12 Chòm Sao Hệ Liệt

Thảo luận trong 'Thùng Rác' bắt đầu bởi ketnhi, 12 Tháng bảy 2012.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. bluemoon

    bluemoon Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    16 Tháng một 2012
    Bài viết:
    227
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Xử Nữ
    TXBX mấy phần ta đều coi hết rồi, phiên bản cũ mới gì cũng đã nghía qua.......................
    nàng thích viết ngược rùi, coi chừng nghiện luôn đóa..........đừng lấy nhiều nước mắt của khán giả quá
  2. tina-chan

    tina-chan <º))))>< Staff Member

    Tham gia ngày:
    2 Tháng một 2012
    Bài viết:
    1,929
    Đã được thích:
    3,234
    Điểm thành tích:
    143
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Ramena's House
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    em Thanh Bình cắn câu rồi =)) ko ngờ ẻm ghét chạm ng` khác đến thế =v= hèm ji` coi chap về ST vs CG, khúc em Dạ Vũ té bầm dập [fake=))] em Thanh Bình thấy mà ko chạy tới đỡ em Dạ Vũ 1 cái .... haizz =))
    p/s: hóng chap sau :D [câu nói muôn thuở =))]
    ketnhi thích bài này.
  3. ketnhi

    ketnhi Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    5 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    367
    Đã được thích:
    606
    Điểm thành tích:
    93
    aida, nàg nhớ tốt thật, chap sau đây nè:))
    tina-chan thích bài này.
  4. ketnhi

    ketnhi Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    5 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    367
    Đã được thích:
    606
    Điểm thành tích:
    93
    [12 chòm sao hệ liệt]ĐườngTuệBảo(Bảo Bình)&TriệuThanhBình(Thiên Bình) Dối lừa. Tha thứ.
    Link chap trước a:
    http://forum.matngu12chomsao.com/threads/12-chom-sao-he-liet.14878/page-38
    Warning: đây là thể loại namxnam, ai bị dị ứng xin ấn “click back”, mình cảm ơn.
    T
    Trước căn hộ sang trọng, hai nam nhân đang dựa vào nhau thân mật bắt vào không ít ánh mắt của người qua đường. Có lẽ, một trong hai người đang say, nam nhân mang mái tóc bù xù, đeo kính viền đen đỏ quái lạ dựa hẳn vào người bên cạnh, vì nam nhân lại cao hơn nên người bên cạnh phải chật vật đỡ lấy, chỉnh lại tư thế liên tục để tránh cả hai cùng bị ngã. Thanh Bình loay hoay mãi mới mở được cửa căn hộ, vất vả mang tên sâu rượi vào, anh vứt phịch đối phương xuống ghế. Đồ sâu rượi. Nặng thế. Bị thương mà còn uống nhiều. Miệng mắng thầm mà lòng vẫn không quên được đối phương đang thụ thương, anh liền vào phòng tắm chuẩn bị nước ấm, xong xuôi đâu đấy anh quay lại bên đối phương, cái kẻ đang mơ màng trong hơi rượi. Hôm nay, nhờ em gái anh mà Lão trưởng đổi tính, cho anh em trong cục đi ăn nhậu một bữa, được dịp, tên sâu rượi này phát tác ra, uống cho thật đã, anh cản lại. Nhưng hắn chỉ quay ra nói với anh một câu, có em mà. Câu nói tin cẩn đó khiến anh cứng họng. Vì có anh nên hắn mới thoải mái uống sao, trong lòng, một cỗ mật lịm dâng lên. Anh không cản, sâu rượi thêm phần phát huy, ngắm nhìn con sâu rượi, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên màu rượi toát lên mị lực khó tả, làm anh nhớ tới đêm hôm anh bị hắn xxx, khuôn mặt anh bỗng chốc đỏ bừng. Sau hôm gặp lại, hắn chẳng làm gì anh cả, chỉ đơn thuần ở bên cạnh, làm bạn với anh, ý nghĩ hắn là tên biến thái sắc dục cùng khoảng cách anh cố giữ dần tiêu tan. Chọc chọc vào má đối phương, anh nhẹ giọng gọi đối phương:
    _Sâu rượi dậy dậy, đi tắm.
    Trong cơn mơ màng, Tuệ Bảo nghe được có người gọi, mở mắt ra thấy khuôn ảnh người thương trước mặt, không kìm được xúc động muốn làm nũng:
    _Thanh Bình, cục cưng, đưa anh đi tắm_Tay quàng qua cổ đối phương ôm rịt lấy.
    Cục cưng, xưng hô đó làm Thanh Bình ngượng ngùng nhưng lòng lại vui vui, quen nam nhân kia thường làm nũng mình, Thanh Bình cũng chiều theo, anh nói với nam nhân:
    _Tôi đi lấy quần áo cho anh đã nhé.
    Nói xong anh bước lên lầu, thông thuộc địa hình, anh dễ dàng tìm thấy phòng ngủ, anh liền bước vào, mở tủ áo lấy đồ. Nam nhân này chỉ khi nào có riêng hai người mới bộc lộ tính trẻ con ưa nhõng nhẽo với anh khác hẳn với nam nhân có miệng lưỡi sắc sảo chuyên tổn hại, trêu đùa người khác. Anh được kể lại, có một nhân viên mới vào làm, bày tỏ lòng ngưỡng mộ tới Tuệ Bảo, nói đùa, “Tuệ Bảo đại ca, anh được ở bên cạnh La sát thiếu gia như thế thật may mắn nha, chúng em ước còn không được”. Tuệ Bảo không nói gì, từ trong tay rút ra một khẩu súng, lên cò, nhắm thẳng vào đầu người kia, mặt đầy sát khí, ngữ khí lạnh lùng: “Thanh Bình là của tôi”. Cả cục bị kinh doạ, mọi người chưa kịp lên tiếng can ngăn thì, đoàng, súng nổ, mọi người đứng tim, đợi màn máu chảy đầu rơi, thì từ súng lại bắn ra một túm hoa, nam nhân kia vì quá sợ mà ngất. Tuệ Bảo thu súng, quay đầu cười cười, nhún vai vô tội nói: “Chỉ đùa thôi mà”. Nghe câu chuyện anh định trách phạt nam nhân vì tội cả gan trêu đùa cảnh sát nhưng câu nói của nam nhân lại vang trong tai anh, anh tự dưng, chẳng nỡ trách. Vì thế, nhân viên trong cục sợ nam nhân một nửa vì anh và một nửa cũng vì chính nam nhân kia. Anh phì cười nhớ những lúc nam nhân làm nũng anh, điều này, chẳng hiểu sao anh muốn giữ kín cho riêng mình. Tay cho vào trong tủ lấy đồ, đột nhiên anh chạm vào vật gì gồ lên trong tủ, chưa kịp xem đó là vật gì, cạch, tủ quần áo xoay nửa vòng để lộ ra một cầu thang đi xuống bên dưới. Con sâu rượi giấu gì sao? Tò mò, anh men theo dọc cầu thang xuống dưới. Đi một quãng ngắn, chân anh đã chạm đất. Không gian tối om trước mặt, là tầng hầm có chủ ý thiết kế thì ắt phải có công tắc đâu đó, tay anh mò mẫn sờ cạnh tường, tách một cái, công tắc được mở, cả căn phòng thoáng chốc sáng rực. Chói mắt vì ánh đèn đột ngột, Thanh Bình lấy tay che mắt, đợi lúc sau thích ứng mới bỏ tay ra. Trước mắt anh là một căn phòng hiện đại, có rất nhiều máy tính trên kệ, đường dây điện thì bò loanh quanh dưới sàn, trên mặt bàn có hàng đống ốc vít, dao kéo, dụng cụ chế tạo. Anh lướt nhìn một lượt khắp phòng, chợt tầm mắt anh chạm phải một vật. Anh tiến lại gần quan sát. Đó là một khẩu súng liếc cái cũng biết là hàng tinh xảo, tay vuốt nhẹ vào thân súng, đến gần báng súng anh cảm thấy một điểm nổi, cúi xuống nhìn thấy hai chữ cái màu bạc được cách điệu lồng vào nhau: DV. DV, kí hiệu này, không ai không biết, dấu hiệu đặc trưng cho tổ chức Tu La – trung tâm của cả thế giới ngầm. Đồng thời, kí hiệu này cũng chính là tên gọi của con rắn cầm đầu của tổ chức, Dạ Vương, hắn chính là mãnh long thấy đầu mà không thấy đuôi. Năm 15 tuổi hắn tự tay sát nhập, chỉnh đốn lại toàn bộ Tu La – khi đó tổ chức đã tan đàn xẻ nghé, chia năm xẻ bảy vì lục đục nội bộ, khôi phục thế lực của Tu La, còn đưa tổ chức vào thời điểm hoàng kim chưa từng có so với các đời trước. Chuyện này đã trở thành huyền thoại trong thế giới ngầm, những người cảnh sát như anh đau đầu không thôi, vì cứ tưởng rằng trung tâm thế giới ngầm bị nát thì bọn tổ chức tội phạm theo đó cũng bị ảnh hưởng suy giảm, ngờ đâu lại xuất hiện một nhân vật như thế. 12 năm trời, cả cục cảnh sát mất công tìm kiếm thông tin nhân vật cỡ đại kia mà như mò kim đáy bể, không có chút tin tức cỏn con dù biết rằng hắn đang ở ngay tầm mắt mình, tất cả chỉ là những câu chuyện được kể lại. Mắt liếc nhìn xuống bàn lần nữa, một bản thảo chi tiết, kẻ ngu cũng nhận ra đây chính là bản thiết kế vũ khí. Không cần là một cảnh sát, người bình thường cũng hiểu được mọi chuyện, Thanh Bình lạnh người, trong đầu hét to, không thể nào, không thể nào, mình không tin, Tuệ Bảo không phải là người như vậy. Muốn khẳng định niềm tin trong đầu, anh chạy khỏi tầng hầm, xuống dưới nhà, tìm người cần hỏi.
    Trong lúc đợi Thanh Bình lấy quần áo, Tuệ Bảo thanh tỉnh lại không ít, đang phân vân sao người mãi chưa trở lại, định đứng lên tìm thì đối phương đã chắn trước mặt, tay run rẩy đưa một vật ra trước mặt anh. Nheo nheo mắt nhìn vật trước mặt, anh lạnh gáy, hơi rượi còn sót lại bay sạch, lưỡi cứng đờ, không biết nên nói cái gì. Đó là mặt hàng anh mới chế tạo định đưa lên cho Dạ Vương, sao Thanh Bình có được vật này, anh nhớ tới tầng hầm dưới nhà được giấu sau tủ quần áo, đầu chửi to, mẹ nó.
    Thấy đối phương không động tĩnh gì, Thanh Bình đánh tiếng trước, hỏi:
    _Anh....là... người của... Dạ Vương?_Chất giọng không kiềm được sự run rẩy. Tim anh đập mạnh, lòng cầu mong rằng đối phương mau từ chối, không lên tiếng cũng được chỉ cần lắc đầu thôi. Nếu đối phương lắc đầu phủ nhận thì anh sẽ coi như không nhìn thấy gì, không biết chuyện gì, tất cả đối với anh mà nói đều là ảo giác.
    Im lặng. Đến nước này Tuệ Bảo cũng không muốn tìm lí do thoái thác, nếu còn ở bên nhau lâu ngày, không sớm thì muộn chuyện này cũng lộ ra, cần gì phải chối từ. Song anh cũng không dám đưa ra câu trả lời xác thực cho Thanh Bình, anh không muốn làm tổn thương người anh thương, Thanh Bình là cảnh sát, Tu La hội lại là tổ chức tội phạm khét tiếng, có thể nói đó là tổ chức trung tâm của cả xã hội ngầm, kẻ thù số một của toàn cảnh sát thế giới, anh mà xác nhận thì Thanh Bình sẽ thế nào, chắc chắn, một người luôn không dễ tin người nay lại nếm mùi bị lừa dối, cảm giác đó ắt không dễ chịu gì. Mà anh không muốn nói dối Thanh Bình, giải pháp anh chỉ có thể nghĩ ra hiện giờ là im lặng.
    Im lặng, không phủ nhận, tức là đồng ý. Ý niệm Tuệ Bảo là một trong những thành phần của tổ chức nguy hiểm anh cần bắt giữ giống một con dao sắc nhọn đâm xuyên vào ngực anh, xoáy sâu vào tim anh. Anh cảm nhận được mũi dao đang đâm mạnh vào tim, đau đớn, nhưng anh còn nhen nhóm hi vọng, chỉ cần Tuệ Bảo chấp nhận rồi bỏ tổ chức đó thì mọi chuyện với anh đều ổn, tất cả đều quay lại như lúc xưa, hai người cùng bên cạnh nhau vui vẻ, không vướng bận. Hồi hộp, anh đưa ra yêu cầu:
    _Có thể....bỏ được không...rời bỏ đi_Đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp đối phương, ánh mắt yếu đuối cầu khẩn chân thành, tia hi vọng cuối cùng trong anh le lói như ngọn đèn trước gió.
    Nhìn vào đôi mắt yếu ớt của đối phương, dường như, chỉ bằng một tiếng không hay cái lắc đầu phủ nhận, Tuệ Bảo cảm thấy đôi mắt kia sẽ dễ dàng vỡ nát, tổn thương như chủ nhân của chúng. Anh không muốn điều đó, song, óc anh thoáng qua hình ảnh một mỹ nam tuấn kinh người, ân nhân của anh, lời hứa của anh lúc trước anh không thể phá bỏ. Hít một hơi sâu, trái tim anh đập liên hồi, anh biết đây sẽ là vết thương chí mạng với Thanh Bình, anh nhẹ giọng nói:
    _Anh xin lỗi, anh không thể bỏ được người đó_Anh nói thật nhẹ như muốn hoà cả lời nói vào không khí để tan biến, chưa từng tồn tại.
    Câu nói nhỏ nhẹ cất lên như tiếng sấm trong lòng Thanh Bình, tia hi vọng cuối cùng cũng đã bị dập tắt. Anh cảm nhận được máu đã chảy xuống từ mũi dao kia, run rẩy, bàng hoàng, anh hỏi lại:
    _Người đó quan trọng với anh lắm sao?_Quan trọng đến nỗi tay phải nhúng bùn mà vẫn chấp nhận, không chịu rời bỏ, quan trọng hơn cả anh sao.
    Tuệ Bảo im lặng suy nghĩ. Người kia, ân nhân của anh, không có người đó anh đã không có mặt ở đây, quan trọng chứ nhưng anh biết rõ, vị trí Thanh Bình trong lòng anh là không ai chiếm giữ được. Anh muốn nói hết tất cả cho đối phương hiểu, anh từ tốn nói:
    _Người đó....
    Chất giọng đối phương ôn tồn vang lên, Thanh Bình ôm tai, anh không muốn nghe, nếu như nam nhân kia không phủ nhận thì sao, nam nhân đó nói rằng anh không phải là người quan trọng đối với nam nhân thì sao, anh không muốn. Anh vùng chạy, anh không muốn ở đây, anh sẽ không nhìn thấy không nghe thấy gì được nữa.
    Thấy đối phương bỏ chạy, Tuệ Bảo hốt hoảng chạy theo, anh biết giờ này Thanh Bình đang bị tổn thương sâu sắc, chắc chắn cậu ấy đã hiểu lầm ý anh. Anh không để chuyện đó xảy ra được, anh muốn nói rõ cho cậu ấy biết, cậu ấy có vị trí như thế nào trong lòng anh, còn chuyện cậu ấy có tha thứ chấp nhận anh được không thì đế sau. Điện thoại nằm trên bàn nhấp sáng liên tục như muốn cảnh báo chuyện gì.
    Ngoài đường, giữa phố xá chật người, một nam nhân thẫn thờ bước đi, không để ý, nam nhân va phải vai một người, ngã xuống đất, tay trầy máu. Người bị va không thèm xem nam nhân ra sao, bước đi, còn quay lại mắng:
    _Thần kinh! Không biết nhìn đường à!
    Nam nhân như không cảm thấy cơn đau cũng chẳng nghe thấy lời mắng, đứng dậy, thững thờ đi tiếp, khuôn mặt so với biểu cảm khóc còn khó coi hơn. Anh xin lỗi. Anh không thể bỏ người đó được. Câu nói lặp đi lặp lại trong tai Thanh Bình, từng kí ức giữa hai người hiện về, hôm đầu tiên gặp nhau, lúc nam nhân bị thương, lúc nam nhân đứng bên ngoài đợi anh, khi cả hai cùng ăn cơm, ánh mắt chân thật, nồng ấm của nam nhân nói câu, anh muốn em. Câu nói đã từng khiến anh vui sướng giờ lại khiến anh đau khổ. Anh muốn em, đó có thể là do dục vọng nhất thời, hoặc để thuận lợi tiếp cận anh do công việc. Thật ra, nam nhân kia chưa từng nói một lời yêu thương dành cho anh, chỉ có mình anh tự mình đa tình mà thôi. Cảm giác bị phản bội, lừa dối khó chịu gấp trăm ngàn lần so với những cơn đau mang lại vì bị thương trong nhiệm vụ, đau đớn ngập tràn, anh luôn giữ một khoảng cách với người khác vì anh sợ. Sợ khi tiếp xúc quá sâu với một người, chính người đó sẽ tổn thương lấy anh mà anh chẳng thể làm gì, anh không chạm vào người khác cũng vì thế. Giờ đây, anh không chỉ cho một người chạm vào thân thể mà còn cho phép chạm vào đáy lòng anh, nên đây có thể coi là sự trừng phạt cho anh không, cho anh nếm vị đắng của sự dối trá, cái đau do bị xé nát. Anh muốn quên đi tất cả.
    TTT
    Trước cục cảnh sát Z.
    Tuệ Bảo dựa mình vào chiếc xe BRP Can-Am Spyder RS, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cổng của cục cảnh sát. Ngày hôm qua, anh không đuổi kịp được người anh thương, để cho đối phương bị tổn thương mà đi, hôm nay, anh quyết không lặp lại sai lầm nữa. Anh phải giải thích bằng được, nói rõ cảm xúc của anh, cho đối phương biết đối phương quan trọng như thế nào với anh. Những chuyện khác anh không quản được. Trước kia, ngoài ân nhân, anh vốn chẳng để ai vào mắt, anh sống theo kiểu của riêng anh, người ta gọi anh là quái nhân, anh mặc. Song, với người này, anh không thể mặc được, cho dù đối phương có giận anh nhiều đến đâu, thậm chí là hận, anh bằng mọi giá phải giữ lại bên cạnh mình, đơn giản, anh biết, anh sống không thể thiếu người đó được. Chỉ mới có một thời gian ngắn bên cạnh nhau, như thế này có nóng vội quá không!? Điều này, anh tự hỏi chính mình không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cũng vậy, tận sâu trong anh tiếng không tồn tại vững chắc. Anh còn trẻ không có nghĩa là anh non nớt, anh đã phải trải qua nhiều chuyện khác nhau, anh hiểu được những thứ quý mà không biết giữ lấy thì sẽ vĩnh viễn bị vụt mất, không lấy lại được. Và Triệu Thanh Bình là thứ quý giá trong cuộc đời anh, nên anh không thể để mất.
    Trong cục, nhân viên cúi đầu chăm chỉ làm việc, thỉnh thoảng mới liếc mắt vào phòng có tấm biển đề hàng chữ “Phó đội trưởng cục cảnh sát”. Cả ngày hôm nay, La sát thiếu gia – phó đội trưởng thật lạ a nha, nhốt kín mình trong phòng, có việc không thèm ra ngoài làm, mọi việc đổ cho bọn họ, cũng chẳng quản bọn họ. Con người vốn được mệnh danh là cái máy làm việc đi đâu rồi!? Nhân viên trong cục khóc không ra nước mắt. Người trong cục ai ai cũng đều biết nam nhân kia – Tuệ Bảo đại ca chắc chắn dính đến, giờ này, bọn họ chỉ cầu cho đôi tình nhân sớm hoà hợp để họ có thể thoát ra tình trạng bị vây quanh một đống giấy tờ cùng lũ tội phạm, chuyện này cứ kéo dài, họ stress tập thể, đình công vào bệnh viện dưỡng sức quá.
    Trong phòng, Thanh Bình thờ ơ liếc mắt khắp phòng, như tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt chạm qua chiếc ghế dài, chợt một thân ảnh nam nhân quen thuộc ngước đầu nhìn anh, mỉm cười, nhẹ nhàng gọi, Thanh Bình. Anh nhận thức được đó chỉ là ảo giác.Quên. Nói luôn dễ hơn làm, có những chuyện nhất thời không thể quên ngay được, đặc biệt là thói quen. Từ ngày được uỷ nhiệm chăm sóc nam nhân, hầu như, ngày nào, nam nhân cũng bám anh không rời, anh ở phòng làm việc, nam nhân sẽ đứng bên bệ kia sổ hoặc nằm ở ghế dài nhìn anh, anh đi bắt tội phạm, nam nhân cũng đi cùng, ngồi trong xe đợi anh. Có lẽ, anh đã quen có người ở cạnh bên mình, một kẻ trước giờ luôn ở một mình, không biết gọi cái gì là cô đơn, bây giờ, cuối cùng, anh cũng được nếm mùi vị cô đơn lần đầu. Thực đắng. Anh ngục mặt xuống bàn, anh không muốn làm bất cứ cái gì, nhớ tới một bộ phim anh hiếm theo dõi được, trong phim, có đoạn nữ nhân vật chính vì tai nạn, đầu đập xuống đất mà mất trí nhớ, anh tự hỏi. Mình có nên đập đầu xuống đất không?
    Ngước nhìn đồng hồ chỉ 5 giờ chiều, tan ca rồi. Thanh Bình đứng dậy rời khỏi phòng, mắt lơ đãng nhìn phía trước, không chào hỏi ai, cứ thế đi thẳng. Thấy đội phó ra khỏi phòng, nhà nhà mong chờ ngước mắt nhìn theo, ấy vậy mà, nam nhân vô tình đi thẳng, họ quay lại nhìn nhau thở dài. Hôm nay, tăng ca cả cục.
    Ra khỏi cục, đập vào mắt anh là sắc xanh quái dị của con xe 3 bánh, dựa vào đó là thân ảnh nam nhân tuấn tú, đánh chết anh cũng không quên được. Sợ hãi nổi lên, anh cụp mắt xuống, đi thẳng, coi như chưa từng nhìn thấy nam nhân.
    Thấy đối phương ra khỏi cục, Tuệ Bảo tiến lại gần. Song đối phương làm như không nhìn thấy anh, đi thẳng, anh không trách, anh kiên nhẫn theo sát đối phương, luôn mồm nói:
    _Thanh Bình, nghe anh giải thích có được không?
    Câu hỏi liên tục được lặp lại, anh sẽ nói cho đến khi nào đối phương trả lời anh mới thôi.
    Đối phương nói không ngừng ở bên tai, Thanh Bình càng cuống, chạy đá lung tung không chủ ý, mắt cứ cúi xuống đất mà đi, chẳng biết mình đi đâu nữa. Cho đến khi, anh thấy mấy cái ống quần đen trước mặt, cảm thấy lạ, anh ngước lên nhìn. Vây xung quanh anh là mấy chục người đàn ông cao lớn, mặc vét đen, đầu cạo trọc, trên đỉnh đầu ai cũng có một con nhện màu đen được xăm lên. Với kiến thức nghiệp vụ của một cảnh sát, anh nhận ngay ra đây là người của tổ chức Nhện Đen, một tổ chức xếp hàng thứ 4 trong việc buôn bán vũ khí. Nhện Đen không vô cớ tấn công người trước thanh thiên bạch nhật, bằng linh cảm của mình, anh biết mình không phải mục tiêu của chúng, đuôi mắt liếc về phía nam nhân bên cạnh. Đối phương có chút sững sờ rồi bình tĩnh lại ngay, xem ra anh đã đoán đúng. Tầm mắt anh lướt khắp xung quanh đánh giá địa hình hoạt động, chẳng biết khi nào anh đã chui vào cái ngõ bé hẹp này. Chó cắn áo rách mà. Anh mắng thầm trong đầu. Cái ngõ bé hẹp này bị vây quanh bởi hàng chực người đàn ông cao to, chỉ có hai người mà muốn tìm lối thoát cũng khó quá đi. Một lần nữa, ánh mắt anh bắt gặp đối phương, Tuệ Bảo đang bị thương, trợ giúp anh là khó, hơn nữa, đối phương chỉ là một nhà chế tạo, lấy đâu sức đánh lại mấy thằng cao to trước mặt. Hít sâu một hơi, thủ thế, mọi giác quan căng lên hết mức, anh quyết tâm, bằng mọi giá bảo vệ đối phương kể cả mất mạng, anh can tâm tình nguyện.
    Đột ngột đối phương dừng lại, Tuệ Bảo bất ngờ, mất một lúc nhìn thấy trước mặt đối phươg là mấy thằng cao to lực lưỡng, đầu trọc bóng, trên đầu có xăm hình con nhện đen, quay lại, cùng là mặt hàng tương tự. Anh ngao ngán thở dài, xem ra, anh mất cảnh giác quá rồi, vì bận chuyện Thanh Bình, anh quên mất anh đang nằm trong tầm ngắm của Nhện Đen. Ngó nhìn xung quanh, anh nhận ra đây là cái ngõ hẹp, chắc chắn bọn chúng đợi anh chui vào ngõ hẹp mới động thủ. Thấy Thanh Bình đang thủ thế, dựng toàn bộ giác quan lên, anh thầm ra quyết định, đây là chuyện của riêng anh, Thanh Bình vô tội, không có liên quan, tội anh anh chịu. Tay thò vào trong túi áo, lấy một lọ nhỏ, tung lên...
    Bùm! Một tiếng động nổ to, khói bốc mù mịt. Mấy tay Nhện Đen tay che mặt lại theo phản xạ, khi khói tan hểt, hai thân ảnh ở giữa đã biến mất. Đồng loạt, tiếng chửi vang lên tiếp theo đó những tiếng chân chạy dồn dập.
    Trong một hốc chật hẹp, hai nam nhân tay nắm chặt nhau, cùng dựa vào bờ tường thở dốc. Lúc tiếng nổ vang lên, khói nghi ngút, chưa kịp định thần, Thanh Bình đã bị nắm tay chạy đi. Thật là, sao anh có thể coi thường người của Tu La, dù cho có là nhà chế tạo đi chăng nữa thì cũng có những thứ ứng phó được mấy chuyện này. Lấy lại hơi anh mới hỏi chuyện:
    _Sao chúng nhắm vào anh?
    Tuệ Bảo vẫn chưa lấy lại sức, ngắt quãng nói:
    _Chúng...vì...hàng...loại súng mới..
    Tay hai người vẫn nắm chặt tay, trong chốc lát, cả hai cùng không biết nói gì, chỉ lắng nghe hơi thở của nhau, cảm nhận hơi ấm người bên cạnh. Bầu không khí bị phá vỡ bởi hàng loạt tiếng chân, tiếng hò hét vây quay tìm kiếm. Thanh Bình biết lũ người kia đang đến gần, chỉ còn chờ thời gian mà thôi. Tay siết thành quyền, không đánh được cũng phải đánh, nhất định anh phải bảo vệ bẳng được đối phương. Trái ngược với tâm trạng kích động của Thanh Bình, Tuệ Bảo bình tĩnh, nhìn vào mắt đối phương mà nói:
    _Tội anh anh chịu_Đôi mắt cam quyết, tham lam thu gọn đối phương vào bên trong.
    _Anh..._Dự cảm đối phương sắp làm chuyện chẳng hay ho, Thanh Bình lên tiếng hỏi, trong anh, nỗi sợ hãi dần dâng lên. Song không kịp nói hết câu, môi anh đã bị chặn.
    Tuệ Bảo biết chắc đối phương không chịu, nhanh tay trước một bước, anh luồn chiếc lưỡi kẹp viên thuốc vào khoang miệng đối phương, một tay ôm đầu, quyến luyến quấn đôi môi đối phương, triền thật dịu dàng, ôn nhu miết dọc, đầu lưỡi nhân cơ hội tiến vào sâu khoang họng đẩy mạnh viên thuốc xuống.
    Đột ngột bị hôn môi, Thanh Bình chỉ có thể thụ động cảm nhận, nụ hôn này không mang tính nhục dục, đơn thuần là nụ hôn sẻ chia tình cảm của đối phương, mong anh nhận ra được. Nụ hôn rất thực ôn nhu giống như lời từ biệt không nói lên lời. Chợt, họng anh nuốt phải vật gì đó, nỗi sợ hãi tăng mãnh liệt, anh dứt ra, anh định cất tiếng nhưng người mềm nhũn, mắt díu lại. Khuỵ xuống tường, anh chỉ nghe thấy chất giọng trầm ấm cạnh tai anh:
    _Anh yêu em.
    Cố mở mắt, hình ảnh nam nhân mờ ảo lung lay, tay anh vươn ra cố chụp lấy nhưng bóng tối đã đến, anh buông thõng tay, không bắt được.
    TTT
    Luồng gió lạnh thốc vào mặt Thanh Bình, mi mắt rung rung, đôi mắt anh mở lớn. Xung quanh anh vắng lặng như tờ, anh đứng bật dậy tìm kiếm nam nhân kia. Ngước nhìn bầu trời, trời đen kịt, giờ đã là đêm. Tuệ Bảo đâu? Mình ở đây bao lâu rồi? Những câu hỏi dồn dập vang lên trong đầu anh. Sợ hãi căng tràn. Bối rối, lo lắng, người luôn lí tính như anh không biết phải làm gì, báo cảnh sát, không được, Tuệ Bảo kiểu gì cũng bị tra ra, vậy mình phải làm gì mới được? Anh muốn điên lên, thân là cảnh sát, người luôn được gọi là vị anh hùng bảo vệ người khác mà ngay chính người thương của mình bảo vệ không xong, anh làm cảnh sát làm gì a. Tay siết chặt, chợt, anh nhận ra, tay anh siết vào một tấm, đó là áo của Tuệ Bảo, rõ ràng, trước khi bị bắt đã khoác áo lên cho anh tránh lạnh. Câu nói trước khi đi của Tuệ Bảo vang lên. Nước mắt ngập con ngươi, nỗi xót xa dâng trào, có thứ gì bên trong anh muốn tuôn ra. Hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt rồi mở ra, anh thì thầm:
    _Tuệ Bảo anh nợ tôi. Câu nói đó tôi sẽ bắt anh phải nói lại.
    TTT
    0 H. Bến cảng Z
    Một thân hình đứng cạnh thùng chở hàng, mùi tanh của biển theo gió lùa vào, dưới ánh đèn mờ mờ vàng khuôn mặt thư sinh của một nam nhân lộ ra, nửa người còn lại lẫn vào trong bóng tay, tay nam nhân khẽ kéo áo lại. Thanh Bình mắt chăm chăm nhìn về phía trước chờ đợi, khẽ liếc đồng hồ, 12 giờ đêm. Đáng nhẽ họ phải tới chứ? Vì lo lắng trái tim Thanh Bình đập mạnh liên tục, mắt không chớp. Việc anh sắp làm có được tính là tiếp tay cho cái ác không? Buôn bán vũ khí trái phép, vi phạm điều lệnh, bằng việc anh sắp làm anh sẽ từ một cục phó cục cảnh sát trở thành một tên tội phạm. Anh không nghĩ nhiều, anh mặc kệ tất cả, cái ác, cái thiện đều do con người đặt ra, chẳng phải sao? Bao năm làm việc, anh chính kiến thứ gọi là cái ác cái thiện đủ rồi, đâu là đâu là thiện, bản thân anh cũng không biết. Bây giờ, trong đầu anh chỉ có nam nhân kia hiện hữu, vì nam nhân kia mà phải phản bội chính bản thân anh, anh chấp nhận. Suy nghĩ triền miên mà giác quan vẫn được căng ra, anh lập tức nghe thấy tiếng xe đến gần chỗ mình. Bước ra từ màn đêm, một chiếc Audi đang tiến lại gần chỗ anh. Cảnh giác nâng lên thêm một bậc, tay siết thêm chặt chiếc vali bên cạnh. Chiếc xe dừng hẳn trước mũi chân anh, một nam nhân cao lớn, đường nét thẳng tắt lộ vẻ nam tính, cuối đuôi mắt có vài vết nhăn lộ vẻ thăng trầm, mặc vét đen lịch sự, phần ống tay áo bên trái lộ ra hai chữ thêu màu bạc được cách điệu lồng vào nhau DV. Người đàn ông cúi đầu chào anh theo đúng lễ nghi, không có chút thô thiển của một bậc anh chị:
    _Triệu thiếu gia, làm phiền thiếu gia cho tôi kiểm tra mặt hàng?_Từ tốn, nho nhã của một kẻ có học.
    Tay siết chặt thêm chiếc quai vali, chưa đạt được mục đích thì anh không dễ bỏ qua đâu, Thanh Bình bình tĩnh nói:
    _Tôi muốn gặp chủ nhân của ông_Câu nói thẳng thắn, ý tứ rõ ràng.
    Nam nhân im lặng, suy nghĩ. Một lúc sau mới nói:
    _Vậy phiền tiên sinh rồi_Tay giơ ra dải băng màu đen.
    Ngồi trên chiếc xe, mắt bị bịt chặt, tay Thanh Bình nắm chặt thành quyền, đây là cách duy nhất để cứu Tuệ Bảo. Biết Tuệ Bảo bị Nhện Đen bắt đi nhưng không thể báo cảnh sát, suy nghĩ nửa ngày trời, anh nhớ ra rằng Tuệ Bảo từng nói bị bọn Nhện Đen truy đuổi vì mặt hàng kia, rõ ràng Nhện Đen đang tranh cướp mặt hàng cùng Tu La, chắc hẳn bên Tu La cũng đang cần mặt hàng đó. Nên chỉ cần anh đưa mặt hàng cho Tu La với yêu cầu cứu thoát Tuệ Bảo bên Tu La chắc chắn đồng ý, thêm nữa, Tuệ Bảo còn là người của họ, dù không biết Tuệ Bảo giữ vị trí quan trọng cỡ nào nhưng dựa vào chất lượng thiết kế anh dám khẳng định vị trí Tuệ Bảo không nhỏ, điều này càng củng cố lòng tin cứu được nam nhân kia. Nghĩ là làm, Thanh Bình chạy về nhà Tuệ Bảo, mở căn hầm bí mật, quả nhiên anh tìm thấy loại khẩu súng trước đây với mẫu hoàn chỉnh, trên bàn còn có cả cách hướng dẫn, chức năng của khẩu súng cùng với bản thiết kế. Theo chức năng của khẩu súng thì loại này là loại mới nhất trên thị trường, tốc độ vượt xa gấp đôi khẩu súng đẳng cấp nhất hiện giờ, độ sát thương mạnh, tính chính xác cao, đạn của súng có thể lần theo mục tiêu cho đến khi mục tiêu hoàn toàn bị loại, đây xác thực là mặt hàng quý hiếm trong quý hiếm. Tìm được mặt hàng xong, Thanh Bình cần phải tìm cách liên lạc với Tu La hội, để liên lạc thì thường bằng gì, điện thoại. Anh mau chóng tìm điện thoại của Tuệ Bảo, không sai với dự đoán, điện thoại được nằm trong hộp đựng giấy vệ sinh trong phòng tắm. Tuệ Bảo thường không mang điện thoại ra ngoài chỉ để trong nhà mà trong nhà thì ở chỗ đó là khả năng cao nhất. Đây là thói quen của Tuệ Bảo đi vào phòng tắm tay mang điện thoại thì đều nhét điện thoại vào đó, rồi quên luôn, bước ra không mang theo mới loạn hểt cả lên đi tìm, lần đầu tìm, anh chật vật mãi mới tìm được, những lần sau thì biết luôn rồi. Cầm điện thoại tay nhập hằng dãy số mật khẩu, anh tra vào mục số điện thoại bị lỡ, anh chọn số bị lỡ nhiều nhất, nhấn phím gọi. Trong lòng cầu mong rằng mình đã đúng, không phụ lòng anh, đối phương nghe anh có mặt hàng liền hẹn anh đến. Kế hoạch được một nửa, một nửa chì chở vào kẻ cầm đầu Tu La thôi. Tim đập thình thịch, cảm nhận tiếng mở cửa xe, Thanh Bình tay nắm chặt chiếc vali chứa hàng, cầm lấy tay người đàn ông theo vào.
    Người đàn ông cầm lấy tay Thanh Bình dẫn quay co một hồi rồi dừng lại, thả tay ra, Thanh Bình biết là đến nơi rồi. Chiếc khăn bịt mắt tháo xuống, ánh đèn rực rỡ chiếu thẳng vào mắt anh, tuyến lệ bị kích thích mạnh ứ lệ, tay anh xoa xoa mắt.
    Người đàn ông tháo xong dải băng liền tiến về phía trước, một tay duỗi thẳng, tay kia vuông góc với ngực, cúi người, cung kinh nói:
    _Chủ nhân.
    Xoa mắt một lúc lâu, Thanh Bình mới quen được ánh sáng, anh nhìn xung quanh. Đây là một căn phòng rộng rãi, sàn nhà bóng loá ánh đèn, phòng có trụ cột được xếp thành hai hàng thẳng hướng sâu vào phía trong. Nhìn dọc hướng trụ cột sắp xếp, điểm cuối hàng cột là một bệ cao vững chắc, bên dưới là những bậc thang bước lên, ngước mắt lên nhìn, anh ngây người, cả người bị hút về phái trước. Nam nhân kia chính là người đã viết lên huyền thoại trong thế giới ngầm sao. Trên bệ cao, một nam nhân mang vẻ đẹp hoàn mỹ mị lực kinh người, khuôn mặt băng lạnh, tinh tế, từng đường nét như khắc như hoạ, ngũ quan thâm thuý hữu lực, thân ảnh như từ trong tranh bước ra. Nguyên lai có một nam nhân đẹp đến vậy. Cả thân người nam nhân mặc âu phục đen thâm trầm hoà cùng vào chiếc ghế tinh xảo đen tuyền, dường như, ánh sáng rực rỡ cũng chẳng thể chiếu rọi vào thân ảnh kia. Nam nhân nghiêng thân vào một bên ghế, chân vắt sang một bên, tay chống cằm, cặp lông mi dày phủ nửa con mắt, toát khí thế lãnh ngạo nhìn anh bên dưới. Ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt của nam nhân ngạo nghễ ngồi trên cao, đôi mắt xanh xám lơ đễnh không có một tia phản chiếu xuyên thấu người anh, lột trần anh. Dường như, đứng trước nam nhân này anh không thể che giấu bắt cứ điều gì, đột nhiên, anh cảm thấy mình bị vây bức, nỗi sợ hãi át đi cơn hồi hộp. Đầu ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay, cảnh giác dựng lên, buộc chính mình phải thoát ra cơn sợ hãi này, có như vậy mới cứu được Tuệ Bảo. Hít sâu, kìm nén nỗi sợ hãi, anh bình tĩnh nói:
    _Tôi sẽ giao hàng cho các người nhưng các người phải cứu Tuệ Bảo_Ngữ khí kiên định.
    Kết thúc câu nói, không một âm thanh cất lên. Thanh Bình nhìn chăm chú vào nam nhân phía trên, đợi chờ phản đáp. Một lúc sau, đôi môi mỏng bạc phía trên mới mấp máy:
    _Tại sao_Âm thanh lạnh lẽo, không âm điệu, ngắn gọn vang lên khắp phòng rồi mất hút như chưa từng có.
    Sững người vì anh không ngờ bị hỏi vậy, chẳng phải Tuệ Bảo vốn là người của Tu La hội sao, cứu người mình có gì là sai. Anh đáp:
    _Tuệ Bảo là người của hội_Trong giọng ẩn nhẫn sự tức giận.
    Khuôn mặt như được khắc ra khỏi tảng băng ngàn năm, một cái nhếch mi cũng không động, chất giọng lạnh lùng vang lên khắp phòng một lần nữa:
    _Tuệ Bảo không còn cần nữa.
    Đáp lại anh là câu nói vô tình, rất giống năm chữ dành cho Dạ Vương – kẻ đứng đầu Tu La được truyền tụng: âm(thâm sâu), lãnh(lạnh lùng), ngoan(ác liệt), tàn(tàn nhẫn), độc(độc ác); hình ảnh nam nhân có mĩ mạo vô song trong khoảng khắc vỡ nát, trước mắt Thanh Bình chỉ là một người rắn rết không hơn. Không cần thì bỏ, đây chính là cách đối xử trong giới các người sao? Phẫn uất trong lòng, song không bỏ cuộc, bằng mọi giá phải cứu được Tuệ Bảo, anh áp dụng biện pháp cuối, không thoả thuận được thì đe doạ:
    _Nếu các người không cứu Tuệ Bảo thì tôi không đưa hàng cho các người.
    Anh biết điều anh làm giờ thực ngu xuẩn, anh đang trong hang ổ địch, hơn nữa, theo linh cảm của anh, nam nhân kia cũng không phải người dễ đụng vào. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng để cứu Tuệ Bảo, có ngu xuẩn anh cũng phải thử.
    Nam nhân trên bệ cao mặt không thay sắc, dáng ngồi không đổi, môi mỏng bạc nhếch lên rồi nhanh chóng thu về gây ra ảo giác nam nhân thực chưa lên tiếng:
    _Vương Li.
    Đột ngột, một luồng khí bất thiện lao về phía Thanh Bình, bản năng chống đỡ, anh vắt chéo hai tay trước ngực. Một lực mạnh đập vào người anh, khiến anh lui về ba bước. Buông hai tay ê ẩm xuống, anh nhìn nguồn phát ra lực. Người đàn ông mang anh tới từ từ buông chân trái xuống, thủ thế, đối diện với anh. Anh biết rõ, anh phải thể hiện bản thân mình nếu không thì ngay cả chính mạng anh cũng không giữ được chứ đừng nói đến cứu Tuệ Bảo.Thủ thế, đưa các giác quan lên cao nhất, cơ bắp căng cứng, chính bản thân sẵn sàng đợi trận. Đúng như dự đoán, ngay khi anh thủ thế, người đàn ông tiến về phía anh, vẫn dùng đòn cũ, giơ chân trái, đạp ngang người anh. Chuẩn bị sẵn sàng, một tay anh đưa ra đỡ đòn, chân phải cũng bước nhanh lên khoảng trống cả hai, vặn người, dồn lực vào cùi chỏ, xoay ngang đập thẳng vào mặt người đàn ông. Bốp! Lực va chạm mạnh vang lên. Người đàn ông rút ra sau 2 bước, tư thế không chuyển, vững vàng tựa thái sơn, lau đi máu mũi, lên tiếng khen ngợi anh:
    _Triệu thiếu gia quả không hổ là cục phó cục cảnh sát_Vương Li có chút quý trọng dành cho người con trai trước mặt, hiếm khi có người có thể chạm vào anh, ngưng một lúc rồi anh nói tiếp_Nhưng mệnh lệnh của chủ nhân là tối cao.
    Khi cụm từ “cục phó cục cảnh sát” cất lên, Thanh Bình có chút ngạc nhiên, ra là đối phương đã biết về mình, vì thế mới không cần Tuệ Bảo sao. Nhưng giờ không phải là lúc thắc mắc tìm hiểu, khi câu nói cuối cùng kết thúc, lập tức, Thanh Bình dựng lại tinh thần, cảnh giác cao độ, theo dự đoán, người đàn ông tên Vương Li kia sắp ra đòn quyết định. Thanh Bình đã đoán không sai, nhưng cho dù có đoán được thì anh vẫn không đỡ được đòn của người đàn ông.
    Kết thúc câu nói của mình cũng là lúc Vương Li lao lên, dùng hết tốc độ tiếp cận đối phương, khi trong khoảng nửa tầm tay, Vương Li co gối đập vào ngực đối phương, bên trên đánh vào lưng.
    Đau.Chưa kịp nhìn rõ đòn của đối phương, cảm giác đau đã xuất hiện. Thanh Bình khuỵu xuống sàn nhà, cơn đau lăn khắp toàn thân, anh không động đậy được gì. Hít sâu thử một cái, đến giữa ngực bỗng dưng bị chặn lại, cơn đau một lần nữa phát tác. Anh biết đối phương đã nương tay nếu không thì căn cứ vào mức lực và võ học của đối phương anh sớm đã gãy xương rồi. Nhưng cho dù đối phương có lợi hại đến đâu anh cũng không bỏ cuộc, kể cả mất mạng cũng phải cứu bằng được Tuệ Bảo. Anh chống tay xuống sàn, run rẩy, dùng lực đứng dậy. Ngay lúc anh thủ thế để tấn công thì một giọng nói đã ngăn cản anh:
    _Dẫn hắn đi.
    Anh giật mình nhìn về phía trên, nơi có kẻ lãnh ngạo khinh người, ở đó, chỉ còn lại chiếc ghế đen tuyền tinh xảo trống không. Như bị hút vào chiếc ghế không người, Thanh Bình không hiểu gì, đứng ngây người lại. Chợt một âm thanh vang lên bên cạnh:
    _Triệu thiếu gia mời.
    Vương Li nho nhã lễ độ tay hướng về phía trước làm dấu chỉ đường, dường như, đây không phải con người đấu tranh ác liệt với Thanh Bình vừa xong. Nói rồi, Vương Li đi thẳng. Ngần ngừ, không biết cái kẻ kia định làm gì, anh quyết định đi theo người đàn ông kia. Đã đâm lao thì phải theo lao.
    Cả hai đi rẽ dọc rẽ ngang một hồi, đến lúc Thanh Bình phát bực, Tuệ Bảo chẳng biết sống chết thế nào mà anh cứ phải day dưa với người này mãi. Định lên tiếng phản đối chợt người phía trước dừng lại, làm anh vội vàng cũng dừng theo tránh va vào đối phương. Trước mặt cả hai là cánh cửa to lớn, được chạm khắc tỉ mỉ. Không để anh thắc mắc, Vương Li đã mở cửa, tay duỗi ra làm động tác mời.
    Theo động tác mời của nam nhân, Thanh Bình tiến vào phòng. Anh đứng phỗng người trước cảnh tượng trước mặt. Trước mặt anh, một nam nhân tuấn tú đang say ngủ nằm trên giường, tay chân bị bó bột toàn băng thương trắng toát, nam nhân mà anh đã thề bỏ mạng sống cũng phải cứu được.
    Vương Li ở phía sau, cất tiếng đều đều:
    _Đường thiếu gia đã được cứu cách đây ba giờ trước, thiếu gia không có gì bị thương nặng, chỉ ở phần ngoài, hiện thiếu gia vừa mới uống thủ ngủ chưa thể tình lại. Xin Triệu thiếu gia yên tâm. Đồng thời phiền Triệu thiếu gia nói với Đường thiếu gia rằng, lời hứa của Đường thiếu gia không còn cần nữa, Đường thiếu gia đã làm hết nhiệm vụ của mình, Đường thiếu gia có thể muốn làm gì cũng được. Còn đây là số tiền công cho của Đường thiếu gia.
    Cách! Chiếc vali không biết khi nào có trên tay Vương Li bật mở, để ra hàng xấp tiền mặt bên trong. Tiêu thụ hết câu nói của Vương Li, mắt Thanh Bình mới chạm vào số tiền trong vali, số tiền này đủ cho một người sống nửa đời còn lại. Như vậy, Tuệ Bảo đã được tự do, anh không còn phải lo lắng đối đầu với Tuệ Bảo. Cỗ sung sướng tràn dâng, cơn đau cũng tiêu tan.
    Đóng lại chiếc vali, Vương Li để lên mặt bàn cạnh giường, tao nhã nói một câu:
    _Triệu thiếu gia tự nhiên.
    Nói rồi, quay người, đóng cửa đi khuất.
    TTT
    Khi chỉ còn hai người trong phòng, Thanh Bình mới duỗi lòng mình ra, buông xuôi cảm xúc. Anh lặng lẽ đến bên giường người nam nhân đang ngủ. Tay vuốt dọc theo xương cằm, mắt nhìn chăm chú vào vết thương. Đồ ngốc! Tự mình chịu khổ. Tiếng oán thầm vang lên. Nhìn vào vết thương trên người nam nhân, thật không biết nam nhân đã phải chịu đựng những gì, dù cho có là vết thương bên ngoài thì Thanh Bình cũng không muốn thấy nam nhân phải băng trắng cả người. Đau lòng trỗi dậy, anh không dám có cử động gì, chỉ say mê ngắm nhìn, sợ rằng sẽ đánh thức nam nhân. Nhớ lại lời Vương Li lúc nãy nói, nam nhân này vì lời hứa mới không thể bỏ đi sao, đúng là ngốc, sao không giải thích với anh ngay từ đầu. Nhưng anh cũng chợt nhở ra, ngay từ đầu, anh cũng đâu cho nam nhân cơ hội giải thích. Nước mắt ngập mi, ân hận, đau xót, nhớ mong, giận dỗi, tất cả cứ thế trôi ra bên ngoài theo những giọt nước mắt từng giọt rơi.
    Cảm thấy có gì vương trên mắt mình, Tuệ Bảo khẽ mở mắt thức giấc sau một giấc ngủ dài. Hình ảnh trước mắt anh khiến anh ngỡ là mơ. Trước mặt anh là khuôn mặt thư sinh, phảng phất lạnh lùng, cam chịu. Đôi mắt xa cách kia đang ngập tràn nước mắt. Vì anh sao? Một cỗ mật lịm dâng lên song cũng chút đắng xen vào. Anh không muốn nam nhân kia phải khóc, phải chịu thương tổn. Cố nâng tay xoa đi nước mắt của người thương. Cảnh tượng này anh đã tưởng tượng không biết bao lần, kể cả trong lúc chịu cực hình, anh đã lấy đó làm tia hi vọng để kéo dài sự sống. Toàn bộ cảm xúc tích tụ dâng lên, khàn khàn lên tiếng hỏi điều anh luôn vướng mắc trong lòng anh:
    _Em tha thứ cho anh sao?_Đôi mắt chân thành, có chút yếu đuối nhìn sâu vào mắt người đối diện.
    Thanh Bình ôm chặt đối phương, siết lấy như sợ đối phương sẽ biến mất trước mặt mình ngay bây giờ, thì thầm lên tiếng:
    _Đồ ngốc! Anh còn nợ em.
    Hai thân ảnh ôm nhau thật chặt, tay lồng vào tay, cùng nhau chia sẻ càm xúc. Nỗi nhớ, giận hờn, đau khổ, hạnh phúc quyện vào nhau như một vòng dây vô hình bao quanh hai người, hoà hai người vào làm một. Giây phút này được cả không gian lưu đọng.
    T
    P/s: hết rồi, thế là xong một cp nữa, ta mừng quá, mừng phát khóc. :(( Theo quy định, giờ ta gộp các chap vào chung một topic, mọi người thông cảm cho ta nha:D
  5. tieuyettannhan

    tieuyettannhan Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    14 Tháng sáu 2012
    Bài viết:
    46
    Đã được thích:
    32
    Điểm thành tích:
    18
    Nơi ở:
    TUYỆT TÌNH CỐC
    Yahoo! Messenger:
    lanh_han_tuyet
    Chòm Sao:
    Thiên Yết
    sao ta thấy phần bxb này ít cháp hơn thể loại namx nữ a
    vậy là phần cuối cùng là của yết kết a
    mong chờ cháp mới của bạn
    ketnhi thích bài này.
  6. tina-chan

    tina-chan <º))))>< Staff Member

    Tham gia ngày:
    2 Tháng một 2012
    Bài viết:
    1,929
    Đã được thích:
    3,234
    Điểm thành tích:
    143
    Giới tính:
    Nam
    Nơi ở:
    Ramena's House
    Chòm Sao:
    Ma Kết
    couple này sweet thiệt ♥~ chap sau là 2 em Như Mộng vs Bạch Ngưu :)) ta mún bik độ mặt dày của em Như Mộng wa' =))
    ketnhi thích bài này.
  7. ketnhi

    ketnhi Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    5 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    367
    Đã được thích:
    606
    Điểm thành tích:
    93
    hắc, tại ý tưởng có hạn, hơn nữa, ta muốn dồn cho yết kiết a~
  8. ketnhi

    ketnhi Thiên Thể

    Tham gia ngày:
    5 Tháng hai 2012
    Bài viết:
    367
    Đã được thích:
    606
    Điểm thành tích:
    93
    nàg cứ từ từ, chap sau nàg sẽ biết Như Mộng có trình độ dày đến đâu, seme họ Đường k ai k thủ đoạn, mặt dày, chỉ có hơn chứ k có kém:))
    tina-chan thích bài này.
  9. ly heo

    ly heo Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    30 Tháng một 2012
    Bài viết:
    113
    Đã được thích:
    64
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nữ
    Facebook:
    http://www.facebook.com/ly.heo.10#
    *hớn hở xông vào*
    *tròn mắt*
    òa
    đỉnh qá
    dài qá
    chã đọc đâu.. nhác lắm *lủi thủi đi ra*
  10. bluemoon

    bluemoon Thiên Thạch

    Tham gia ngày:
    16 Tháng một 2012
    Bài viết:
    227
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nữ
    Chòm Sao:
    Xử Nữ
    lỗi type từ "rượu" liên tục! beta đâu, làm ăn kiểu gì thế?
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Chia sẻ trang này