Drabbles Challenge

Thảo luận trong 'Tào Lao Bí Đao' bắt đầu bởi o0oCHAOSo0o, 22 Tháng sáu 2017.

?

Vote chủ đề, nên hay không?

  1. Mọi người cùng đề xuất chủ đề cho máu :v

    63.6%
  2. Cháo chọn random đi :))

    36.4%
  1. o0oCHAOSo0o

    o0oCHAOSo0o SWAT
    • 525/213

    Tham gia ngày:
    25 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    2,581
    Đã được thích:
    21,041
    Điểm thành tích:
    525
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Host Club Street - NY
    Chòm Sao:
    Xử Nữ
    WEEK V
    ANGST


    [​IMG]

    Tham gia bình chọn chủ đề tuần mới tại đây.
     
    Last edited: 17 Tháng bảy 2017 lúc 06:19
  2. Aries Shirakiin Reimu

    Aries Shirakiin Reimu Hành Tinh
    • 146/170

    Tham gia ngày:
    20 Tháng hai 2015
    Bài viết:
    531
    Đã được thích:
    4,543
    Điểm thành tích:
    146
    Nơi ở:
    ❄️ Fauna Family ❄️
    Chòm Sao:
    Bạch Dương
    Warn: Harry Potter fanfic, siêu nhảm.

    | ANGST |
    Lục và Đỏ

    Draco Malfoy luôn đối đầu với Harry Potter. Ừ thì, gần như là luôn luôn ấy.

    Có lẽ do quan hệ của hai nhà Rắn và Sư Tử, có lẽ một đứa trẻ lớn lên trong lời ca tụng và nịnh hót như Draco khó mà chấp nhận được việc có một nhóc đầu thẹo đeo kính vượt mặt mình, kể cả về những chiến công lẫn gia thế. ( mặc dù nói thật thì Harry sống cũng chẳng sung sướng gì cho cam )

    Nhưng Draco thực sự đâu có ghét Harry.

    Việc cậu đối đầu với Harry có lẽ chỉ do sự ghen tị và ganh đua của những đứa trẻ mà thôi.

    "Potter à, rồi mày sẽ thấy là có những gia "đình phù thủy sang hơn. Mày đừng vội kết bạn với đám tầm thường. Chuyện đó tao giúp mày được."

    "Cám ơn. Tao nghĩ tự tao cũng biết được đứa nào tầm thường, đứa nào không rồi!"
     
  3. andrea cordelia

    andrea cordelia Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    8 Tháng sáu 2014
    Bài viết:
    495
    Đã được thích:
    3,156
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Tả pí lù
    Nơi ở:
    Hội chị em CYB
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Hôm qua em mơ bị xỉa thịt,
    chắc là báo ứng do làm mấy quả BE máu me thịt người nhiều quá.
    Đợi ngày có hường để viết SA

    |Hanahaki|
    Chị ấy sống một mình ở căn nhà đối diện. Ngày nào tôi cũng sang chơi với chị thấy lúc nào chị ấy cũng đang trồng hoa. Từ bông hoa hồng rực rỡ hoa lệ đến những đóa hoa dại nhỏ xíu như mặt trời bé con.

    Chị kể rằng chồng chị vô cùng thích hoa, chị đang trồng hoa đợi chồng về. Tôi đã từng hỏi chồng chị đi đâu nhưng chị không đáp...

    Một ngày nọ, tôi thấy ở lồng ngực chị mọc lên một nhánh hoa... Chỉ mình tôi thấy

    Hoa càng ngày càng lớn, chị cũng bắt đầu ho, đôi lúc còn ho ra máu

    Sau đó, chị chết.

    Người ta thương tiếc cho một cô gái không ba không mẹ không chồng không con chỉ có một thân một mình.

    Nhưng tôi biết chị không cô đơn.

    Chị có người thương người nhớ bởi vì nhành hoa đó đã mọc trên người chị.

    Hanahaki sinh ra từ mối tình đơn phương

    Và khi tình cảm không được đáp lại, các cánh hoa sẽ lấp đầy cơ thể và rồi giải phóng người ra khỏi căn bệnh tương tư này.

    ...
    Mọi người có thể search gg để tìm hiểu về bệnh Hanahaki.
    Sẽ rất hữu ích cho những ai đang viết về fantasy mà có ngược tâm ấy :D

     
  4. Ashley Frocher

    Ashley Frocher Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    16 Tháng tám 2015
    Bài viết:
    196
    Đã được thích:
    1,140
    Điểm thành tích:
    118
    ANGST
    | Tỉnh |
    Cô ấy chết đã được hai tháng. Anh cũng đã không ra ngoài suốt hai tháng.

    Anh nghỉ việc ở nhà.,Tôi luôn mua đồ ăn cho anh, khuyên nhủ anh nhưng anh không nghe. Đôi mắt anh thâm quầng, toàn thân run bần bật. Tôi rất lo lắng.

    Hôm nay anh mặc áo khoác và ra khỏi nhà. Tôi ngạc nhiên và vui mừng. Anh đã có lại tinh thần rồi. Tôi đi theo anh xem anh sẽ đi đâu.

    Anh đứng trước mộ cô ấy một hồi lâu, tôi thấy ngực mình thắt lại...

    Anh quay ra phía tôi, mắt anh chứa đầy sự căm hận, tôi sợ hãi và chạy đi. Anh đập vỡ lọ hoa trên một cô ấy và dùng những mảnh thủy tinh đâm tôi.

    Chắc cô ấy đã nói cho anh biết...

    Anh mộng du và tôi đang che đậy một tội ác.
     
  5. Amber Cassie Sullvian

    Amber Cassie Sullvian Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    19 Tháng hai 2017
    Bài viết:
    59
    Đã được thích:
    329
    Điểm thành tích:
    108
    Giới tính:
    Nữ
    ANGST
    Hắn đã sẵn sàng. Một kế hoạch hoàn hảo.

    Dù mặt trăng có sáng thế nào, cũng không tìm ra kẻ sát nhân.


    Cô lập. Sáu bị cô lập trên hòn đảo. Một chương trình sinh tồn thú vị. Mỗi người đều được phát một máy quay phim để hình ảnh trở nên chân thực nhất.

    Đêm đầu tiên, cậu bác sĩ trẻ bị đâm nhiều nhát vào bụng. Nội tạng nhão nhoét. Không ai biết vì sao, không ai tìm ra thủ phạm.

    Nỗi sợ hình thành, mọi người lo lắng.

    Đêm thứ hai, giáo viên tiểu học bị cắt lìa đầu khỏi cổ. Không ai biết vì sao, không ai tìm ra thủ phạm.

    Chàng sinh viên năm nhất sợ hãi khóc đỏ cả mắt.

    Đêm thứ ba, chàng sinh viên năm nhất bị móc hai con mắt. Không ai biết vì sao, không ai tìm ra thủ phạm.

    Bác nhân viên bán hàng khóc thét, chân tay run cầm cập.

    Đêm thứ tư, bác nhân viên bị rạch họng và cắt lìa chân tay. Chỉ còn một mình cô thám tử trên đảo.

    Đêm thứ năm, hắn đến chỗ cô. Cô cầm tay hắn chạy ra bờ biển.

    "Chúng ta phải thoát khỏi đây. Có ai đó trên đảo đang muốn giết tất cả." Cô nói với giọng hoảng hốt.


    "Cô thám tử, giờ cô vẫn chưa nhận ra sao?"

    "Nhận ra việc gì? Nhanh lên nếu không đêm nay một trong hai chúng ta sẽ chết."

    "Đúng vậy. Cô có sợ không?"

    "Tôi..."

    "Đêm nay, người phải chết chính là cô."

    Hắn mỉm cười.

    Trăng hôm nay thật sáng.

     
  6. Honeyy

    Honeyy Thiên Thạch
    • 3/11

    Tham gia ngày:
    29 Tháng ba 2017
    Bài viết:
    14
    Đã được thích:
    51
    Điểm thành tích:
    3
    Giới tính:
    Nữ
    |ANGST|

    [​IMG]

    "Mẹ ơi con đã già rồi, con ngồi nhớ mẹ khóc như trẻ con
    Mẹ ơi con đã già rồi, con ngồi ngớ ngẩn nhớ ngôi nhà xưa."*​

    Nó nhấn vội cái nút màu đỏ trên remote, màn hình tivi vụt tắt và chỉ còn lại một màu đen như cuộc đời của nó.

    Ngày xưa, mẹ còng lưng đẩy chiếc xe chất đầy phế liệu phía trước, mồ hôi ướt đẫm gương mặt, rơi cả xuống áo nhưng miệng mẹ vẫn nở nụ cười thật tươi vì cái giọng ngọng nghịu của nó khi đang ngồi hát nghêu ngao ở chiếc yên phía sau.

    Những giây phút hạnh phúc vui vẻ hiếm hoi ấy chẳng có bao lâu khi những ích kỷ, tham lam của cuộc đời đổ ập xuống ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo của mẹ con nó.

    Nó ngẩng mặt lên trời tự hỏi "Chân lý là gì?", "Công bằng ở đâu?", những thứ đó chẳng phải ngẫu nhiên mà xảy ra chỉ vì nó có một bà mẹ "nhặt ve chai" sao? Vậy tự nó sẽ làm thay đổi tất cả. Cứ chờ đấy!

    Sự tham vọng, ích kỷ và thủ đoạn đã nhanh chóng giúp nó đổi đời. Bây giờ nó có thể ngẩng cao đầu đối mặt với những con người mà nó từng căm hận ấy. Mà không, nó sẽ dễ dàng hoà nhập vào họ chỉ vì nó đã trở nên giống họ, rất giống. Sự giàu có, tiếng tăm, nó đã có tất cả. Nó chỉ không có mẹ. Mẹ nó đã dần héo mòn bên mâm cơm mỗi ngày chỉ vì nó phải dùng cơm với đối tác bên ngoài.

    Ngày xưa, có ngôi nhà nhỏ ấm áp luôn rộn vang tiếng cười của một lớn một nhỏ. Ngày nay, có ngôi nhà to lớn lạnh lẽo cùng tiếng thở dài mệt mỏi của một kẻ đang dần héo mòn bên những thứ hư vô mất công tìm kiếm bấy lâu nay. Nó bật cười lớn tiếng, hai hàng nước mắt lăn dài như một đứa trẻ xa mẹ...

    "Biển sóng thét gào một ngày nhớ mẹ sóng trào khơi xa
    Trời gió mây ngàn một ngày khóc mẹ trăm ngàn sao rơi
    Mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình.
    Dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có mẹ."*
    *Mẹ tôi - Trần Tiến​
     
  7. MaThienNhan

    MaThienNhan Hành Tinh
    • 108/128

    Tham gia ngày:
    4 Tháng một 2017
    Bài viết:
    42
    Đã được thích:
    168
    Điểm thành tích:
    108
    Nghề nghiệp:
    Học Sinh
    Nơi ở:
    TPHCM
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    | ANGST |
    Búp Bê Sứ

    Cậu vẫn đẹp như vậy, tựa cái tên "Búp Bê Sứ" mà lũ bạn đại học thường gọi. Lúc đó cậu chẳng buồn tức giận, chỉ im lặng cười cười như chính mình cũng thừa nhận. Cậu đẹp, đẹp hơn cả những đoá hồng trắng bên cạnh lúc này. Bọn chúng quả thật làm sao bì được màu trắng nhợt nhạt thuần khiết lúc này của cậu, bởi vì cậu sắp trở thành một thiên thần, lìa xa nhân gian này mãi mãi.

    Anh đến gần quan tài gỗ, giữa dòng người vận trang phục trắng toát, yên lặng ngắm nhìn cậu. Gương mặt búp bê sứ từng mỉm cười, đôi môi tái nhợt từng dán lên đôi mắt anh, hơi ấm của cậu dường như vẫn chưa rời khỏi...

    Làm ơn! Làm ơn trở về đi!

    Tâm anh trống rỗng. Anh biết mình nên rời khỏi nơi này, nhường lại nó cho cha mẹ cậu nhưng đôi chân anh mặc lý trí dày vò, vẫn không tài nào di chuyển. Anh muốn khóc, muốn nằm xuống cạnh cậu, cùng cậu kết thúc cuộc sống, nhưng vì cái lời hứa chết tiệt trước khi cậu nhắm mắt, anh không thể!

    Đôi mắt vương đầy tơ máu, anh cố nuốt nước mắt vào trong, để chúng không ngăn tầm mắt của anh ngắm nhìn cậu, một lần cuối. Lần cuối cùng trước khi cậu mãi mãi chôn vùi trong lòng đất, anh muốn được ngắm nhìn thật kĩ, từng đường nét, dẫu cho điều này có khiến anh đau đến tận cùng, khiến anh mãi mãi không thoát ra khỏi cơn ác mộng mỗi đêm trông thấy cậu rời khỏi vòng tay anh, anh vẫn muốn khắc ghi cậu trong kí ức.

    Đợi anh, khi lời hứa của hai ta kết thúc, anh sẽ đến bên em...
     
    Clazy Cat, Honeyy, Piscesenny and 4 others like this.
  8. Angellovely

    Angellovely Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2016
    Bài viết:
    107
    Đã được thích:
    206
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nữ
    Nghề nghiệp:
    Ăn rồi ngủ
    Nơi ở:
    Trái Đất
    Facebook:
    https://www.facebook.com/LinhYNguyet
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    Thật lòng thì, chủ đề này chẳng biết viết thế nào =.=
    ANGST
    | Trăng máu |

    Trăng đêm nay tròn, tròn vành vạnh…


    Nó ngồi gục xuống bậc thềm, hai tay ôm lấy chân, run run, bộ quần áo của nó, trắng…như mặt trăng…


    Đôi vai nó không ngừng run lên, nó nấc từng tiếng…


    Sợ! Nó sợ và hoản loạn.


    Nó nhìn người đàn ông trước mặt, ông ta cầm con dao đang nhỏ máu từng giọt, từng giọt.


    Ông ta bước lại gần, nó lắc đầu, đã sợ, lại thêm sợ…đôi vai, run hơn trước…


    Người đàn ông hướng tim nó, đâm nhát dao xuống…


    - Không! Cha! Đừng mà…


    Nó ngã xuống, váy trắng nhuộm đỏ…


    Khi đã nhắm mắt ra đi, nó vẫn sợ…Nó không sợ cái chết…nó sợ cha nó…


    Mặt trăng thoáng màu máu….


    Hôm nay là đêm trăng máu xuất hiện…là lúc nỗi sợ lên ngôi....

     
    Piscesenny, Honeyy and Mary Russell like this.
  9. FuyuDec1202

    FuyuDec1202 Hành Tinh
    • 118/128

    Tham gia ngày:
    20 Tháng ba 2017
    Bài viết:
    139
    Đã được thích:
    507
    Điểm thành tích:
    118
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Việc không ai muốn làm
    Nơi ở:
    Nơi không ai muốn đến
    Facebook:
    https://www.facebook.com/SuiraDec1202
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Lại tiếp tục ham hố dù đến giờ vẫn không hiểu Angst là cái gì :v
    ~ Tự sát ~
    Hắn sập cửa nhà tắm lại, xả nước nóng vào bồn. Hắn cầm con dao nhỏ, rạch một đường ngang cổ tay. Đau. Hắn nhắm mắt, cắn chặt răng, cố gắng để không phải kêu lên. Con dao cứa sâu vào da thịt, cắt đứt từng mạch máu lớn nhỏ. Một dòng chất lỏng đỏ tươi tràn ra, nhuộm lên cổ tay hắn. Hắn ấn tay chìm xuống nước, gục đầu vào thành bồn tắm. Máu cứ từ từ tan ra trong nước, chảy không ngừng. Hắn nhớ về ngày trước, về những ngày hạnh phúc bên cô. Kí ức ùa về như một thước phim quay chậm. Nhưng đó đã là quá khứ rồi. Hắn cười nhạt. Mọi thứ dần mờ đi, một màu đen bao trùm lên hết thảy. Hắn…

    …đã chết!


    ~ Đông Nguyên ~
     
  10. o0oCHAOSo0o

    o0oCHAOSo0o SWAT
    • 525/213

    Tham gia ngày:
    25 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    2,581
    Đã được thích:
    21,041
    Điểm thành tích:
    525
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Host Club Street - NY
    Chòm Sao:
    Xử Nữ
    Viết trong niềm hận bất tận với môn địa x 2 :))
    .



    *

    AGNST
    "Ngàn vạn tia sáng"

    Lý thuyết Euclide, tiên đề cuối cùng cho rằng hai đường thẳng song song tuyệt đối không thể cắt nhau.

    Lý thuyết phi Euclide, cơ bản không đổi thay, song nhất quyết vạch ra một nơi chốn khác cho những đường thẳng song song ấy gặp lại.

    Đảo ngược định lí thời không, đặt điểm chung tại chân trời.

    Ở tận cùng thế giới, nơi ngàn vạn tia sáng sinh ra rồi chết đi, chúng ta chỉ có thể giao nhau một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi đồng dạng tan biến mãi mãi.

    Nàng hỏi Người. Lựa chọn sống ổn an tới cuối đời, hay theo nàng vỡ vụn nơi chân trời ấy?

    Không chút đắn đo, Người cười nói.

    Ta nguyện cùng nàng, hoà vào hư vô.

     

Chia sẻ trang này

Share