[Fanfiction] (Đam - Ngôn) Dị Huyễn Đại Lục

Thảo luận trong 'Truyện Dài Kì' bắt đầu bởi shaorin2703, 26 Tháng một 2017.

?

Các bạn thích nhân vật nào?

  1. Bạch Dương

    6 vote(s)
    21.4%
  2. Tang Thiên Yết

    7 vote(s)
    25.0%
  3. Trường Tôn Cự Giải

    7 vote(s)
    25.0%
  4. Sư tử

    4 vote(s)
    14.3%
  5. Tang Bảo Bình

    6 vote(s)
    21.4%
  6. Trường Tôn Ma Kết

    4 vote(s)
    14.3%
  7. Song Tử

    6 vote(s)
    21.4%
  8. Tang Thiên Bình

    4 vote(s)
    14.3%
  9. Trường Tôn Nhân Mã

    7 vote(s)
    25.0%
  10. Song Ngư

    8 vote(s)
    28.6%
  11. Đoan Mộc Kim Ngưu

    5 vote(s)
    17.9%
  12. Bách Lý Xử Nữ

    4 vote(s)
    14.3%
  13. Họ của một số chòm sao sẽ được thay đổi sau ngày 14/2. Rất xin lỗi vì sự bất tiện này.

    0 vote(s)
    0.0%
  14. Khi có nhân vật mới sắp xuất hiện, mình có nên:

    0 vote(s)
    0.0%
  15. Mở một cuộc thi chọn họ cho nhân vật bên tường nhà mình.( Tên sẽ theo chòm sao )

    0 vote(s)
    0.0%
  16. Tự đặt, không cần phiền phức như vậy.

    0 vote(s)
    0.0%
Multiple votes are allowed.
  1. shaorin2703

    shaorin2703 Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tư 2012
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    167
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Một nơi nào đó
    Facebook:
    https://www.facebook.com/phuongtu.vyvy
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    [Fanfiction] Dị Huyễn Đại Lục
    [​IMG]
    Author: Shao (Phương Tử Vy Vy)
    Beta: Meilling (Mèo)


    Category: Cổ đại /Dị thế/ Tu chân / Hành động / Viễn tưởng / Đam Mỹ / Ngôn Tình

    Rating: T

    Status:On-going (2 tuần/chap)

    Length (Độ dài): Long fic

    Warning: Ctrl + lăn chuột để có thể đọc rõ chữ.

    Thực hiện đúng Nội Quy Diễn Đàn - không comment quá ngắn ( chỉ 1 dòng ).


    Bạch Dương trong truyện là nhân vật trung tâm nhưng không có nghĩa các sao khác không phải nhân vật chính. Mười một sao còn lại đều là nhân tố quan trọng làm nên bộ truyện này.

    Rất hoan nghênh các ý kiến đóng góp thiện ý của các bạn giúp truyện hoàn thiện hơn. Thỉnh nhiệt tình chỉ ra lỗi sai logic và chỉnh tả.

    Không nhận các comment liên quan đến banner, hình minh họa nhân vật và hình minh họa bìa các chương.

    Đừng spam và war trong topic của mình, nếu thích các bạn chỉ cần nhấn Like, rất hoan nghênh các bạn góp ý nhiệt tình giúp mình cải thiện chất lượng truyện.

    Vì thể loại gồm cả đam mỹ lẫn ngôn tình ( Nam x Nam lẫn Nam x Nữ ) Cho nên
    bạn nào không thích xin vui lòng click back, đừng nói nặng nói nhẹ hay đòi đổi giới tính cho nhân vật.


    Mong các bạn cân nhắc trước khi đọc.

    Văn án

    Dị Huyễn Đại Lục – một thế giới rộng lớn, nơi ba chủng tộc Yêu – Thần – Ma cùng chung sống từ thuở Hồng Hoang. Hoà bình kéo dài rất lâu, cho đến khi quyền lực khiến tranh chấp giữa ba chủng tộc ngày càng leo thang. Tài nguyên, lãnh thổ ngày càng giảm, nhu cầu càng gia tăng. Lợi ích khiến hoà bình bị phá vỡ, ba chủng tộc chĩa mũi kiếm vào nhau vì cái gọi là quyền lợi dân tộc che giấu đi toan tính lợi ích của chính bản thân mình.

    Chiến tranh nổ ra, lan rộng trên khắp đại lục. Có chiến tranh, sẽ có thù hận. Yêu Đế – Thần Đế – Ma Đế, ba vị Đế Tôn với quyền lực và sức mạnh vĩ đại đã kéo theo tộc nhân của mình vào địa ngục chết chóc, trở thành trận chiến Viễn Cổ khủng khiếp nhất trong lịch sử Đại Lục.


    Hàng ngàn, hàng vạn, hàng tỷ năm trôi qua, chiến tranh vẫn không chấm dứt, kéo theo vô số thương vong và mất mát. Thù hận đã gieo, ân oán đã kết, xung đột đã nổ, cho đến khi… một âm mưu khủng khiếp được hé lộ thì Dị Huyễn Đại Lục mới một lần nữa yên bình.

    Đệ Thập Yêu Đế chôn thân ngã xuống đổi lấy kết thúc cho chiến tranh Viễn Cổ. Một thời kỳ mới yên bình cho Dị Huyễn tam tộc mở ra. Thời kỳ Niên Khai – Thời đại của các Dị Linh Giả.


    Những điều cần lưu ý trong truyện :

    Dị Linh Giả : chia hai nhánh chính
    Chiến hệ:

    + Nguyên Tố Sư :

    - Yêu cầu :

    Trung cấp tinh thần lực.

    Ít nhất có một hệ nguyên tố.

    - Nguyên Tố Sư tu luyện Dị Linh kỹ,

    - Chuyên viễn chiến (đánh tầm xa)

    +Vũ Kỹ Sư :

    - Yêu cầu :

    Sơ cấp tinh thần lực.

    - Vũ Kỹ sư tu luyện Võ kỹ.

    - Phụ thể các hệ nguyên tố lên Dị Linh khí hoặc thân thể

    - Chuyên cận chiến (đánh gần)
    Phụ trợ hệ:

    +Luyện Khí sư: luyện chế ra các loại dị linh khí

    - Yêu cầu :

    Trung cấp tinh thần lực.

    Hỏa hệ hoặc Lôi hệ Nguyên Tố sư.

    Phân chia hai nhánh :

    + Hỏa hệ luyện khí sư : Dùng hỏa để luyện khí

    + Lôi hệ luyện khí sư : Dùng lôi để luyện khí

    +Luyện Dược sư: luyện chế độc dược các loại

    - Yêu cầu :

    Trung cấp tinh thần lực.

    Phân chia ba nhánh : (cách luyện, thành phẩm khác nhau)

    + Thủy dược sư

    + Đan dược sư

    + Độc sư

    Phẩm chất Dị linh khí / Dược phân chia :

    Hạ < Trung < Thượng < Thiên < Thánh < Thần < Nghịch Thiên.
    + Huyền Nhân tam cảnh:

    _ Bình Phàm cảnh : Mười giai

    Từ Nhất giai đến Ngũ giai – Hạ Bình giả

    Từ Lục giai đến Thập giai – Thượng Bình giả

    _ Nguyên Phàm cảnh: Mười giai

    Từ Nhất giai đến Ngũ giai – Hạ Nguyên giả

    Từ Lục giai đến Thập giai – Thượng Nguyên giả

    _ Thiên Phàm cảnh : Lục giai

    Từ Nhất giai đến Tam giai – Hạ Thiên giả

    Từ Tứ giai đến Lục giai – Thượng Thiên giả

    + Thiên Nhân tam cảnh: Cửu giai

    Đệ Nhất Thiên cảnh : tam giai

    Đệ Nhị Thiên cảnh: tam giai

    Đệ Tam Thiên cảnh: tam giai

    + Thần Nhân ngũ cảnh : Thập ngũ giai

    Đệ Nhất Thần cảnh : tam giai

    Đệ Nhị Thần cảnh : tam giai

    Đệ Tam Thần cảnh : tam giai

    Đệ Tứ Thần cảnh : tam giai

    Đệ Ngũ Thần cảnh : tam giai

    + Chí Tôn cảnh : mười hai giai

    + Thái Tôn cảnh : mười hai giai

    + Thánh Tôn cảnh : mười hai giai

    + Tôn Thần cảnh : mười hai giai

    + Hồng Hoang cảnh

    -> Thời kỳ Hồng Hoang: thời gian các vị Hồng Hoang Đế Thần khai sinh ra ba chủng tộc

    -> Thời kỳ Viễn Cổ: thời gian các Viễn Cổ Đế Tôn khai quốc – Viễn Cổ chiến bắt đầu ở nửa cuối thời kỳ này.

    -> Thời kỳ Thượng Cổ: thời gian Viễn Cổ chiến khốc liệt nhất, và đi đến hồi kết vào giai đoạn cuối thời kỳ.

    -> Thời kỳ Niên Khai: hiện tại – mạch thời gian của truyện.

    - Thất hệ Nguyên tố : Hỏa – Thủy – Thổ - Phong – Lôi – Quang - Ám

    Trong đó:

    + Hoả - Thuỷ - Thổ - Phong – Lôi là ngũ hệ cơ bản.

    + Quang – Ám là Viễn Cổ Huyết Mạch.

    - Nguyên tố tồn tại trong cơ thể mỗi người từ khi sinh ra, đến độ tuổi nhất định sẽ thức tỉnh.

    - Hệ nguyên tố thường sẽ theo huyết mạch truyền xuống.

    VD:

    + Cha Thủy hệ + Mẹ Thủy hệ = Con Thủy hệ; Cha Thủy hệ + Mẹ Hỏa hệ = Con Thủy hoặc Hỏa hệ / Con Thủy Hỏa song nguyên tố, tuy nhiên trường hợp này cực hiếm, nhất là với 2 hệ nguyên tố đối nghịch )

    - Điều kiện thức tỉnh nguyên tố:

    Sơ cấp tinh thần lực

    - Dụng cụ kiểm tra nguyên tố hệ là Trắc Nguyên Thạch.

    - Một số trường hợp dị biến :

    Cha/ Mẹ mang nguyên tố nhưng con lại không có nguyên tố.

    Có hai hoặc nhiều hơn hai hệ nguyên tố.

    Có tinh thần lực mạnh mẽ nhưng không có hệ nguyên tố

    Cơ thể chứa hai (hoặc nhiều hơn ) hệ nguyên tố khắc chế lẫn nhau : Hỏa – Thủy, Thủy – Lôi, Quang – Ám.

    - Nguyên tố có xác suất rất thấp thức tỉnh muộn hoặc dung nhập vào cơ thể một ( hoặc nhiều ) hệ nguyên tố bằng phương pháp đặc thù.

    Về tinh thần lực :

    + Cấp bậc phân chia:

    - Linh cấp đến nhất cấp : Linh cấp tinh thần lực, người bình thường. (Không thể tu tập nguyên tố)

    Từ Nhị cấp trở đi có thể tu tập nguyên tố :

    - Nhị cấp đến Tứ cấp : Sơ cấp tinh thần lực. (Chỉ có thể học võ kỹ, trở thành Vũ Kỹ sư )

    - Ngũ cấp đến Thất cấp : Trung cấp tinh thần lực. (Có thể học nguyên tố kỹ, trở thành Nguyên Tố sư)

    - Bát cấp đến Thập cấp : Cao cấp tinh thần lực.

    - Trên thập cấp : ( không thể đo ) Thần cấp tinh thần lực.

    Dụng cụ đo tinh lực gọi là Tinh Thần Thạch.

    + Năng lượng cần sử dụng Nguyên Tố/ Vũ Kỹ gọi là tinh thần lực.
    + Tinh thần lực có sẵn và cố định cấp bậc ngay từ khi sinh ra. Không thể tăng giảm.
    + Tinh thần lực ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện, mức độ mạnh – yếu của nguyên tố kỹ.

    (VD : Nếu hai người cùng cấp bậc, cùng hệ nguyên tố, thì người nào có tinh thần lực cao hơn sẽ có ưu thế hơn )

    - Sơ lược về các chủng tộc:

    1/ Yêu tộc : Là chủng tộc phức tạp nhất, số lượng đông nhất và cũng hiếu chiến nhất, bao gồm nhiều chủng loại thú tộc khác nhau hợp thành. Mỗi chủng tộc lại có một vị vương cai quản riêng. Sinh sống trải rộng khắp Dị Huyễn Đại Lục.

    + Năng lực chủng tộc (Mỗi tộc nhân đều có) :

    thú hóa ( biến về nguyên hình động vật, kích thước to lớn tùy vào cấp bậc )

    màu sắc tự vệ : nguyên hình động vật phiên bản nhỏ.

    + Viễn Cổ Huyết Mạch ( Chỉ chủng tộc duy trì được huyết mạch từ thời kỳ Viễn Cổ tới Niên Khai ) : Quang - Ám


    + Địa vị ( Từ cao tới thấp ):

    Đế Thần ( Vị thần khai sinh đại lục, chỉ xuất hiện đầu thời kì Hồng Hoang )

    - Đế Tôn ( Địa vị cao nhất trong tộc)

    Đế Hậu (Vợ của Đế Tôn) – Đế Quân (Chồng của Đế Tôn)

    - Yêu Tộc Tam Vương : Tẩu Thú Vương > Phi Cầm Vương > Thủy Tộc Vương

    - Tộc Vương (Đối với tộc lớn) – Tộc trưởng (Đối với tộc nhỏ) Vd: Sư Vương , Thanh Điểu Tộc trưởng , Báo Vương , Thử Vương, Cá Kình Vương, Sứa Tộc trưởng v..v…


    2/ Ma Tộc : Là chủng tộc bí ẩn nhất, sinh sống tại nơi âm u nhất Dị Huyễn Đại Lục – Hắc Ám Vực.

    + Năng lực chủng tộc: Ma hóa ( mọc sừng – tai nhọn - cánh dơi – làn da mọc vảy giáp kiên cố - răng nanh dài sắc ngạnh )


    + Viễn Cổ Huyết Mạch ( Chỉ chủng tộc duy trì được huyết mạch từ thời kỳ Viễn Cổ tới Niên Khai ): Ám hệ

    + Địa vị ( Từ cao tới thấp ):

    Đế Thần ( Vị thần khai sinh đại lục, chỉ xuất hiện đầu thời kì Hồng Hoang )

    - Đế Tôn ( Địa vị cao nhất trong tộc)

    Đế Hậu (Vợ của Đế Tôn) – Đế Quân (Chồng của Đế Tôn)

    - Ma Vương (Nam) – Ma Tôn (Nữ) (Anh, em ruột của Đế Tôn )

    - Ma Tộc Tam Kỵ Sĩ : Hỗn Độn > Hoang Tưởng > Hỗn Loạn


    3/ Thần Tộc : Là chủng tộc xinh đẹp nhất. sinh sống tại nơi ánh sáng tập trung nhiều nhất Dị Huyễn Đại Lục – Quang Minh Đỉnh.

    + Năng lực chủng tộc: Thần hóa ( Tai hóa thành cánh nhỏ màu trắng, lưng mọc cánh chim khổng lồ ba tầng, làn da trở nên gần như trong suốt – độ sử dụng thuần thục cũng như sức mạnh nguyên tố tăng mạnh)


    + Viễn Cổ Huyết Mạch ( Chỉ chủng tộc duy trì được huyết mạch từ thời kỳ Viễn Cổ tới Niên Khai ) : Quang hệ

    + Địa vị ( Từ cao tới thấp ):

    Đế Thần ( Vị thần khai sinh đại lục, chỉ xuất hiện đầu thời kì Hồng Hoang )

    - Đế Tôn ( Địa vị cao nhất trong tộc)

    Đế Hậu (Vợ của Đế Tôn) – Đế Quân (Chồng của Đế Tôn)

    - Thần Vương (Nam) – Thần Tôn (Nữ) (Anh, em ruột của Đế Tôn )

    - Thần Tộc Thánh Quang

    - Thần Tộc Ngự Lâm Quân

    Giới thiệu nhân vật : ( Thay đổi sau 14/2 )

    p/s: hình nhân vật sẽ bổ sung sau.

    ( Các sao sẽ theo diễn biến câu chuyện mà lần lượt xuất hiện. Thỉnh không hối vì hiện tại mình chỉ mới chia vai cho vài người. Sáu người còn lại vẫn đang ... thất nghiệp. Và rất có thể có người sẽ là vai phản diện. )







    [​IMG]



    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Mục lục
    Chương 1: Hai mươi ba ngàn ba trăm mười ba năm trước.
    Chương 2: Viễn Cổ chiến. Kết thúc!
     
    Last edited: 20 Tháng hai 2017 lúc 17:44
  2. shaorin2703

    shaorin2703 Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tư 2012
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    167
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Một nơi nào đó
    Facebook:
    https://www.facebook.com/phuongtu.vyvy
    Chòm Sao:
    Bạch Dương

    Chương 1 : Hai mươi ba ngàn ba trăm mười ba năm trước...


    Thời Kỳ Thượng Cổ năm 30.568.689.

    Dị Huyễn rãnh biển – Đông đại lục.

    Trên không trung một khoảng đại địa được bao phủ bởi dãy núi trùng điệp, ba nam nhân đang nhìn nhau chằm chằm. Ngay khi cả ba cùng rút kiếm chĩa vào nhau chuẩn bị lệnh khai chiến thì ầm một tiếng, toàn bộ núi đá xung quanh đổ sụp xuống. Ba đội quân tinh nhuệ đang đứng trên mặt đất không kịp trở tay, trong chớp mắt đã bị chôn vùi theo đống đá bên dưới, chỉ còn vài người phản ứng nhanh bay lên không, ngay lập tức lao lại gần ba nam nhân kia, cấp tốc phóng thích tinh thần lực tạo thành kết giới bảo hộ lấy ba người.

    "NHANH!!!Truyền lệnh ta, toàn bộ rút lui!!" – Nam nhân bạch phát bạch bào (1) chợt phát hiện có điều dị thường, lập tức quay ra sau hét lên với mấy người vừa lao đến.

    "Khốn kiếp! Chuyện gì xảy ra? Núi đá sao có thể vô thanh vô tức mà sụp?"– Nam nhân hắc phát hắc bào tựa như chiến thần đứng đối diện y khoảng trăm bước tức giận nói. "Yêu Đế, chuyện giữa chúng ta vẫn chưa giải quyết xong ngươi đã muốn chạy?"

    "Ma Đế, người không phát hiện không khí nơi này có gì đó bất thường sao?" – Nam nhân tử phát (2) dáng vẻ như thần tiên hạ phàm đứng quay lưng cách hai người còn lại không xa, không ngừng phóng thích tinh thân lực lan ra thăm dò từng ngóc ngách trong sơn động vừa lộ ra khi đất đá sụp xuống.

    "Đế Tôn, Truyền Âm Thạch không sử dụng được!" – Liên tiếp thanh âm báo tín hiệu không nhận được khiến Ma Đế đang sinh khí cũng nhận ra bất thường.

    "Sao lại không sử dụng được? Trước đó không phải vẫn liên lạc về bình thường sao?"– Đệ Thập Ma Tộc Ma Đế Tôn Tang Thịnh Huyết gào lên với thuộc hạ nhà mình.

    Nơi này kể từ khi Viễn Cổ chiến bùng nổ đã trở thành nơi Tam Đế giao chiến. Bởi vì Đế Tôn ngoại trừ nguyên tố lực cùng tinh thần lực vượt trội hơn hẳn tộc nhân thông thường, Tam Đế còn là người kế thừa hoàn mỹ, trọn vẹn nhất năng lực của Nguyên Tố Viễn Cổ. Một khi Tam Đế giao chiến thương vong tạo thành chính là cực lớn, không cẩn thận có thể hủy diệt cả một vùng Đại Lục. Trận chiến Viễn Cổ đầu tiên, Tam Đế chiến đã diệt hơn một phần tư Đại Lục, toàn bộ sinh vật sống trong phạm vi trận chiến đều tan thành tro bụi. Chính vì vậy, để tránh nguy cơ diệt tộc, Tam vị Đế Tôn đầu tiên đã lập Huyết Mạch Thệ, dùng huyết mạch ký kết minh ước, chọn Đông Đại Lục, nơi đã hoàn toàn bị hủy diệt làm nơi tiến hành Tam Đế chiến. Đông Đại Lục còn có tên gọi khác là Dị Huyễn rãnh biển bởi nơi đây vốn là vùng biển rộng lớn nhất Dị Huyễn Đại Lục, sau khi bị hủy diệt, nơi này trở thành vùng biển chết tạo thành vực rãnh bên dưới.

    Tại Dị Huyễn Đại Lục, lời thề rất có trọng lượng, nhất là Huyết Thệ cùng Huyết Mạch Thệ. Huyết Thệ chỉ ứng nghiệm với người lập thệ, mặc kệ lời thề có ảnh hưởng đến bao nhiêu người, chỉ cần người lập thệ chết, lời thề xem như kết thúc. Nhưng Huyết Mạch Thệ lại khác, lời thề sẽ kéo dài theo huyết mạch đời đời truyền xuống, vĩnh bất khả vi.

    "Tại sao ta lại cảm nhận được một loại nguyên tố rất kỳ lạ... Tựa như Ám, lại lẫn vào Quang nguyên tố..." – Yêu Đế Bạch Huyễn chân mày đột nhiên nhíu chặt lại, tinh thần lực như thủy triều cuồn cuộn xuất ra đánh về một phương hướng. "Hướng này!"

    "Bạch Huyễn! Ngươi tính làm gì, muốn đánh sập hang đem cả bọn cùng chôn sao?" – Tang Thịnh Huyết nóng nảy kéo cánh tay y, đem người kéo vào trong ngực mình. "Cái gì mà Ám với Quang, ngươi và ta không phải Ám hệ sao?" – lại chỉ tay về phía Trường Tôn Hạo "Thần tộc Đế Tôn, Quang nguyên tố không phải hắn thì còn ai vào đây. Ngươi đây là gấp gáp đến lú lẫn rồi sao?"

    "Được rồi Tang Thịnh Huyết, ta biết hai ngươi... Cũng không cần trước mặt mọi người thể hiện. Tình hình Tam tộc hiện tại cũng không thích hợp. Các ngươi hiểu."– Trường Tôn Hạo cau mày nhìn hai người đang ôm nhau trước mặt, tâm tình đột nhiên thấp cực kỳ, không khách khí nói.

    "Trường Tôn Hạo, ngươi đừng tưởng ta không nhận ra ngươi có ý gì. Phải, tam tộc lập trường đối nghịch, ta không thể cùng hắn một chỗ. Vậy ngươi có thể sao? Ít ra ta còn có được tâm của hắn." – Tang Thịnh Huyết gắt gao ôm lấy Bạch Huyễn, mặc kệ ánh mắt của Tam Vương Yêu Tộc, Thánh Quang Thần Tộc cùng Tam Kỵ Sĩ Ma Tộc đang đứng xung quanh, bá đạo tuyên bố quyền sở hữu của mình.

    "Còn ngươi? Trường Tôn Hạo, ngươi ngoại trừ là địch nhân với hắn, cái gì cũng không phải." Hắn cũng hoàn toàn không khách khí từng câu từng câu vạch trần người mang dáng vẻ thần tiên trước mắt.

    "NGƯƠI!!! Tang Thịnh Huyết!! Ngươi câm miệng" – Trường Tôn Hạo hai tay nắm chặt quyền, hai mắt chăm chăm nhìn hai người hòa hợp đứng chung một chỗ, cảnh tượng này như muốn đâm mù mắt hắn. Phải, hắn yêu y, hắn yêu Bạch Huyễn, nhưng yêu thì lại thế nào? Cả hắn lẫn Tang Thịnh Huyết đều không có tư cách đứng bên cạnh y, nhưng dựa vào cái gì tên khốn Tang Thịnh Huyết ấy lại chiếm được tâm y. Hắn mới là người đầu tiên gặp y, rõ ràng là hắn...

    "Đủ rồi! Lúc này là lúc nào rồi mà các ngươi còn ầm ĩ." – Bạch Huyễn từ lúc phóng thích tinh thần lực, toàn bộ sự tập trung của y đều dồn hết vào việc lần theo thứ nguyên tố lực kỳ quái đó. Đến lúc tỉnh lại đã thấy mình bị Tang Thịnh Huyết ôm vào lòng. Mặc dù không biết vừa rồi hai người đó vì cái gì mà cãi nhau nhưng lúc này không phải lúc thích hợp truy cứu chuyện đó, loại nguyên tố lực này cho y cảm giác rất bất an, dường như có một cạm bẫy đã được giăng tự đời nào và ba người bọn họ đang ở trong chính cái bẫy đó mà không hề hay biết chút gì.

    "Khụ! Được rồi, Huyết, ngươi buông ta ra, lúc này chúng ta có chính sự cần phải làm." – Bạch Huyễn mặt ửng hồng mất tự nhiên chui ra khỏi cái ôm của hắn, ho khan hai tiếng.

    "Nơi này cho ta cảm giác rất xấu, rất bất an. Trường Tôn Hạo, ta biết chúng ta lập trường đối nghịch, nhưng hi vọng ngươi có thể tin tưởng ta một lần." – Bạch Huyễn thấy Trường Tôn Hạo hai mắt chăm chú nhìn mình, cho rằng hắn đang tính toán độ tin cậy trong lời nói của mình, hắng giọng bồi thêm một câu: "Ta nghĩ có liên quan mật thiết đến lí do vì sao sau mỗi đợt Tam Đế chiến, không có lấy một người sống sót trở về."

    Trường Tôn Hạo nhìn ra suy nghĩ trong lòng y, cười khổ, Bạch Huyễn a Bạch Huyễn, có bao giờ ngươi nói mà ta không tin đâu. "Ta tin ngươi, nói đi"- Trường Tôn Hạo gật đầu với y, dù đường ngươi chỉ sẽ đưa ta xuống địa ngục, ta cũng không ngại ngần mà tiến vào.

    Bạch Huyễn hơi ngạc nhiên nhìn hắn cười khổ, có cái gì xẹt qua trong đầu y nhưng y không kịp nắm bắt, giờ phút này cũng không cho phép y tìm hiểu sâu hơn, chỉ đành gật đầu bắt đầu nói.

    "Ta từ lâu đã nghi ngờ về Tam Đế chiến. Dù cho Tam Đế có hủy diệt cả Dị Huyễn Đại Lục này cũng không thể dễ dàng chết đi như vậy, bằng chứng là Viễn Cổ cuộc chiến đầu tiên, khi Huyết Mạch Minh Ước được thành lập, không phải là sau khi diễn ra Tam Đế chiến lần đầu tiên sao? Cả Đông Đại Lục một sinh vật sống cũng không có, ta không biết hai tộc còn lại như thế nào, nhưng khi đó ngay cả Yêu Tộc Tam Vương đều không tránh thoát, thế nhưng Đệ Nhất Yêu Đế vẫn phải còn sống, ít ra là còn một hơi thở để lập Huyết Mạch Thệ."

    "Trận chiến đó, đúng là ngoài Đệ Nhất Ma Đế ra, không có một Ma Tộc nào có thể sống sót trở lại..." – Tanh Thịnh Huyết trầm giọng nói.

    "Phải.. Thần Tộc cũng không ngoại lệ... Trận chiến đó gây ra thương vong lớn nhất trong lịch sử, kể từ thuở Hồng Hoang tới giờ. Huyết Mạch Viễn Cổ gần như tuyệt diệt..." – Trường Tôn Hạo thở dài.

    "Nếu như vậy, tại sao sau khi Minh Ước lập thành, trận chiến thứ hai của Đệ Nhất Tam Đế diễn ra sau, không một vị Đế Tôn nào trong bọn họ trở về? Cũng kể từ lúc đó trở đi, không một vị Đế Tôn nào có thể sống sót trở về từ nơi này, rốt cuộc tại Dị Huyễn rãnh biển này tồn tại lời nguyền đủ khiến Tam Đế đồng quy vu tận, hay là... Có người giở trò?"– Bạch Huyễn nặng nề đưa ra nghi vấn.

    "Có người giở trò? Trước mặt mỗi một đời Tam Đại Đế Tôn? Không có khả năng! Một người còn có thể trúng kế, ba người còn có thể .Nhưng tới chúng ta đời này đã là đời thứ bao nhiêu rồi? Tất cả đều trúng cùng một cái bẫy hay sao?" – Tang Thịnh Huyết bác bỏ, cái việc này là hoàn toàn không có khả năng làm được, gài bẫy Đế Tôn, nếu dễ dàng như vậy, hắn không biết đã đem Đại Lục này lật qua lật lại bao nhiêu lần sau đó ôm Bạch Huyễn bỏ trốn rồi, còn đứng ở đây sao?

    "Ngươi không làm được, không có nghĩa người khác không làm được." – Như đọc được suy nghĩ không thành thật của hắn, Trường Tôn Hạo mở miệng châm chọc.

    "Huyết, không phải toàn bộ bị trúng kế mà không có hành động phản kích, là không thể phản kích. Ta suy đoán có lẽ liên quan đến nguồn nguyên tố kỳ quái kia, ngươi có Ám nguyên tố, Trường Tôn Hạo lại có Quang nguyên tố, nhưng các ngươi đều không cảm nhận được, có nghĩa các đời Ma Đế cùng Thần Đế đều sẽ không cảm nhận được." – Bạch Huyễn nói ra suy nghĩ của mình.

    "Vậy sao ngươi lại có thể? Tiểu Bạch, ngươi cũng là Ám nguyên tố giống ta." – Tang Thịnh Huyết hiểu điều y nói, nhưng điểm này hắn nghĩ mãi không ra a.

    "Ý ngươi là, Nguyên Tố Viễn Cổ Ám hệ của ngươi cùng hắn không giống nhau?"– Trường Tôn Hạo hỏi.

    "Không, không phải không giống nhau."– Bạch Huyễn lắc đầu nhìn hai người trước mặt khó hiểu nhìn mình, ngượng ngùng gãi đầu nhìn Tang Thịnh Huyết."Cái đó..., Huyết, Nguyên Tố Viễn Cổ Ám hệ của ta giống hệt ngươi, đều là thuần khiết nhất Ám hệ nguyên tố." – Bạch Huyễn nhanh chóng đưa tay ra hiệu hai người khoan hãy nói, nhìn Trường Tôn Hạo tiếp tục nói: "Bên cạnh đó, ta cũng mang trong người Nguyên Tố Viễn Cổ Quang hệ, thuần nhất Quang nguyên tố."

    Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo như bị sét đánh trúng, đứng trân trân một chỗ nhìn Bạch Huyễn vẻ mặt nghiêm túc bồi thêm một câu "Yêu tộc Viễn Cổ Huyết Mạch là Quang Ám đồng thể."

    Cả không gian sơn động cực kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nghe được rõ ràng tiếng thở gấp của Tang Thịnh. Được rồi, là y không đúng... y giấu diếm hắn... Nhưng mà cái này là sự việc nghiêm trọng a, không..không thể khinh địch mà nói ra đi.. Dù sao chỉ mới quen biết hắn có một ngàn năm lẻ ba ngày... Trong đó chín trăm năm lẻ ba ngày đều là nơi nơi đánh đánh mắng mắng a.. Tính ra một trăm năm hòa hảo không đủ để nói bí mật lớn này ra. Ừ, đúng, nếu không phải tình huống bây giờ khẩn cấp, Bạch Huyễn y vẫn thề sống thề chết giấu hắn.

    Bạch Huyễn vừa tự lẩm bẩm trấn an bản thân vừa không ngừng tưởng tượng đến nếu hôm nay không nói, ngày sau làm cái gì cái gì để tiếp tục giấu diếm. Có điều không đợi Bạch Huyễn tự kỷ xong, luồng nguyên tố lực kỳ quái kia đột nhiên đánh úp tới y.

    "U Minh Thuẫn!" May mắn Bạch Huyễn phản ứng nhanh lập tức phóng thích tinh thần lực, hai tay đưa lên, hai nguyên tố phù văn theo tay y sáng lên trước mặt, một tử sắc, một bạch sắc nhanh chóng gộp lại xếp chồng lên nhau tạo thành một tấm khiên chắn đem đám người phía sau gắt gao bảo hộ. Hành động này lập tức chứng minh cho Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo cái gọi là Quang Ám đồng thể.

    Luồng nguyên tố kỳ quái ấy hóa thành một đạo hắc yên nhận(3) đánh vào phù văn Bạch Huyễn vừa khai mở trước mặt, ba loại nguyên tố va chạm tạo nên một vụ nổ, "ẦM!" một tiếng, phù văn trận trước mặt ba người cùng đạo yên nhận biến mất, bụi bay mù mịt.

    "Bạch Huyễn!!!" – Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo gấp gáp tiến tới giữ chặt lấy Bạch Huyễn đang hộc máu khuỵu xuống. Vừa rồi khi nguyên tố thành hình cùng với song hệ phù văn trận của Bạch Huyễn vừa mở ra, bọn hắn cũng cảm giác được, luồng nguyên tố kia kỳ quái, không đúng, phải nói là quái dị, không bình thường thì đúng hơn. Không phải Ám nhưng lại có Ám, không phải Quang nhưng lại có Quang, lại cũng không phải kiểu Quang Ám cùng tồn tại như Bạch Huyễn.

    "Quang Ám không thuần chất, chỉ có một phần mười, nhưng dường như... ngũ hệ nguyên tố còn lại ... đều có!"– Trường Tôn Hạo khó tin nói... lại cẩn thận nhắm mắt phóng thích tinh thần lực cảm nhận lại nguyên tố còn sót trong không khí.

    "Một phần Quang, một phần Ám, Hỏa, Thủy, Thổ, Lôi, Phong, mỗi hệ nguyên tố đều tồn tại, tất cả đều không phải thuần chất, đều nhiễm phải tử khí, lục hệ nguyên tố không thuận chất hòa cùng tử khí, tạo nên một nguyên tố hoàn toàn mới... Có thể sao?" Trường Tôn Hạo mở to mắt, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy hoảng sợ, thực sự hoảng sợ trước loại nguyên tố không biết tên này, hay nói đúng hơn ... Kẻ sở hữu nguyên tố ấy càng thêm đáng sợ.

    "Chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là kẻ nào làm? Bạch Huyễn, là tộc nhân của ngươi?" – Tang Thịnh Huyết đỡ Bạch Huyễn đứng vững, dùng tay áo mình giúp y lau vết trên khóe miệng.

    "Vì cái gì là phải là tộc nhân của ta?" – Bạch Huyễn khó hiểu nhìn hắn

    "Hắn giống ngươi, không phải đều là Quang Ám đồng thể sao? " – Tang Thịnh Huyết có chút khó chịu trả lời, hắn thừa nhận hắn rất không thích cái cảm giác bị người lừa gạt thế này.

    "Tang Thịnh Huyết! Ngươi có ý gì?" – Bạch Huyễn bực mình thái độ của hắn, hất tay hắn đang đỡ mình ra, chỉ mặt hắn gầm lên.

    "Ta có ý gì? Bạch Huyễn, đây là câu mà ta muốn hỏi ngươi. Ngươi rốt cuộc giấu ta lâu như vậy, ngươi đây là có ý gì?" – Tang Thịnh Huyết bị y hất ra cũng nổi nóng, phất tay áo hừ lạnh. Hắn càng nghĩ càng không thoải mái, Bạch Huyễn lừa gạt hắn chuyện quan trọng như vậy, y xem hắn là cái gì?

    "Bạch Huyễn, ta hỏi ngươi, rốt cuộc với ngươi, ta cùng tên khốn Trường Tôn Hạo này có cái gì khác nhau? Chuyện ta biết hắn cũng biết, chuyện ngươi giấu hắn, ngươi cũng giấu ta.Vậy ngươi nói xem Bạch Huyễn, rốt cuộc ngươi xem ta là gì? Xem tình cảm của ta dành cho ngươi là gì? Ngươi yêu ta sao? Ngươi thực sự yêu ta sao? Bạch Huyễn a Bạch Huyễn, rốt cuộc ngươi xem tình yêu là gì? Là công cụ để ngươi lợi dụng trong cuộc chiến Tam Đế này hay sao?"

    Bạch Huyễn đứng sững người ngơ ngác nhìn Tang Thịnh Huyết từng lời từng lời chất vấn mình, y biết Trường Tôn Hạo cũng đang nhìn y, ánh mắt hắn cũng như Tang Thịnh Huyết, đều đang tự hỏi y rốt cuộc có ý gì. Y không quan tâm Trường Tôn Hạo nghĩ gì lúc này, hai bên trước đó là đối địch, bây giờ là quan hệ tạm thời hợp tác, hắn muốn nghi ngờ, muốn chất vấn thế nào thì tùy hắn. Nhưng Tang Thịnh Huyết hắn dựa vào cái gì nghi ngờ y, dựa vào cái gì chất vấn y!! Y rốt cuộc làm sai cái gì? Quang Ám đồng thể thì thế nào? Y có thể nói không muốn là sẽ không có sao? Đây là huyết mạch truyền thừa a. Y muốn nói, nhưng không thể nói thì lại phải làm sao? Đây là Yêu Tộc cơ mật, là viễn cổ truyền thừa cơ mật, là vận mệnh của cả Yêu Tộc, y làm sao có thể vì mong muốn của bản thân mình mà đánh cuộc cả tộc nhân. Y là Bạch Huyễn, nhưng y còn là Yêu Tộc Đế Tôn!

    Bạch Huyễn y có thể chết, nhưng Yêu Tộc không thể vong!

    "Tang! Thịnh! Huyết!" – Bạch Huyễn phẫn nộ gằn lên từng tiếng vang vọng khắp sơn động, bàn tay nắm chặt lại buông ra, lặp đi lặp lại, y có thể nói cái gì đây? Nói đó là nhược điểm chí mạng của đời đời Yêu Đế sao? Bạch Huyễn hung hăng siết chặt nắm tay, ngửa mặt lên nhìn vách đá đen ngòm tự hỏi. Y là không thể nói hay là không dám nói? Là do y không dám tin tưởng hắn sao? Bạch Huyễn cảm giác cả người như bị rút hết sức lực, nhắm chặt mắt lại chua chát cười lắc đầu.

    Phải a, y không dám tin tưởng hắn, không dám đem vận mệnh của cả Yêu tộc đặt cược vào tình yêu này. Nếu y đã không tin, tại sao còn mong muốn hắn tiếp tục coi trọng tình cảm này, sao có thể yêu cầu hắn tiếp tục tin vào tình yêu của y?

    "Thôi, là ta sai. Ta đã không tin tưởng ngươi. Ngươi cũng có thể... không cần tin vào tình cảm này nữa... Vốn không đáng...tồn tại." – Bạch Huyễn mắt vẫn nhắm chặt chua sót nói.

    "Bạch Huyễn..." – Tang Thịnh Huyết nghe giọng y cay đắng nói, trong lòng trầm xuống. Hắn muốn nói hắn sai, hắn muốn nhận sai với y, hắn không nên có lòng nghi ngờ y, nhưng... hắn có tư cách sao? Hắn dựa vào đâu để nói đây...

    "B..Bạch Huyễn...ta..." – Tang Thịnh Huyết cảm nhận được cảm xúc của y không ngừng biến đổi, từ sững sốt đến phẫn nộ, đau thương hối hận, chua sót, bây giờ lại nén cay đắng chấp nhận buông tay. Tâm hắn như sắp nát, y vì cái gì muốn buông tay? Không, hắn hiểu, y không có sai, sai là hắn, là hắn. Hắn dựa vào cái gì chất vấn y, hắn dựa vào cái gì mà nghi ngờ y? Đầu hắn lúc đó bị nước vào hư mất rồi có phải không? Hắn yêu y, dù y có lợi dụng hắn, lừa gạt hắn thì điều hắn nên làm là vui vẻ đón nhận, không phải sao?

    "Bạch Huyễn, ngươi nghe ta, ta ..."

    "Được rồi, nói chính sự. Chỉ cần tin tưởng ta, ta có thể đưa các người rời khỏi đây." – Bạch Huyễn mở mắt cắt ngang lời Tang Thịnh Huyết, trong con ngươi màu tím lộ ra một cỗ hàn băng.


    Hết chương 1.

    (1) bạch phát bạch bào : tóc trắng áo trắng

    (2) Tử phát : tóc tím

    (3) hắc yên nhận : lưỡi dao tạo ra từ khói màu đen
     
  3. shaorin2703

    shaorin2703 Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tư 2012
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    167
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Một nơi nào đó
    Facebook:
    https://www.facebook.com/phuongtu.vyvy
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Chương 2: Viễn Cổ chiến. Kết thúc!

    Tang Thịnh Huyết mi tâm nhăn lại, Bạch Huyễn trước mặt hắn thái độ cùng bình thường hoàn toàn bất đồng, lời nói ra cũng lộ ra dị thường lãnh khốc.Trường Tôn Hạo có chút kinh ngạc nhìn Bạch Huyễn như chuyển biến thành một người khác. Cả Tang Thịnh Huyết lẫn Trường Tôn Hạo đều có chút hồ đồ, Bạch Huyễn như vậy là lần đầu tiên bọn hắn nhìn thấy.

    "Bạch Huyễn, tin tưởng ngươi, có thể, chúng ta rời đi, cũng có thể. Nhưng tình thế hiện nay chúng ta không thể đơn giản mà rời đi được. Vẫn chưa biết chủ nhân của nguyên tố kỳ quái đó, ngay cả cái bóng của hắn cũng không nhìn thấy.Nếu không tra ra, sau này không biết sẽ còn bao nhiêu chuyện xảy đến nữa."- Trường Tôn Hạo mở miệng nhắc, lại nhận được cái lắc đầu lạnh lùng của Bạch Huyễn.

    "Chuyện đó chính ta tra, hai người các ngươi dẫn theo bọn hắn" – Chỉ vào Yêu Tộc Tam Vương nãy giờ làm một bộ dáng "không nghe – không thấy – không nhìn" làm cả ba giật thót.

    "Trở về trong tộc, bằng mọi cách dừng lại cuộc chiến này, trước mắt ta không biết mục đích thật sự của con chuột thích trốn chui trốn nhủi kia là gì, nhưng nếu đã gài bẫy để Tam Đế không thể trở về, rất có thể là vì để cuộc chiến không thể không tiếp tục. Nếu đã vậy, chúng ta trước mắt dừng cuộc chiến, tiếp theo sau đó... Đợi tin tức của ta."

    "Ngươi muốn làm gì?Ngươi muốn ở lại đây một mình?Không được, không thể, ta không cho phép!" – Tang Thịnh Huyết thân thủ bước tới muốn kéo lấy cánh tay Bạch Huyễn giữ lại nhưng lại bị y lạnh lùng tránh sang bên. Tang Thịnh Huyết tâm hung hăng đau xót, mắt trân trân nhìn bàn tay mình đang đưa lên giữa không trung.

    "Ta vì sao phải cần ngươi cho phép?" – Bạch Huyễn nhàn nhạt hỏi nhưng không hề có ý định nghe hắn trả lời, quay sang Trường Tôn Hạo nói tiếp "Trường Tôn Hạo, ta có thể nhờ người thêm một việc nữa hay không?"

    "Bạch Huyễn, ngươi đừng khách khí với ta. Chỉ cần ngươi nói một lời, dù cho vạn kiếp bất phục, ta cũng nhất nhất thực hiện."– Trường Tôn Hạo gật nhẹ đầu, ánh mắt ôn nhu nhìn y.

    Bạch Huyễn thoáng sửng sốt nhìn ra một tia tình tự trong mắt hắn nhưng rồi y nhanh chóng trấn định lại. Y đưa tay lên sờ sờ bên mắt trái của mình, phốc một tiếng, không hề báo trước mà đem con ngươi bên trái của mình moi ra, động tác nhẹ nhàng, thản nhiên như thứ lấy ra không phải con mắt của bản thân mà là một cành hoa dại tiện tay ngắt bên đường.

    "BẠCH HUYỄN!!! NGƯƠI ĐANG LÀM CÁI GÌ!!" – Tang Thịnh Huyết như phát điên lao về phía y, hai tay hắn bấu chặt lấy vai y run rẩy, hai tròng mắt huyết hồng hằn đầy tơ máu tràn ngập phẫn nộ mà gắt gao nhìn chằm chằm bên hốc mắt trống rỗng đen ngòm của y đang không ngừng tràn huyết tanh. Gương mặt hắn tràn đầy thống khổ cùng phẫn nộ, tựa như y không chỉ đào ra mắt mình, mà còn đào ra tim của hắn vứt đi.

    Bạch Huyễn phức tạp nhìn vào mắt hắn, y mấp máy môi muốn nói, nhưng lại không biết phải nói cái gì, phải nói như thế nào. Trầm mặc một hồi, Bạch Huyễn chỉ có thể thở dài bất lực... Thôi vậy, vốn là y sai, y và hắn, vốn là không thể, hắn muốn hận, muốn quên, muốn nổi giận thế nào cũng được, y...

    "Tang Thịnh Huyết, ngươi... buông tay thôi." – Bạch Huyễn thì thào, cảm giác bàn tay hắn lại rung lên khi nghe y nói, tâm y cũng co thắt lại. Cắn răng cưỡng ép bản thân tách ra khỏi người y, đem con ngươi tử sắc nhuốm đầy máu của mình cho Trường Tôn Hạo, dặn:

    "Trường Tôn Hạo, phiền ngươi đem nó bảo quản. Vừa rồi ta dùng tinh thần lực thăm dò được, sơn động này sau khi chúng ta đi vào đã bị kết giới hình thành từ nguyên tố lực kia phong tỏa. Ta sẽ thử dùng Quang Ám lực phá kết giới đưa các ngươi ra khỏi đây, để phòng ngừa tin tức ta tra được không thể truyền ra ngoài, con mắt này sẽ là vật bảo quản ký ức sau khi ta chết. Chỉ cần nó còn, dù cho ta có ngã xuống nơi này, tất cả ký ức ta nhìn thấy đều toàn bộ sẽ chuyển về nó, trở thành truyền thừa của ta. Lúc ấy ngươi hãy đem nó đến Thú Vực của Yêu Tộc, chôn nó tại trung tâm Tử Lâm. Ta tin tưởng, chỉ cần Yêu Tộc Viễn Cổ huyết mạch còn tồn tại sẽ có hậu thế đủ năng lực gánh vác truyền thừa ký ức của ta...

    Ma Đế, Thần Đế... Thù hận đã cắm rễ quá lâu trong lòng mỗi tộc nhân của chúng ta rồi, dù bây giờ có nói thế nào đi nữa, dù có người tin đi chăng nữa, cũng không thể lập tức thay đổi cục diện chiến tranh này. Nhưng ta nghĩ... Nếu mỗi đời Đế Tôn về sau có thể tận lực duy trì hòa bình, dù chỉ là mặt ngoài đi nữa, thì sẽ có ngày chiến tranh triệt để chấm dứt. Thời gian... có thể xóa đi tất cả." - Bạch Huyễn thanh âm nhàn nhạt, bình thản mà đem hậu sự của dặn dò với mọi người tựa như đối với thế giới này đã không còn chút vấn vương gì.

    "Bạch Huyễn!! Ta không đi! Ngươi đã muốn ở lại, vậy ta ở lại cùng ngươi. Ngươi muốn chết, ta sẽ cùng ngươi chết." – Tang Thịnh Huyết bi phẫn gào lên.

    "Đế Tôn! Người không thể..." – Ma Tộc Tam Kỵ Sĩ vội vàng hét lên.

    "Tang Thịnh Huyết, ngươi còn có cả Ma Tộc phía sau. Thân là Đế Tôn, sao ngươi có thể bỏ mặt tộc nhân của mình không lo? Ngươi như vậy khiến ta thật khinh thường."– Bạch Huyễn tàn nhẫn nói.

    Tang Thịnh Huyết ngây người.Y khinh thường hắn?

    "Vậy còn ngươi? Bạch Huyễn, ngươi dự định bỏ mặc cả Yêu Tộc.?" – Trường Tôn Hạo vẫn lặng im bên cạnh không nhịn được lên tiếng.

    "Yêu Tộc có thể vứt bỏ Bạch Huyễn, Bạch Huyễn cũng vĩnh viễn không quay lưng với Yêu Tộc. Bạch Huyễn có thể chết, Yêu Tộc không thể vong." – Bạch Huyễn cười lắc đầu, Đế Tôn uy áp không chút cố kỵ bùng phát, cả đại địa dường như run rẩy trước lời y.

    "Đế Tôn..." – Phi Cầm Vương Hỏa Phượng Hoàng Song Liên Khiếu tâm tình phức tạp. Hắn có kiêu ngạo, có xúc động nhưng nhiều hơn là thương xót hài tử này. Hắn nhìn y từ nhỏ lớn lên, dù chưa bao giờ nói ra nhưng hắn biết trong thâm tâm y luôn đặt Yêu Tộc lên trên tất cả. Hắn muốn xông lên ngăn cản, nhưng hắn biết nếu y đã quyết định đi đến bước đường này có nghĩa đây có thể là mối uy hiếp rất lớn đối với Yêu Tộc.

    "Yêu Tộc có Tam Vương, còn có vị lai (1) Yêu Đế Bạch Nguyệt. Liên Khiếu thúc thúc... Nhờ thúc giúp ta trông coi Tiểu Nguyệt. Nó nhất định sẽ trở thành Yêu Đế còn cường đại hơn cả ta."– Bạch Huyễn cười nhưng trong mắt lại nhàn nhạt buồn bã. Nếu nói y có hối tiếc, chính là để người đệ đệ này còn nhỏ như vậy đã phải thay y gánh vác cả Yêu Tộc.

    Tam Vương hiểu, Đế Tôn một khi ý đã quyết, bọn hắn không có biện pháp nào có thể ngăn cản.Trường Tôn Hạo cùng Tang Thịnh Huyết cũng hiểu, nhưng bọn hắn không cam tâm.

    "Bạch Huyễn, Ma Đế, đắc tội." – Trường Tôn Hạo tinh thần lực bùng phát, Phong hệ phù văn trận lục sắc dưới chân y sáng lên, hai đạo phong nhận như thiểm điện bất ngờ đánh úp về phía Bạch Huyễn cùng Tang Thịnh Huyết. Hai người tuy phản xạ cực nhanh né ra nhưng vẫn bị cắt trúng một đường trên mặt.

    "Trường Tôn Hạo! Ngươi phát điên cái gì?" – Tang Thịnh Huyết gầm lên. Thân thủ muốn lao tới Trường Tôn Hạo.

    "Ngươi gấp cái gì. Ta sẽ không để y chết." – Trường Tôn Hạo dưới chân lại thêm một phù văn trận bạch sắc sáng lên, hắn đem Quang cùng Phong nguyên tố bọc lấy bản thân, nhún người xẹt qua thânảnh Tang Thịnh Huyết. Chỉ trong chớp mắt đã đứng trước mặt Bạch Huyễn, vươn tay đem máu trên mặt y lau đi rồi tự cắt một đường trong lòng tay mình, đem máu cả hai cùng với máu Tang Thịnh Huyết hòa vào trong lòng bàn tay mình.

    "Bạch Huyễn, ta sẽ không để ngươi chết."

    Trường Tôn Hạo mỉm cười trong mắt tràn đầy quyết liệt, hai bàn tay đầy máu dùng tốc độ mắt thường không nhìn thấy được liên tục kết hơn trăm lại ấn chú.

    "Trọng Sinh Chi Hồn Thuật! Kết! " – Trường Tôn Hạo đưa bàn tay dính máu vỗ lên mi tâm Bạch Huyễn. Chỉ thấy Bạch Huyễn cả người giựt mạnh lên, hai mắt trợn to thống khổ oằn người nằm rạp trên đất hét lớn.

    " Bạch Huyễn!!!" – Tang Thịnh Huyết hai mắt huyết hồng trợn trừng lên lao đến đem người gắt gao ôm thật chặt – "Ngươi cắt linh hồn y? Ngươi dùng cấm thuật?"

    "Ta sẽ không để y chết. Dù y thật sự chết, ta cũng sẽ mang y trở về."–Trường Tôn Hạo sắc mặt tái nhợt phải nhờ vào Thần Tộc Thánh Quang đỡ phía sau mới đứng vững. Hắn chăm chăm nhìn Bạch Huyễn lúc này đã không còn đau đớn, khuôn mặt trắng bệch được Tang Thịnh Huyết đỡ lấy, cười khổ, khó nhọc nói:

    "Trường Tôn... Hạo... ngươi..."

    "Lần sau sẽ báo trước với ngươi." – Trường Tôn Hạo nhún vai gật đầu, bắt lấy một tia tử quang (2) nhàn nhạt từ mi tâm Bạch Huyễn thoát ra đem dung nhập vào bên trong con mắt của Bạch Huyễn.

    Khốn kiếp! Cắt linh hồn còn muốn có lần sau! Muốn đem bản công tử đau chết hay sao!

    "Thôi thôi, các ngươi rời khỏi đây thôi.Không biết khi nào kẻ kia lại đánh tới." – Bạch Huyễn bĩu môi khoát tay, có điều tránh kiểu nào cũng không tránh thoát vòng tay của Tang Thịnh Huyết. "..... Ngươi... buông ta ra."

    "Không. Ngươi chán ghét ta cũng được, khinh thường ta cũng được. Yêu Tộc có thể không có ngươi. Nhưng ta không thể!" – Tang Thịnh Huyết sống chết không buông, hai tròng mắt huyết hồng đau thương nhìn y.

    .... Huyết, xin lỗi.

    "Tỏa Hồn U Minh!" – Quang Ám phù văn trận dưới chân Bạch Huyễn sáng lên, nguyên tố kỹ Tỏa Hồn U Minh biến ra sợi xích thật lớn hai màu tử bạch đan xem nhập vào cơ thể Tang Thịnh Huyết, cưỡng chế hành động của hắn.

    "Bạch Huyễn!!!" – Tang Thịnh Huyết cơ thể bị y khống chế không cách điều khiển được, Tang Thịnh Huyết nếu dùng toàn bộ sức mạnh có thể thoát khỏi khống chế của Bạch Huyễn nhưng làm vậy sẽ gây phản phệ nghiêm trọng cho y. Thương tổn y, hắn không làm được. Tang Thịnh Huyết chỉ có thể phẫn nộ trừng trừng nhìn Bạch Huyễn gỡ tay hắn ra, lùi về phía sau

    "Còn tên nào không muốn rời đi? Bản công tử giúp cho một tay."– Bạch Huyễn tránh né ánh mắt Tang Thịnh Huyết, trừng mắt nhìn đám người còn lại.

    "Lại thêm một đám chuột nhắt đến làm mồi cho lão gia gia ta. Ha ha ha! Tốt! Tốt!" – Thanh âm già nua nhưng mang nồng đậm lực áp bức không biết từ đâu truyền tới, vang dội khắp sơn động.

    "Các ngươi đi!Lập tức!" – Bạch Huyễn hét lên, Quang Ám phù văn trận sáng lên, vô số sợi xích đem đám người gắt gao trói lại. Bạch Huyễn phóng người tới trước kết giới – cửa sơn động. Đưa tay áp lên mặt kết giới, tinh thần lực toàn bộ bùng phát không chút kiềm chế khiến mặt đất dưới chân chấn động rung mạnh. Phù văn trận tử bạch sắc xen kẽ dưới chân Bạch Huyễn sáng lên, từ bàn tay y áp lên mặt kết giới từng chút từng chút tử bạch sác quang mang không ngừng lan tràn ra lên.

    "U Minh Võng! Bạo cho ta!" – Bạch Huyễn dứt lời, chỉ nghe "Đùng!" một tiếng tử bạch sắc quang mang nổ tung.Bụi mù mịt tán đi, trên kết giới hiện ra khe nứt vừa vặn một người chui lọt.Bạch Huyễn không nhiều lời, dứt khoát đem từng người từng người vứt qua khe hở ra bên ngoài sơn động.

    Ngay lúc Bạch Huyễn đem Tang Thịnh Huyết còn lại sau cùng cũng vứt ra, kết giới đột nhiên giật liên hồi, vết nứt từ từ khép lại.

    "Bạch Huyễn!! Ngươi ra đây cho ta! Ta không cho phép ngươi ở lại. Ngươi có nghe không Bạch Huyễn!!!"Tang Thịnh Huyết không ngừng gầm lên.

    "Đế Tôn! Trở về bàn bạc kỹ hơn rồi hẵng quyết định. Người mau ra đây đi, nơi này có cái gì không ai biết được, người không thể mạo hiểm." – Tam Vương nhìn thấy kết giới khép lại, cũng không quản có thể ngăn được hay không, vội vàng kêu gọi Bạch Huyễn.

    Chỉ tiếc Bạch Huyễn chưa kịp lên tiếng trả lời, không biết hắc yên từ nơi nào, lúc nào đã dày đặc tỏa ra dưới chân y, trong chớp mắt đem cả người y bao phủ, thất tung.

    "BẠCH HUYỄN!!!" – Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo không dám tin vào mắt mình. Bạch Huyễn ngay trước mặt bọn hắn vô thanh vô tức bị hắc yên làm cho không còn bóng dáng!

    Vì Bạch Huyễn biến mất, Tỏa Hồn U Minh cũng không còn khống chế mọi người nữa. Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo gần như phát điên, cả hai tựa như địa ngục sát thần mà đem tinh thần lực cuồng bạo phóng thích, Ám hệ cùng Quang hệ nguyên tố kỹ không ngừng đập lên kết giới nhưng không chút hiệu quả.

    Yêu Tộc Tam Vương mắt trợn trừng, đờ người nhìn chăm chăm vào trong kết giới, hi vọng Đế Tôn bọn hắn có thể trở ra trong khi Ma Tộc Tam Kỵ Sĩ cùng Thần Tộc Thánh Quang đau xót nhìn hai vị Đế Tôn trở nên điên cuồng.

    Hắc yên tán đi, kết giới vỡ nát để lại sơn động trống không hoang vắng bên dưới, không còn chút dấu vết nào cho thấy sự tồn tại của Bạch Huyễn, y tiêu thất tựa như chưa từng xuất hiện.

    Tang Thịnh Huyết phát điên, tựa như cuồng ma lao vào ngay khi kết giới vừa vỡ, tinh thần lực bùng phát, Ám hệ phù văn trận hiện, hàng loạt nguyên tố kỹ hủy thiên diệt địa theo ngón tay chỉ của hắn không ngừng bạo tạc khắp nơi, phá tan từng tấc đất như là muốn lật tung cả đại địa để tìm kiếm hình bóng người hắn muốn tìm.

    Trường Tôn Hạo lặng người nhìn theo thân ảnh Tang Thịnh Huyết điên cuồng bên dưới, Quang nguyên tố mờ nhạt bao lấy cơ thể hắn một vầng bạch sắc sáng mờ.

    Đột nhiên Tang Thịnh Huyết sững người, có vẻ như là hắn nhớ đến cái gì đó, quay đầu lại thì chỉ thấy Trường Tôn Hạo hờ hững vẫy tay ra hiệu cho Thần tộc nhân phía sau rút lui. Hắn quay lại nhìn Tang Thịnh Huyết một lần nữa rồi lấy từ trong tay áo ra truyền tống quyển trục bóp nát.

    "Đứng lại cho ta!"

    Tang Thịnh Huyết cuồng bạo gào lên lao đến gần ngăn cản Trường Tôn Hạo. Hắn không được rời khỏi. Con mắt đó là của Bạch Huyễn, không một tên Thần tộc nào được phép đem nó đi! KHÔNG ĐƯỢC!

    Trường Tôn Hạo khẽ cười mệt mỏi, truyền tống trận dưới chân bọn hắn xuất hiện, nhanh chóng đem Trường Tôn Hạo lẫn đám người Thần Tộc biến mất giữa khoảng không, để lại Tang Thịnh Huyết đang giận dữ điên cuồng nơi đây.

    Kể từ lúc đó, mâu thuẫn giữa Ma Đế và Thần Đế càng tăng cao, hai vị Đế Tôn thường xuyên chém giết lẫn nhau. Ma – Thần tộc nhân không ngừng kháo nhau rằng, có tin đồn hai vị đó tranh giành một vật gì rất trân quý. Chỉ có một số ít người có thể biết lý do đằng sau nó là gì.

    Tuy vậy, mâu thuẫn giữa Tang Thịnh Huyết cùng Trường Tôn Hạo dưới tâm nguyện của Bạch Huyễn trước khi chết chỉ có thể dừng lại ở tư thù. Tam Tộc cuối cùng cũng đình chiến, Huyết Mạch Minh Ước giữa Tam Đế một lần nữa được thành lập, Viễn Cổ chiến chính thức kết thúc.

    ~~~~~~~~~

    Thời Kỳ Niên Khai năm 22.000

    Tử Lâm – Thú Vực - Yêu Tộc Bắc Đại Lục.

    "Hắc hắc hắc!”

    Giữa màn đêm dày đặc không một chút ánh sáng, tràng cười quỷ dị đang không ngừng vang vọng đến từng ngóc ngách trong khu rừng. Nơi đây là Tử Lâm, được biết đến là khu rừng nguy hiểm nhất tại Dị Huyễn Đại Lục. Rừng cũng như tên, rừng chết – cây cổ thụ thì chết khô, dáng vẻ như chỉ cần chạm nhẹ vào đã tan thành bột phấn, cây non chưa mọc lên đã mầm nhú lên nhìn như đã thối rữa, thân cây càng cao lớn thì càng khô cằn như bị rút hết sinh khí. Nguyên nhân bởi vì xung quanh khu rừng quanh năm bao phủ lớp sương mù dày đặc mang theo nồng nặc tử khí còn dòng nước chảy xuyên suốt nuôi lớn khu rừng không phải màu xanh dịu dàng mà là màu tím đen, là nước độc. Ngoại trừ thực vật nơi đây thì không một sinh vật nào có thể sinh sống trong khu rừng này.

    Đương nhiên, chuyện gì cũng phải có ngoại lệ.

    " Hắc! Hắc! Hắc!" – Giọng cười quỷ dị lần thứ hai vang lên, lần này âm điệu còn cao hơn khi nãy, tràn đầy phần khích cùng đắc ý không ngừng mà tản ra mang theo tinh thần lực cuồn cuộn tỏa ra trăm dặm xung quanh chủ nhân của nó, trong chớp mắt, phạm vi trăm dặm không còn một bóng cây ngọn cỏ nào còn sót lại. Nếu lúc này có người cầm tinh thần thạch, không biết chừng cũng đã vỡ nát, người này sở hữu tinh thần lực thật kinh khủng.

    Giữa mảnh hoang vu đó, thiếu niên bạch phát đang đứng giang hai tay ngửa mặt lên trời cười lớn, xung quanh tinh thần lực như gió lốc không ngừng cuồn cuộn mà lan tỏa, bạch sắc y bào đang trên người vũ động. Trên mặt thiếu niên đeo chiếc mặt nạ màu bạc che gần hết gương mặt, chỉ chừa lại đôi con ngươi tử sắc không đồng nhất, một con tưởng chừng như trong suốt sáng lấp lánh hưng phấn nhìn mặt trăng tròn vành vạnh trên đỉnh đầu, một con lại đục ngầu vô thần không chút cảm xúc.

    "Hắc! Hắc! Hắc! Một ngàn năm a! Cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày này. Hắc! Hắc! Hắc!" – Bạch Dương ngửa đầu lên trời nhìn trăng sáng, càng nghĩ càng không kềm được phấn khích, không kềm được một lần lại một lần ngửa đầu lên trời cười như điên. Một thiếu niên giang hai tay đứng giữa một mảnh hoang vu chết chóc, tóc tai bay tán loạn trong gió trong khi y phục trên người lại không hề có một tí động tĩnh gì, lại còn không điên cuồng cười, cảnh tượng muốn bao nhiêu quỷ dị thì có đủ bấy nhiêu, không chừng còn hù chết không biết bao nhiêu kẻ yếu tim.

    "Haizz! Còn cười, cười đủ một ngày một đêm rồi đây. Bạch đại ca! Đế Tôn! Yêu Tộc Yêu Đế Tôn! Ta cầu xin ngươi, làm ơn trở về được hay không? Không phải ngày mai phải đi An Minh thành sao? Ta ngâm mình trong cái hồ nước độc này một ngày một đêm rồi đấy, vảy rồng cũng sắp bong tróc hết rồi đây này." – Song Ngư lần thứ hai ngàn chín trăm chín mươi chín ngoi lên từ hồ nước đen cách đó hơn trăm dặm, thở dài lần thứ ba ngàn với cái người đang lên cơn điên kia, trong lòng không ngừng đem người trước mắt mắng đến cẩu huyết lâm đầu.

    Vì sao a, tại sao Đế Tôn nhà nào nhà nấy nếu không oai vệ, nghiêm túc, lãnh huyết, vô tình thì cũng ôn nhu, ấm áp, hiền lành, hiểu ý người. Trong khi Đế Tôn nhà mình… không biết diều như vậy!

    Được việc thì ít, bại sự có thừa!!

    Lại còn có bệnh điên!!!

    Mặc dù thật lòng mà nói, lúc không điên y cũng rất ra dáng Đế Tôn... Nhưng con bà nó, vấn đề là thời gian tên này phát bệnh còn nhiều hơn thời gian tỉnh.

    Còn nữa, còn nữa, tại sao lần nào ổng phát điên chạy loạn thì người rút phải thăm đi tìm cũng là mình? Nhất định là hai tên kia giở trò!!

    Hừ! Này thì Tẩu Thú Vương, địa vị cao thì hay lắm sao, cũng chỉ hơn có một hai giai.

    Hừ! Này thì Phi Cầm Vương, lớn tuổi thì hay lắm sao, cũng chỉ hơn một ngàn năm chứ bao nhiêu!!!

    Lão tử đây cũng là một trong tam vương a!

    Rốt cuộc kiếp trước ta tạo cái nghiệt gì aaaaa!

    "Ngư ngố, ngươi lại bám theo ta!" Bạch Dương trợn trắng mắt nhìn cái người lại bắt đầu mất kiểm soát cảm xúc đang không ngừng lặp đi lặp lại hành động vẽ trên đất một con mèo cùng một con gà sau đó vung tay cào loạn xạ phá nát đi. Ừ, mắt y thật tốt, lựa chọn bỏ qua con chó có chín đuôi kia, không quan tâm.

    "LẠI???" – Song Ngư hét lên – "Nếu có thể ta thà chết cũng không muốn bám theo người đây. Nhìn đi, nhìn này, chỗ này chỗ này chỗ này" – Song Ngư trồi lên hơn phân nửa, để lộ nửa người trên trong tình trạng "bán khỏa thân", ngón tay không ngừng chỉ loạn trên người mình.

    Bạch Dương đưa mắt liếc xuống nhìn theo ngón tay của Song Ngư, ừ, da trắng này, ừ vảy rồng màu xanh dưới ánh trăng thật lấp lánh a, chậc chậc, ngực mặc dù không có nảy nở như con mèo kia nhưng bù lại hợp khẩu vị của mình nha. Chậc chậc, quả nhiên tiểu chính thái là đáng yêu nhất, mặt tròn tròn, da trắng trắng, cái điểm hồng hồng nho nhỏ ...Khụ khụ..

    "NÀY!! Trọng điểm không phải ở đó, ta nói nhìn vết thương, vết thương có nghe không? Thối hồ ly!!! " – Song Ngư mặt phừng một cái đỏ bừng đưa hai tay che ngực, bừng bừng lửa giận trừng Đế Tôn nhà mình đang dùng ánh mắt sắc lang mà nhìn mình. VÌ SAO AAA!! Đã bị điên thì thôi đi, còn háo sắc. Đã háo sắc thì thôi đi, tại sao nhất định cứ phải là tiểu chính thái aaa!!

    "Khụ! Cái đó... Ahaha..Bỏ qua, bỏ qua. Được rồi, nể mặt Tiểu Ngư khả ái nhà chúng ta, ca ca đây đành nén đau thương, dằn lại trái tim đang không ngừng thổn thức mà theo cưng về chịu tội." – Bạch Dương nhìn Song Ngư nghiến răng nghiên lợi, bộ dạng như đang nguyền rủa mười tám đời nhà mình, ho khan một tiếng rồi cười ha hà xoay người bỏ chạy.

    Song Ngư đen mặt nhìn người nào đó đem Phong nguyên tố ra vận dụng hết toàn bộ tinh thần lực từ hồi mới bú bình ra mà chạy như bị chó rượt.

    Song Ngư thở dài. Mặc dù cách thức không mấy đẹp mặt..., ừ thì phải lưu lạc đến mức đi bán nhan sắc... Nhưng ít nhất cũng xem như là hoàn thành nhiệm vụ dẫn được người về rồi đi...

    " An Minh thành… Tam Đế tụ… Hi vọng Đế Tôn không lại làm chuyện gì mất mặt…" – Song Ngư thở dài khóc không ra nước mắt.

    ~~~~~~~~~~~~~~~

    Phủ Yêu Đế - Vạn Yêu Thành – Yêu Tộc

    Bên trong phòng mình, Bạch Dương vẫn đeo chiếc mặt nạ bằng bạc bóng dáng cô đơn đứng bên cửa sổ ngẩng đầu nhìn trăng sáng, dáng vẻ yên tĩnh hoàn toàn đối lập với hình tượng "Vừa điên vừa háo sắc" trong lời Song Ngư.

    "Tang Thịnh Huyết, ta trở về rồi, còn ngươi ...?" Huyết, lúc đó ta đã không thể nói với người, thật xin lỗi.


    Hết chương 2.

    (1) Vị lai Yêu Đế : Yêu Đế tương lai.

    (2) Tử quang : ánh sáng tím
     
    Last edited: 17 Tháng hai 2017 lúc 21:55
  4. Nayura WQ

    Nayura WQ Hành Tinh
    • 103/128

    Tham gia ngày:
    5 Tháng mười một 2016
    Bài viết:
    4
    Đã được thích:
    5
    Điểm thành tích:
    103
    Giới tính:
    Nữ
    Nói thực thì để tìm một fic tu chân trên 4rum này hơi bị khó nhằn đấy, thế nên fic của bạn có thể được coi là hàng hiếm cần được bảo tồn...

    Ấn tượng đầu tiên là, có vẻ bạn đã rất đầu tư cho fic :3 nhìn đống cảnh giới nguyên tố phân chia phức tạp là đủ hiểu rồi. Về mặt nội dung thì đã có phần chăm chút, bối cảnh hoành tráng, có hệ thống, tuy vẫn còn lằng nhằng nhưng tui coi như cũng hiểu được phần nào. Nhưng vấn đề nghiêm trọng nhất là... Lúc đọc chương 1, 2, mặt tui kiểu WTF =)) Biết là yếu tố tình củm rất quan trọng, nhưng để nó xuất hiện trong tình huống mở đầu này thì cực - kỳ thiếu hợp lý, có cảm tưởng mấy bạn trẻ đang bàn chuyện hệ trọng nghiêm túc biết bao, từ đâu lại nhảy ra mấy chi tiết sến súa phá game =)) có vẻ phân chia tình tiết yếu tố chưa phù hợp. Đáng nhẽ đoạn này cho một ít tình cảm lúc Bạch Huyễn quyết tâm hy sinh là đủ rồi, vừa đủ cảm động lại thể hiện được mối quan hệ tay ba giữa mấy bạn trẻ. Chứ ở chương 1, quả thực biểu hiện của Tang Thịnh Huyết có phần làm tui bực mình :)) nói nhẹ thì là ngạo kiều, tình yêu sâu nặng, nói thẳng thì là ngu ngốc, giận dỗi nhảm nhí, thiếu suy nghĩ. Tui không nghĩ việc Bạch Huyễn giấu mình có song hệ nguyên tố, thì có íu gì mà Huyết phải giận. Bạn trẻ này có tính chiếm hữu hơi bị cao... Cái vấn đề cỏn con này chẳng thể hiện được gì hết, cũng chẳng liên quan đến sự tin tưởng tín nhiệm hay tình cảm Huyễn dành cho Huyết. Nên là đoạn này tui đọc hơi bị ức. Có cảm giác phần lãng mạn đã lấn hết nội dung lúc đó rồi, làm loãng mạch truyện, đến mức đọc đoạn sau, phát hiện tình huống lúc này thế mà lại cực nguy hiểm, tui có hơi sock :)) :))
    Nói chung thì về mặt cốt truyện chung, các tình tiết liên quan đến mặt huyền huyễn tu chân, bạn viết khá ổn. Nhưng về mặt tình cảm thì hơi dở... Btw, tui xin phép đặt chỗ ship Bạch Huyễn x Trường Tôn Hạo =)) Bạn Hạo hình như là loại hình ôn nhu trầm ổn nhể...

    Cái khác tui không có ý kiến gì nhèo. Hóng chương mới :3~
     
    shaorin2703 thích bài này.
  5. Snow Evil

    Snow Evil Hành Tinh
    • 103/128

    Tham gia ngày:
    5 Tháng hai 2017
    Bài viết:
    19
    Đã được thích:
    17
    Điểm thành tích:
    103
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Xem trộm truyện, viết truyện nghiệp dư
    Nơi ở:
    Những nơi có thể viết truyện
    Ô ô chuyện gì đang diễn ra~ Tang Thịnh Yết (=.(:~ nói thật là lúc mình đọc lướt qua là không chỗ nào bắt lỗi được, nhưng khi đọc lại thì mới moi được cái này ra nga~ Nhìn fic là biết nàng đầu tư đến mức nào rồi, văn phong ổn, nói chung là không chê được vào đâu, nhưng mình có 1 điều khuyên bạn là bạn nên cho mình cái giới thiệu nhân vật a~ =.= khúc đầu đọc còn hiểu, khúc sau bắt đầu rối rối a~
     
    shaorin2703 thích bài này.
  6. shaorin2703

    shaorin2703 Thiên Thạch
    • 8/11

    Tham gia ngày:
    8 Tháng tư 2012
    Bài viết:
    40
    Đã được thích:
    167
    Điểm thành tích:
    8
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Một nơi nào đó
    Facebook:
    https://www.facebook.com/phuongtu.vyvy
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Đầu tiên là cám ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình. :x

    Đúng như bạn nói, mấy cái yếu tố tình cảm mình khá là dở... Lúc viết cứ sợ không lột tả được cảm xúc của nhân vật nên cứ viết viết viết. Viết dài viết dai lại thành ra dở rồi. [​IMG] Mình lúc đầu còn lo bạn Hạo bị mờ nhạt quá, ai ngờ vậy mới được thích :cry00000: Mình sẽ rút kinh nghiệm các chương sau bớt bớt lại. [​IMG]

    Nói gì thì mình rất cảm ơn ý kiến của bạn. :x

    Chết thật, cảm ơn bạn nhiều, mình dò mấy lần rồi thế mà vẫn cứ sót. Nhiều khi mình còn viết "Tang Thịnh Huyễn", "Trường Tồn Hạo" nữa kia.
    Viết xong đọc tới đọc lui, ctrl + F dò 2,3 lượt rồi ấy, mà không ngờ có cái lỗi "Tang Thịnh Yết" này nữa. :cry00000:

    Còn về giới thiệu nhân vật, mình cũng đang có dự định làm, nhưng một phần vì mình chưa nghĩ ra vai trò của cả 12 người, một phần mình không biết bắt đầu như thế nào...

    Nói tóm gọn ấy, giới thiệu nhân vật nhất định sẽ có ( vào một ngày không xa... từng bạn sẽ lên sàn.... ).

    Kết lại một câu là, rất cảm ơn bạn đã ghé qua ủng hộ truyện của mình.:x
     
    NgoVy123, Snow Evil and Nayura WQ like this.
  7. NgoVy123

    NgoVy123 Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    26 Tháng mười hai 2015
    Bài viết:
    24
    Đã được thích:
    46
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Học sinh
    Nơi ở:
    Tỉnh Ninh Thuận, thành phố Phan Rang Tháp Chàm
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Truyện càng ngày càng rối ahh. Thiết nghĩ ngay từ đầu Au nên tung ra cái GTNV cho con dân khỏi đau đầu nhức óc.

    - Có một lỗi gần cuối chap 2:
    Vì sao a, tại sao Đế Tôn nhà nào nhà nấy nếu không oai vệ, nghiêm túc, lãnh huyết, vô tình thì cũng ôn nhu, ấm áp, hiền lành, hiểu ý người. Trong khi Đế Tôn nhà mình… không biết
    diều (điều) như vậy

    - Ta đang thắc mắc chuyện gì xảy ra sau khi Bạch Huyễn đẩy mọi người ra ngoài? Tại sao giờ lại có thể tự tại rời đi, đến hội tụ Tam Đế. Còn con mắt? con mắt kia là sao?

    - Riêng ta, Tang Thịnh Huyết là tuýp nhân vật ta không thích nhất trong phim cũng như trong truyện:-ssquá ồn ào, suy nghĩ hơi không thấu đáo, nhưng lúc nào nữ chính (nam chính) cũng thuộc về người này~X(.

    - Mà Song Ngư có phải là 1 trong Tam Vương lúc trước bị Bạch Huyễn đẩy ra ngoài không? Sao giờ lại đeo theo Bạch Huyễn kêu hắn về? Ta cứ nghĩ Bạch Huyễn hắn biến mất rồi bất ngờ xuất hiện làm tất cả mọi người bất ngờ chứ? À, mà Song Ngư thực là một tiểu thụ đanh đá nha =))

    - Truyện nàng đầu tư nhiều lắm nhỉ, nội spoiler phân cấp bậc, thời kì, nguyên tố,... làm ta đủ choáng. Hóng các sao khác được lên sàn.

    Chúc fic Au thành công, có chap nhớ báo ta. Hóng~~
     
    Last edited: 20 Tháng hai 2017 lúc 01:05

Chia sẻ trang này

Share