[Fanfiction] Hội "đàn bà" lớp 11A

Thảo luận trong 'Lưu Trữ' bắt đầu bởi holyheo, 2 Tháng tám 2013.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. holyheo

    holyheo Leave Me Alone Staff Member

    Tham gia ngày:
    13 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    2,131
    Đã được thích:
    18,251
    Điểm thành tích:
    368
    Nơi ở:
    Thiên đường của Thánh Heo
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Chapter 1: Chuyển trường
    Edit: Canceria
    Beta: Thánh Heo
    -oOo-

    Chuyển trường ! Không phải Thiên Bình bất đồng quan điểm với ba cậu, chỉ là cậu không đưa ra được quyết định cho mình, ba cậu làm việc đó thay cậu. Vì vậy, có thể nói cậu đối với việc chuyển trường này là không hề tự nguyện.

    Thay đổi, có lẽ sẽ mang đến điều gì tốt đẹp hơn, nhưng đối với những con người cậu đã từng gắn bó, đây vẫn là sự hụt hẫng.

    Thiên Bình năm nay lên lớp mười một. Vốn đã quen học ở một ngôi trường bình thường, với những người bạn bình thường, cố nhiên khi bước chân đến với ngôi trường đặc biệt này, cậu không tránh khỏi cảm thấy mình rất tầm thường. Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đến lớp 11A, gặp những người sắp tới sẽ là bạn cậu. Bạn ư ? Liệu có thể không ? Họ có chịu làm bạn với một đứa bình thường như cậu ? Thiên Bình đứng trên hành lang mà không vào lớp. Tất cả những con người ấy, họ giỏi, họ tài năng, họ đặc biệt như ngôi trường này, chứ không phải thằng ngốc như cậu. Không, Thiên Bình không đến nỗi ngốc, chỉ là 11A - từ lâu đã được biết đến như một cái lớp học có thể làm bất cứ người nào không phải hay là chưa phải thành viên của nó phải cảm thấy tự ti.

    Mà Thiên Bình - không hiểu sao - từ bé đã luôn mang trong mình sự tự ti quá lớn. Nay phải tiếp xúc với một lớp học mà ai nấy đều tự tin thái quá, từ học sinh đến giáo viên, xem ra sẽ không dễ với cậu ấy.

    Thiên Bình mới lởn vởn trước cửa lớp có vài giây, khoảng trên dưới ba chục cặp mắt tò mò đã đỗ dồn vào cậu ấy. Mặt cậu đỏ ửng lên, ba phút sau thì chịu không nổi nữa, Thiên Bình đành xốc lại chiếc ba lô trên vai, lủi thủi lỉnh mất. Lang thang cho đến khi tìm thấy một góc cầu thang vắng vẻ, Thiên Bình ngồi lại ở đấy. Phải thừa nhận cậu ngượng vô cùng khi bị người ta nhìn chòng chọc vào như vậy, nhất là… nhất là đa số trong đám ấy lại là con gái. Sao họ lại nhìn cậu nhỉ ? Cậu xấu xí đến thế hay sao ?

    - Tao đã bảo mà không nghe ! Thấy chưa ? Chúng mày làm bạn ấy sợ quá chạy mất rồi !

    - Sư Tử nói, cố giấu nụ cười ngặt nghẽo mà lấy giọng nghiêm túc. Thầy chủ nhiệm không nói gì về ciệc chuyển vào lớp của Thiên Bình, nhưng nhờ có Sư Tử mà cả lớp đã hay tin về thành viên mới từ ba tuần trước, nghĩa là từ khi còn đi học hè.


    - Trai hay gái, xinh không ?

    Sư Tử mím môi lại, cười một cách đầy thông thái như các nhà thông thái vẫn hay cười:

    - Thấy bảo là … - Sư Tử hắng giọng một cái, rồi đưa tay lên y hệt Obama lúc diễn thuyết.- Con trai … Giàu. Chả biết mặt mũi thế nào

    - Con trai là tốt rồi ! - Mấy cô nàng hủ nữ chuyên đi bẻ thẳng thành cong mắt sáng long lanh như vớ được của báu

    Ngót nửa tháng nay, họ đã chờ đợi sự xuất hiện của Thiên Bình. Và rồi cuối cùng cái ngày ấy cũng đến. Sư Tử hăng hái cầm đầu cả một đội quân “tóc dài” bám theo Thiên Bình để “xem mặt”

    - Sshhh ! - Cô đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho đám bạn. Năm đứa con gái bám vai nhau nấp sau một góc tường, môi bặm lại thật chặt, lén lút thò mặt ra nhìn trộm. Lúc đầu chỉ mình Sư Tử trông thấy.

    - Bỏ đầu mày ra xem nào ! - Một cô bạn thô bạo hất đầu Sư Tử qua một bên. Chỉ nghe tiếng cô “Aw” một tiếng thất thanh.

    - Tao chưa thấy ! Dịch ra coi …

    Bốn cô bạn đi đằng sau thi nhau đè vai Sư Tử xuống mà ló đầu ra xem trộm, làm cô mất thăng bằng. Sư Tử mất đà mà ngã xuống, cả đám theo quán tính ngã đè lên nhau.

    - Hơ … - Thiên Bình giật mình nhận ra mấy người bạn mới, lúc nãy cậu có trông thấy họ trong lớp.

    Không ai trả lời cậu. Cả đám vội vã bò dậy rồi nhanh chóng biến mất sau mép tường. Còn trơ mình Sư Tử ở lại sau chót, vì cô bị bốn người đè vào, giờ mới đứng lên được. Trông vẻ mặt Thiên Bình, Sư Tử như bản năng thích làm duyên mà nở nụ cười chào thân ái và quyết thắng, chẳng có chút nào xấu hổ hay ngượng ngùng vì chuyện mờ ám mình vừa làm.

    Ôi ! Mùa thu tỏa nắng !

    Rồi ánh nắng ấy cũng chạy mất luôn. Thiên Bình không thấy họ nữa, nhưng cậu nghe được những tiếng cười khanh khách khoái trá vọng lại :

    - Hahahahahahahahahahaahahah … - Họ cười đầy man dại và bản năng như thế rất lâu, có vẻ không có cách nào dừng lại nổi. - Nhục quá đi mất ! Hahahahahahahahahaha … Lame thôi rồi !

    Nghe những tiếng cười giòn tan ấy, Thiên Bình tự nhiên bật cười theo. Cậu lấy tay che mắt, lắc lắc đầu. Từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ gặp con gái - nói sao cho đúng nhỉ ? - hồn nhiên ? Không. Bạo gan ? Không. Trơ mặt ? - Có lẽ từ đó đúng. Chưa bao giờ cậu gặp con gái trơ mặt đến thế.

    Nhưng cũng như người ta vẫn nói, cái duyên cái số nó vồ lấy nhau, tránh cũng không được

    - Thầy sin giới thiệu với nớp, đây nà Thiên Bình, học xinh mới của lớp ta! – Thầy chủ nhiệm Xà Phu, phụ trách bộ môn Giáo Dục Công Dân của lớp líu lo nói. Đây là những phút hiếm hoi có người nghe thầy nói, mà lại là nghe chăm chú, không bỏ sót một âm tiết nhỏ trong lời thầy, thậm chí từng từ thầy nói ngọng.

    Phải, thầy Xà Phu mắc tật nói ngọng. Không ai biết là do cấu tạo lưỡi của thầy có vấn đề, hay là do đấy chỉ đơn giản là một ngữ điệu địa phương đặc trưng mà thầy đã quen cài làm chế độ mặc định từ hồi tấm bé. Chỉ biết rằng thầy nói rất ngọng. Mọi người có góp ý và giúp thầy sửa. Nhưng hai mươi năm sống bằng nghề giáo này không đủ để xóa đi một phần quê nhà đã ăn sâu vào máu tất cả những người con của nó, và thầy Xà Phu trong lúc nói vẫn cứ liên tục nhầm “l” với “n”, hoặc “x” với “s” hay thậm chí là “sh” tùy vào dòng cảm hứng của thầy lúc đó. Thầy còn chưa dứt lời, cả lớp không ai đợi ai đã cho một tràng pháo tay hoàn toàn không cần thiết khiến Thiên Bình đỏ mặt cũng không biết trốn đi đâu.

    - Em suống ngồi bàn hai, dãy thứ lăm, đó, cạnh bạn Cự Giải.

    - Uầy … - Tiếng thốt lên đột ngột như là ai đó đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

    Thiên Bình bấy giờ vẫn chưa biết trong lớp 11A có hội hủ nữ chuyên bẻ thẳng thành cong. Lũ con trai 11A từ lâu rồi đã phải quen với việc bị trêu chọc –-một trong những lí do biến thành viên lớp trở nên trơ lì với sự xấu hổ - và tìm cách để tránh những trò bẻ cong táo tợn của đám fangirls. Cự Giải không ngoại lệ, và cách cậu ta chọn … là tự biến mình thành hi - fi trước mặt tụi hủ nữ. Nghe có vẻ kì lạ, nhưng thực tế là không phải chỉ mỗi Cự Giải dùng cách này, những đứa còn lại cũng thế, và xem ra là cách này khá hữu hiệu.

    Ừ, chỉ cần coi đó là một trò đùa. Miễn sao bản thân cậu không phải như thế. Cự Giải cậu không làm gì để thẹn với lòng mình !

    Ah, nhưng chúng ta đang nói đến chuyện duyên số kia mà. Chuyện của Cự Giải hẳng để đó, bây giờ quay về với Thiên Bình. Chả là Thiên Bình được xếp cạnh Cự Giải, và ngay đằng sau chính là cô bạn mặt trơ tên Sư Tử, cùng với người bạn gái thân thiết Song Tử.
    Nhìn lướt qua cũng biết Sư Tử là con nhà giàu, nếu không nói là rất giàu. Cô ấy không thể coi là xinh, nhưng nước da trắng như trứng gà bóc và đôi mắt đầy tự tin tạo cho cô ấy vẻ gì rất đáng ngưỡng mộ. Thiên Bình, như một phản xạ của mọi học sinh mới vào lớp, đưa mắt nhìn quanh. Nụ cười tỏa sáng - theo nghĩa đen nhé - của Sư Tử lần thứ hai đập vào mắt cậu. Nếu đi ngoài đường mà bắt gặp nụ cười của cô ấy, dám cá không ít kẻ sẽ tông vào cột điện, vì sự thật là hai hàm răng của Sư Tử trắng đến hoa cả mắt.

    Theo quán tính, Thiên Bình liếc sang bên cạnh Sư Tử, cái tên trên cuốn vở giáo dục công dân - hẳn là chưa đến bốn chục trang giấy - nát bươm cho cậu hay cô bạn bên cạnh đó là Song Tử.

    Không hiểu là tại vốn tạng người Song Tử như vậy, hay là tại ngồi cạnh một cô Sư Tử chói lòa thế kia, mà con bé trông lại gầy gò và thảm hại đến vậy. Khuôn mặt xương xương, da hơi tái như người bị thiếu máu và sạm lại sau những lần ra nắng lười đội mũ, mái tóc đen xơ xác vì sấy quá nhiều. Song Tử không xinh, không xấu, chẳng mấy ưa nhìn, nhưng cũng không phải khó coi. Tóm lại, con bé rất bình thường.

    Cơ mà cái kiểu ăn nói của nó không hề bình thường chút nào :

    - Ê mày ! - Song Tử giơ tay đánh đến đét một cái vào tấm lưng mảnh mai của Cự Giải. Nghe tiếng tay nó thì biết cú đánh ấy đau rát đến mức nào. Cự Giải trúng đòn giãy nảy lên, mỉm cười với Thiên Bình như không muốn cậu bạn mới bận tâm đến những tình huống hiểm nghèo thường vẫn xảy ra trong giờ học, song, đôi mắt Cự Giải thì đầy bi ai.

    - Aww ... Mày không đụng tay thì không chịu được ah ? - Cậu ta gắt, một cách rất bí mật để thầy Xà Phu khỏi nghe thấy. - Muốn gì ?

    - Làm xong bài tập Lý chưa, tao chép ! - Song Tử hắng cái giọng vang như chuông ra lệnh. Hống hách là thế, song khi nhìn thấy vẻ tò mò của Thiên Bình, con bé cười tươi rói, giả nai giơ tay lên vẫy nhẹ. - Chào cậu !

    - Tao có phải osin nhà mày đâu mà phải nghe lời mày ? - Giải đốp lại, nhưng không gay gắt lắm. Dường như cậu ta sợ cái bàn tay gầy gò toàn xương xẩu của Song Tử lại tấn công thêm lần nữa.

    - Hờ hờ ... - Song Tử đã quen với cái trò chống đối kiểu nửa mùa của Cự Giải. Con bé biết làm thế nào để đối phó. Nó mỉm cười đầy ranh mãnh, giọng chuyển sang chế độ đe dọa có thiện chí.- Mày có đưa đây không ? Không đưa chứ gì ?

    Quả nhiên Cự Giải phải xuống nước. Cậu thò tay vào cặp, lôi ra một quyển vở bọc giấy màu hoa tím sạch sẽ đẹp đẽ khác hẳn vớ của Song Tử, vừa chép miệng, vừa càu nhàu :
    - Sao mày không tự mà làm đi ? Đây này ! Đừng có làm nát vở tao đó !

    - Tự làm được thì tao đã chẳng cần chép của mày ! - Song Tử nguýt một cái chua ngoa.- Biết rồi ! Con trai mà giữ vở đến khiếp ! Đồ đàn bà !

    Câu nói ấy phát ra tự nhiên đến nỗi Thiên Bình phải há miệng kinh ngạc. Cứ nghe giọng điệu thì rõ ràng đây không phải lần đầu chúng nó chửi nhau ngay trong giờ học như thế này. Tiếp nối sự ngạc nhiên của Tiểu Bình, và để chứng minh lời Song Tử là đúng, Cự Giải cong cớn đáp trả :

    - Còn hơn cái loại Ti Vi siêu mỏng như mày ! Đồ màn hình phẳng !

    - Thế nhà mày chẳng lẽ không dùng TV siêu mỏng hở ?

    ... Từ đầu đến cuối, Sư Tử không hề tiếp chuyện ai tí nào. Không phải nó không hay chuyện, mà trong giờ thầy Xà Phu thì con bé cần phải giữ hình ảnh tổ trưởng gương mẫu. Kể ra nhìn Sư Tử - hay bất cứ học sinh nào của 11A ngồi học Giáo Dục Công Dân chăm chỉ cũng rất buồn cười, nhưng đáng tiếc, Thiên Bình ngồi phía trên nên không thể thấy bộ dạng đó được.

    Giờ nghỉ đầu tiên ở ngôi trường mới đã đến ...

    - Xuống canteen không ? - Cự Giải rủ rê. Thường ngày cậu ta không hay đi ăn uống vào các giờ nghỉ, nhưng hôm nay có Thiên Bình nên cậu sốt sắng hơn hẳn. Cự Giải thuộc loại thích khoe mẽ, bỗng dưng vớ được một tay chân ướt chân ráo đến đây như Thiên Bình, làm gì mà chẳng muốn tỏ ra ta đây hiểu biết sâu rộng.

    Thiên Bình cứ tưởng rằng canteen trường này thì phải đông lắm, vì trường đông, lớp đông và cũng toàn con nhà giàu. Nhưng không hề, nó như một cửa hàng bán đồ fastfood thông thường, không vắng, không đông, tuy cũng còn nhộn nhịp hơn cái quán ăn ở trường cũ của Thiên Bình.

    - Tại vì học sinh trong trường thường trèo tường ra ngoài ăn súp. Có một quán súp ngay bên ngoài kia kìa, bán cả bánh mì kẹp và xôi nữa ! - Cự Giải vừa nói vừa chỉ tay ra ngoài. Qua cửa kính, Thiên Bình trông thấy hai nữ sinh quen quen đương vắt vẻo trên bờ tường.

    Chính là Song Tử và Sư Tử.

    Và hai đứa còn mặc váy.

    Thiên Bình và Cự Giải cùng bật cười quay đi...

    ***

    - Không nói thì cũng đâu có ai bảo mày câm ? - Giọng gã trai khàn khàn mà vang khắp cả canteen. Thằng nhóc gác hai chân lên bàn, ngay bên cạnh tô mì của cô bạn ngồi cùng, ánh mắt thờ ơ mà hằn học, nửa mỉa mai nửa đe dọa nói.

    Thiên Bình khẽ liếc nhìn, nhưng, hình như thằng nhóc ấy biết cậu nhìn nó. Nó liền quay ra lườm Thiên Bình với vẻ rất dữ tợn buộc cậu phải quay đi. Hình như lúc vào lớp Thiên Bình đã trông thấy nó ở một bàn cuối lớp, đang ngủ gật. Trong khi đó, Cự Giải vẫn ngồi nhai bánh mì và quan sát cái bờ tường chỗ người ta hay trèo ra hàng súp.

    -Mày có quyền gì cấm tao đâu ? - Con bé thản nhiên đưa bát mì lên miệng húp một cái.

    - Đừng thách tao. - Gã trai cười nhạt, hai bàn chân gác vào nhau đu đưa liên tục trước mặt con bé. - Tất cả mọi người, cả mày, và cả con bé Yết nữa, chúng mày vẫn không tin là tao dám, tao biết.

    - Tao không nói thế. - Con bé buông đũa, với tay lấy mẩu giấy ăn chùi mép

    - Nhưng chúng mày vẫn nghĩ thế. - Thằng nhóc lại ngoe nguẩy đôi chân to bản. Ánh mắt nó thoáng đọng lại ở một điểm không rõ.- Này, cho tao khuyên mày một câu, thôi cái trò đó đi ! Mày không biết mày đang muốn gì, Bảo Bình ạ !

    - Quyền lựa chọn là do mày, còn việc tao làm thì đó là quyền của cá nhân tao, không liên quan đến mày. - Bảo Bình mắm môi cho vị cay của mì bớt đi, nó đưa cốc nước chanh để gần đó lên hút một hơi dài. Mắt nó nhìn thẳng vào gã bạn, không chút gì phiền lòng về vẻ khó chịu của thằng nhóc mà đáng ra nó phải có.

    - Tao có súng đấy ! - Môi thằng nhóc nhệch ra một điệu cười chế giễu.- Mày nên mừng vì hôm nay mày chưa vỡ sọ. Có nhiều thằng đầu gấu rởm đời cứ ra vẻ hảo hán không đụng tay đụng chân với đàn bà con gái, tao thì chả có thế đâu...

    Nói xong thằng nhóc bỏ chân xuống đất, đứng dậy, hai tay thọc vào túi cái quần bò rách rất mốt, mặt nghếch lên, ngông ngạo rời khỏi canteen, không thèm nhìn Bảo Bình.

    - Chú mày thấy lạ hử ? - Cự Giải vừa gặm bánh mì vừa hỏi.

    - Lớp mình hả ông anh ?

    - Ừ! - Giải gật đầu.- Song Ngư. Cá đại ca đấy.

    ***

    Ai bảo làm học sinh mà không có những chuyện lo nghĩ ? Thế giới trong cánh cổng trường, dẫu không đến nỗi phức tạp như ngoài kia, nhưng cũng chẳng thiếu những rắc rối đầu đời ...

    “Mày không biết mày đang muốn gì, Bảo Bình ạ !”.

    Thế là thế nào ?

    Thiên Bình không muốn tọc mạch chuyện của người khác, nhưng cảm giác tò mò lấn át. Cậu muốn biết nhiều hơn nữa, biết tất cả, biết như mọi thành viên của 11A đều biết, cậu không muốn làm người lạ ...

    - Ơ ... thôi mà ! Xin lỗi ! Mình không cố ý đâu mà !

    Giọng nam trung làm Thiên Bình giật mình ngẩng lên nhìn. Cách chỗ cậu đứng một quãng, chỗ chiếu nghỉ của cầu thang, một bạn nam đương giỗ giành một bạn nữ.

    Ủa, đó là lớp trưởng lớp cậu, Xử Nữ, không phải sao ?

    - Đồ đểu ! Thế mà cũng đòi làm lớp trưởng ! Chỉ bắt nạt bạn bè là giỏi ! - Cô bạn đứng cạnh Xử Nữ bấy giờ đang lấy tay che mặt, không biết khóc thật hay giả vờ, Thiên Bình nhìn không rõ, không biết đó là ai.

    - Đã xin lỗi rồi mà ! - Xử Nữ khổ sở van nài. Trên mặt cậu có cái vẻ chán ngán của một kẻ phải giỗ con gái nín khóc. Phiền hà thật ! Khóc dai như đỉa ! - Đừng khóc nữa ! Bảo mình làm thế nào bây giờ ?

    - Làm thế nào á ?

    Cô bạn bỏ tay ra khỏi mặt. Ờm, cái cô này, cũng là học sinh 11A thì phải. Cô ấy vùng vằng quay đi một lúc, vẻ mặt còn giận, hình như muốn nghĩ cách trừng phạt ngài lớp trưởng kiêm đội trưởng đội kỉ luật sắt đá kia. Xử Nữ rầu rĩ đứng chịu trận bên cạnh. Không ai nhận ra sự có mặt của Thiên Bình phía trên cầu thang.

    Đột ngột, nhanh như chớp, cô ấy quay lại, đối diện với Xử Nữ, đưa hai tay lên bám vào cổ cậu, vít xuống gần, và hôn lên môi.

    ... Hả ?




    P/s: Vì chuột mình đã hỏng nên không tiện chỉnh sửa cho chap đẹp mắt hơn. Mọi người thông cảm : )
  2. Miulove

    Miulove Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    20 Tháng tám 2013
    Bài viết:
    29
    Đã được thích:
    187
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    tp. hồ chí mihnh
    Yahoo! Messenger:
    miusue22196@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    ủng hộ truyện của nàng nhak \m/
  3. white valentine

    white valentine Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    31 Tháng bảy 2013
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    35
    Điểm thành tích:
    13
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Thủy Bình
    hay, nhiêu đó đủ nói lên tất cả^^
    Sarah Millent and Canceria like this.
  4. holyheo

    holyheo Leave Me Alone Staff Member

    Tham gia ngày:
    13 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    2,131
    Đã được thích:
    18,251
    Điểm thành tích:
    368
    Nơi ở:
    Thiên đường của Thánh Heo
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Chapter 2: Gấu
    Edit: Canceria
    Beta: Thánh Heo
    -oOo-

    Đây là ngày thứ năm, kể từ khi Thiên Bình bỗng nhiên biến thành kẻ vô duyên phá hoại hạnh phúc riêng tư của cậu lớp trưởng và ... “gấu”.

    Không phải người tọc mạch, nhưng sự việc nó cứ đến thì cậu biết làm thế nào ? Anh chàng lớp trưởng với cái tên không thể menly hơn - Xử Nữ - từ đấy đến giờ ra sức làm thân với cậu. Đối với một học sinh mới, lại nhát gan như Thiên Bình, lẽ ra Xử Nữ không cần bận tâm đến. Nhưng lớp trưởng kiêm đội trưởng đội kỉ luật chắc luôn có những cách hành xử thận trọng hơn người. Xử Nữ ái ngại, không phải Thiên Bình mà là Cự Giải.

    Tin đồn về mối quan hệ “bất chính” giữa Thiên Bình và Cự Giải ngay từ ngày đầu tiên đã được tụi hủ nữ thổi ầm lên. Cự Giải không phải kẻ nhiều chuyện, nhưng biết đâu Thiên Bình lại kể với cậu ta. Chưa nói đến việc Cự Giải chính là thiên tài moi tin. Cơ bản cũng vì hình ảnh của cậu ta dựng nên trong mắt mọi người hết sức ấn tượng, hẳn nhiên có được lòng tin của mọi người.

    Vâng, trừ Xử Nữ, kẻ đa nghi.

    Nếu chuyện dừng lại ở đó thì không đáng nói. Có điều, trong lớp ai mà chẳng biết Cự Giải và Song Tử là cặp bài trùng, cho dù ngoài mặt lúc nào cũng chí cha chí chóe. Hễ gặp nhau là hai đứa nhảy dựng lên như hai con gà chọi.

    Tốc độ loan tin của Song Tử chắc khỏi cần bàn cãi.

    Nhưng Song Tử dẫu nhanh, cũng chưa chắc đã thắng được tốc độ đường truyền của dây cáp quang.

    Truyện kể rằng ngày xửa ngày xưa có một người thợ cạo. Một hôm bác ta được mời vào cung để cắt tóc cho vua Midas, phát hiện ra nhà vua có đôi tai lừa. Nhà vua dọa bác chuyện này không được nói với ai. Bác thợ cạo rời khỏi lâu đài của nhà vua, trong lòng vô cùng ấm ức.

    Giữ trong lòng quá lâu một điều gì - nhất là điều đó quả thực rất hay ho - rất rất rất rất rất ... ấm ức.

    Bác thợ cạo bèn đào một cái hố, rồi nói vào đó : “Vua Midas có đôi tai lừa”. Kết thúc truyện thế nào, chắc các bạn cũng còn nhớ, xin phép được bỏ qua.

    Nguy hiểm là ở chỗ, thời nay để đào một cái hố quả thực rất khó. Không cẩn thận lại làm vỡ ống cống nhà người ta. Nên thay vì đào hố, Thiên Bình lên facebook để giải tỏa. Không đến mười phút, status của cậu nhận được ba mươi sáu lượt like, riêng của thành viên trong lớp, con số kỉ lục với cậu kể từ ngày bắt đầu dùng facebook đến giờ. Không những thế, còn biết được khá nhiều bạn bè mới, chính thức được công nhận là 11A-er.

    - Mặt Sắt có “gấu” rồi kìa !

    - Ơ ... ai thế ? Có biết mặt không ?

    - Thế mà tao cứ nghĩ Mặt Sắt thích Ngư Đại Ca ... - Rõ ràng là giọng điệu của một hủ nữ.

    - Tao hết cơ hội rồi. - Một cô khác thở dài thườn thượt.

    - ...

    Xử Nữ lọt tai không sót câu nào, trong lòng khóc tấm tức. Ở trường Trung Học Hoàng Đạo này, chuyện tình cảm đầy rẫy, chẳng ai buồn cấm, trừ thầy Xà Phu vốn cổ hủ, tư tưởng lỗi thời. Thậm chí bố mẹ Xử Nữ còn mong con trai sớm có bạn gái đi. Tâm lý này – trong thời buổi công nghệ chuyển giới đặc biệt phát triển như hiện nay – thực sự rất sáng suốt. Chỉ là Xử Nữ lại theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ, không muốn mất hình tượng trong mắt thầy Xà Phu. Là con ngoan, là trò giỏi, là tấm gương sáng cho các bạn noi theo, là thanh niên nghiêm túc, Mặt Sắt cậu đành làm ngơ giương ra bộ mặt sắt đá, làm như tất cả đều chỉ là tin đồn thất thiệt.

    ***

    Cuộc sống học đường, vui có, buồn có, háo hức có, lo âu cũng có. Nhiều kẻ hay để ý, một số người lại tỏ ra vô tâm.

    Hiện tại chuyện “Mặt Sắt có gấu” là chủ đề hot nhất trên các cuộc đàm đạo của các bạn trẻ 11A, nhưng đối với vài đứa, bài kiểm tra Lý ngày mai mới là quan trọng nhất.

    Con bé ngồi bàn thứ hai từ trên xuống, cạnh cửa sổ. Nắng hắt vào làm một nửa mái đầu nó ánh lên sắc nâu vàng. Nó chăm chú viết cái gì trong nháp, không màng đến xung quanh.

    - Này, đi chơi với tao ! – Một đứa bạn đến bên cạnh con bé, lay lay tay trái đang tì xuống tờ nháp cho khỏi bay.

    Con bé ngẩng đầu lên, môi khẽ bĩu một cái, hình như vẫn đang nghĩ tiếp bài mạch điện đang làm.

    - Đừng có học nữa ! Mày giỏi lắm rồi. Học nhiều ngộ độc chữ đó biết chưa ? – Đứa bạn kì kèo – Tao cần ra ngoài. Tao cần nói chuyện với mày.

    Con bé nhìn đứa bạn bâng quơ, rồi chậm chạp lấy hộp bút chặn tờ giấy nháp, bình tĩnh cùng bạn nó ra khỏi cửa lớp. Y hệt những cô bạn gái thân thiết hồi cấp ba, hai đứa kéo nhau ra một góc cầu thang vắng người tâm sự.

    - Là mày phải không ? – Đột nhiên con bé tóc nâu cười khì khì. Câu hỏi này giống một lời khẳng định hơn. Ma Kết có sở trường cùng một lúc làm được nhiều việc. Nó ngồi học Lý, nhưng không có cái gì xảy ra xung quanh mà nó không biết.

    - Hả ? – Người bạn hình như bị bất ngờ bởi câu hỏi đột ngột. – Tao là ai cơ ?

    - Đừng có giả vờ với tao! – Ma Kết cười ranh mãnh. – Nếu không phải mày, thì giờ này mày sẽ chạy loạn lên để dò xem cái đứa được người ta đồn đại là “Gấu của Mặt Sắt” là đứa nào, chứ tao kéo ra đây làm gì. Khai thật đi, nếu không tao sẽ đi nói với Song Tử, mày chính là “Gấu của Mặt Sắt”.

    Một cái lườm tạt qua chỗ Ma Kết.

    - Mày đã biết thì cần gì tao phải nói ? Đồ điên ! Mày mà dám nói với Song Tử ... thực ra tao không có vấn đề gì, nhưng đắc tội với Mặt Sắt thì mày không được yên thân đâu.

    - Có mày chống lưng cho tao rồi, sợ gì ? – Ma Kết cười ha hả. Nhìn nó tuồng như con bé chăm học lúc nãy chưa từng tồn tại

    - Lúc đầu tao còn ngờ ngợ... Nhưng về sau tao lại nghĩ, thích Mặt Sắt ... chắc chỉ có Bạch Dương mày mới dám làm thế ! – Nói đến đó nó chợt nhảy ngay sang một chuyện không liên quan. – Lớp mình công nhận lắm thứ mặt nhể .. Mặt Sắt này, Mặt Trơ này, Mặt Dày này, Mặt Thớt, Mặt Lạnh, Mặt Gãy, Mặt Thịt ... Vãi cả mặt ! – Nói chưa hết nó đã ôm bụng lăn ra cười. Bạch Dương nhịn không được, cũng bật cười thành tiếng, vỗ một cách thô bạo vào vai bạn :

    - Mày cũng nhớ được lắm cái loại mặt ... Nhưng mày vẫn thiếu. Thiếu mất Mặt Xinh.

    Ma Kết ngừng cười, mặc dù không lộ liễu đến mức để cho Bạch Dương hiểu nó cố tình không muốn nhắc đến Mặt Xinh, nhưng cũng khá là miễn cưỡng.

    - Dạo này nó có nói chuyện với mày không ? – Bạch Dương hỏi, sắc giọng hơi trầm.

    - Không. – Câu trả lời cụt lủn.

    Mặt Xinh mà Bạch Dương nhắc đến, chẳng phải ai xa lạ, chính là con bé được giải Miss Ảnh trong cuộc thi Miss Hoàng Đạo năm ngoái, giờ đang là hotgirl của 11A : Thiên Yết.

    Ngồi trên ghế nhà trường, thứ người ta quan tâm đến nhiều nhất có khi không phải là học tập, cũng không phải yêu đương nhăng nhít như người lớn vẫn tưởng, mà là tình bạn. Chuyện này cũng dễ hiểu. Ở tuổi này, học là chuyện đương nhiên không cần nhắc đến, nó làm học sinh phát chán. Yêu thì không phải ai cũng muốn yêu. Nhưng bạn bè, bất cứ hoàn cảnh nào cũng cần có.

    Đối với cả Ma Kết lẫn Thiên Yết, làm bạn với nhau quả thật quá tốt. Hai đứa – ngoài ngoại hình – có lẽ chẳng mấy điểm khác nhau. Chỉ là có vài lúc, giống nhau quá nên quá hiểu nhau, mà đã quá hiểu nhau lại dẫn đến ghen ghét nhau.

    Bạch Dương vẫn còn nhớ vụ việc lùm xùm năm ngoái. Dĩ nhiên vụ việc xảy ra trong quãng đời đầu học sinh kì thực chẳng mấy to tát như chúng nó tưởng. Song, lại khiến cho Ma Kết và Thiên Yết từ đôi bạn chí thân trở nên người dưng nước lã như bây giờ, nói ra chẳng khác gì troll độc giả.

    Cả hai đứa, đều không phải kiểu người dễ chấp nhặt những việc đó, nhưng chúng nó đã hành động như thể mình rất rất nhỏ nhen.

    Không thể phủ nhận vai trò của Bảo Bình trong việc này. Chỉ là, đến giờ, Bạch Dương cảm thấy, kể cả không có sự góp mặt của Bảo Bình, mọi việc sẽ vẫn y như thế. Bảo Bảo, chung qui lại, cũng chỉ là một phụ gia thêm vào để xúc tác mối quan hệ đối địch từ lâu đã nảy sinh trong tình bạn của Thiên Yết và Ma Kết. Đúng là Bảo Bình có chút quá đáng, nhưng hậu quả này, không thể đổ hết lỗi lên đầu con bé.

    Bạch Dương u ám quay đi, không cho Ma Kết thấy vẻ mặt buồn rầu của mình. Người ta nói kẻ đứng ngoài cuộc thường sáng suốt hơn kẻ trong cuộc. Có lẽ vì thế mà Bạch Dương có thể nhìn nhận thấu đáo hơn một chút ? Cô bé biết, Ma Kết thực sự vẫn cho rằng Bảo Bình chính là nguyên nhân.

    Giống như Mặt Sắt, hình như vẫn nghĩ rằng cô thích cậu ấy chẳng qua vì một lần cậu ấy chở cô về nhà...

    Đó là năm ngoái, sau tiệc chia tay một người bạn sắp đi du học.

    Bạch Dương tư lự đứng hứng gió mùa, đôi tay lạnh run run nhét trong túi áo. Người bạn ấy cô không thân, buồn chỉ là vì nghĩ đến Ma Kết, con bạn cô yêu quí nhất lớp. Nó ắt cũng sẽ ra đi vào một ngày không xa, cách cô nửa vòng trái đất. Tại sao những người yêu quí lại cứ thay nhau bỏ cô mà đi như thế ? Ngước lên trời, cô chợt xao lòng nghĩ đến người nào đó ... phũ phàng bỏ lại cô và mẹ ...

    - Chưa về ah ? Đợi ai đón hả ? – Xử Nữ chễm trệ trên chiếc xe Cub màu xanh navy đậm, bộ mặt sắt hơi hếch lên.

    - Không. – Bạch Dương lắc đầu, trả lời qua loa cho xong chuyện. – Lát thì về.

    - Không ai đón ah ?

    - Tự về !

    Xử Nữ im lặng, hình như loáng thoáng nghĩ ngợi điều gì ấy.

    - 9h30 ...

    - Thì sao ? – Bạch Dương nhìn cậu với vẻ khó hiểu. Tự dưng cậu ta nói chuyện giờ giấc với cô làm gì ?

    - Thì muộn.

    - Cậu cũng tự về đó thôi ? – Cô trợn mắt đốp lại, trong bụng thầm lấy làm khó chịu vì bị làm phiền.

    - Nhưng ... – Đấy là lần đầu tiên Bạch Dương nhận ra, Mặt Sắt cũng biết đỏ mặt. – ... Cậu là con gái !

    Ra là như thế !

    Dĩ nhiên Bạch Dương biết nếu là Sư Tử ở đó, lúc ấy, Xử Nữ cũng sẽ làm như vậy, nói y như vậy, cho dù Sư Tử chưa bao giờ được con trai trong lớp coi là con gái. Song ... giống như tất cả mọi đứa con gái ngây thơ cho rằng ít nhất mình cũng là phần tử đặc biệt với một ai đó, Bạch Dương cũng nghĩ rằng mình thật đặc biệt với Xử Nữ.

    Chứ nếu không, sao lúc đó ông trời không để Sư Tử thế vào chỗ đó ?

    Logic như vậy, hẳn nhiên rất là logic !

    Suốt dọc đường đi, cả hai không nói được câu nào. Cái sự nam nữ mới quen đi cạnh nhau hầu hết đều thế. Xử Nữ muốn mở miệng ba láp vài câu cho đỡ ngại, nhưng thường ngày chỉ quen bới lỗi, nói câu nào cũng là giáo điều lên mặt dạy đời người ta, trong hoàn cảnh này, không biết nói gì cho phải. Bạch Dương ngồi đằng sau, chỉ dám khe khẽ túm lấy áo đồng phục của Xử Nữ, coi như giữ thăng bằng.

    Đến giờ hồi tưởng lại, cô cũng không biết hôm đó là Xử Nữ ngẫu nhiên, hay cố tình phanh gấp một cái. Lẽ tất yếu là cả thân người cô lao bổ về phía trước. Trong lúc hốt hoảng, chưa kịp định thần lại đã thấy mình vòng tay ôm chặt lấy cậu ấy rồi.

    Lúc ấy mà tỉnh táo một chút, cô có thể có lời giải cho thắc mắc của mình. Nhưng cái phanh gấp này lại khiến Bạch Dương nhớ lại ngày còn nhỏ. Khi đó, ông ấy còn ở nhà, buổi sáng thường đưa cô đi học bằng xe máy. Cô ngồi sau lưng ông, luôn ôm lấy ông rất chặt, bởi lúc nào cô cũng rất sợ ngã.

    ... Giống như lúc ôm lấy Mặt Sắt vừa rồi ...

    Chưa được coi là trưởng thành, nhưng lớn thế này rồi, cô cuối cùng đã hiểu ra, không phải chỉ cần ôm chặt là không ngã. Quan trọng là, người ở đằng trước có muốn đẩy ngã mình hay không. Cô ôm chặt bố cô đến vậy, tại sao ông vẫn bỏ mẹ con cô mà đi ?

    Khóe mắt cay nồng, tay cô bất giác xiết thật chặt. Xử Nữ nóng bừng cả mặt, định chép miệng cằn nhằn vài câu, nhưng lại thôi.

    Lưng áo cậu ươn ướt...

    ***

    Đồng hồ tích tắc điểm 1 giờ đêm.

    Phòng Thiên Yết, đèn vẫn sáng.

    Giống như tất cả thành viên lớp, Thiên Yết cũng có thói quen đi ngủ muộn.
    Thường đến ba – bốn giờ sáng mới ngủ. Nhưng thức muộn thế để làm gì, Thiên Yết chưa bao giờ biết. Canh facebook, đợi tin nhắn, Skype với vài người bạn đang ở nước ngoài, đọc fanfic ... Toàn những việc vô bổ ! Nhiều lúc Thiên Yết tự hỏi tại sao mình không đi ngủ, cuối cùng lại vẫn thức.

    Mãi sau này mới nghĩ ra, thức chỉ đơn giản là muốn xem Ma Kết mấy giờ đi ngủ, có đăng cái status nào chửi khéo mình hay không.

    Cho dù nó hiểu Ma Kết không khi nào làm trò vô nghĩa đó.

    Ma Kết khi ghét ai, sẽ lẳng lặng lờ đi, chưng bộ Mặt Lạnh, không bao giờ muốn nói chuyện liên quan đến người đó nữa.

    Thiên Yết nhướn mày, thở hắt ra và nhìn chằm chằm vào tấm ảnh Nữ Thần Tự Do treo phía trên bàn học. Có lẽ giờ không phải lúc phân tâm nghĩ việc bao đồng. Nó với tay lấy cái hộp to bự đựng flashcards, nhẩm đọc từng từ, cố học nốt những từ chưa thuộc.

    Điện thoại rung lên.

    “Nếu mày còn không đi ngủ, mai đến lớp tao sẽ bắn vỡ sọ mày đấy” – Ngư Ngu.
    Trong lớp, hay đúng hơn là trong trường, chỉ có hai người dám gọi Song Ngư là Ngư Ngu, một là Thiên Yết, hai là Ma Kết. Song từ sau vụ xích mích – mà Song Ngư hẳn là nghiêng về bên Thiên Yết – Ma Kết không nhắc lại biệt danh đó lần nào nữa.

    “Thằng quỉ sứ. Dọa tao ah ? Ai sợ mày, chứ tao thì không sợ”

    Người ta nói : vỏ quýt dày có móng tay nhọn, là ý nói trên đời này vạn vật tương sinh tương khắc. Yết đối với Ngư mà nói, chính là một cái móng tay nhọn. Hai đứa làm bạn với nhau năm năm, cũng có thể tính là một cặp thanh mai trúc mã. Nhưng chính vì là thanh mai trúc mã, chúng nó lại không thể trở thành một đôi.
    Một lần nữa có thể khẳng định hiểu nhau quá chưa chắc là chuyện tốt. Nó với Ma Kết, quá hiểu nhau nên thành đối chọi. Nó và Song Ngư, lại vì quá hiểu nhau, nên không thể có tình cảm trên mức bạn bè. Người ngoài nhìn vào quan hệ giữa hai đứa luôn cảm thấy chúng rất đẹp đôi. Tin đồn thì nhiều lúc cứ bay như ruồi.

    Tình bạn giữa một nam và một nữ không phải không thể có. Chỉ là, nếu một trong hai người không thỏa mãn với nó, cố sức tiến lên một bậc, đôi khi lại trở thành thảm họa. Vì có những người vốn dĩ chỉ muốn có tình bạn đẹp, không muốn phá vỡ nó. Cũng may cả Thiên Yết và Song Ngư đều chỉ cần có bạn bè, không cần có “gấu”.


    Nhưng ... “người đó” chắc là không hiểu.

    Thiên Yết giật mình lắc lắc đầu. Đoạn, bần thần nhắm mắt lại, cảm thấy suy nghĩ mơ hồ, lồng ngực hình như tưng tức. Cần phải dừng chuyện này ở đây, nếu không cả đêm nay cô sẽ mất ngủ.

    “expenditure ...”

    “discrete ...”


    End chapter 2
    Last edited by a moderator: 11 Tháng sáu 2014
  5. Charlotte Scarlett

    Charlotte Scarlett Killa Hunters

    Tham gia ngày:
    29 Tháng tư 2013
    Bài viết:
    803
    Đã được thích:
    4,718
    Điểm thành tích:
    215
    Nơi ở:
    |Infernal Immortal |
    Chòm Sao:
    Thiên Yết
    hah OvO chào 2 nàng, ta tới để đàm phán hòa bình trước sự việc Can đi pr qua wall ta =w= Ờm, từ trên xuống, nhé? Cách trình bày khá thoáng mát, rộng rãi, nhưng hình như... font chữ k đều, nhỉ? Sum khá ổn, nhưng hình như nó vẫn mang hơi hướm cổ trang, và motif cũ của highschool *cá nhân ta nghĩ vậy, đừng để ý* Bỏ qua GTNV~ Hai nàng đều là thần tượng của ta, và đều sở hữu 1 giọng văn mượt! Nhưng, sao khi 2 nàng kết hợp lại với nhau, trong truyện này, ta thấy văn nó hơi..gượng, và thoại thì nửa rất thực, nửa rất kịch! Ờm, ta cũng không biết phải nói sao nữa. Chỉ là, ta không thích *shrug* Nội dung khá ổn, nhưng còn một số đoạn hơi khó hiểu và lằng nhằng (ít nhất là với những đứa chậm tiêu như ta). Chap của 2 nàng nên trình bày cách dòng, sao cho thoáng mát, dễ nhìn, dễ đọc, đơn giản vì ta cận =w= nhìn khá là rối @@ Vậy hah, đọc comt đừng đánh ta~ Ta chỉ comt theo yêu cầu. Và ta comt, k phải chém, okey?
  6. cangokcute1999

    cangokcute1999 Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    5 Tháng bảy 2013
    Bài viết:
    101
    Đã được thích:
    274
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    ơ Song Ngư nam à, ta tưởng là nữ chứ:( , nhưng dù sao cũng đặt gạch
    Leo Napoleong thích bài này.
  7. 4leaflove

    4leaflove Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    24 Tháng chín 2013
    Bài viết:
    128
    Đã được thích:
    687
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Dreamyland
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    Truyện bạn viết hay lắm, bạn khiến mình rất tò mò muốn tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa Ma Kết và Thiên Yết đó.
    Mình sẽ hóng chap nghen
  8. wander

    wander Diêm vương tinh Staff Member

    Tham gia ngày:
    23 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    2,012
    Đã được thích:
    20,036
    Điểm thành tích:
    438
    Giới tính:
    Nam
    Chòm Sao:
    Thiên Yết
    Lâu rồi mới thấy có truyện hay, và lần đầu tui đọc truyện của can, thui chui vô dành 1 chỗ ngồi hóng vậy =))

    à mà tui có tí ý kiến, là chap 1 hình như ko được chăm kỹ lắm nên nghe ko mượt và nhiều lỗi chính tả nhỉ, nó cũng nghe giống mấy bản convert, edit ngôn tình chứ ko nhiều sắc Việt như chap 2. Tui cũng có thắc mắc là bạn can edit, bạn heo beta vậy ai là người viết thế? Rồi chỗ thầy hay nói nhầm s với x, xin lỗi chứ 2 cái đó chỉ có viết mới nhận ra, chứ nói sao nhận ra được. Hay tại lỗ tai tui kém?

    Cả cái câu: "11A - từ lâu đã được biết đến như một cái lớp học có thể làm bất cứ người nào không phải hay là chưa phải thành viên của nó phải cảm thấy tự ti." Bợn tb mới chuyển trường mà, lại đến trường buổi đầu tiên, cùng lắm chỉ nghe thiên hạ đồn đại sơ sơ thui chứ, sao lại nói như đinh đóng cột thế kia, cả cái vụ cảm thấy tự ti cũng kỳ, thà nói là sức học kinh khủng hay gì đó, blah, blah...

    Tui có chút ý kiến thế thui, đừng đuổi tui về tội nghiệp =))
  9. Canceria

    Canceria ✦ Dị Dung Thần ✦ Staff Member

    Tham gia ngày:
    24 Tháng chín 2012
    Bài viết:
    3,002
    Đã được thích:
    16,276
    Điểm thành tích:
    253
    Nơi ở:
    Ngõ Không Số
    Facebook:
    https://www.facebook.com/chansuan.canceria
    Chòm Sao:
    Nhân Mã

    Can rep nhé :))

    1. Hai chap đầu là Can viết, và Holy beta, đến các chap sau có thể ngược lại

    2. Thầy Xà Phu nói nhầm s với x, phiên âm tiếng Việt thì là như vậy, còn khi nghe, những âm s đều bị đọc ngọng thành âm "sh" rất nặng. Cái này cơ bản vì khi đưa nhân vật thầy vào Can không biết làm thế nào để truyền tải hết được tật nói ngọng này. Aiz ... :(

    3. Lớp 11 A : cái tai tiếng này là đối với học sinh trong trường, Thiên Bình có thể chưa biết. Cảm giác tự ti của Thiên Bình thì đến các chap sau sẽ bộc lộ rõ hơn. Thực ra cũng giống như một học sinh rất bình thường bị lọt vào một tập thể rất bùng nổ và hoành tráng, nhất thời chưa quen được, cảm thấy tự ti thôi a :D

    4. Ai mà lại đuổi chớ :V mong mọi người đọc và comt còn chẳng kịp :x :x :x :x :x
  10. kimbangice

    kimbangice Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    19 Tháng chín 2013
    Bài viết:
    132
    Đã được thích:
    405
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Ta tới từ bóng tối. Ngươi sẽ thấy ta ở mọi nơi...
    Yahoo! Messenger:
    kimbang180@yahoo.com
    Facebook:
    https://www.facebook.com/nhathan.vn
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    oh yeah chuyện hay lắm đó t/g cố gắng nha. hehe ma kết là nữ nên ủng hộ hết mình nha !!!:x
    Leo Napoleong and Canceria like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này