì. Cô đã quá quen với những khuôn mặt giả tạo, dối lòng như thế.
    _Có lẽ chị đang bận? - Thiên Bình nhìn sấp giấy trên tay Ara.
    _À, đúng rồi. Chị cần nộp nó cho Xử Nữ. Dịp khác nói chuyện nhé! - Ara vẫy tay rồi lướt qua người Thiên Bình mà đi.
    Thiên Bình nghiêng đầu nhìn đằng sau cô ta, cảm thấy khá khó chịu với con người này, rồi lại tiếp tục đi đến phòng thí nghiệm của Bảo Bình. Vốn đã dặn Bảo Bình ra về phải qua lớp của cô và Nhân Mã, ba người cùng đến quán coffee, vì Sư Tử nói chỉ cần chị ấy đến thăm Kim Ngưu và Cự Giải là được, nhưng chờ mãi mà chẳng thấy Bảo Bình đâu nên cô cùng Nhân Mã định đi đến phòng thí nghiệm tìm.
    Thiên Bình đứng trước phòng thí nghiệm, có vẻ như cánh cửa đã bị siêu vẹo và hơi biến dạng? Cô chỉ gõ nhẹ mà cánh cửa đã tự bung ra và kêu lên tiếng "két" hơi rợn người. Thiên Bình đưa nửa người nhìn vào trong, cô đảo mắt xung quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng ai.
    _Kì lạ... Hai người họ...
    Thiên Bình kéo cửa hẳn ra một cách nhẹ nhàng để tránh hư hại đến cánh cửa. Cô tiến vào trong, nhìn quanh một lượt, và thở dài ngao ngán. Đúng là Bảo Bình, khi đã làm cái gì say sưa thì chẳng thèm màng đến xung quanh, chẳng mảy may quan tâm đến việc dọn dẹp để phòng bừa bộn như bãi rác thế này!
    Thiên Bình đi một lượt khắp phòng, xem những lọ thí nghiệm của Bảo Bình, lâu lâu lại cúi xuống nhặt những tờ giấy Bảo Bình quăng tứ tung. Đến khi đã cầm gần chục tờ trên tay Thiên Bình định bụng đặt lên bàn thì cô chợt nhìn thấy hai tờ giấy trên đó.
    Một tờ nhắc đến việc tham gia vào đại hội khoa học.
    Một tờ giấy nằm cạnh chỉ có hai dòng chữ.
    "Fighting!!!!!~~~~~"
    "Cùng cố gắng nào."
    Hai người này... thật sự tình cảm của họ rất trẻ con.
    Cùng làm điều mình thích. Cùng cố gắng vì điều đó. Cùng chia sẻ vì điều đó. Rồi cùng vui vẻ, hạnh phúc vì điều đó. Và nhất là cùng người mình thích làm điều đó.
    Chẳng phải quá tuyệt sao?
    Cô cũng luôn mong sẽ được như thế...
    Thiên Bình đặt tờ giấy lại xuống bàn, cùng sấp giấy cô nhặt dưới đất ban nãy lên đó. Phải chi tình cảm của cô rẽ sang hướng khác thì có lẽ sẽ tốt hơn nhiều. Cô muốn vứt bỏ đi bụi gai trong tâm, để nhẹ nhõm mà đối diện với hiện tại... Chắc cô phải ghé sang bệnh viện thăm Cự Giải. Cô nghĩ, chỉ khi cô chịu chia sẻ cùng Cự Giải thì cô sẽ vứt bỏ được cái gai đó.
    _Song Ngư, anh... - Ma Kết mở cửa đi vào. Anh lặng thinh khi bắt gặp Thiên Bình đang đứng đối diện mình.
    Mất vài giây, anh mới lên tiếng: "Sao em ở đây?"
    _Em đến để tìm Bảo Bình, còn anh? - Thiên Bình trả lời có chút ngượng ngập. Không hiểu sao giờ đây cô không thể tự nhiên đối diện với Ma Kết nữa.
    Phải chăng cô biết tình cảm của anh, và không thể đáp lại?
    Ít nhất là thời điểm hiện tại.
    _A, anh tính kiếm Song Ngư có chút chuyện! - Ma Kết nói. Anh nhìn một lượt quanh phòng. - Nhưng có vẻ không có ở đây rồi?
    Thiên Bình khẽ gật đầu.
    _Vậy anh đi trước! - Ma Kết hơi cong môi rồi định đi ra thì chợt nhớ. - À Thiên Bình, em biết Nhân Mã đâu không?
    _Anh muốn nói việc gọi Nhân Mã lên phòng Hội trưởng à? Nhân Mã đi rồi! - Thiên Bình đáp.
    Ma Kết "Ờ" một cái rồi quay mặt đi.
    Không biết do vụng về hay vì điều gì mà Ma Kết vô tình đụng ngón chân vào cạnh cửa, cánh cửa xiêu vẹo bị một lực mạnh tác động vào làm nó lung lay rồi bong ra khỏi nơi cố định, theo quán tính nó đổ ập lên người anh.
    "Ouch!!!"
    Thiên Bình lấy hộp thuốc sơ cứu trong tủ y tế đến chỗ Ma Kết. Cô lấy bông băng cùng thuốc thoa, nhẹ nhàng băng bó cho anh. Do lúc phản xạ, Ma Kết đã dùng tay chắn cánh cửa rơi vào người mình, kết quả tay anh chịu hết sức nặng của cánh cửa, thành ra bị đau và bầm tím. Không thể làm ngơ được nên Thiên Bình đành dẫn anh đến phòng y tế và băng bó tạm thời cho anh.
    Ma Kết lặng nhìn Thiên Bình chăm chú băng vết thương cho mình. Thật ra thì với anh, vết thương này không đáng bận tâm, đúng hơn là nó chẳng hề gì. Nhưng thầm nghĩ thế cũng tốt, được Thiên Bình tận tay làm thế này... dịp hiếm có.
    Dù tính cách có nhiều thay đổi, nhưng đúng là vẫn y như trước. Cảm giác vẫn thế.
    _Xong rồi. - Thiên Bình nói, cô ngước lên nhìn Ma Kết thì chạm phải ánh mắt anh nhìn cô, cô lúng túng. - S…Sao nhìn em dữ vậy? Mặt em dính gì sao?
    Thiên Bình nói rồi đứng dậy đi cất hộp sơ cứu, một phần muốn che đi khuôn mặt đang từ từ đỏ của mình.
    _Thiên Bình... anh muốn hỏi... - Ma Kết nói đứt quãng. – Em... Có phải...
    Thiên Bình quay đầu nhìn Ma Kết, chú ý lắng nghe lời anh nói.
    Đúng lúc Ma Kết định nói ra hết lời mình thì cánh cửa phòng y tế bỗng mở ra.
    _Chị Bình! - Bảo Bình từ ngoài cửa đi vào, gọi lớn.
    Vừa vào nhìn thấy Ma Kết, cô có hơi khựng lại, thắc mắc: "Ma Kết, anh cũng ở đây sao?"
    _À, anh...
    _Anh ấy đến tìm Song Ngư. Và cũng nhờ phước em "quậy" làm sao cánh cửa nó bị hư nên làm Ma Kết bị thương ngay tay đó! - Thiên Bình lên tiếng giải vây.
    Bảo Bình có vẻ hơi lo lắng, liếc nhìn Ma Kết, nhìn xuống tay anh. Thầm nghĩ có khi nào anh ấy bắt mình "đền" hay không?
    _Nhưng... nhưng người làm hư là Song Ngư á! - Bảo Bình "đổ thừa". Mà đúng là như thế thật!
    _Này, này. Không có mặt tớ mà đổ thừa cái gì đó? - Song Ngư từ đâu lù lù xuất hiện đi vào, cậu nhìn xung quanh và bắt gặp Ma Kết, ngạc nhiên. - Anh Kết! Sao anh ở đây??? Mà tay anh bị sao vậy???
    Song Ngư đi đến xem xét tay Ma Kết.
    "Cốc"
    "Au~"
    _Đi về thôi nào! "Ông" muốn gặp em đấy! - Ma Kết kéo Song Ngư ra ngoài sau khi "ban phát" cho cậu cục u trên đầu và một dấu chấm hỏi to đùng.
    Tất nhiên là Song Ngư không quên chào Thiên Bình, Bảo Bình.
    Còn hai người, Thiên Bình nhìn sang Bảo Bình, giọng có phần trách móc: "Em đi đâu đấy? Không phải nói là xuống lớp chị sao? Ở phòng thí nghiệm cũng chẳng thấy!"
    _À, em đói bụng nên cùng Song Ngư xuống canteen đó. Hì hì, quên nói chị với Nhân Mã biết! - Bảo Bình lè lưỡi. - Mà cũng nhờ thế chị với Ma Kết có không gian riêng tư còn gì!
    Bảo Bình huýt vai Thiên Bình, vẻ mặt hơi tà.
    "Cốc"
    "Au"
    Vâng, và lần này người bị u đầu là Bảo Bình. Cô xoa xoa đầu bĩu môi nhìn Thiên Bình.
    _Nhìn gì nữa? Đi đến quán thôi! Trễ rồi đó! - Thiên Bình trừng mắt rồi quay ngoắt đi.
    Đằng sau, hình như còn bất mãn, Bảo Bình nhăn mặt lè lưỡi trêu Thiên Bình "Khó tính y như Sư tỉ phiên bản hai vậy!".
    tumblr_mfdqh4vuae1rkkwzlo1_500.jpg
    Đến khi Thiên Bình quay người lại trừng mắt lần nữa cô mới chịu lẽo đẽo theo sau.

    -----o0o-----
    Trong phòng Hội trưởng vang lên những âm thanh chói tai.
    Vài học sinh đi ngang có hơi thắc mắc nhưng rồi cố gạt đi sự tò mò mà ra về.
    Nhân Mã đứng bên trong chịu trận sự mắng nhiếc của Xử Nữ. Đúng hơn là cô biết trước thể nào cũng nghe mắng nên kịp thời nhét hai bông gòn vào lỗ tai.
    Xử Nữ mắng một trận hả dạ rồi cố kiềm lại cơn tức vẫn đang cuồn cuộn trong lòng: "Thế giấy danh sách đăng kí đại hội thể thao đâu?"
    Nhân Mã cau mày như không hiểu lời Xử Nữ nói.
    _Đừng nói là cô quên lấy chúng rồi nhé? - Xử Nữ nghiêm mặt hỏi.
    Anh quan sát thái độ của Nhân Mã, có thể biết ngay là chắc chắn cô đã quên!
    _T... Thì giờ tôi đi lấy! - Nhân Mã lắp bắp, tay hươ lung tung.
    Cô nói thế thôi chứ giờ chắc chẳng còn học sinh nào ở trong các lớp, huống hồ gì là người giữ danh sách đó chứ! Haiz, thật là, sao cô có thể đãng trí đến mức đó chứ?
    Nhân Mã định đi ra khỏi phòng thì cửa phòng đã bật mở, Ara bước vào.
    _Nhân Mã, tưởng em chạy đi đâu nào ngờ lại đến đây! - Ara mỉm cười.
    Ara nhìn sang Xử Nữ.
    _Đến đây có chuyện gì vậy, Ara? - Xử Nữ lên tiếng hỏi.
    Anh có chú ý đến sấp giấy trên tay cô ta. Riêng Nhân Mã tự nhiên lại thấy khó chịu.
    _Em đến đưa anh danh sách giấy đăng kí hội thao! - Ara đi đến bàn Xử Nữ.
    Nhân Mã nghe thế, ức ách trong lòng, cô đứng im nhìn Ara. Và dường như lúc đi qua người Nhân Mã, khóe môi Ara có nhếch lên.
    Xử Nữ cầm lấy, xem sơ một lượt sấp giấy, vẻ mặt có chút hài lòng.
    _Phiền cô rồi! - Xử Nữ sắp lại gọn ghẽ.
    _Ưm, không sao. Đây dù sao cũng là công việc trước kia của em mà. Chỉ là thuận theo thói quen thôi! - Ara nói, vẻ mặt vui tươi.
    Xử Nữ gật đầu nhẹ, không chú ý đến thái độ đằng xa của Nhân Mã: "Nhân Mã, cô..."
    Không chờ Xử Nữ nói hết, Nhân Mã đã mở cửa, và trước khi đóng sầm cửa lại cô còn hét vào: "Nếu hết việc, tôi về!!!".
    Nhân Mã đi ra ngoài, dọc hành lang. Tiếng bước chân dậm từng cái lên nền một cách mạnh bạo, như thể cô đang trút giận lên những gì mình bước qua.
    _Chết tiệt. Mình làm gì cũng chê trách, chỉ trích này nọ. Vừa thấy cô ta cái mặt mũi sáng rỡ như thấy vàng ý! Cái tên ba trợn! Đây không thèm chấp! - Nhân Mã lẩm bẩm.
    Cô đá đá chân ra đằng trước, vẻ mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
    Bỗng nhiên thấy ức ức trong lòng không hiểu nổi!
    -----o0o-----
    _Hự... ưm...
    Kim Ngưu trong phòng bệnh cố gắng nhấc thân người nặng nề của mình lê đi từng bước. Không thể cứ nằm mãi được, ít nhất thì có lẽ cô nên vận động một chút để bớt chán hơn.
    _Aaaaaa ~~~~ muốn được ra ngoài chơi quá ~~~~ - Kim Ngưu đi đến bên cửa sổ, đặt hẳn hai cánh tay lên cạnh cửa sổ.
    Cô nhìn dưới thành phố ồn ào náo nhiệt dưới kia. Tự nhiên lại thèm ăn thấy lạ. Nhớ đến bữa được Thiên Yết dẫn đến phố ăn đó mà miệng chóp chép thèm.
    Thiên Yết...
    Hừ, lại nghĩ đến tên khó ưa đó!
    Xùy xùy, biến ra khỏi đầu ta ngay!!!
    Nhìn cái vẻ mặt lạnh lùng ấy của hắn là thấy không ưa rồi. Gì đâu mà chẳng thấy cười tẹo nào cả... tự nhiên lại thích nhìn hắn cười... nụ cười của hắn... có chút gì đó... kì lạ.
    Chẳng nhẽ đó giờ hắn luôn thế ư? Vẻ mặt lạnh băng, kiệm lời, không bao giờ thấy khóe môi cong!? Ừ có lẽ là trừ một lần duy nhất cô trông thấy ở khu vui chơi.
    Aaaaa, lại nghĩ vớ vẩn về hắn rồi!!!
    Kim Ngưu cứ như độc thoại một mình. Hết thở dài, rồi lại ngẩn ngơ, xong lại lẩm bẩm chẳng đầu chẳng đuôi. Đến nổi cánh cửa mở ra mà cô nàng còn chẳng hay.
    _Kim Ngưu, làm gì mà cháu lảm nhảm ở đó thế?
    Đến khi tiếng nói của người đó ngân lên, cô mới giật mình xoay người lại.
    _Chú Thiên Long!
    Kim Ngưu kêu lên, ánh mắt mau chóng lia sang một bịch xốp bên cạnh. Lập tức, hai tia sáng lóe lên, Kim Ngưu quên đi chân mình đang bị thương mà lao vù đến, ngồi xuống giường, nhấc bịch xốp lên săm soi.
    _Oa~~~~ Tokboki, đúng món cháu thích luôn! - Kim Ngưu liếm một lượt vành môi, thích thú.
    Đúng là chú Thiên Long, rất tâm lí nha! Biết giờ cô đang đói mà mang chúng đến.
    Kim Ngưu định cầm lấy để đem ra ăn thì bỗng bịch xốp bị giựt ngược lại. Cô bị nhoài người lên trước, đến khi mất trớn mà buông tay ra khỏi bịch xốp.
    _Ễ~~~~
    _Cháu quên chân mình đang đau sao mà chạy tưng tưng thế? - Chú Thiên Long đưa mắt hất hất xuống vết thương ngay chân.
    Sau vài giây định hình sự việc, Kim Ngưu bỗng la toáng lên, khòm người xuống xoa xoa cái chân tội nghiệp của mình. Mải mê với đồ ăn mà cô quên mất mình không được lành lặn như mọi lần.
    _Huhu~~~ đau quá đi! Sao chú không nhắc cháu sớm!!! Cháu không lành sớm là tại chú đó! - Kim Ngưu đổ thừa.
    Chú Thiên Long muốn bật cười với thái độ của Kim Ngưu. Nhưng rồi nụ cười dần tắt ngấm, chú ấy ho hắng vài tiếng lấy lại thái độ ban đầu.
    _Hôm nay chú đến đây có chuyện này muốn nói!
    Kim Ngưu cau mày khó hiểu: "Có chuyện gì thế?".
    _Thời gian bọn cháu nằm viện cũng sắp một tuần rồi. Việc biểu diễn đang trì trệ. Vì chú đã sắp lịch làm việc và nhận hợp đồng sẵn cho hai đứa. Nhưng do chuyện ngoài ý muốn, chú lại không thể nói hẳn nguyên nhân dẫn đến sự hủy hợp đồng này, thành ra đang có chút rắc rối về công việc của các cháu, họ đòi bồi thường khá lớn, không những thế lại ảnh hướng đến uy tín của công ti. Đó là nếu như không ai biết việc hai cháu bị tai nạn ngoài ý muốn thế này...
    _Cháu cũng hiểu chuyện đó... nhưng mà... sợ rằng mama cháu... - Kim Ngưu cảm thấy khó xử, cô cũng không biết nên giải quyết làm sao.
    _Chú yên tâm, mọi chuyện cháu sẽ lo liệu! - Sư Tử mở cửa đi vào. - Cháu sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa với họ. Chú không cần bận tâm đâu.
    Thiên Long nhìn Sư Tử, ánh mắt cô trông rất kiên định như chắc nịch lời hứa của mình. Ông cũng không thể nào làm khác hơn: "Ừ, chú yên tâm rồi. Thế chú đi đây. Mong cháu mau hồi phục."
    Thiên Long đi ra ngoài thì chạm mặt Bạch Dương đang đi vào, anh phải gửi xe nên vào trễ hơn Sư Tử. Bạch Dương nhìn chằm chằm chú Thiên Long dù ông ta đã đi qua một đoạn. Hình như anh từng gặp người này rồi... mà tại sao ông ta từ trong phòng bệnh Kim Ngưu đi ra thế?
    Thật khó hiểu.
    _E... Em xin lỗi! - Kim Ngưu cứ xoắn xoắn mấy ngón tay lại với nhau, ấp úng nói.
    Lúc nào cũng thế, cả cô, cả bốn người còn lại, những rắc rối mọi người gây ra đều phải nhờ Sư Tử giải quyết giùm. Chị ấy bao giờ cũng đảm nhận tất cả, nhận lấy mọi trách nhiệm để rồi một mình gánh chịu.
    Cô biết, chị ấy cũng rất khổ sở.
    Cô biết tất cả những việc chị ấy chịu đựng cả trong quá khứ lẫn hiện tại.
    Áp lực là người chị cả không phải là nhỏ khi phải một mình bảo vệ gia đình thay cho người cha quá cố của mình.
    Khóe môi Sư Tử khẽ cong nhẹ, cô ghé sát đầu mình xuống ngang với Kim Ngưu, dùng cánh tay xoa nhẹ đầu cô thay lời nói.
    _Không sao cả mà.
    Kim Ngưu vùi đầu vào vai Sư Tử, nấc nhẹ thành tiếng, trông như một đứa nhóc khóc nhè.
    Bạch Dương đi vào, có vẻ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
    -----o0o-----
    “_Này, cậu đừng khóc chứ! Tớ hứa sẽ không sao mà, ha?
    _Ư...
    Không gian trắng toát.
    Hai đứa bé tầm sáu tuổi siết chặt tay nhau. Một cậu bé đang nằm trên giường y tế của bệnh viện. Một cô bé đang đứng kế bên khóc nức nở.
    Cậu bé mỉm cười nhìn cô bé. Đôi tay run rẩy cố nhấc lên để lau đi những giọt nước tràn ra từ con ngươi ấy.
    Cậu không muốn thấy cô phải khóc. Nhất là vì mình!
    _Tớ... đã hứa...
    Cậu bé định nói thêm gì đó nhưng chiếc giường đã bị những vị bác sĩ đẩy đi. Đôi tay hai người dần dần bị kéo ra xa đến khi buông hẳn.
    Cô bé cứ khóc nấc lên mà cố gắng đuổi theo đến khi chiếc cửa buồng cấp cứu đóng lại ngăn cách cô. Cô quỳ thọp xuống đất, báu lấy cánh cửa.
    _Cậu đã hứa sẽ bên tớ đó..."
    "Sư Tử! Sư Tử à!"
    "Thịch"
    Cô giật mình, đôi mắt thất thần phút chốc giật mạnh, cảnh vật trước mắt hoàn toàn tan biến.
    _Cậu sao vậy?
    _À, không có gì đâu, Bạch Dương. Đi tiếp thôi! - Sư Tử gượng đáp, chân cô lại tiếp bước.
    Đi được vài bước cô lại ngoái đầu nhìn căn phòng ban nãy cô cứ đứng nhìn chằm chằm. Phòng cấp cứu đó vừa có một bệnh nhân được đưa vào và người thân ông ta đang khóc ròng, cầu nguyện bên ngoài. Cô quay người lại, đầu lại nghĩ đến những hình ảnh kia.
    Chỉ là cô đang nhớ lại cảnh đó thôi.
    Ngày đó cũng thế.
    Và Vô Danh, đã không giữ đúng lời hứa với cô.
    Sư Tử chợt nở nụ cười nhạt. Không hiểu sao cô lại có cảm giác đau thế này. Trái tim lại lần nữa như thắt lại. Cô không thể khống chế cơn đau, cũng như không thể khống chế nước mặt. Cô lại khóc. Dù rằng cô đã cố kìm nén. Nhưng những giọt nước cứ lăn tràn.

    Vừa lúc hai người bước ra khỏi cổng bệnh viện.
    Bạch Dương định lên tiếng bảo Sư Tử đứng đây đợi để anh đi lấy xe rồi sẵn tiện chở cô đến quán Love Tea, nhưng khi anh quay sang định cất lời thì bỗng bất động. Anh không nhìn rõ mặt cô, anh không biết có phải cô khóc hay không nhưng anh vẫn thấy bờ vai đó run lên.
    Bạch Dương tỏ vẻ ngạc nhiên. Nãy giờ từ lúc đến bệnh viện, đến thăm Kim Ngưu cũng như ghé qua xem tình trạng sức khỏe Cự Giải, đâu có chuyện gì không ổn xảy ra? Chẳng nhẽ về vụ của Kim Ngưu lúc ấy? Hay có liên quan đến việc Sư Tử thần người tại hành lang dẫn đến phòng cấp cứu?
    _Sư Tử, cậu sao thế??? - Bạch Dương đặt tay lên vai cô, lay nhẹ.
    Sư Tử hít một hơi sâu, dùng tay quẹt giọt nước đọng trên mí mắt, rồi ngước lên nhìn Bạch Dương, đôi môi khẽ cong cố tạo một nụ cười hơi gượng.
    Drawing-Manga-Girl-Manga-studio-Ex-3.jpeg
    _Ưm, không sao. Chỉ là nghĩ đến một số chuyện không vui thôi! - Sư Tử nói. - Mà thôi, phiền cậu rồi. Cậu đi làm việc của cậu đi, tớ cần đi đến một chỗ.
    _Nhưng chẳng phải cậu cần đến Love Tea sao? - Bạch Dương khó hiểu, Sư Tử như có gì đó muốn che giấu vậy.
    Sư Tử có hơi phân vân việc có nên nhờ Bạch Dương chở đến đó luôn hay không. Phần vì cô cũng không muốn nhiều người biết đến hay tò mò về nơi đó, phần vì cô sợ khi đến đó cô lại không kiềm chế được cảm xúc của mình và để Bạch Dương thấy.
    Nhưng quả thực giờ đây cô rất muốn đến đó.
    _Tớ... cần đến một nơi!
    -----o0o-----
    Cự Giải ngồi dậy sau khi biết chắc Sư Tử đã đi ra ngoài, vươn tay lấy mắt kính trên bàn đeo vào rồi bất động nhìn vào khoảng không. Cô không biết mình còn phải giả vờ hôn mê như thế đến bao lâu nữa. Nhưng sao cô vẫn không muốn... mình tỉnh dậy. Cô nên làm sao đây? Phải nên đối diện với sự thật như thế nào đây?
    Cô thật sự... không biết!
    Nhưng nếu cô có quyết định sao nữa thì cũng không nên. Vì cô và những người khác cũng không thể mãi che giấu thân phận của mình được. Huống hồ giờ có lẽ cả mười hai người đang dần thân với nhau hơn và sự thật cũng gần chạm đến nút thắt. Cứ mãi như thế, việc bại lộ chỉ còn là vấn đề thời gian. Và mama cô cũng đã nói"Tuyệt đối không được cho ai hay về thân phận của các con!", nếu không như thế, cả sáu người sẽ bị đuổi học và sẽ không thể yên với mama. Mama cô là người "Nhất ngôn cửu đỉnh", một lời nói ra thì quyết sẽ không thay đổi.
    Cô thật sự không muốn thế!
    Không hiểu sao, tự lúc nào cô đã có cảm giác lưu luyến ngôi trường này đến vậy. Dù trước đây cô đã từng chuyển nhiều trường cũng vì lí do "idol". Nhưng đây là ngôi trường mà cô không muốn rời xa nhất. Ở đây cô được học cùng với chị em mình, không bị áp lực là idol, không cần phải dè dặt trước ai và nhất là... ở đây, cô tìm được tình cảm chân thật của mình.
    "Cạch"
    Cánh cửa bỗng nhiên mở soạt làm Cự Giải giật mình. Cô định nằm xuống nhanh tay đắp chăn che người lại thì đã quá muộn khi nhìn thấy người ấy đang mở to mắt nhìn mình như ngạc nhiên tột độ.
    Cô và tên ấy bất động vài giây. Mắt nhìn mắt mà không nói lên được lời nào.
    Song Tử...!!!
    Song Tử không tin vào mắt mình đến nỗi anh không thể cử động, tim như ngừng đập.
    Trước mắt anh, có phải là Cự Giải? Có phải là Cự Giải đang nhìn anh không? Cô đã tỉnh dậy rồi sao??? Cô đã tỉnh dậy thật rồi sao??? Liệu anh có đang hoa mắt chăng???
    _S…..
    _Bác sĩ!!! Bác sĩ!!!
    Cự Giải định mở lời nhưng Song Tử chợt la lớn rồi chạy ra ngoài, lời muốn nói bị nuốt vào cổ họng. Cự Giải hơi nghiêng đầu nhìn ra cửa rồi thở nhẹ, khóe môi bỗng hơi cong.
    Lát sau, bác sĩ vào. Ông ta xem xét lại bệnh tình Cự Giải trong khi Song Tử đứng kế bên cứ thế mà hỏi liên tục "Cô ấy có sao không bác sĩ?", "Cô ấy đã khỏe hẳn rồi chứ bác sĩ?", "Chắc chắn sẽ không sao rồi chứ?", "Khi nào thì xuất việc được?" blah blah... Anh hỏi không ngừng miệng khiến vị bác sĩ cũng thở dài lắc đầu. Đến khi xong xuôi ông ta mới quay lại nhìn anh:
    _Cậu có thể yên tâm rồi. Tình trạng cô ấy đã tốt hẳn. Chỉ cần tịnh dưỡng vài ngày là có thể xuất viện. Và lần sau đừng có cuống cuồng lên như thế nữa! - Ông ta nói, giọng có chút phàn nàn.
    Song Tử lí nhí gãi gãi đầu tạ tội, đợi khi bác sĩ đi ra khỏi anh mới phấn khích mà định chạy bay lại đến chỗ Cự Giải. Nếu như là bình thường thì có lẽ anh sẽ ôm chầm lấy cô mà vui mừng, nhưng đằng này lại khác, trước khi kịp đến gần cô thì anh đã ngừng hẳn lại, đứng có khoảng cách trước cô.
    _Thật là may quá! Cuối cùng cậu cũng đã tỉnh! - Song Tử lên tiếng.
    Cự Giải có vẻ cũng nhận ra được hành động của Song Tử.
    _Ừm, cám ơn đã lo lắng cho tớ! - Cự Giải nhoẻn cười tựa như không có chuyện gì xảy ra.
    image (23).jpg
    Song Tử lúng túng đỏ mặt trước nụ cười của Cự Giải, tự nhiên chẳng biết nói thêm gì. Trong khi anh là người hoạt ngôn, rất biết hòa đồng với xung quanh, tại đây, ngay bây giờ, những lời lẽ trong anh như bị xóa hết. Một đầu óc trống rỗng đến kì lạ.
    Nửa muốn rời đi, nửa lại chẳng muốn, lực bất tòng tâm.
    Cự Giải cũng không biết làm sao, chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
    Không gian cứ thế mà im ắng.
    _Song Tử! - Cự Giải mở lời.
    _S….Sao?
    _Cậu từng nói thích tớ?
    Song Tử hơi ngạc nhiên. Không hiểu tại sao Cự Giải lại hỏi như thế. Anh chưa kịp trả lời thì cô lại tiếp tục hỏi:
    _Vì sao?
    ...
    Song Tử thoáng im lặng. Ánh mắt Cự Giải vẫn đăm đăm nhìn anh.
    _T... Tớ cũng không rõ! Chỉ biết rằng khi bên cậu, tớ cảm thấy vui. Cậu khác hẳn với khối đứa con gái suốt ngày theo đuổi tớ. Cậu đặc biệt một cách kì lạ. - Song Tử nói hết lòng mình, nhưng anh không nhắc đến rằng trông cô rất giống với Piter-thần tượng của anh.
    Cự Giải lắng nghe kĩ lời nói của Song Tử.
    Cô không giỏi phân biệt lời nói thật, giả. Cô không giỏi đoán định lòng người tốt, xấu. Nhưng chí ít cô cũng cảm nhận được tình cảm của anh trong đó. Ban đầu cô cứ sợ rằng, anh cứ đeo bám cô vì cô trông cô giống Piter (dù đúng thật là thế), anh thích cô chỉ vì như thế.
    Và cô thực sự nghĩ mình thích Ma Kết...
    Sau khi chuyện này xảy ra, cô mới nhận thức ra được tình cảm của mình.
    Cô cứ mãi bị ám ảnh về sự dày vò với Thiên Bình mà quên đi tình cảm thật sự sâu trong lòng.
    _Song Tử, tớ muốn nói...








  6. song songdijhhuhuus

    song songdijhhuhuus Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    10 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    35
    Đã được thích:
    74
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    infernal immortal
    Chòm Sao:
    Song Tử
    trân trân iu dấu
    chap này ngâm là hơi bị lâu à nha, hại em phải hóng dài cổ. được cái nó ngon kinh khủng
    chap sau chị thêm ớt vào cho ngon nha
    em đặt bom kích ở đây nha
    p/s: chị bị cuồng ft ạ? nếu thế thì giống em, em cũng cuống ft lớm đó
    Aria•Angel thích bài này.
  7. Sunnysan

    Sunnysan Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    5 Tháng mười 2013
    Bài viết:
    7
    Đã được thích:
    29
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Đồng hoa Mặt trời
    Facebook:
    https://www.facebook.com/tran.sansan.96?ref=tn_tnmn
    Chòm Sao:
    Xử Nữ
    Chào tác giả! mình mới mò vào đây đọc được vài chap đầu nên cũng lăng xăng chạy vào comment ủng hộ tác giả liền!
    *len lén đọc vài dòng ở trên* chà ! công nhận Giải_Ngưu giữ bí mật hay thật *giấu không cho người ngoài biết mình là nhóm nhạc thần tượng tới tận bây giờ luôn*!
    meonhi45 thích bài này.
  8. o0o Belly Ng o0o

    o0o Belly Ng o0o Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    7 Tháng mười một 2013
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    43
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Thành ma đi rùi ta nói cho :)
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Chào tác giả, mình đọc chùa cũng lâu rùi, hôm nay quyết định lên chém một tí:
    -Bạn viết hay lắm, cũng khá "thông minh" khi hầu như toàn kết truyện váo lúc gay cấn, làm mình không tò mò không được
    -Bạn hành hạ, ném bom vào tất cả các sao mà rốt cục lại "thiên vị" cho cặp Bảo-Ngư, khá là yên bình từ đầu buổi tới giờ, cho tụi nó gay cân tí nào
    Cuối cùng là hóng chap
    meonhi45 and Canceria like this.
  9. meonhi45

    meonhi45 Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    12 Tháng một 2013
    Bài viết:
    217
    Đã được thích:
    333
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    hell(nào dám xuống tìm ta không?haha...)
    Yahoo! Messenger:
    haruko_tado@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    Kim Ngưu và Thiên Yết thật sự là rất rất chậm.
    Sư Tử và Bach Dương nữa thậm chí còn chậm hơn Ngưu - Yết
    Nhân Mã và Xử Nữ lại rất lòng vòng.
    Song Ngư với Bảo Bình thì ... hai tên kia cứ hồn nhiên như bị điên thế đến chừng nào>,<?
    Cả Ma Kết với Thiên Bình nữa hai cái tên này cứ kẻ đuổi người chạy là sao a~?
    Xà Phu và Ara thật sự aaaaaa.... chừng nào mới hại các nữ chính đây?!?!
    Ta đọc mà ức chế à nha!
  10. nguu nhi cute

    nguu nhi cute Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    14 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    125
    Đã được thích:
    236
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Hỏi làm gì, muốn biết thì tự tử đi ta nói cho
    Facebook:
    https://www.facebook.com/hahy.thuong
    Chòm Sao:
    Kim Ngưu
    Kyaaaaa, sao bạn chưa ra chap mới vậy, hu hu, bạn định Drop fic à! Đừng có drop nhá * xụt xịt, lấy khăn chấm ngước mắt*.

Chia sẻ trang này