[Fanfiction] Hào môn dậy sóng.

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi kkaebsong, 8 Tháng bảy 2015.

  1. kkaebsong

    kkaebsong Thiên Thể
    • 98/128

    Tham gia ngày:
    24 Tháng tám 2014
    Bài viết:
    685
    Đã được thích:
    3,564
    Điểm thành tích:
    98
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Quàng Thượng
    Nơi ở:
    Hoàng cung
    Ahihi, lời chào đầu tiên của con quễ author gửi đến nàng :-*
    Cảm ơn nàng đã dành thời gian đọc và thương tình ngồi chổng răng chờ chap sau cả tỉ năm khóa topic :v và thương tình quăng cho mị cái cmt để tiếp thêm sức mạnh hí hí :v
    Cái vụ Yết Bình Giải thì ui giời, trả lời "n" lần với mọi người dòi, mà đọc đến đây nói huỵch toẹt ra là hỏng có cái kết nào đẹp cho 3 đứa nó đâu hen, ngược từ đầu đến cuối, ngước đến tận cái kết cũng ức chế người đọc luôn ahihi =)))) nên mị cũng mong không bị ăn gạch đá nếu mọi người đọc đến chap cuối. Nó sẽ không nhập nhằng, không phải là 2 người phụ nữ cùng chia sẻ người mình yêu, mà là 1 cái kết khác không hoàn hảo, không hạnh phúc lắm, còn có thể làm người đọc tăng xông muốn giết luôn con quễ tác giả =)))) nhưng mị nghĩ đó sẽ là cái kết phù hợp nhất :v
    Hmm... cuối cùng vẫn là mong nàng để ý lưu tâm đến HMDS đừng bỏ giữa kể cả nó có dài như cô dâu 8 tuổi ạ :P

    Annyeong :-* Song Song đã trở lại sau tháng ngày vắng bóng nên rep cmt chậm trễ xin đằng ấy thứ lỗi nheeeee <3 Yêu đằng ấy chissss =))))
    Bản thân mị nói thẳng ra là ấy, kể cả fic học đường thanh xuân vườn trường dễ viết nhất thì cũng không thể không dính tí ngược chứ đừng bảo là fic drama nặng thế lày :v Song Song hem có thích ngược đâu mà chả biết sao mỗi lần chúi mặt vào máy là không viết ra được cái gì hạnh phúc hết, buồn đau đớn tâm hồn luôn ấy ạ :3 Nhưng mà đằng ấy nói không thích ngược mà lại đọc và ủng hộ fic mình như thế thật sự làm mình vui lắm! Câu chuyện của Bình Yết Giải sau chap này có lẽ sẽ không được đề cập đến nhiều nữa mà chuyển đất diễn sang cho các cặp còn lại, nhưng yên tâm là mỗi nhân vật đều có cách giải thoát của riêng mình, để không bị rắc rối linh tinh nữa :))
    Lời cuối xin cảm ơn những nhận xét của đằng ấy, cơ mà phải nói trước để ấy chuẩn bị tinh thần rằng, mấy chap sau sau nữa có khi lại thành 1 ao máu cún vì độ cường điệu đấy =))))

    Người quen... người quen phớ hôn?? Nghe cái tên quen quen là biết người quen dồi :v Gì chứ cái sự ngược thì mị nổi tiếng quá còn gì á hị hị, cặp nào cũng không tránh khỏi đâu, với cả hình như đây vẫn còn mới là mở đầu cho cái drama chính loằng ngoằng đằng sau thôi à :3 mị cũng mệt mỏi lắm, muốn drop luôn mà thôi cố hoàn cho xong ấy =))))
    Bình Yết Giải thì không có gì bàn cãi nữa, từ đầu đã bất hạnh :v còn Ngưu Xử thì làm sao hạnh phúc viên mãn thế được trong khi mấy đứa kia chết đi sống lại hử :v nghĩ thôi đã thấy hoang đường =))) Dù yêu nhau đến mấy thì cuộc sông hôn nhân cũng không giống như lúc còn hẹn hò, cũng phải gặp sóng gió mới lâu bền được chứ :)))
     
    veronicasagitta and cherryn like this.
  2. kkaebsong

    kkaebsong Thiên Thể
    • 98/128

    Tham gia ngày:
    24 Tháng tám 2014
    Bài viết:
    685
    Đã được thích:
    3,564
    Điểm thành tích:
    98
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Quàng Thượng
    Nơi ở:
    Hoàng cung
    Chap 57: Giá như được du hành thời gian.

    “Trăm người yêu không bằng một người hiểu.

    Vạn người thích, không bằng một người thương.”

    ----oOo----
    Dưới bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, Cự Giải cùng Thiên Yết vai kề vai thong thả đi dạo quanh khuôn viên bệnh viện. Đã lâu rồi Cự Giải không cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp đến vậy! Nàng với Thiên Yết vốn đã quen với sự hoạt náo, im lặng thế này thật lạ.

    Ngồi xuống băng ghế gần đó, nàng rút khăn lau mồ hôi cho hắn. Bản thân nàng trước đây chưa từng biết chăm sóc ai, thế mà đối với hắn lại tận tụy, quan tâm như thế. Đúng như lời Andrew nói, nàng đã trưởng thành rồi. Không còn là cô nhóc chỉ biết đứng sau lưng Leonard dọa người nữa.

    “Hôm nay em đi đâu vậy? Lúc tỉnh dậy không thấy em.”

    “Em đi lòng vòng tìm chút đồ ăn lót dạ thôi.” Cự Giải trả lời. Song lại lấy nước đặt sẵn trong túi xách đưa cho hắn.

    Thiên Yết nhận lấy nước, uống một ngụm lớn rồi quay sang chăm chú nhìn nàng. Chợt hắn nhận ra, hình như hắn đã lơ là nàng quá lâu trong thời gian qua. Cự Giải là vợ hắn, người vợ danh chính ngôn thuận, cũng là người mà hắn yêu thương. Nhưng sao giờ khắc này đây, hắn chỉ mãi hoài niệm hình bóng Thiên Bình dưới dáng vẻ, khuôn mặt nàng! Có phải đã quá bất công với người phụ nữ luôn quan tâm, ở bên cạnh hắn hơn ba năm qua rồi không? Đáng lẽ ra, nàng vẫn luôn là người hạnh phúc nhất thế gian này, nếu như không làm vợ hắn.

    Bị nhìn đến sởn gai ốc, Cự Giải có chút mất tự nhiên. Tuy là vợ chồng, nhưng nhiều khi bị hắn nhìn như thế nàng vẫn thấy ngại ngùng. Bộ dáng lúng túng của nàng vào mắt hắn liền biến thành đáng yêu không thể tả. Thấy hắn cười, nàng cong môi hỏi: “Anh cười gì?”

    “Cự Giải, anh vẫn luôn thắc mắc.”


    “Về chuyện gì?”

    “Xung quanh em có nhiều người yêu thương em như vậy, tại sao lại chọn anh?” Ánh mắt Thiên Yết nhìn nàng vẫn luôn ôn nhu như thế, khiến nàng chỉ có thể mãi đắm chìm không thể dứt ra.

    Nhưng câu hỏi của Thiên Yết lại ngay lập tức đánh thức Cự Giải khỏi sự mê hoặc đó. Trong lòng không khỏi run rẩy lo sợ. Tại sao hôm nay hắn lại hỏi chuyện này? Có phải hắn nghĩ hai người bọn họ nên kết thúc ở đây không? Thiên Bình chỉ vừa mới cứu hắn, hắn đã muốn quay lại với cô ta rồi sao? Còn nàng thì thế nào đây? Chẳng lẽ hắn không biết tình cảm nàng dành cho hắn chân thành đến mức nào ư?

    “Em đừng sợ, anh chỉ hỏi thôi.”


    Nghe đến đây, Cự Giải mới dám thở phào nhẹ nhõm. Miễn là không phải hắn muốn li hôn với nàng, đối xử lạnh nhạt với nàng hay bỏ rơi nàng là được. Nàng đối với hắn, yêu thương rất sâu sắc. Nếu Thiên Yết thật sự nói không cần mình nữa, nàng nhất định sẽ sốc mà ngã bệnh mất.

    “Vừa gặp đã yêu. Em trả lời vậy được không?”

    Nụ cười của Cự Giải khiến cho Thiên Yết trong lòng dâng lên một cỗ tội lỗi. Dù sao mọi chuyện cũng đã rồi, hắn và Thiên Bình hiểu lầm ngày một sâu, chẳng thể gỡ bỏ được nữa. Hắn cũng nên quay trở lại yêu thương Cự Giải như những ngày xưa ấy đi? Nếu có thể, hắn thật sự mong mình có thể làm như vậy. Nhưng hắn không muốn lừa dối Cự Giải, lừa dối Thiên Bình và bản thân mình thêm nữa. Cho dù hắn có yêu Cự Giải bao nhiêu, thì tình cảm đó cũng không thể lớn bằng tình yêu bao nhiêu năm qua hắn dành cho Thiên Bình. Kể cả khi nhận lại chỉ toàn là đau đớn, dằn vặt cùng nhớ thương, thì hắn cũng không thể buông bỏ người phụ nữ tàn nhẫn đó.

    “Gió lạnh rồi, về phòng thôi.”


    .

    .

    Đã quá nửa đêm nhưng Cự Giải vẫn chưa ngủ. Nàng thu mình lại trên băng ghế chờ bên ngoài phòng bệnh. Tự cười rồi tự khóc, nước mắt từng giọt rơi xuống trong thầm lặng không để ai biết. Cự Giải cảm thấy thật mệt mỏi, tâm hồn nàng trống rỗng và đau đớn. Suy cho cùng, mọi sự đau khổ và thất vọng cũng chỉ bắt nguồn từ việc chúng ta hy vọng và yêu thương một người quá nhiều. Nàng, ngay từ giây phút bắt đầu tình cảm này đã quá ảo tưởng, tự mình vẽ nên những viễn cảnh hạnh phúc mà sau này không thể xảy ra, khiến cho bản thân không tránh khỏi hụt hẫng, đau thương.

    Cự Giải đã không biết, yêu một người lại phải chịu đựng nhiều khổ sở như vậy! Lúc nào cũng dồn nén nỗi đau vào trong, chỉ để người ấy thấy nụ cười hạnh phúc trên môi mình. Mệt mỏi là thế, ấy vậy mà chẳng thể buông tay. Ngay lúc này đây, nàng thật muốn được du hành thời gian, trở về chuỗi tháng ngày bình bình an an thuở nhỏ. Nơi đó, dù không đủ đầy về mặt vật chất nhưng nàng có mẹ - người yêu thương nàng hơn bất cứ thứ gì. Ở nơi đó, nàng sẽ không phải đối mặt với những giả dối của cuộc sống, cũng sẽ không phải miệt mài chạy theo bóng dáng của Thiên Yết.

    “Cô ấy không phải chỉ là bạn, cô ấy là tình yêu đầu của tôi.”

    Những lời Thiên Yết nói ra vẫn ở đó, cứ luôn vây lấy, ám ảnh Cự Giải từng giây từng phút. Phải rồi, Thiên Bình không chỉ là một người bạn, một người tri kỉ của hắn. Mà Thiên Bình còn là tình yêu đầu đời của Thiên Yết! Họ ở bên nhau từ bé đến lớn, giống như nàng và Andrew. Quãng thời gian đó chắc hẳn đã rất hạnh phúc, nàng có thể hiểu và chấp nhận điều đó trong sự nhẫn nhịn đến cực độ. Ừ thì dù sao cũng là anh em, là bạn, là tình đầu. Tình đầu thì khó phai, ai cũng biết. Cự Giải chấp nhận hết, chấp nhận vì Thiên Yết mà thay đổi. Nhưng nàng không thể chịu đựng được khi hắn nhìn mình, hết sức chân thành mà nói rằng: “Tôi yêu em, nhưng tôi cũng yêu cô ấy!”

    “Tôi yêu em, nhưng tôi cũng yêu cô ấy!”

    “Tôi yêu em……

    ……nhưng tôi cũng yêu cô ấy!”

    Câu nói đó không ngừng lặp đi lặp lại, như một lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua trái tim nàng, đau đớn đến cùng cực. Cự Giải cứ ngỡ bản thân đã chai lì với những tổn thương Thiên Yết vô tình đem đến. Nhưng đó chỉ là bản thân nàng nghĩ thôi, Thiên Yết luôn là vết thương chí mạng của nàng. Từ trước tới giờ vẫn luôn như vậy! Chỉ cần là việc liên quan đến Thiên Yết, Cự Giải đều khó giữ được bình tĩnh. Thế mà hôm nay, mặc kệ trong lòng nhói lên từng cơn lạnh buốt, tê tái run người, nàng vẫn có thể mỉm cười gật đầu với Thiên Yết, xem những lời hắn nói như gió thoảng mây bay.

    Cự Giải không muốn một lần nữa mất đi người mình thương yêu. Nhưng sao nàng thấy hai người bọn họ, từ khi nào đã có một khoảng cách xa quá? Là bắt đầu từ khi nào vậy, tại sao nàng chẳng còn nhớ rõ? Giá như, Cự Giải đừng yêu Thiên Yết quá nhiều, chỉ yêu vừa đủ thôi thì giờ nàng đã không phải khóc nhiều như thế này. Một mình nàng, dưới ánh đèn mập mờ giữa hành lang vắng người qua. Không một ai để ý, cũng không một ai quan tâm.

    Nàng… khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng.

    Khóc trong sự ghẻ lạnh, và trong vô vàn nỗi tủi nhục đơn côi.



    Cơ thể mệt lả bỗng dưng nhẹ bẫng. Giữa dãy hành lang mịt mù, người ấy xuất hiện và đưa nàng ra khỏi bóng tối. Cự Giải nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Andrew, đôi mắt khép hờ ngước lên nhìn gương mặt cương nghị không chút cảm xúc kia. Nàng đã luôn ước rằng người ở trong vị trí này là Thiên Yết. Cho dù chỉ là một giây ngắn ngủi thôi, để nàng cảm nhận được tình cảm của hắn dành cho mình là thật. Có điều, ước nguyện đó đối với nàng dường như quá xa vời chẳng thể thực hiện được.


    Môi khẽ cong lên nụ cười xót xa, Cự Giải gục đầu vào lồng ngực vững chãi của Andrew thiếp đi. Đâu biết rằng, từ khóe mắt của người đàn ông kia, có thứ gì đó ấm nóng, mặn chán vừa trượt xuống thật nhanh. Bế nàng trên tay, Andrew lạnh lùng bước đi qua từng dãy hành lang vắng lặng. Tại sao cứ phải khổ sở như thế? Cuộc sống này còn biết bao nhiêu thứ đáng được để mắt đến và đáng được nâng niu bởi bàn tay em. Vì cớ gì cứ khóc mãi vì một người không đáng?

    “Tôi không muốn mất đi một người tri kỉ như cậu. Cho nên, đừng yêu tôi, Andrew nhé!”

    “Nếu tôi yêu người khác thì sao? Cự Giải nghĩ không mất tôi à?”

    “Ý cậu là…”

    “Nếu một ngày nào đó tôi yêu người khác thì sẽ không còn ở bên cạnh Cự Giải như thế này được nữa. Người đó sẽ ghen! Nếu tôi yêu cô, khả năng mất tôi là năm mươi năm mươi. Còn nếu chúng ta mãi chỉ là bạn, khả năng Cự Giải mất tôi sẽ là một trăm phần trăm.”

    Cự Giải là người mà Andrew yêu thương hơn bất cứ ai trên đời này. Vào ngày sinh nhật thứ mười tám của nàng, cũng là ngày nàng rời bỏ bữa tiệc nơi cung điện sa hoa của mình để chạy đi tìm hắn trong thời tiết lạnh đến băng người. Thì Andrew đã tự nhủ với lòng mình, sẽ luôn ở bên cạnh âm thầm yêu thương nàng, bảo vệ nàng, không để nàng mất đi dù chỉ một sợi tóc. Nhưng người con gái ngốc nghếch ấy, lại cứ nhất quyết cứng đầu cự tuyệt tình cảm của hắn, đi yêu một kẻ máu lạnh vô tâm.

    Yêu một người đàn ông không thể là của riêng em. Một người đã từng vuốt ve mái tóc em, lơ đãng ngắm nhìn em mỉm cười. Một người từng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, nhưng cuối cùng lại rời bỏ em mà đi. Người phụ nữ ngốc nghếch đó, chẳng bao giờ khiến Andrew yên tâm.

    Người em thương, không thương em.

    Người thương em, em không thương…
    Cuộc đời chính là như vậy, trôi qua lờ lững như một vòng luẩn quẩn. Ai cũng lãng phí tuổi thanh xuân của mình để chạy theo người mình yêu mà chưa từng một lần ngoái đầu nhìn lại phía sau. Nơi có một người vẫn luôn dõi theo, chờ đợi và yêu thương họ hơn bất cứ thứ gì.

    .

    .

    Thời tiết dịu nhẹ, rất thích hợp để dọn sang căn nhà mới. Thiên Bình tay xách nách mang mấy cái túi ngồi lên xe trước, để Song Ngư è cổ quăng lần lượt bốn cái vali còn lại vào cốp xe rồi lên sau. Cả đêm hôm qua nàng đã suy nghĩ rất kĩ về những việc xảy ra gần đây. Về Thiên Yết, Cự Giải và cả bản thân nàng. Có lẽ, cũng đến lúc nàng nên rời đi, biến mất khỏi cuộc sống của hai người họ rồi.

    Trải qua bao nhiêu chuyện, trái tim Thiên Bình tựa hồ đã tìm được câu trả lời mình muốn. Nàng bây giờ không còn muốn bận tâm đến bất cứ cái gì nữa. Chỉ muốn tập trung vào công việc và sống cho bản thân mình. Song Ngư nói, nếu nàng thật sự rời đi, đó sẽ là vết thương không bao giờ có thể lành miệng của Thiên Yết. Vô tình, nàng cũng sẽ gián tiếp làm tổn thương Cự Giải. Thiên Bình biết chứ, biết rất rõ. Nhưng những nỗi đau, những thương tổn mà nàng từng phải trải qua khiến nàng không nhân từ thêm được nữa. Nếu thật là sự ra đi của nàng sẽ dằn vặt Thiên Yết suốt quãng đời còn lại thì nàng cũng không thay đổi quyết định. Đau khổ thì đã sao? Hắn sẽ không bao giờ có thể quên đi Thiên Bình, và nàng cũng vậy. Lựa chọn ra đi, dằn vặt hắn, cũng là dằn vặt chính nàng.

    Thế giới đột nhiên trở mình biến thành một chiếc cốc thủy tinh thật lớn, chúng tôi đều bị vùi lấp trong đó, vùng vẫy chìm nổi theo từng con sóng mãnh liệt cuộn trào.

    Kết thúc một hồi phong ba, đoạn tình này cũng đến lúc nên vứt bỏ rồi!

    Xe ô tô dần dần lăn bánh, đưa nàng đi thật xa khỏi thành phố xô bồ, ồn ào và khắc nghiệt. Thiên Bình ngoái đầu lại, lần cuối đưa mắt nhìn Tử Lăng Thành khuất lấp sau những hàng cây xanh mượt. Trong lòng bỗng cồn cào, trước mắt hiện ra biết bao kỉ niệm một thời hạnh phúc đã qua.

    Tử Lăng Thành.. Nơi ấy đã từng là nhà, là gia đình của Thiên Bình. Là nơi biến nàng từ một thiếu nữ đôi mươi thành một phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Cũng là nơi biến thế giới của nàng từ một màu hồng thành sắc xám của lòng đố kị, hờn ghen. Nơi ấy từng có một Thiên Yết yêu Thiên Bình hơn cả sinh mệnh. Nơi chứa đựng tất cả những gì ngọt ngào và cay đắng nhất của một thời tuổi trẻ đã qua.

    Thiên Bình, giờ khắc này đây… tự dưng không muốn rời đi nữa. Hai mắt nàng nhòe nước. Đâu đó trong tâm trí hiện lên nụ cười ôn nhu của Thiên Yết giữa buổi chiều lộng gió. Hắn ngồi trên giường, ôm lấy nàng trong lòng, cả hai cùng nhau đọc sách, chốc chốc lại vang lên tiếng nàng cười khúc khích. Khung cảnh ấy, thật hạnh phúc biết bao! Tiếc rằng, sẽ chẳng bao giờ còn được trông thấy nữa.



    Xe dừng lại trước cổng Cốt Ngọc Thự. Thiên Bình vừa mở cửa xe bước xuống, một làn gió mát lạnh mang theo hơi thở của biển thổi qua làm tóc nàng tung bay. Hít một hơi thật sâu vào buồng phổi, nàng gật gù thưởng thức. Ngôi nhà mới này chắc chắn sẽ khiến nàng cảm thấy thoải mái hơn. Tuy sẽ hơi cô đơn nhưng không sao, Thiên Bình bấy lâu nay đã chẳng còn thích ứng được với những gì quá ồn ào rồi. Đôi khi, yên tĩnh một chút lại khiến cho con người ta sống thanh thản hơn.

    “Em không bất tiện vì chỗ này hơi xa chứ?” Dựa người vào xe, Song Ngư hỏi.

    Nàng khẽ lắc đầu: “Em thích không khí ở đây. Tĩnh lặng, yên bình rất hợp với em.”


    “Cũng không hẳn là tĩnh lặng đâu.” Hắn khẽ cười khi nghĩ đến cô bạn nhỏ nào đó.

    “Ý anh là…” Nàng hơi nhíu mày. Không lẽ còn có người ở cùng sao? Nếu vậy thì có hơi bất tiện nhỉ!

    “À, chỉ là có một người bạn mượn gian nhạc cụ ở Cốt Ngọc Thự làm phòng tập cho bạn gái của cậu ta vào mấy ngày chẵn trong tuần thôi.”


    “Em tưởng gì, chứ việc đó thì không sao. Em cũng chỉ thích ngồi một chỗ trong phòng với loanh quanh ngoài vườn thôi.”

    Song Ngư gật gù rồi không nói gì nữa. Hắn đang nghĩ, lỡ như mình và Sư Tử cũng phải rời xa nhau thì sao? Cho dù tình cảm của bọn họ rất gắn kết, nhưng nhìn Thiên Bình và Thiên Yết như thế, hắn không thể không lo lắng. Huống hồ người ngăn cản, gây rắc rối cho bọn họ không chỉ có Nhan Tức Đồng và Lạp Khuyển. Mà sắp tới, có khi còn phải đối mặt với cả bà nội hắn. Rồi hắn và Sư Tử sẽ đi đến đâu đây? Song Ngư không biết nữa.

    “Ngư, việc em nhờ anh…”

    Tiếng của Thiên Bình kéo Song Ngư ra khỏi những suy nghĩ mông lung khó xác định, hắn gật nhẹ đầu: “Làm xong rồi! Anh đã cho người trồng cả một vườn tử đằng. Hàng ngày em chỉ việc tưới nước thôi, rất nhanh sẽ ra hoa.”

    “Cảm ơn.”

    “Anh em với nhau còn khách sáo.” Hắn bông đùa: “Từ bây giờ anh là người giám hộ của em đấy, cần gì thì cứ nói với anh.”

    Nhìn bộ dạng dí dỏm của Song Ngư, Thiên Bình bật cười thành tiếng. Gì mà người giám hộ chứ? Nàng lớn rồi, có thể tự lo cho mình, đâu phải trẻ con lên ba mà cần giám hộ đi sau lót đường. Có điều, nghe hắn nói vậy, trong lòng nàng chợt thấy ấm áp vô cùng. Ít ra thì trên đời này vẫn còn người lo lắng, đối tốt với nàng thật lòng. Loại tâm tình này đã lâu rồi Thiên Bình không còn cảm nhận được từ chính gia đình mình.

    “Song Ngư…”

    “Hử?” Hắn nhướn mày.


    Thiên Bình ngập ngừng: “Cho người… tìm giúp em bà vú được không?” Nàng đã từ bỏ Thiên Yết, nhưng nàng không muốn từ bỏ hy vọng tìm lại đứa con của mình. Thiên Bình có linh cảm, đứa bé ấy vẫn còn sống và đang chờ nàng đến nhận nó.


    “Được.”

    Cho đến một ngày chúng ta tìm thấy nhau. Xin con, đừng rời bỏ mẹ!



    Rời khỏi Cốt Ngọc Thự, Song Ngư thong thả lượn xe vài vòng dọc bờ biển. Gió biển thổi vào hất tung mái tóc rối bời, hắn nhíu mày phóng tầm mắt ra xa phía chân trời. Có nhiều chuyện không bao giờ theo đúng như những gì hắn đã tính toán trước đó. Tại sao vậy? Tại sao cứ đến gần vạch đích là lại đi lệch hướng?

    Trầm tư suy nghĩ một lúc lâu, hắn chậm rãi nói với người ở đầu dây bên kia: “Bắt đầu kế hoạch được rồi.”

    _TBC_
     
    Chrysand, JI SPY A, Kutelibra and 7 others like this.
  3. JI SPY A

    JI SPY A Hành Tinh
    • 103/128

    Tham gia ngày:
    9 Tháng hai 2017
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    118
    Điểm thành tích:
    103
    Giới tính:
    Nam
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Comt dành cho người ta thương thật nhiều <3
    Cảm ơn Bèo yêu dấu đã mở lại Hào môn dậy sóng, cảm ơn đã viết đến tận ngày hôm nay.
    Thiên Bình, Thiên Yết, Cự Giải bao ngày tháng qua vẫn ở trong cái vòng luẩn quẩn bỏ thì thương mà vương thì khổ :'(
    Đến hiện tại đã là một quãng đường dài của fic này rồi, hi vọng truyện sẽ sớm hoàn <3

    Đoán ra ta là ai không?
    .
    .
    .
    Vợ mất acc cũ rồi, sài acc mới =))
     
  4. Kutelibra

    Kutelibra Thiên Thể
    • 68/85

    Tham gia ngày:
    23 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    117
    Đã được thích:
    518
    Điểm thành tích:
    68
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    thất nghiệp
    Nơi ở:
    Vô gia cư
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Vào đây hóng mãi Bình Yết Giải rồi cuối cùng là như thế lày sao. Ahuhu mị buồn quá...
    Dẫu sao để cho TB cũng là một quyết định đúng đắn. Bình có nhan sắc, có sự nghiệp, có tương lai dài phía trước, không thể quanh quẩn mãi quanh một kẻ ba phải được. Mong Au cho Bình gặp được anh soái ca đại gia nào đó rồi về chọc tức TY cho vui ahihi
    Sau này Yết có biết chuyện Giải là người hủy đi cái thai không nàng? Nếu biết anh sẽ làm gì? Nghĩ tới thấy sục sôi...
    Con của Bình Yết chắc không phải Song Tử đâu nhỉ. Vì Thiên Bình mất con từ ba năm trước, mà bây giờ con bé mới sắp biết nói
    Làm ơn đừng bỏ couple này nha, hãy cho tụi nhỏ một cái kết hoàn chinh rồi viết gì cũng được, ta chỉ hóng mỗi cp này thôi à...
    Yêu nàng nhiều húy húy.
     
    cherryn, kkaebsong and JI SPY A like this.
  5. kkaebsong

    kkaebsong Thiên Thể
    • 98/128

    Tham gia ngày:
    24 Tháng tám 2014
    Bài viết:
    685
    Đã được thích:
    3,564
    Điểm thành tích:
    98
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Quàng Thượng
    Nơi ở:
    Hoàng cung
    Ngó qua cũng thấp thoáng bóng Thiên Hoàng Quy'sss phi =))))
    Ứ ư, Bèo cảm ơn vợ về cái cmt khích lệ nhé! Cũng cảm ơn vợ thời gian qua đã giúp Bèo thiệt nhiều lè :3 Đi đến chặng đường này rồi thì dù có bận bịu thế nào cũng cố gắng dành thời gian mỗi ngày một chút để viết fic, đưa tới mọi người những chap thật chất lượng .-.

    Chào đằng ấy :v
    Tui có cái này muốn nói cho ấy biết để ấy không hỉu lầm :v mà có thể huỵch toẹt ra luôn là Song Tử nó là con của 2 ba má Bình Yết chứ chả còn ai vô đây hết á .-. Tại có lẽ do một phần thời gian trong fic mình không để ý cho lắm :v nhưng mà các chap cũng không viết theo trình tự thời gian của chap này nối chap kia. Nói sao giờ nhỉ?? Giống như là mỗi cặp có 1 câu chuyện khác nhau và thời gian kể đến cũng khác nhau vậy. Trừ những cảnh mọi người gặp hau ra thì thời gian nó không khớp đâu. Tại mình viết mỗi cặp sẽ kéo dài vài chap bởi vì không thích bị đứt đoạn ấy :3 giải thích thế cũng khó hiểu nhở? Cơ mà tui hết từ để diễn giải rồi .-. nên chốt lại là Song Tử nó là con Bình Yết :v
    Cảm ơn đằng ấy đã theo dõi fic và để ;ại cho mị cái cmt khích lệ tinh thần ạ <3
     
    Kutelibra thích bài này.
  6. Kutelibra

    Kutelibra Thiên Thể
    • 68/85

    Tham gia ngày:
    23 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    117
    Đã được thích:
    518
    Điểm thành tích:
    68
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    thất nghiệp
    Nơi ở:
    Vô gia cư
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Nhìn chung là kể cả thời gian không khớp thì vẫn cực kì vô lý nàng ạ. Hê hê sửa đi nhé. Mắt xích lớn đấy

     
    kkaebsong thích bài này.
  7. JI SPY A

    JI SPY A Hành Tinh
    • 103/128

    Tham gia ngày:
    9 Tháng hai 2017
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    118
    Điểm thành tích:
    103
    Giới tính:
    Nam
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Nhận nhầm vợ rồi nhé :'( Ta không phải Thiên Hoàng Qúy Phi của Bèo :((
    Bèo có một vợ đã cưới ở đây thôi =)) Lộng Phi nhé :">
     
    kkaebsong thích bài này.
  8. Jadelayla

    Jadelayla Hành Tinh
    • 103/128

    Tham gia ngày:
    12 Tháng bảy 2017
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    12
    Điểm thành tích:
    103
    Giới tính:
    Nữ
    Huhu ra chap đi cho tui còn nhận ba má nữa :))))))) lạc ba má lâu quá rồi chưa biết nói luôn kìa thấy hôn
     
    kkaebsong thích bài này.
  9. kkaebsong

    kkaebsong Thiên Thể
    • 98/128

    Tham gia ngày:
    24 Tháng tám 2014
    Bài viết:
    685
    Đã được thích:
    3,564
    Điểm thành tích:
    98
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Quàng Thượng
    Nơi ở:
    Hoàng cung
    Chap 58: Vương miện thuộc về ai?

    “Đến một lúc nào đó, ta có thể tìm thấy một người…

    Một người mà họ vì ta, chấp nhận thay đổi cả bản thân.”

    ----oOo----
    Kim Ngưu mệt mỏi dựa người ra sau, uể oải nhắm lại mí mắt. Chuyện gia đình, và cả chuyện công việc khiến hắn ngập đầu trong những suy nghĩ rối rắm không thể thoát ra. Xử Nữ dạo gần đây dường như đã chẳng còn thiết tha gì với việc về nhà. Hắn cười nhạt, thế cũng tốt! Yêu thương nhau bao nhiêu năm, tình cảm hắn dành cho nàng chưa khi nào nguội lạnh đến mức này. Để nàng muốn làm gì thì làm, hắn không quan tâm nữa. Tâm hắn thật sự đau, nhiều lúc rất nhớ Xử Nữ, chỉ muốn chạy đến ôm nàng vào lòng mình. Nếu được, hắn muốn được một lần ích kỉ yêu thương người con gái ấy. Đem nàng nhốt vào trong tủ kính, ngoài hắn ra không ai được phép nhìn tới. Tiếc rằng, nàng lại thuộc tuýp phụ nữ quá độc lập, không cần có hắn bên cạnh cũng thừa khả năng chăm sóc bản thân. Có lẽ, hai người bọn họ cần một khoảng thời gian để suy nghĩ thấu đáo trước khi quyết định điều gì đó.

    *Ting~ Messenger from Bà Xã:

    Tối nay 7 giờ qua nhà ba ăn tối. Tầm 6 giờ 15 đến công ti đón em.

    Thở dài một hơi, Kim Ngưu vùi đầu vào đống tài liệu trước mặt. Mỗi ngày qua đi đều giống như một vở kịch vậy! Chúng ta không thể ngừng diễn kể cả khi đã cảm thấy mệt nhoài. Phải đeo lên mình một chiếc mặt nạ giả tạo, cười nói tựa như vui vẻ lắm. Cuộc sống như thế, đến khi nào mới có thể chấm dứt?

    .

    .

    Trên xe, một bầu không khí kì dị đến khó chịu. Kim Ngưu nhìn thẳng và lái xe, còn Xử Nữ cũng chẳng khá hơn là mấy khi cứ chúi mũi vào điện thoại check mail liên tục. Không ai nói với nhau lời nào, tình trạng này đã kéo dài được hơn một tháng. Và dường như họ cũng chẳng có ý định thay đổi nó đi. Cái tôi trong mỗi người quá lớn, lớn đến nỗi đủ để đẩy mối quan hệ này xuống vực sâu không đáy. Cho mãi đến sau này, khi mọi chuyện đã xảy ra rồi thì họ mới biết đến ý nghĩa của hai từ “trân trọng”.

    Bữa tối hôm nay có mặt của cả Bạch Dương và Nhân Mã. Vừa bước vào, Xử Nữ chưa kịp mở miệng chào ba mình đã phải nhíu mày khi thấy em gái ngồi ở đó. Rất nhanh sau đó, nàng lấy lại vẻ mặt hòa hoãn thường ngày tiến vào nhà, ngồi xuống bên cạnh ba, gợi chuyện: “Cuối cùng cũng chịu đến rồi! Ba mong em lắm đấy, Bạch Dương.”

    Phía đối diện, cơ mặt Bạch Dương có chút đơ, cả người tự dưng căng ra như dây đàn. Nàng, thật ra chưa sẵn sàng bước vào căn nhà này sau những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Nhưng nhờ có Ô Nhã Phi Mã và Nhân Mã an ủi, động viên mấy ngày nay thì cuối cùng nàng cũng đủ can đảm. Khoảnh khắc trông thấy gương mặt phúc hậu của ba mình sau từng ấy năm, Bạch Dương cứ ngỡ bản thân sẽ òa khóc. Nàng sẽ chạy đến, sà vào lòng ông, kể cho ông nghe những tủi hờn mà mình từng phải trải qua, nhưng hoàn toàn không cảm thấy điều gì như thế cả. Ngoài căng thẳng cũng chỉ có lo lắng. Ngay cả lúc này đây, khi đang ngồi rất gần ba mình, Bạch Dương vẫn không cảm nhận được chút ấm áp nào từ ông.

    Nam Miện nhìn Bạch Dương. Ánh mắt ông hiền từ, dịu dàng đến nỗi khiến Xử Nữ phải ghen tị. Vẫn biết nên chấp nhận sự thật là thế từ trước, nhưng đến khi tận mắt trông thấy, nàng vẫn xót xa cho bản thân mình. Xử Nữ luôn tự an ủi mình rằng, ba nàng chẳng qua vì thương nhớ Bạch Dương quá độ mới vậy. Ấy thế mà, chẳng thể nào khuất lấp đi sự thật tình yêu thương của ba dành cho người mẹ đã mất, bao nhiêu tâm tư đều dồn hết vào Bạch Dương. Còn nàng, chẳng qua vì không giống người mẹ quá cố như Bạch Dương nên mới bị ông lạnh nhạt mà thôi.

    “Khi nào thì con về nhà?”

    Câu hỏi đột ngột từ Nam Miện khiến cả bàn ăn im lặng. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Bạch Dương. Nàng bối rối muốn trốn nhưng xem ra trốn không được rồi! Nàng biết nếu bản thân mình nói không sẽ là bất hiếu với người có công sinh thành. Nhưng nếu nói có, lại vô tình làm tổn thương đến yêu thương của Nhân Mã và Ô Nhã Phi Mã đối với nàng bấy lâu. Chợt, bàn tay nàng được bao bọc bởi một bàn tay ấm áp quen thuộc. Dưới mặt bàn, Nhân Mã từ bao giờ đã nắm lấy tay Bạch Dương, xoa nhẹ lên mu bàn tay như muốn truyền cho nàng hơi ấm và cả sự mạnh mẽ. Bạch Dương khẽ cười, trong lòng kéo đến một cỗ hạnh phúc lan tỏa khắp cơ thể.

    Nàng nhìn Nam Miện, nơi đáy mắt đã chẳng còn áy náy cùng do dự, nhẹ nhàng đáp: “Ba à, con… thật xin lỗi. Song Song còn nhỏ, con không tiện xa con bé lúc này.” Ngập ngừng quay sang nhìn Nhân Mã, hai má nàng ửng hồng: “Với lại…Nhân Mã là người giúp đỡ con bao lâu nay, con nghĩ..”

    “Ta hiểu rồi.”

    Ngắt lời Bạch Dương, Nam Miện trong cười nhạt. Ông đã bao nhiêu tuổi rồi, chẳng lẽ nhìn qua Nhân Mã và Bạch Dương lại không biết chúng nó có quan hệ gì hay sao? Nhưng đúng là ông đã đẩy con gái mình cho đứa nhóc đó chăm sóc, còn hối hận được gì nữa? Khiến hai đứa nó gặp nhau, mối quan hệ lại tiến triển đến mức này rồi, ông có lí do gì để tách chúng ra nữa? Trên danh nghĩa là cha ư? Không đâu, Bạch Dương vốn không muốn nhận người cha này. Mà ngay cả bản thân ông cũng không dám nói mình là cha của con bé. Làm gì có người cha nào lại bỏ rơi con gái của mình mười mấy năm trời cũng không nhận lại nó như ông?! Nam Miện à Nam Miện, cả đời anh minh chỉ vì một phút bất cẩn mà chẳng còn gì nữa rồi.

    “Thôi ăn đi mấy đứa.” Ông lên tiếng phá tan bầu không khí kì quái nơi bàn ăn, hướng về phía Nhân Mã cười hiền hậu: “Nhân Mã đấy, lâu lắm rồi không ghé qua đây. Hôm nay ăn cho đàng hoàng tử tế vào.”

    “Vâng, cháu cảm ơn bác.”

    Kim Ngưu ngồi gần đó, nhếch môi: “Còn gọi là bác à?”

    “Không gọi là bác, thế theo anh nó phải gọi tôi là gì?” Nam Miện nhướn mày.

    “Ba không thấy hai đứa nó là một cặp rõ ràng à! Gọi là ba vợ chứ.” Kim Ngưu vừa dứt lời, mọi người đều cười lớn làm Bạch Dương ngượng ngùng cúi gằm mặt.

    Bữa ăn cứ thế trôi qua trông êm đềm, nhưng đối với Nhân Mã và Kim Ngưu thì như ngồi trên lửa đốt. Nam Miện cũng hiểu, nhẹ nhàng đồng ý để hai người rút trước lo việc đại sự. Tuy ông không thật sự thích Kim Ngưu và Nhân Mã nhưng nói thẳng, cách làm việc của hai đứa nó thì ông chẳng thể chê vào đâu được. Huống hồ việc bọn họ làm sắp tới, còn là làm vì B&E – tâm huyết nửa đời của ông ở trong đó.

    “Hai người họ đi đâu vậy.. ba?”

    Tiếng “ba” ngượng nghịu thoát ra khiến Nam Miện vui như mở hội. Thật ra ông khi nghe quyết định của Bạch Dương đúng là không tránh khỏi đau lòng. Xa con gái bao nhiêu năm, đến khi gặp lại nó tuyệt nhiên cứng rắn không chịu về nhà, làm sao mà vui được? Nhưng ông nghĩ, Bạch Dương đã lớn, biết thế nào là đúng là sai, không sớm thì muộn cũng sẽ đồng ý trở về, tiếp quản cơ ngơi mà ông để cho nó.

    “Hai đứa chúng nó đi chút việc thôi. Con theo ta, ta muốn cho con xem cái này.”

    Bạch Dương ngập ngừng: “Còn chị thì sao?”

    Liếc qua Xử Nữ đang loay hoay dọn dẹp trong bếp, ông dừng lại một chút rồi tiếp: “Nó ở đây từ bé đến lớn, không sao đâu.”

    Hai người vừa khuất sau cánh cửa, bốn bóng đen từ đâu chạy vụt qua. Sau đó, không ai để ý đến Xử Nữ đã chẳng còn đứng trong bếp.

    .

    .

    Thiên Yết là người đến trễ nhất trong cả bọn. Khi Thiên Yết đến thì đã thấy Song Ngư đang đứng bàn bạc gì đó về khẩu súng mà Nhân Mã đang cầm. Có vẻ như lần này cả ba người họ đều muốn nhanh chóng hoàn thành sự san bằng này để về nhà. Song Ngư thì rất nhớ Sư Tử còn Nhân Mã thì muốn giải quyết cho xong luôn cả vụ của B&E nữa. Họ tuy là người đứng đầu ở những lĩnh vực khác nhau nhưng lại có các mối lo toan rất đỗi bình thường như ai.

    “Hôm nay chúng ta chơi hàng, cất súng đi.”

    “Có hẹn trước rồi à?” Nhân Mã nhăn mặt cất súng vào bao đeo.

    Thiên Yết nhoẻn miệng cười, song thấy chút trống trải lại hỏi: “Kim Ngưu đâu?”

    “Đại ca đi chuẩn bị trước rồi, lát chúng ta xử xong thì tiện đường ra chỗ hẹn luôn.” Nhân Mã chép miệng: “Dù sao thì ổng chịu giúp là tốt rồi. Mà lát nữa có gì anh đứng một chỗ yểm trợ thôi, không cần ra mặt làm gì.”

    Thiên Yết nhíu mày: “Nghĩ gì mà bảo anh đứng một chỗ nhìn hai người lao vào nguy hiểm?”

    “Ông còn chưa được ra viện đấy!”

    Thật ra, Nhân Mã không muốn cho Thiên Yết biết chính Thiên Bình là người nói với hắn nhất định cấm Thiên Yết được ra mặt vụ B&E. Hắn mới đầu còn thắc mắc nhưng nghe đến đoạn Thiên Yết mới tỉnh sau đợt đột quỵ cách đây vài ngày thì hắn chẳng ngần ngại hứa với Thiên Bình điều đó. Thở dài liếc qua Song Ngư, hai mắt Nhân Mã khẽ giật. Trong khi chờ đợi, Song Ngư cứ loay hoay nhắn hết tin này đến tin khác, trông vẻ mặt khá khẩn trương và có phần hơi căng thẳng.

    “Sao thế?” Thiên Yết hất mặt khi thấy Song Ngư cất điện thoại vào túi mà lòng nặng trĩu.

    “Sư Tử nói nếu hôm nay mà lỡ tay bắn chết một người thì ngủ ngoài đường.” Nhóc mặt trắng than vãn.

    Thiên Yết và Nhân Mã bật cười lớn. Kể từ sau vụ Leonard, Song Ngư hiền đi, nghe lời Sư Tử hơn hẳn. Đi giúp Thiên Yết mà nàng dặn đánh bao nhiêu người là chỉ dám đánh bấy nhiêu người, nàng dặn ngồi yên trong xe xem “phim hành động” là y rằng ngồi im trên xe ngoan ngoãn như trẻ con.

    Thậm chí có một lần Thiên Yết nhớ hôm đó là đi xử một bang phái lớn mà Thiên Yết và Nhân Mã còn thấy Song Ngư được nàng chuẩn bị nào là cơm hộp, sữa và cả trái cây để mang theo. Cứ như là đi cắm trại không bằng! Mà ngộ cái là cô nàng Sư Tử Nhi còn chuẩn bị thêm hai phần cho cả Nhân Mã và hắn. Đúng là bữa tối khó quên khi vừa thưởng thức đồ ăn vừa nghe tiếng người đánh nhau xung quanh mình. Hôm đó họ có một bữa no nê mà vẫn hoàn thành nhiệm vụ đề ra, còn gì bằng nữa. Thú vui này tao nhã ghê, đi đánh nhau mà có vợ lo cho tận răng thế kia, Song Ngư thật có phúc, không biết đến khi nào Thiên Yết mới có được cái phúc phận ấy.

    Đám người SEC tới trong khi Thiên Yết và Nhân Mã còn đang mải trêu Song Ngư. Ánh mắt của ba người họ bỗng nhiên đổi khác và nhất là Thiên Yết. Tay nắm chặt lấy con dao nhỏ, Thiên Yết nhếch mép phóng thẳng một cái thật mạnh, nó bay thẳng tắp lượn qua đàn em đang đứng phía trước ghim vào tên tiên phong của SEC mở đầu cho cuộc chém giết giữa hai bang phái. Nhưng chỉ đơn giản là đàn em của hắn đang ra tay, chứ cả ba người họ đều chỉ ngồi trên chiếc xe đua của Thiên Yết mà tận hưởng không khí thoáng mát. SEC không phải là một bang quá lớn để Thiên Yết hay Nhân Mã phải chịu hạ mình mà nhúng tay vào, họ chỉ tới đây để khích lệ tinh thần anh em chiến đấu. Nếu chơi súng thì Nhân Mã đã kết thúc rất nhanh, nhưng biết làm sao khi bọn SEC đòi chơi hàng chứ. Trông mặt họ có vẻ nghiêm trọng nhưng thực tế câu chuyện họ đang nói là..

    “Dạo này bụng mỡ quá.” Thiên Yết tặc lưỡi.

    “Sữa tăng chiều cao mới ra dành cho người lớn chả có tác dụng gì cả.” Song Ngư bóp nhẹ trán mình, lâu lâu lại móc máy ra nhắn tin cho Sư Tử rằng nhớ nàng ấy như thế này nhớ nàng ấy như thế kia nhìn mà phát mệt.

    “Song Song à, nhớ baba không con? Ừm.. đợi lát về baba mua cúp-bế cho con chơi nhé.” Nhân Mã hí hửng lảm nhảm tự kỉ với Song Song đang chi chi nha nha bên kia đầu dây.

    Xem ra ba người họ chẳng hề quan tâm đến tình hình xung quanh chút nào, hay nói rõ hơn là họ coi thường đối thủ của mình. SEC chỉ là một trong những bang mới nổi, vậy mà không chịu yên ổn làm ăn lại dám vuốt râu hùm nhà họ Thiên. Chỉ cần tổ chức SCORPIO ra tay thì mọi chuyện đều êm xuôi, cơ mà Thiên Yết lại vui tính gọi thêm Nhân Mã và Song Ngư đến chơi thì phần thắng của bang SEC chỉ là con số âm mà thôi. Nhưng sự đời thường không ai ngờ, nếu bọn chúng chơi đàng hoàng đương nhiên không thắng, chúng biết rõ điều đó nên có vài tên đã dắt súng bên người. Một tên trong đám bọn chúng đang đứng gần Thiên Yết, Nhân Mã và Song Ngư nhất, móc nhanh khẩu súng của mình ra, nhắm thẳng hướng Thiên Yết mà bắn.

    “Có súng.” Nhân Mã nói lớn lên khi nghe thấy tiếng nổ.

    Viên đạn bay sượt qua tay Thiên Yết khiến hắn cắn răng chịu đựng, máu chảy ra từ bắp tay một cách không kiểm soát được. Hắn gầm lên và ngay lập tức, cả Song Ngư và Nhân Mã đều móc khẩu súng ưa thích của mình. Song Ngư nhắm thẳng hướng tên đầu đàn ở phía xa bên kia, nã vào vị trí dưới tim hắn chừng bốn centimet với một cú cực kì nhanh khiến gã la lên đau đớn nằm lăn xuống đất. Nhóc mặt trắng không muốn giết ai và thất hứa với Sư Tử. Còn Nhân Mã thì không nhân từ được thế, hắn bắn thẳng vào tên đã nã súng vào Thiên Yết, một phát ngay đầu khiến gã chết không kịp ngáp. Chỉ với hai băng đạn từ Nhân Mã, hắn nhẹ nhàng xử từng tên đầu đàn bên bang SEC khiến chúng đau đớn lăn qua lăn lại bằng những phát súng chính xác đến từng milimet. Không khiến chúng chết nhưng đủ để khiến chúng tàn phế suốt đời.

    “Khốn khiếp.”

    Thiên Yết xé tay áo chỗ mình bị thương ra và cột một vòng xung quanh đó để máu ngừng chảy. Chộp lấy khẩu súng trên tay Song Ngư và tiến thẳng về tên đứng đầu đằng xa, giương khẩu súng lên đầu gã. Kẻ đó van xin trong tiếng nấc vì quá đau đớn, mắt Thiên Yết hằn lên những tia nhìn cực kì đáng sợ. Hắn khẽ phun một ít nước bọt thẳng vào mặt gã, đó là một trong những sự sỉ nhục lớn nhất. Bọn hèn hạ, đánh lén sau lưng.

    ĐOÀNG..

    Tiếng súng khô khốc vang lên cũng là lúc Thiên Yết kết liễu gã bằng viên đạn xuyên thẳng qua vòm họng. Hắn không trả thù tên đã bắn mình, cái hắn muốn là mạng của tên ăn nói hai lời. Đừng đầu một bang hội mà lời nói giang hồ chẳng có ý nghĩa gì với gã thì chẳng khác nào tên cặn bã nhất xã hội. Không giết đi thì để làm gì! Song Ngư nhìn Thiên Yết có chút bất lực, biết vậy lúc nãy hắn bắn thẳng vào tim gã cho rồi, để gã sống thêm vài phút nữa chẳng có nghĩa lý gì cả, chỉ khiến gã càng đau đớn hơn mà thôi. Lát mà Sư Tử có hỏi, hắn sẽ nói dối là bắn đại ai ngờ trúng. Dù sao thì nàng cũng đâu biết hắn đã luyện súng rất lâu và khả năng có thể nói là ngang ngửa với Nhân Mã. Song Ngư năm xưa chỉ biết đứng sau lưng để anh em bảo vệ đã không còn, hiện tại là một Song Ngư hoàn toàn đủ khả năng cùng chiến hữu của mình đồng sinh cộng tử.

    Phần thắng nghiễm nhiên thuộc về Thiên Yết và anh em, nhưng vết thương ở cánh tay hắn khiến mọi người lo lắng khá nhiều. Hắn còn chưa được ra viện nữa, mà giờ lại thêm một vết thương thì Nhân Mã – người thề thốt đủ kiểu sẽ giữ hắn an toàn tuyệt đối biết ăn nói với thạc sĩ Thiên kiểu gì đây?! Thiên Yết phẩy tay tỏ ý không sao dù nó có phần hơi rát. Hắn là lão nhị và điều cần bây giờ là khiến đàn em yên tâm về tình hình sức khỏe của mình.

    Từ đằng xa, một chiếc BMW màu hồng từ từ tiến lại gần, không cần nhìn cũng biết là Sư Tử đến đón Song Ngư về. Chả là từ sau mấy lần thấy Song Ngư rút súng bắn người mà mặt vẫn tỉnh như ruồi thì nàng mới thủ thỉ bảo hắn nói cho nàng biết thật ra hắn thuộc bên nào. Chính hay tà mà cứ thích rút súng là rút, bắn người là bắn nhưng lại không bị cảnh sát mời lên đồn uống café. Và nhận lại kết quả, hắn vốn là con ông cháu cha lại có thế lực ngầm nhà họ Thiên và Cự gia chống lưng nên trước giờ vẫn luôn sống ngoài vòng pháp luật. Sau hôm đó, mọi chuyện tự nhiên lại thành thế này đây.

    Lúc nãy cả Nhân Mã và Thiên Yết đều đến sau Song Ngư nên không hề biết là người đẹp đưa Ngư tổng “đi làm”. Sư Tử đến địa tình hình xung quanh rồi mới dám cho đứa trẻ của mình ở lại, xong xuôi thì đón về. Cả Nhân Mã và Thiên Yết đều thật sự không hiểu tại sao Song Ngư lại chiều Sư Tử đến thế, cho nàng toàn quyền quyết định công việc của mình. Nhưng có hỏi thì Song Ngư cũng chỉ nói rằng là bởi yêu nàng mà thôi. Mà nếu tình yêu là như thế thì cả Thiên Yết và Nhân Mã đều ngừng, không muốn yêu nữa rồi nha. Đột nhiên Nhân Mã lại nhớ tới cô thư kí lạnh lùng của mình, khẽ thở dài khi nghĩ tới viễn cảnh biết đâu một ngày mình cũng như Song Ngư thì thôi không biết giấu mặt đâu cho hết nhục.

    “Đến chỗ đại ca thôi.” Nhân Mã nhàn nhạt nói, trước khi lên xe còn ngoái lại bảo Song Ngư: “Chuẩn bị cho cuộc họp bầu phó Chủ tịch tốt một chút.”

    “Tớ biết, hai người cẩn thận.”

    Tạm biệt Song Ngư ở ngã rẽ, Nhân Mã cùng Thiên Yết thẳng tiến đến chỗ Kim Ngưu đang đợi. Hai chiếc xe lao vun vút trên con đường vắng, tiến thẳng vào đường hầm sâu hun hút. Phía bên kia chân trời, từng dải mây đen kéo đến, thấp thoáng trong đó những tia sét ẩn hiện như báo hiệu một điều gì đó chẳng lành.

    .

    .

    Chín giờ tối..

    Bạch Dương hai mắt rưng rưng lệ nhìn vào quyển album ảnh đã cũ, bàn tay đưa lên vuốt ve gương mặt người phụ nữ giống mình như hai giọt nước mà lòng đau như cắt. Chính khuôn mặt này, người mà nàng bao lâu nay trong giấc mơ chưa một lần thôi không nhớ đến. Là mẹ nàng, người mà Bạch Dương suốt đời nay chẳng thể quên bà đã vì mình lựa chọn hi sinh cả mạng sống.

    “Mẹ ơi..”

    Nam Miện ngồi một bên nhìn con gái nhỏ, trong lòng nửa ấm áp nửa chua xót. Tất thảy mọi lỗi lầm đều do ông mà ra. Nếu như năm đó không phải ông quá bận bịu với chuyến công tác xa nhà thì vợ ông có lẽ đã không vì khó sinh mà mất. Cái cảm giác nghe tin vợ mình mất khi vừa đặt chân xuống máy bay, ông sẽ chẳng thể quên được. Ôm trong tay đứa con gái mới sinh, lại nhìn chị nó gục bên cạnh thi thể đã lạnh của mẹ mà khóc nấc, nỗi đau của ông khắc thật sâu vào lòng, cả đời này mãi mãi không cách nào xóa nhòa.

    “Ta xin lỗi.”

    Bạch Dương khẽ lắc đầu: “Không phải lỗi của ba.” Nàng không trách ba, mà trách chính mẹ tại sao lại lựa chọn đánh đổi mạng sống của mình để sinh nàng ra. Nàng không cần, thật sự không mong muốn mẹ vì nàng mà mất đi.

    “Ta cũng chỉ biết xin lỗi con mà thôi.”

    Khẽ cười, Bạch Dương nhẹ giọng nói: “Không sao mà, con còn phải cảm ơn ba đã đưa Nhân Mã đến cho con.”

    Ánh mắt chủ tịch Nam hơi đanh lại khi Bạch Dương nhắc đến Nhân Mã. Có lẽ ông thật sự đã sai khi đưa Bạch Dương đến gần tên nhóc đó. Bản thân ông vốn đã có một kế hoạch đem những gì tốt nhất cho con gái mình ngay từ khi nhìn thấy nó, nhưng dường như mọi thứ đang dần đi lệch khỏi quỹ đạo. Không sao, bây giờ có thể ông chẳng còn minh mẫn như hồi còn trẻ nhưng những việc thế này thì chỉ cần sử dụng vài thủ thuật là êm đẹp. Bạch Dương, đứa con gái này của ông, tương lai người sánh bước cùng nó vào thánh đường phải là kẻ mạnh nhất.

    .

    .

    Chưa đến mười phút, xe của Nhân Mã và Thiên Yết đã đến nơi hẹn. Kim Ngưu ở đó từ bao giờ, ngồi trong xe hóng gió có vẻ rất thoải mái. Liếc qua gương chiếu hậu thấy hai chiến hữu của mình đã đến, Kim Ngưu bước xuống xe, chuẩn bị hàng động.

    “Đại ca, anh có chắc đúng là chỗ này không đấy?” Nhân Mã nhíu mày. Nếu như hắn không nhìn nhầm thì chính xác là bọn họ đang đứng cạnh bìa rừng đấy.

    Kim Ngưu hai tay đút túi quần, chậm rãi lấy một điếu thuốc ra hút: “Không nhầm đâu, đi sâu vào chính là chỗ Lạp Hộ cất giấu két sắt. Chứ mày nghĩ mấy cái giấy tờ đó để ở Lạp gia cho chúng ta đột nhập dễ dàng thế à?”

    “Vụ này lằng nhằng hơn em tưởng.”

    “Thiên Yết, việc anh nhờ chú thế nào rồi?”

    Kẻ im lặng nãy giờ lúc này mới chậm rãi lấy trong xe ra hai chiếc vé và hai bộ quần áo tươm tất ném cho hai người còn lại: “Thay vào đi.”



    Tiếng nhạc du dương vang lên khi ba người họ vừa bước vào sảnh chính. Lạp Hộ đúng là một lão cáo già xảo quyệt. Để che giấu những bữa tiệc xa hoa như vậy, lão đã xây hẳn một ngôi biệt thự phía sau cánh rừng này, tách biệt hoàn toàn với xung quanh tránh tai mắt của Song Ngư. Chẳng trách dù có thực hiện bao nhiêu vụ trao đổi, mua bán đổi trác thông tin với các công ty đối thủ, Song Ngư dù có biết cũng mãi chẳng lần ra được, càng không nghĩ đến lão có một mật thất rộng lớn thế này.

    Kế hoạch của họ chính là, sau khi cả hai đã vào được bên trong nhà máy và di chuyển bằng ống thông gió, họ sẽ phải cắt điện. Điện được cắt từ lúc Kim Ngưu và Nhân Mã nhảy ra khỏi ống thông gió và chạy chuyển chỗ từ khu F1 là tầng một cho đến khu F3, là tầng ba – nơi có phòng mật và hồ axit. Chỉ có cách này camera an ninh mới không bắt được hình ảnh của cả hai. Nhân Mã sẽ chạy đến phòng mật, còn Kim Ngưu, chịu trách nhiệm mở khóa cho Nhân Mã vào lấy thông tin. Xong việc, quay trở ra. Lần này di chuyển theo hướng công khai mà không ai biết, cải trang thành người chuyển hàng, nấp vào đoàn người giao hàng vũ khí trước đó mà Thiên Yết đã nói, an toàn thoát ra ngoài.

    Cả hai chỉ có năm phút, tính từ lúc vào ống thông gió cho đến lúc lấy được thông tin. Kịp thì sống, không kịp thì chết. Chính Thiên Yết cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng, đây chính là một kế hoạch có tên gọi: Được ăn cả - Ngã về không.

    Kim Ngưu men theo đường mòn bên ngoài để chạy vào một khu nhà máy trông có vẻ biệt lập hơn. Hắn hi vọng là Thiên Yết hiểu ý đồ của mình để lôi kéo sự chú ý của đám người kia càng lâu càng tốt. Hắn đã mò ra được đường vào mật thất của Lạp gia, hiện giờ hắn chỉ cầm máy quét vũ khí và một tấm bản đồ điện tử trong tay.

    “Chết tiệt, chỗ này bất khả xâm phạm rồi.”

    Kim Ngưu không biết phải ngưỡng mộ sự cẩn mật của Lạp Hộ hay chia buồn cho bản thân vì hệ thống canh gác của lão ta hơn. Cứ cách 2m là lại có một tên lính gác, trên mỗi cây cột thì đều được trang bị đầy đủ đạn dược súng ống để tiêu diệt cho bằng sạch kẻ nào liều lĩnh chạy vào chốn này. Kim Ngưu dò tay lên bản đồ tòa nhà, nhìn thấy một con đường sáng cho bản thân.

    Hắn quay ngược lại nhà vệ sinh, lén lút chui lên ống thông khí của nó và bắt đầu trượt người vào trong đó. Chưa bao giờ hắn tự ghét bản thân vì sinh ra to con như thế này, ở những góc quẹo, hắn khó khăn lách người qua mới có thể đi tiếp. Dùng đèn flash điện thoại làm đèn pin kẹp giữa hai hàm răng, Kim Ngưu vừa trườn vừa quan sát những tên lính gác bên dưới mình một cách thận trọng. Tới cuối đoạn đường, hắn dùng tay gỡ miếng chắn ra ngay khi tên lính gác đổi ca cho người khác. Vừa hoàn thành bước một với thành công lọt vào bên trong mật thất xong, hắn lại đau đầu gặp trở ngại khác. Cánh cửa bị khóa và password là một dãy chữ. Kim Ngưu chỉ còn rất ít thời gian để suy nghĩ mật khẩu vậy mà bên tai hắn đã nghe thấy tiếng bước chân vọng lại.

    “Song Ngư..” Hắn thì thầm.

    Rụp~ Cả nhà máy chìm trong bóng đêm, các công nhân lẫn thành phần cấp cao trở lên có chút hoảng loạn. Nơi cổng an ninh được đặt ở khu F3, các nhân viên liên tục nhìn vào màn hình theo dõi của camera.

    “Có chuyện gì vậy?”

    “Không biết, điện tự nhiên cúp, hình như dây dẫn có vấn đề.”

    “Cử người xuống dưới kiểm tra, mau lên!”

    Ở nơi này, Kim Ngưu và Nhân Mã đã nhảy khỏi ống thông gió, nhanh chân chạy đến F3. Một hành lang nối dài tối om, cả hai phải vận dụng khả năng sát thủ và đặc nhiệm từ xương máu của mình. Nhìn, nghe, cảm nhận hương vị. Nhân Mã vốn nhạy với hai phần nhìn nghe, nhưng hương vị mùi người thì Kim Ngưu mạnh hơn. Trong không khí, tiếng động và hình ảnh truyền đến chậm hơn hương vị, bởi vậy từ xa Kim Ngưu đã biết được có mấy người đang di chuyển đến gần họ.

    Hắn nói qua điện thoại đang được đeo ở tay: “Mày nghe được bao nhiêu tiếng bước chân?”

    “Là sáu tiếng bước chân, một giây hai bước, suy ra có ba người đang đến.”

    “Bên anh cũng như vậy, cẩn thận.”

    “Cứ yên tâm.”

    Kim Ngưu đến nơi nhanh hơn Nhân Mã, hắn nấp vào một chỗ khá kín đáo, đợi chờ cánh cửa khóa được nâng lên. Vì thông thuộc địa hình cho nên di chuyển cũng dễ dàng một chút. Nhân Mã thì không như Kim Ngưu, di chuyển có phần khó khăn. Không để ý đến hiện tại có ba người đang chạy về phía mình. Đến khi tiếng bước chân dồn thật sát, chính bản thân Nhân Mã còn không thể tin được là mình lại lơ đãng đến như vậy.

    “Chết tiệt!” Hắn tránh người, ba chiếc bóng đen chạy vụt qua, đèn pin của đám người đó rất may mắn không soi trúng. Nếu không kế hoạch này sẽ tan thành mây khói ngay lập tức.

    “Sao vậy?” Tiếng Kim Ngưu vang lên từ đồng hồ, Nhân Mã chậc lưỡi: “Không có gì.”

    “Tới chưa, mày còn hai mươi tám giây đấy.”

    Nhân Mã nhìn quanh, nheo mắt, cố xác định tình hình: “Gần rồi, đại ca cứ ở yên tại đó, khóa sẽ được mở ngay thôi.”

    Cuối cùng cũng tới được nơi ấy, cứ theo như kế hoạch, phải dụ rắn ra khỏi hang. Chạm tay sensor cảm biến nhiệt đang được đặt tại nơi đó, khiến chuông báo động reo lên: “Hồ axit có kẻ đột nhập!”

    “Mau đến đó đi!”

    Những hình ảnh hỗn loạn kia chính là do Nhân Mã nghĩ trong đầu, nhưng thực tế cũng chính xác, từ cổng an ninh đã nhanh chóng ra lệnh cho người chạy xuống kiểm tra. Nhân Mã chỉ ngồi đợi chúng tự mở cửa, tự tách nước dưới hồ, mời mình vào mà thôi.

    Như dự đoán, có bốn tên xuất hiện. Từ những gì chúng đeo trên người, Nhân Mã có thể biết đây là sát thủ đang được đào tạo của Death. . Hắn k
    hẽ nhíu mày, tại sao người của Death lại có mặt ở đây? Không lẽ lão già Lạp Hộ đó có liên quan đến đám người kia? Nếu như vậy thì thật trùng hợp, Nhân Mã cũng đang có chuyện cũ muốn tìm bọn chúng tính sổ đây. Nhếch môi, hắn tiếp tục núp người quan sát. Chúng đeo một huy hiệu khắc chữ F ở phần ngực trái, là cấp thấp nhấp, cao nhất là S

    “Thật kì lạ, nếu không có ai sao chuông báo động lại kêu, mở cửa đi, cũng tách nước, xem thử ở bên dưới có vấn đề gì không?”

    Đứa cao nhất ra lệnh cho ba tên còn lại làm. Khi mọi việc đã như ý muốn, thiên thời địa lợi nhân hòa đều hòa hợp, Nhân Mã chạy vào, tiếng động từ phía sau lưng do hắn tạo ra, nhất thời đã kinh động đến chúng.

    “Có..” Nhân Mã bịt mồm tên đầu tiên, nói khẽ: “Có người? Đúng rồi, là có người."

    Nhân Mã ở cấp S, bốn tên này chỉ là cấp F, ở bước đầu tiên, chúng đã thua. Bước tới bước thứ hai, chúng bị đánh bất ngờ, không thể chống cự. Hắn bẻ cổ tên đầu tiên, một tiếng rắc ngọt ngào vang lên, gã chết mà chẳng biết vì sao mình lại chết.

    “Dám nói không?” Nhân Mã buông lời thách thức, nói với tên đang có ý định ngấm ngầm thông báo cho phòng an ninh bằng tai nghe: “Nếu như mày dám nói, thì mày sẽ chết.”

    “Còn nếu như tao không nói?” Tên cao nhất đáp trả, có vẻ như gã không biết người gã đang nói chuyện là ai.

    “Thì L cũng sẽ giết mày thôi." Nhân Mã ném mũ xuống, mái tóc màu đen tuyền tung bay trong gió.

    “Chết .. chết tiệt .. L sao?”

    Là lời cuối cùng của cả ba tên, Nhân Mã mạnh mẽ như một con báo, nhanh như một cơn gió, chưa bao giờ là nói quá sự thật. Bằng cách nào đó, Nhân Mã đã luồn ra phía sau ba tên ngay khi ba tên còn chưa kịp nhìn thấy, hai bàn tay đặt lên gáy của hai tên, ấn thật sâu vào, bẻ gãy phần xương đó.

    “Aaaaaaaaaaa~”

    Tên còn lại, cũng là tên cao nhất, lại không được chết nhẹ nhàng đến như thế. Gã nằm an yên trong phần nước axit đã được tách ra, hóa thành dị hình dị dạng không thể hình dung được.

    “Mày không chết thì tao sẽ chết, đây gọi là bảo vệ chính mình, không phải là cố ý giết người, siêu thoát đi.”

    Xác của gã, cơ bản giống một con cá chiên, lại giống như một chai nhựa bị nấu chảy ở nhiệt độ cao, nhìn kinh tởm vô cùng. Nhân Mã không nhìn nữa mà thay vào đó chuyển sang nút đỏ kia, mở nó ra, lấy tay nhấn vào: “Được rồi!”

    Kim Ngưu bên này, phần nào đã nhẹ nhõm tâm tư, Nhân Mã vẫn an toàn. Hắn nhanh chóng đi vào, cắm usb vào máy tính duy nhất được đặt tại phòng mật, tự động đánh pass của mình vào, hi vọng những thông tin cần thiết chưa bị chúng xóa đi.

    “Thành công!” Kim Ngưu nhanh chóng lấy toàn bộ những tin tức ấy, chép vào usb, họ chỉ có năm phút ở trên đây. Hi vọng mọi chuyện trôi chảy, hắn nhịp nhịp chân, cố kiên nhẫn chờ đợi.

    “Đã xong chưa?” Nhân Mã nôn nóng

    “Còn hai mươi lăm phần trăm.” Kim Ngưu nhìn quanh quất, không hiểu sao lại cảm thấy ớn lạnh, đột nhiên Nhân Mã lại cất tiếng: “Đại ca, không thấy quá vắng vẻ sao?”

    “Ý mày là sao?”

    “Tức là, an ninh quá lỏng lẻo.”

    “Vậy sao?” Hắn đáp trả, cũng tự nhiên cảm thấy lành lạnh ở sống lưng. Nhắc mới nhớ, mọi chuyện xảy ra, dễ dàng hơn họ nghĩ.

    “Chắc em lo quá. Này, xong rồi! Đại ca mau trở ra.”

    “Đây.” Kim Ngưu rút usb, cho vào túi rồi quay lưng.

    “Kim Ngưu à Kim Ngưu, đường đường là một Đại úy uy danh lẫy lừng, chơi trò đột nhập hèn mọn này có cảm thấy vui không?” Một giọng nói vang lên trong căn phòng tối, thân thuộc đến mức khiến Kim Ngưu rợn người.

    Từ trong bóng tối, một bóng người dần hiện rõ. Là Lạp Hộ!!!

    _TBC_
     
    Last edited: 14 Tháng tám 2017 lúc 21:23
    Chrysand, cherryn, ariescute and 4 others like this.

Chia sẻ trang này

Share