[5*] Screaming Class - Lớp Học Rùng Rợn.

Thảo luận trong 'Lưu Trữ' bắt đầu bởi Salyal Sagittarius, 16 Tháng mười hai 2012.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Salyal Sagittarius

    Salyal Sagittarius Lycoris Hella Radiata

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2012
    Bài viết:
    366
    Đã được thích:
    594
    Điểm thành tích:
    123
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Wandering. Would u please invite me to your heart?
    Yahoo! Messenger:
    pt_kute_13@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Screaming Class – Lớp học rùng rợn.

    Tác giả: Ishikawa Emi.
    Thể loại: Drama, Horror, Mystery, School Life, Shoujo, Supernatural.
    Tên khác: Zekkyou Gakkyuu, Scary Lessons.
    Note: Đây là 1 bộ truyện tranh rất hay a, vì sở thích nên Sal sẽ chuyển nó sang serie truyện chữ. Vì thế nên có lẽ sẽ không hay bằng bản manga, nhưng dù sao cũng rất mong mọi người ủng hộ a~
    Chuyển thể: Salyal Sagittarius.
    Chap đang tiến hành: 24.

    Chapter 1: Tiết 1 – Trò chơi ma quỷ.

    Bầu trời hơi ửng hồng. Mặt trời từ từ nhô lên, lấp ló sau vài đám mây to xám xịt. Khung cảnh nhuốm chút thê lương không ngờ. Tại một trường học nọ, tưởng chừng bình thường như bất kì ngôi trường nào khác, nhưng lại có nét đặc biệt kì lạ. Ghé mắt vào một lớp học, từng bộ bàn ghế, tủ sách sắp xếp gọn gàng nằm trong bóng tối bao phủ cả căn phòng. Mơ hồ có thể thấy một bóng người nhàn nhạt. Là một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài xõa đến vai, mặc một bộ đồng phục học sinh cũng đen thăm thẳm như màu tóc cô ta vậy. Có chút mỉm cười, cô ấy cất tiếng, giọng nói trầm trầm mềm mại, phá tan sự tĩnh mịch đáng sợ trong phòng.

    - Chào mừng các bạn đến với lớp học rùng rợn... Tôi sẽ dẫn dắt các bạn tới một lớp học mà các bạn chưa từng được trải nghiệm trước đó...

    Cô gái mỉm cười, đôi mắt mở to, hiện rõ hai con ngươi màu hổ phách lấp lánh, so với mắt mèo thì giống nhau y đúc, thực không có gì sai biệt.

    - Giữa sự tẻ nhạt của cuộc sống hàng ngày, có một thế giới khác đang chờ đợi... – Tiếng chuông đồng hồ đột ngột vang lên, lan tỏa khắp không gian: “Ding...Dong..”, kim ngắn chỉ ở con số 2 tròn trĩnh, bây giờ là 2 giờ sáng. Âm điệu giọng nói của cô gái đó hòa hợp với tiếng rung ma quái một cách không ngờ - Đến lúc bắt đầu rồi... Hãy thưởng thức... TIẾT 1: TRÒ CHƠI MA QUỶ...

    ______________________________________________


    Tại một ngôi trường trung học nọ ở Nhật Bản,...

    Ánh nắng lung linh chiếu xuyên qua tán lá cây, tiếng xào xạc rầm rì không dứt. Lớp 6 – 2, bây giờ là những phút giây nghỉ giải lao giữa các tiết học, không khí sôi động và vô cùng huyên náo. Ai nấy tụ tập thành 1 nhóm lớn, cùng nhau chơi điện tử. Đủ loại âm thanh hỗn tạp lao nhao khắp nơi.

    - Được rồi! Tớ qua rồi này!

    - Chơi thêm ván nữa trước khi cô giáo vào nhé!

    - Dạy tớ cách chơi đường tắt đi!

    Một cô bé xinh xắn với mái tóc nâu nhạt cắt ngắn tới vai cô độc ngồi một góc, đưa mắt thèm thuồng nhìn các bạn cùng lớp rồi chán nản thở dài một hơi. Thấy vậy, bạn thân nhất của cô liền hỏi:

    - Mio, sao vậy ?!

    - Mọi người ai cũng chỉ chăm chăm vào máy chơi game thôi.

    - Mio, cậu không có cái nào sao?!

    - Mẹ tớ không cho... – Mio gục đầu xuống mặt bàn, hồi tưởng lại khoảnh khắc xin mẹ mua máy chơi game đã bị mắng té tát.

    - “Đây là máy chơi game cầm tay rất nổi tiếng hiện nay. Ở trường mình ai cũng có 1 cái.”

    Một cô bé hét to với người đã an ủi Mio:

    - Yukari, lại đây cùng chơi với mọi người nào!

    - Được rồi!

    - Tớ cũng chơi nữa! – 1 cậu bạn điển trai tóc đen tươi cười nói.

    - “Cả Abe – kun nữa. Tuyệt quá Yukari.”

    - Mọi người sẵn sàng chưa?

    Mio nhìn theo bóng dáng Yukari, khóe mắt đã hơi hơi ngấn nước.

    - “Tuyệt quá đi! Mình cũng muốn có 1 cái!”

    _o0o_

    Trên đường đi học về, Mio không ngừng thất vọng, thầm nghĩ:

    - “Mẹ sẽ không mua cho mình đâu. Dù có để dành tiền tiêu vặt thì bao giờ mới đủ chứ? Nếu thế thì bạn bè sẽ bỏ rơi mình mất!” – Mio nhăn mặt, tưởng tượng tới viễn cảnh những người bạn của cô thốt lên: Chơi với Mio chán lắm! Chợt chân cô vấp phải 1 thứ gì đó. Là 1 cái máy chơi game! Mio ngạc nhiên thốt lên:

    - Oa! Là 1 cái mày chơi game, không biết ai đã làm rơi nhỉ?

    - “Loại này mình chưa từng thấy bao giờ? Hay là mẫu mới nhỉ?” Mio cúi người, nhặt cái máy lên. Nó màu đen sang trọng, có những nút điều khiển màu trắng, trông rất mới và hiện đại.

    - Huh? Mình đã ấn gì đâu? – Mio sửng sốt nhìn màn hình cái máy tự khởi động. Một lâu đài cổ kính hiện ra, có vài con vật đang nhảy múa ca hát. Tên trò chơi này là “Animal and human’s stories”. Cô khẽ đọc luật chơi của nó. Đây không phải là 1 game nhiều người chơi với nội dung cũ rích.

    - Trong trò chơi này các con vật sẽ gặp các sự kiện khác nhau. Khi chúng lớn hơn có thể trở thành vua. Để kết thúc trò chơi, bạn phải thu thập tất cả thức ăn và tiền. Lấy tất cả số điểm có trong level để trở thành vua. Trong trường hợp bạn muốn RESET lại, kết quả cũng như các danh hiệu bạn dành được sẽ bị xóa. Bắt đầu chơi?

    Màn hình hiện ra 2 sự lựa chọn: “Trở lại”“Bắt đầu” cho Mio. Cô thoáng lưỡng lự một chút rồi ngó nghiêng xung quanh. Khi đã xác định là không có ai để ý tới mình, Mio quyết định chơi thử xem sao.

    - “Hãy nhập tên bạn.” – Một con thỏ màu hồng khá dễ thương xuất hiện.

    - Đây là nhân vật chính. Được. Mình sẽ nhập là “Mio”.

    - “Mio đang đi bộ trong rừng thì gặp 1 quả táo. Nó có thể là của ai đó, cô ấy nên làm gì?

    A. Giữ lại cho bản thân.
    B. Đưa nó cho bác chó cảnh sát.”

    - “Vậy ra đây là sự kiện. A hay B, mình nên chọn cái nào nhỉ? Hum, chọn B vậy.” Mio click vào đáp án B và tiếp tục đi, cô ngạc nhiên nhìn thấy một cái ví nâu nằm trên đường. “A! Là 1 cái ví. Hôm nay mình nhặt được nhiều thứ quá!” Chợt cảm nhận được ánh mắt những người đi đường đang nhìn mình, Mio quyết tâm: “Mình nên nộp cho cảnh sát!”

    Trụ sở cảnh sát, lúc Mio bước vào với cái ví trên tay, cô bé thoáng chút giật mình vì 1 người đàn ông đeo kính reo lên: “AHHHHH! Ví của tôi!”

    - Cháu đã nhặt hộ chú à?! Cảm ơn cháu nhiều lắm!!

    - Ơ, không có gì đâu ạh.

    - Tốt quá! Thường thì sẽ không thể tìm thấy đâu. – Ngay cả người cảnh sát cũng vui vẻ nhìn Mio cười.

    - Cái này là để cảm ơn cháu! – Người đàn ông kia chìa ra trước mặt Mio 1 tờ tiền có mệnh giá khá lớn - Tạm biệt!

    - 10... 10 000 yên ư? – Mio lắp bắp, quả thật đối với cô bé đây là 1 số tiền không nhỏ.

    - Cháu tự về nhà một mình được chứ? – Bác cảnh sát thân thiện hỏi.

    - Dạ...Vâng ạ...

    - Hãy cẩn thận nhé, có kẻ khả nghi đang ẩn nấp ở thị trấn bên cạnh đấy! – Bác ấy còn dặn dò thêm.

    - Ah... – Mio chăm chú nhìn vào bức hình truy nã nhưng cô không để ý nhiều. Niềm vui đã lấn át tất cả tâm trí cô. Ra khỏi sở cảnh sát mà Mio vẫn không ngừng mỉm cười.

    - “Mình thật may mắn! Mình tiêu 10 000 yên này như thế nào đây ?!” Sực nhớ ra cái máy chơi game, cô nhìn vào màn hình.

    - “Quả táo là của Raccoon – san. Mio nhận được 100 hạt giống từ Raccoon – san. Lên level!”

    - Mio ở đây cũng may mắn nữa!

    - “Mình giữ cái này không sao đâu nhỉ? Chỉ là do ai đó đánh rơi thôi mà. Có nó, mình sẽ không buồn và cô đơn nữa.”

    _o0o_

    Sáng hôm sau, Mio vừa đi vừa chăm chú chơi game. Cô kinh ngạc phát hiện ra trong trò chơi này các nhân vật cũng phải đi học. Có vẻ giống cuộc sống của con người. “Gì đây? Mình không thấy nó hôm qua. Có thể là mức năng lượng.” Mio nhìn vào một cái thanh ngang biểu tượng hình trái tim màu hồng. Nó đã bị tụt xuống khỏi trạng thái đầy một đoạn ngắn. Chợt một giọng nói vang lên thu hút sự chú ý của cô. “Là Abe – kun!” Mio cười tươi roi rói, vẫy tay:

    - Abe – kun, chào buổi sáng! Nhìn này, tớ đã mua máy chơi game rồi! – Nhưng Mio chợt ỉu xìu khi Abe lướt ngang qua trước mặt mà chẳng hề để ý gì đến cô.

    - Huh?

    - Trước mặt Mio là người mà cô ấy mến, Tigger – kun. Cô ấy sẽ làm gì?

    A. Nói chuyện với cậu ấy.
    B. Đi qua cậu ấy.

    - “Mình chọn A. Ít ra ở đây Mio cũng đã cố hết sức.” – Mắt Mio lại bắt đầu ươn ướt. “Thật dễ dàng để lựa chọn trong game.” Đột nhiên Abe hướng cô cười và nói to:

    - Matsuzaki – san. Chào! Có muốn cùng đi đến lớp không?

    - Àh...Ừ... – Mio thấy hơi nghi hoặc. “ Huh? Trước đây Abe – kun chưa từng nói chuyện với mình.” Một suy nghĩ kì lạ tự dưng nảy ra trong đầu Mio. “Chuyện này xảy ra giống hệt trong game. Đợi chút! Hôm qua và hôm nay đều như vậy, có quá trùng hợp không? Chuyện này nghĩa là sao?” Mio sửng sốt nhìn vào chiếc máy chơi game đang cầm trên tay. “Có lẽ nào... Trong game xảy ra chuyện gì thì ngoài đời cũng y như vậy? ... K - Không thể nào... Nhưng nếu thực sự như vậy thật... Mọi chuyện sẽ diễn ra theo ý mình chỉ với mỗi lần bấm nút.” Cô vui vẻ nghĩ đến thành tích học tập xuất sắc, điểm kiểm tra tăng, trong tình yêu còn có thể được tặng ha và đi hẹn hò nữa. “Đây đúng là trò chơi thần kì!”

    - Cái gì thế Mio? – Yukari tiến tới và mỉm cười.

    - Hả?!! Không có gì! Ah, tớ phải đi trước đây! – Mio nhanh chóng rụt tay, giấu cái máy điện tử sau lưng rồi vội vã bỏ đi, để lại cô bạn đang ngẩn người.

    - Cậu ấy làm sao thế?

    Mio tách ra khỏi nhóm bạn, đi bộ một mình. Cô thầm nghĩ:

    - “Thật nguy hiểm quá! Nếu mọi người biết về trò chơi, họ sẽ muốn có nó. Mình phải giữ bí mật.”

    - “Trong rừng có thứ gì đó đang đến gần, bạn sẽ làm gì?

    A. Cứ đi đến khi gặp nó.
    B. Dừng lại nhìn ngó xung quanh.

    - “Thứ gì đó? Mình sẽ nhanh chóng giàu có và trở thành vua. Alright! Chọn giải pháp an toàn thôi.” Beep. Mio đã chọn B.

    - “Thứ gì đó sắp xuất hiện.” Mio háo hức nhìn quanh, và cô cất lên tiếng cảnh báo cho 1 cậu bé đi trước: Ah, cẩn thận!

    “RẦM” – 1 tiếng va đập mạnh vang lên. Mio kinh hoàng nhìn tai nạn trước mắt. Một cái xe tải đã đâm phải cậu bé kia. Máu chảy lênh láng cả mặt đường. Một vài giọt té lên chiếc máy chơi game. Những tiếng hét thất thanh.

    - Kyah! Cậu bé bị xe đâm rồi! Mau gọi cấp cứu đi!

    - “Ch – Chuyện gì vừa xảy ra thế?!! Sao nó khác với những sự kiện trước quá vậy? Nếu...nếu mình chọn A...” Mặt Mio tái mét, cô không dám nghĩ đến điều đó nữa.

    _o0o_

    Trong giờ học, Mio vẫn không ngừng để tâm đến cái máy game. Cô phát hiện, cái cột đó đã xuống thấp hơn trước. Giọng nói của thầy chủ nhiệm vang lên đều đều, nhưng Mio chẳng mảy may để ý.

    - Ừm...Có tin nói rằng quanh đây có một kẻ khả nghi đang ẩn nấp. Báo cáo nói rằng đã có 1 học sinh trung học bị hắn săn đuổi. Nên các em khi ra ngoài nhớ phải đi cùng người lớn đấy nhé!

    - “Chuyện này dần trở nên đáng sợ rồi! Người mình nặng quá! Mình đã chơi game nên đêm qua không ngủ. Nó lại tụt nữa... Sao bỗng dưng lại tụt như vậy? Mình chắc chắn đã “ăn sáng”, năng lượng phải đầy đủ mới đúng...Có lẽ mình nên hỏi Yukari và các bạn khác...” Mio nhìn nhóm bạn đang tụ tập bàn luận sôi nổi về kẻ hả nghi.

    - Nghe nói nếu hắn bắt được cậu, hắn sẽ rạch bụng cậu bằng 1 cái liềm.

    - Hả? Có thật không?

    - Này, các cậu... – Mio yếu ớt gọi. Nhưng đáp lại chỉ là những ánh mắt rất khác lạ, thậm chí còn có cả cau có và bực tức nữa.

    - Mio, tan học bọn mình nói chuyện nhé? – Yukari chỉ nói gọn lỏn.

    - Gần đây cậu chẳng thèm chú ý gì khi bọn tớ nói chuyện với cậu. Hết giờ, cậu cũng nhanh chóng bỏ về trước, vậy nên tất cả mọi người đều giận... – Yukari chậm rãi nói. Đã hết giờ học, cả lớp vắng tanh, chỉ có mỗi 2 người ở nơi này.

    - “Giờ mình mới nghĩ đến...”

    - Cậu nên xin lỗi tất cả mọi người đi.

    - “Xin lỗi?” – Mio ngoảnh mặt qua một bên, dáng vẻ giận dỗi – Vậy chẳng phải hơi bất công sao? Khi mọi người nói chuyện về game, tớ toàn bị gạt ra ngoài đó thôi.

    - Nhưng cậu mua máy trò chơi rồi mà. Cậu chẳng bao giờ tham gia nói chuyện cùng chúng tớ, lúc nào cũng như đang mơ mộng một điều gì đó.

    - Đó là bởi vì....

    - Có chuyện cậu không thể nói với bọn tớ àh? – Yukari ngắt lời, khuôn mặt bự tức. Cô ấy sẵng giọng – Là tại cậu luôn làm vẻ mặt đó, nên mới không ai muốn nói chuyện với cậu.

    - “Tại sao lại thế?...Tất cả các bạn...” – Mio cúi đầu, nghiến răng, khuôn mặt rất u ám – Ai quan tâm chứ? Chơi game còn vui hơn chơi với các cậu nhiều!

    - TỚ KHÔNG CẦN BẠN BÈ! – Mio nhắm mắt, hét to.

    - MIO àh! – Yukari chỉ biết bất lực nhìn cô bạn thân chạy đi.

    - “Sao mình lại cần phải nói chuyện với Yukari và những người khác?! Trò chơi này là của mình...Mình sẽ không bao giờ đưa nó cho bất kì ai!!!” Mio thở hổn hển, đôi mắt ầng ậc nước căm tức nhìn khoảng không phái trước.

    Một lát, sau khi đã bình tĩnh lại và lau hết nước mắt. Mio rời khỏi băng ghế trong công viên, tự nhủ: “Mình phải về thôi! Chẳng còn ai ở đây nữa cả...” Bỗng một tiếng “Dinh” vang lên. Nó phát ra từ trong balô của cô. Là chiếc máy chơi game.

    - “Con quỷ tàn ác xuất hiện...”

    - Mình đã tắt máy rồi mà! – Mio ngạc nhiên, nhìn vào màn hình.

    Tiếng giày sàn sạt chà xát trên nền đất, một cái bóng cao lớn phủ trên chân cô. Cô đơ người, chậm chạp đưa mắt lên. Một con người cao to, mặc bộ áo choàng dài, đội mũ, bịt khẩu trang che hết cả khuôn mặt, tay cầm một lưỡi liềm còn dính vài vệt máu chưa khô. Một loạt giọng nói vang lên bên tai Mio. “Có kẻ khả nghi đang lẩn trốn quanh đây.”; “Hắn sẽ mổ bụng cậu bằng 1 cái liềm.”....

    Mắt cô bé mở to hết cỡ, trừng trừng nhìn kẻ trước mặt. Cơ thể không tự chủ được mà run lẩy bẩy, vài giọt mồ hôi chảy dài trên trán. Khuôn mặt Mio không còn 1 giọt máu, sống lưng hơi run run, lạnh toát. Lập tức, bản năng xuất hiện. Mio vội vã chạy hết tốc lực, miệng không ngừng kêu cứu. “Eek! Không thể nào! Có ai không? Hắn sẽ bắt được mình mất.” Cô chạy băng qua những tòa nhà, nhưng lại chẳng có 1 ai xung quanh đó cả. Trước mặt chỉ có 1 cái nhà vệ sinh công cộng. Không còn lựa chọn nào khác, Mio lao vào khu vực dành cho nữ, khóa cửa thật chặt. Áp lưng vào cánh cửa, người cô mềm nhũn, hơi thở rối loạn. Mio nghe thấy tiếng bước chân của hắn, rất khẽ, “Gào” tiếng cái liềm rạch từng đường dài trên tấm cửa gỗ. “Làm sao bây giờ?! Hắn đang tới!” Hình ảnh Yukari đột nhiên hiện ra trước mắt Mio, “Yukari...Nếu lúc đó mình chịu xin lỗi, rồi cùng về nhà...Và nói với các bạn về trò chơi này...Giá mà mình có thể lựa chọn....Khoan đã, lựa chọn sao? Nếu vậy mình có thể được cứu!” Chẳng khác nào người chết đuối vớ được cọc, Mio vội đưa cái máy trò chơi ra.

    “Mio chạy thẳng vào nhà. Con sói hung ác đang ở ngay bên ngoài. Cô ấy sẽ làm gì?

    1. Mở cửa từ bên trong.
    2. Phá khóa trên cánh cửa.
    zekkyou-gakkyuu-031.jpg

    Mio ngồi phịch xuống, tuyệt vọng. “Không... Vậy mình...” Cô bất chợt nhớ lại: Để kết thúc trò chơi, có thể xóa hoặc reset lại. Chọn 1 trong 2. Ý nghĩ đó ngay lập tức làm dấy lên một tia hi vọng nhỏ nhoi. “Phải rồi. Mình có thể Reset! Nếu làm vậy thì có thể kết thúc trò chơi! Nhanh lên! Nhanh lên nào!”

    “Bang.” Cánh cửa bị bật tung, cũng là lúc màn hình hiện lên chữ Continue. Bóng tối bao phủ căn phòng.



















    - Ta – đa! Xin lỗi, tớ làm tốt chứ hả? – Cái mũ được lật ra, đó là một người bạn cùng lớp của Mio với khuôn mặt vui vẻ. Cậu ta đã đóng giả làm kẻ bị tình nghi.

    - Mio không còn coi chúng tớ là bạn nên ... bọn tớ chỉ muốn dọa cậu 1 tý... – Một cô bé khác cũng lên tiếng.

    - Các cậu làm trò gì vậy? – Yukari xuất hiện với vẻ mặt giận dữ.

    - À... Chỉ đùa thôi mà. Và hỏi xem cậu ấy có muốn cùng về nhà không...

    - Thật không hiểu nổi mấy cậu nghĩ gì?!! – Yukari cáu bẳn hướng tới 2 người bạn kia mắng rồi nghiêng đầu vào trong căn phòng – Mio, cậu không sao chứ? Tớ nghe tin kẻ khả nghi kia đã bị bắt rồi nên...

    - A...Nhưng mà... – Cô bạn kia lo lắng nói.

    Trong căn phòng không hề có một bóng người. Mio đã biến đi đâu mất. Chỉ còn lại cái máy chơi game cầm tay nằm trơ trọi nên sàn gạch....Yên tĩnh lạ lùng....








    _____________________________________



    - Cuộc sống của bạn có phát triển hay không là do bạn lựa chọn. Nếu cô bé đó ý thức hơn về cuộc sống xung quanh mình...Nếu cô bé chịu nói cho bạn bè về trò chơi này...Nếu cô bé ấy có lựa chọn thứ 3...Thì có lẽ cô ấy đã được cứu...

    - Đây là 1 thế giới đáng sợ...Nơi mà ngươi sẽ mất đi mạng sống nếu mắc sai lầm dù chỉ là nhỏ nhất... Ta sẽ đến gõ cửa của bất kì ai...bất cứ lúc nào...

    Bàn tay chống trên mặt bàn, gương mặt lấp ló sau mái tóc tung bay...Cô gái đó...không có nửa thân dưới...Mảnh áo trắng rách te tua khẽ phất phơ...Vài bóng đen lảng vảng xung quanh....

    - CÓ THỂ...VAI CHÍNH TIẾP THEO CỦA LỚP HỌC RÙNG RỢN...SẼ LÀ NGƯƠI!

    - Đinh...đong...

    Mặt trăng đỏ rực - Một màu máu lung linh huyền ảo. Lá cây đung đưa xào xạc....xào xạc....
  2. cold sunshine

    cold sunshine Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    2 Tháng bảy 2012
    Bài viết:
    918
    Đã được thích:
    3,501
    Điểm thành tích:
    93
    Nơi ở:
    núi
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    ế hế hế hế. bây giờ mới biết được cảm giác bóc tem, tư vị ra làm sao. :))
    *đặt gạch hóng chap* :))
    miêu tả tốt, chuyển cảnh hợp lí. ủng hộ bạn nhé *cắm rễ* :))
  3. Salyal Sagittarius

    Salyal Sagittarius Lycoris Hella Radiata

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2012
    Bài viết:
    366
    Đã được thích:
    594
    Điểm thành tích:
    123
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Wandering. Would u please invite me to your heart?
    Yahoo! Messenger:
    pt_kute_13@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Sal viết k có hay đâu. Lần đầu viết thể loại này mà. :) :D
    Thực sự mà nói nd mấy chap đầu k sợ lắm. Càng về sau càng kinh dị.
    cold sunshine thích bài này.
  4. cold sunshine

    cold sunshine Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    2 Tháng bảy 2012
    Bài viết:
    918
    Đã được thích:
    3,501
    Điểm thành tích:
    93
    Nơi ở:
    núi
    Chòm Sao:
    Thiên Bình
    hế hế, càng kinh dị ta càng thích. cố lên nhé nàng m/
    Salyal Sagittarius thích bài này.
  5. Salyal Sagittarius

    Salyal Sagittarius Lycoris Hella Radiata

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2012
    Bài viết:
    366
    Đã được thích:
    594
    Điểm thành tích:
    123
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Wandering. Would u please invite me to your heart?
    Yahoo! Messenger:
    pt_kute_13@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Tks nhé. Ta sẽ ráng viết liền chap 2 đây~
  6. ladykiller

    ladykiller Levi Heichou

    Tham gia ngày:
    14 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    914
    Đã được thích:
    2,061
    Điểm thành tích:
    153
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Host Club Street
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Ối chà! ta là fan cuồng của bộ truyện này đấy a! Đc coi nó =truyện chữ quả thật là sung sướng! Ta ủng hộ nàng hết mình! ^^~
    Salyal Sagittarius thích bài này.
  7. Salyal Sagittarius

    Salyal Sagittarius Lycoris Hella Radiata

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2012
    Bài viết:
    366
    Đã được thích:
    594
    Điểm thành tích:
    123
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Wandering. Would u please invite me to your heart?
    Yahoo! Messenger:
    pt_kute_13@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Oay tks nàng nhé! Ta tự nhận thấy so vs bộ manga thì còn kém nhiều lắm. :-< Nhưng ta sẽ ráng ra chap đều đặn. Nàng cứ yên tâm. :)
    ladykiller thích bài này.
  8. Salyal Sagittarius

    Salyal Sagittarius Lycoris Hella Radiata

    Tham gia ngày:
    17 Tháng năm 2012
    Bài viết:
    366
    Đã được thích:
    594
    Điểm thành tích:
    123
    Giới tính:
    Nữ
    Nơi ở:
    Wandering. Would u please invite me to your heart?
    Yahoo! Messenger:
    pt_kute_13@yahoo.com
    Chòm Sao:
    Nhân Mã
    Nàng thích chap nào nhất vậy? Ta thích chap Sự thật về Yomi ah~
    LinaPisces and ladykiller like this.
  9. ladykiller

    ladykiller Levi Heichou

    Tham gia ngày:
    14 Tháng mười 2012
    Bài viết:
    914
    Đã được thích:
    2,061
    Điểm thành tích:
    153
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Host Club Street
    Chòm Sao:
    Song Ngư
    Ta ko nhớ rõ lắm nhưng ta thik nhất cái chap mà cái tụi học sinh đi chơi biển mà 32 người mất tích chỉ còn 1 con nhỏ trở về!
    Salyal Sagittarius thích bài này.
  10. •Phong Blue•

    •Phong Blue• MN12CS's Favourite Writer

    Tham gia ngày:
    4 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    659
    Đã được thích:
    3,293
    Điểm thành tích:
    193
    Nơi ở:
    Sao Hoả
    Chòm Sao:
    Sư Tử
    À, truyện này ta đọc rồi a~ *múa múa* Cũng khá là hay, nhưng không sợ lắm! ;))
    Anyway, quả thực là em có khiếu viết truyện *múa múa* Nhưng diễn đạt còn hơi gượng gạo. Ta biết, để chuyển thể từ một manga sang fic thì quả thật rất khó, nhưng em làm khá tốt đó chứ! Em còn khá nhỏ nên ta nghĩ em sẽ viết hay hơn nữa nếu chịu khó rèn luyện, cố nhá! *bung lụa*
    Aww, thực sự là ta rất lười *bò bò lết lết* và hiện thì đang cày anime nên không thể com một cách tử tế cho em được, thôi thì hẹn em khi khác vậy. Ta sẽ com một cách hoàn chỉnh cho em vào một ngày không xa... *ngó lơ*
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này