[Fanfiction] Chân Tình Lục Giới.

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi BlackRoseAikoMiu, 25 Tháng ba 2017.

?

Bạn thấy truyện ổn không?

  1. Thích vô cùng luôn <3

    76.2%
  2. Còn khuyết điểm cần sửa thêm T.T

    26.2%
Multiple votes are allowed.
  1. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    [​IMG]
    Fanfiction: Chân Tình Lục Giới.
    Tác giả: Aiko ~ BackRoseAikoMiu ~ Nha Đầu Rắc Rối.
    Thể loại: huyền huyễn, cổ đại, HE, sủng, ...
    Độ tuổi có thể đọc: [T]
    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả.
    Tình trạng sáng tác: đang sáng tác.
    Độ dài: > 70 chương.

    Đôi lời của tác giả:
    - Không còn hài hước như Hoàng Cung Náo Loạn, không còn ngây thơ như Siêu Quậy Nổi Loạn, với Truyền Kỳ Thần Nữ và Chùm Truyện 10 Chương ta sẽ drop lại dù mới viết được có tí xíu :)), vì 1 lý do cá nhân và chắc chắn sẽ mở trong một thời gian không xa. Ta chọn thể loại huyền huyễn để nối tiếp cho tác phẩm mới của mình. Nó sâu lắng và phức tạp hơn, vì thế nên những ai đã từng đọc Hoàng Cung Náo Loạn sẽ hơi lạ lẫm với hành văn mới của ta :), hy vọng là mọi người ném đá nhẹ tay ~~
    - Vẫn là 1 tác phẩm tâm huyết, ta sẽ cố gắng trau chuốt lời văn nhiều hơn, tuy nhiên vẫn sẽ có lỗi chính tả vì ta gõ hơi nhanh và lười đọc lại ( mắt cận nhìn buổi tối mỏi lắm ^^), vì thế nên rất vui nếu có ai beta lại lỗi chính tả giúp ta, và comment góp ý để ta hoàn thiện đứa con tinh thần của mình nhiều hơn nhé ~~
    - Truyện chỉ được đăng ở Mật Ngữ 12 Chòm Sao, blackroseaikomiu.wordpress.com ( trang wordpress riêng của ta) và Wattpad chính của BlackRoseAikoMiu để tránh tình trạng ăn cắp bản quyền khi chưa có sự xin phép như trường hợp Hoàng Cung Náo Loạn, xin mọi người thông cảm giúp Aiko.
    - Nhân vật đã được sắp xếp theo mạch truyện, vui lòng không xin nhân vật, couple cũng như đất diễn. Tất cả mọi người đều có đất ngang nhau, xuất hiện trước hay sau thôi ạ ~~
    - Thân phận nhân vật chính sẽ được tiết lộ trong truyện, phần giới thiệu nhân vật Aiko chỉ để ảnh cho mọi người biết giới tính.
    - Comment trên 15 chữ và chỉ nói về nội dung của fanfic thôi nha, nếu không sẽ bị coi là spam và bị mod xoá comment đấy ạ, Aiko đã từng có kinh nghiệm đau thương khi hai lần bị xoá comment vì nhiều spam quá rồi ạ :((
    - Và cuối cùng, cảm ơn mọi người đã đọc lời lảm nhảm của Aiko, cmt nhiệt tình cho Aiko nha <3

    <3~~ VĂN ÁN ~~<3

    Hỏi thế gian, tình là gì?

    Là yêu, là hận, là vui, là buồn, là nhớ nhung, hay là chia ly,…

    Ta vì người mà hồn phi phách tán…

    Người vì ta mà hồn xác dày vò…

    Tơ hồng vấn vít, là lương duyên hay nghiệt duyên, đều không ai rõ cả…

    Buông ra, hay cùng nhau vượt qua năm tháng?

    “Xuyên qua vạn năm, kỷ vật nối lại duyên xưa”

    “Một nụ cười, như ly rượu ngon, càng uống càng say”
    “Đi khắp tứ phương, mới thấu chân tình”

    “Một nét bút, trọn đời cùng dây dưa”

    “Hiểu lầm qua, yêu thương mới trọn đầy”
    “Vì nàng, trời đất đều sẽ cùng biến tan.”
    --- MỤC LỤC ---
    ~

    ~~ |Nhân Vật Chính| ~~
    ~~ | Nhân Vật Phụ [1] | ~~

    ~~ | Nhân Vật Phụ [2] | ~~

    ~~| Chương 1 |~~~~| Chương 2 |~~~~| Chương 3 |~~~~| Chương 4 |~~~~| Chương 5 |~~
    ~~| Chương 6 |~~~~| Chương 7 |~~~~| Chương 8 |~~~~| Chương 9 |~~~~| Chương 10 |~
     
    Last edited: 17 Tháng tư 2017
  2. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    -- NHÂN VẬT CHÍNH --

    <3~~ NỮ CHÍNH ~~<3.


    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]


    <3~~ NAM CHÍNH ~~<3

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    ~~ Kết Thúc GTNV Chính ~~
     
  3. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    ~~ NHÂN VẬT PHỤ [1]. ~~

    1. Thiên Đế và Thiên Hậu: Người đứng đầu Tiên giới.

    [​IMG]
    [​IMG]

    2. Ma Đế, Ma Hậu: đứng đầu Ma giới.
    [​IMG]
    [​IMG]

    3. Đạo Đức Thiên Tôn, Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn: ba vị thần bất tử thời Thượng Cổ, lập ra Tiên giới và Nhân giới.

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]

    4. Đông Hải long vương, Tây Hải long vương: đại hoàng tử, nhị công chúa, dự đoán là hai trong bốn người có khả năng kế nhiệm Thuỷ tộc.
    [​IMG]
    [​IMG]



    5.Mạnh Bà, Hắc Bạch Vô Thường: thuộc hạ Diêm La Vương, sống ở Minh giới.
    [​IMG]
    [​IMG]

    6. Lý Na Tra, Phi Ân, Phương Y: đồ đệ của Thái Ất chân nhân.

    [​IMG]
    [​IMG]
    [​IMG]

    7. Xích Thú Yêu Tôn: một trong năm vị thần bất tử thời Thượng Cổ, sáng lập và cai quản Yêu Giới.
    [​IMG]

    ~~ Kết Thúc GTNV Phụ [1] ~~
     
    Last edited: 7 Tháng tư 2017
    Min Ame, kunieee, dmt271198 and 8 others like this.
  4. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    -- CHƯƠNG 1 --

    “Vạn năm chậm rãi trôi qua, vũ trụ đã dần cách xa thời Thượng Cổ, trở thành Lục giới phức tạp như bây giờ. Thần giới vốn là nơi chúng thần thượng cổ sinh ra cùng trời đất, xuất hiện từ khoảng không Hỗn Độn, đó là Bàn Cổ và Tam Hoàng Ngũ Đế. Nhưng tới thời Thượng Cổ thì Bàn Cổ cùng Nữ Oa, Phục Hi và Thần Nông biến mất cùng vạn vật, chỉ còn lại Ngũ Đế sinh sống.

    Ba vị thiên tôn là Nguyên Thuỷ Thiên Tôn, Đạo Đức Thiên Tôn và Linh Bảo Thiên Tôn với tính cách đạm mạc ôn hoà cùng nhau tạo nên một Tiên giới và Nhân giới xinh đẹp. Xích Thú Yêu Tôn bản tính cương trực nóng nảy thuần hoá những thú vật và hoa cỏ dần có cảm xúc giống như con người, trở thành Yêu giới mạnh mẽ linh khí dồi dào. Tu La Đế Tôn lạnh lùng tàn nhẫn vốn không bận tâm lắm tới việc dạy dỡ người dưới, vì thế Ma giới và Minh giới vốn ít để ý tới cảm xúc mà tự hiểu một điều: kẻ mạnh luôn chiến thắng, không từ thủ đoạn và vô cảm chính là cách sống của chúng. Còn về Ngũ Đế, mười vạn năm trước Xích Thú Yêu Tôn hồn phi phách tán và Tu La Đế Tôn biến mất không rõ lý do, Thần giới giờ chỉ còn lại ba vị thiên tôn, quyền lực rất vững chắc.”


    “Nhân Mã, muội đang đọc gì đó?”

    Từ phía xa có tiếng gọi, Nhân Mã liền khép lại cuốn sách Thiên Địa Sử Ký, quay đầu tươi cười vẫy tay với người mới lên tiếng.

    “Thiên Bình tỷ tỷ, Thiên Hậu nương nương cho muội mượn Thiên Địa Sử Ký đọc đó.”

    Nữ tử tên Thiên Bình một thân xiêm y hoa mai vàng, dung mạo thanh tú xinh đẹp xứng với bốn chữ “băng thanh ngọc khiết”*, trên đầu cài một cây trâm hoa mai mỉm cười mang theo một khay nhỏ đựng đào đi về phía Nhân Mã. Nàng ngồi xuống bên cạnh Nhân Mã, trên mặt thoáng lộ vẻ yêu chiều gạt vài lọng tóc loà xoà trước trán cho nàng ấy.

    (Băng thanh ngọc khiết: vẻ đẹp trong như băng, sạch như ngọc)

    Nàng thân là Bách Hoa tiên tử, công việc hàng ngày vốn chỉ là chăm sóc cho hoa cỏ trên Tiên giới, không ngờ một ngày lại phát hiện ra hoa đào nhỏ chỉ cao tới eo nàng nhưng đã có một năng lượng dồi dào. Hoa cỏ có linh khí biến thành hoa tiên như Thiên Bình không phải là ít, tuy nhiên nhanh nhất cũng phải trên năm trăm năm mới cao lớn ra hoa, sau đó lấy đi tiên khí mà tu thành hình, không ngờ tới một hoa đào bé nhỏ nhìn chưa tới trăm năm lại có thể nhanh chóng có linh khí như vậy. Thiên Hậu vô cùng yêu thích cây hoa đào này, liền giúp đỡ nàng độ hoá cho nó, sau một tháng, hoa đào nhỏ liền trở thành một tiểu cô nương ngọt ngào hoạt sắc sinh hương* trăm năm khó gặp như bây giờ.

    ( Hoạt sắc sinh hương: vẻ đẹp sinh động, hấp dẫn)

    Thiên Hậu đặt cho nàng ấy cái tên Nhân Mã, lại cưng chiều giống như tỷ tỷ thương yêu muội muội, khiến cho rất nhiều hoa tiên bất mãn. Nhân Mã tựa hồ lại không nhận ra địch ý của bọn họ, ngày ngày quấn quít bên mọi người, không ngại bị lạnh nhạt. Thiên Bình cũng rất yêu thích cô nhóc, thường xuyên lấy danh nghĩa chủ nhân đè lại áp bức của họ với Nhân Mã.

    Sắp tới là hội bàn đào trăm năm có một lần, mọi người đều bận rộn chuẩn bị, chỉ có Nhân Mã được cả Thiên Đế và Thiên Hậu cho phép nghỉ ngơi không cần đụng tay đụng chân. Các hoa tiên khác đều đã tức đến đỏ mắt, Thiên Bình nàng chỉ biết cười khổ, ngụ ý thật sự của hai người kia vốn không phải thiên vị nàng ấy, mà là sợ bị quậy tới tận trời. Nhớ lại vô số những sự tích vinh quang của hoa đào nhỏ, nàng lại không kìm được muốn cười.

    “Bách Hoa tiên tử! Hoa Đào tiên tử! Hai người trò chuyện gì đó?”

    Cả hai đều quay đầu ra, là Ty Mệnh tinh quân đang tới đây, trên tay còn cầm theo một cuốn sách. Ty Mệnh tinh quân khoác một chiếc áo choàng màu xanh lam, phong thái yêu kiều lả lướt, thật xứng với danh xưng “Mỹ nữ không xương” mà thần dân Tiên giới ban tặng.

    “Xử Nữ tỷ tỷ! Tỷ tới kể chuyện cho muội nghe đó ư?”

    Nhân Mã vui vẻ reo lên. Giọng nói của Xử Nữ rất trong trẻo, lại hiểu biết nhiều chuyện ở khắp nơi, mỗi lần nghe nàng miêu tả sinh động về thế giới bên ngoài, Nhân Mã lại say mê tới không dứt ra được.

    Xử Nữ phì cười ngồi xuống bên bàn đá thở dài trêu đùa:

    “Nhân Mã à, muội bắt đầu khiến ta cảm thấy bị ám ảnh về những câu chuyện rồi đó. Ta không thích ta nên cố tình chỉnh ta có phải không?”

    “Không đâu, Xử Nữ tỷ tỷ trí tuệ tinh thông, muội rất thích mà.”

    Nhân Mã cuống quýt giải thích.Thiên Bình lắc đầu, tuy Nhân Mã rất ham đọc sách nhưng chung quy tuổi thọ còn ít, linh khí lại không lớn nên lúc độ hoá, nàng giống như tiểu hài tử mười hai, mười ba tuổi vậy, ngốc nghếch và vô tư đến lạ. Nhưng có lẽ người ngốc cũng có cái phúc của họ, chỉ hy vọng nàng có thể mãi mãi tràn đầy sức sống như vậy.

    Thiên Bình xoa đầu cô nhóc, trò chuyện vài câu với Xử Nữ rồi bưng khay đào tiên đi mất. Nhân Mã nhìn Bách Hoa tiên tử khuất bóng mới hào hứng kéo tay nàng hào hứng:

    “Tỷ tỷ, muội vừa đọc xong Thiên Địa Sử Ký, nhưng có nhiều chỗ họ còn chưa ghi rõ nha.”

    Ty Mệnh tinh quân nổi tiếng bát quái trong Lục giới, hỏi nàng chắc chắn tốt hơn bất kì ai khác. Xử Nữ gật đầu, bày ra tư thế chăm chú lắng nghe.

    “Đầu tiên, vì sao Tam Thanh lại biến mất cùng vạn vật, không phải họ bất tử ư?”

    “Ừm, cái này theo tỷ được biết thì do họ lấy chính máu và da của mình nhào nặn thành những sự sống trên vũ trụ, sau đó tự mình đem hồn phách phân đi khắp mọi nơi để sự sống có linh hồn. Từ đó, họ biến mất.”

    “Vậy Xích Thú Yêu Tôn tại sao cũng hồn phi phách tán?”

    “Cái này…”- Xử Nữ hơi ngập ngừng nhìn quanh, sau đó nhỏ giọng- “ Là tỷ năm đó không cẩn thận nghe trộm ba vị tiên tôn trong lúc tới hỏi về mệnh cách Lý Na Tra, chuyện này ở Lục giới là cấm kị đó, biết sẽ bị tổn thọ, tỷ chính là nhân chứng xui xẻo bị mất hai trăm năm tu hành, vì vậy muội tốt nhất không nên biết, ảnh hưởng tới việc tu luyện.”

    Nhân Mã dù tò mò nhưng cũng không dám thắc mắc về việc này nữa, bèn hỏi câu cuối cùng:

    “Vậy Tu La Đế Tôn đã đi đâu?”

    “Nhân Mã à, tỷ đâu phải vạn năng, muội hỏi khó tỷ ghê. Cái này tỷ thật sự không rõ, có điều tỷ từng được nghe loáng thoáng ai đó nói là hắn rất có thể đang bị phong ở Thần giới hoặc Tiên giới. Nhưng mà đây chỉ là tin đồn nhảm, tỷ sống nơi này đã sáu ngàn năm cũng chưa từng thấy dấu hiệu gì.”

    “Ồ…”

    Nhân Mã vốn còn muốn nói tiếp nhưng Xử Nữ trước đó đã từng có yêu cầu mỗi ngày chỉ được phép hỏi ba điều, vì thế Nhân Mã đành nhịn lại chờ đợi đến ngày mai.

    Xử Nữ trò chuyện được một lúc thì phải trở về, chỉ còn lại một mình Nhân Mã ngồi suy nghĩ ở đó. Nàng ngẩn ngơ sờ tay lên cuốn sách dày, trong lòng bỗng thấy có chút trống rỗng.

    * * *

    Tuy không biết rõ chính xác Minh giới - hay còn gọi là Địa Phủ - xuất hiện từ bao giờ, nhưng có thể dám khẳng định đây chính là nơi mọi người không muốn tự tiện xông vào nhất, bởi chắc chắn kết cục sẽ vô cùng thê thảm.

    Nó vừa là cơn ác mộng của mọi người, lại cũng vừa là ao ước của một số kẻ kiếp trước chịu nhiều đau khổ muốn được giải thoát. Dưới sự sắp xếp của Ngũ Đế năm xưa, nếu không bị hồn phi phách tán, cho dù là người, ma, yêu hay tiên đều sẽ phải tới đây tiếp nhận thẩm phán. Nhập đạo luân hồi chuyển kiếp hay chịu hình phạt trong mười tám tầng Địa ngục đều sẽ do thiện ác kiếp trước mà thành. Hơn nữa nếu có ý muốn chống đối, phong ấn sức mạnh của Tu La Đế Tôn trong pháp bảo sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết.

    Minh giới, âm u đáng sợ nhất Lục giới, quanh năm bầu trời đều là một màu đỏ đục không phân rõ là ngày hay đêm, ngưng tụ hàng ngàn lệ khí khác nhau mỗi khi quỷ hồn được đưa về đây. Cầu Nại Hà mỏng manh trơn trượt bắc ngang qua sông Vong Xuyên, phía dưới là đủ các thứ rắn độc thuồng luồng cá lớn chỉ chực chờ lao tới xé xác ăn thịt. Không ít quỷ hồn sau khi qua cầu lại không muốn đi đầu thai liền xoay người bỏ trốn, bị kéo xuống không cách nào ngoi lên, dần dần chỉ còn là những tàn hồn yếu ớt. Tam Sinh thạch ghi lại kiếp trước kiếp này của quỷ hồn, sau khi qua cầu liền tới Đài Vọng Hương, uống canh Mạnh Bà quên đi mọi thứ, luân hồi chuyển thế. Nằm giữa đài Vọng Hương và sông Vong Xuyên chính là một biển hoa Bỉ Ngạn đỏ rực như máu, phủ đầy trên con đường thông đến Địa ngục, có hoa thì không có lá, là loài hoa duy nhất của Minh giới. Khi đi qua rừng hoa, quỷ hồn sẽ để lại ký ức trong hoa mà quên đi tất cả mọi thứ.

    Bên Tam Sinh thạch đặt một chiếc xích đu nhỏ , đám quỷ hồn vẫn hay tò mò nhìn về phía đó, lại e ngại hơi thở chết chóc lạnh lẽo nơi Vong Xuyên nên không dám tới gần.

    “Mạnh Bà, nữ tử đang ngồi trên xích đu đó là ai thế?”

    Tiểu quỷ Giáp thì thào kéo Mạnh Bà ra hỏi. Mạnh Bà là một nữ tử xinh đẹp mang theo nét u buồn, lúc nào cũng thích mặc xiêm y màu tím thêu những đoá hoa kì lạ. Nàng liếc ra phía đó lạnh nhạt:

    “Đó là hoa Bỉ Ngạn hoá thành.”

    “Cái gì, nữ tử hương diễm đoạt mục* thoạt nhìn hiền lành vô hại đó lại chính là hoa Bỉ Ngạn sao?”

    (Hương diễm đoạt mục: xinh đẹp chói mắt)

    Mấy tiểu quỷ khác nhao nhao lên hỏi. Hắc Bạch Vô Thường càu nhàu:

    “Các ngươi đừng nghĩ trêu chọc nàng ấy, nàng chính là người đáng sợ thứ hai sau Diêm La Vương đó. Hôm trước, có một quỷ hồn xuống tới đây còn không biết sống chết mê mẩn sắc đẹp của nàng, ý đồ làm loạn, thế là nàng phẩy tay một cái, hắn rơi xuống Vong Xuyên, bị cắn nuốt vô cùng thảm.”

    Đám quỷ hồn lập tức lạnh xương sống, vội vàng xếp hàng chờ uống canh, không dám ho he thêm một lời.

    Bên kia, huyết y nữ tử Bạch Dương vẫn không hề cử động thân thể, liếc mắt chăm chú đọc những dòng chữ trên Tam Sinh thạch - nơi ghi lại kiếp trước kiếp này của con người và tiên nhân. Có không ít tiên nhân xuống trần liền không muốn quay về, có những phàm nhân sống chết yêu hận dây dưa không dứt, có những yêu ma tưởng vô cảm lại hoá ngốc, tất cả cũng đều vì một chữ tình.

    Hoa Bỉ Ngạn cũng không biết bản thân sinh ra khi nào, nhưng nhờ có những hồi ức của chúng, nàng dần có linh khí, sau ngàn năm nữa liền hoá thành người. Nắm giữ những kỷ niệm mà họ vẫn cố gắng muốn níu giữ lại, nàng vô cùng không hiểu tại sao phải đày đoạ bản thân đến vậy. Hai trăm năm trước nàng từng gặp một tiên nhân chết đi xuống chuyển thế, nhưng thà chết dưới Vong Xuyên hay mười tám tầng địa ngục cũng không chịu quên đi mọi thứ lúc còn sống. Nàng hỏi hắn: “Vì sao lại phải vì tình mà diệt chính mình?”, hắn suy nghĩ một lát liền cười, chỉ vào nơi ngực trái của mình mà trả lời: “Trái tim không cho phép ta quên nàng ấy, ta thà mang theo tình cảm chịu phạt còn hơn quên đi nữ tử đã vì ta mà hồn phi phách tán.”

    Nghĩ đến đây, Bạch Dương lại đưa tay lên ngực trái. Nàng không có trái tim, nàng không hiểu được vì sao họ lại phải làm vậy, cuộc sống của nàng vốn chỉ có những hồi ức rời rạc của quỷ hồn cùng đôi chút suy nghĩ của bản thân. Nàng không biết vui, không biết buồn, không biết yêu, không biết hận, giống như Bỉ Ngạn chỉ có hoa mà chưa bao giờ thấy lá.

    “Bỉ Ngạn, trở về nghỉ ngơi một chút, nhìn ngươi có vẻ không ổn.”

    Hắc Bạch Vô Thường đi đến khuyên nhủ. Bạch Dương này giống như bản sao của Diêm La Vương vậy, lạnh lẽo vô cảm đến đáng sợ, nhưng ngoài quỷ hồn nữ ra nàng và Mạnh Bà chính là hai nữ tử duy nhất trong Minh giới, bọn họ nhất định phải bảo bọc chăm sóc thật tốt.

    Bạch Dương khẽ gật đầu không suy nghĩ nhiều nữa, vụt thành một đốm sáng màu đỏ bay vào rừng hoa. Mạnh Bà sắp xếp xong cho đám quỷ hồn hôm nay, liền bưng một bát canh thẳng tiến tới điện Diêm Vương. Hắc Bạch Vô Thường thở dài, chuyện Mạnh Bà yêu say đắm Diêm La Vương, cả Minh giới đều biết, khổ nỗi Diêm La Vương lúc nào cũng trưng ra vẻ không bận tâm cùng chán ghét, nhiều lần khiến Mạnh Bà phải bật khóc, sau lại tiếp tục tự ngược đãi chính mình. Mạnh Bà là một nữ tử tốt, nếu như không động lòng với Diêm La Vương, chắc hẳn những người khác sẽ cố gắng để khiến nàng ở bên mình.

    Diêm La điện vô cùng rộng lớn, tựa như cung điện trên Nhân giới, toà thành vững chắc hình thù cổ quái, từ mái ngói đến vách tường đều là màu đen, giữ nên trời đỏ ngầu có vẻ rất yêu dị ma mị.

    Trước cửa lớn dẫn vào điện là một trăm bậc đá được khắc tạc từ một loại thach màu đen, vừa trơn vừa trong, bước xuống là hàn khí thấu xương. Hai hàng quân Minh giới xếp thẳng không nhúc nhích tựa như tượng đá, bên trong ánh sáng nhàn nhạt le lói xuyên ra mang theo hơi lạnh.

    Mạnh Bà vừa định bước chân vào, hàng quân đã chĩa thương ngăn cản.

    “Ta chỉ muốn đưa canh cho Vương.”

    “Vương có lệnh, ai cũng không được vào, đặc biệt là Mạnh Bà cô nương.”

    Người đứng đầu trả lời. Hai mắt Mạnh Bà thoáng ánh lên tia tổn thương, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo đưa bát canh cho người đó mà nhỏ giọng thì thào:

    “Vậy phiền ngươi mang vào cho Vương. Vương mới bị hoả khí công kích, canh sẽ có lợi cho việc điều hoà khí.”

    Mạnh Bà đưa đồ xong liền chậm rãi quay đầu, không ai nhìn thấy một giọt nước mắt của nàng đã rơi xuống. "Ngài chán ghét ta tới vậy sao? Không muốn để cho ta lại gần ngài hay dù chỉ ở chung trong một tẩm điện lớn. Ta tuy là quỷ đã không còn trái tim, nhưng ta vẫn rất đau lòng lắm, ngài có biết không?"

    Trong chính điện, Diêm La Vương một thân hắc y viền vàng, dung mạo tuấn mỹ mang theo hai phần lạnh nhạt bảy phần vô cảm, ngồi trên cao nhìn một loạt giấy tờ chất đống, bên cạnh Phán Quan gần như đã muốn chui luôn vào trong thư án, múa bút thành văn.

    Diêm La Vương tên thật là Bảo Bình, vốn là
    một ngạ quỷ sinh ra từ sự bất hạnh và đau khổ, nghe nói Diêm La Vương tiền nhiệm từng muốn đày chàng xuống mười tám tầng địa ngục vì ghen tỵ với năng lực kinh thiên động địa của chàng. Sau đó chỉ bốn vạn năm Bảo Bình đã tu thành đại vương, đánh Diêm la Vương tiền nhiệm hồn phi phách tán, đạp đổ những lời gièm pha chế giễu chân thân, trở thành Diêm La Vương thống lĩnh Minh giới, thủ đoạn không chừa cho ai đường sống. Không tim không phổi, vô cảm, máu lạnh, đó là những nhận xét mà con dân Minh giới nói về vị vương của mình, cũng vì thế Hắc bạch Vô Thường mới nhận xét Bạch Dương chính là bản sao hoàn hảo của Bảo Bình.

    “Bẩm Vương, việc của Văn Khúc tinh quân nên tính sao? Thiên Đế và người Tiên giới sẽ nhúng tay vào, chúng ta có nên để lại không?”

    Phán quan ngập ngừng bẩm báo. Bảo Bình cau mày:

    “Theo lệ cũ mà làm, đưa vào luân hồi. Việc hắn có bị phạt hay không đều không liên quan tới Minh giới.”

    “Vâng thưa Vương.”

    Phán quan cũng hiểu, Diêm La Vương không hề coi Tiên giới ra gì, thậm chí còn có thù không nhỏ với các giới, việc Văn Khúc tinh quân trên Tiên giới sẽ bị trừng phạt, tuy rằng Vương không thể hiện ra nhưng lão biết ngài muốn Tiên giới phải xấu mặt, hơn nữa cũng ngầm nói rõ Minh giới và Tiên giới vĩnh viễn không hoà hợp với nhau, nếu Tiên giới lộn xộn, ngài sẽ khiến Tiên giới biết thế nào là hối hận…

    Bảo Bình trở về tẩm điện của mình nghỉ ngơi. Việc của Mạnh Bà ngoài kia hắn liếc mắt một cái cũng biết rõ, nhưng vẫn không có ý giúp đỡ. Mạnh Bà này tuy năng lực rất khá nhưng lại quá mức phụ thuộc vào tình cảm, hắn đã tỏ thái độ chán ghét tới vậy vẫn không biết điều lui ra, nếu còn tiếp tục, Mạnh Bà cũng không cần tiếp tục ở lại nơi này nữa. Hắn không cần thứ tình cảm mê muội tâm trí, chỉ có quyền lực mới là thứ chân thực nhất. Hắn sống đã mười mấy vạn
    năm, sự đời hoàn toàn thấu hiểu, tình sẽ chỉ khiến cho chúng dần đắm chìm trong hoan lạc hay đau khổ cùng cực, hắn sẽ không bao giờ bày ra bộ dáng đó. Hơn nữa, Bảo Bình tuyệt không cho phép bản thân có yếu điểm dù chỉ rất nhỏ. Hắn theo đuổi sự hoàn hảo, bất cứ ai ngáng chân đều phải diệt trừ…

    ~~ Kết Thúc Chương 1 ~~
     
    Myeong Soo, Min Ame, kunieee and 14 others like this.
  5. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    -- CHƯƠNG 2 --
    Lại nói về phần Tiên giới, sau khi chia tay Nhân Mã, Xử Nữ vừa về tới Dao trì liền bắt gặp một bóng dáng gấp gáp vội vã đang chạy xồng xộc tới đây. Nàng nghi hoặc nhíu mày:

    “Nguyệt Hạ tinh quân, ngài làm gì mà đi vội vậy?”

    Nguyệt Hạ tinh quân tên thật là Ma Kết, cũng chính là Nguyệt lão trong truyền thuyết, dung mạo tuấn tú anh khí mười phần đoan chính, ngày thường vẫn lạnh nhạt ôn hoà, hôm nay lại hoàn toàn lộ rõ cảm xúc khiến cho nàng hơi bất ngờ. Ma Kết gấp gáp hỏi:

    “Ty Mệnh tinh quân, ngài viết mệnh cách cho Văn Khúc tinh quân kiểu gì thế?”

    Văn Khúc tinh quân là bằng hữu thân thiết của Nguyệt Hạ tinh quân, chuyện này mọi người đều biết. Mấy ngày trước Văn Khúc tinh quân theo lệnh xuống trần lịch kiếp, ngài ấy đã dặn dò nàng cứ theo bình thường để ngài ấy được tận hưởng một lần vui thú trần gian. Xử Nữ chớp chớp mắt:

    “Mọi chuyện đều bình thường như bao người khác, Nguyệt Hạ tinh quân nói thế là có ý gì?”

    “Văn Khúc tinh quân vì một nữ tử trần gian mà tự mình phế đi tiên cốt, tuyệt không muốn quay lại Tiên giới nữa, sau khi chết sẽ nhập đạo luân hồi như phàm nhân. Chuyện này không phải đùa được đâu.”

    Ma Kết lo lắng đến tái mặt. Nếu để Thiên Đế biết được, Văn Khúc tinh quân bị trừng phạt là chuyện hoàn toàn chắc chắn xảy ra. Nhẹ thì bị bảy bảy bốn chín lôi kiếp, nặng sẽ bị tống xuống mười tám tầng địa ngục, với việc tiên cốt đã bị phế e rằng hồn bay phách tán vô cùng dễ dàng.

    Xử Nữ ngạc nhiên vội vã giở lại sổ mệnh cách, sau đó kinh ngạc hô lên:

    “Kỳ lạ, ta đâu có viết việc này, tại sao bây giờ lại xuất hiện trong sổ?”

    “Bây giờ chuyện này không còn quan trọng nữa. Giải quyết thế nào đây, không thể giấu Thiên Đế lâu hơn nữa đâu.”

    Xử Nữ chau mày suy nghĩ hồi lâu, sau đó gấp sổ, bàn bạc lại:

    “Bây giờ chỉ còn một cách. Nguyệt Hạ tinh quân, ngài phải xuống Địa phủ một chuyến, sau đó chờ tới khi Văn Khúc tinh quân chết đi và quỷ hồn đến đó, lập tức tháo dây tơ hồng của hắn rồi đem người lên đây ta nghĩ cách tiếp. Ngài giao việc nối dây tơ hồng cho môn đồ của ngươi đi, việc này đích thân ngài phải đi, không thể nhờ ai khác. Ta sẽ ở trên này ứng phó với Thiên Đế.”

    Ma Kết gật đầu, nghe Xử Nữ dặn dò thêm đôi ba câu liền nhanh chóng trở về chuẩn bị. Xử Nữ ngồi xuống ghế, nhíu mày nhìn sổ mệnh cách hoài nghi. Không có bút của nàng và thần lực trời cho, làm sao trên sổ lại có thể sửa đổi được mệnh cách. Việc này cần phải xem xét lại.

    * * *

    Trong khi tiệc bàn đào trăm năm càng lúc càng tới gần thì Tiên giới liền nhận được tin không hay: Ma Đế đang có ý định dẫn quân lên ngọn núi Linh Phong – nơi giao nhau giữ Tiên giới và Nhân giới. Thiên Đế ngồi trên thiên ỷ cau mày xem xét tình hình, các vị tiên bên dưới cũng trầm mặc không lên tiếng.

    Mặc dù nghe nói Ngũ Đế Thượng Cổ trấn giữ Lục giới trước kia quan hệ không tồi nhưng hai vị Xích Thú Ảnh Tôn và Tu La Đế Tôn hiện tại đều không còn xuất hiện, ba vị thiên tôn trấn giữ bảo vệ Tiên giới và Nhân giới rất cường đại, so ra Ma giới, Yêu giới và Minh giới có phần bị đàn áp. Tuy nhiên, cách đây một ngàn năm, Ma Đế hiện tại đã giết chết chín huynh đệ cùng Ma Đế tiền nhiệm, đánh tan hồn phách tất cả những kẻ dám chống đối, sau đó đường hoàng lên ngôi.

    Nghe đồn kẻ này pháp lực thâm hậu, so với tất cả những Ma Đế trước đây chính là hạc trong bầy gà, ngay cả Chiến Thần tiên giới Song Ngư vốn sức mạnh phi phàm vang danh khắp nơi cũng không nắm chắc phần thắng. Việc Ma giới đã lâu vẫn
    yên ổn không có động tĩnh nay lại đột ngột xuất quân khiến cho quần thần Tiên giới đều lo lắng.

    “Việc bọn chúng tìm cách lên núi Lĩnh Phong e rằng có liên quan tới Tiên giới, ý kiến của các khanh gia thế nào?”

    Thiên Đế không lộ ra bất cứ cảm xúc dư thừa nào, lạnh nhạt lên tiếng. Vị Thiên Đế này cũng là “thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi’’ không thể khinh nhờn, toàn thân luôn toả ra một loại khí tức uy nghiêm chính khí. Chỉ với năm vạn
    năm đã có được thân tu vi cao, lấy được sự ủng hộ của đa số các vị tiên khác, dùng chính thực lực để đi tới vị trí Thiên Đế, hơn nữa vẻ ngoài cũng tuấn mỹ ôn hoà, chính là nam nhân trong mộng của vô vàn các tiên nữ trong Tiên giới này.

    “Bẩm Thiên Đế, thần nghĩ nên để Chiến Thần dẫn quân xuống dưới một chuyến, dốc toàn lực ngăn cản quân Ma giới chiếm lĩnh núi Linh Phong, tránh để thánh địa bị xâm nhập ảnh hưởng tới hai giới Tiên Nhân.”

    Thái Bạch tinh quân lên tiếng đầu tiên, quần thần đứng phía dưới cũng tỏ ý tán đồng. Thái Bạch tinh quân được coi như nguyên lão trên Tiên giới, tính tình cẩn trọng nguyên tắc, thường đưa ra khá nhiều ý kiến sáng suốt cho Thiên Đế và Tiên giới, rất được con dân Tiên giới kính trọng. Thiên Đế có thể thuận lợi lên cũng một phần nhờ có tiếng nói của Thái Bạch tinh quân, Thiên Đế cũng vì vậy mà trọng dụng lão.

    Thiên Đế nhìn nam tử anh dũng một thân khôi giáp đứng dưới hàng ngũ ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng:

    “Ý của Chiến Thần thế nào?”

    Song Ngư này dáng vẻ khí phách hiên ngang lẫm liệt, cũng được coi như một nam tử xuất sắc nhất nhì Tiên giới. Chỉ có điều tính tình người này hơi khó nắm bắt, đến cả Thiên Đế hắn cũng không nể mặt, hơn nữa hôn sự do đích thân Thiên Đế hắn chỉ định với Tây Hải long vương nhằm đổi lấy sự quy phục của Thuỷ tộc cũng khiến cho Chiến Thần bất mãn từ đó tới giờ, e rằng việc này không dễ thuyết phục.

    Ngoài dự liệu của mọi người, Song Ngư bình tĩnh quỳ xuống:

    “Thần nguyện xuống dẹp loạn Ma giới, bảo vệ bình an của dân chúng Nhân giới.”

    “Tốt lắm, tốt lắm, vậy việc này trẫm giao lại cho khanh.”

    Thiên Đế không ngờ lại dễ dàng như vậy, có chút bất ngờ mà cười lớn. Có Chiến Thần ra tay, việc này không khó giải quyết, tiệc bàn đào cũng có thể tiếp tục như dự liệu.

    Bãi triều, chư vị thần tiên vây quanh Song Ngư ngỏ ý chúc mừng cùng ca ngợi, Song Ngư mặt không đổi sắc tránh thoát đám đông đi mất. Bọn họ hừ lạnh nhìn bóng chàng dần xa, không còn dáng vẻ nhiệt tình như vừa rồi nữa mà bắt đầu xì xào:

    “Chiến Thần thật không hề nể mặt chúng ta.”

    “Hắn được Thiên Đế trọng dụng, đâu có coi chúng ta ra gì.”

    "…”

    Thái Bạch tinh quân cùng một số khác cau mày lắc đầu rời khỏi điện Linh Tiêu. Song Ngư vừa về tới phủ Chiến Thần đã được nghe người bẩm báo:

    “Tướng quân, Tây Hải long vương công chúa lại tới.”

    Song Ngư có chút nhức đầu, xoay người đi về một hướng khác. Hôn sự này đúng là không thể khiến cho người ta thích nổi, vị công chúa kia tính tình quá mức ngang ngược không phép tắc, lại bám người quá chặt, Song Ngư không biết phải làm sao mới thoát được khỏi móng vuốt của nữ nhân này. Nếu không phải vì Thuỷ tộc gần đây bắt đầu không an phận, để tránh chiến tranh nổ ra, chàng cũng sẽ chẳng thèm suy nghĩ, trực tiếp nói lý với Thiên Đế đòi rút lại ý chỉ. Dù với chàng, lấy ai cũng không quan trọng, an phận thì chàng sẽ cùng người đó tương kính như tân, nhưng thật sự Tây Hải này quá mức làm người ta chán ghét.

    Song Ngư chậm chạp đi tới trước cửa Trấn Vũ phủ, chần chừ suy nghĩ xem có nên bước vào hay không thì cánh cửa đã mở ra. Bốn mắt nhìn nhau, người bên trong nhướn mày:

    “Ồ, Song Ngư, ngươi lại tới lánh nạn sao?”

    Song Ngư đen mặt, chàng không muốn vào đây chính là vì lý do này. Trấn Vũ đế quân là một trong số ít bằng hữu của chàng trong suốt mấy ngàn năm qua. Tính tình chàng hơi trầm, ít nói lại xa cách không biết dùnglời ngon ngọt, vì thế khó chung sống với chư vị thần tiên khác, mà Sư Tử lại là một kẻ phóng khoáng, tự do tự tại và nói nhiều một cách đáng sợ. Ban đầu chàng cũng không thích người này, nhưng sau một số lần cả hai cùng vào sinh ra tử trên chiến trường liền kết thành huynh đệ, quan hệ khá tốt.

    Chàng đi theo Trấn Vũ đế quân vào trong phủ, đi đến hoa viên uống trà thưởng rượu.

    “Đã là thần tiên, ngươi vẫn không sửa được bản tính phàm tục của mình.”

    Nhìn một bàn mỹ vị rực rỡ ngon lành, Song Ngư lắc đầu. Trấn Vũ đế quân cười cười:

    “Nhân giới có rất nhiều thứ thú vị mà Tiên giới không có, lịch kiếp của ta sắp tới, ta vẫn mong chờ được tiêu dao khoái hoạt không lo nghĩ.”

    “Nhắc mới tới, Sư Tử, lịch kiếp của ngươi là do Ty Mệnh sắp xếp phải không? Ngươi đã tới đó nhờ nàng sắp xếp cho một mệnh cách tốt chưa? Ty Mệnh kia nổi tiếng thích chuyện sóng gió, ngươi cẩn thận chút.”

    “Không cần ngươi nhắc, mấy vị tiên nữ không liên quan đã thay ta nhờ vả nàng ấy rồi. Dù vậy ta vẫn mong được thử qua tất cả hỉ nộ ái ố ở Nhân gian rồi mới quay về. Đừng nói ta, lo cho chuyện của ngươi đi. Tây Hải long vương không dễ đối phó đâu.”

    Sư Tử nhấp một ngụm rượu, hơi híp mắt hưởng thụ. Tây Hải long vương tuy thân phận nữ nhi nhưng là một trong bốn người xuất sắc nhất Thuỷ tộc, cùng với Đông Hải long vương là hai người có khả năng kế vị nhất, thủ đoạn tất nhiên không tầm thường. Song Ngư e rằng khó mà dứt được khỏi miếng kẹo da trâu dính người này.

    “Về chuyện của Ma Đế, nghe nói bọn chúng chuẩn bị mang quân tới núi Lĩnh Phong, đó là nơi ngươi lịch kiếp đấy, cẩn thận chút.”

    “Ngươi nói cũng bằng thừa, dù sao xuống đó ta cũng đâu nhớ được gì. Nhưng mà, tiểu Song Ngư, ngươi lo lắng cho ta như vậy, lại còn cự tuyệt Tây Hải đại mỹ nhân, có phải là thích ta rồi không?”

    Sư Tử nháy nháy mắt, sắc mặt Song Ngư thoắt trắng thoắt đen, vung một đao lên, cả hai nhảy ra khỏi bàn, bắt đầu đánh nhau một trận. Người trong phủ đã quá quen với cảnh tượng này, rút lui đi làm việc khác.

    * * *



    Năm nay mùa đông đến với Nhân giới khá nhanh, mới đầu tháng mười mà tuyết đã rơi trắng cả trời, lặng lẽ bao phủ lên những mái nhà và cả con đường. Những đàn chim đã bay về phương Nam tránh rét từ lâu, hoàng cung thiếu vắng đi tiếng chim hót ríu rít càng thêm phần tĩnh mịch cô đơn, cả ngày đều không trông thấy mặt trời.

    Trong Khổng Tước điện, Lâm quý phi ngồi bên cửa sổ, sắc mặt tái nhợt xanh xao, ngoại trừ cái bụng đang nhô cao thì cả người đều gầy đến độ da bọc xương. Hai cung nữ lo lắng nhìn nhau, sau đó một người mang áo choàng khoác lên vai cho nàng nhỏ giọng:

    “Nương nương, người nên vào trong, tránh cho gió lạnh làm hại thân thể ngàn vàng.”

    Lâm quý phi không nói gì nhưng cũng nghe theo lời trở về giường nằm xuống. Bên ngoài truyền đến một tiếng nói:

    “Hoàng thượng giá đáo.”

    Các cung nữ cùng thái giám vội vã đi ra cửa quỳ xuống hành lễ. Hoàng thượng một thân hoàng bào thêu rồng cho người lui ra, sau đó đi tới bên Lâm quý phi vui vẻ cười, trong mắt tràn đầy sủng nịnh:

    “Dao nhi, hôm nay nàng ổn chứ? Hài tử có làm nàng khó chịu không?”

    Lâm quý phi chỉ nhàn nhạt nhìn ngài, sau đó quay mặt về phía tường nhắm mắt lại. Hoàng thượng hơi đau lòng trước thái độ cự tuyệt lạnh lùng của nàng, ngồi trên bên giường xoa xoa cái bụng của nàng:

    “Trẫm xin lỗi, đã phụ lòng nàng rồi. Thân bất do kỷ, phải để nàng chịu uỷ khuất trong chốn hoàng cung sâu như biển này. Trẫm hứa với nàng sẽ không lập thêm bất cứ phi tử nào, hậu cung này ngoài nàng và Hoàng hậu sẽ không còn ai hết.”

    Lâm quý phi lẳng lặng gạt tay ngài ra, trầm mặc lên tiếng:

    “Hoàng thượng, thần thiếp không dám ngăn cản ngài lập phi tử. Thần thiếp đã nói, nếu như ngài muốn lập phi, ta sẽ lẳng lặng bỏ đi, không để ngài khó xử. Vì thế, xin ngài phế ta đi.”

    Hoàng thượng bỗng chốc tức giận xoay nàng lại, bất chấp Lâm quý phi kháng cự liền dùng môi chặn lại, đem tất cả đau đớn yêu thương cùng tức giận giày xéo đôi môi nàng. Ngài làm tất cả vì nàng, vậy nhưng nàng vẫn muốn bỏ đi ư?

    Lâm quý phi còn đang chống cự, đột nhiên bụng đau nhói co rút thành từng đợt, sắc mặt tái mét rất nhanh. Hoàng thượng cũng nhận ra sự thay đổi, luống cuống buông nàng ra:

    “Dao nhi, nàng sao thế?”

    “Bụng ta… Bụng ta…”

    Hoàng thượng cuống đến suýt chút ngã xuống, vội vã quát ầm ĩ gọi thái y. Thái y trực sẵn bên ngoài liền xông vào, sau một lúc liền hô lớn:

    “Không xong, bẩm hoàng thượng, quý phi nương nương sinh non.”

    “Cái gì?”

    Cả Hoàng thượng cùng Lâm quý phi đều hoảng sợ. Một đoàn người đã chờ sẵn bên ngoài, sau khi cứng rắn to gan mời Hoàng thượng ra ngoài liền gấp rút bận rộn chuẩn bị. Hoàng thượng đi đi lại lại trước cửa điện, lo lắng chiếm cứ toàn bộ đầu óc. Tại sao lại có thể sinh non, ngài rõ ràng đã cho người chăm sóc cho nàng rất tốt, chuyện này là thế nào?

    Nghe từng đợt tiếng hét tê tâm phế liệt vọng ra ngoài, Hoàng thượng đã sắp phát điên tới nơi, nhiều lần muốn xông vào liền bị hai cung nữ thân cận của Lâm quý phi quỳ sụp xuống cầu xin:

    “Hoàng thượng, nương nương đã dặn chúng nô tỳ, nếu như đến thời điểm người sinh, tuyệt đối không thể để Hoàng thượng bước vào. Người không muốn Hoàng thượng trông thấy người khổ sở. Xin Hoàng thượng thành toàn cho nương nương.”

    Hoàng thượng đành dừng bước chân, đau khổ chờ đợi bên ngoài. Chừng nửa ngày sau, bên trong không còn tiếng hét nữa, thái y mới run rẩy bước ra, quỳ xuống bất động.

    “Bẩm… Bẩm Hoàng thượng, quý phi nương nương… sinh hạ long phượng thai…”

    “Quý phi thế nào rồi?”

    Hoàng thượng không bận tâm tới hài tử, sốt sắng hỏi han về Lâm quý phi. . Thái y nhìn nhau, sau đó hô lớn:

    “Vi thần có tội. Quý phi nương nương … vì sinh khó, đã quy tiên… Hoàng tử… cũng không giữ được…”

    Hai mắt Hoàng thượng tối sầm lại, loạng choạng ngã xuống, trước tiếng kêu kinh hãi của quần thần cùng cung nữ thái giám, ngài điên cuồng xông vào trong điện, lao tới giường của nàng. Lâm Dao nằm lặng yên nơi đó, khoé miệng khẽ lên nụ cười khi được giải thoát., sắc mặt trắng nhợt bết mồ hôi không có lấy một tia sức sống.

    “Dao nhi, Dao nhi, nàng đừng ngủ, mở mắt ra nhìn trẫm có được không?”

    Hoàng thượng đau đớn nắm chặt tay nàng mà khóc, hai cung nữ theo hầu nàng cũng lớn tiếng nức nở, cả hoàng cung chìm trong u buồn. Ai cũng biết Hoàng thượng và Lâm quý phi yêu nhau say đắm, từng cùng nhau trải qua bao đau khổ gian truân, không ngờ mới hưởng hạnh phúc chưa được bao lâu nàng lại ra đi.

    Ngài gục đầu vào vai nàng khóc như một đứa trẻ, đem hết bao nhiêu bi thương dồn nén trong lòng trút ra. Hai cung nữ ôm hai hài tử trong lòng lại gần giường, rưng rưng nói:

    “Nương nương, xin hãy nhìn hài tử của người lần cuối…”

    Hoàng thượng đờ đẫn quay ra, hai hài tử nhăn nheo đỏ hỏn, một đứa tĩnh lặng nằm như đang thiếp đi, đứa còn lại hai mắt ngấn nước, nhìn thẳng vào mẫu phi của mình, ô ô hai tiếng. Ngài ôm lấy nhi tử đã đi theo Lâm quý phi, hôn lên trán nó, nước mắt rơi lên mặt đứa bé nóng hổi mặn chát:

    “Hài tử, phụ hoàng xin lỗi, phụ hoàng không bảo vệ được con và Dao nhi.”

    Ngài lại sờ tay lên má nhi nữ bé nhỏ của mình, nàng yếu ớt và nhợt nhạt như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay, mắt nhỏ nhắm tịt lại oa oa khóc. Hoàng thượng run rẩy thì thào:

    “Song Tử, đó là tên của con, vì mẫu phi và hoàng huynh của con đã ra đi nhường lại sự sống cho con. Niệm Dao công chúa, đó là danh hiệu của con, hãy luôn nhớ về mẫu phi đã khuất và sống thật tốt, bảo bối của ta.”

    ~~ Kết Thúc Chương 2 ~~
     
    kunieee, TauTau, cherryn and 12 others like this.
  6. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    -- CHƯƠNG 3 --
    Tiệc bàn đào của Thiên Hậu năm nay được tổ chức ở Đào Linh viên, thuộc tầng trời thứ ba của Tiên giới, nơi chỉ có chư vị thần tiên trong Hoàng cung cùng một số đại nhân vật được phép bước chân lên.

    Vườn đào Dao Trì có tổng cộng một ngàn gốc, theo thứ tự mà phân ra làm ba loại. Đào Nhân Sinh quả nhỏ thân mảnh nằm ngoài cùng, một ngàn năm ra trái, ăn vào cơ thể khoẻ mạnh, tiên có thể tăng hai năm trăm tu vi, người có thể trực tiếp phi thăng thành thần tiên. Chính giữa là đào Địa, ba ngàn năm ra hoa thơm trái ngọt, quả to bằng nắm tay, ăn vào có thể trường sinh bất lão. Còn trong cùng là cấm địa không được phép vào, có trấn pháp ngăn cản, đó là đào Thiên, quả ra rất bé và ít, sáu ngàn năm mới ra hoa, mười ngàn năm mọc thành quả, linh khí tràn ngập cả vườn, có thể khiến tu vi không những tăng một ngàn năm tu vi mà còn có thể thọ cùng trời đất, tuổi sánh ngang nhật nguyệt, là bảo vật vô cùng trân quý. Dù vậy không phải cũng có thể ăn được, nếu đào Thiên không tự nguyện giao ra đào nhưng vẫn cưỡng ép, ăn vào nhất định nhẹ thì tẩu hoả nhập ma, nặng thì hồn phi phách tán vạn kiếp bất phục, ngay đến Thiên Đế cũng chưa từng được vào trong, chứ đừng nói tới có thể thưởng thức.

    Các hoa tiên theo lệnh của Bách Hoa tiên tử lần lượt đi vào vườn đào hái quả, Nhân Mã lần đầu được chứng kiến cảnh tượng nô nức náo nhiệt này không khỏi thích thú chạy nhảy xung quanh. Thiên Hậu gọi nàng lại dặn dò:

    “Nhân Mã, chư vị thần tiên sẽ tới, ngươi không được gây rắc rối cho các vị hoa tiên khác đâu.”

    “Thiên Hậu nương nương, tiểu tiên đã rõ.”

    “Chỉ được vào tới tầng đào thứ hai, tuyệt đối không bước chân vào cấm địa trong cùng, ngươi đã nhớ chưa? Có thể tuỳ ý ăn đào, nhưng nếu ăn nhiều quá sẽ bị phản lại tác dụng, lúc đó tu vi không những không tăng mà còn giảm, ngươi sẽ bị đánh về chân thân.”

    Thiên Hậu vẫn không yên tâm muốn dẫn theo nàng tới Đào Linh viên nhưng Nhân Mã lại từ chối. So với việc ngắm một đám lão tiên vuốt râu nói chuyện đời, nàng thích tự do tự tại ở địa phương này hơn. Nghe Thiên Bình nói, nơi này cũng có một số cây đào có linh khí, tuy không biến thành người được nhưng vẫn có thể trò chuyện, nàng vô cùng tò mò muốn biết.

    Thiên Hậu cũng chiều theo ý nàng xoay người đi. Có thể nói nàng là người độ hoá cho nàng nhiều nhất, Nhân Mã giống như tỷ muội hay nữ nhi của mình, mỗi khi gặp Thiên Hậu đều luôn có cảm giác gần gũi ấm áp. Rõ ràng bản thân là người lạnh lùng cao ngạo, vậy là chỉ một cái liếc mắt với chân thân của nàng, Thiên Hậu không sao kìm được sự thích thú cùng yêu mến.

    Phù Dung tiên tử cùng Mẫu Đơn tiên tử và một số hoa tiên khác hừ lạnh xì xào:

    “Hừ, chỉ là một hoa tiên, bản lãnh lại lớn như vậy, đến cả Thiên Đế và Thiên Hậu đều bị ả thu phục.”

    “Chưa biết chừng nàng ta có yêu pháp hay mị pháp gì đó, có thể quyến rũ được cả Thiên Đế và Thiên Hậu.”

    Thiên Bình đi ra nghe thấy những lời nói xằng bậy của chúng hoa tiên liền nghiêm mặt quát:

    “Còn không mau bưng lên, muốn Thiên Hậu trách phạt sao?”

    Chúng hoa tiên sợ hãi rối rít tản ra. Bách Hoa tiên tử vốn là hoa mai tiên tử, tu vi một ngàn năm tuy không nhiều hơn so với họ là bao, nhưng hành xử cẩn trọng nghiêm khắc mà không mất đi khí chất nên rất có uy tín trong lòng chúng hoa tiên, bọn họ không dám đắc tội.

    Nhân Mã nhào tới bên Thiên Bình vui vẻ reo:

    “Thiên Bình tỷ tỷ!”

    Thiên Bình mỉm cười bất đắc đĩ. Tiểu nữ tử vẫn không hề biết chúng hoa tiên ghen tỵ với nàng, thôi thì cứ để Thiên Bình cùng Thiên Hậu bảo bọc cho nàng là được, dù sao Nhân Mã cũng không thể ra khỏi Tiên giới. Nàng ấy dặn dò Nhân Mã mấy câu rồi cũng theo chân chúng hoa tiên trở về Đào Linh viên.

    Nhân Mã chỉ còn lại một mình, bắt đầu bay nhảy trong vườn đào, hết sờ cây nọ lại chọc cây kia, cái miệng liến thoắng nói chuyện.

    “Nha, mau nói chuyện với ta, nói đi nào!”

    Đám cây đào nhỏ rung rinh vài cái, sau đó tiếp tục đứng yên. Nhân Mã không bỏ cuộc đi sâu vào tầng đào Địa chính giữa. Đào trên cây khá to, Nhân Mã hái một quả nếm thử, sau đó hai mắt sáng rực liếm môi. Quả thực rất ngon, nước đào thơm ngọt cùng thịt đào mềm dẻo như tan trong miệng. Nàng ăn nửa quả, cả cơ thể đều như có ánh sáng nhàn nhạt thoáng loé lên rồi lập tức biến mất. Còn đang bận ngắm nghía, bỗng nhiên có tiếng thì thào nhẹ nhàng lay động thoáng qua bên tai:

    “Lại đây nào, mau lại đây.”

    Nhân Mã ngừng ăn, ngó nghiêng xung quanh. Lạ quá, đâu có ai, rốt cuộc tiếng kêu từ phía nào. Nhân Mã dỏng tai yên lặng chờ đợi, quả nhiên một lúc sau lại có tiếng mời gọi phát ra từ phía sâu trong khu vườn. Nàng đi theo tiếng gọi, hoàn toàn quên đi mất lời dặn dò của Thiên Hậu, cuối cùng biến mất trong những tán lá rậm rạp.

    * * *

    Tiệc bàn đào đã sắp bắt đầu, chư vị tiên nhân hầu hết đều đã có mặt, nghiêm chỉnh ngồi hai bên trò chuyện bàn tán. Thiên Bình chỉ huy chúng hoa tiên bưng khay đào tiên đặt lên bàn, bản thân lại đặt khay đào xuống bàn thứ ba từ trên xuống, khoé mắt hơi liếc lên rồi vội vã lui ra đứng bên cạnh Thiên Hậu.

    “Bách Hoa, đã ổn thoả rồi chứ?”

    “Bẩm Thiên Hậu nương nương, đã xong xuôi, có thể khai tiệc.”

    Thiên Hậu gật đầu quay sang nhìn Thiên Đế, sau đó cùng nhau đứng dậy cười nói:

    “Tiệc bàn đào ngàn năm bắt đầu, xin mời chư vị thần tiên thưởng thức.”

    “Tạ ơn Thiên Đế, Thiên Hậu.”

    Chúng tiên đồng thanh nâng chén rượu bày tỏ sự cảm kích, sau đó uống cạn rồi mới ngồi xuống. Đứng vào hàng khách nhân quan trọng, Cửu Vĩ Đế Hồ liền tấm tắc khen:

    “Quả là đào ngon, đào ngon.”

    “Đế Hồ quá khen rồi.”

    Thiên Hậu hài lòng mỉm cười. Vị nam tử này là người đứng đầu Hồ yêu Thanh Khâu tộc, được dự đoán là sẽ kế nhiệm ngai vị ở Yêu giới. Yêu giới trước nay không phải chính cũng chẳng phải tà, đứng ở vị trí trung lập, kiềm chế bốn giới còn lại, trước nay quan hệ với Tiên giới và Ma giới cũng không nóng không lạnh. Nếu không lợi dụng cơ hội này kéo gần quan hệ thì còn đợi tới lúc nào nữa? Hơn thế, nam tử này quả nhiên có huyết thống của loài hồ ly chín đuôi, vừa quyến rũ lại vừa phong tình, rất có sức hút với các nữ tử, chỉ nhìn đám hoa yêu nơi này là có thể chứng mình điều ấy. Nàng đang suy tính để cho Cửu Vĩ Đế Hồ này gặp gỡ Nhân Mã, không chừng có thể tạo ra một mối nhân duyên tốt đẹp.

    Đông Hải long vương nhân đây cũng lên tiếng:

    “Đông Hải và Tây Hải cũng thay mặt Thuỷ tộc gửi lời cảm tạ Thiên Đế cùng Thiên Hậu đã nể mặt mời chúng thần tới đây thưởng thức một tiệc bàn đào ngon lành tới vậy.”

    “Ha ha, hai vị có lòng tới chúng ta đã rất vui rồi.”

    Thiên Đế cười sảng khoái. Gần đây quan hệ giữa Tiên giới và Thuỷ tộc càng lúc càng gần gũi hơn, lại thêm có hôn sự của Đông Hải long vương và nghĩa muội Thiên Đế Đông Nữ tiên tử, Thiên Đế vô cùng chắc chắn Tiên giới sẽ vượt xa ngũ giới còn lại. Chỉ tiếc ba vị thiên tôn quy ẩn không màng sự đời, nếu có ba vị ra tay ắt sẽ càng thành công hơn.

    Đông Nữ tiên tử nãy giờ vẫn như chim nhỏ nép trong lòng Đông Hải long vương, đưa ánh mắt dò xét xung quanh một lượt, lại vô tình phát hiện có một kẻ không biết tốt xấu cứ nhìn chằm chằm Đông Hải long vương, liền nhếch miệng nũng nịu vuốt má Đông Hải cười ngọt ngào:

    “Nghĩa huynh, về chuyện hôn sự của chúng ta huynh tính thế nào? Ta và Đông Hải cũng chờ đã lâu.”

    Nhận thấy người đó run lên sau đó lùi lại hai bước, Đông Nữ vô cùng đắc ý. Thiên Đế bật cười lắc đầu:

    “Nha đầu này nóng vội cái gì, không phải đã nói đợi phụ thân muội trở về sẽ bàn sao?”

    Đạt được mục đích, nàng ta cũng không tranh cãi, rót rượu cho Đông Hải rồi cùng nhau cạn chén. Thiên Bình hơi cúi đầu:

    “Bẩm Thiên Hậu nương nương, tiểu tiên lui xuống trước, tránh để Nhân Mã lại nghịch ngợm trong vườn đào.”

    “Được rồi, ngươi lui đi, nhớ nói nàng ăn ít một chút để tranh biến lại về chân thân. Đào tuy ngon nhưng không thể ăn bừa bãi.”

    Thiên Hậu dặn dò, Thiên Bình cẩn thận nghe lời rồi lui ra. Nàng đi tới trước vườn đào, thở hắt ra một tiếng đặt tay lên trái tim đang run rẩy của mình, tựa lưng vào tường mà trượt xuống. Đông Hải, cái tên này vẫn luôn khắc sâu trong trái tim này suốt gần ba trăm năm, chưa từng phai nhạt đi. Chỉ một ánh mắt, nụ cười dịu dàng của chàng cũng đủ khiến cho Thiên Bình hạnh phúc đến tận mây, chàng dạy nàng thế nào là yêu, quan tâm chăm chút từng tí một, khiến cho nàng từng bước trầm luôn trong bể tình, để rồi quay ngoắt bỏ đi, thành đôi với Đông Nữ tiên tử. Nàng có thể trách sao? Không thể, vì chàng vốn chưa từng nói yêu nàng, chàng chỉ coi nàng như một bông hoa đáng yêu mà đối đãi, vậy nàng có quyền gì đòi người ta phải chịu trách nhiệm với nàng?

    “Thế nào? Cảm thấy đau lòng sao?”

    Một giọng nói ác ý vang lên bên cạnh, Thiên Bình quay sang, hai mắt thoáng tối lại. Đông Nữ tiên tử, cái gai đâm sâu trong lòng nàng…

    “Hừ, một tiên tử nhỏ bé thấp hèn mà đòi xứng với người kế vị Thuỷ tộc ư? Ngươi không xứng. Tránh xa Đông Hải ra.”

    Đông Nữ tiên tử chống hông dùng những lời lẽ không mấy tốt đẹp mà mắng chửi, Thiên Bình mím môi lặng lẽ siết chặt tay. Quả thật Đông Nữ tiên tử hơn nàng rất nhiều mặt, nàng là một đoá hoa mai nhỏ bé nơi Nhân giới vô tình tu luyện thành, còn Đông Nữ tiên tử là nghĩa muội Thiên Đế, phụ thân nàng là Kim Phục chân nhân đồ đệ Linh Bảo thiên tôn, thân phận không biết lớn hơn bao nhiêu lần. Hơn nữa, dung mạo nàng ta vô cùng diễm lệ phong tình, tài nghệ tinh thông, đứng bên Đông Hải long vương chính là tác hợp trời đất. Nàng sao có thể đấu lại được?

    “Đông Nữ tiên tử, ngài hiểu lầm rồi, tiểu tiên không hề có tình cảm với Đông Hải long vương, xin ngài hãy yên tâm.”

    “Hừ, câm miệng, bổn tiên tử cho phép thứ người thấp hèn như ngươi nói ư? Đông Hải và ta tình đầu ý hợp, cầm sắt hài hoà, há có thể để một kẻ không biết sống chết làm vấy bẩn tình cảm. Năm đó chẳng qua Đông Hải chỉ mang ngươi về ban ơn chăm bón mấy ngày, ngươi lại vọng tưởng được chàng để ý, đúng là ngu xuẩn. Lập tức cút cho ta, đừng bao giờ xuất hiện bên chàng.”

    Thiên Bình càng nghe càng ấm ức, lời lẽ nàng ta thật thâm độc, không những lăng mạ nàng mà còn đâm từng nhát, từng nhát vào trái tim rỉ máu của nàng, không cách nào trốn tránh. Sắc mặt đã trắng bệch muốn lên tiếng ngăn lại thì phía sau Đông Nữ tiên tử bỗng có tiếng nói lười biếng vang lên:

    “Đông Nữ tiên tử, xem ra ở Tiên giới danh hiệu “Mỹ nhân ôn nhu” của cô thật sự chỉ là tin đồn nhảm.”

    Đông Nữ tiên tử tái mặt quay đầu lại, Cửu Vĩ Đế Hồ Cự Giải thong thả đi tới, miệng còn phát ra hai tiếng “chậc… chậc” chói tai.

    “Đế Hồ?”

    Nhận ra người đến là ai, Đông Nữ tiên tử bĩu môi không xem hắn ra gì. Chỉ là một hồ ly có vẻ mặt tuấn tú hơn người thôi, thân phận kém xa nàng, không cần bận tâm. Tiên giới sớm muộn gì cũng thống lĩnh Lục giới, nàng mới không để kẻ này vào trong mắt. Nhưng cũng phải nói, trong số những nam nhân nàng đã từng hưởng lạc ra, chưa có kẻ nào đẹp đến như vậy, ngay cả Đông Hải cũng kém mấy phần. Nếu có thể khiến hắn quỳ dưới gấu váy của nàng, Hồ tộc hay Yêu giới sớm muộn không phải nằm trong tay nàng sao?

    Nhìn ánh mắt biến đổi không ngừng kia, Cự Giải cười lạnh híp mắt. Dám đánh chủ ý lên người chàng, ả nữ nhân này đúng là chán sống.

    “Đế Hồ tới đây có việc gì sao? Bổn tiên tử đang dạy dỗ tiểu tiên không biết phép tắc, đã khiến Đế Hồ kinh hãi rồi.”

    Đông Nữ tiên tử mỉm cười tỏ vẻ đoan trang ôn nhu. Cự Giải tiến lại gần Thiên Bình, đặt tay lên vai nàng hơi lo lắng:

    “Vị hôn thê của ta đã làm gì đắc tội với tiên tử sao? Vậy ta thay mặt nàng xin lỗi tiên tử.”

    Đông Hải tiên tử trừng to mắt kinh hãi. Bách Hoa tiên tử của Tiên giới lại có quan hệ tình cảm với Đế Hồ Yêu giới, đây là chuyện gì? Xảy ra lúc nào?

    Thiên Bình cũng hoàn toàn sợ đến ngây người, mờ mịt nhìn Cự Giải không hiểu chuyện gì xảy ra. Nàng mới gặp hắn ta một lần ngày hôm nay, thậm chí còn chưa từng trò chuyện qua, sao lại biến thành vị hôn thê thế này?

    Nhận ra sự kháng cự của Thiên Bình cùng ánh mắt nghi ngờ của Đông Nữ tiên tử, Cự Giải càng siết chặt vai nàng hơn, đưa tay còn lại nắm lấy tay nàng ôn nhu cười:

    “Bình nhi, đừng ngại, chúng ta yêu nhau là thật lòng, nàng không nên vì bận tâm quan hệ hai giới Yêu Tiên mà cố gắng phủ nhận nữa, ta sẽ rất đau lòng.”

    Đông Nữ tiên tử hiểu ra, nhếch miệng giễu cợt, hàm ý khinh thường hiện rõ trong mắt. Thì ra là loại đứng núi nọ trông núi kia, đã có Đế Hồ làm chỗ dựa còn muốn chạy sang quyến rũ Đông Hải long vương.

    “Ồ, thì ra là như vậy. Chúc mừng Đế Hồ và Bách Hoa tiên tử.”

    Thiên Bình còn đang giãy dụa bỗng cứng ngắc người, run rẩy nhìn về hướng mới phát ra tiếng nói. Đông Hải long vương một thân y phục giản dị mỉm cười nhìn nàng, thành thật nói lời tốt đẹp mà không biết lời chàng nói giống như đã cắt đứt tia hy vọng mong manh duy nhất trong lòng nàng. Mắt Thiên Bình đỏ lên, quật cường đứng thẳng dậy, cúi đầu hành lễ:

    “Đa tạ Đông Hải long vương thời gian trước đã chiếu cố.”

    “Ha ha, chuyện nên làm thôi mà. Không ngờ mới đó mà Bách Hoa tiên tử đã gặp được ý trung nhân xứng đôi vừa lứa, thật là đại hỷ.”

    Đông Hải lại ôn hoà đáp lời. Thiên Bình cười tự giễu, âm thầm siết tay mình tới bật máu, cái tên Thiên Bình này chính là do Đông Hải long vương đặt, ngụ ý mong ước thiên hạ thái bình, nàng vẫn còn nhớ ngày trước Đông Hải thường yêu thương gọi tên nàng, không ngờ vật đổi sao dời, bây giờ chàng lại gọi nàng là Bách Hoa tiên tử, xa lạ đến như vậy.

    Cự Giải giống như không phát giác ra hành động của nàng, rất bình tĩnh nắm tay nàng lén gỡ từng ngón đang ghim sâu trong da thịt ra, lại gật đầu:

    “Bình nhi đã từng kể cho ta chuyện của hai người, cũng nhờ ngài ta mới gặp được nàng, công lao của ngài thật lớn. Chẳng qua hiện giờ Bình nhi đang giận dỗi ta về chuyện ta tiết lộ chuyện hai chúng ta, e rằng đại hỷ vẫn chưa thể thấy được.”

    Đông Hải long vương ôm lấy Đông Nữ tiên tử trêu chọc:

    “À, chuyện nữ tử giận dỗi vốn là thường xuyên, ngài nên dỗ dành cưng chiều nàng ấy nhiều hơn. Hy vọng đại hỷ hai vị có thể đến chúc phúc cho ta.”

    “Nhất định rồi, nhất định rồi.”

    Cự Giải tươi cười trả lời. Không ai để ý tới, khi Đông Hải long vương đưa Đông Nữ tiên tử rời đi, có một vài giọt máu nhỏ từ ống tay áo của chàng rơi xuống.

    Thiên Bình chỉ đợi lúc này liền đẩy Cự Giải ra, phẫn nộ hét lên:

    “Ngươi nói năng xằng bậy cái gì? Ngươi tới chế nhạo ta có phải hay không? Biến đi, ta không cần ngươi giúp đỡ kiểu đó.”

    “Cái tiểu tiên này thật là khiến bổn đế đau lòng nha, rõ ràng giúp ngươi khỏi miệng lưỡi của Đông Nữ kia, ngươi lại không biết ơn?”

    Cự Giải lắc đầu, đổi lại là một cái trừng mắt của Thiên Bình. Nàng run rẩy nắm chặt tay:

    “Ta không cần các ngươi chà đạp ta như thế. Nam nhân các người ai cũng thế cả thôi, khiến cho người ta chán ghét.”

    Nói xong Thiên Bình chạy vút đi, bỏ lại Cự Giải đứng ngây người ở nơi đó. Chàng vuốt vuốt tay lên cằm âm trầm nhìn về phía nữ tử bỏ chạy, sau đó nhếch môi:

    “Thật có ý tứ. Bổn đế cảm thấy có hứng thú với nàng rồi.”

    ~~ Kết Thúc Chương 3 ~~
    Like đi nào, comment đi nào, để Aiko lấy động lực viết tiếp ^^
    Thân
    Aiko
     
    Min Ame, kunieee, TauTau and 16 others like this.
  7. Gem Amber

    Gem Amber Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    23 Tháng sáu 2016
    Bài viết:
    51
    Đã được thích:
    200
    Điểm thành tích:
    8
    Nơi ở:
    Hell
    Mình bay vào còm mở hàng cho bạn au đây :D
    Hình nhân vật đẹp, banner ổn, trình bày bắt mắt
    Nội dung hấp dẫn và lôi cuốn, mình hóng nhé ;;)
    Mình hơi bị ấn tượng với Bạch Dương, bạn miêu tả ẻm trông thật ngầu, cả Sư Tử và Song Ngư nữa (hai anh này cute quá trời :D). Và mình chờ sự xuất hiện của Song Tử nữa :sot:
    Văn phong của bạn mượt và hầu như không có lỗi chính tả nào cả :x
    Cuối cùng, mình hóng chap. Chúc fic đông khách và xôm còm men nhé :x
     
    BlackRoseAikoMiu thích bài này.
  8. NamTaliw

    NamTaliw Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    3 Tháng tư 2017
    Bài viết:
    5
    Đã được thích:
    3
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Không rõ
    Nơi ở:
    Sakura city
    Nàng ơi truyện rất hay ta rất thích ta sẽ luôn ủng hộ nàng đặt gạch hóng chap nha
     
    BlackRoseAikoMiu thích bài này.
  9. BlackRoseAikoMiu

    BlackRoseAikoMiu Thiên Thạch
    • 18/21

    Tham gia ngày:
    19 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    204
    Đã được thích:
    4,942
    Điểm thành tích:
    18
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Thiên Thần
    Nơi ở:
    Thiên Đường của Những Giấc mơ và Kẹo ngọt
    Yahoo! Messenger:
    luckygirl_16122
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    -- CHƯƠNG 4 --

    Tiệc bàn đào sau hai ngày một đêm đã kết thúc, thì lúc đó Sư Tử cũng đến lịch kiếp. Vừa chân ướt chân ráo ra khỏi Đào Linh viên, đã có Thiên binh đi tới chuẩn bị đưa chàng xuống Minh giới. Mấy tiểu tiên nữ thấp thỏm đứng bên cạnh muốn nói lời tạm biệt, song còn chưa kịp trông thấy người đã bị mấy bộ mặt đen sì của Thiên binh làm cho khiếp sợ phải bỏ về. Song Ngư cũng ra tiễn, giữa hai nam nhân không có quá nhiều lời để nói, cũng không khách sáo gì, chúc bình an một câu rồi đi mất. Sư Tử lắc đầu, với cái tính tình cổ quái của Song Ngư, nếu không có chàng ở đây e rằng sẽ càng lúc càng ít nói hơn.

    Thiên binh vừa đưa người đi thì ở Dao trì, Xử Nữ cũng chuẩn bị viết xong mệnh cách của Sư Tử. Dưới yêu cầu vô cùng thắm thiết của các tiểu tiên nữ thì cuộc đời của Sư Tử kia tốt nhất nên theo tu tiên, cả đời thanh tịnh vô dục vô cầu. Xử Nữ cũng cảm thấy sau sự việc của Văn Khúc tinh quân thì tốt nhất không nên để cho Sư Tử dính tới tình ái, vì thế chấp thuận với yêu cầu của các tiểu tiên nữ. Chỉ là, vừa định viết chữ tâm “tĩnh” tức trong lòng bĩnh như nước, không gợn sóng, không tham luyến chân tình thì Tây Hải long vương đột ngột xông vào, hại nàng giật mình đánh trượt tay.

    “Song Ngư đang ở đâu?”

    Tây Hải long vương hung dữ nhìn nàng. Theo như mật báo, trước khi Song Ngư mất dấu thì từng tới nơi này, nhất định là Ty Mệnh đã giấu người đi.Xử Nữ nhức đầu, vừa mới thoát được nợ đào hoa của Sư Tử thì lại đến Chiến Thần mặt đen, số nàng thật khổ.

    “Ngài ấy vừa mới rời khỏi đây được nửa khắc, Tây Hải công chúa thử đi tới cổng Tiên giới xem sao, có lẽ là tiễn Trấn Vũ đế quân.”

    Tây Hải long vương nghe vậy trừng mắt với nàng rồi chạy vội ra ngoài. Xử Nữ lắc đầu, tình cảm đúng là thứ rắc rối phức tạp, tốt nhất không nên dây dưa vào tránh cho mình lại chịu thiệt.

    Vừa định gấp sổ mệnh cách lại, đột nhiên nàng ngây ngẩn cả người, chữ “tĩnh” trong mệnh cách đã bị chấm một nét biến thành chữ “tình”, tâm “tình” tức là cả đời chung tình, đã gặp là sẽ yêu, đây vốn là chữ cấm trong lịch kiếp của các vị tiên, không ngờ nàng lại chệch tay. Nếu như Sư Tử bước vào luân hồi, mệnh cách sẽ không thể sửa lại nữa, mà nàng nhất định sẽ chịu phạt rất nặng vì chữ cấm. Hiện giờ đành phải xuống Minh phủ ngăn cản người một chuyến, thêm chút thời gian để xé bỏ trang giấy viết lại mệnh cách.

    Xử Nữ khóc không ra nước mắt, vội vã dặn các tiểu tiên trông coi Dao trì cẩn thận rồi nhảy xuống Dao trì – con sông nhỏ nơi nối liền với lối xuống Nhân giới.

    Sư Tử vừa được thiên binh dẫn xuống Minh giới, các quỷ hồn đều dạt sang hai bên. Tuy nói hiện giờ đều cùng là hồn nhưng vẫn còn tồn tại khoảng cách, ví như người sợ tiên với ma, còn ma và tiên nhìn nhau không thuận mắt. Hắc Bạch vô thường vội vã tiến lên tiếp nhận người của Thiên binh, sau đó cung kính hành lễ với Sư Tử:

    “Trấn Vũ đế quân vất vả rồi.”

    “Không vất vả không vất vả.”

    Sư Tử cười xoà, ngắm nhìn Minh giới. Quả thật là nơi âm u đáng sợ, xem ra Diêm La vương nơi này tính tình cũng không tốt đẹp đâu. Nghe nói bầu trời nơi này biến hoá theo tâm tình của Diêm La vương, nếu hắn vui thì trời đỏ nhạt, nếu hắn giận buồn sẽ là đỏ máu, nhưng cơ hồ mỗi ngày đều là màu đỏ âm u này, chứng tỏ hắn chẳng biết vui vẻ là gì, sống như thế thật lãng phí, không biết hưởng thụ.

    Diêm La vương Bảo Bình hôm nay tâm trạng vô cùng không tốt vì lại có một thần tiên xuống trần lịch kiếp. Chuyện của Văn Khúc tinh quân kia Tiên giới không biết đã rõ hay chưa, nhưng cuộc đời của hắn hiện tại ở Nhân giới cũng chẳng tốt đẹp gì. Phế đi tiên cốt để ở bên nữ tử hắn yêu Lâm Dao, cuối cùng đến lúc lên ngôi vị Hoàng đế lại không thể cho nàng ta một lời hứa trọn vẹn, sức ép triều đình khiến hắn phải lập người khác làm Hoàng hậu. Tuy rằng theo Bảo Bình thấy hắn không chạm tới Hoàng hậu dù chỉ một chút, nhưng cuối cùng Lâm Dao kia vẫn chết, mang theo cả nam hài tử chạy trốn Hắc Bạch vô thường, lại quanh quẩn trong hoàng cung bảo vệ nữ hài Song Tử kia. Cái chết kia chính là do Hoàng hậu làm, vậy mà hắn biết lại không thể làm gì được, tình yêu như vậy thật nực cười và vô vị. Tiên nhân là vậy, cuối cùng vẫn vì quyền lực mà bỏ qua tất cả, lòng người bạc bẽo, chàng đã sớm nhìn thấu và không còn cảm xúc rồi.

    Trấn Vũ đế quân kia chàng sẽ chống mắt lên chờ mong kịch hay của Tiên giới tái diễn như thế nào. Chịu hai đả kích lớn, Tiên giới không biết sẽ còn xấu mặt đến thế nào nữa?

    Bảo Bình đích thân dẫn theo Phán quan đi tới chỗ Mạnh Bà, chờ đợi kẻ tên Trấn Vũ kia đến đây để tạm thời giữ tiên căn. Sư Tử chậm rãi qua cầu, Bạch Dương liền hiện ra từ trong biển hoa, lấy đi ký ức của chàng.

    “Ngươi là thần tiên?”

    Bạch Dương nhíu mày. Sư Tử mỉm cười gật đầu, quan sát nàng một lúc rồi tấm tắc khen:

    “Quả là Bỉ Ngạn rực rỡ, xin đẹp yêu kiều chói mắt.”

    Hắc Bạch vô thường trò chuyện với Bạch Dương một lúc rồi đưa người đi. Bạch Dương nhìn theo, lắc đầu thở dài. Người này không hiểu sao khiến nàng có linh cảm rất lạ, ký ức của hắn sẽ rời khỏi nàng ngay trước khi hắn trở về Minh giới. Trực giác của nàng… chưa bao giờ là sai cả.

    Mạnh Bà múc xong một bát canh đưa cho quỷ hồn cuối cùng thì trông thấy Bảo Bình cùng Phán quan tới gần, tim không tự chủ run rẩy vài cái, gương mặt ửng hồng vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Nhưng ngay khi nhận thấy tâm trạng chàng không tốt, Mạnh bà lập tức thu hồi dáng vẻ của mình, ảm đạm hành lễ. Quả nhiên, Bảo Bình vẫn lạnh mặt ghét bỏ không thèm để ý tới nàng. Sư Tử được dẫn tới chỗ của Mạnh Bà, sau khi nghe Hắc Bạch vô thường kể qua lý do xuống đây, nàng ta như thường lệ múc canh cho chàng, dặn dò nhỏ vài câu. Sư Tử sảng khoái uống sạch, đứng ra để Bảo Bình rút đi tiên cốt. Vừa mới lấy được một nửa, một tiếng hét thất thanh vang lên khiến Bảo Bình nhíu mày dừng tay. Lam y nữ tử dung mạo thanh tú động lòng người như một cơn gió chạy tới, giơ tay ngăn cản:

    “Khoan hãy rút tiên cốt luân hồi, ta cần chút thời gian viết lại mệnh cách cho Trấn Vũ đế quân, ta gặp sơ sót.”

    “Sơ sót gì?”

    Sư Tử giật mình hỏi lại. Nàng kể lại nguyên do, sau đó thở hắt ra định mở sổ xé đi trang giấy, đột nhiên quyển mệnh cách lại bị giật lấy. Bảo Bình cười lạnh:

    “Đến giờ rồi, bổn vương không cho phép kẻ nào quấy rầy.”

    Nếu để nàng ta sửa lại, kịch vui Tiên giới đâu còn hay nữa, chàng phải ngăn cản ý đồ của Ty Mệnh tiên quân. Hắc Bạch vô thường đang khó xử thấy ám hiệu của Bảo Bình liền cười trừ:

    “Trấn Vũ đế quân, mời ngài.”

    Sư Tử cũng không cho đó là việc nghiêm trọng, liền đi tới vòng luân hồi muốn nhảy xuống. Xử nữ gấp đến độ xoay vòng quát to:

    “Trấn Vũ đế quân, người mà nhảy xuống, nhất định tai ương sẽ ập tới, tiên căn bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”

    Sư Tử dừng bước có chút đắn đo. Chàng muốn thử trải qua một tình yêu oanh liệt nơi Nhân giới, nhưng nếu vì thế mà ảnh hưởng tới tiên căn tu vi thì thật không hay. Vốn định quay lại, đột nhiên phía sau có vật nặng huých vào, Sư Tử loạng choạng ngã xuống giếng luân hồi.

    Hắc Bạch vô thường ngẩn người bịt miệng ú ớ:

    “Thôi chết, trượt chân ngã liền đẩy ngài ấy xuống rồi.”

    Bảo Bình nhếch miệng vứt sổ mệnh cách ra một góc rồi xoay người đi. Xử Nữ giận đến run người, vội chạy tới muốn nhảy cùng vào giếng để ngăn cản, liền bị mạnh Bà kéo lại:

    “Ty Mệnh tiên quân, không được đâu, Trấn Vũ đế quân đã ngã xuống đấy rồi.”

    “vậy làm sao bây giờ, ta sẽ bị phạt mất, mà Trấn Vũ nhất định sẽ gặp chuyện không may.”

    Mạnh Bà nhìn nàng sắp khóc tới nơi, do dự giây lát rồi bất đắc dĩ lắc đầu:

    “Ngoại trừ việc đến Nhân giới thì không còn cách nào đâu, nhưng việc này phải có sự cho phép của Diêm la vương, ta cũng không dám làm trái.”

    “Diêm La vương là ai?”

    “Chính… chính là nam nhân lúc nãy.”

    Xử Nữ nghiến răng nghiến lợi đạp bàn, hù doạ những quỷ hồn vừa được đưa tới đầu thai. Nàng híp mắt nhìn về phía người vừa rời khỏi, nhếch miệng cười quái dị:

    “Hừ, để xem, hắn cứng rắn hay ta kiên nhẫn, ta không tin không khiến hắn đổi ý được.”

    Cả Minh giới thổi qua một cơn gió lạnh, Hắc Bạch vô thường run rẩy, ngày tàn của Minh giới có phải đã tới rồi hay không?

    * * *

    Bạch Dương thẫn thờ ngồi trên xích đu, rừng hoa Bỉ Ngạn đỏ rực lay động trong gió lạnh, Vong Xuyên lại có tiếng khóc xé ruột, có lẽ là một ai đó muốn chạy trốn lại bị kéo xuống đáy sông.

    Phía xa xa có tiếng thì thào mà nàng không nghe rõ, Bạch Dương ngước mắt lên nhìn, một nam nhân lục y đang lôi kéo một nữ tử đang ôm trong tay hài tử nhỏ xíu, Hắc Bạch vô thường vô cùng bất đắc dĩ nhìn nhau. Nàng tò mò đi qua, nữ tử gần như quỳ xuống níu kéo Hắc Bạch vô thường:

    “Xin hãy để ta trở lại nhân gian, cầu xin hai người, nữ nhi của ta còn bé, nếu ta rời đi nó sẽ chết mất.”

    “Lâm Dao, ngươi đã chết rồi, phải đi đầu thai thôi, đừng lưu luyến nữa. Nếu chậm chỉ độ một tháng nữa, ngươi thậm chí còn không biết mình sẽ biến thành dạng gì nữa.”

    Bạch vô thường thở dài vuốt râu. Lâm Dao này trốn bọn họ đã được ba năm, hồn phách dưới long uy hoàng cung đã sớm bị tổn thương, nếu còn tiếp tục lẩn trốn không trở về Minh giới sẽ không được đầu thai nữa, biến thành lệ quỷ hoặc hồn phi phách tán nếu quá yếu. Bọn họ cực khổ lắm mới bắt được về, Lâm Dao lại cố gắng cầu xin cho nàng đi vào chỗ chết, việc này đúng là khó nghĩ.

    “Vậy cầu xin ngài đưa nam nhi của ta đi đầu thai, ta sẽ quay lại hoàng cung, Văn Khúc cùng nữ nhi của ta còn ở đó ta không yên tâm rời đi.”

    “Đại tẩu, người đừng cố gắng nữa, đi luân hồi chuyển kiếp đi thôi, Văn Khúc huynh nếu biết sẽ không an lòng được đâu. Huynh ấy cũng không muốn tỷ phải hồn phi phách tán vì mình , huynh ấy mới hơn hai mươi tuổi, tỷ vẫn có cơ hội ở bên huynh ấy nếu đầu thai, còn nếu tỷ rời khỏi liệu có cơ hội nào cho cả hai?”

    Lục y nam tử cố gắng khuyên nhủ, Hắc Bạch vô thường cũng khổ sở gật đầu. Lâm Dao suy nghĩ một lát, cuối cùng đau đớn chấp nhận đi theo cả hai tới vòng luân hồi, không quên nhắn nhủ họ cho mình được ở bên phu quân. Lục y nam tử thở ra một tiếng, liền nghe phía sau có tiếng nói lành lạnh âm u:

    “Ngươi lừa nàng. Uống canh Mạnh Bà, luân hồi chuyển kiếp, sao có thể nhớ ra mà tìm đến nhau chứ?”

    Lục y nam tử quay đầu lại, trước mắt là huyết y nữ tử trong trẻo mơ hồ như sương khói. Chàng mỉm cười:

    “Hẳn là Bỉ Ngạn cô nương, tại hạ Ma Kết, Nguyệt Hạ tiên quân Tiên giới.”

    “Đừng lờ đi, ta đang hỏi ngươi đó.”

    Bạch Dương nhíu mày. Ma Kết thở dài nhìn lên bầu trời đỏ rực:

    “Văn Khúc đã huỷ tiên cốt rồi, Tiên giới sẽ trách tội càng lớn, ta tách hai người họ ra cũng vì giúp huynh ấy thôi, dù rằng tình cảm của họ khiến ta rất cảm động. Thú thực, nếu không phải bất đắc dĩ, ta hoàn toàn đồng ý để họ ở bên nhau.”

    “Hừ, tình là gì? Ta ở nơi này đã chứng kiến không ít rồi, có yêu, có hận, có vui, có buồn, nhưng kết thúc không phải vẫn rời xa nhau, luân hồi chuyển kiếp đấy ư? Thứ như vậy, thật vô vị và chán ngắt.”

    “Không đâu, vậy là Bỉ Ngạn cô nương chưa hiểu rồi. Tình cảm xuất phát từ trái tim là một thứ rất tốt đẹp và thiêng liêng. Nó khiến cho người ta thay đổi và dũng cảm hơn, có thể vì đối phương mà hy sinh đánh đổi tất cả. Đó không vô vị mà rất ấm áp.”

    Ma Kết - với tư cách là Nguyệt Hạ tiên quân se duyên tơ hồng – rất kiên nhẫn giải thích cho nàng. Nghe xong, Bạch Dương nhíu mày đưa tay lên ngực trái:

    “Ta không có trái tim. Ta là một đoá Bỉ Ngạn, lấy đi ký ức của bọn họ, nhưng ta không tìm được cảm giác hay bất cứ cảm xúc nào biến hoá trong lòng. Ta thấy ở Nhân giới, bọn họ tìm kiếm cái gì gọi là tình ái, ta lại không hiểu được, không tưởng tượng được.”

    Ma Kết có chút bất ngờ, một nữ tử xinh đẹp nhìn có vẻ hiền lành này hoá ra lại không có trái tim, không có cảm xúc, thật đáng tiếc. Chàng suy nghĩ một lúc, liền hỏi nàng:

    “Vậy cô nương có muốn lên Nhân giới, thử tìm kiếm chân tình ở đó hay không? Ta là Nguyệt Hạ tiên quân, ta nghĩ ta có thể giúp được ngươi vấn đề này.”

    “Lên Nhân giới ư?”

    Bạch Dương chớp mắt đắn đo. Nàng cũng chưa từng đi đâu hết ngoài Minh giới, ở nơi này mãi cũng khá buồn chán, có nên thử đi một chuyến xem sao hay không?

    Bạch Dương liếc mắt nhìn Vong Xuyên, nơi có những oán hồn từng muốn chạy trốn để trở về Nhân giới, hồi lâu sau liền gật đầu đồng ý. Một cơn gió thổi qua, cả Bỉ Ngạn và Nguyệt Hạ tiên quân đều biến mất.

    ~~ Kết Thúc Chương 4 ~~
     
    Min Ame, kunieee, TauTau and 15 others like this.
  10. OstSiro

    OstSiro Thiên Thạch
    • 13/21

    Tham gia ngày:
    4 Tháng bảy 2014
    Bài viết:
    275
    Đã được thích:
    1,068
    Điểm thành tích:
    13
    Giới tính:
    Nữ
    Yahoo! Messenger:
    hanmainhuocthamtham@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Chương mới Đang ôn thi cũng phải mò vào comt cho nàng có động lực. Chương này hay bá cháy, cơ mà có phải BD ST k nhỉ? Ta thích cặp này lắm Miễn ST k trẻ con quá là được. Mà có vẻ XN BB nhỉ?
    Ta thấy cái đoạn ST ngã xuống hơi nhanh, hơi bị cụt một tí.
    Hóng hóng
     
    BlackRoseAikoMiu thích bài này.

Chia sẻ trang này

Share