[Fanfiction] Năm, tháng, ngày, giờ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Mary Russell, 14 Tháng bảy 2017.

  1. Mary Russell

    Mary Russell Hành Tinh
    • 133/170

    Tham gia ngày:
    22 Tháng mười hai 2016
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nữ
    Title: Năm, tháng, ngày, giờ

    Author: Nguyên Hải Minh Khuê aka Mì

    Category: Slice of life

    Rating: [K]

    Length: Series oneshot

    Status: On-going

    Warning:

    1. Tuân thủ đúng nội quy forum: không war, không spam, không comt dưới 15 từ,...

    2. Series oneshot này hiện nay mới chỉ được Mì đăng trên forum MN12CS, mọi người vui lòng không repost trên bất cứ trang web nào khác hoặc chuyển ver dưới mọi hình thức.

    Author's note:

    1. Cancer Wind

    Happy birthday neechan <3 Series oneshot này là quà em tặng nee, sinh nhật vui vẻ nha nee :x Xin lỗi nee vì bây giờ mới xong được một oneshot trong series (。•́︿•̀。) Vốn dĩ em định tặng nee shortfic, nhưng khi lên ý tưởng với cả xây dựng nhân vật không hiểu sao nó cứ thế dài ra dài ra cuối cùng dài tới mức thành longfic luôn mất rồi (。•́︿•̀。) À đúng rồi, em đã cố canh giờ đẹp để đăng cho nee á (7.14 PM) cơ mà chệch mất tiêu một phút rồi (。•́︿•̀。) Anw, nói dông nói dài vậy thôi, tóm lại là chúc nee sinh nhật vui vẻ nà, chúc mừng nee thi xong nà, và... đọc fic vui nha nee <3

    2. Mọi người ghé vào đọc, thấy hay thì comt ủng hộ, không hay thì comt góp ý cho Mì với *le đứa khát comt*

    3. Series này sẽ có sáu câu chuyện, mỗi câu chuyện có hai chòm sao là nhân vật chính. Giới tính nhân vật và couple đã quyết.

    4. Câu chuyện thứ nhất là ver mới của “Ngày cuối cùng ở Tiểu học” Mì từng đăng một lần trên forum bằng một acc khác (nay acc đó không sử dụng nữa và “Ngày cuối cùng ở Tiểu học” Mì cũng đã nhờ Mod del rồi).

    Chúc mọi người đọc fic vui vẻ (─‿‿─)♡

    Summary:

    Bạn là ai?

    Nói sao ta? Tôi là người có thể thấy mọi việc, và mỗi lần tôi xuất hiện, tôi sẽ kể lại những câu chuyện tôi đã thấy với mọi người.

    Ồ, vậy, bây giờ bạn đã xuất hiện rồi, bạn sẽ mang đến câu chuyện gì?

    Là sáu câu chuyện về tuổi thơ của họ, về quãng thời gian mà họ đã bên nhau. Phải. Năm ấy, tháng ấy, ngày ấy, giờ ấy, họ đã bên nhau. Tuổi thơ ấy, họ đã bên nhau. Cùng nắm tay nhau, cùng ở bên nhau, họ tạo nên những câu chuyện đi với họ đến hết cuộc đời.

    Mục lục:
     
    Last edited: 17 Tháng bảy 2017 lúc 22:07
  2. Mary Russell

    Mary Russell Hành Tinh
    • 133/170

    Tham gia ngày:
    22 Tháng mười hai 2016
    Bài viết:
    23
    Đã được thích:
    108
    Điểm thành tích:
    133
    Giới tính:
    Nữ
    Câu chuyện thứ nhất: Hẹn gặp lại

    -
    Thiên Bình: Quỷ Quái
    Song Ngư: Ngoan Hiền
    -

    1.
    [4.00 PM, 30/5]

    Các cô vừa rời đi hết, Ngoan Hiền liền nhẹ nhõm thở một hơi dài rồi mệt mỏi buông bút, chán nản nằm dài lên bàn. Nó đưa mắt liếc nhìn quyển sổ Liên Đội với những dòng chữ nghiêng nghiêng nắn nót, thầm hỏi trong lòng không biết có phải kiếp trước nó bị quái thai dị tật không cầm bút nổi nhưng vẫn nỗ lực tập viết hay không. Nghĩ đi nghĩ lại, nó vẫn cảm thấy đó là giả thuyết có khả năng nhất. Nếu không, kiếp này, nó cũng không thể nào mà vừa tham gia lớp luyện chữ được một ngày đã trở thành học sinh xuất sắc nhất, sau đó đi thi chữ đến đâu lại đạt giải cao nhất đến đó. Cứ cái đà ấy, chẳng mấy chốc mà tên nó trở nên quen thuộc với cả trường, rồi thì công việc nào cần đến chữ đẹp nó cũng bị triệu bất kể thời gian. Đúng là mệt chết người!

    Đã có lần Ngoan Hiền thử cố tình viết chữ xấu đi, thế quái nào mà vẫn hơn cả khối đứa chữ như giun bò, gà bới khác. Chưa hết, các thầy cô còn tưởng nó sa sút phong độ thật liền đưa nó vào một khóa luyện chữ đặc biệt đến mức chẳng còn thời gian rảnh mới tức chết chứ. Lần đó, nó ngồi chửi cái chữ không ngớt với thằng bạn thân Quỷ Quái. Nào là không hiểu sao nó viết đẹp thế. Nào là không hiểu sao đứa khác viết xấu thế. Tuy nhiên, lúc đó nó đã quên rằng Quỷ Quái cũng là một tay viết chữ xấu đến mức ma chê quỷ hờn có tiếng trong trường. Quỷ Quái nghe Ngoan Hiền nói thế, đương nhiên là bị đụng chạm tự ái, kết cục là cả hai đứa lao vào đánh chửi nhau om sòm cả một góc trường khiến thầy cô phải ra hỏi chuyện. Đến khi giảng hòa được, Quỷ Quái và Ngoan Hiền không gì hơn là nhìn nhau tự hiểu rằng “Số Trời đã định như vậy”.

    Mà cứ nhắc đến thằng bạn thân Quỷ Quái là Ngoan Hiền lại thấy buồn cười. Quỷ Quái nghịch ngợm, quậy phá, kiến thức nghèo nàn đến mức tiếng xấu đồn xa, lan ra cả trường, khiến thầy cô nào nghe nhắc đến cũng phải e dè. Còn Ngoan Hiền thì ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi nổi tiếng, không học sinh nào trong trường là không biết, không cô thầy nào là không hay. Hai đứa đối lập là thế, vậy mà cuối cùng lại có thể thân thiết với nhau được – điều này không chỉ khó hiểu với cả hai đứa, mà bất cứ ai cũng thấy khó hiểu.

    Mọi chuyện bắt đầu vào đầu năm lớp Bốn. Hôm bốc thăm phân chỗ ngồi, tên Quỷ Quái chết tiệt nào đó bốc trúng Ngoan Hiền. Kết quả vừa được đọc lên, Ngoan Hiền lẫn Quỷ Quái không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau – cái nhìn vừa hoang mang lại vừa kinh hãi, sau đó đều giãy nảy lên đòi bốc lại. Lần này là Ngoan Hiền bốc, nhưng chả hiểu duyên phận giữa hai đứa thế nào mà lần nữa trúng Quỷ Quái. Cô giáo cùng cả lớp chẹp miệng nhìn cả hai, ý nói “Số Trời đã định, có tránh cũng không nổi”. Ngoan Hiền và Quỷ Quái trong lòng ấm ức khỏi nói, nhưng chẳng còn cách nào khác là cắp cặp sách đến ngồi cạnh nhau.

    Ngồi cạnh nhau rồi mới biết người kia không tệ như mình nghĩ.

    Mới có mấy ngày, Ngoan Hiền đã dễ dàng nhận ra Quỷ Quái tuy nghịch thì có nghịch thật, nhưng luôn có giới hạn, không quá đà, chẳng qua tiếng xấu vang xa đến thế là vì nghịch quá nhiều và quá lạ thường mà thôi. Kiến thức của Quỷ Quái cũng chẳng phải “quá sức nghèo nàn” như mọi người vốn đồn đại. Quỷ Quái có tư duy rất tốt, chỉ là cách học trước kia không phù hợp và cũng chẳng có hứng học nên kết quả mới bết bát đến vậy.

    Sau khi nhận ra điều ấy, Ngoan Hiền chẳng nhớ nó đã khích tướng Quỷ Quái thế nào, nhưng mà Quỷ Quái ngay sau đó liền nổi điên, cố hết sức chứng tỏ bản thân. Kết cục, tổng kết học kỳ I năm đó, thành tích môn Toán và môn Khoa Học của Quỷ Quái chỉ xếp sau Ngoan Hiền trên toàn khối Bốn. Điều này gây ra cơn chấn động không nhỏ trong trường Tiểu học Mơ Ước. Trong khi Quỷ Quái ngượng ngùng nhận những lời khen thì Ngoan Hiền kín đáo đứng một góc vênh mặt nhìn thằng bạn cùng bàn.

    Có lẽ cũng từ đó mà Quỷ Quái để ý tới Ngoan Hiền hơn chăng? Ngoan Hiền chỉ nhớ, một ngày nọ Quỷ Quái từng nói với Ngoan Hiền rằng sau khi ngồi với Ngoan Hiền, nó nhận ra Ngoan Hiền chẳng... ngoan hiền như nó vẫn tưởng. Tuy bình thường trầm trầm, nói ít, nhưng nếu đã đụng trúng “nọc” thì Ngoan Hiền liền bắn như súng liên thanh. Hai đứa nói chuyện vô cùng hợp, có thể ngồi cà kê dê ngỗng, tán nhảm từ giờ này sang giờ khác mà vẫn chưa hết chuyện. Chưa kể, Ngoan Hiền còn mưu mẹo và nổi loạn ngầm. Quỷ Quái nói, nếu Ngoan Hiền quậy thì sẽ còn kinh khủng hơn nó nhiều. Ngoan Hiền nghe, cười rũ, nhưng không thể phủ nhận rằng Quỷ Quái nói đúng.

    À nói đến đây mới nhớ ra, Ngoan Hiền quên không nhắc tới một điều đặc biệt nữa của Quỷ Quái: tuy bề ngoài lông bông nhưng lại cực thấu hiểu tâm tư người khác, cũng chính vì thế nên nếu Quỷ Quái đã khuyên nhủ gì mà không nghe thì chỉ có hối hận. Thằng này cũng tự công nhận điều ấy bằng câu “Cảm tưởng như óc của mình không dùng cho mình vậy”. Ngoan Hiền nghe, gục gặc đầu tán thưởng.

    Quỷ Quái...

    Thằng bạn thân...

    Mới ngày nào còn bắt đầu thân nhau, vậy mà đã sắp chia xa rồi. Con thoi thời gian đưa cũng nhanh quá chứ hả? Phải rồi, thời gian nào có chờ đợi ai? Ngoan Hiền vẫn chưa dám tin rằng chỉ nốt sáng mai là cả hai đã phải nói lời tạm biệt. Tương lai có gặp lại hay không, nào ai hay trước?

    Chợt, tiếng guốc vang lên mỗi lúc một rõ ràng cắt đứt dòng suy nghĩ của Ngoan Hiền. Có người đang tiến về phòng Đoàn Đội. Ngoan Hiền vội vàng ngồi thẳng dậy, cầm bút tiếp tục sự nghiệp ghi chép sổ. Quả nhiên, vài giây sau, cửa phòng bật mở. Là cô Tổng Phụ Trách. Ngoan Hiền lễ phép chào cô, còn cô thấy nó thì tươi cười tiến lại gần:

    - Ngoan Hiền, cô nói cho em nghe cái này, là tin vui đấy!

    Ngoan Hiền ngạc nhiên. Nó hơi nghiêng đầu, chờ cô nói tiếp.

    Vừa nghe xong, mặt Ngoan Hiền lập tức biến sắc. Tai nó ù đặc đi, mắt trong thoáng chốc đã phủ làn sương mờ. Nó cứ ngồi trơ ra đó, đến mức cô Tổng Phụ Trách sau khi nói xong đã đi ngay, nó cũng chẳng biết.

    “Tin vui à? Hà... tin vui ư? Hừm, đây mà là tin vui ấy hả? Nực cười! Đây là tin cực cực cực xấu thì có!”

    2.
    [7.30 AM, 31/5]

    Quỷ Quái đứng tựa vào cửa lớp, ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ hướng về phía cổng trường. Nó mong chờ một người. Nó chờ đợi một người. Nhưng đến khi tiếng trống báo hiệu tập trung đã vang lên, người ấy vẫn không đến. Bàn tay nắm chặt lấy mép áo, nó cắn chặt môi rồi quay người bước xuống sân trường.

    Trong khi buổi Lễ Bế Giảng diễn ra, tuy mắt hướng lên sân khấu nhưng tâm trí Quỷ Quái đặt ở chỗ khác. Nó vẫn chờ. Nó vẫn đợi. Rồi rốt cục thì sao? Đáp lại sự mong chờ, sự chờ đợi của nó là cái gì?

    “Chẳng là gì c...”

    Suy nghĩ cay đắng của Quỷ Quái bị cắt ngang. Trong lúc nó đang bận nghĩ ngợi, Lớp Phó Học Tập đã lẩn từ hàng đầu xuống hàng cuối của nó tự bao giờ. Lớp Phó Học Tập đưa ánh mắt nhuốm buồn nhìn Quỷ Quái:

    - Ngoan Hiền thực sự không đến?

    - Có lẽ.

    Quỷ Quái thực không còn tâm trí mà trả lời.

    - Nhưng mà hôm nay là ngày cuối cùng.

    - Ngoan Hiền đã đề xuất ý kiến tặng cho cô một bất ngờ vào hôm nay cơ mà!

    - Cậu ấy đã muốn bọn mình cùng làm tiệc, làm quà tặng cô.

    - Phải phải, đó là ý kiến của cậu ấy, vậy mà giờ cậu ấy không thể tham dự bữa tiệc do chính mình tổ chức à?

    - Ngoan Hiền không thể gặp mặt mọi người lần cuối?

    - Vậy... lúc ra về hôm qua đã là giây phút Ngoan Hiền và bọn mình chính thức tạm biệt nhau?

    - ...

    Quỷ Quái lòng trĩu nặng đưa mắt nhìn lũ bạn đang thầm thì lao xao. Rồi, nghĩ là không thể không nói gì đó, Quỷ Quái mở miệng:

    - Lệnh trên đã ban, giấy mời đã phát, một tập thể lớp nhỏ nhoi chống lại thì có được gì? Dẫu có là ngày cuối cùng thì người ta nào có quan tâm? Đây là vấn đề mặt mũi của trường, cái “ngày cuối cùng” của một học sinh, một tập thể lớp dù quan trọng với bọn mình tới đâu cũng chẳng là cái thá gì.

    Nói xong, Quỷ Quái thấy cổ họng nghẹn lại. Nỗi buồn xâm lấn lấy tâm can nó. Lần đầu tiên khi ở trường học, nó có xúc cảm này. Xúc cảm này, nó có thể có, chính là vì mọi người đã ở bên nó: thầy cô đã ở bên nó, bạn bè đã ở bên nó, và hơn tất cả, Ngoan Hiền đã ở bên nó và giúp nó thay đổi rất nhiều.

    Vậy mà... vậy mà...

    “Quái, cô Tổng Phụ Trách nói là ngày mai, Hiền phải đi tham dự Lễ Khen Thưởng của Thành Phố.”

    “Không thể không đi?”

    “Đã cố, nhưng không thể.”

    Quỷ Quái vẫn nhớ ánh mắt đượm buồn lúc đó của Ngoan Hiền.

    Càng nhớ, càng nghĩ, tình cảm trong Quỷ Quái càng trở nên mãnh liệt. Mũi nó cay xộc. Nó vội vàng quay đi để không ai thấy biểu cảm của nó lúc bấy giờ.

    Trước lúc quay đi, Quỷ Quái vẫn kịp thấy những giọt nước mắt mặn chát đã lăn dài trên má của vài đứa bạn.

    Bàn tay Quỷ Quái vô tình chạm vào tờ giấy gập làm tư nhét trong túi quần. Nó sững người, vội đứng bật dậy rồi khom lưng chạy đi, cố để không ai phát hiện ra. Tờ giấy này nó đã lấy từ Ngoan Hiền. Tờ giấy này mang tâm tư của Ngoan Hiền, cũng là tâm tư của cả lớp. Hôm này Ngoan Hiền không ở đây, nó phải thay cho Ngoan Hiền gửi toàn bộ tâm tư này đến người đáng được nhận chúng từ lâu.

    “Hiền yên tâm.”

    3.
    [8.50 AM, 31/5]

    - Thưa thầy cô, thưa tất cả các bạn, liệu mọi người có thể nán lại ít phút để nghe em đọc bài văn này được không ạ?

    Giọng hơi khàn phát ra từ loa, vang vọng khắp sân trường ngay sau khi thầy Hiệu Phó trở về chỗ của mình. Sân trường đang nhốn nháo vì cô Tổng Phụ Trách vẫn chưa ra bỗng im bặt. Tất cả học sinh đưa mắt liếc nhau vẻ khó hiểu, rồi ngước mắt nhìn lên sân khấu, lặng yên chờ đợi.

    - Thưa thầy cô, thưa tất cả các bạn, em xin giới thiệu, em là Quỷ Quái.

    Khỏi phải nói, cái tên vừa thốt ra, toàn bộ học sinh cùng các giáo viên lại xôn xao một lần nữa.

    Cô kinh ngạc đứng bật dậy. Từ khi nghe giọng, cô đã nghi là Quỷ Quái rồi, nhưng cô không ngờ lại là Quỷ Quái thật. Cô đưa mắt nhìn cô Tổng Phụ Trách, nhưng đáp lại cô chỉ có cái gật đầu ý bảo mọi chuyện đều ổn. Cô ngồi lại xuống ghế, nhưng lồng ngực vẫn phập phồng âu lo.

    “Quỷ Quái... em lại bày trò gì đây?”

    - Bài văn mà em sẽ đọc sau đây do Ngoan Hiền chắp ghép từ tất cả các bài văn của lớp viết về cô Chủ Nhiệm. Bọn em muốn qua bài văn này vẽ nên hình ảnh cô một cách chân thực và sống động nhất bằng chính những lời văn của bọn em. Có thể đây không phải bài văn hay nhất, có thể nó đầy đầy lỗi diễn đạt, và có thể nó đáng chấm cho điểm kém, nhưng nó là tất cả tình cảm chân thành của bọn em.

    Tiếng vỗ tay vang lên rào rào.

    Cô sững người.

    “Học hành thế này đấy hả?” Đó là câu nói mà cô thường dùng để mắng mỗi khi bọn em học hành không ra gì. Cô là Chủ Nhiệm của bọn em từ lớp Bốn lên đến tận lớp Năm. Cô là người giáo viên mà bọn em, những học sinh cá biệt nhất khối và cũng là những học sinh cá biệt nhất trường kính trọng vô cùng.

    Cảnh vật trước mắt cô trong thoáng chốc đã mờ đi.

    Cô năm nay đã ngoài ba mươi tuổi. Mái tóc cô đen óng, có phần hơi xơ, dài quá hông, luôn được cô buộc gọn lại. Cô sở hữu một khuôn mặt trái xoan cùng vầng trán cao, rộng. Đôi mày lá liễu, cái mũi dọc dừa càng tô điểm thêm cho khuôn mặt cô thêm thanh tú. Đôi mắt cô là đôi mắt lá dăm, trông thật sắc và đẹp làm sao! Trên môi cô không phải lúc nào cũng nở nụ cười. Cô chỉ cười mỗi khi bọn em học tập đạt được thành tích tốt hay chịu ngoan ngoãn ngồi khoanh tay nghe cô giảng. Còn lúc bọn em học tập bết bát, mất trật tự thì mặt cô luôn nghiêm lại và không cười nữa. Làn da cô không trắng hồng mà hơi vàng một chút. Đôi bàn tay thon dài như búp măng của cô luôn đưa nhanh, viết nên những dòng chữ nghiêng nghiêng đẹp đẽ trên bảng. Giọng cô trầm ấm. Mỗi khi cô cất giọng để giảng bài Lịch sử hay Tập đọc là bọn em lại như thấy từng trận đánh lịch sử hiển hiện trước mắt, như được đắm chìm trong bài thơ, câu chuyện nào đó. Suốt hai năm cô chủ nhiệm bọn em, số lần nhận cờ dẫn đầu thi đua chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay nhưng chưa một lần nào cô phàn nàn với bọn em về việc này. Có lẽ đối với cô, việc dẫn đầu thi đua hay không không quan trọng. Quan trọng chính là lực học của bọn em.

    Cô không thốt nên lời được nữa rồi.

    Bọn em hiểu, cô mắng bọn em là vì bọn em sai. Bọn em hiểu, cô nghiêm khắc với bọn em là vì cô muốn bọn em tiến bộ. Cô quan tâm đến bọn em từng chút một. Cô luôn luôn gọi các bạn học kém lên bảng chữa bài để các bạn có thể tiến bộ, để cô có thể nắm rõ nhược điểm của từng bạn. Nhưng cô cũng luôn để ý và giao những bài khó cho các bạn học giỏi. Nhà các bạn nghèo, không đủ tiền để đi học thêm, cô sẵn sàng dạy miễn phí. Trước lúc thi cuối kỳ, thi cuối năm, cô lại cực kỳ sát sao trong việc kèm cặp các bạn học kém và bồi dưỡng các bạn học giỏi tham gia các cuộc thi cao hơn để có thể vào cấp hai một cách thuận tiện. Nhờ có cô, cuối năm nay, trong lớp không còn một bạn nào là học sinh trung bình.

    Từng từ, từng chữ này mới đáng yêu làm sao! Ngọt ngào thật đấy. Ngọt còn hơn cả mật rồi.

    Bọn em chỉ là những đứa học sinh cá biệt không nổi bật nhưng bọn em luôn ước mình có thể đứng trước tất cả trường mà nói với cô rằng “Cô ơi, bọn con cảm ơn cô nhiều lắm! Chúng con yêu cô nhiều!” để tình cảm của bọn em được tất cả mọi người chứng thực. Cô ơi, tình cảm của bọn con dành cho cô sẽ không bao giờ phai tàn, không bao giờ thay đổi.

    Tâm hồn của cô ơi, đọng lại mãi những lời này đi nhé! Mãi mãi, đến suốt đời cũng chẳng quên được.

    Bọn con hứa thưa cô.

    Lời vừa dứt, cả trường vỗ tay rào rào. Cùng lúc này, cô thấy Quỷ Quái trở về với lớp, ra hiệu gì đó. Ngay lập tức, cả lớp cùng đứng lên hướng về phía cô mà cúi chào.

    Cô ngồi đó, tay cầm chiếc máy ảnh, mắt lấp lánh ý cười. Và cô khe khẽ gật đầu. Lũ trò nhỏ của cô thực đã không còn như cô nghĩ nữa rồi, không còn là lũ giặc thuở nào nữa rồi.

    Buổi Lễ Bế Giảng sau đó cũng kết thúc, các học sinh và giáo viên trở về lớp.

    Cô vừa bước về lớp, tay vừa không ngừng nhấn nút chuyển đổi ảnh trên máy. Nhìn những bức chụp cũng lũ học trò, cô và trò đều cười tươi, vui vẻ, lòng cô thoáng chốc thấy buồn. Hai năm bên nhau... giờ cũng sắp kết thúc rồi.

    Dừng trước cửa lớp, thấy bên trong không bật đèn, cửa đóng kín, rèm cũng được kéo lại, cô ngạc nhiên hết sức.

    “Không hiểu lũ chúng nó lại làm gì đây?” Mở cửa và vén rèm lên, bật công tắc đèn, cô tự hỏi.

    Đèn nhấp nháy vài cái rồi sáng choang.

    “Đoàng... đoàng...”

    Hai tiếng nổ giòn giã vang lên bên tai cô. Những mảnh giấy nhỏ đầy màu sắc rơi lả tả xung quanh. Cô ngạc nhiên nhìn lũ học trò nhỏ của mình đang ngồi rất chi là ngoan ngoãn dưới lớp và quang cảnh lớp học giờ đã đổi khác. Chính lũ chúng nó là người đã bắn pháo giấy sao? Chính lũ chúng nó là người đã thổi bóng bay, treo lên sao? Chính lũ chúng nó là người đã chăng dây kim tuyến sao? Chính lũ chúng nó là người đã gấp rất nhiều hạc giấy rồi treo quanh lớp sao? Chính lũ chúng nó là người đã trang trí bảng rất đẹp thế này sao?

    - Bọn con có món quà tặng cô.

    Lớp Phó Học Tập đại diện cả lớp cầm món quà lễ phép đưa ra trước mặt cô. Tiếng vỗ tay lại vang lên rào rào. Cô xúc động đón lấy món quà từ tay cô trò nhỏ. Cả lớp nhao lên hối cô mở. Cô không nói gì, chỉ cười, nhẹ nhàng tháo chiếc nơ xanh và nhấc cái nắp hộp cam ra. Hiện trước mắt cô, ngập đầy trong hộp quà là sao và hạc giấy đủ màu sắc rực rỡ cùng những mẩu giấy với những lời yêu thương đáng yêu từ tụi học trò. Lòng rưng rưng cảm động, cô mỉm cười nhìn lũ trò nhỏ:

    - Tặng cô những món quà tự làm thế này, cô vui lắm!

    Cả lớp im lặng, đưa mắt nhìn về phía Quỷ Quái, như muốn thúc giục nó làm gì. Nó gật đầu, lấy từ trong cặp một tờ giấy rồi cầm lên đưa ra trước cô. Cô nhận ra đó là bài văn mà lúc nãy Quỷ Quái đã đọc. Chưa hết, nét chữ nghiêng nghiêng nắn nót này... là của Ngoan Hiền. Cô dịu dàng nhìn Quỷ Quái, xúc động dâng đầy.

    Đứng trước cô, Quỷ Quái nở một nụ cười tỉnh bơ như thường ngày, nhưng ánh mắt phớt đời mọi khi nay hơi xao động:

    - Dưới cùng còn một khung ảnh nhỏ để bàn, các bạn muốn cô để bài văn này vào đó đó cô! Hôm nay tuy Ngoan Hiền không ở đây, nhưng chắc hẳn Ngoan Hiền cũng muốn cô làm thế. Vậy... cô để vào nhé!

    Đón lấy tờ giấy từ tay Quỷ Quái, bàn tay cô hơi run. Cô cầm bài văn một lúc rồi lấy ra cây bút đỏ trong chiếc túi nãy giờ vẫn đeo bên người. Cả lớp ngạc nhiên nhìn cô. Cô nhìn lại cả lớp, mỉm cười nhẹ:

    - Bài văn này... cô quyết định sẽ chấm cho Mười điểm. Cô sẽ lồng nó vào khung ảnh và để trên bàn làm việc của cô... Cảm ơn các con nhé...

    Cả lớp dạ ran.
    Cùng lúc đó, Quản Ca đứng dậy, đưa hai tay ra như nhạc trưởng chỉ huy cho dàn nhạc, bắt nhịp.

    Lời ca hòa cùng nước mắt mặn chát.

    Tạm biệt, tạm biệt
    Lúc ta đi với nhau khi tan trường.


    Cô lặng người thưởng thức bài ca của học trò. Chợt cô thấy sống mũi cay cay và mắt trong thoáng chốc cũng đã rớm nước.

    Tạm biệt, giờ tạm biệt
    Mãi là người bạn thân nhé!


    Học trò của cô ơi, vậy là sắp xa nhau thật rồi...

    Tạm biệt, tạm biệt
    Xa rồi bạn đừng quên tôi.

    Ngoài cửa sổ, nắng vàng xôn xao. Trời trong xanh. Phượng đỏ rực, bằng lăng tím ngắt rợp sân trường, rợp một khoảng không gian rộng.

    Xin chào tạm biệt, giờ tạm biệt
    Tạm biệt nhé nơi này

    Bye... bye...

    4.
    [11.45 AM, 31/5]

    Ngoan Hiền cuối cùng cũng về đến trường. Thầy Thể Dục vốn muốn đưa nó về thẳng nhà, nhưng nó nói dối là sáng nay nó đi xe đạp đến trường, hiện đang để ở nhà xe, hơn nữa còn quên không khóa nên phải đến lấy ngay. Nó làm vậy, chẳng qua cũng chỉ là níu kéo một tia hy vọng mà thôi.

    Ngoan Hiền đứng lặng người trước cửa phòng học. Quả nhiên, ở đây chẳng còn ai hết. Mọi người đi thật rồi. Nó cắn chặt đôi môi run run, bước vào trong lớp, đi đi lại lại quan sát tất cả, cố gắng thu hết vào mắt khung cảnh quen thuộc. Sau khi lặng nhìn bảng đen phấn trắng, bàn ghế tủ quạt một lần nữa, nó dứt khoát quay đầu bước ra không ngoảnh lại. Bởi vì, nếu ngoảnh lại, nó sẽ không kìm nổi nước mắt.

    Ngoan Hiền chậm rãi đi xuống sân trường rồi từ đó vòng ra sân cầu lông.

    Một làn gió thoảng qua. Cánh phượng đỏ rơi nhẹ.

    Ngoan Hiền đứng lại, đưa tay đón lấy. Chăm chú quan sát cánh phượng trong lòng bàn tay một hồi, rồi nó nhớ ra một điều. Bật cười.

    Hoàn cảnh bây giờ, mới giống làm sao!


    Lang thang đi trên sân trường vắng
    Nhặt cành phượng hồng còn vương nơi này
    Tạm biệt từng lớp học buồn giờ chia tay rồi...


    Thả cánh phượng rơi đi, Ngoan Hiền vừa tiếp tục cất bước vừa mấp máy môi khe khẽ cất lời.

    Mới hát được ba câu, họng Ngoan Hiền đã nghẹn lại không thốt nổi nên chữ nào nữa. Nước mắt mặn chát lăn dài. Không chịu đựng, không kìm nén nổi nữa, Ngoan Hiền ngã người nằm thẳng cẳng giữa sân cầu lông, đưa tay lên che mặt khóc rấm rứt.

    - Ư hức... Đồ Lễ Khen Thưởng chết tiệt! Đến mười một rưỡi mới phát thưởng thì bắt học sinh đến từ bảy giờ làm gì?! Ngoan Hiền chết tiệt! Biết vậy thì đừng có thi nữa, có thi cũng đừng có cố gắng đoạt giải nữa có phải hơn không! Aaaa...

    Từ rấm rứt chuyển sang vỡ òa. Toàn bộ nỗi lòng, sự ấm ức, hối hận, nuối tiếc, buồn bã của Ngoan Hiền cứ thế cùng nước mắt tuôn hết ra ngoài.

    Đến khi Ngoan Hiền dần nguôi ngoai, bỏ tay che mặt xuống đã thấy đám mây đen khi nãy còn ở đằng xa bấy giờ đã che kín mặt trời.

    “Quái, hình như sắp mưa rồi.”

    “Mưa?”

    “Khi mưa là Trời khóc cho chính mình hay khóc thay cho người nhỉ?”

    Xàm vừa. Vớ vẩn cũng có mức độ thôi!

    Nhớ lại đoạn hội thoại ngày nào, Ngoan Hiền bật cười.

    Ký ức đẹp mang lại hạnh phúc chính là kỷ niệm. Dẫu cho mảnh ký ức ấy có vụn vặt nhỏ nhặt thế nào thì cũng đáng trân trọng suốt đời.

    “Về thôi.”

    Nghĩ thế, rồi Ngoan Hiền ngồi dậy. Vừa ngồi dậy chưa được hai giây thì...

    “Bốp!”

    Một quả cầu lông không biết từ đâu bay ra đập thẳng vào giữa mặt Ngoan Hiền một cú đau điếng. Chưa kịp phản ứng, Ngoan Hiền đã nghe thấy giọng nói vô cùng quen thuộc và vô cùng gây ức chế vang vọng trong không gian tĩnh lặng của trưa hè:

    - Hầy, giọng hát dở tệ đó thì dù có hát bé thế nào cũng vẫn nghe thấy được! Ầy dà, còn cả cái kiểu khóc vừa kín đáo vừa phô trương này nữa chứ! Đúng là Ngoan Hiền! Không lẫn vào đâu được! Ấy dà ơi...

    Hai má Ngoan Hiền mỗi lúc một đỏ phừng phừng. Đến lúc cảm tưởng mặt mình không khác gì bị luộc không thể chín hơn rồi, nó lập tức liền quát lớn:

    - Quái chết tiệt! Ngậm miệng!

    Vậy là một chuỗi những câu châm chọc của Quỷ Quái còn chưa dứt đã bị chặn ngang xương. Nhưng mà nó nào có tởn Ngoan Hiền. Bộ Ngoan Hiền nói là nó phải nghe lời à? Nhầm to rồi.

    Quỷ Quái nhảy từ trên cây xà cừ xuống, cố tình ra vẻ ngạc nhiên nhìn nhỏ bạn thân rồi nhún nhún vai ra chiều hối lỗi:

    - Ố là la... Chọc điên Lớp Trưởng Đại Nhân mất rồi.

    Ngoan Hiền liếc xéo thằng bạn:

    - Thôi đi! Hiền không có tâm trạng.

    Quỷ Quái vừa tiến lại gần chỗ Ngoan Hiền vừa cố tình tỏ vẻ oan ức, oán giận nói:

    - Ôi này, Hiền đã đi cả ngày rồi, có biết Quái rất khổ không? Nào là thay Hiền gửi gắm tâm tư, nào là đại diện lớp nói lên mong muốn, à đúng rồi, còn phải vác theo cái đống phần thưởng nặng trình trịch của Hiền nữa. Ấy mà, không, cái này mới là khổ nhất này. Lớp mình ba mươi đứa đúng không? Tức là bàn nào cũng có hai người đúng không? Đấy, thấy vấn đề chưa? Hôm nay Hiền đi, trong khi đứa nào cũng có đôi có cặp, đứa nào cũng có người bên cạnh thì Quái cô đơn lẻ loi một mình, lạc lõng cô độc. Nào, thấy khổ chưa? Còn không cho Quái trêu chọc một chút nữa?

    Tâm trạng Ngoan Hiền lần nữa chùng xuống. Nó biết, tuy Quỷ Quái giở giọng bông phèng thế thôi, nhưng những lời đó là thật lòng. Thằng bạn lúc nào cũng tỏ vẻ thản nhiên thế thôi, nhưng mà nỗi lòng thì không phải lúc nào cũng vô tư như vậy được.

    - Hiền xin lỗi.

    - Ờ...

    - Ớ mà khoan.

    - Ờ?

    - Cái gì là thay Hiền gửi gắm tâm tư? Cái gì là đại diện lớp nói lên mong muốn cơ?

    - Ờ... à...

    Nghe xong câu chuyện Quỷ Quái kể lại, ngay lập tức Ngoan Hiền chồm người dậy véo sườn thằng bạn một cái đau điếng làm Quỷ Quái phải nhảy dựng lên thét be be như cừu bị chọc tiết. Quỷ Quái lườm nguýt Ngoan Hiền đến tóe mắt, còn Ngoan Hiền thấy vậy chỉ phá lên cười.

    “Cho đáng đời cái tội trộm đồ!”

    Đột nhiên, nhớ ra một điều, Ngoan Hiền liền nghiêng đầu hỏi:

    - Mà sao Quái còn ở đây?

    Quỷ Quái đưa tay xoa xoa chỗ sườn vừa bị véo rồi ngồi xuống, ngẩng mặt nhìn bầu trời lúc này đã trong xanh trở lại:

    - Chẳng phải do đợi Hiền?

    Ngoan Hiền ngạc nhiên trố mắt:

    - Biết Hiền sẽ ra đây sao?

    - Biết. – Quỷ Quái không do dự liền đáp lại.

    Ngoan Hiền lặng đi. Nó ngồi xuống bên cạnh Quỷ Quái, một lúc sau khe khẽ lên tiếng:

    - Cảm ơn.

    - Ờ...

    - Này Quái. – Tựa đầu vào vai thằng bạn thân, Ngoan Hiền khẽ gọi.

    - Ờ?

    - Bọn mình gấp máy bay giấy đi!

    - Ờ ha?

    - Bọn mình sẽ gửi đi những tâm tư cùng mơ ước.

    - Ờ...

    Nói rồi, Ngoan Hiền đứng dậy đi ra chỗ để cặp, lục lọi một hồi rồi mang về chỗ Quỷ Quái hai cây bút bi và hai tờ giấy A4.

    Quỷ Quái và Ngoan Hiền ngồi tựa lưng vào nhau, mỗi đứa theo đuổi một suy nghĩ riêng.

    Ngòi bút đưa nhanh trên tờ giấy trắng.

    - Quái, xong chưa?

    - Xong rồi.

    - Vậy thì đếm một, hai, ba rồi cùng phi nhé!
    Nào. Một... Hai... Ba!

    Tuy Quỷ Quái và Ngoan Hiền đều ngồi dưới đất, nhưng máy bay giấy lại theo gió bay lên cao.

    Bầu trời xanh trong vắt, máy bay giấy trắng tinh.

    Bầu trời xanh cao rộng, máy bay giấy bé nhỏ.

    - Này Quái.

    - Sau này, dù không gặp lại, cũng đừng quên nhau nhé!

    - Phải rồi, sao quên được đứa đối lập với Quái như Hiền chứ!

    - Ngoắc ngoéo nhé!

    - Ngoắc ngoéo.

    Hai ngón út móc vào nhau.

    Phượng rơi, ve kêu, gió thoảng.

    - Quái, hẹn gặp lại.

    - Hẹn gặp lại.

    Máy bay giấy đáp xuống.

    - End -
    A/N:
    Nếu ai để ý kĩ thì giọng văn ở 1, 2, 4 khác 3 đó =w=
     
    Last edited: 20 Tháng bảy 2017 lúc 15:58

Chia sẻ trang này

Share