[Fanfiction] Nhập vai quá sâu

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Wan Aqr, 16 Tháng hai 2017.

  1. Wan Aqr

    Wan Aqr Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    11 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    2,253
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Văn Quân Y Cựu
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    "Em yêu anh."
    "Anh rốt cục là ai?"
    "Anh đoán đi…hơ hơ."
    "Tôi không đoán, cậu nói."
    "Khụ, cái kia…"
    Kịch bản đã hết
    Là do em nhập vai quá sâu…
    [​IMG]
    Tên truyện: Nhập vai quá sâu
    Tác giả: Lão Thiên Thành Tinh
    Beta: ToMakeAngel
    Thế loại: đam mỹ, tình cảm, nhẹ nhàng, ngược
    Rating: T
    Tình trạng: đang tiến hành
    Độ dài: bốn chương
    Giới thiệu nhân vật
    Thiếu nữ công

    [​IMG]
    Tên: Văn Quân Dã
    Giới tính: Nam
    Chòm sao: Nhân Mã
    Tính cách: ngốc, manh, hay chửi bậy nhưng lại mang tâm hồn cực kì thiếu nữ
    ...
    Tạc mao ngạo kiều biệt nữu thụ

    [​IMG]
    Tên: Tần Ngải Đức
    Giới tính: Nam
    Chòm sao: Bảo Bình
    Tính cách: kì quặc, ngạo kiều, đáng sợ, hay tạc mao
    Đôi lời/ cảnh báo:
    - Lời đầu cảm ơn beta reader của tôi, Tiểu Quân Quân.
    - Viết truyện này vì chính tôi đã “nhập vai quá sâu”. Nhưng giờ thoát vai rồi mới đem ra sửa và tìm beta. Định khi hoàn thành xong hết mới đăng, nhưng hôm qua tôi kích động quá, muốn đăng kỉ niệm luôn. Lại vì trời quá khuya, tay quá run sợ bấm nhầm cái gì nên để nay đăng. Nay sinh nhật Ngải Ngải.
    - Truyện lấy ý tưởng từ những sự kiện thực tế, trong truyện cũng sử dụng một vài lời nói của “chính chủ”.
    -"Nhập vai quá sâu" là tên một bài hát. Văn Quân từng hát "Nhập vai quá sâu, Tiểu Ngải chúng ta kết hôn đi".

    - Truyện tương đối nhẹ nhàng, chữ "ngược" chỉ để dọa người.
    - Mạch truyện chủ yếu chỉ chạy theo dòng suy nghĩ của Văn Quân.

    - Một lời muốn nhắn cho nhân vật chính: Anh vẫn ấm ức tại sao anh trong những bộ fanfiction luôn là một hình tượng ngu ngốc, vậy nên chia buồn với anh, trong bộ truyện này của tôi anh cũng không được đổi đời đâu Ai bảo anh (cố tình/ giả vờ) ngốc, còn thích trêu tức người. Truyện tôi viết mà tôi cũng muốn đánh nhân vật của tôi. Đánh người không được thì đánh nhân vật thôi.(mà hắn sẽ chẳng bao giờ đọc được dòng này nên không sợ.)
    - Đừng quên đọc Nội quy box.
     
    Last edited: 20 Tháng hai 2017
  2. Wan Aqr

    Wan Aqr Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    11 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    2,253
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Văn Quân Y Cựu
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    I
    “Đừng kéo tôi. Này, này, thả ra! Các anh định đưa tôi đi đâu? Này…”

    Tiếng một người thanh niên vang vọng qua những dãy hành lang, thu hút không ít ánh mắt của những sinh viên khác. Một số tò mò không biết bọn người này lại giở trò gì? Ba trong bốn người bọn họ nổi tiếng là đàn anh trong trường, không thể động vào, người còn lại có vẻ là một sinh viên khóa dưới. Không phải cậu ta đã đắc tội gì với họ chứ? Nếu đúng thì kết cục hẳn là rất thê thảm. Chẳng ai dám lên tiếng, coi như bản thân không biết chuyện gì đang xảy ra vì không ai muốn dây dưa với bọn họ.

    “Câm mồm!”

    Thanh niên đi trước quay lại, cau mày khó chịu nạt người đang bị lôi đi một cách mạnh bạo. Thật ồn ào. Thử tưởng tượng có một cái loa phát thanh cứ léo nhéo ầm ĩ bên tai xem hắn có muốn đập nát nó không? Bây giờ cũng vậy, hắn muốn tẩn cho cậu một trận để cậu ngậm miệng lại rồi khiêng đi, có vẻ nhẹ nhàng hơn.

    “Đừng nóng, cậu ta là khách quí, chúng ta phải tỏ ra là những người lịch sự chứ, cậu nói có phải không?”

    Thanh niên bên cạnh cậu mỉm cười với hắn, thân thiết mà khoác tay lên vai cậu.

    “Đúng khỉ gì!”

    Cậu gắt lên, hai tay đang bị một người đằng trước, một người đằng sau giữ chặt đành gượng vai cố hất cánh tay của hắn xuống nhưng vô ích.

    Chuông reo tan học, cậu vừa bước ra khỏi lớp đã bị ba người khóa trên chặn cửa, kìm kẹp lôi đi. Cậu là người khó hòa đồng nên trong trường không có lấy một người bạn, vì vậy chẳng ai muốn vì cậu mà đụng chạm đến ba người này, không đáng. Cậu đã cố gắng lục lại kí ức của mình nhưng lại chẳng tìm được một chút manh mối gì chứng minh cậu từng đắc tội với bọn họ. Một vài lần chạm mặt cũng chỉ là lướt qua, không tính là đắc tội đi? Cớ gì lại đối với cậu như vậy! “Mẹ nó, bố làm gì sai?” Cậu thầm rủa trong lòng.

    “Cậu nên ngoan ngoãn một chút.”

    Thanh niên bên cậu vẫn tỏ ra thân thiện cười nói nhưng có vẻ giống như một lời đe dọa hơn một lời khuyên. Người phía trước giao cánh tay hắn đang giữ cho người phía sau, người đó khóa tay cậu hích lên trên, hành động này dường như ám chỉ rằng bọn họ đã có phần nhượng bộ: thay vì bị kéo đi như lúc nãy thì ngoan ngoãn tự bước đi vẫn tốt hơn.

    “Hừ, bố cóc sợ các người, bố đi xem các người bày trò gì tiếp đón bố, có nồng nhiệt hay không.”

    Cuối cùng cũng phải lê lết theo chân bọn họ.

    Ba người dẫn cậu ra sân sau của trường, nơi này giờ đây vắng tanh không một bóng người. Thanh niên đang khóa tay cậu buông tay ra. Cậu được tự do rồi? Không đúng, bọn họ phí công bắt cậu đếm đây không phải là ném cậu một đống ở đây đứng nhìn rồi về chứ? Không lẽ bọn họ định đánh hội đồng cậu thật. Cậu liếc mắt đánh giá tình hình xung quanh. Chỉ có khả năng đó thôi. Ôi mẹ ơi! Trông cậu to khỏe thế nhưng cũng không thể một mình chọi lại ba tên đàn anh này. Cách tốt nhất là nhanh chóng thoát khỏi đây. Nghĩ là làm, cậu vùng mình bỏ chạy. Nhưng chạy chưa được ba bước đã bị tóm cổ kéo lại.

    “Con mẹ nó! Nói mau, muốn gì ?"

    Cậu không ngừng vùng vẫy, hung hăng hét lên. Lời vừa dứt đã bị bàn tay to khỏe kia giật mạnh, quăng ra đằng sau. Mẹ ơi, bắt đầu rồi. Tưởng chừng là vậy nhưng chờ một hồi vẫn chưa có gì xảy ra. Thay vì bị ném mạnh vào tường như tình huống trong những bộ phim bạo lực học đường thì cậu va vào thứ dễ chịu hơn nhiều.

    "Sao các cậu có thể hành xử thô lỗ như vậy ?"

    Cái thứ mà cậu cho là dễ chịu kia lên tiếng ngay sau khi bị cậu va trúng. Cậu có thể cảm nhận được ngay bên má xuất hiện một hơi ấm, rất gần. Không nén được tò mò, cậu khẽ nghiêng đầu nhìn sang xem đó là gì. Đập vào mắt cậu là góc chín mươi độ gương mặt của một đứa con trai. Giật mình ! Và rồi cậu nhận ra tư thế của hai người rất không ổn : người ta thì giữ chặt hai bên bụng cậu, còn cậu thì lại đang tựa lưng vào người ta. Cậu như bị điện giật liền đứng thẳng dậy, người kia hiểu ý cũng nhanh chóng buông tay.

    "Sao, thô lỗ ?"

    Thanh niên vừa quăng cậu đi nhướn mày tỏ vẻ nghi hoặc, trưng ra điệu cười nửa miệng khinh thường.

    "Đúng vậy."

    Cậu nuốt nước bọt nhìn hắn rồi lại nhìn sang người bên cạnh. Chỉ thấy anh ta lấy thái độ dửng dưng mà đáp lại, không hề có một chút sợ hãi. Nơi đây vẫn có người tự nguyện đứng ra chống lại ba tên đàn anh này để bảo vệ một người xa lạ sao ? Có chí khí ! Thật giống mấy vị đại hiệp trượng nghĩa trong phim kiếm hiệp, Son Goku phiên bản ngoài đời, biu biubiubiu biu, hai chúng ta cùng xông lên, tiêu diệt kẻ xấu.

    "Tần Ngải Đức, từ khi nào cậu đã biến thành anh hùng trượng nghĩa còn chúng tôi lại trở thành nhân vật phản diện rồi ?"

    Biu…biu…biu… Mấy chữ "biu" trong đầu cậu nhảy chậm dần, nhỏ đi rồi biến mất. Tần Ngải Đức chẳng phải là…

    "Người cũng mang đến cho cậu rồi, chúng tôi đi đây."

    Mỗi người khi đi ngang qua đều vỗ vai anh như một sự động viên khích lệ và anh dùng nụ cười để đáp lại.
    Đoàng ! Một tiếng nổ lớn xuất hiện trong đầu cậu. "Người cũng mang đến cho cậu rồi…" tức là kẻ đầu sỏ bắt cậu đến đây chính là Tần Ngải Đức, người mà cậu tưởng rằng đã giúp đỡ cậu, thậm chí trong vài giây tích tắc cậu đã nghĩ anh ta là người hùng. Ôi mấy giây cuộc đời… Lúc đầu cậu cũng thấy anh ta rất quen, hóa ra là "Mỹ Nhân" nổi tiếng Mãn Hán, cũng là một thành phần đàn anh đáng sợ trong trường, với ba kẻ vừa nãy thì chính là hợp thành bộ tứ. Hừ, cậu mặc kệ bộ tam bộ tứ gì đó, so với ba tên lúc này thì một tên dễ giải quyết hơn nhiều. Ngon thì nhào vào. Cậu quắc mắt nhìn anh, hằm hè.

    "Cậu làm tôi sợ đấy."

    Tần Ngải Đức nhỏ giọng, mắt long lanh phát ra tia sợ hãi.

    Cậu lấy làm khoái chí lắm, biết sợ là tốt, ha ha. Nhưng ngoài mặt vẫn cố trưng ra điệu bộ giận dữ đáng sợ.

    "Có chuyện gì."

    "Văn Quân Dã, tôi… tôi muốn làm quen với cậu…"

    Anh di di chân trên mặt đất, mắt nhìn chân, ngại ngùng không ngước mặt lên nhìn cậu.

    Làm quen ? Mặt Văn Quân Dã dãn hẳn ra, từ giận dữ hóa ngơ ngác, trông có chút buồn cười. Lần đầu tiên có người thẳng thắn nói muốn làm quen với cậu như thế này. Nhưng mà chỉ là làm quen thôi, có nhất thiết phải bắt người ta đến cái nơi vắng vẻ này ? Còn hại cậu bị bọn họ kéo nãy giờ xương cũng muốn rời ra rồi.

    "Cậu không thấy rất lãng mạn sao ?"

    Anh thầm cười, bộ dạng này của cậu khiến anh cảm thấy rất thú vị.

    Một cơn gió nhẹ lướt qua hàng cây làm rung động những chiếc lá. Ánh chiều tà ấm áp đổ vàng làm sáng lên làn da bạch ngọc của anh. Văn Quân Dã ngây ngốc nhìn anh. Cái danh "Mỹ Nhân" quả thật không chỉ là hư danh. Trước đây cũng chỉ là lướt qua anh, mà cậu lại chẳng hề để ý, mọi người nói anh đẹp, cậu lại chẳng có hứng thú hay tò mò. Vậy mà khi được tận mắt kĩ càng ngắm nhìn anh từ khoảng cách gần thế này cậu mới nhận ra : quá đẹp, vẻ đẹp của con người này thậm chí còn khiến người khác nghi ngờ cả giới tính của mình. Cậu lắc lắc đầu, lại nghĩ đi đâu rồi. Vừa nãy, điều cuối cũng cậu nghe anh nói là lãng mạn thì phải ? Ừ, phải… lãng mạn ? Phía sân sau trường vắng vẻ, hai thằng con trai đứng với nhau thì lãng mạn cái khỉ gì! Cậu nheo mắt nhìn anh, trong đầu xuất hiện dấu hỏi chấm to đùng.

    "Tôi thích cậu."

    Tần Ngải Đức bỗng nghiêm túc đến kì lạ nhưng lời nói lại nhẹ bẫng như gió, thật tự nhiên mà thoát ra. Lời nói này anh đã cất giấu trong lòng bấy lâu nay, cuối cùng anh cũng có thể nói ra rồi.

    Gió như ngừng thổi, chim như ngừng hót, không gian xung quanh bỗng nhiên yên lặng như lạc vào chân không, không nghe được bất kì tiếng động nào. Đến nỗi anh có thể nghe rõ mồn một tiếng trống đang dội thùng thùng bên trong lồng ngực.

    Lại chuyện gì ? Văn Quân Dã ngơ ngác ngờ nghệch giờ lại bị biến thành ngờ nghệch ngơ ngác, Cái quỉ gì đang diễn ra ? Dây phản xạ của cậu bị Tần Ngải Đức kéo dài đến nỗi có thể quấn quanh hai vòng Trái Đất. Mẹ nó, nói chuyện dễ hiểu chút đi ! Câu chuyện càng ngày càng trôi quá xa rồi. Một tên dở hơi tự nhiên bắt cậu đến đây chỉ để làm quen rồi anh ta bảo vì anh ta thích cậu. Mẹ của con, hắn đẹp như thế, nổi trội như thế chắc chắn không ít người theo đuổi, lí gì lại thích một kẻ vừa xấu vừa ngốc như cậu. Huống hồ cậu còn chẳng biết anh ta là ai mà chắc gì anh ta đã biết cậu là ai. Không khéo ba tên vừa nãy đang núp ở đâu đó cười cợt và đây chỉ là trò đùa của bọn họ. Lừa người !

    "Con mẹ anh, tôi không rảnh, tôi về !"

    Văn Quân Dã gắt lên, cậu rất ghét việc bản thân bị biến thành trò đùa. Việc này không phải một hai lần mà đã rất nhiều lần chỉ vì ngu ngốc mà bản thân trở thành thú tiêu khiển của người khác. Thật muốn tự đào cái hố chôn chính mình.

    “Tôi nói đều là thật."

    Tần Ngải Đức nhíu mày, đè giọng nói xuống thật thấp. Anh biết là có chút đột ngột. Từ trước đến nay chỉ có anh âm thầm quan sát cậu còn cậu đến cả anh trông thế nào cũng không biết. Anh thích cậu từ khi nào chẳng hay. Cậu - diện mạo bình thường lại còn tròn tròn mũm mĩm nếu không nói là mập, gia cảnh bình thường, thành tích bình thường, cái gì cũng bình thường, chẳng có một điểm nổi trội, đã thế còn ngốc nghếch. Vậy mà anh trông cậu lúc nào cũng đáng yêu đến kì lạ. Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên anh gặp cậu : Ngày hôm đó trời thu mát mẻ, những đám mây trắng lười biếng trôi lững lờ, tiếng lá cây ngân lên bản tình ca của thiên nhiên. Không khí lúc đó sẽ thật lãng mạn nếu không có tiếng lầm rầm chửi thề của một cậu sinh viên bị phạt đứng ngoài cổng. Lần thứ hai anh vô tình gặp cậu ở canteen của trường. Nhìn cậu ngồi trong một góc, mắt dán vào màn hình laptop, miệng nhai nhồm nhoàm đống thức ăn, vừa nhai vừa cười ha hả, hình tượng xấu đến không dám nhìn. Anh cùng đám bạn đến cái bàn bên cạnh cậu, anh ngồi ngay sau lưng cậu còn có thể nghe rõ tiếng cậu ợ to. Anh vuốt mặt, dù không quen biết nhưng lại cảm thấy mặt mũi mình đều không còn. Cứ như vậy anh vô thức dõi nhìn theo cậu. Đến bây giờ, anh không muốn tiếp tục im lặng và quyết định thổ lộ với cậu. Tần Ngải Đức anh dám nghĩ dám làm. Hơn nữa, anh và Văn Quân Dã hiện tại không có bất kì mối quan hệ nào, bạn bè cũng không phải nên anh chẳng có gì để mất, liều một lần cũng chẳng sao. Im lặng, một tia hi vọng cũng không có. Anh nhận ra bản thân cũng thật khác người.
    Văn Quân Dã thấy lòng mình có chút lay động. Không biết có phải vì cậu quá ngốc nên dễ tin người không mà cậu đã bắt đầu có chút niềm tin vào lời anh nói. Nhưng niềm tin này lại khiến cậu bối rối. Không phải cậu không biết chuyện hai thằng con trai cũng rất có khả năng. Thực tế cậu cũng là một hủ nam, khụ, nhưng…

    "Tôi…cái đó…là trai thẳng…ừm, thẳng."

    Cậu phải rặn mãi mới tìm được câu trả lời sao cho có vẻ hợp lí. Bỏ qua khuyết điểm trên cậu còn là một trạch nam, suốt ngày ở trong nhà ôm máy tính coi hoạt hình với nghe kịch truyền thanh đam mỹ, lấy đâu thời gian mà có người yêu…cậu cũng không chắc kiểu người mình thích như thế nào. Thật rắc rối. Cậu không thích rắc rối, đành từ chối cho lành. Những nhỡ anh ta thích cậu thật, từ chối thẳng thừng sẽ khiến anh tổn thương, cũng không phải lỗi của anh. Vậy nên…thế đi. Mặc dù cậu cũng chẳng biết đây là kiểu logic gì. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới kĩ lui cậu vẫn chưa thông được, càng nghĩ càng loạn. Dẹp, không nghĩ nữa.

    Tần Ngải Đức từ nãy đến giờ vẫn quan sát Văn Quân Dã, cậu vẫn không biết rằng những suy nghĩ của mình đều viết hết trên mặt và bị anh nhìn thấu cả. Dẫu gì anh cũng đã biết trước sẽ xảy ra trường hợp này : đối với việc đột nhiên có một người từ trên trời rơi xuống rồi tỏ tình với cậu trong khi cậu còn không biết gì về hắn ta, cậu liền chấp thuận chứng tỏ cậu là kẻ dễ dãi, không coi trọng mối quan hệ này. Và đương nhiên người anh thích không thể nào thuộc thành phần đó, điều hiển nhiên lần này phải chấp nhận thất bại mặc dù vẫn có chút hụt hẫng. Nhưng không phải là thất bại hoàn toàn, chí ít cậu đã mang cho anh tia hi vọng mới. Chỉ cần có hi vọng, không có gì là không thể. Tần Ngải Đức nghiêng đầu nhìn cậu, môi vẽ lên một nụ cười.

    "Không thành vấn đề. Coi như là tôi đang theo đuổi cậu, tôi không tin là cậu không đổ. Nhưng nếu cậu không biết điều, cùng lắm tôi sẽ cùng các bạn của tôi làm công tác tư tưởng cho cậu đến khi não cậu thông mới thôi…"

    Anh ngừng lại một chút. Văn Quân Dã ngơ ngác một hồi rồi bỗng ho sặc sụa. Không phải chứ, giọng nữ này…lại hay đến vậy ?!Cậu thậm chí đã đắm chìm vào giọng nói đó…


    "…và tôi không đảm bảo khi não đã thông, mạng cậu còn hay không."

    …nếu không có câu cuối cùng khiến cho cậu một trận lạnh run.

    Khi câu nói này thoát ra, anh còn khuyến mãi thêm một nụ cười đầy ẩn ý. Anh là đang đe dọa cậu.
    Mẹ nó, cậu muốn khóc. Thiên a, hôm nay con đã bước chân trái ra cửa trước sao, bố ông trời. Rất muốn khóc. Thực tế trong lòng cậu bây giờ đã khóc thét lên rồi. Phải làm sao đây ?

    "Cậu có sao không ?"

    Tần Ngải Đức bày ra bộ dạng rất quan tâm hỏi thăm như muốn xoa dịu tâm hồn nhỏ bé của cậu. Tên ngốc này không phải đem những lời anh nói đều cho là thật cả chứ ? Trông cậu vừa thấy tội vừa thấy buồn cười, thật ngốc. Anh từ trước đến nay không chấp nhận thua thiệt bất cứ điều gì, lần này vì cậu mà tự nguyện xuống nước nhưng tuyệt đối không thể để mất hết khí chất cao ngạo của bản thân. Sống phải có khí chất, hiệu ứng thôi cũng được. Như vậy mới dễ dàng dạy dỗ, uốn nắn kẻ khác, trong trường hợp này thì chính là cậu.

    Cái này là giúp kéo người ta ra khỏi vũng lầy rồi không thương tiếc thẳng một cước đạp xuống vực, xong lại chạy đến hỏi thăm có đau không. Thiếu điều rớt mất xác, con mẹ anh mới không sao ! Văn Quân Dã khó chịu nhăn mặt, hận không thể đem con người trước mặt ném ra khỏi Trái Đất.

    "Tùy."

    Cậu hậm hực phun ra một chữ rồi xoay mình bước thẳng. Tần Ngải Đức nhún vai cười cười, xem như đó là một lời chấp nhận đi. Anh vui vẻ, chắp tay sau lưng rồi lẽo đẽo đi sau cậu.

    Nắng dịu dàng in rạp bóng hai con người trải dài trên mặt đất.
    ...

    Góc lảm nhảm
    Sẽ không có cái chương có chút hường này nếu trước Giáng Sinh hai ngày, lần đầu sau ba tháng im lặng Ngải gọi tên tên Ngốc kia. Chương này dựa trên sự kiện "trạm tiết tháo". "Ngây ngây ngô ngô bị kéo vào trạm tiết tháo, ngày hôm sau bước ra khỏi cửa đã trở thành người có gia đình, còn bị một đám người đuổi theo gọi "cô gia"" -trích từ "Có mấy lời anh muốn nói em nghe - Thư tình tặng các em nhân lễ tình nhân." Hắn còn kể lúc công bình xoát "cô gia" hắn không biết đó ai, mãi đến một đống ngày sau, khi hắn phát ca trên B trạm, người ta lũ lượt vào vây xem "cô gia" phát ca rồi còm men, hắn mới nhận ra đó là mình. Thua. =v
     
  3. May Aoi

    May Aoi Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    12 Tháng hai 2017
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    2
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Song Tử
    Hố hố, truyện được duyệt rồi. Mà... Chương 2 đâu rồi?
    Lời văn mượt, ý truyện rất hay. ❤❤ em là lần 2 đọc được truyện anh viết, nhưng cảm giác lại rất khác nhau. Chả nhẽ là vì lúc anh "nhập vai quá sâu" mà thần thánh như vậy
    Lúc em đọc đến đoạn Tiểu Ngải tỏ tình, thầm mắng "tên này bị thần kinh, nhất định bị thần kinh", nhưng lại nghe Tiểu Ngải nói thích từ lâu khiến em rất tò mò không biết vì sao. Văn Văn quả thật rất ngốc, mong hắn sẽ tai qua nạn khỏi
    Góp ý 1 chút nhé: anh thêm ảnh bìa chương vào cho nó màu mè chút
    Hóng đến lúc Văn bị ngược toàn phần. Chấm.
     
    Wan Aqr thích bài này.
  4. Wan Aqr

    Wan Aqr Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    11 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    2,253
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Văn Quân Y Cựu
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    II

    Văn Quân Dã trở mình, khóe mắt còn đọng lại giọt nước. Có tiếng thủy tinh đổ vỡ_ chai rượu trống rỗng bị tác động lăn vài vòng trên giường, rơi xuống, vỡ tan. Âm thanh sắc nhọn như cứa vào dây thần kinh làm đầu cậu một trận nhức nhối. Cậu khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt. Vừa rồi hóa ra chỉ là một giấc mơ. Bóng tối bao trùm căn phòng, đặc quánh tạo nên áp lực đè nén lên lồng ngực khiến cậu không thở được, như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy trái tim. Trong thâm tâm cậu đang cố vùng vẫy, níu kéo ở đâu đó một chút sắc màu từ giấc mơ ban nãy. Nhưng càng cố cậu lại càng chìm sâu vào nơi tăm tối hơn, như có một lỗ xoáy đang thèm khát muốn nuốt chửng lấy cậu. Phải một lúc sau khi mắt đã thích ứng với bóng tối, một vạt ánh sáng mỏng manh mới dần xuất hiện. Mong manh đủ để xóa tan sự ngột ngạt của bóng tối. Cậu đưa tay với lấy nhưng không thể chạm tới, tia hi vọng ở ngay trước mặt rốt cục cũng không nắm bắt được. Vô dụng. Cậu bật cười, đau xót mà rỉ ra giọt nước ở khóe mắt. Cần phải tỉnh táo không thì cậu sẽ điên mất. Cậu ngồi bật dậy, ngửa cổ mà hít lấy hít để không khí se lạnh, cái lạnh có thể khiến con người ta tĩnh lặng.

    Văn Quân Dã chậm chạp bước xuống giường, cậu sẽ rửa mặt cho tỉnh. Cậu đứng dậy, một luồng gió lạnh từ cửa sổ thổi thốc vào khuôn ngực trần thu hút sự chú ý của cậu. Ánh sáng mập mờ, hư ảo như đang vẫy gọi cậu. Văn Quân Dã vô thức bước về phía nó. Ánh sáng đẹp đẽ tuy không thuộc về bản thân nhưng lại luôn cuốn hút, khiến người ta không thể tự chủ mà muốn chiếm đoạt. Phải nhớ, thứ không thuộc về mình, mãi mãi đều không thuộc về mình. Sàn nhà lạnh cóng, đông cứng từng tế bào dưới lòng bàn chân. Cậu không đứng vững nữa, trượt mình ngồi xuống.
    Văn Quân Dã dựa vào thành giường, ngây ngốc nhìn ra bầu trời ảm đạm bên ngoài cửa sổ. Tháng mười hai, trời trở lạnh. Gió tràn vào phòng mang theo hơi sương đọng trên làn da. Lạnh, nhưng cậu không quan tâm. So với việc bị một tảng băng đập bùm bụp vào thành ngực thì có đáng là gì

    "Bầu trời Trùng Khánh thật thất thường, trẻ con y hệt cậu, Văn Quân Dã."

    Vậy anh có biết rằng bầu trời hiện tại rất giống anh, bướng bỉnh như vậy, lạnh lùng như vậy. Anh sẽ không biết đâu. Văn Quân Dã đưa tay vào túi quần, lôi ra chiếc điện thoại. Nó vẫn im lặng.

    Tim hẫng đi một nhịp. Đã bao lâu không gặp anh, đã bao lâu không nghe thấy giọng anh, đã bao lâu không nhận được tin nhắn từ anh ? Đã bao lâu rồi? Cậu không biết chắc là đã bao lâu. Một ngày trôi qua với cậu không có ngày đêm, chỉ có rượu và căn phòng tối, bên ngoài kia là gì, cậu không quan tâm, không đủ can đảm để quan tâm. Cậu sợ nó quá dài, sợ bản thân không thể vượt qua nổi.

    Văn Quân Dã không có tài ăn nói, cậu không biết cách để làm vui lòng người khác, trước đây là vậy, bây giờ cũng thế. Cậu tự ti về bản thân. Cậu ghét chính mình. Chỉ có tình yêu cậu dành cho anh mới khiến một người khép kín như cậu tự tin hét lên cho cả thế giới biết "tôi yêu Tiểu Ngải", mới khiến cậu nhận ra mình cũng có giá trị trong cuộc đời này, biết trân trọng bản thân hơn. Đơn giản như một bài toán cấp Một : Tiểu Ngải yêu cậu, cậu cũng biết yêu mình một chút thì chính là sẽ yêu anh nhiều hơn một chút. Nhưng khi cậu đã dùng hết can đảm để đi tìm anh, anh lại tránh né cậu, vô tình nhìn thấy nhau, anh coi cậu như người xa lạ. Như vậy, có phải là anh thật sự bỏ mặc cậu ? Nhu nhược, yếu đuối. Cậu không dám chạy theo anh, không dám giữ anh lại để hỏi lí do tại sao vì cậu thừa nhận, tất cả đều là lỗi của cậu, không còn mặt mũi để đối diện với anh. Anh không muốn nhìn thấy cậu, nếu cậu xuất hiện trước mặt anh, anh sẽ càng thêm chán ghét. Cậu càng ghét bản thân mình hơn so với trước đây, khi mà cậu vẫn chưa gặp anh. Ngu ngốc, chính là quá dốt nát mới khiến cậu đánh mất anh, tự cắt đi nguồn sống của chính mình. Cái thế giới nhỏ bé chỉ có hai người của cậu bỗng mất đi một người. Cô độc, trống rỗng.

    "Em yêu anh."

    "Anh rốt cục là ai ?"

    "Anh đoán đi…hơ hơ."

    "Tôi không đoán, cậu nói."

    "Khụ, cái kia… chẳng phải em đã thể hiện ra rồi à ?"

    "Tôi không nghe gì hết."

    "Vậy…E hèm, nghe rõ chưa ?"

    "Ừ ?"

    "Tần Ngải Đức!"

    "Rồi, sau đó ?"

    "A…u…"

    "Chỉ có vài chữ vậy à ?"

    "À… haha… Chào buổi tối…"

    "Hứ!"

    Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Văn Quân Dã giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, vội vàng mở tin nhắn mới đến ra đọc, là Tiểu Ngải. Mẹ nó ! Lại tin quảng cáo. Cậu hận không thể nghiền nát thứ này ra thành cám, như thế anh sẽ không thể liên lạc được với cậu. Đúng lúc đó lại một đoạn nhạc chuông vang lên, lần này là một cuộc gọi tới, đang lúc nóng giận cậu không suy nghĩ liền gạt nút đỏ từ chối. Cậu chợt đứng hình. Cuộc gọi vừa rồi hiện lên hai chữ "Tiểu Ngải". Cả cơ thể bỗng trở nên lạnh toát, tim như bị một sợi dây thừng siết chặt sắp xẻ ra làm đôi. Cậu điên mất. Khó khăn lắm anh mới gọi cho cậu, cậu lại chính mình tắt đi.

    Điện thoại lại rung lên, là Tiểu Ngải gọi. Trong tích tắc đôi mắt Văn Quân Dã lóe lên tia vui sướng, vội vội vàng vàng đặt ngón tay lên biểu tượng màu xanh, gạt sang bên phải, cuối cùng lại nhẹ nhàng gạt lại vị trí ban đầu. Cậu ngồi ngốc, không hiểu cái gì đã ngăn cản cậu bắt máy. Những hồi chuông vẫn tiếp tục vang lên thúc giục nhưng tai cậu lại như dần mất đi cảm giác, không nghe được âm thanh gì nữa. Cậu cứ thế nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cho đến khi nó tự động ngắt kết nối. Và cậu ngộ ra chính mình là kẻ tàn nhẫn gạt bỏ. Hóa ra cậu cũng chỉ là một kẻ ích kỉ, hẹp hòi như một đứa con nít đang cảm thấy ấm ức hờn dỗi ngay cả với người muốn dỗ dành nó mặc cho nó vẫn biết là do mình sai.
    Tiếng gió thổi phần phật đập vào tấm rèm cửa như muốn xé toạc không gian vốn muốn bình yên. Vậy mà đối với cậu, căn phòng lại lặng thinh đến đáng sợ.

    "Văn Quân."

    Giọng nói trầm ấm của anh vang bên tai cậu. Cậu cười nhẹ. Rõ ràng là nhớ anh đến vậy, đến nỗi lúc nào cũng cảm thấy anh đang bên cạnh nói chuyện cùng cậu.

    "Cậu lại uống rượu, còn uống nhiều như vậy, không phải bảo cậu uống ít đi sao ?"

    Đến nỗi giọng nói đó lại chân thật đến thế.

    "Cậu như vậy sẽ bị cảm lạnh."

    Đến nỗi cậu cảm thấy cơ thể đang dần ấm lên.

    Tiếc rằng tất cả chỉ là ảo giác. Văn Quân Dã vùi sâu mặt vào hai đầu gối, phát giác trên mặt không biết từ lúc nào đã ướt đẫm. Chỉ muốn một chút không nghĩ đến anh lại khó khăn đến thế? Nhớ đến phát điên, vậy mà khi nãy còn làm cao. Mẹ nó, mày là đồ khốn nạn !

    Bỗng căn phòng vụt sáng khiến cậu chưa kịp chửi rủa mình thành bã đã bị kéo lại thực tại.

    "Văn Quân."

    Thời gian như đóng băng, tim cậu đập hẫng một nhịp, hô hấp cũng đình chỉ hoạt động, cố gắng phán đoán chính xác giữa thật và mơ.

    "Văn Quân."

    Có ai đó chạm vào tóc cậu, cái cảm giác quen thuộc như đã ngấm sâu vào máu thịt. Hoang mang ngước đầu lên nhìn, quả thật là anh, anh đang nhìn cậu, tay cầm một cái áo đưa cho cậu.

    "Tiểu Ngải ?"

    Mắt Văn Quân Dã ngập nước, cổ họng khô rát nói không ra hơi. Hình ảnh của anh nhạt nhòa qua làn nước như thật lại như ảo khiến cậu vẫn còn cảm thấy nghi ngờ.

    "Ừ."

    Văn Quân Dã chỉ chờ có thế liền đứng bật dậy, mạnh mẽ kéo anh ghì chặt vào trong lòng. Đã rất lâu không được cảm nhận hơi ấm này, cứ tưởng đó là một điều xa vời không thể còn có thêm một cơ hội nào nữa, nhưng hiện tại nó lại hóa thành con người bằng xương bằng thịt trong lòng cậu. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm Tần Ngải Đức, siết chặt anh như thể sợ anh lại một lần nữa chạy trốn, một lần nữa rời xa cậu.

    "Tôi đã gọi cho cậu, cậu không bắt máy."

    Giọng anh rất nhỏ như chỉ để nói cho chính mình nghe nhưng lại vung tay đánh thật mạnh vào ngực cậu.

    Cậu vẫn im lặng, mặc cho anh đánh, ôm chặt anh hơn một chút, cố gắng tranh thủ từng giây từng phút hưởng thụ hơi ấm từ anh.

    "Tôi biết tên ngốc nhà cậu sẽ không chịu chăm sóc cho bản thân thật tốt."

    Anh ngừng tay, khóe mắt cay cay, cổ họng như có cái gì đó chặn ngang. Anh cố kiềm chế giữ cho giọng mình bình thường. Thật muốn mắng cho tên ngốc này một trận ra trò nhưng bao nhiêu lời lẽ đều bị mắc kẹt không thể phát ra.

    Lại một hồi im lặng rất lâu. Tần Ngải Đức cảm thấy vai mình nặng trĩu, bên tai vang lên hơi thở ấm áp, đều đều của Văn Quân Dã. Anh nghiêng đầu nhìn cậu, chỉ thấy hai mắt cậu đã nhắm nghiền.

    "Văn Quân ? Cậu ngủ rồi ?"

    Vẫn không có tiếng trả lời. Cậu ngủ thật, cứ thế đứng mà gục đầu vào vai anh ngủ như một đứa trẻ, vậy mà tay lại không một chút nới lỏng. Anh cười nhẹ, ánh mắt hiện ra tia dịu dàng mà đau thương. Người cậu sặc mùi rượu. Nhìn đống chai rỗng lăn lóc dưới sàn chứng tỏ cậu đã uống rất nhiều, chắc cũng chưa chịu nghỉ ngơi gì. Anh gỡ tay cậu, nhẹ nhàng ôm cậu đặt lên giường. Ba tháng không gặp mà cậu gầy đi rất nhiều, đôi má phúng phính anh thích trêu chọc giờ chỉ còn hiện lên gò má hốc hác. Dù thế cái bộ dạng ngốc nghếch lúc này của cậu cũng rất đáng yêu. Cậu như một đứa trẻ không thể lớn lên được. Anh không nhịn được, đưa tay sờ sờ đầu cậu, thật thích.

    Tần Ngải Đức gượng mình ngồi dậy, cố gắng không phát ra tiếng động sợ cậu tỉnh giấc. Anh nhẹ nhàng mặc cho cậu chiếc áo rồi kéo chăn đắp cho cậu. Bước chân xuống giường, có cảm giác đau nhức dưới lòng bàn chân, một dòng chất lỏng đỏ thẫm chảy lan ra sàn. Dưới sàn tung tóe những mảnh vụn thủy tinh. Tên ngốc này cư nhiên lại bất cẩn đến vậy. Anh cau mày, nhấc chân lên, chuyển hướng khác mà xuống.

    Hai bên thái dương truyền tới một trận tê dại. Văn Quân Dã nhăn mặt, dùng tay đỡ lấy đầu.

    "Cậu tỉnh ?"

    Bên tai vang lên thanh âm quen thuộc, đại não cậu bỗng như ngừng hoạt động. Tiểu Ngải ? Hai mắt cậu mở to kinh ngạc. Anh về từ lúc nào? Cậu vội vàng ngồi bật dậy.

    "Này, trà gừng."

    Tần Ngải Đức đưa cho Văn Quân Dã một cốc trà còn đang bốc khói nghi ngút, phảng phất hương vị thanh thanh dịu mát. Cậu vẫn chưa hết bàng hoàng đón lấy cốc trà, ngập ngừng mãi không uống. Cậu còn tưởng cả đời này sẽ không còn cơ hội được gặp anh. Vậy mà hiện tại anh lại ngay trước mắt cậu chân thật đến vậy. Và rồi những mảnh kí ức rời rạc dần dần chắp nối lại với nhau. Không biết khi cậu say có làm gì quá khích có lỗi với anh không. Kích động lại không thể tỏ ra quá vui mừng, cậu không dám. Cậu sợ anh cũng như bong bóng xà phòng, chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ tan, cậu buộc phải nhốt mình lại, như vậy sẽ không chạm được vào bong bóng nữa.

    Anh cũng chỉ im lặng nhìn cậu.

    "Anh nói xem… à thôi, không có gì."

    Văn Quân Dã cười nhợt nhạt, mí mắt cụp cuống không nhìn rõ được những biến hóa của cảm xúc. Bao nhiêu lời muốn nói chất chứa trong ba tháng nay lại không thể nói ra. Thật khó chịu.

    "Ừ."

    Anh gật nhẹ, mắt lơ đãng hướng về phía cửa sổ.

    "Tiểu Ngải, vẫn ổn chứ ? Ý em, anh…khỏe không ?"

    Tim cậu đập nhanh quá, đã lâu lắm rồi mới cảm nhận được sự sống bên trong nó. Cậu bối rối, nhanh một hơi uống cạn cốc trà. Hương vị the the thấm vào đầu lưỡi mang theo ấm áp len lỏi vào từng tế bào từ cổ họng truyền một đường thẳng tắp đến khoang bụng, thật thoải mái. Tần Ngải Đức không trả lời mà chỉ khẽ cười, trong chốc lát đôi mắt dường như đã nhuốm màu ưu tư. Anh đón lấy li nước từ trong tay cậu, lặng lẽ bước ra ngoài. Anh cứ im lặng như vậy làm cho nỗi sợ trong lòng cậu ngày càng lớn dần, Tiểu Ngải thật sự chưa muốn nói chuyện với cậu. Nhưng có thể gặp anh như vậy là tốt rồi. Từ từ, rồi sẽ ổn. Văn Quân Dã cố gắng tự trấn an mình, một giọt nước lăn dài bên má trái. Cậu dựa mạnh vào chiếc gối kê ở phía sau, ngước mắt nhìn trần nhà, thở dồn dập. Rất hỗn loạn, chưa thế bình tĩnh.
    ...

    Góc lảm nhảm
    Cái câu "Bầu trời Trùng Khánh...", nhớ lúc Ngải vừa chuyển vào Trùng Khánh có đăng câu đại loại như vậy, nhưng sau này viết truyện vào lục tung weibo của Ngải lên lại không biết ở chỗ nào nữa =D Không nhớ có phải rì pót câu này không, Văn Văn có hỏi Ngải đã quen với con trai phương nam chưa =v Còn màn tỏ tình củ chuối kia là vào Ca hội 520 của Mãn Hán =v
     
    Last edited: 28 Tháng hai 2017
  5. Red Cancer

    Red Cancer Thiên Thạch
      0/11

    Tham gia ngày:
    20 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    1
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    0
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ăn bám ba & má
    Nơi ở:
    Nơi có ANH
    Yahoo! Messenger:
    Nhn_quangkimbo@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Cự Giải
    Tui ko ngờ gặp người chung thuyền aaa
     
    Wan Aqr thích bài này.
  6. Honeyy

    Honeyy Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    29 Tháng ba 2017
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    3
    Nhập vai quá sâu nên vai diễn và người thật đã hoà thành một, không có chuyện thoát vai. Truyện hay lắm nhé bạn au, cách diễn đạt khá ổn, hầu như không có lỗi chính tả. Mong chờ câu chuyện tiếp theo của bạn nhé <3
     
    Wan Aqr thích bài này.
  7. Wan Aqr

    Wan Aqr Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    11 Tháng tư 2014
    Bài viết:
    106
    Đã được thích:
    2,253
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Văn Quân Y Cựu
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    Khác nhau thế... Chắc vì nhập vai thật? = ]] Còn vấn đề "bị thần kinh"... nếu không khác người thì còn là Ngải được sao = 3 Em cũng thật có tâm, câu trên chúc hắn tai qua nạn khỏi câu dưới đã mong tên Ngốc này bị ngược toàn phần = ]] Thích ngược thì ngược thôi, huhu, anh chính là thích đè hắn dìm nhất =D còn bìa chap thì... Cảm ơn em đã theo dõi truyện =3

    Khi tôi quyết định đăng truyện này cũng đồng nghĩa tôi không chèo thuyền nữa... Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện =3

    Cảm ơn bạn đã theo dõi truyện =3
     

Chia sẻ trang này

Share